Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 23 | iQiyi Vietnam
[Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 23] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Vâng. Sau đây, chúng ta cùng tới phần tiếp theo. Mời cô dâu và chú rể hãy trao nhẫn đính hôn cho nhau.
Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Thời Mạnh vẫn chưa đến, mau đi đi. Các vị quan khách, trước khi bắt đầu mục thứ hai, mời mọi người nghỉ ngơi trong chốc lát. Cái này là vì… Vì sao nhỉ?
Bởi vì tôi sẽ biểu diễn một tiết mục nhỏ cho mọi người thưởng thức. Đúng. Một tiết mục… tiết mục… Tiết mục kiểu nào…? Thứ mà Tả Hữu yêu nhất trên thế giới này là Cocacola. Còn người mà Hách Anh Tuấn yêu nhất trên thế giới này… chính là em, Tả Dao.
Vâng ạ. Tả Dao, lấy anh nhé! Xem ra anh chàng này có vẻ hơi kích động. Nhất định đã bị không khí lãng mạn ở đây ảnh hưởng rồi. Xin lỗi mọi người. Chúng ta vẫn phải xác định rõ… nhân vật chính của ngày hôm nay là ai.
Mong mọi người tiếp tục chú ý và vỗ tay cho cặp đôi của chúng ta, được không nào? – Được! – Được! Em tin rằng… Thời Mạnh nhất định sẽ đến. Nếu như… đến cuối cùng Thời Mạnh vẫn không đến, em có thể cùng anh diễn hết vở kịch này không? Phương Ngôn!
– Phương Ngôn! – Không phải lại phát bệnh chứ? Sao nhìn cứ lạ lạ kiểu gì vậy? Hình như là có bệnh. Cẩn thận. Em biết là anh nhất định sẽ đến. Chúa diễn trò giả bệnh cũng giống thật đấy. Thời Mạnh, em đứng lại cho anh. Diễn chưa đủ sao?
Vở kịch này, dừng lại ở đây thôi. Anh xin lỗi Phương Ngôn. Tha thứ cho anh hiện giờ không thể giải thích với em. Hãy cho anh một chút thời gian. Sẽ có một ngày em sẽ hiểu được tất cả mọi chuyện. Thời Mạnh, em xin lỗi. Thật ra em…
Bọn em muốn anh xuất hiện nên em đã bàn bạc với Thời Nhất. Anh không giận chứ? Đứng dậy. Đồ ngốc. Sao anh có thể tức giận được. Thật ra tất cả đều phải trách anh. Anh không nên làm em lo lắng. Anh nên ở cạnh bên em. Không sao.
Chỉ cần có anh, cái gì cũng không quan trọng nữa. Em yên tâm, về phía công ty anh sẽ xử lý. Em yên tâm mà. Em cảm thấy những khó khăn mà chúng ta phải đối mặt chỉ là một thử thách với chúng ta. Em là một người vợ đảm đang,
Tất nhiên phải cùng tiến cùng lùi với anh. Chúng ta có phúc cùng hưởng. Đương nhiên là có nạn phải cùng chịu. Không cần. Anh sẽ không để em phải chịu khổ. Có phải anh xem thường em không? – Không. – Em nói cho anh nghe, em rất chân thành trong tình yêu.
Bắt đầu từ ngày hôm nay, em sẽ cùng anh sống cuộc sống tiết kiệm, đạm bạc. Vậy chúng ta đi ăn lẩu đi. Không được lãng phí quá mức. Ăn lẩu gì chứ? Chúng ta đi chợ. Chợ? Đi! Đi chợ thôi.
Em phải tính toán xem ngân sách của chúng ta là bao nhiêu. – Xem nên mua thứ gì. – Thức ăn… Kiểu đạm bạc của em là đến chợ mua đồ à? Em gọi đồ ăn bên ngoài cũng không nhiều tiền hơn là bao. Khác xa một trời một vực
Chúng ta không những có thể tiết kiệm tiền, còn có thể trải nghiệm cuộc sống. Những thứ này, tất nhiên sẽ tiết kiệm chi phí hơn so với đặt hàng trực tuyến. Sau này nghe theo lời em hết. Không được, việc lớn vẫn phải nghe anh.
Sau này sẽ không có việc lớn gì nữa. Xong rồi. Anh ơi, có thể cho tôi vài bó rau nữa được không. Tôi đã mua nhiều đồ thế mà, phải không? Anh chàng này đẹp trai thế nhỉ. Cười lên nhìn đẹp trai quá. Cảm ơn. Chị ơi,
Em bảo anh ấy cười một cái, chị cho em thêm ít rau, được không? Cười đi. Được, tặng cho em. Chị, chị hào phóng và tốt bụng quá. Em chúc chị buôn may bán đắt. Cái đó là gì thế? Đây là thịt ngỗng. – Ngỗng… – Ngỗng… – Không. – Đi thôi.
– Đi thôi. – Chim của em… Xin lỗi ạ. Con chim của em… Tối hôm nay chúng ta ăn cá đi. Được đấy. Vậy anh ở đây mua cá, em đi mua những gia vị khác. Nhớ kỹ, chúng ta cần… – Được. – Thắt lưng buộc bụng nhé. Được. Ông chủ,
Cho tôi một con cá. Có ngay. Cậu cần loại nào? Có cá trắm cỏ, cá chép, cá diếc vàng, cá mè, cậu muốn loại nào? Tôi muốn… cái loại… Chính là loại mà… loại rẻ nhất. Cái gì? Cậu nói to lên một chút. Chính là loại mà…
Cậu muốn loại tẩm bổ đúng không? – Không phải. – Được, vậy tôi biết rồi. Chỗ tôi còn có rùa nữa. – Chắc chắn là cậu cần loại đó. – Không phải. Vợ của cậu sẽ rất hài lòng. Không phải, tôi muốn loại… Chàng trai, cậu không phải ngại. Anh hiểu cậu.
Cậu muốn lấy lại sức mạnh, tìm lại cảm giác đàn ông. – Không phải. – Anh biết. Thôi bỏ đi, lấy rẻ thôi. Cậu lấy một con đi. Tôi mua loại cá rẻ nhất. Giao đến 2101, tòa nhà 14, khu Thiên Bắc Tân. Được. Thế nào rồi?
– Mua rồi. – Có quán triệt theo ý của em không? Áp dụng theo những cách đã học? – Có rồi, có rồi. – Thật không? Anh mua loại cá rẻ nhất, còn giao hàng đến tận nhà nữa. Chàng trai, cậu có lấy rùa nữa không?
Cá giả? (Rùa – đồng âm với cá giả) Chúng ta không thể mua cá giả. Chúng ta đã sử dụng đậu phụ làm thịt rồi. Anh còn mua cá giả nữa sao? Không đau bụng là được rồi. – Đi. – Anh là một ông chủ keo kiệt.
Quả nhiên là còn cao tay hơn cả em. Ăn thôi. Sao lại chỉ có một nửa con cá thế? Chẳng phải chúng ta đã mua rất nhiều thức ăn sao? Thiếu gia… hiện giờ chúng ta phải dùng thức ăn của một bữa chia thành ba bữa để nấu.
Đây mới gọi là tiết kiệm, đạm bạc. Đi theo anh, em phải cực khổ rồi. Không có. Hai người yêu nhau quan trọng nhất là bầu bạn. Những thứ khác không quan trọng. Cùng lắm thì… em nuôi anh. Em nuôi anh? Anh có trách nhiệm phải xinh đẹp. Còn em
Phụ trách kiếm tiền nuôi cả nhà. Thật sự… Nếu để em phụ trách phần xinh đẹp thì hơi khó khăn. Anh nói gì thế, em là người đẹp Giang Nam đấy. Anh không thích tức là anh bị mù. Được, được, được… là anh bị mù. Em đẹp, em đẹp. Em là đẹp nhất.
Nào, ăn cá đi, Người đẹp Giang Nam. Người đẹp Giang Nam không muốn ăn cá. Vậy anh sẽ ăn. Ăn một miếng này. Ngon không? Ngon lắm! Thấy ngon là được rồi. Tiểu Nhất, chú nghe nói, trong công ty có rất nhiều người mong Thời Mạnh có thể quay lại.
Xem ra trong lòng mọi người hướng đến… Nếu đã hướng đến đó rồi. Thì đổi hết cả đám. Tiểu Nhất, cháu đừng để ý đến em trai cháu quá. Nam tử hán đại trượng phu, nên chịu đựng đúng lúc, phát huy đúng chỗ. Chú Cố,
Chú biết trên mạng nói cháu thế nào không? Nói cháu tự làm mất mặt mình. Bảo cháu nên tự tìm nơi để chôn mình. Cháu sẽ tiếp tục dõi theo Thời Mạnh. Tiểu Nhất, hiện giờ chú mới làm Chủ tịch. Việc về vấn đề tài chính chú không tiện nhúng tay vào.
Cháu để ý giúp chú. Nhân cơ hội làm xong việc của Thời Mạnh. Vâng, thưa chú Cố. Chú yên tâm. Cháu sẽ bắt nó phải trả giá. Em đến rồi à? Giải thích đi. Tại sao phải đính hôn? Tại sao phải lôi Phương Ngôn vào chuyện này?
Cố Viễn Châu vẫn chưa dám tin tưởng anh. Không để anh can thiệp vào tài chính của công ty. Vì thế… Anh mới dùng việc đính hôn để lừa ông ta. Hy vọng ông ta có thể nhanh chóng tin tưởng anh. [Chín ngày trước] Anh đang ở đâu?
Bây giờ em cần gặp anh. Được, em sẽ qua đó ngay. Có việc gì mà gấp thế? Anh còn nhớ em đã từng nói với anh việc hồi bé em bị bắt cóc không? Phương Ngôn chính là cô bé bị bắt cóc cùng với em.
Đây chính là nguyên nhân vì sao em có thể chữa bệnh cho cô ấy. Thì ra lúc bé, em thực sự từng bị bắt cóc. Vậy bệnh của Phương Ngôn, có liên quan đến người đã bắt cóc hai người không? Lúc đó cô ấy trốn ở một góc nhỏ.
Mặc dù không nhìn rõ mặt kẻ bắt cóc, nhưng cô ấy nghe được giọng của kẻ bắt cóc cãi nhau với một người đàn ông. Anh biết người đàn ông đó là ai không? Là ai? Người đàn ông đó… là người đi tìm em. Ông ta gọi kẻ bắt cóc… là Tiểu Lục.
Tiểu Lục? Chú Lục? Đây chả phải là tên gọi khác của Cố Viễn Châu sao? Hơn nữa, chỉ có ba mới gọi ông ta như thế. Không lẽ… Kẻ bắt cóc hai người là Cố Viễn Châu. Người đi tìm em chính là ba. Hơn nữa, theo những gì Phương Ngôn nói,
Nguyên nhân bọn họ cãi nhau… vì một báo cáo tài chính. Báo cáo tài chính? Chả nhẽ vì chuyện này mà ba mất tích? Hiện giờ em chỉ phỏng đoán thế. Sự thật rốt cuộc như thế nào thì vẫn phải cần chứng cứ. Cố Viễn Châu… Báo cáo tài chính…
Tạm thời không nói đến chuyện này nữa. Có phải Cố Viễn Châu đã đến tìm anh? Đúng. Ông ta tìm anh nói chuyện về cuộc họp hội đồng quản trị. Quả nhiên ông ta đã từ bỏ em. Bây giờ hội đồng quản trị được tổ chức lại.
Người dễ thắng nhất chính là anh. Thế này đi, anh có bằng lòng… cùng em diễn một vở kịch ở cuộc họp hội đồng quản trị không? Tôi đề cử, Cố tổng Cố Viễn Châu làm chủ tịch mới của Concept Pictures. Anh đã đuổi Thời Mạnh đi. Nếu như anh nói…
Anh có nỗi khổ tâm riêng. Em có tin anh không? Lúc này là lúc Thời Mạnh cần em nhất. Em nhất định phải tìm thấy anh ấy. Nếu như anh nói… anh có một cách có thể giúp em tìm Thời Mạnh về Em có bằng lòng phối hợp với anh không?
Em không nhìn thấy bộ dạng Phương Ngôn tuyệt vọng vì muốn tìm em như thế nào đâu. Sớm muộn gì em cũng phải quay về bên cô ấy. Anh biết em sẽ không đồng ý với việc này. Vì thế nên anh mới không nói với em về nước cờ này.
Việc này qua rồi thì không nhắc nữa. Sau này tuyệt đối không được kéo cô ấy vào. Được. Anh hứa với em. Phải rồi, xem cái này đi. Hai mươi năm trước, quả nhiên Cố Viễn Châu đã giở trò ở bộ phận tài chính công ty. Quả nhiên…
Năm đó hắn bắt cóc em là để uy hiếp ba. Bắt ba phải giao ra chứng cứ phạm tội của hắn. Rất có khả năng. Bởi vì việc này chỉ có ba và Cố Viễn Châu biết. Nếu thực sự như vậy, tiếp theo đây em biết phải làm thế nào rồi.
Em nói cho anh nghe, thật ra lần trước em rất giận Thời Nhất. Anh ấy đã ném quả trứng đi. Anh có biết “con trai cưng” của em đã phải trải qua sinh tử mới sống được không? Nếu nói như vậy… thì đúng là đáng hận thật.
Không phải anh ấy đáng hận, mà là cực kỳ đáng hận. Hơn nữa, em vừa xem tin tức. Nói là Thời Nhất đã trở thành nhà sản xuất. Hơn nữa đã tiếp nhận “Thuỷ Cảnh”. Thời Nhất tuổi con chuột sao? Tại sao anh ấy…
Lại tuỳ ý lấy đi thành quả lao động của anh chứ? Vậy đúng thật là… cực kỳ đáng hận. Hơn nữa còn táng tận lương tâm. Đúng. Sao thế? Không phải. Anh có chút kỳ quái. Những lời anh nói vừa rồi không giống ngày thường anh hay nói. Thế sao? Vậy… Chính là…
Là thế này, vì việc của Thời Nhất… thật ra… với anh mà nói, thực sự… có tác động rất lớn. Không sao. Không sao, không sao, không sao. Anh đừng buồn nữa. Em cảm thấy việc đã xảy ra rồi thì hãy để nó qua đi. Tuy rằng em không thể
Bảo vệ anh như bảo vệ con chim bé nhỏ của em. Nhưng em sẽ cố gắng… cố gắng hết sức mình để bảo vệ anh. Được rồi, bảo bối của anh. [Nhanh chóng thúc đẩy kế hoạch.] Gần đây, sổ sách tài chính của chúng ta làm rất tốt, rất hoàn hảo.
Các dự án khác cũng đang tiến triển ổn định. Vẫn cần các vị ngồi đây tiếp tục cố gắng. [Nhanh chóng thúc đẩy kế hoạch.] Được rồi. Buổi họp hôm nay đến đây thôi. Lần sau chúng ta tiếp tục thảo luận. Tan họp. Tiểu Nhất. Sao thế chú Cố?
Đến văn phòng cháu uống cốc trà. Vâng. Đi thôi. Chú Cố, cháu nghe điện thoại. Được. Mẹ. Sao thế ạ? Cái gì? Thời Mạnh lại làm ầm ĩ vụ bắt cóc sao? Con không quan tâm đến nó. Được, được, con biết rồi. Chú Cố, đi thôi. Đi. Tiểu Nhất,
Cuộc họp vừa rồi cháu cũng nhìn thấy rồi. Có một số người cũ vẫn rất ủng hộ Thời Mạnh. Cháu phải tạo mối quan hệ tốt với họ. [Thủy Ngôn Vật Cảnh] Tránh để Thời Mạnh quay trở lại, “giết” cháu một cách bất ngờ. Chú Cố, chú yên tâm. Thời Mạnh…
Sẽ không làm được trò gì đâu. Sao lại nói thế? Chú cũng biết mấy năm nay, Thời Mạnh luôn tránh né chuyện hại chết ba cháu. Nó nói rằng lúc nó còn bé, không phải nó tự mình chạy lung tung. Mà là bị bắt cóc. Đúng thế.
Đó chả phải là lời nói dối của trẻ con sao? Bao nhiêu năm rồi cũng không ai động đến chuyện đó cả. Đúng thế. Nhưng gần đây, nó lại đi điều tra sự việc bắt cóc đó. Nó nói là… đã tìm thấy chứng cứ mới của vụ án bắt cóc.
Nói là có một nhân chứng… nhìn thấy bố cháu đi đến vùng núi sâu ở ngoại ô. Trên tay còn cầm một tập tài liệu. Nó phát điên lên đi tìm manh mối. Như một người điên vậy. Thực sự có chút vấn đề thần kinh. Đã hai mươi năm rồi. Vì thế,
Nó sẽ không quan tâm đến việc của công ty đâu. Chú yên tâm đi. Nào, để cháu rót thêm trà. [Thời Nhất] Ông ta phản ứng như thế nào? Xem ra đã cắn câu rồi. Chuẩn bị bước tiếp theo của kế hoạch. Chào buổi sáng. Thơm quá! Đây là cái gì? Đây là…
Ngỗng của em Nói đùa, nói đùa thôi. Canh móng giò, thật đấy. – Thật không? – Thật. Hình như là thật. Sáng sớm đã ăn đồ bổ như thế à? Bởi vì hôm nay cần dùng canh móng giò để nạp năng lượng cho cả ngày. Xem ra em phải cổ vũ cho anh.
Đã nhận được chưa? – Cố lên! – Nhận được rồi. Đến đây, đến đây. Nào, nếm thử đi. Thơm quá. Thế nào? Ngon! Cực kỳ ngon! Tài nấu nướng của anh mỗi ngày một giỏi hơn. Nếu em thích uống, sau này ngày nào anh cũng làm cho em uống. Sao thế?
Đây có còn là tên biến thái trước đây em quen không? Sao thế? Em muốn anh biến trở lại bộ dạng trước đây sao? Đương nhiên là không rồi. Không thể! Anh phải tốt với em. Anh phải tốt với em gấp nhiều lần nữa
Mới có thể bù lại những gì trước đây anh làm tổn thương em. Được. Anh sẽ tốt với em nhiều hơn nữa. Gấp nhiều lần nữa. Ngoéo tay Ngốc ạ, là thế này. Ngoéo tay rồi đấy. Không được hối hận đâu. Hay là hôm nay em đừng ra ngoài nữa.
Ở nhà đợi anh. Lúc về anh sẽ nói với em một điều rất quan trọng. Đồng ý nhé, được không? Được ạ. Anh múc cho em thêm bát nữa. Vâng. Thơm một cái. Việc quan trọng? Không lẽ định cầu hôn mình sao? Phương Ngôn… Chúc anh thuận lợi đi. Nhưng gần đây,
Nó nói là tìm được chứng cứ mới của vụ án bắt cóc. Nói là có nhân chứng nhìn thấy ba cháu đi đến vùng núi sâu ở ngoại ô. Trên tay còn cầm một tập tài liệu. Anh ơi. Anh ở đâu? Mau mang sổ sách đến đây.
Nếu không sau này anh sẽ không gặp lại con anh nữa đâu. Tôi sẽ không tin những điều vô nghĩa của anh. Lão Trương đã nói cho tôi biết rồi. Anh chuẩn bị báo cảnh sát đến bắt tôi. Vẫn còn diễn kịch trước mặt tôi làm gì? Không lẽ…
[Tư vấn tâm lý, chẩn đoán tâm lý, Phương Ngôn] Thấy thế nào? Bộ quần áo này đẹp không? Là… Không đẹp à? Vậy… Bộ này còn tạm được. Cái này có phải là phóng đại quá không? – Thật ra tôi cảm thấy bộ này… – Bảo bối. Cậu được Thời Mạnh cầu hôn,
Còn tôi sắp bị cậu dày vò chết rồi. Bộ này… – Đẹp cực kỳ! – Thật không? – Hoàn mỹ! – Thật không? Cực kỳ đẹp! – Vậy mặc nó nhé. – Mặc nó đi. Cảm ơn Dao Dao. Có phải Thời Mạnh về rồi không? Được. Mau đi đi.
– Thời… – Chào cô. Xin hỏi! Cô là cô Phương Ngôn, đúng không? Là tôi. Hoa của cô. Cảm ơn. Không cần cảm ơn, ký tên giúp tôi. Hoa? Xem ra khúc gỗ Thời Mạnh này… cuối cùng cũng đã mở mang đầu óc rồi. Năm giờ chiều… đợi em ở đây.
[Năm giờ chiều, đợi em ở đây, không gặp không về.] Không gặp không về. Đợi em ở đây? Ở đâu đấy? – Ở đâu? – Ở đâu cái gì chứ? Cho cậu. Cậu đi đâu đấy? Thời Mạnh hẹn tớ ở chỗ cũ. Xem cô ấy sốt ruột chưa kìa. Chỗ cũ?
Người phụ nữ đang yêu… thật đáng sợ. Em có chắc chắn không? Yên tâm đi, ông ta đã nghi ngờ rằng sổ sách đang nằm trong tay em. Nhất định sẽ chú ý theo dõi động tĩnh của em. Tiếp theo chúng ta chỉ cần đợi ông ta cắn câu thôi.
Quả nhiên là ở đây. Có vẻ như lúc đó anh ta thật sự đã mang báo cáo đó đến đây. Chú Cố. Quả nhiên là chú. Báo cáo này, là bằng chứng về sự thâm hụt tài chính năm đó của chú. Chú vì cái này mà bắt cóc tôi, có đúng không?
Nếu không phải năm đó ba cậu dùng cái này để ép tôi, sự việc sẽ không đến mức thế này. Quả nhiên tôi đã không đoán sai. Năm đó ở nơi này, ba cậu… luôn miệng nói với tôi… không mang theo bằng chứng về thâm hụt tài chính.
Năm đó, tôi bắt cóc cậu đến đây. Trong điện thoại ba cậu còn đồng ý với tôi. Tôi đã ở đây đợi ba cậu mang chứng cứ đến. Tiểu Lục… Tiểu Lục… Tiểu Lục, con trai tôi đâu? Tôi đã nói rồi, giao báo cáo tài chính trước.
Làm gì có báo cáo tài chính nào. Việc cậu làm thâm hụt tài chính, tôi không có ý định truy cứu trách nhiệm của cậu. Tiểu Lục, cậu không thể sai càng thêm sai nữa. Đúng, là lỗi của tôi. Nhưng tất cả mọi thứ đều do anh tạo ra.
Bây giờ không cần nói gì nữa. Nếu như tôi không có được báo cáo tài chính, anh cũng đừng mơ sau này sẽ gặp lại được con trai anh. Rốt cuộc là cậu đã làm gì con trai tôi? Chú đã làm gì ba tôi? Ba tôi đâu? Cậu đã muốn biết như thế…
Thì tự mình đi hỏi ba cậu đi. – Thời Nhất. – Thời Mạnh. Không sao chứ? Cố Viễn Châu. Tôi đã báo cảnh sát rồi. Những gì vừa rồi ông nói, tôi đã thu âm lại hết rồi. Thì ra hai anh em quay lưng lại với nhau,
Chỉ là kế hoạch đã lên từ trước. Vở kịch hay đấy. Cố Viễn Châu, rốt cuộc năm đó ba tôi vì sao mà chết? Các cậu thông minh như thế, tại sao không tự đi điều tra. Cảnh sát đang trên đường đến đây.
Sự thật sớm muộn gì cũng sẽ được đưa ra ánh sáng. Hai người ngây thơ quá. Đưa cho tôi đoạn mà cậu vừa quay lại. Để cho tôi đi. Có lẽ tôi sẽ cho Phương Ngôn một con đường sống. Phương Ngôn? Ông đã làm gì Phương Ngôn? [Thời Mạnh]
Phương Ngôn quên mang điện thoại rồi. [Thời Mạnh] Thời Mạnh? Alô, Thời Mạnh à. Tả Dao? Phương Ngôn đâu? Không phải là cô ấy đi tìm anh sao? Cô ấy nói là hẹn với anh ở chỗ cũ. Còn có cả một bó hoa và thiệp nữa, không phải là anh tặng à? Alô…
Cố Viễn Châu, ông giấu Phương Ngôn ở đâu? Nói! Mau đưa đồ cho tôi, tôi sẽ tha mạng cho cô ta. Đưa cho ông ấy. Đưa cho ông ấy! Mau nói! Phương Ngôn… Mau nói đi! Phương Ngôn đang ở đâu? Đứng im. Cố Viễn Châu, Phương Ngôn đang ở đâu?
Rốt cuộc cô ấy đang ở đâu? Đã không kịp nữa rồi…! Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com