Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 22 | iQiyi Vietnam
[Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 22] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Được rồi, đừng nghĩ nữa. Sau này, có anh đã ở bên em.
Cho dù bệnh của em không khỏi được hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng sẽ không tệ đi. Những hồi ức không tốt đẹp kia, đừng nghĩ về nó nữa. Tiểu Lục… Tiểu Lục… Cái gì? Em nhớ ra rồi. Tiểu Lục… Tiểu Lục… Con trai của tôi đâu?
Tôi nói rồi. Đưa báo cáo tài vụ cho tôi trước. Tiểu Lục. Cậu không thể tiếp tục sai nữa. Đúng, là lỗi của tôi. Nhưng toàn bộ điều này đều do anh tạo nên. Nếu hôm nay tôi không lấy được báo cáo tài vụ,
Thì từ nay anh cũng đừng nghĩ tới việc gặp lại con trai nữa! Khi đó người đàn ông bắt cóc chúng ta đang cùng với một người khác tranh cãi. Sau đó hắn ta nói, Tiểu Lục, trả con lại cho tôi! Sau đó người đàn ông kia nói,
Giao báo cáo tài vụ ra đây. Sau đó hai người họ ở lại đó tranh chấp. Tiểu Lục… Tiểu… Được. Anh hiểu rồi, Phương Ngôn. Chuyện là… Anh hiện tại có việc quan trọng phải xử lý. Em về nhà trước. Ngoan ngoãn đợi anh. Được chứ? Đừng nghĩ nữa. Mau về đi.
Alo! Anh đang ở đâu? Tôi muốn gặp anh bây giờ. Được. Lập tức tới. Cố tổng. Ngày mai bầu lại Hội đồng quản trị. Các thành viên Hội đồng quản trị đều sẽ có mặt. Tôi ngầm tìm hiểu được, Thời Mạnh trong Hội đồng quản trị rất có tiếng nói.
Nhưng anh ta trước giờ chỉ để tâm tới sản xuất phim. Chức danh Chủ tịch Hội đồng quản trị, có lẽ vẫn sẽ do ngài giữ chức, đúng chứ? Trước đây thì có thể, hiện tại thì không nhất định. Đặt lịch dùng bữa tối cho tôi. Rõ, Cố tổng.
Sao vẫn chưa về cơ chứ? Thời Mạnh buổi tối phải tăng ca, vậy Thời Nhất sao? Thời Nhất đi đâu rồi? [Thời Nhất] [Phương Ngôn] Mình lại phải làm nóng lại sao? Thật kì quái…! Thời Nhất sao lại tự dưng không thấy tăm tích rồi? À, đúng rồi.
Có phải buổi họp ngày hôm nay đối với anh cực kỳ quan trọng? Đây là buổi họp Hội đồng quản trị đầu tiên sau khi tuyên bố ba anh mất. Thực chất đây là cuộc họp để lấy lại quyền lực. Trước đây chú Cố làm ủy nhiệm Chủ tịch Hội đồng quản trị.
Giành lại quyền lợi…? Lần này mọi người phải thảo luận, ai mới là người chính thức giữ chức Chủ tịch Hội đồng quản trị. Thật phiền phức… Em nghe sao cũng không hiểu… Em giúp anh nhé! Em làm được không? Tất nhiên! Em học qua rồi. Anh để em thử chút. Nào.
Vừa rồi anh nói với em nhiều như vậy, em một câu nghe cũng không hiểu. Em chỉ biết, Hôm nay cà vạt của anh, nó là của em! Không tệ chút nào. Tạm được. Anh còn nghĩ em sẽ cho anh thắt khăn quàng đỏ cơ.
Sao có thể chứ? Em đã học rất nghiêm túc đó! Anh phải đi họp rồi. Vậy hôm nay chúc anh chiến thắng trở về. Sau ngày hôm nay… anh là Thời Chủ tịch rồi. Sau này trách nhiệm và gánh nặng của anh sẽ ngày càng lớn. Cho nên anh phải cố lên!
Được chứ? Anh nhất định sẽ tìm ra tất cả đáp án. Phương Ngôn, chúc anh thành công đi. Đợi anh trở về. Đi đây. Cố lên! Cố lên! Cố tổng. Đây là cuộc họp đầu tiên sau khi tuyên bố cựu Thời tổng mất
Ngài trước giờ là ủy nhiệm Chủ tịch Hội đồng quản trị. Lần này có thể bỏ hai chữ phía trước đó đi rồi, đúng chứ? Bỏ hay không, không quan trọng? Đều là vì công ty mà. Có người thích hợp hơn, thì mấy lão già như chúng ta vẫn phải nhường vị thôi.
Ngài là người có hoài bão. Tôi đánh giá cao ngài. Việc bầu Chủ tịch Hội đồng quản trị này chẳng phải chỉ là quá trình thôi sao? Anh còn công trạng đầy mình. Chức Chủ tịch Hội đồng quản trị này không của anh thì còn của ai?
Chú Cố của chúng ta cũng đến tuổi nghỉ hưu rồi, chắc sẽ không cùng anh tranh quyền điều hành chứ? Nhưng mà cũng không nhất định, gần đây chú Cố… thường xuyên sắc mặt không tốt với anh. Chắc không phải cũng theo anh vì tư phế công đâu nhỉ? Thời gian đã đến.
Hầu như mọi người cũng đã có mặt đủ. Chúng ta bắt đầu thôi! Đợi một chút! Vẫn còn một người. Còn ai nữa vậy? – Đều đến rồi chứ? – Không biết. Ai vậy? Vẫn có thể còn ai chứ? – Sao cậu ta cũng đến rồi? – Thì ra là Thời Nhất à?
Sao cậu ta cũng đến rồi? Thời Nhất? Sao cậu ta cũng đến rồi? Chào mừng thành viên mới trong Hội đồng quản trị Concept Pictures của ta, Ngài Thời Nhất. Anh ta không phải chỉ giữ cổ phần, trước giờ không can dự tới việc công ty sao?
Vỹ Lâm, cậu đưa nấm cho tôi, rồi đem mấy củ khoai tây kia đi rửa nhé. Được. Nhìn cậu ngâm nga hát kìa. Thật vui vẻ! Một lúc nữa Thời Mạnh trở về là Chủ tịch Hội đồng quản trị của Concept Pictures rồi. Và ai đó chính là Chủ tịch phu nhân.
Phu nhân… Phu nhân… Phu nhân gì chứ? Bát tự còn chưa hợp nhất kìa… Hai người cậu ở cùng nhau lâu như vậy, sớm đã là phu thê rồi. Mà còn chưa hợp nhất, cậu muốn hợp đi đâu? Hay là muốn hợp… … ở trên giường?
– Nói gì vậy? – Cậu nói gì thế? – Xấu hổ rồi! – Uống nước ngọt. Bữa tối mấy món này là đủ rồi. Không đủ thì gọi đặt đồ ăn ngoài tới. – Cậu cho Vỹ Lâm ăn đi mà! – Như trẻ con vậy, sao mà vẫn…
Tối nay chúng ta có mấy người? Thời Nhất có đến không? Nếu Thời Nhất đến được… thì càng tuyệt. Mọi người mau tới xem! Ngỗng… Ngỗng… Ngỗng… Tiểu Ngỗng sắp ra rồi! Xem xem Nhìn thấy chưa? Điềm lành đó! Tôi nói này, hôm nay nhất định sẽ có việc tốt xảy ra.
Nếu như người đến đủ rồi, chúng ta bắt đầu thôi! Phân chia lại cổ phần của Cựu Thời tổng. Theo thông lệ của công ty, đánh giá nghiệp vụ và tỷ lệ số cổ phần sở hữu, người được bầu chọn đầu tiên là Thời Mạnh của chúng ta. Thời tổng.
Nếu mọi người không còn ý kiến – thì chúng ta… – Tôi có ý kiến! Tôi đề xuất Cố tổng, Cố Viễn Châu là tân nhiệm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của Concept Pictures. Cái này… Thời tổng đảm nhận Chủ tịch Hội đồng quản trị
Cũng coi như là được kế thừa từ cựu Thời tổng, đúng chứ? Thêm nữa, công ty những năm nay trải qua biết bao phong ba bão táp, năng lực của Thời tổng mọi người đều thấy rõ. – Đúng chứ? – Năng lực của Thời tổng?
Ý anh là năng lực khiến ngân sách của Thủy Ngôn bội chi trầm trọng sao? Thủy Ngôn là do bắt kịp tiến độ, nhiều khoản ngân sách đều không đi theo lưu trình, việc đó đã được Cố tổng mặc định cho phép, đúng chứ Cổ tổng? Chuyện ngân sách của Thủy Ngôn,
Mọi người đừng quá gay gắt. Tiền chỉ cần dùng ở đúng chỗ, sau này có thể kiếm lại, mới là điều quan trọng nhất, đúng không nào? Đúng. Đúng. Đúng. Cố tổng không hổ danh là cựu thành viên công ty. Quả nhiên có tầm nhìn sâu rộng! Nói nhiều không tác dụng.
Bỏ phiếu biểu quyết đi! Tôi bầu Cố tổng. Cậu? Vậy thì… Theo kết quả bầu phiếu, người đảm nhận Chủ tịch Hội đồng quản trị tiếp theo của công ty chính là Cố Viễn Châu, Cố tổng. Chúc mừng! Vậy tiếp theo…
Mời Cố tổng sắp xếp lại công việc kiểm tra ngân sách Thủy Ngôn. Thời Nhất! Anh đừng quá đáng quá! Việc của công ty, anh căn bản không hiểu. Hiện tại kiểm tra, thì tiến độ của Thủy Ngôn, ai sẽ bảo đảm? Cậu đang quan tâm tiến độ của Thủy Ngôn?
Hay là sợ ngân sách lộ có vấn đề? Việc này… Hội nghị hôm nay của chúng ta là bầu chọn Chủ tịch Hội đồng quản trị. Vấn đề này của anh… Chúng ta lần tới. Tôi không có nhiều thời gian lãng phí ở đây. Concept Pictures là tâm huyết của ba.
Không quản là ai cũng đừng mong động tới nó một li. Chỉ cần cậu giúp tôi lấy được vị trí Chủ tịch Hội đồng quản trị. thì vị trí Tổng giám đốc chính là của cậu. Tôi sẽ nghĩ cách lấy cổ phần bên Thời Mạnh cho cậu.
Vị trí Tổng giám đốc, tôi không hứng thú. Tôi chỉ có một điều kiện. Chính là đuổi Thời Mạnh ra khỏi Concept Pictures. Tôi cũng muốn cậu ta nếm thử cảm giác trắng tay. Hoàn mỹ. Coca yêu thích nhất của con đây. Sao cậu lại đưa nó uống thế?
Cuối cùng cũng về rồi. Tôi đi mở cửa. Ăn cơm thôi! Rượu vang, uống không? Đúng. Đúng. Đúng. Mau giúp tôi lấy xuống. Mau giúp tôi lấy xuống. – Thời Mạnh quay về chưa? – Chưa về. Thời Mạnh đâu? Phương Ngôn, cô bình tĩnh nghe, tôi nói với cô…
Cô nhất định phải bình tĩnh. Thời Mạnh, cậu ta… gặp chuyện rồi. Có chuyện gì chứ? Anh đừng giấu giấu diếm diếm nữa. Mau nói đi! Thực ra mọi thứ hôm nay đáng lẽ đều rất thuận lợi. Nào ngờ đột nhiên đề cập tới vấn đề tài vụ,
Khiến Thời Mạnh bị bãi nhiệm rồi. Thế nên đừng nói đến Chủ tịch Hội đồng quản trị, đến cả chức nhà sản xuất của Thủy Ngôn, cũng không giữ được rồi. Không phải… Xảy ra chuyện gì vậy? Thời Mạnh, người đâu? Tan họp tôi đã không thấy cậu ta đâu rồi.
Tôi tìm rồi. Xung quanh công ty đều tìm rồi. Gọi điện thoại cũng không nghe. Nên tôi mới nghĩ có thể cậu ta về nhà rồi. Tôi… Không phải… Thời tổng… Rốt cục xảy ra chuyện gì rồi? Có lẽ nào bị người ta bắt được điểm yếu rồi? Đúng vậy?
Sao có chuyện bị bắt chẹt điểm yếu chứ? Thời Mạnh làm người trước giờ luôn quang minh lỗi lạc. Anh coi cậu ta là loại người nào rồi? Thế anh ta chạy làm gì? Như là làm tặc bị bắt vậy. Em nói gì vậy? Ai là tặc chứ? em nghĩ xem,
Tổng giám đốc công ty, nhà sản xuất Thủy Ngôn, toàn bộ bị bãi nhiệm rồi. Bao nhiêu năm nỗ lực mất trắng rồi. Cũng như người con em nuôi bao năm không dễ dàng gì lớn lên, rồi lại coi người khác là ba, coi em như kẻ thù.
Nếu là em, em có chịu nổi không? Chúng ta nên gọi cho Thời Nhất. – Anh ta có thể biết Thời Mạnh ở đâu. – Bỏ điện thoại xuống! Nhất định không được liên hệ Thời Nhất. Không được phép gọi điện cho cậu ta.
Hiện tại nhắc đến cậu ta, tôi liền tức sôi máu. Sao vậy? Còn sao nữa? Biết tại sao Thời Mạnh bị bãi nhiệm không? Chính là do Thời Nhất cầm đầu biểu quyết đó. Không thể nào chứ? Phương Ngôn hai ngày trước còn nghĩ cách để hai anh em họ làm lành.
Sao có thể chứ? Chính tôi tận mắt thấy. Em không tin tôi ư? [Xin lỗi! Anh muốn rời đi vài ngày. Không cần lo lắng cho anh!] Tôi còn không hiểu sao? Thời tổng bị chính anh ruột mình hạ bệ. Như vậy khác gì cắm một đao vào tim mình chứ?
Chính vậy đó. Suốt bao năm, sao tôi lại không nhận ra Thời Nhất là loại người này cơ chứ? – Thời Nhất… – Các anh đừng nói nữa. Làm thế nào bây giờ? Tôi nào biết làm thế nào? Phương Ngôn, cậu đừng quá lo… Phương Ngôn, người đâu? Tôi nào biết…
Alo! Dao Dao. Phương Ngôn, cậu đi đâu vậy? Mau về nhà đi! Tôi không về! Tôi phải đi tìm Thời Mạnh. Bác tài! Nói sao? Cô ấy nói là cô ấy đi tìm Thời Mạnh. Chúng ta làm điện ảnh, rốt cuộc là làm gì? Kiếm tiền sao? Có rất nhiều cách kiếm tiền.
Thủy Ngôn là một thế giới mê hoặc. Nhưng dù nó có mê hoặc đến đâu, những thứ nó biểu hiện chính là sự quan tâm với con người. Những điều đó cần có người nói ra, chính là cần một người mà trong mắt người khác là kẻ ngốc. Thời Mạnh…
Em quay lại từng nơi chúng ta đã từng đi qua. Mới phát hiện… Hóa ra anh đã đưa cho em nhiều hồi ức đẹp đẽ đến vậy. Anh rốt cuộc đang ở đâu? Phương Ngôn. Bọn họ nói… là anh đuổi Thời Mạnh đi. Là thật ư? Đúng vậy. Nhưng nếu như tôi nói,
Tôi có nỗi khổ riêng, cô có tin không? Tôi tin hay không tin, có quan trọng không? Bên ngoài lạnh lắm. Tôi đưa cô về. Không cần. Bây giờ lại là lúc Thời Mạnh cần có tôi nhất. Tôi nhất định phải tìm được anh ấy, nhất định phải tìm được. Phương Ngôn.
Nếu như tôi nói, tôi có một cách có thể giúp cô tìm được Thời Mạnh, cô có nguyện ý phối hợp với tôi không? Chỉ cần dùng cách này, Thời Mạnh nhất định sẽ xuất hiện. Tin tôi. Cô không cần đắn đo. Đây chỉ là vở kịch. Tôi nghĩ, chỉ có vậy,
Thời Mạnh mới xuất hiện. Này… Này… Này… Thời Nhất sắp đính hôn rồi! – Tôi cũng xem xem. – Sao cô ta xấu thế? – Tôi không ổn… không ổn rồi. – Làm sao đây? [Tin nóng Weibo: Thời Nhất và Âm Tương sắp đính hôn!] Thời Nhất và Âm Tương sắp đính hôn!
[Tin nóng Weibo: Thời Nhất và Âm Tương sắp đính hôn!] Không tin nổi! [Tin nóng Weibo: Thời Nhất và Âm Tương sắp đính hôn!] Trời ơi! [Tin nóng Weibo: Thời Nhất và Âm Tương sắp đính hôn!] Cô ta sao có thể cùng Thời Nhất của chúng ta đính hôn cơ chứ?
Cô gái này là ai vậy? Sao còn lên cả Toutiao rồi? Nhìn tiểu yêu tinh này này… [Tin nóng Weibo: Thời Nhất và Âm Tương sắp đính hôn!] – Đúng đó! – Nổi bùng lên rồi Tiểu yêu tinh này… Thật là… Em mau xem điện thoại.
Thời Nhất phát video chính thức thông báo. – Thời Nhất lần này làm lớn thật đó! – Đúng! – Trực tiếp toàn quốc lễ đính hôn. – Đúng! Chào mọi người! Tôi là Thời Nhất. Thời gian này, rất cảm ơn
Sự ủng hộ và quan tâm của mọi người với tôi và Âm Tương. Tôi và Âm Tương sau khi trải qua thời gian tìm hiểu lẫn nhau. quyết định cùng nắm tay trải qua quãng đời còn lại. Lễ đính hôn sẽ được tổ chức vào ba ngày sau. Phát trực tiếp toàn mạng.
Hy vọng nhận được sự chúc phúc của mọi người. Cảm ơn! Chúng tôi đang ở lễ đính hôn của đại minh tinh Thời Nhất. Có phải rất kinh ngạc không? Thật nhiều người thích… – Anh Thời Nhất, chào! – Thời Nhất! Vẫy tay chào nào. Vẫy tay chào. Cảm ơn đến tham gia!
– Chúc mừng nhé! – Anh ấy hôm nay đẹp trai quá! Vậy anh đi trước đi. – Đi thôi! – Đạo diễn! Chúc mừng. Chúc mừng nhé! Thật là tốt. Nhưng tôi trước giờ không nghĩ tới, hóa ra cậu và Tiểu Phương là một đôi. Tôi vẫn cứ cho rằng… Thời Nhất.
Thời Nhất tiên sinh. Chào anh. Xin hỏi anh hiện tại có thời gian không? Chúng tôi có thể phỏng vấn anh một chút không? Có. Vậy đạo diễn, tôi qua đó chút. – Anh tự nhiên. – Cậu cứ bận việc mình đi.
Thời Nhất, chúng tôi lần này cho cậu đầy đủ mặt mũi nhé. Anh nhìn chúng tôi tìm năm đài tới phát trực tiếp. – Sao nào? Không tệ đúng chứ? – Anh Thời Nhất! Không chỉ mỗi đài họ tới trực tiếp. Toutiao bên tôi cũng chuẩn bị xong rồi.
Lát nữa kết thúc, đừng quên để chúng tôi giành độc quyền phỏng vấn nhé. Giành phỏng vấn gì chứ? Nhà tôi cũng phải phát đấy! Cùng ngành cả. Tính toán gì chứ? Tất cả cùng phỏng vấn… cùng phỏng vấn, được chứ? Tỉ lệ phát sóng của buổi lễ đính hôn
Phải nhờ tất cả mọi người rồi. Không vấn đề! Đúng rồi. Cô dâu đâu? Khi nào cho mới chúng tôi diện kiến chứ? – Đúng vậy, cô dâu đâu rồi? – Có lẽ cũng sắp xong rồi. Được. Được… Cảm ơn nhé. Được. Vậy tôi có việc bận chút.
– Cảm ơn! – Cảm ơn anh, Thời Nhất! Đi thôi. Chúng ta qua tổng kết chút. Không ngờ hôm nay thuận lợi như vậy! Bây giờ mấy giờ rồi? Thời Mạnh sao vẫn chưa đến? Có đáng tin không vậy? Em có thể bình tĩnh chút không?
Em lúc nào cũng hấp ta hấp tấp. Vẫn ổn chứ? Đẹp chết đi được! Như tiên nữ giáng trần. Thời Mạnh đi lần này thật không đáng. Thật đó! Nói cũng phải! Anh nói chúng ta làm to như thế này, nếu đến lúc đó Thời Mạnh không xuất hiện
Thì đúng là quá nhát gan rồi! Đến lúc ấy, tôi sẽ triệt để đem anh ấy xóa mất khỏi cuộc đời mình. Không phải… Phương Ngôn còn chưa nói gì, em ở đây nói nhảm gì vậy? Với cả… – Thời Mạnh để ý em sao? – Hách Anh Tuấn.
– Biết nói tiếng người không? – Biết. Tôi cho anh một cơ hội nữa sắp xếp lại ngôn từ. Dao Dao Vừa rồi anh chỉ là kích động thôi. Em đừng mắng Thời Mạnh nữa! Cũng mắng cậu ta một tuần rồi. Đúng không? Hơn nữa, anh đảm bảo,
Cậu ta nhất định sẽ xuất hiện… nhất định xuất hiện. Nhất định cái gì? Cút xa ra chút! Đúng vậy. Thời Mạnh biến mất một tuần rồi! Ngôn Ngôn. Tôi… Tôi nói, nếu như… Nếu như… Cậu nói… Nếu như Thời Mạnh thật sự không đến, chúng ta biết xử lý sao?
Anh ấy nhất định sẽ đến. Nhất định. Nhất định. Tôi cũng nghĩ vậy. Tôi chỉ là sợ… Lỡ như Thời Nhất vẫn còn ý nghĩ với cậu, đến lúc đó gạo nấu thành cơm rồi, thì phải làm sao? Thời Nhất không phải người như vậy. Tôi tin anh ấy! Tiểu Nhất. Chú Cố.
Tiểu Nhất à. Vừa rồi chú Cố muốn chúc mừng cậu, nhưng bị mấy nhóm phỏng viên chặn mất. Tích tách… Tích tách… Ồn quá. Cảm ơn chú Cố. Cháu mời nhiều truyền thông và phóng viên vậy, vì muốn làm thật lớn.
Cháu muốn tất cả mọi người đều biết tới buổi đính hôn này. Cháu đối với Phương Ngôn này, tình cảm thật là sâu sắc. Nhưng mà… khả năng Thời Mạnh cũng đã biết. Nếu như cậu ta thật sự đến… Cháu đã mời một công ty bảo an chuyên nghiệp tới,
Sẽ tra tường tận thân phận của từng khách mời, anh ta vào không nổi. Thời tổng? Sao anh lại ở đây? Kha Kha? Sau khi anh rời đi, chúng tôi ai cũng đặc biệt nhớ anh, nhớ những ngày tháng cùng nhau phấn đầu vì Thủy Ngôn. Thời tổng.
Sau này có việc gì cần giúp đỡ, xin cứ phân phó. Bọn tôi đi trước. Chờ chút! Đúng là có việc cần giúp. Anh muốn cướp hôn? Thật lãng mạn! Tôi ủng hộ anh. Từ giờ trở đi, Thời tổng là bạn trai tôi rồi. Đưa tôi đi. Cảm ơn.
Sao anh lại đến rồi? Đều bố trí xong rồi, chỉ còn chờ cô dâu thôi. Ôi! Đừng gọi tôi như vậy! Hôm nay… Thật đẹp! Cảm ơn. Đáng tiếc cô gái đẹp như vậy, không có quan hệ gì với tôi. Thời Nhất, anh sao vậy? Phương Ngôn.
Tôi có một thỉnh cầu, cô có thể đồng ý với tôi không? Nếu như… Đến lúc đó Thời Mạnh không tới, cô có thể cùng tôi diễn nốt vở kịch này không? Chỉ là một vở kịch thôi. Nếu như diễn dở chừng, tôi sẽ rất mất mặt. Hơn nữa,
Sau một đoạn thời gian, tôi sẽ tuyên bố chúng ta chia tay. Tôi tin, Thời Mạnh nhất định sẽ tới. Các vị khách mời có mặt ở hiện trường! Quý ông. Quý bà. Trước tiên, mời các vị ngồi. Tại đây cho phép tôi được vinh hạnh tuyên bố.
Đại lễ đính hôn của Thời Nhất tiên sinh và cô Phương Ngôn chính thức bắt đầu! Hãy dành một tràng pháo tay kính mời Chú rể Thời Nhất lên phát biểu! Rất cảm ơn mọi người đã đến đây để chứng kiến thời khắc quan trọng nhất của tôi. Tiếp đây,
Xin mời cô dâu xinh đẹp của tôi, Phương Ngôn. Từ trong đôi mắt mơ màng của cô ấy, chúng ta có thể cảm nhận được, Cô Phương Ngôn vào thời khắc này đang rất căng thẳng. Chúng ta có mặt ở đây hãy cho một tràng pháo tay nồng nhiệt
Để xoa dịu bớt sự căng thẳng của cô ấy, được không? Đừng căng thẳng! Thả lỏng một chút. Làm sao bây giờ? Được. Sau đây, chúng ta cùng tới phần tiếp theo. Mời tân lang và tân nương hãy trao cho nhau… nhẫn đính hôn.
Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com