Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 21 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 21] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Vui lòng chọn Cài đặt → Lồng tiếng → Tiếng Việt] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Nghĩ đi nghĩ lại,

    Em cảm thấy chỉ có hai người là đáng tin cậy nhất. Cái này… Thời Nhất, em có một vấn đề muốn hỏi anh. Anh làm gì đấy? Anh nhớ em. Nhớ cái gì mà nhớ, Thời Nhất đang ở đây. – Thời… – Anh ấy đi rồi. Nào, ngồi đi.

    Sao nó lại có một vết nứt nhỉ? – Nó sắp vỡ vỏ sao? – Vẫn chưa đến lúc đó. Có phải em làm vỡ trứng của anh không? Chắc là bị bẩn đấy. Bị bẩn? Chắc chắn là vì ngày nào em cũng bỏ nó vào trong cái tất thối của em.

    Em bỏ vào trong tất thì đã làm sao? Đôi tất vừa cởi ra còn ấm hơn nhiều so với chiếc khăn lụa rách của anh. Em cứ nguỵ biện đi. Từ bé em đã hấp ta hấp tấp. Vì thế nên em mới làm vỡ trứng. Nực cười.

    Rõ ràng là anh bảo vệ nó một cách quá đáng. Suốt ngày tranh cướp với em. Nếu không thì nó có vỡ được không? Anh bảo vệ một cách quá đáng? Nếu như không có anh, nó không sống nổi một ngày. Em cảm thấy bản lĩnh ăn không nói có của anh

    Càng ngày càng lợi hại rồi đấy. Anh ăn không nói có sao? Anh nghi ngờ em đã ra tay ngầm. Anh đang bịa đặt thì có. Còn em thì đang tự cho mình là đúng. Anh đang ăn nói bừa bãi. Không thèm nói với em nữa. Nói đi. Tôi khổ quá!

    Cậu nói đi, trứng ngỗng đó có phát huy tác dụng không? Hai anh em họ thế nào rồi? Lúc bắt đầu hai người còn tốt lắm, phối hợp cùng nhau. Tôi chưa từng thấy hai người bọn họ hoà hợp như vậy. – Sau đó thì sao? – Sau đó xuất hiện vấn đề.

    Đột nhiên bọn họ bắt đầu cãi nhau giống như học sinh tiểu học. Hơn nữa, tôi còn chẳng hiểu họ đang cãi nhau cái gì. Cãi nhau? Chúng ta đã lên một kế hoạch rất tốt. Để cho bọn họ cùng nhau ấp trứng ngỗng.

    Thông qua việc ấp trứng để cải thiện mối quan hệ. Có lẽ mối quan hệ sẽ dịu đi. Buồn cười nhất là vấn đề xuất hiện ở đây. Không những mối quan hệ của họ không hề có thay đổi mà ngược lại còn kém đi.

    Tôi cảm thấy hay là phương pháp chưa đủ trực tiếp. Đối với hai anh em họ mà nói, tôi cảm thấy hai bọn họ cần có một lần mặt đối mặt nói chuyện trực tiếp. Mặt đối mặt? Hai bọn họ… gặp mặt nhau còn khó, lại còn mặt đối mặt.

    Cố tổng, đây là báo cáo của hôm này, mời ông xem. Được. Cô đến rồi ạ. Ba. Vy Vy, sao con lại đến đây? Ba, hôm nay con bay về Nhật Bản, nên đến để tạm biệt ba. Vy Vy, ngồi đi. Nói chuyện với ba một lúc.

    Ở bên Nhật Bản không có vấn đề gì chứ? Không có vấn đề gì ạ. Ba yên tâm đi. Vy Vy… Mẹ con mất từ sớm. Lúc bé việc gì con cũng nói với ba. Bây giờ con đã lớn rồi. Không thích tâm sự với ba nữa sao? Ba, làm gì có.

    Con cảm thấy rất nhàm chán. Thích một người lâu như thế… Đến cuối cùng… còn chẳng bằng một cô gái không có gì cả. Ba không cho phép con nói bản thân như thế. Vy Vy… trong lòng ba, con vĩnh viễn là người tốt nhất.

    Con biết ba là người tốt nhất với con. Ngày mai anh phải chụp ảnh tạp chí. Không ấp được, em ấp đi. Làm sao em ấp cả ngày được? Dù sao thì em cũng ngồi. Còn anh chụp ảnh tạp chí phải đứng. Em bảo anh để trứng ở đâu được?

    Phương án tuyên truyền “Thuỷ Cảnh” hiện giờ chúng ta đã đại khái xác định được rồi. Về cơ bản, chủ yếu vẫn là tuyên truyền, quảng cáo trên mạng. Chúng ta sẽ thông qua radio, tivi, internet… – và nền tảng truyền thông để quảng cáo. – Thời tổng, anh cầm trứng…

    Chưa ăn cơm à? Thời tổng, tôi đã chọn một số nền tảng để quảng cáo. Anh xem qua một chút. Anh không ăn thì tôi ăn nhé, đúng lúc tôi chưa ăn cơm. Thời tổng đúng là Thời tổng. Tinh thần nhìn xa trông rộng này rất đáng để chúng ta học hỏi.

    Tại sao à? Từ bây giờ, Thời tổng đã nắm trứng ngỗng trong tay. Anh đã nghĩ đến phần tiếp theo của “Thuỷ Cảnh” rồi đúng không? Là thế này… Phần tiếp theo sẽ quay… tiền truyện của Hồ Thần. Đúng. Tất cả không hiểu à? Năng lực lý giải kém thế sao?

    Phần tiếp theo của “Thuỷ Cảnh”… tiền truyện của Hồ Thần đều bắt đầu từ một quả trứng. Không hổ danh là Thời tổng. Tinh thần trải nghiệm vai diễn này thật đáng để chúng ta học hỏi. – Đúng, đúng, đúng. – Vỗ tay.

    Được rồi, không còn việc gì nữa thì mọi người tan họp đi. Việc của phần tiếp theo chúng ta sẽ nói sau, được không? Thế này là thế nào? Không nói rõ ràng được với cậu. Dù sao quả trứng này rất quan trọng. Anh ơi…

    Tôi càng ngày càng không hiểu sở thích của anh nữa rồi. Thật đấy. Thời tổng. Cố tổng tìm anh. Hiện giờ anh có thời gian không? Được. Vâng. Đi đi. Vậy tiền truyện này của Hồ Thần, giao cho cậu nhé. Tôi… Trứng còn người còn. Trứng vỡ… người chết. Không phải… tôi…

    Không phải… tôi… Chú Cố tìm cháu có việc gì không? Sao cháu lại gọi chú là chú Cố? Chú Cố có gì muốn nói thì cứ nói đi. Năm đó chú cùng một số anh em và ba cháu cùng nhau lập nghiệp. Chú đứng thứ sáu.

    Từ bé cháu đã gọi là chú Sáu. Đúng thế. Nhưng sau đó, cũng chỉ còn lại chú và ba cháu. Cháu cũng chỉ còn một người chú là chú. Chú cũng nhìn cháu lớn lên. Tuy rằng chú đã nhìn cháu lớn lên, nhưng gần đây cháu đã thay đổi rồi.

    Khiến chú cảm thấy càng ngày càng xa lạ. Tuy rằng đây là việc riêng của cháu, chú không muốn tham gia vào. Nhưng kể từ khi cháu và diễn viên lồng tiếng cho Hồ Thần ở bên cạnh nhau… cháu thường bỏ việc công vì việc riêng. Làm việc cũng không thận trọng.

    Chú nghe nói cô gái đó có chỗ không bình thường. Cũng không biết là giả điên giả ngốc hay là đang âm mưu điều gì. Dù sao thì hãy nghe một câu của chú Cố. Tránh xa cô ta ra một chút. Những điều đó là do Cố Vy nói cho chú đúng không?

    Vy Vy đã bị cô ta chọc tức đến nỗi bay về Nhật rồi. Cháu xem khả năng chịu đựng của con bé nhiều thế nào. Nếu như ba cháu vẫn còn sống cũng sẽ không cho phép cô gái như thế bước vào nhà.

    Hôm nay chú Cố đã nói đến việc của Phương Ngôn, vậy nhân tiện cháu cũng giải thích rõ ràng. Phương Ngôn là bạn gái của cháu. Cô ấy là một cô gái cực kỳ tốt. Hơn nữa, đây là việc riêng của cháu. Hình như chú Cố không có quyền can thiệp.

    Quả nhiên là… cháu đã lớn thì sẽ có cách nghĩ của riêng mình. Chú đi đây. Cho dù thế nào, anh cũng phải giữ chút thể diện cho Cố tổng chứ. Phương Ngôn là bạn gái của tôi. Bất cứ ai nói về cô ấy, tôi cũng sẽ bảo vệ cô ấy. Cứng rắn.

    Cứng rắn lắm! Thời cứng rắn. Thời Nhất, anh về rồi à? Chụp ảnh tạp chí thế nào rồi? Chụp xong rồi. Con ngỗng nhỏ này Thời Mạnh vẫn luôn trân trọng nó. Anh cũng có một con sao? Đó là đồ ba anh cho bọn anh. Lúc còn bé,

    Bọn anh cùng nhau ấp một trứng ngỗng. Kết quả là trứng bị vỡ. Ba không muốn bọn anh đau lòng nên đã khắc hai con ngỗng nhỏ bằng gỗ cho bọn anh. Không thể chữa bệnh cho em nữa… anh còn có thể chia sẻ bí mật với em nữa không? Em còn nhớ…

    Anh đã từng kể câu chuyện của hai anh em không? Chắc em cũng đoán được rồi. Người anh đó chính là anh. Năm đó… Đúng là anh đã làm lạc mất Thời Mạnh. Lúc còn bé… cái gì anh cũng tốt hơn Thời Mạnh.

    Luôn là tấm gương ba mẹ lấy ra để giáo dục Thời Mạnh. Thật ra có những lúc anh cũng rất thương nó. Bởi vì nó rất hay bị mắng. Nhưng từ ngày anh biết anh được nhận nuôi, tất cả niềm tự hào, tất cả cảm giác mình ưu tú…

    Thậm chí đến cảm giác an toàn… đều đã bị huỷ hoại hết. Thời Mạnh. Anh ơi, anh ơi, em có điều gì bất ngờ trong ngày sinh nhật không? Đi, anh đưa em đi phiêu lưu. Chúng ta chơi một trò chơi. Em ở đây đếm đến số 100.

    Không được nhìn trộm đâu đấy. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. Mười. Mười một. Mười hai. Anh cứ tưởng rằng sau khi để nó ở đó… anh sẽ được nhẹ nhõm. Nhưng mà… Thời khắc mà anh bỏ nó… anh đã hối hận. Thời Mạnh! Thời Mạnh! Thời Mạnh! Thời Mạnh!

    Em đi đâu rồi? Anh liều mạng để đi tìm nó. Nhưng lại phát hiện tất cả đã muộn rồi. Thời Mạnh, rốt cuộc em đã đi đâu rồi? Thời Mạnh! Nói ra… sẽ dễ chịu hơn chút đúng không?

    Thật ra đã bao giờ anh nghĩ đến việc sẽ nói những lời này với Thời Mạnh chưa? Xin lỗi anh ấy. Nói một câu xin lỗi. Có thể là không khó khăn như anh đã nghĩ. Em biết không… Khi một số tổn thương… quá lớn để nhắc đến nó…

    Anh thực sự không biết phải mở lời như thế nào. Em không trượt băng thì đến đây làm gì? Về thăm lại chốn cũ cũng hay mà. Hơn nữa… anh không thấy chỗ này rất quen sao? Đúng thế. Nơi mà hồi bé anh bị bắt cóc… chính là ở gần đây.

    Vậy giờ anh nhớ lại chuyện cũ có phải anh vẫn cảm thấy sợ không? Không. Chỉ là nghĩ đến cô bé đã bị bắt cóc cùng anh không biết bây giờ thế nào rồi? Cô bé ấy như thế, chắc chắn sẽ không nhớ anh. Ghen rồi à? Không có. Cô bé gì chứ…?

    Em vẫn chưa nói cho anh biết lúc em mộng du trong đầu em luôn có một cậu bé. Cậu ấy nắm tay em. Đủ rồi. [Phương Ngôn] Đại minh tinh, đây là nguyện vọng thứ ba của em. Hi vọng anh có thể đến đây. Thời Mạnh có lời muốn nói với anh.

    Có bí mật sao? Không có. Được thôi. Thế thôi à? Anh yên tâm với em thế sao. Anh có niềm tin với bản thân mình. Anh không muốn biết bí mật của em sao? Em muốn nói thì sẽ tự nói với anh. Hơn nữa, bộ não này của em

    Lưu giữ chút bí mật cũng tốt, để dung lượng sẽ lớn hơn. Đã nhìn thấy nắm đấm của em chưa? Em… Vậy anh có bí mật gì không? Có thể nói cho em nghe. Anh thì có bí mật gì chứ? Bí mật hồi bé của anh và Thời Nhất. Đi cùng với anh.

    Thời Nhất đã bỏ anh ở đây. Em ở đây đếm đến số 100. Không được nhìn trộm đâu đấy. Anh ơi. Anh ơi, anh ở đâu? Chúng ta không chơi nữa, được không? Em sợ rồi. Không sao, đều là chuyện đã qua rồi. Hôm nay em gọi anh ra đây

    Là có một việc rất quan trọng muốn nói với anh. Sao thế? Bây giờ nói chuyện với anh còn phải thận trọng đến thế sao? Việc liên quan đến Thời Nhất. Thời Nhất nói với em… sau khi bỏ lại anh ở đây anh ấy hối hận, lập tức quay lại tìm anh.

    Những điều này đáng ra không nên là em nói với anh. Em biết những lời này không nên là em nói với anh. Nhưng nếu như đối phương không có dũng khí để nói ra điều đó. Không lẽ anh mãi mãi không tha thứ cho anh ấy sao?

    – Dù sao anh ấy cũng vì… – Bởi vì được nhận nuôi, đúng không? Từ lúc anh nghe thấy Tả Hữu nói Thời Nhất được nhận nuôi, anh đã tha thứ cho anh ấy rồi. Thật ra anh hiểu được anh ấy. Lý do tại sao anh ấy không thể đối mặt với anh

    Không phải vì sợ anh không tha thứ. Anh ấy sợ tự mình không tha thứ được cho bản thân mình. Nhưng mà… Anh biết em muốn tốt cho anh. Nhưng có những việc không còn cách nào khác. Hãy cứ để nó như vậy đi. Nhưng anh vẫn cảm ơn em.

    Đã làm tất cả điều này vì anh. Nếu như không có em, anh cũng không biết phải đối diện với những điều này như thế nào. Cảm ơn em. Không cần khách sáo. Anh biết em cũng muốn Thời Nhất đến đây. Để tháo gỡ nút thắt của hai anh em bọn anh.

    Anh hiểu tấm lòng của em. Thời Nhất vẫn không có cách nào để đối diện. Con đường hòa giải của hai người vẫn còn rất rất dài. Anh vẫn cảm ơn em vì tất cả những điều này. Nếu không vì em, anh cũng không cách nào đối diện với những điều này.

    Cảm ơn em đã ở bên cạnh anh. Em vẫn nhớ trước đây anh kể với em câu chuyện về cô bé kia chứ? Đây… chính là nơi bọn anh bị bắt cóc. Sao thế? Em đã từng đến đây. Phương Ngôn. Mẹ ơi. Tôi muốn mẹ. Tôi muốn mẹ. Mẹ ơi…! Mẹ ơi…!

    – Đi thôi. – Mau đưa sổ sách ra đây. Nếu không anh sẽ không gặp lại con trai anh nữa đâu. Tôi sẽ không tin những điều vô nghĩa của anh nữa. Lão Trương đã nói với tôi rồi. Anh chuẩn bị báo cảnh sát đến bắt tôi. Trốn ở đây. Đi thôi.

    Em nhớ lại rồi. Anh ơi! Cứu em! Anh ơi! Anh ơi! Anh ơi! Anh ơi! Anh ơi, em thực sự không chạy nổi nữa. Ở đây chờ anh. Anh đi tìm người đến cứu em. Anh ơi, em sợ lắm.

    Đừng sợ, em cứ xem tất cả thứ này chỉ là một cơn ác mộng. Tỉnh dậy là hết rồi. Em sợ gặp ác mộng. Yên tâm đi. Anh sẽ xua đuổi mọi thứ khỏi cơn ác mộng của em. Tất cả sự việc hôm đó đã nhớ lại rồi?

    Đó là tất cả những gì tôi nhớ. Sau đó anh có quay lại tìm em nhưng em không ở đó nữa. Em đã đi đâu? Em… Em không nhớ nữa. Em chỉ biết lúc đó em rất sợ. Không sao. Em xin lỗi. Em chẳng nhớ được gì nữa. Phương Ngôn,

    Nói như vậy thì nguyên nhân gây bệnh của cô đã tìm ra rồi. Theo lời kể của hai người, hai người bị bắt cóc cùng lúc. Phương Ngôn bị sợ hãi tột độ, vì vậy đã bị chứng mộng du do tâm lý. Còn về khung cảnh mà cô không nhớ lại được

    Chắc là do quá sợ hãi gây nên. Nói như vậy thì… nếu cô ấy nhớ lại, đối diện với sợ hãi, chứng mộng du của cô ấy sẽ khỏi, đúng không? Rất có khả năng sẽ như vậy. Vậy tôi… Tôi chẳng nhớ gì cả. Không sao.

    Sớm muộn gì cũng sẽ nhớ lại thôi. Sau này chúng ta có thời gian. Thật không ngờ cậu bé trong giấc mộng của em lại chính là anh. Nghe giọng điệu của em hình như có hơi thất vọng. Có à? Đến lúc này rồi còn nói chuyện với người đàn ông khác.

    Có thích hợp không? Không có, đây là Thời Nhất. Vốn dĩ hôm nay em định ở chỗ rừng cây để hai anh em thẳng thắn với nhau. Không ngờ anh ấy lại không đến. Chẳng có gì bất ngờ cả. Em… đã có người yêu rồi. Em đừng có tham lam nữa.

    Đừng mượn chiêu bài hoà giải anh em để trong lòng nghĩ đến một người khác. Đi thôi. Vừa rồi anh đã bẹo má em trước. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Đếm gì đấy. Lần này, chúng ta sẽ nghe theo ý trời. Xem xem em đếm đến người thứ mười…

    Có phải một cặp đôi hay không? Chín. Mười. Là một cặp đôi. Vẫn nghĩ đến mấy lời bác sỹ Thôi nói à? Không ạ. Chỉ là em rất muốn biết rốt cuộc hôm đó em đã nhìn thấy thứ gì. Được rồi, đừng nghĩ nữa. Sau này đã có anh ở bên em.

    Cho dù bệnh của em không thể chữa khỏi hoàn toàn, chí ít cũng không bị xấu đi. Những hồi ức không đẹp đó không cần phải quan tâm đến nó nữa. Tiểu Lục. Tiểu Lục. Cái gì? Em nhớ lại rồi. Tiểu Lục…

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com