Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 13 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 13] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Đại diện của Thời Nhất nói, chỉ là phát tài liệu tuyên truyền,

    Với Âm Tương, đơn thuần là quan hệ hợp tác Còn chuyện trên Weibo của cô ta, ảnh hưởng có lẽ không đáng kể, càng không ảnh hưởng tới công ty ta. Nói nửa ngày rồi, anh tính sao? Chỉ uống rượu thôi à? Nếu chỉ uống rượu, tôi không thể uống cùng anh.

    Anh còn bận việc khác à? Tất nhiên, tôi còn phải về nhà với vợ con. Tôi thấy anh theo đuổi cô Tả Dao đó cũng hai tháng rồi, chả có thành quả gì. Tôi gọi đó là mưa dầm thấm lâu. Tôi đây tích lũy những biến đổi về lượng,

    Đợi lượng tới một mức độ nhất định, dẫn tới thay đổi về chất. Tôi sẽ giành được Tả Dao. Không đáng tin. Sao lại không đáng tin? Thời tổng, Liên quan… đến phương diện yêu đương, tôi có thể coi là chuyên gia đó. Được. Anh nói anh là chuyên gia,

    Vậy tôi hỏi anh một vấn đề. Gần đây tôi xem một bộ phim, nhân vật nữ chính đột nhiên đối với nam chính rất tốt, nhưng rồi lại đột nhiên rời đi. Đó là tại sao? Tổng quát nhìn vào vấn đề, nam chính này, anh ta có làm việc gì

    Có lỗi với nữ chính không? Không có. Vậy anh ta đối với nữ chính có tốt không? Không tốt lắm. Thế cô ta trước khi rời đi, nói gì không? Cô ta… dọn hết đồ đạc trong nhà. Sau đó nói, cảm ơn sự chăm sóc của tôi. Thế trước khi cô ấy đi,

    Có làm việc gì với anh không? Trước đó, cô ấy có… đưa tôi đi cảm nhận thế giới của cô ấy, còn cùng tôi qua sinh nhật. Sau đó… Lộ rồi nhé, tôi sớm đã nhìn ra. Mau nói. Đừng phí lời nữa. Theo chuyên gia tôi phân tích,

    Con gái nhà người ta thấy anh đần độn không biểu cảm, cảm thấy hết kịch, nên đá anh rồi. Nhưng người cô ta thích là Thời Nhất. Thời tổng, anh có bình thường không vậy? Tình cảm hâm mộ của fan với thần tượng, so với yêu đương nam nữ,

    Có thể giống nhau sao? Cạn chén nào, có tôi, anh sợ gì? Giúp anh đạt được tất cả mục đích. Nào. Uống chậm chút, chậm chút. Phương Ngôn, bạn học Phương Ngôn, lần này cậu hot thật rồi, xem này. Lượng fan tăng mỗi lúc một cao. Tôi cũng không ngờ rằng,

    Anh ta nói “hot”… là ý này Cậu xem, chỉ cần cậu không vui, Thời Nhất liền lập tức xuất hiện. Người con trai hoàn mỹ như vậy, thế giới này, chắc tìm không ra người thứ hai đâu. Thời Nhất hết mực chiều fan, tôi phải cảm ơn anh ta mới được. Đưa cậu.

    Tôi thực sự muốn mở não cậu ra, xem trong đầu cậu rốt cục nghĩ gì? Tại sao tôi nổi rồi, mà tâm tình vẫn tệ vậy chứ? Thích ai không thích, lại đi thích tên đại ma vương Thời Mạnh. Anh uống nhiều rồi, đi thôi. Đi đâu? Chuyện của anh,

    Chúng ta vẫn chưa nói xong. Tôi không có gì để nói, chỉ là cô ta đi rồi, có chút không quen. – Dù sao trong thế giới của tôi – Cũng chỉ có điện ảnh. Thời Mạnh. Anh nói anh thích người ta, tại sao lại không nói?

    Việc gì cũng chờ người ta chủ động. Thời Mạnh, anh tự hỏi chính mình, Phương Ngôn rời đi, anh có khó chịu không? Nếu anh không thích cô ấy, thì ở đây, uống rượu giải sầu làm cái gì? Anh là không dám bày tỏ, anh sợ bày tỏ rồi,

    Người cô ấy thích lại là Thời Nhất. Sẽ rất mất mặt, đúng chứ? [Bar Việt Quất] Mặt thì đáng giá bao nhiêu chứ? Về đi. Đừng động tôi. Anh nếu như giống tôi, đến chết trong tay ai cũng không biết, thì đúng là chút cơ hội cũng không còn. Được rồi.

    Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới việc từ bỏ. Uống với anh cả tối rồi, giúp tôi một việc nhé. – Nói – Coi như cho anh lên lớp một lần. Tôi cho anh xem, đàn ông khi yêu dũng cảm là thế nào? Thời Mạnh? Alô! Tả Dao, Hách Anh Tuần uống say rồi,

    Cô mau tới đón. – Hách Anh Tuấn, anh ta làm gì vậy? – Quán bar Việt Quất. Tôi ở quán bar Việt Quất… Không phải cà chua, là việt quất… Đúng vậy, quán bar Việt Quất. Mau đến đón. Anh giúp tôi chuyển lời, anh ta có uống chết, tôi cũng không đi. Alô!

    Alô! Cúp máy rồi. Tốt lắm, tốt lắm. Không cho cô ấy cơ hội từ chối. Tốt lắm. Ai thế? Con không cần biết. Mẹ, không định đi đón chú ấy thật sao? Không đi. Ai thích đi thì đi. Có uống chết, cũng không đi. Không ngờ bận chơi cả ngày rồi,

    Mà vẫn không quên được anh ta. Tôi khó chịu quá… Dao Dao… Thật khó chịu mà… Thời Mạnh, anh cũng thật… Để anh ta uống nhiều vậy. Khuyên không nổi. Giao anh ta cho cô đó, tôi đi trước. Dao Dao… Tôi nhớ cô, Dao Dao.

    Hách Anh Tuấn, anh muốn chết à? Uống nhiều vậy? Tả Dao, cô rốt cục đến rồi. Tôi có lời muốn nói với cô. Tôi không hề nhát gan. Được rồi đấy. Có thể đứng dậy không? Ruột gan tôi tê liệt, tôi… Ai bắt anh uống nhiều vậy làm gì?

    Không ai bắt anh uống, anh xem anh… Tuyết đầu mùa với tôi mà nói, có ý nghĩa rất đặc biệt, ba tôi chính vào ngày tuyết đầu mùa, bày tỏ tình cảm với mẹ. Sau đó, họ ở cùng nhau rồi. Tuyết đầu mùa tới, chúng ta sẽ lại đến tiếp. Thật chứ?

    [Tuyết rơi rồi…!] Tuyết rơi rồi, biết là cô sẽ ra ngoài xem, chú ý mặc ấm, đừng để lạnh. Tuyết đầu mùa tới, chúng ta sẽ lại đến tiếp. Thật chứ? [Tuyết rơi rồi…!] [Có muốn ngắm tuyết đầu mùa cùng tôi không?] Không được, Không được, không được. Phương Ngôn, tôi thích cô.

    Cô đồng ý làm bạn gái tôi chứ? Không ổn. Trực tiếp quá. Cảm ơn cô, Phương Ngôn. là cô dạy tôi thế nào là số phận định sẵn. Không ổn, cái này hàm ý quá. Phương Ngôn, cô biết không, thực ra tôi rất muốn ăn cơm cô nấu.

    Không ổn, không ổn, không ổn. Như vậy khác gì bảo mẫu? Trước giờ tôi không hiểu thế nào là yêu, cho tới lúc gặp cô… Gió mùa xuân dù đẹp thế nào, cũng không bằng nụ cười của cô. Người chưa gặp cô sẽ không biết điều đó.

    Tôi có thể không xuất hiện trong quá khứ của cô, nhưng tương lai, tôi muốn có cô ở bên. Vầng trăng đêm nay thật sáng, thật muốn được cùng cô ngắm trăng. Thành phố nào rồi cũng sẽ đổ mưa, cũng như tôi, đi đến đâu cũng nhớ cô.

    Tôi sẽ dùng bài hát này, làm món quà bày tỏ với cô. Nhất định phải hoàn mỹ. – Alô! Tiểu K. – Alô! Anh Thời Nhất. Đừng quên, ngày mai có lễ khai máy nhé. Tôi biết rồi. Ngày mai, lễ khai máy. Anh tối nay nghỉ ngơi cho tốt,

    Ngày mai, tôi đến sớm đón anh. Đúng rồi. Ngày mai… Tôi muốn đưa Phương Ngôn cùng đi. Phương Ngôn? [Thủy Ngôn Vật Cảnh – Lễ khởi quay] [Diễn viên chính: Thời Nhất, Lâm Lâm, Tác phẩm của Concept Pictures] Yên tâm. Đều đã an bài ổn.

    Diễn viên tới đủ chưa? Có ghế trống không? Đã cử người công ty tới giám sát rồi. Khẳng định không vấn đề. Ôi trời… Sao Thời Nhất đưa cả Phương Ngôn tới rồi? Không phải đã dặn anh giành cô ấy về sao? Thời Nhất còn đưa nhiếp ảnh riêng tới.

    Đừng nói, hôm qua phát Weibo xong, hôm nay liền công khai bày tỏ. Hách Anh Tuấn, ở đó nhìn chằm chằm cho tôi. Cảm ơn mọi người. Phương Ngôn có phản ứng gì? Hai người họ hiện tại vừa nói, vừa cười. Anh trai, anh tới đâu rồi?

    Đây là lần đầu tôi tham gia lễ khai máy. Sao nào? Tin Weibo hôm qua có khiến cô bừng khởi trở lại? Nào chỉ có bừng khởi? Tôi thành trung tâm đàm tiếu luôn rồi, được không? Vì vậy, tôi quyết định, tiếp tục an tĩnh làm một tiểu tí hon là được rồi.

    Tiểu tí hon? Nhưng sức ảnh hưởng của Âm Tương không tí hon chút nào. Lượng fan trên Weibo của tôi, nếu không phải do anh nhắc tới, thì đã có thể bảo tồn tới chín trăm chín mươi mốt thế kỉ rồi. Tri kỷ không cần nhiều, một người hiểu là đủ.

    Có một loại âm thanh, có một người tri kỷ, là đủ. Đi thôi, chúng ta qua bên kia xem. Được. Sao vừa nói vừa cười, lại còn đánh yêu nữa chứ? – Để tôi, cảm ơn. – Giờ còn tiếp xúc thân thể… Thời tổng à… anh bị cắm sừng rồi… Thời tổng à…

    Làm sao đây…? Biết làm sao giờ…? Trời ơi…! Thời tổng bày tỏ, đưa người phụ nữ của Thời Mạnh anh đi. Dũng cảm lên! Anh đưa cô ấy tới làm gì? Tham gia lễ bấm máy. Chờ chút. Em đưa cô ấy đi đâu? Đi hóa trang, tạo hình.

    Diễn viên lồng tiếng thì hóa trang làm gì? Diễn viên lồng tiếng thì không cần hóa trang sao? Đi. Ngồi xuống. Ngoại trừ hỏa hoạn, động đất, thì dù xảy ra chuyện gì, cũng không được rời khỏi đây. Giải thích với cô sau. Cô bận việc của mình trước đi. Được.

    Sao lại tỏ ra nghiêm trọng vậy? Nói đi. Có ý gì? Câu này không phải nên là anh hỏi em sao? Là em đột nhiên kéo Phương Ngôn đi. Hiện tại quay lại hỏi anh làm gì? Thời Nhất. Anh không cần giả hồ đồ với em.

    Tối qua, việc anh tag Âm Tương trên Weibo, đã lên mục nóng tìm kiếm. Hôm nay lại công khai đưa cố ấy đến đây, nếu phóng viên chụp được, sẽ ảnh hưởng cô ấy thế nào? Anh đã nghĩ qua chưa? Thấy chứ?

    Cũng như em khổ tâm lên kế hoạch tổ chức lễ khai máy điện ảnh. nếu như tại lễ khai máy điện ảnh đó, cặp tình nhân trong bộ phim bị vạch trần họ ở đời thực cũng là tình nhân, sẽ giúp em tiết kiệm biết bao phí quảng cáo.

    Em sẽ không lợi dụng cô ấy như vậy. Trước kia thì sao? Là ai lợi dụng cô ấy để kí hợp đồng với anh? Có phải em nên tiết chế lại sự độc đoán của mình? Phương Ngôn không phải là của riêng em.

    Em hôm nay cho rằng anh muốn công khai chuyện yêu đương, đúng không? Anh không phải thương nhân. Anh không biết, và cũng sẽ không lấy việc này để đánh bóng bản thân. Với Phương Ngôn, cho dù, những việc anh làm chưa đủ tốt. thì ít nhất cũng hơn em.

    Ít nhất lúc ở bên, Anh sẽ không lợi dụng cô ấy Chờ đợi. Chờ đợi trong vô tận. Không sống trong chờ đợi, thì cũng chết trong đợi chờ. Thời Mạnh, anh đột nhiên đưa tôi ra ngoài làm gì? Còn dữ như vậy nữa. Lại tìm Thời Nhất đánh nhau sao?

    Chẳng lẽ là vì tôi? Anh đưa cô ấy tới Lễ khai máy làm gì? Không liên quan đến anh. Cô ta là bạn cùng phòng của tôi, sao có thể không liên quan? Phương Ngôn… Nghĩ linh tinh gì vậy? Tỉnh táo lại đi, được không?

    Không phải đã quyết định rời xa anh ta rồi sao? Nhớ rõ. Đừng nghĩ về anh ta nữa. Thời Nhất… Sao anh đến rồi? Thời Mạnh, không ức hiếp cô chứ? Không có, anh ta chỉ bảo tôi ngồi đây, không được chạy loạn. Xảy ra chuyện gì rồi sao? Không có.

    Cô đừng nghe anh ta, muốn đi đâu thì đi, một lúc nữa tôi phải đi chụp ảnh, cô cứ ở đây chơi một mình, được chứ? Không sao, anh cứ đi đi. Dù sao, lát nữa Vỹ Lâm cũng đến, đợi cậu ta đến… chúng tôi đi dạo chơi.

    Cũng được. Vậy tôi chụp xong sẽ tìm cô, đưa cô đi chụp vài tấm ảnh, giữ kỷ niệm với Hồ Thần. Cảm ơn! Cảm ơn! Đừng khách khí với tôi. Tôi sẽ không vui đấy. Được thôi. Tri âm. Mau đi đi.

    Hách tổng, đây là danh sách xác nhận lần trước, mời anh duyệt. Nếu có vấn đề, tôi sửa lại. – Thời tổng! – Đi đi, đi đi. Sao lại chỉ có mình anh? Phương Ngôn đâu? Lại thất bại rồi? Không trách được, đối thủ là Thời Nhất mà, đúng chứ?

    Không cần biết đối thủ là ai? Tôi biết rõ tâm ý của mình. Tôi không nghe nhầm chứ? Thông suốt rồi? Thật chứ? Đừng nhiều lời. Không thể chỉ mình anh biết được, – Anh phải… – Vỹ Lâm, cậu đến đâu rồi? Anh phải cho cô ấy biết. Anh đi đâu đấy?

    Con người dũng cảm vừa nãy đâu rồi? Anh phải mỉm cười, dũng cảm lên. Anh phải… Anh phải… Anh phải tiến lên. Tôi hiện tại… Lên. Lên… Tôi hiện tại ở… Nơi này, tôi biết miêu tả sao đây? Lát nữa, gọi lại cậu sau.

    Sao anh lại ở đây? Tôi không có chạy lung tung. Không có gì. Anh muốn nói gì với tôi? Tôi… Không có gì nói cả. Tôi tiện đi qua. Chờ chút… Kim chi trong tủ lạnh ăn hết rồi. Cách làm món đó rất dễ, tôi sẽ gửi anh.

    Cô ở nhà của Tả Dao cũng không tiện nhỉ? Dù sao… Con trai của Tả Dao sẽ lớn rất nhanh. Anh không phải cũng là nam sao? Cái đó… Đệm của Ngã Điểu vẫn ở ban công. Thế anh đưa cho tôi đi. Bẩn, tôi không muốn động vào. Vậy anh rửa sạch đi.

    Tôi không biết rửa. Rốt cục anh muốn nói gì? Tôi thiếu một bảo mẫu. Bảo… … Mẫu? Lợi hại. Anh thật lợi hại. Thật là… Thời tổng đúng là Thời tổng. Anh vừa rồi… Đoạn đó… Chính là, Hách Anh Tuấn tôi, đời này, nghe qua, lời tỏ tình tuyệt… vời nhất.

    – Thế anh muốn tôi nói gì? – Nói gì? Anh nói, tôi Hách Anh Tuấn thích Vỹ Lâm. cũng hơn là nói, nhà anh thiếu bảo mẫu. Tìm bảo mẫu… Anh ta dám coi tôi là bảo mẫu. Anh nghĩ gì vậy? Thời tổng? Tôi chỉ muốn cô ấy chuyển về. Chuyển về?

    Chuyển về làm gì? Làm bảo mẫu cho anh ta ư? Tuyệt vời! Vậy anh nói tôi xem? Giờ anh làm lành như thế nào? Vì nghe anh nói thế nào, cũng không giống như đang theo đuổi cô ấy. Cậu nói, anh ta có phải là kiểu,

    Chỉ số thông minh cao, chỉ số tình cảm thấp, nam thẳng? Muốn theo đuổi cậu, nhưng lại không biết bày tỏ? Nhà tôi thiếu bảo mẫu, cô mau quay về đi. Nói gì vậy? Không được. Anh nghĩ cách cho tôi. Cách ở đâu nữa chứ? Gương vỡ, khó lành.

    Tôi muốn bày tỏ với cô ấy. Bày tỏ? Đúng vậy. Sao có thể? – Không thể nào. – Sao lại không thể? Hai người lâu nay ngày đêm chung sống cùng nhau. Dù không yêu từ ánh nhìn đầu tiên, thì lâu ngày sinh tình, cũng không phải không có khả năng.

    Bên cạnh Thời Mạnh, trước giờ chưa có cô gái nào, ở gần anh ta mà lâu đến vậy. Mời đội ngũ nhân viên về vị trí buổi lễ lập tức bắt đầu. Mời đội ngũ nhân viên về vị trí, buổi lễ lập tức bắt đầu. Chúng ta qua đó trước đi.

    Đừng nghĩ nhiều nữa. Đi nào. Được rồi. Đi thôi, đi thôi. Mời hai nhà sáng lập của chúng ta, Đạo diễn và Thời Nhất. Hạ vải đỏ. Nghi lễ khai máy bắt đầu. – Được. – Một, hai, ba! Cám ơn các bạn phóng viên

    Đã tới buổi lễ khai máy của đoàn phim Thủy Ngôn Vật Cảnh chúng tôi. Bây giờ là thời gian chụp ảnh. Cảm ơn! Nào! Phương Ngôn… Cô đứng đằng sau để làm gì? Lên đây. Thủy Ngôn Vật Cảnh! Đại thành công! Lần đầu tiên làm việc này, chưa có kinh nghiệm,

    Hai người giúp tôi nghĩ cách, nhưng việc này, sao có thể để người khác giúp anh làm được chứ? Chúng ta ở đây làm việc này, có hợp lý không? Mà… tại sao phải tắt đèn? Thêm kịch tính. Bật đèn! Bí kíp theo đuổi bạn gái.

    Đây là bí kíp ông tôi truyền lại đó. Năm 1919, đồ tốt, Vỹ Lâm, anh cũng không thể vì thể hiện sự tồn tại, đến cả gia bảo cũng đem ra chứ! Quyển này dùng để theo đuổi thi thể sao? Cho dù theo đuổi thành công, anh có thấy ghê người không?

    Khổng Tử nói… Đừng Khổng Tử, Khổng Tử nữa. Đúng là có chút lỗi thời, lỗi thời rồi. Mạnh Mạnh yêu quý, chúng ta không nên bị một số người vô tri, mà hạ thấp đẳng cấp bản thân mình. Anh vẫn còn tôi, Tuấn Tuấn. Theo nhiều năm kinh nghiệm của tôi,

    Muốn bày tỏ thành công, thì anh phải lấy điểm có lợi thế nhất, và đặc biệt nhất của bản thân thể hiện ra. Điểm đặc biệt nhất của tôi… Lạnh. Lạnh. Lạnh. Nhất định phải lấy sự lạnh của cậu, biểu hiện ra. Thế này, anh từ ngày hôm nay,

    Xóa cô ấy khỏi liên hệ, chơi trò mất tích, không liên lạc với cô ấy nữa. Tiếp tục nói. Ngoạn mục đến rồi, duy trì trong khoảng năm rưỡi, sau đó, giữ vẻ ngầu lạnh lùng đến cùng, để cô ấy theo đuổi anh. Dừng… Dừng… Dừng… Đừng nói một năm rưỡi,

    Với cái đầu heo của Phương Ngôn, sợ là sớm đã quên Thời tổng rồi. – Cái gì, tôi nói… – Đúng nhỉ. Anh nói cái quái gì vậy? Cút. Thời tổng, để tôi, Phương Ngôn, tôi hiểu cô ấy nhất, Cô ấy… Điểm nổi bật nhất là yếu lòng,

    Anh không nên cứng với cô ấy. Anh phải, lấy được sự đồng cảm của cô ấy. Lấy như thế nào? Anh nói với cô ấy, anh phá sản rồi, sau đó, bị đòi nợ. Anh chạy… chạy… chạy… chạy… chạy… chạy… chạy, chạy, chạy, sau đó,

    Tỏ vẻ như vừa chết đói nửa tháng vậy, mặc quần áo rách rưới, đến trước mặt cô ấy, như tôi hiện tại. Vỹ Lâm à, tôi thấy đến lúc đó, cũng chỉ có lòng đồng cảm thôi. Nếu tôi là Phương Ngôn, đưa Thời tổng mười tệ,

    Là thiện ý cuối cùng của tôi rồi. Mà tôi phát hiện, con người cậu ấy, tôi với chỉ số thông minh của cậu, rất đồng cảm. Thời tổng, đừng nghe cậu ta, chúng ta vẫn còn cách khác, Đúng. Nếu những cách trên, anh đều không thích,

    Chúng ta vẫn còn cách trực tiếp hơn, hãy để cô ấy phục tùng. Nói xem. Trước tiên, dùng âm thanh đầy gợi cảm của anh, quyến rũ cô ấy, Hi, bảo bối! Sau đó, dùng thân thể cường tráng của cậu, câu dẫn cô ấy, cuối cùng, dùng sự tài phú của cậu,

    Để chinh phục cô ấy, – Nói yêu tôi. Nói yêu tôi. – Tôi yêu anh. Tôi yêu anh. Tôi yêu anh. Nếu những cách trên không dùng được, cũng không sao cả… Ngôn Ngôn. Thời tổng, anh phải… chịu trách nhiệm với người ta đấy.

    – Chịu trách nhiệm với người ta đấy… – Bỏ đi. Để tôi. Tôi không đáng tin vậy à? Bảo mẫu? Anh ta dám coi tôi là bảo mẫu? Tức chết mất. Bảo mẫu? Tức chết mất. Phương Ngôn, Ngã Điểu không thấy nữa rồi. Ngã Điểu sao lại chạy mất được cơ chứ?

    Tôi ăn xong cơm, đưa nó ra hít thở không khí. Cậu đoán xem, nó thấy mỹ nữ, liền chạy mất rồi. Là nó thấy mỹ nữ chạy đi? Hay là cậu? Sau đó bỏ quên nó? Thế này đi, tôi tìm bên này, cậu tìm bên kia. Chúng ta phân ra, được chứ?

    Được. Nhưng tôi nói cậu biết, Ngỗng còn, người còn. Ngỗng mất… – Cậu có thể biến đi rồi. – Được rồi, được rồi, được rồi. Cậu tìm bên đó nhé. Sao anh lại ở đây? Vỹ Lâm gọi điện, nói tôi qua đây cùng tìm Ngã Điểu. Cùng nhau tìm đi. Alô!

    Vậy thì tốt. Giờ tôi quay về. Cái đó… Vỹ Lâm nói tìm được Ngã Điểu rồi. Tìm được thì tốt. Không có chuyện gì, tôi về trước đây. – Tôi tiễn cô. – Không cần đâu. Con gái một mình về nhà không an toàn. Đi nào. Phương Ngôn, cô nhìn kìa…!

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com