Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 05 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 5] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Trước đây chúng ta vì chuyện đó Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com mà có một vài hiểu lầm. Vậy nên,

    Anh đàn bản nhạc này là muốn xin lỗi tôi. Thật không ngờ cách thức xin lỗi của nhạc gia lại khéo léo và ẩn ý như vậy. Nếu như cô cảm thấy ẩn ý, vậy tôi đổi sang cách khác. Tôi sẽ đáp ứng cô ba nguyện vọng, coi như xin lỗi cô.

    Thật sao? Cô suy nghĩ kỹ đi. Nghĩ kỹ rồi thì nói với tôi. Tôi đã nghĩ ra rồi, nguyện vọng đầu tiên của tôi. Nhanh vậy. Tôi muốn bức ảnh có chữ ký của đại minh tinh. Nói trước anh đừng coi tôi là fan cuồng của anh.

    Cô chắc chắn đây là nguyện vọng đầu tiên của cô chứ. Chắc chắn rồi, nhưng bên trên tôi muốn anh viết hai câu. Được. Câu đầu tiên là… Núi cao nước chảy gặp tri âm. Câu tiếp theo? Câu tiếp theo… Câu tiếp theo là Phương Ngôn có thể hiểu được Thời Nhất.

    Xin vui lòng nhận lấy, fan tri âm của tôi. Khách khí quá rồi đại minh tinh. Hôm nay tôi rất vui. Không những loại bỏ được hiều lầm, mà cũng cảm ơn anh đã tín nhiệm tôi. Vậy việc chữa bệnh sau này của tôi, làm phiền anh rồi. Đều là fan tri âm.

    Sau này còn làm việc cùng nhau, cô đừng khách sáo như vậy. Vậy tôi đi trước nhé, cảm ơn. Đợi chút. Sao thế? Đừng để cảm lạnh. – Không cần đâu. – Không sao. Bảo vệ tốt cổ họng cô. Cô còn nhiệm vụ quan trọng nữa. Vậy cảm ơn anh nhé.

    Và cảm ơn áo khoác của anh. Vậy tôi đi trước nhé. Bye bye…! Hôm nay là ngày đáng để ăn mừng. Mọi người cùng cạn ly nào. Cạn ly. – Thời Mạnh, Thời Mạnh tôi sai rồi. – Cái gì vậy? Chính là đại ma vương nói âm thanh trong nhà này

    Không được vượt quá bốn mươi đề-xi-ben. Nếu không sẽ bị anh ta phạt tiền. Tôi vẫn luôn phạm lỗi mà, vậy nên tôi đang nghĩ cách đổi giọng nói này. Có thể khiến anh ta bớt phạt tôi chút. Chẳng phải bây giờ anh ta không ở nhà sao, vậy thì tắt nó đi.

    Cậu nói đúng. Nếu đã như vậy chi bằng chúng ta chúc mừng lại nào. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Được. Hôm nay là ngày đáng để ăn mừng. Cảm ơn mọi người đã chứng kiến bước chuyển ngoặt trọng đại trong đời tôi.

    Có thuốc chữa bệnh, tiến gần hơn tới ước mơ. Cạn ly. Mà này, sao cậu không đến nhà tôi hay đến văn phòng chứ? Ngăn cách màn hình thế này làm giảm bầu không khí. Cậu tưởng rằng tôi không muốn à. Tôi ở đây không những phải nấu cơm cho đại ma vương,

    Mà còn phải dọn dẹp sạch sẽ chỗ này trước khi anh ta về nữa. Chúng ta nhắc đến anh ta làm gì chứ. Chúng ta không được dừng, tiếp tục quẩy lên nào. Quẩy lên nào. Cạn ly. Với kiểu biểu hiện như này của cậu nên đi làm live stream.

    Hiện tại công ty đã mở tài khoản live stream cho diễn viên. Cậu có muốn thử không? Hay tôi thử chút nhỉ. Được. Lấy cái này đi. Bắt đầu. Chúng ta cùng chào đón nữ diễn viên xuất sắc nhất lần thứ 21, Phương Ngôn lên sân khấu nhận phần thưởng. Đầu tiên,

    Tôi muốn cảm ơn ba mẹ tôi. Bởi vì không có họ thì sẽ không có tôi ngày hôm nay. Phương Ngôn. Cậu gọi cái gì chứ, không được dừng lại, quẩy lên nào. Đồng thời tôi cũng cảm ơn bạn tốt của tôi Tả Dao Dao và Vỹ Lâm.

    Nếu anh còn viết tiếp nữa thì tôi sẽ khuynh gia bại sản đó. Cô đã biết quy định mà vẫn phạm phải sao? Trách ai chứ? Vậy có thể… giảm bớt chút không? Chuyển đi thì sẽ xóa hết nợ. Bỏ đi. Một triệu với vài chục nghìn khoảng cách rất lớn.

    Gia hạn cho cô thanh toán trong ba ngày. Quá hạn một ngày phạt gấp đôi. Ba ngày? Thanh toán hết? Phạt gấp đôi? Trong ba ngày, tôi lấy đâu ra nhiều tiền vậy chứ? Tôi tính lại chút. Một, hai, ba, bốn, năm cái.

    – Năm năm hai mươi lăm. – Phá hoại của công, thêm năm nghìn nữa. [Vi phạm điều khoản trên] Một, hai, ba, bốn… [một lần phạt năm nghìn tệ.] Tiền của tôi. Đau lòng quá. Chỉ có thể dựa vào cách live stream của Vỹ Lâm để thử xem nào.

    Nếu không thậm chí đến lãi mình cũng không trả nổi mất. Tám. Tám. Tám. Tám trăm. Tám. Chỗ này có lẽ không kích hoạt được máy đo đề-xi-ben. Phương Ngôn, từ bây giờ trở đi trong mắt mày chỉ có live stream và bông trang điểm. Sau đó, mày sẽ có du thuyền.

    Mặt hướng ra biển, xuân ấm hoa nở. Để nó ở đây đi. Xin chào mọi người, Tôi đã chuẩn bị xong rồi. Tôi đã chuẩn bị xong rồi. Tôi đã chuẩn bị xong rồi. Tôi là Bọt Biển Bảo Bối.

    Hôm nay, tôi sẽ dùng thử và đánh giá một loại bông trang điểm mới. Tuyệt đẹp, các bạn hãy xem bông trang điểm này. Chạm vào có cảm giác mềm mại, giống như một con yêu tinh nhỏ đang nhảy nhót trên đầu ngón tay vậy. Tiếp đó… Ôi trời ơi!

    Khi nó đang ở trên mặt, sẽ cho bạn cảm giác như một quý cô đang hưởng thụ vậy. – Vỗ vỗ… – Cô đang làm gì vậy? Trang điểm. Bây giờ tôi phải tắm, cho cô một giây rời khỏi đây. Một. Không đến một giây đã ra ngoài rồi. Đóng cửa. Nguy rồi.

    Điện thoại đâu? Toi rồi. Toi rồi, toi rồi. Mình vẫn còn đang live stream. Quay phải anh ta rồi. Không được, không được. Nếu bây giờ mình mở cửa, anh ta chẳng những biết được, mà mình còn bị phạt đến khuynh gia bại sản mất. Làm sao đây?

    Lẽ nào mọi người trên toàn thế giới đều xem anh ta vừa tắm vừa live stream sao? Phương Ngôn. Tôi… Tôi không nhìn thấy gì hết. Tôi… Tôi… Cô vào đây làm gì vậy? – Tôi… Tôi… Tôi… – Ra ngoài! Ra ngoài! Cút. Chuyện gì vậy chứ?

    Tài khoản của Âm Tương đã bị khóa rồi. Cô ta đã đăng thứ linh tinh gì lên sao? Mau cúp máy đi. Cậu hãy nghĩ cách… Đuổi Phương Ngôn khuất khỏi mắt tôi. Ngay bây giờ, lập tức. Vậy để tôi tìm người giải quyết cô ta. Cút đi.

    Vừa hay tôi có cuộc họp. Alô, chi nhánh công ty Mauritius phải không? Bên các cậu có phải đang cần giám đốc… Cứng đầu. Tôi không muốn nói đến lần thứ ba. Mau đuổi Phương Ngôn đi cho tôi. Không phải huynh đệ không muốn giúp cậu.

    Thực ra đó là ý chỉ của Thái hoàng thái hậu. Lão nô không giám không tuân theo. Chỉ là đuổi một cô gái thôi mà. Có gì to tát đâu chứ, để tôi giúp cậu. Nào, nào. Cậu dọa cô ta, để cô ta tự mình chuyển đi, thấy khó mà lùi.

    Cách ấu trĩ như vậy, liệu có được không? Không sao hết. Đây không phải sở trường đặc biệt của cậu khi còn đi học sao? Yên tâm đi. Người anh em, lần này đến cả đạo cụ đều chuẩn bị cho cậu. Yên tâm. Phương Ngôn. Hãy đợi đấy. Sao vậy Dao Dao?

    Không phải… Hôm đó cậu rốt cuộc đã live stream cái quái gì vậy? Phần sau không nhìn thấy nữa rồi. Tôi chỉ… Có thể bị hack rồi. Dao Dao, Tôi muốn hỏi cậu cái này, Chính là… Làm thế nào để khiến một người đàn ông vui?

    Nói cách khác là làm thế nào để xin lỗi một người, sau khi đã làm chuyện rất có lỗi với họ? Người cậu nói không phải là Thời Mạnh chứ? Chính là anh ta. Cậu nghĩ xem, tôi đây không phải là dưới cùng một mái nhà rồi sao.

    Không thể không nhún nhường. Anh ta lại là bên A của tôi. Tôi làm cho bên A vui vẻ, thì tôi mới có thể sống tốt, đúng không nào? Với bản mặt lạnh lùng của anh ta, thì tôi khuyên cậu nên bỏ cuộc đi, không có tác dụng đâu.

    Không phải, dì Lăng nói anh ta bị rối loạn lưỡng cực. Thực ra tôi rất hiểu loại người có vấn đề về thần kinh đó nhưng không được công nhận này. Nên tôi rất muốn giúp anh ta. Đại thần Phương Ngôn từ bi bác ái của tôi ơi.

    Đến cậu mỗi ngày đều không bảo vệ được mình lại còn muốn giúp người khác. Như vậy mới gọi là thần tiên tỷ tỷ, chứ không giống mẹ. Đối với đàn ông lại hung dữ như vậy. Đàn ông? Đàn ông. Đàn ông… Là ai vậy? Mau nói với tôi đi, tôi muốn nghe.

    Tả Hữu, Tả Hữu. Tôi cúp máy trước nhé. Thời Mạnh? Là anh sao, Thời Mạnh? Sao… Sao thế, Thời Mạnh? Mất điện rồi. Giật bắn cả mình. Thời Mạnh. Thời Mạnh. Thời Mạnh. Ôi mẹ ơi, cái gì vậy? [Thời Mạnh] Phương Ngôn. Phương Ngôn. Phương Ngôn. Phương Ngôn. Phương Ngôn. Phương Ngôn.

    Alô, 120 phải không? Lầu 14 khu Thiên Bắc Tân, có một cô gái bị ngất rồi. Tôi phải làm thế nào đây? Tôi đã học qua một chút về cấp cứu. Anh đừng lo lắng. Tình trạng bệnh nhân bây giờ thế nào? Hơi thở cô ấy bây giờ hơi yếu ớt,

    Còn mất ý thức. Hãy cởi bỏ y phục, dây chuyền, đồ lót của cô ấy. Giữ cho hơi thở thông suốt. Được. Để bệnh nhân nằm thẳng. Mở hết cửa sổ, giữ cho phòng thông thoáng gió. Anh đừng lo lắng. Xe cứu thương đang trên đường rồi. Kéo. Kéo, kéo, kéo. Kéo. Kéo.

    Được rồi, bác sĩ, sau đó thế nào? Nếu anh đã học qua cấp cứu rồi, anh có thể thử hô hấp nhân tạo cho bệnh nhân. Hô hấp nhân tạo. Hô hấp nhân tạo. Hô hấp nhân tạo. Anh… Anh… Tôi… Alô? Alô? Anh còn đó không? Alô? Alô,

    Chào bác sĩ, tôi đã tỉnh lại rồi. Đúng, là bệnh cũ tái phát. – Thật xin lỗi. – Cô có cần giúp gì không? Bây giờ tôi đã khỏe rồi, không cần đâu, cảm ơn. Được, được. Tôi về phòng trước. Không nghĩ nữa, không nghĩ nữa. Mày nghĩ xem, cũng đúng.

    Mày cũng đã nhìn người ta tắm rồi phải không? Coi như hai người đã hòa, đúng không? Phương Ngôn. Mày đang nghĩ cái gì mà hòa với không hòa vậy? Có thể nghĩ cái khác được không? Quên thôi, quên thôi. Quên thôi, quên thôi. Nhưng mà cũng lạ,

    Sao lần này một lúc đã khỏi rồi nhỉ? Lẽ nào anh em hai người đều được? Mình nghĩ lại xem nào, bác sĩ Thôi từng nói, mùi của Thời Nhất, sẽ cho mình cảm giác an toàn. Mùi? Cảm giác an toàn? Lẽ nào là áo khoác của Thời Nhất?

    Đúng rồi, là áo khoác của anh ấy. Áo khoác của Thời Nhất đâu rồi? Quần áo… Mùi của mình… Áo khoác của Thời Nhất có thể chữa bệnh. Bởi vì nó có mùi của Thời Nhất. Vậy cậu hãy mau hỏi Thời Mạnh đồ thường dùng của Thời Nhất xem.

    Nhân lúc anh ta vừa làm chuyện có lỗi với cậu. Nhưng tôi không muốn đe dọa anh ấy. Chị hai à, đây đâu có thể gọi là đe dọa được. Đây gọi là bồi thường. Nếu anh ta còn chút tính người, thì sẽ cảm thấy áy náy về chuyện vừa rồi.

    Nhưng thực ra, tôi cũng có chỗ không đúng mà. Vậy bọn tôi cứ oan oan tương báo tới lúc nào nữa? Cậu thật là lo lắng linh tinh rồi. Đâu có. Tôi thực sự rất mất mặt. Tôi không còn mặt mũi nào để nhìn người ta nữa rồi, Dao Dao.

    – Con trai! – Mẹ. – Sao vậy? – Không có gì. Chỉ là quan tâm con chút. Con với tiểu Ngôn thế nào rồi. Có bắt nạt người ta không đó? Sao con có thể bắt nạt cô ta chứ. Không bắt nạt thì tốt. Mẹ nói này, một cô gái tốt như vậy,

    Con nhất định phải đối tối với cô ấy. Mẹ hao tổn trăm phương ngàn kế mới lừa cô ấy tới được. Lừa? Là sao vậy mẹ? Không sao. Thôi được rồi, để mẹ nói thật với con. Mẹ nói với cô ấy rằng con bị rối loạn lưỡng cực.

    Con bị rối loạn lưỡng cực? Đúng thế. Mẹ lừa cô ấy rằng con bị rối loạn lưỡng cực. Mà mẹ thì phải ra nước ngoài một chuyến, nên nhờ cô ấy đến thay mẹ chăm sóc con hai tháng. Mẹ nói này,

    Cô ấy vừa nghe mẹ nói con bị rối loạn lưỡng cực liền lo lắng. Sự quan tâm đó không thể nào là giả vờ được. Tiểu Mạnh, nghe mẹ nói này, con phải đối tốt với người ta. Con mà ức hiếp khiến người ta bỏ đi, thì mẹ sẽ xử lý con đấy.

    Con biết rồi mà. Còn việc gì không mẹ. Còn nữa. Sao vậy? Thời Mạnh, ăn cơm thôi. Tiểu Ngôn gọi con kìa, con mau đi đi. Đi đi. Được, vậy con cúp máy nhé. Thật tốt. Cái đó… Có phải vừa nãy tôi dọa anh rồi phải không?

    Thực ra đó là tật cũ của tôi. Chỉ là chứng chóng mặt thôi. Chính là tôi sẽ phát bệnh khi sợ hãi. – Đây… – Không sao hết, không sao hết. Không nghiêm trọng đâu. Anh mau ăn đi, thức ăn sắp nguội cả rồi. Được. Đúng rồi,

    Sao trong nhà lại có con búp bê đó vậy? Bởi vì… Bởi vì gần đây tôi đang lên kế hoạch cho một dự án phim kinh dị. Đang tìm cảm hứng. Do vậy… Xin lỗi nhé. Tôi không biết sẽ dọa cô phát bệnh.

    Không sao, dù sao cũng không phải do anh cố ý. Nhưng suy cho cùng vẫn là do tôi. Cô muốn bồi thường cái gì thì cứ nói với tôi. Bồi thường? Hay là những khoản nợ trước đây coi như xí xóa. Vậy cậu nhanh hỏi Thời Mạnh đồ thường dùng của Thời Nhất.

    Nhân lúc anh ta vừa làm chuyện có lỗi với cậu. Không sao, khoản nợ đó hãy cứ giữ lại. Tôi có thể yêu cầu bồi thường thứ khác có được không? Cô nói đi. Chính là… Tôi có thể lấy thứ gì đó của Thời Nhất.

    Tốt nhất là đồ cá nhân của anh ấy. Tốt nhất là thứ có mùi của anh ấy. Có được không? Mùi của Thời Nhất? Không có. Không có? Tôi nói là không có. Không có sao? Thực sự là không có. Thực sự không có sao?

    Thứ đồ chơi này đáng sợ như thế sao? Anh hai à, Cậu rốt cuộc nghĩ gì vậy? Tôi muốn anh dọa cô ta. Là dùng mấy loại nhện giả, gián giả. Vậy mà anh lại dùng Dead Silence. Dead Silence thì sao chứ? – Tôi còn chưa dùng Shining nữa. – Lại còn Shining?

    Thời Mạnh à, Nếu như anh lấy được vợ, thì tôi sẽ ăn hết cái nhà của anh. Thời tổng, tôi không có ý đó. Nếu không còn chuyện gì nữa thì tôi đi trước. Đợi chút. Qua đây. Làm giúp tôi cái này. Cái gì? Tôi muốn… mùi hương của Thời Nhất. Anh muốn

    Thứ gì cơ? Mùi hương của… Thời Nhất. Hơi thở… Gì cơ? của Thời Nhất. Hai anh em nhà anh thật biết cách chơi đùa. – Cút. – Tôi… [Hơi thở của Thời Nhất.] Thời tổng nói cái này là bồi thường cho cô. [Hơi thở của Thời Nhất.] Gì thế này.

    Cái tên đáng ghét Thời Mạnh này. Xem ra chỉ có thể dựa vào chính mình mà thôi. [Tôi muốn nhờ anh một việc.] [Bác sĩ Thôi] Alô, xin chào bác sĩ Thôi, tôi là Phương Ngôn. Tôi có chuyện muốn nhờ anh chút. Sao hai người lại tới đây?

    Tôi đưa bệnh nhân tới chữa trị. Cảm ơn. Là thế này. Tối qua, tôi lại bị phát bệnh. Nhưng lần này chỉ kéo dài có mấy phút. Sau khi tỉnh lại tôi đã nghĩ, liệu có phải do mặc áo khoác của anh hay không? Do vậy… tôi muốn… Vậy nên chúng tôi đoán,

    Có lẽ do mùi trên áo khoác của anh có thể mang lại cho Phương Ngôn cảm giác an toàn. Trước đây tôi từng kiến nghị Phương Ngôn về sống cùng với anh. Nhưng mà… Nhưng mà nếu thế này có thể trị bệnh cho cô ấy,

    Thì có lẽ việc sẽ đơn giản hơn nhiều. Sẽ không làm ảnh hưởng đến cuộc sống riêng của hai người. Cũng tiết kiệm được thời gian đi đường. Bởi vì tối qua do không cẩn thận nên tôi đã giặt chiếc áo đi rồi. Vậy nên tôi có thể phiền anh

    Cho tôi mượn chút đồ dùng cá nhân của anh được không? Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com