Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 11 | iQiyi Vietnam
[Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân] [Tập 11] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Lẽ nào lại từ bỏ như vậy sao? Mình đối với Thời Mạnh,
Cuối cùng vẫn chỉ là yêu đơn phương. Chuyện yêu đương, kỳ thực không liên quan đến cậu. Chúng ta hãy hiện thực một chút. Phương Ngôn, cậu quá đơn giản và quá tốt bụng. Sự cao ngạo và lạnh lùng của Thời Mạnh sẽ chỉ làm cậu phải hy sinh thôi.
Cho đến khi cậu cạn kiệt sinh lực, cậu thậm chí không còn sức lực để trị thương. lúc đó muốn thoát ra khỏi lại càng khó. Rất đơn giản. Cuộc sống của tôi chỉ có điện ảnh. Chuyện tình cảm đối với tôi mà nói… rất lãng phí thời gian và sức lực.
Rốt cuộc là đã thích ta rồi phải không? Cậu nghĩ người đàn ông nào có thể chấp nhận được cách điều trị bệnh của cậu? Vừa ôm vừa hôn người đàn ông khác ở bên cạnh? Quan trọng nhất là người đó là một đại minh tinh, Thời Nhất. Chuyện đó…
Tôi muốn nói với anh rằng thời gian thỏa thuận của chúng ta sắp hết. Tôi muốn thảo luận với anh một chút. – Có thể… – Tôi sẽ giúp cô tìm phòng. Địa chỉ hãy hỏi Hách Anh Tuấn. Nếu đã chọn cách buông tay thì hãy để mình phóng túng một lần,
Để mình vì anh ấy một lần nữa, làm điều gì đó cho bản thân. Cho dù thế nào cũng không quan trọng, cuối cùng cũng chỉ còn hai ngày nữa ở cùng nhau. [Đếm ngược thời gian chuyển nhà 2 ngày] Hôm nay cũng là một ngày tràn đầy sức sống.
Hai căn này, trang trí đẹp nhất. Phong cách Bắc Âu, tôi nghĩ Phương Ngôn nhất định sẽ thích. Quá sang trọng rồi, không cần. Sang trọng quá… thì hai căn này đi. Phong cách đơn giản, yên tĩnh phổ biến nhất hiện nay. Khu vực đó tôi đã xem qua rồi, không an toàn.
Chọn khu vực, vậy thì… Hai căn này đi. Hai căn này… ở khu vực rất tốt, hơn nữa lại gần nhà Thời Nhất. Tôi đã đến đó rồi, thực sự không tệ. Không còn chỗ khác nữa sao? Kỳ thực, tôi nghĩ những tòa nhà rách này đều không được.
Vẫn là nhà của anh tốt nhất. [Đơn Đăng ký tham gia hoạt động] Tả Hữu, dụng cụ cắm trại mẹ đặt mua cho con đã đến rồi. Nào, mau lại đây xem đi. Một thùng rất lớn. Kéo. Lại đây xem đi. Sao lại không vui như vậy?
Mẹ đã chọn một cách cẩn thận, Con mắt của mẹ thực sự rất thời thượng. Con trai, mẹ đảm bảo con là chàng trai đẹp nhất trong cả trại. Sao vậy con trai? Con không muốn đi sao? Những bạn khác đều cả nhà ba người đi. Vậy để Vỹ Lâm đi nhé.
Thêm cả cậu nữa, chúng ta cũng là một nhà ba người, phải không nào? Nhưng cậu không phải là ba. Phải rồi, con có thể nhờ chú Hách Anh Tuấn không? Ai cũng được, ngoại trừ người đó. Tại sao chứ? Chú ấy không đáng tin. Vậy chú ấy là ba của con sao?
Không phải. – Vậy chú ấy có thể làm ba của con không? – Không được. Có phải ai cũng được, chú ấy thì không được? Tả Hữu, con nói cái gì vậy? Dù sao thì cũng không có ba, Đợt cắm trại đông này, ai thích đi thì đi. Con không đi.
Đứa con này… sao ngày càng nóng tính vậy? Thích đi thì đi, mẹ cũng chẳng muốn đi. Thời tổng…! Chả là có chuyện muốn thảo luận với anh một chút. Nói đi. Còn vài ngày nữa là đến thời gian chúng ta giao hẹn. Chẳng còn mấy ngày nữa, vậy những khoản trước đó,
Có nên tính toán một chút không? Được. Tôi cũng nghĩ nên tính cho rõ ràng. [Đếm ngược thời gian chuyển nhà 2 ngày] Vậy chúng ta chính thức bắt đầu nhé. Lần đầu tiên đến nhà, tôi không hiểu quy tắc, năm nghìn. Kem tẩy lông, năm nghìn.
Nhưng trong thang máy lần đó, là vì chuyện của Lâm Lâm, tôi đã giúp anh, nên anh đã nói sẽ xóa nợ. Thế nên sẽ trở về số không. Ngắt hoa lần đó, năm vạn rưỡi. Phát sóng trực tiếp lần đó, hai vạn rưỡi. Tổng cộng sẽ là… Tám vạn.
Rất thật thà! Đưa tiền đây. Đợi đã, tôi vẫn chưa nói hết mà. Anh còn nhớ bàn tay móng heo lần đó không? Anh nói chỉ cần tôi không tháo ra, thì tôi sẽ được xóa nợ. Tôi đeo thêm một ngày nữa, có thể kiếm thêm tiền một ngày nữa.
Tổng cộng tôi đã đeo thêm ba ngày, vậy sẽ là… Một vạn rưỡi. Nhưng đương nhiên… Tôi sẽ cho anh một mức giá hữu nghị. Chỉ lấy của anh… Một vạn. Vì vậy tính đi tính lại, anh vẫn nợ tôi một vạn tệ. Cô ở nhà của tôi,
Tôi lại phải trả cô tiền? Quy định đó là do anh đặt ra. Tôi chỉ có nhiệm vụ thực thi thôi. Được. Tôi trả cô. Đợi đã, đợi đã… Anh thực sự trả tôi tiền sao? Vậy cô muốn như thế nào? Tục ngữ nói, thời gian là vàng.
Tôi không cần tiền của anh. Tôi muốn thời gian của anh. Tôi muốn… hai mươi tư tiếng đồng hồ của anh. Hai mươi tư tiếng đồng hồ? Lại nghĩ ra chủ ý quỷ quái gì vậy? Không phải anh sẽ từ chối trả nợ đấy chứ? Tôi nhận. Tôi đồng ý với cô.
Cho cô hai mươi tư tiếng đồng hồ của tôi. Tôi xem cô có thể giở trò gì. Quay về số không. Thời Mạnh, Thời Mạnh… Tôi sai rồi, có thể phạt tôi ít thôi được không? Thời Mạnh, Thời Mạnh… Tôi sai rồi, có thể phạt tôi ít thôi được không?
– Alô? – Thời Mạnh, Thời Mạnh… mau dậy đi. Bắt đầu trả tôi hai mươi tư tiếng đồng hồ. Mười phút nữa tôi sẽ ở cổng khu căn hộ đợi anh. Chào buổi sáng! Mau lên xe! Xe Thu Danh Sơn xin được phục vụ bạn! Xin hãy thắt dây an toàn!
– Chúng ta sắp sửa xuất phát. – Chúng ta đi đâu vậy? Đến nơi rồi anh sẽ biết. Chân trái để lên ga hay là chân phải đây? Chân trái là để phanh xe mà. Không đúng, chân phải phanh xe hay là chân trái nhỉ? – Trái phanh, phải phanh…? – Cái đó…
Là thế này, mặc dù… Thần Xe Thu Danh Sơn đã rất lâu không đụng vào xe, nhưng anh phải tin tưởng… kỹ thuật lái xe vẫn rất xuất sắc. Vậy chúng ta bắt đầu… xuất phát! – Hay là để tôi lái cho. – Hãy thư giãn! Hãy thư giãn!
Chỉ là một lỗi nhỏ thôi. Anh biết là các bậc thầy cũng không tránh được sai lầm, đúng không? Thử lại lần nữa nhé. Xuất phát! Mẹ của Tả Hữu…! Cô xem qua cái này một chút đi. Tôi kiến nghị là… những mục này không phải chọn đâu.
Bởi vì đều là ba dẫn con tham gia. Cô giáo, tôi có thể. Chỉ là phụ huynh nam thôi mà. Thường ngày tôi cũng hay luyện tập thể thao. Không sao đâu. Không yếu hơn bọn họ đâu, thật đấy. Vậy được. Đưa cho tôi nào. Cảm ơn cô! Say xe sao?
Tố chất thể lực của anh quá kém rồi. Sao lại đến đây? Để trượt pa-tanh. Mất công đi xa như vậy để đến sân băng hoang dã này. Trong thành phố có rất nhiều. Nơi này… đối với tôi lại khác. Lúc còn nhỏ khi được nghỉ học,
Mỗi lần đều đi qua nơi này. Bởi vì ba mẹ sợ tôi bị thương, nên không cho tôi vào trong chơi. Ba năm. Tôi đã đi qua nơi này ba năm. Nhưng tôi chưa được vào trong một lần nào. Bởi vì chứng chóng mặt của cô sao?
Mặc dù họ chuyện bé xé ra to, nhưng cũng vì muốn tốt cho tôi. Nên tôi thực sự rất muốn trượt một lần. Sao vậy? Không có gì. Nào, tự mình thử đứng lên xem nào. Đứng thẳng. Tôi đứng thẳng rồi. Hãy thả lỏng! Tôi buông tay ra nhé. Không được.
Sẽ không để cô bị ngã đâu. Nào! Nào! Đầu gối hơi cong. Mắt hãy nhìn thẳng ra xa. Mắt không được nhìn xuống chân. Mở rộng đôi chân ra. Tay… Chậm chậm thôi! Đúng rồi. Nào. Không được… Đừng đi… Hãy tin vào chính mình! Tôi ở ngay trước mặt cô thôi.
Hãy trượt lại đây. Nào, nào… Các bạn nhỏ, hãy lại đây. Tất cả các bạn học hãy lại đây nào. Nào, nào… Tập trung một chút nào, mau lên nào! Thời gian chơi của chúng ta sẽ được kéo dài đến ba giờ chiều. – Các con có vui không? – Vui ạ…!
Vui phải không? Các con mau đi giúp ba mẹ dựng lều nào! Cẩn thận nào! Tả Hữu, lều của cậu dùng cho mùa hè sao? Buổi tối sẽ rất lạnh đó. Tả Hữu, có cần ba tớ giúp không? Ba của tớ rất giỏi. Lều của nhà tớ đã dựng xong hết rồi.
Ở bên kia kìa. Không cần đâu. – Của anh này. – Được, cảm ơn! Thật xin lỗi! Thật xin lỗi! Vừa nãy anh trượt rất đẹp, có thể dạy chúng tôi được không? Thật xin lỗi! Tôi còn có một học trò ngốc nữa. Vẫn chưa dạy được. Đội lên.
Thế này có phải đã phóng đại quá rồi không? Chỉ có mỗi đồ bảo hộ cho trẻ em thôi. Tôi còn lo cô đội không vừa. Đầu của tôi to? Đầu của anh mới to ý. Không những to mà còn hói. Cô nói cái gì vậy?
Ai khiến tôi thành ra như thế? Chẳng phải vì cô sao? Tôi còn chưa tính chuyện kem cạo lông với cô đâu đấy. Anh đại nhân không chấp kẻ tiểu nhân. Anh không biết sao? Sau khi anh đổi kiểu tóc, thể hiện rõ bản sắc của một người đàn ông.
Chán chẳng muốn tranh luận với cô. Tôi còn chưa tính chuyện anh giả ma dọa tôi nữa. Vẫn còn nhớ sao? Tôi nói nhỏ như vậy mà anh cũng nghe thấy sao? Có tiếng vọng. Vậy sao? Làm gì có? Này… Hello? Anh lại lừa tôi rồi.
Anh lại biến tôi thành kẻ ngốc rồi. Anh đừng đi chứ. Đi. Tôi dắt cô đi. Hãy nhớ kỹ năng vừa nãy tôi đã dạy cô. Thử lại nào. Tôi có thể bám vào anh được không? Cô bám vào tôi thì mãi mãi không học được đâu.
Hãy nhớ những gì tôi đã dạy cô. Yên tâm đi! Không để cô ngã đâu. – Tôi luôn ở cạnh cô. – Anh có thể mãi ở bên tôi thì thật tốt. Nào. Ngẩn ra đó làm gì? Không có gì. Không có gì. – Thử nào! – Bây giờ?
Hãy thử đi, tự mình thử đi. Cảm ơn anh! Khiến hồi ức về tình yêu đầu của tôi trở lại. Nào, đưa cho mẹ. Xin lỗi! Tôi đến muộn rồi. – Anh đến làm gì? – Làm gì sao? Giúp Tả Hữu thống trị trại mùa đông, đúng không? Anh lại đây. Lại đây!
Làm gì vậy? Sao vậy? Lần trước tôi nói với anh chưa đủ rõ ràng sao? Cũng đã làm xét nghiệm quan hệ cha con. Sao nào, vẫn chưa bỏ cuộc sao? Tả Dao…! Anh không quên được em. Vậy nên anh cũng không buông được Tả Hữu.
Trước đây em nói anh không có trách nhiệm, không có chí hướng, không có lý tưởng. Nhưng hôm nay anh đến là muốn nói với em, từ hôm nay trở đi, chí hướng của em và Tả Hữu chính là chí hướng của Hách Anh Tuấn anh.
Giúp hai người thực hiện lý tưởng chính là trách nhiệm của Hách Anh Tuấn này. Không phải, anh… Anh biết em không tin anh, nhưng em không thể cho anh một cơ hội sao? Chỉ một lần thôi. Được. Coi như là tôi tin anh.
Tôi cho anh biết, con trai tôi không dễ chấp nhận đâu. Nó… Vậy hoạt động buổi chiều chú có thể tham gia rồi. – Phải không? – Đương nhiên rồi. Chú đến là để giúp con giành giải nhất, biết chưa? Đến lúc đó hãy nói. Được. Mục tiếp theo của chúng ta
Được gọi là lưng đối lưng kéo co. Tôi sẽ mời gia đình Tả Hữu và Đinh Nhất làm ví dụ, để giới thiệu với mọi người luật chơi. Sau khi tiếng còi bắt đầu, Hai ông bố đứng ở giữa, bắt đầu lưng đối lưng kéo co.
Trong tay mỗi người cầm một tờ giấy dán, người nào dán được giấy lên ngực của con mình trước sẽ chiến thắng. Chuẩn bị… Ba. Hai. – Một. – Đợi đã. Đại ca, có ai nói với anh giống một minh tinh nào đó không? – Tôi? – Nghĩ kỹ thì đúng là vậy.
Tôi thấy anh rất quen. Có ai nói anh rất giống nhân vật Trương Phi – trong Tam Quốc Diễn Nghĩa không? – Có. Cơn lốc đen trong truyện Thủy Hử ấy. Anh nói đúng, thực sự là có. Những điều này chưa phải là giống nhất. Giống nhất chính là
Con lợn Chu Bát Giới trong Tây Du Ký. Ba, hai, một! Bắt đầu. – Có ai nói anh giống minh tinh không? – Có. – Bành Vu Yến. – Ai cơ? Cố lên! Cố lên! Tả Hữu…! Tả Hữu…! Tả Hữu…! Chúng ta thắng rồi.
Chú xin lỗi! Không thể giúp cháu giành giải nhất. – Cái này cho chú. – Chú…? Cái đó… Anh là đồ ngốc sao? Liều như vậy. Chẳng phải anh muốn làm mẹ con em vui sao? Đau không? Xịt thêm chút nữa đi. Đau thật! Đau thật! Còn phải lái xe nữa.
Cho anh này! Canh móng giò? Là cô làm sao? Đương nhiên. Mặc dù không thể bằng công thức nấu bí mật của anh, nhưng tôi cũng có vũ khí bí mật của riêng mình. Canh móng giò đây…! Tiểu Mạnh à, ăn nhiều một chút. Ăn no mới mau lớn được,
Lớn hơn anh trai của con. Đây là giọng nói của bà chủ. Sao cô có thể tìm được nhà hàng canh móng giò đó? Là dì đã nói với tôi. Dì nói, trước đây nhà của anh bốn người, khi còn ở Iceland, thường đến nhà hàng này uống canh móng giò.
Sau này, lúc anh một mình không vui, cũng đến đó uống. Vì vậy mà dì đã học tay nghề nấu của bà chủ. Anh mau uống thử đi, xem có mùi vị mà anh quen thuộc không. Anh mau lại đây xem này, đẹp quá! Cảm ơn cô. Không có gì.
Anh vui là được rồi. Sao cô lại đối tốt với tôi như vậy? Tôi không tốt với cô chút nào cả. Làm gì có. Kỳ thực anh cũng đối xử rất tốt với tôi. Có chút dữ dằn thôi. Đôi lúc có chút dữ dằn. Nếu không dữ dằn với cô,
Sao cô có trí nhớ dai thế được. Bây giờ thời gian hai tháng cũng đã hết rồi. Anh không có gì muốn nói với tôi, để tôi có thể ghi nhớ lâu sao? Không có. Chỉ là… Chỉ là cảm thấy… cuối cùng cũng phải đi rồi. Thanh tịnh rồi. Ma Vương mặt lạnh!
Vậy cô… Có gì muốn nói với tôi không? Có. Đương nhiên là có rồi. Tôi phải cảm ơn anh hai tháng vừa qua. Đối với tôi mà nói là một sự chăm sóc cực kỳ tàn ác. Không những giúp tôi nâng cao trình độ nghiệp vụ,
Mà còn cải thiện đáng kể thể chất của tôi. Vì vậy, bây giờ thời hạn đã đến rồi. Trước khi ra đi, tôi muốn nói với anh… Cảm ơn anh! Mẹ của tôi lúc đó… rốt cuộc đã cho cô lợi ích gì, mà khiến cô phải bán sức lực cho bà ấy? Dì…
Nói chỉ cần tôi hoàn thành nhiệm vụ sẽ cho tôi một phần thưởng lớn. Vậy cô đã hoàn thành nhiệm vụ rồi sao? Tôi… Hiện tại đã hoàn thành rồi. Dì là muốn tôi… khảo nghiệm… nghiệm chứng anh một chút. Nghiệm chứng tôi cái gì? Chính là… nghiệm chứng định hướng của anh.
Vậy phương pháp này của cô không thể dùng cho người khác rồi. Không hiệu quả. Đi thôi! Ngây ra đó làm gì? Chẳng phải muốn ngắm sao à? Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com