Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 20 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 20] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Thời Mạnh. Cô ấy sao vậy? Phương Ngôn. Cô ấy lại phát bệnh rồi.

    Đều tại anh, vừa rồi trên đường… Thôi bỏ đi, không quan trọng. Em mau chữa bệnh cho cô ấy đi. Em chữa bệnh cho cô ấy? Không phải chỉ cần anh hôn cô ấy là được sao? Em ôm cô ấy trước đã, lát nữa anh sẽ giải thích cho em sau. Nào.

    Phương Ngôn. Cô ấy sao lại ngất rồi. Cô ấy không ngất, chỉ là ngủ thôi. Một lúc nữa sẽ tỉnh lại thôi. Ngủ rồi sao? Em xem cái này đi. Cái này… Hôm đó, Sau khi Phương Ngôn được ôm, thì bệnh tình bắt đầu chuyển hướng tốt lên.

    Cô ấy nghĩ rằng người ôm cô ấy là anh, mới bắt đầu tìm anh chữa bệnh. Vậy nên, người thực sự có thể chữa bệnh cho Phương Ngôn không phải là anh, mà là em. Chỉ có anh mới có thể chữa được bệnh cho cô ấy. Vậy trước đó ở nhà hàng…

    Là anh đã lừa mọi người. Anh đã lấy trộm chỉ lệnh thôi miên Phương Ngôn từ chỗ bác sĩ Thôi. Thực ra hôm đó Phương Ngôn không phát bệnh. Hóa ra là như vậy. Hóa ra là như vậy. Em tỉnh rồi sao? Sao anh lại ở đây vậy? Thời Nhất đâu rồi?

    Thời Nhất không sao chứ? Anh ấy đâu rồi? Anh ta không sao. Vậy Thời Nhất… Anh ấy đi đâu rồi? Anh sẽ không để em rời xa anh nữa. Không phải em vẫn luôn ở đây sao? Anh làm gì vậy? Ai đó? Đợi một chút. Đến đây, đến đây. Tả Dao,

    Lâu rồi không gặp. Sao lại là cô? Cô đến có việc gì sao? Đều là bạn cũ mà, đến để ôn lại chuyện cũ chút. Sao vậy? Cô không hoan nghênh tôi sao? Nhà trang trí cũng được đó. Có chuyện gì thì nói thẳng ra đi. Nhiều năm không gặp,

    Tính thẳng thắn của cô vẫn không thay đổi gì hết. Được. Vậy tôi… sẽ nói thẳng vào việc chính. Mục đích của tôi đến đây chính là muốn nhờ cô nói với Phương Ngôn, nói cô ta hãy tránh xa Thời Mạnh chút. Cố Vy!

    Cô không cảm thấy lời này của cô rất buồn cười sao? Phương Ngôn là người trưởng thành, tôi không quản được cô ấy. Với lại, cô ấy thích ai, muốn ở bên cạnh ai, thì đó cũng là quyền tự do của cô ấy. Được, nếu cô đã không lo cho cô ấy,

    Thì tôi cũng không dám đảm bảo an toàn cho cô ta. Dù sao chuyện Nina lần trước, cô ta làm những gì tôi đều đã nhìn thấy hết. Nina? Lẽ nào lần trước… Cố Vy, tôi cảnh cáo cô, đừng động vào Phương Ngôn. Được thôi, không vấn đề gì.

    Nhưng chỉ có một việc đó là khiến cô ta rời xa Thời Mạnh chút. Sao lại không khóa cửa vậy, Dao Dao? Anh vào nhé? – Anh lại ra ngoài đây. – Đứng lại. Sao cô ta lại biết tôi ở đây? Anh không có nói.

    Cái này không phải anh nói, anh thật sự không biết. Sao cô lại ở đây? Không có liên quan gì đến anh sao? – Thật sự không có. – Việc này anh không thoát khỏi đâu. Tả Dao, tại sao em lại luôn không tin anh chứ? Tại sao vậy? Cố đại tiểu thư,

    Xem chán rồi chứ? Nhà tôi chỉ là cái miếu nhỏ, không thể chứa nổi đại Phật cô đây. Hách Anh Tuấn, con trai anh lớn vậy rồi à? – Nó… – Đó là con trai tôi. Con trai cô không phải cũng là con trai của Hách Anh Tuấn sao?

    Tôi không muốn giải thích với cô, cô mau đi đi. Nó không phải con trai anh? Chẳng trách đẹp trai như vậy, không giống anh chút nào. Cô đó, cô… Cái này không đúng. Thời gian và độ tuổi này hình như đều trùng khớp với khoảng thời gian hai người yêu nhau.

    Lẽ nào cô cắm sừng anh ấy. Tôi cắm sừng anh ấy? Cô định vừa ăn cắp vừa la làng đúng không? Năm đó rõ ràng là hai người đã làm với nhau, bây giờ lại muốn hắt chậu nước bẩn đó vào tôi sao? Tả Dao tôi lớn từng này rồi,

    Mà cũng chưa từng gặp qua chuyện nực cười như vậy. Tôi với anh ta… Không phải, Dao Dao, Ý gì vậy chứ? Không phải em hiểu nhầm anh và Cố Vy có gì đó chứ? Anh đã nói với em vô số vô số lần rồi. Đúng.

    Năm đó đích thực anh thích Cố Vy. Nhưng đó là chuyện hơn mười năm trước rồi. – Giả vờ, tiếp tục giả vờ đi. – Tả Dao, lời này cô phải nói cho rõ ràng. Chuyện kiểu này không thể để Thời Mạnh của tôi biết. Cần tôi gợi ý chút không?

    Buổi lễ tốt nghiệp năm đó, hai người đã làm những gì chắc trong lòng rất rõ. Buổi lễ tốt nghiệp năm đó, hôm đó anh rất vui mừng, sau đó uống rất nhiều rượu. Anh còn không nhớ ra mình về nhà bằng cách nào nữa.

    Sau đó chẳng hiểu vì sao em lại đá anh. Không cần giải thích nữa. Hôm đó tôi đều đã nhìn thấy hết rồi. Tả Dao, cô đừng quá kích động. Cô nghe tôi giải thích, cô thực sự đã hiểu nhầm rồi.

    Các người không cần giải thích, tôi nhìn thấy vẫn không đủ rõ ràng sao? Hôm lễ tốt nghiệp của chúng ta, Do Hách Anh Tuấn uống nhiều quá, tôi tiện đường nên đã đưa anh ta về. Vừa vào tới nhà thì anh ta ói đầy lên người tôi. Đáng ghét. Tả Dao.

    Vì cái áo quá bẩn nên tôi đã cởi nó ra. Sau đó thì vào trong lau rửa chút. Hách Anh Tuấn. Hách Anh Tuấn. Tôi đi đây. Cô nghĩ xem anh ta uống thành ra như vậy rồi, thì chúng tôi có thể xảy ra chuyện gì được chứ.

    Cô còn nghĩ xảy ra chuyện gì được chứ? Không xảy ra chuyện gì hết, thật đó. Chuyện gì cũng không thể xảy ra. Tả Dao, cô biết rõ mà. Mười năm rồi người tôi vẫn luôn thích là Thời Mạnh. Tôi ở bên Hách Anh Tuấn, chỉ vì muốn Thời Mạnh ghen.

    Cô thấy Hách Anh Tuấn này… Cũng chỉ có cô mới có thể thích hắn tôi thậm chí còn không thể nói chuyện. Không phải… Đợi chút. Dao Dao, chẳng nhẽ em vì chuyện này mà chia tay với anh sao? Em cho anh giải thích đã. Nếu năm đó em nghe anh giải thích,

    Thì anh nghĩ chúng ta không để lỡ nhiều năm như vậy. Em cũng không yêu người đàn ông nào khác đó chứ? Người khác? Sau khi chia tay anh đến giờ, tôi vẫn luôn độc thân, ở đâu ra người khác nữa chứ. Vậy ba Tả Hữu là ai?

    Chuyện này tôi không muốn nói. Không phải mang thai hộ chứ? Anh nói xem, cứ coi như cô ấy mang thai hộ, thì đứa trẻ cũng nên có ba chứ. Đứa trẻ này không thể nào từ khe đá nhảy ra được. Tôi đã nói rồi Tả Hữu là con trai của mình tôi.

    Các người đừng hỏi nữa. Tả Hữu… Con về khi nào vậy? Mọi người đừng cãi nhau nữa. Con biết rồi. Con là được nhận về nuôi. Con… Sao con lại biết chứ? Ai nói với con chuyện này vậy? Hóa ra con thực sự được nhận về nuôi. Không phải.

    Con sao có thể được nhận về nuôi chứ? Con nghe mẹ nói. Chuyện này có gì để giải thích nữa. Mẹ không phải mẹ ruột của con, chú ấy không phải bố ruột của con sao? Không phải, con nghe mẹ giải thích chút được không? Con đã lớn rồi.

    Chuyện này con sớm đã đoán ra. Huyết thống chẳng qua chỉ là quan niệm trên sinh vật học thôi sao. Cho dù con và mẹ không có quan hệ huyết thống. Nhưng mẹ… mẹ vẫn là người mẹ duy nhất của con. Được rồi, con đi làm bài tập đây.

    Bây giờ phải làm xong thì lát nữa mới kịp phát sóng câu chuyện khoa học. Đứa trẻ này không đơn giản chút nào. Lớn lên nhất định làm được chuyện lớn. – Tả Dao… – Cô nói xong chưa vậy? Nói xong rồi thì đi đi. Tả Dao, anh không biết…

    Anh cũng đi đi. – Tả Dao. – Đi đi. Thời Mạnh, anh véo em cái đi. Sao lại véo em? Bởi vì em luôn cảm thấy những chuyện này không phải thật. Em thấy mình như đang nằm mơ vậy. Đúng là một cô ngốc. Nói như vậy là anh đang chê em sao?

    Nói đùa thôi. Lần trước anh rời xa em, là bởi vì muốn Thời Nhất chữa bệnh cho em. Nhưng lần này sao anh lại phát hiện ra sự thật vậy? Thời Nhất nói với anh đúng không? Vậy Thời Nhất sao lại biết chứ? Lẽ nào… Vẫn là ngốc chút thì tốt hơn.

    Thời Nhất, anh muốn đi đâu vậy? Anh chuẩn bị về nhà rồi. Về nhà? Sao thế? Bọn em còn muốn mời anh ăn cơm nữa. Ăn cơm? Sự việc lần này lớn như vậy. Trước đây anh còn giúp em nhiều nhiều như vậy nữa. Vậy nên vì muốn cảm ơn anh,

    Em quyết định muốn mời anh một bữa cơm. Vậy anh đợi ở đây nhé, không được đi đâu đấy. Em đi thay quần áo. Tại sao em không nói với cô ấy? Em nói với cô ấy gì chứ? Anh đã lừa em, và lừa cả cô ấy.

    Thực ra anh đã biết bị nhầm lẫn từ lâu. Nhưng vẫn luôn giấu hai người. Thậm chí… Thậm chí còn thôi miên cô ấy, lừa dối hai người. Đó là chuyện giữa anh và cô ấy. Hơn nữa, nếu như thực sự muốn nói ra thì cũng không phải do em nói.

    Đối diện cô ấy, anh cũng không nói ra được câu xin lỗi, nên chọn cách trốn chạy sao? Cái gì? Được, được, tôi lập tức tới ngay. – Chúng ta mau đến nhà Tả Dao ngay. – Sao thế? Tả Hữu biến mất rồi, Tả Hữu bỏ nhà đi rồi.

    Cậu đừng quá lo lắng, Dao Dao. Nhanh lên. – Tìm thấy chưa? – Xung quanh đều tìm cả rồi, không thấy. – Bên đó có không? – Làm sao đây? – Bên đó có không? – Không có, không có. – Dao Dao đừng lo lắng. – Dao Dao thế nào rồi?

    – Tả Hữu thế nào rồi. – Phương Ngôn, Sau khi Tả Hữu biết mình được nhận nuôi, thì để lại một bức thư rồi đi rồi. Đều tại tôi, đều tại tôi không quan tâm đến nó. Cậu đừng quá lo lắng, vậy Tả Hữu có nói đi đâu không?

    – Trong thư nó viết gì vậy? – Nó không nói. Nó chỉ nói nó không chấp nhận được sự thật này, nên đi thôi. Liệu nó có bị người ta bắt cóc không? – Không thể nào. – Tuyệt đối không thể nào. Em bình tĩnh chút đi.

    Em nghĩ kỹ lại xem nó có thể đi đâu? Đứa trẻ có lẽ không đi được quá xa. – Đúng vậy, Dao Dao cậu nghĩ lại xem. – Đúng, cô nghĩ kỹ lại đi. Nghĩ xem nó hay tới đâu? và chơi thân với những người bạn nào nhất.

    – Hoặc là thích ăn thứ gì? – Thích ăn… Thích ăn gì… Thích ăn… Coca và gà rán. – Gà rán. – Khi nó buồn – thì thích ăn nhất là gà rán. – Thức ăn nhanh… – Cửa hàng thức ăn nhanh. – Đúng.

    Đây là tất cả những cửa hàng gà rán gần đây. – Chúng ta chia nhau đi tìm. – Thế này đi, ba chúng tôi đi hướng nam, – còn các anh đi hướng bắc, được không? – Được. – Vậy anh đi cùng hai người. – Anh đừng đi nữa.

    Nếu như bị người khác nhận ra thì càng phiền phức. Với lại nếu đứa trẻ quay về thì cũng có anh chăm nom. – Đúng thế. – Đi thôi. – Phiền cậu nhé, Thời Nhất. – Cảm ơn. Đi thôi. – Tả Hữu. – Tả Hữu. Tả Hữu. Tả Hữu.

    – Tả Hữu. – Tả Hữu. Hữu Hữu. Vỹ Lâm. – Anh tìm bên đó, bọn tôi tìm bên này. – Được. – Tả Hữu. – Tả Hữu. Tả Hữu. – Chào anh. – Xin chào. Anh có nhìn thấy một đứa trẻ cao tầm này,

    – vừa mới đi lạc không? – Tôi không nhìn thấy. – Được, cảm ơn. – Xin lỗi. Cảm ơn . – Đi, qua bên kìa xem xem. – Đi. Mẹ. Đây là việc lớn nhất trong một phần tư cuộc đời của con. Hóa ra con thật sự được nhận nuôi.

    Con tưởng rằng mình có thể chấp nhận được sự thật này. Nhưng con phát hiện thế giới của người lớn không đơn giản như vậy. Con muốn tìm một nơi để bình tĩnh lại. Đừng nhớ con nữa. Tả Hữu kính thư. Tả Hữu. Tả Hữu, em có đó không? Tả Hữu.

    Em biết vì sao anh đoán ra em ở trong phòng chị Phương Ngôn không? Để anh kể cho em nghe một bí mật. Khi anh mười tuổi, anh cũng bỏ nhà ra đi. Anh cũng giống như em, thề để lại một bức thư rồi đi.

    Nhưng khi anh chính thức bước chân ra khỏi cửa, anh liền sợ hãi. Sợ không còn gặp lại bọn họ. Sợ bọn họ thực sự không cần anh nữa. Vậy nên anh đã tìm được một chỗ rất tốt để trốn. Chính là gầm giường của Thời Mạnh. Anh mau nghĩ cách đi.

    Không biết em trông con thế nào nữa. Em trông thế nào chứ, nó không nói gì liền đi rồi. – Sao em biết được chứ. – Được rồi, được rồi, được rồi. Đi thôi, mau đi tìm nó. Đi thôi, đi thôi. Mấy tiếng ở dưới gầm giường,

    Chính là ký ức đẹp nhất thời niên thiếu của anh. Bởi vì anh nhìn thấy bộ dạng lo lắng của họ khi tìm anh. Và cũng biết, vị trí của mình trong nhà là không thể thay thế. Tả Hữu, có phải bây giờ em có cảm giác giống anh khi đó không?

    Vậy sao anh lại muốn bỏ nhà đi? Tả Hữu, em học ai cái cách bỏ nhà ra đi vậy? Em có biết mẹ em lo lắng cho em thế nào không? Mẹ em vì tìm em mà chạy lên chạy xuống cầu thang, khóc sưng cả mắt rồi. Mẹ, con xin lỗi! Chuyện đó…

    Tìm được con chẳng phải là tốt rồi sao? Đúng không? An toàn là quan trọng nhất. Nếu đã tìm thấy Tả Hữu rồi thì tôi đi trước nhé. Thời Nhất, hôm nay làm phiền cậu rồi. Cảm ơn nhé. Thật là… cảm ơn cậu quá. Hôm khác mời cậu ăn cơm nhé. Không sao.

    Đều vì đứa nhỏ cả. Anh Thời Nhất. Em có thể nói chuyện với anh được không? Vậy ra ngoài chút đi. Ở trong phòng nhiều cũng ngột ngạt rồi, đúng không? Ra ngoài đi dạo chút. Vậy tôi đưa nó xuống dưới đi dạo nhé.

    Yên tâm đi, chúng tôi sẽ không đi quá xa đâu. Đợi chút. Bên ngoài lạnh, con mặc thêm áo vào. Đi đi. Đi thôi. Em đừng giận nữa. Con cũng đã tìm được rồi, có gì để sau hãy nói. Đột nhiên tôi nhớ ra,

    Ai trong công ty muốn tìm tôi thảo luận điều gì đó. Vậy tôi đi trước nhé. Anh biết vì sao tôi nhận nuôi Tả Hữu không? Anh không biết. Vốn dĩ tôi đã rất bi quan về tình yêu. Năm đó sau khi chia tay anh, tôi không muốn yêu đương nữa.

    Chỉ muốn sống một mình. Nhưng sau đó, một sự trùng hợp khiến tôi gặp Hữu Hữu bị bỏ rơi trong bệnh viện. Thực ra, ban đầu tôi định đưa nó đến một cơ quan phúc lợi. Nhưng lúc tôi bế đứa bé vào trong lòng, tôi thật không nỡ buông tay.

    Vào thời khắc đó tôi cảm thấy, có thể đó là ý trời, để tôi và đứa nhỏ này dựa vào nhau mà sống. Từ khi có Tả Hữu, những chuyện khác đều trở nên không quan trọng. Nó trở thành động lực sống của tôi. Nó là tất cả của tôi. Thực ra,

    Khi mới bắt đầu tôi đã định đi tìm anh. Nhưng tôi sợ mọi việc sẽ giống như tôi nghĩ. Cái đó, Anh xin lỗi, thực sự anh xin lỗi. Em nói xem, cũng thật kỳ lạ. Con người Hách Anh Tuấn anh cả đời cũng không cần thể diện.

    Sao đến lúc thời khắc quan trọng lại làm hỏng chứ. Nếu năm đó anh giải thích với em thì có phải tốt rồi không. Chuyện này cũng không phải hoàn toàn do anh. Cũng là do em nữa. Nếu như năm đó, Lòng tự tôn của em không mạnh mẽ như vậy,

    – Nếu năm đó em hỏi anh một câu… – Em đừng nói nữa. Em đừng nói nữa, mọi việc đã qua rồi, được chứ? Sau này em hãy yên tâm, Bất kể lúc nào, anh cũng vẫn luôn ở bên em. Anh sẽ không để em gánh vác những chuyện này một mình nữa.

    Có anh đây rồi. Thật đó. Anh Thời Nhất, Anh nói xem tại sao ba mẹ chúng ta lại vứt bỏ chúng ta chứ? Anh cũng không biết vì sao họ lại bỏ rơi chúng ta. Nhưng anh thà tin rằng, trong lòng bọn họ có nỗi khổ tâm, bất đắc dĩ phải làm vậy.

    Điều quan trọng là chúng ta gặp được người mẹ hiện tại, không phải sao? Vậy mẹ có giống với mẹ ruột của em, lại bỏ rơi em không? Em cảm thấy mẹ có yêu em không? Em không biết. Đứa trẻ ngốc. Nếu như mẹ không yêu em,

    Sao lại phí tâm phí sức đi tìm em trở về chứ. Sau khi tìm em trở về rồi vẫn bỏ rơi em nữa sao? Mẹ sẽ yêu em cả đời. Thật không? Đương nhiên là thật rồi. Vậy thì tốt. Em rất sợ em sẽ mất mẹ.

    Thật không ngờ Thời Nhất lại là người đầu tiên tìm ra Tả Hữu. Anh cũng không ngờ đó. Chỉ là cảm xúc của đứa nhỏ trong thời gian này, cần phải chú ý đặc biệt chút. Biết được chuyện này, chắc nó đã chịu một sự đả kích rất lớn.

    Nhưng em hi vọng phần gà rán mà chúng ta đã mua có thể chữa lành tất cả cho em ấy. Anh cũng vậy. Vậy chúng ta đi nhanh chút đi. Được. Được rồi, Tả Hữu, đừng khóc nữa. Nếu còn không nữa thì sẽ không phải nam tử hán.

    Không phải luôn hát “đàn ông khóc đi khóc đi không phải là tội” sao? Với lại em vẫn chưa trưởng thành, chưa phải đàn ông. Anh Thời Nhất, Anh làm sao biết được chuyện bản thân được nhận nuôi chứ? Khi còn nhỏ, có một lần anh lật tìm đồ chơi trong nhà,

    Tình cờ tìm được giấy chứng nhận nhận nuôi của mình. Vậy anh nhìn thấy rồi chắc trong lòng buồn lắm. Buồn! Đương nhiên là anh buồn rồi. Anh không chỉ buồn, mà anh còn làm sai một chuyện không thể nào bù đắp. Anh nói chuyện này với em làm gì chứ. Tả Hữu,

    Em phải ghi nhớ cho kỹ, không bao giờ được làm người yêu quý em buồn. Bởi vì có một vài tổn thương, một khi xảy ra thì sẽ không bao giờ bù đắp được. Anh Thời Nhất, Hình như em đã hiểu ý của anh rồi. Em xin lỗi.

    Em không nên bỏ nhà đi, khiến mẹ lo lắng. Tả Hữu thông minh như vậy, lương thiện như vậy, ai lại không thích em chứ? Anh Thời Nhất, em tin anh cũng rất yêu quý người nhà của anh. Nếu như anh phạm lỗi lầm, bọn họ nhất định sẽ tha thứ cho anh.

    Vậy sao? Vậy anh hãy nói xin lỗi với người mà anh yêu quý nhất. Ngộ nhỡ… Ngộ nhỡ họ sẽ tha thứ cho anh đó. Anh Thời Nhất, Chuyện anh được nhận nuôi mọi người đều biết chứ? Đây là bí mật của hai chúng ta.

    Nào, người anh em được nhận nuôi, đập tay nào. Là ngỗng nhỏ. – Thích không? – Thích ạ. – Cảm ơn ba. – Cảm ơn ba. Lẽ nào, là vì nguyên nhân đó nên năm đó anh ấy mới vứt bỏ mình. Vào đi. Em xin lỗi vì đã không nói cho anh biết.

    Lần trước khi em cùng với anh ấy đến cô nhi viện, anh ấy đã nói cho em biết bí mật của anh ấy. Khi anh ấy mười tuổi, đã biết chuyện mình được nhận nuôi. Ngày mai Thời Nhất đi rồi. Thực ra, cho dù thế nào, thì có người nhà ở bên

    Mới là điều quan trọng nhất. Anh cũng không muốn Thời Nhất đi, đúng không? Hai anh em này thật khiến người ta lo lắng. Mình phải nghĩ cách gì đó. Em tin anh cũng rất yêu quý người nhà anh. Nếu như anh phạm lỗi lầm,

    Bọn họ nhất định sẽ tha thứ cho anh. Vậy anh hãy nói lời xin lỗi với người anh yêu quý nhất. Ngộ nhỡ họ sẽ tha thứ cho anh. Thời Nhất. Thời Nhất. Chào buổi sáng. Chào buổi sáng. Cái này là… Anh chuẩn bị chuyển đi rồi. Nhưng trước khi rời đi,

    Anh có chuyện nhất định phải nói với em. Thực ra, anh đã sớm biết, người thực sự có thể chữa bệnh cho em là Thời Mạnh. Nhưng anh vẫn luôn không nói với em. Là bởi vì anh thích em. Anh muốn dùng cách này để giữ em ở lại bên anh. Vậy…? Em…?

    – Thực ra em… – Anh biết Em chỉ coi anh là bạn. Anh cũng biết, người em thích vẫn luôn là Thời Mạnh. Là anh quá ích kỷ rồi. Khiến cho tình cảm của hai người có nhiều trắc trở. Anh xin lỗi. Không sao. Em tha thứ cho anh sao? Đúng vậy.

    Anh xem, anh nói ra có phải cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều không? Thực ra, em thấy giữa anh và Thời Mạnh, hai người có thể… Chào buổi sáng. Có duyên như vậy hay là cũng nhau ăn bữa sáng nhé. Để em làm. Không cần đâu.

    Ở công ty còn có cuộc họp, anh đi trước đây. Vậy thời gian cùng uống một cốc cà phê, thì luôn có phải không? Để em đi mở cửa. Tả Hữu. Sao em lại đến đây? Sao cơ? Em muốn gặp anh Thời Nhất và Thời Mạnh? Mau vào đi. Em tới lần này

    Là có một việc rất quan trọng muốn nhờ hai anh giúp đỡ. Cái này… Cái này là món quà sinh nhật bất ngờ dành cho chị Phương Ngôn. Vậy nên nhất định phải giữ bí mật. Các anh nghe rõ nè, Đây là con của Ngã Điểu, tên Ngã Đản.

    Ngã Điểu bị trầm cảm sau sinh, không chịu ấp trứng. Mà máy ấp trứng mới phải ba ngày sau mới nhận được. Nhưng ngày dự kiến nở của Ngã Đản là vài ngày tới. Vậy nên,

    Em chỉ có thể dựa vào nhiệt độ cơ thể của con người để nó tiếp tục sống sót. Em nghĩ đi nghĩ lại, cảm thấy chỉ có hai anh là đáng tin cậy nhất. Hai bọn anh? Đúng vậy. Trong hai mươi tư tiếng các anh phải không ngừng ấp.

    Ngã Đản không thể rời khỏi nhiệt độ cơ thể con người quá một tiếng. Nhưng hai người đàn ông bọn anh ấp trứng…? Sao thế, đến chuyện này các anh cũng không làm được sao? Các anh có phải là đàn ông không vậy?

    Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com