Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 14 | iQiyi Vietnam
[Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 14] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Phương Ngôn. Cô nhìn kìa! Nhìn cái gì chứ? Nhìn kỹ xem. Là ngôi sao…!
Đúng vậy. Ánh đèn của đô thị đã làm mờ đi ánh sáng của những vì sao. Đó là vì ánh đèn của đô thị quá sáng. Mọi người rất khó chú ý tới sự tồn tại của những vì sao. Có thể do lần trước cô ước với Hồ thần,
Nên lần này ngài ấy đã đưa chúng ta tới đây ngắm sao. Hồ thần! Cảm ơn đã cho tôi một vầng trời sao! Nếu như có tuyết… Anh nói đúng, Sao có thể có tuyết vào ngày nắng chứ? Là tôi quá ấu trĩ rồi. Hồ thần!
Cảm ơn đã đưa chúng tôi tới ngắm sao. Có thể cho chúng tôi một đợt tuyết không? Bên trái… Bên trái… Phương Ngôn! Cô biết không? Trước khi quen biết cô, cuộc sống của tôi chỉ có công việc, cho tới khi cô đến làm cuộc sống của tôi loạn hết lên.
Lúc đó tôi chỉ có một suy nghĩ, đó là khiến cô rời đi. Nhưng khi cô thật sự rời đi rồi, tôi mới phát hiện, hóa ra những ngày tháng có cô ở bên lại thú vị, ấm áp đến vậy. Xin lỗi! Hãy tha thứ cho sự ngốc nghếch của tôi.
Cô có thể cho tôi một cơ hội nữa chứ? Để tôi dẫn cô đi ngắm bầu trời sao, những trận tuyết rơi. Phương Ngôn, tôi thích cô. Lần này thì ổn rồi. [Concept Pictures] Anh nhìn lại phương án anh làm xem! Đây là thứ gì?
Ở công ty làm lấy cơm ăn thôi, đúng không? Ngẩn ở đây làm gì nữa? Còn không mau đi ra? Được. Được. Được. Rất xin lỗi, Thời tổng. Ra rồi! Ra rồi! Có chuyện gì thế? Lão Vương! Lão Vương! Thời tổng hôm nay sao lại phát hỏa lớn như vậy? Đúng đấy!
Ai biết được chứ…? Trước nay chưa thấy Thời tổng như vậy bao giờ. Đến một chút dấu câu cũng mắng! Nói chung các cô đều cẩn thận chút. – Cẩn thận chút! – Đúng là phải cẩn thận! Có lẽ nào do thất tình không?
Trước giờ tôi chưa từng nhận bài giáo huấn nào nặng như vậy. Mấy người đang nói gì thế…? Dọa chết tôi rồi! Hách tổng! Dọa chết người có được coi là tai nạn nghề nghiệp không? Mấy người đang nói gì mà nhập hồn vậy? Tôi đến cũng không nghe thấy.
Hôm nay sắc mặt Thời tổng cực kỳ tệ. Cực kỳ tệ? Anh chắc chắn không phải là khuôn mặt “nồng nàn gió xuân” ư? Đó là mấy người không hiểu. Giải tán đi! Không muốn làm việc nữa sao? – Đi! – Đi thôi! Đi thôi! Đi thôi!
Xem ra… Tỏ tình thành công xong, xấu hổ rồi! ♫ Tuyết rơi dày đến như vậy. ♫ ♫ Và cũng chân thật biết bao. ♫ ♫ Phản ánh được sự thương hận của hai người yêu nhau. ♫ Trận tuyết tối qua như thế nào? Bảo bối… Thất bại rồi
Thật sự thất bại ư? Hôm qua lúc tôi bày tỏ, cậu đã đi đâu? Tôi thấy lúc anh tỏ tình khá thuận lợi, không muốn ở đó làm bóng đèn nên rời đi trước rồi. Phương Ngôn, Anh thích em. Xin lỗi! Tôi không thể thích anh. Không thể thích anh… ?
Điều đó thể hiện… với cô ấy thì thích anh là một việc rất khó khăn. Nhưng cũng không tới mức đó chứ? Tuy rằng tính khí cậu không tốt, kinh nghiệm yêu đương thì ít, cách thức làm việc lại có chút đặc thù, nhưng cũng không ảnh hưởng…
…không ảnh hưởng tới việc hai người yêu nhau. Anh đi đâu đấy? Họp kế hoạch hạng mục mới. Hạng mục mới ở đâu chứ? Trên tay cậu. [Ái tình lưu lạc] Xong rồi! Vết thương này… thương không nhẹ chút nào. – Đừng rót đầy quá! Cẩn thận nóng! – Không sao!
– Tôi cầm giúp anh. – Không cần. Không cần. Nóng đấy…! – Anh thật là giỏi…! – Nhất định rồi! – Tán tỉnh nhau trong giờ làm việc? – Thời tổng! Cẩn thận! Thời tổng. Xin lỗi! Đau không? Tôi hỏi anh, đau không? Có chút… Nhớ rõ,
Đây chính là cảm giác khi yêu. – Anh có sao không? Tôi thổi giúp anh. – Không sao. Làm gì thế? Hai người muốn thổi thì về nhà mà thổi. Mau thu dọn. Chuẩn bị họp rồi. Còn nữa, pha cho Thời tổng cốc trà. Pha thứ gì mà hạ hỏa được ấy.
– Pha trà! – Pha trà! Hãy tha thứ cho sự trì độn của tôi. Cô có thể cho tôi một cơ hội nữa chứ? Để tôi dẫn cô đi ngắm bầu trời sao, những đợt tuyết rơi. Phương Ngôn, tôi thích cô. Cậu muốn yêu đương với ai chứ?
Cậu nghĩ người đàn ông nào có thể chấp nhận cách chữa bệnh đó chứ? Ở bên người đàn ông khác vừa hôn vừa ôm. Xin lỗi! Tôi không thể thích anh. Alô! Đạo diễn, có chuyện gì vậy? Phương Ngôn. Giọng của cô…? Không có gì. Tôi chỉ là có chút cảm lạnh.
Có đoạn phim tuyên truyền hy vọng người lồng tiếng của Hồ Thần tới thuyết minh. Cô có thể giúp không? Tranh thủ tới công ty một chút. – Bây giờ sao? – Đúng. Được thôi. Mẹ à! Chị Phương Ngôn gần đây đang giảm béo sao? Sao lại không ăn cơm vậy?
Mẹ khuyên con, thời gian này đừng làm phiền chị ấy, nghe rõ chưa? Dậy rồi à? Đói chứ? Có muốn ăn chút gì không? Tôi không ăn nữa. Đạo diễn gọi tôi đến công ty. Đến công ty…? Phải đi ngay bây giờ sao? Đi đây! Mẹ, mắt của chị ấy thật là đỏ.
Đúng đó. Chắc là khóc cả đêm qua rồi. Tại sao vậy? Con còn nhỏ. Nói ra con cũng không hiểu. Ăn bánh bao đi. Mẹ. Nếu Hách Anh Tuấn dám làm mẹ khóc, con nhất định không bỏ cho qua chú ấy! Con nói linh tinh gì vậy? Mau ăn đi!
[Kế hoạch hạng mục. Ái tình lưu lạc] Theo thị trường, lượng tiêu thụ chủ yếu trong lễ Thất tịch vẫn là phái nữ. Vì vậy, đối tượng mục tiêu của chúng ta lần này [Ái tình lưu lạc] vẫn sẽ theo đông đảo phái nữ. Kế hoạch lần này của chúng ta
Chủ yếu là khảo sát thói quen xem phim quan trọng là của nữ. Vậy nên… Tôi… [Ái tình lưu lạc. Kế hoạch hạng mục] Là… Thế… Bên trên là phòng kế hoạch chúng tôi chọn lọc ra… hạng mục lên sóng phù hợp nhất cho lễ Thất tịch năm sau.
Xin Thời tổng chỉ thị! Thời tổng…? Thời tổng…? Về đi! Cái đó… Đại khái chúng tôi đã hiểu rồi. Trước tiên cứ như vậy đi. Mọi người về trước. Tôi và Thời tổng xem xét lại chút. Được không? – Được. – Đi thôi. Đợi chút! Quay lại!
Tôi muốn hỏi anh một vấn đề liên quan đến nội dung. Một vấn đề liên quan đến sự hành xử của nữ chính Anh vừa nói, nam chính vì nữ chính mà từ bỏ cuộc sống vốn có hiện tại, vi phạm cả nguyên tắc của bản thân,
Còn làm những việc trước giờ chưa từng làm. Vậy tại sao nữ chính vẫn chưa động lòng? Không phải anh nói, nữ chính vẫn luôn có tình cảm tốt với nam chính sao? Vậy sao khi hiểu lầm đã được giải quyết, bọn họ vẫn không ở bên nhau? Tôi cảm thấy không tồi.
Cô trả lời xem. Cô đứng ở lập trường của phái nữ, một người nguyện vì cô mà vi phạm nguyên tắc, thử những điều mới lạ, ngoại hình khá ổn, có tiền, lại còn yêu cô, anh ta tỏ tình với cô, tại sao cô lại từ chối? Tại sao? Thời tổng, xin lỗi!
Sau này trong giờ làm việc, tôi không dám nói chuyện yêu đương nữa. Tôi sai rồi! Có ăn gan hùm cũng không dám nữa! Ngồi xuống! Điều chúng ta coi trọng khi làm điện ảnh là gì? Cái coi trọng là hợp lý về mặt nội dung.
Hiện tại hướng phát triển tình cảm như vậy có hợp lý không? Hợp lý không? Tất cả mọi người! Trong vòng ba ngày, giao lại bản chỉnh sửa cho tôi. Yêu cầu phân tích chi tiết. Bản chính sửa tới và bản này, tôi đều muốn. Đừng làm tôi thất vọng! Không phải chứ…
Sếp hôm nay sao vậy? Đều là họa do ái tình gây ra. Thời tổng, chào buổi sáng! Thời tổng. Anh xem anh làm tiểu cô nương sợ mất kìa! Ai cho anh ra đây? Tôi nói “tan họp” rồi sao? Tôi… Thời tổng sao thế? Phát hỏa lớn như vậy!
Không phải… Ai cho mấy người ra đây? Tôi nói “tan họp” rồi sao? Tôi nói “tan họp” rồi sao? Tôi nói “tan họp” rồi sao? [Số chẩn đoán tâm lý. Phương Ngôn] Thời Nhất. Rất xin lỗi! Làm phiền anh rồi! Lại phải khiến anh tới đây cùng tôi.
Lần này tôi tới tìm bác sĩ Thôi, chính là muốn hỏi, bệnh của tôi rốt cuộc có cách nào nhanh chóng chữa khỏi không? Dù sao tôi liên lụy anh suốt như vậy cũng không tốt. Cô nói vậy khách sáo rồi. Tôi là thuốc giải của cô.
Cô có thể đem theo tôi bất cứ lúc nào, không phải rất thường tình sao? Cái này cho Phương Ngôn dùng khi thôi miên, trong trạng thái thôi miên, có thể giúp cô thuận lợi thực hiện theo chỉ lệnh. Chúng ta dùng cách này để Phương Ngôn tín nhiệm anh hơn.
Chúng ta bắt đầu thôi! – Cố lên! – Đến nào! Cố lên! Cô lại quay về nơi mà cô thường xuất hiện khi mơ, người giúp cô an tâm đang ở ngay trước mặt cô. Đi theo anh ta! Chỉ có anh ta mới có thể đưa cô thoát ra.
Cô phải tin mình nhất định có thể tìm thấy anh ấy. Nhìn vào mắt của Thời Nhất! Thôi miên trị liệu có phải cũng không có hiệu quả? Xem ra, tôi vẫn không đủ khiến cô tín nhiệm. Không có… Không có…
– Tôi rất tín nhiệm anh. – Tôi không có ý trách cô. Tôi chỉ buồn, vì không có cách lập tức chữa khỏi cho cô. Hai vị, vấn đề về mặt tâm lý cần một quá trình khá dài mới có thể hình thành. Hơn nữa, bệnh tình hiện tại của cô
Cũng đã được khống chế khá ổn định. Tiếp sau đây, cần cô duy trì tiếp tục qua lại với Thời Nhất, và xây dựng sự tín nhiệm về mặt tâm lý. Cụ thể làm như thế nào? Giữa người với người, có rất nhiều cách để xây dựng sự tín nhiệm. Đơn giản nhất,
Ví dụ như, gia tăng tìm hiểu, chia sẻ bí mật. Nếu cậu muốn có được sự tín nhiệm của người khác, thì trước tiên phải xem mình có bí mật nào có thể chia sẻ cho đối phương. Anh đưa tôi tới đây làm gì? Lại còn chuẩn bị nhiều món quà vậy?
Nặng không? Không nặng. Nhìn kìa! Tiệc sinh nhật của nhà Hướng Dương. Bác sĩ Thôi không phải khuyên chúng ta chia sẻ bí mật sao? Chút nữa là cô sẽ biết thôi. Đi! [Tiệc sinh nhật của nhà Hướng Dương] Anh Thời Nhất tới rồi! Các bạn nhỏ! Anh Thời Nhất đến rồi!
Cẩn thận! Tiến lên trước. Tiến lên trước. Chào anh Thời Nhất! Hôm nay giới thiệu với mọi người một người bạn mới, được chứ? Được. Chào các em! Chị là Phương Ngôn. Các em gọi “chị Phương Ngôn” là được rồi. Chào chị Phương Ngôn! Chào các em!
Được! Bây giờ chúng ta qua bên này chia quà được không nào? Được! Đi! Cẩn thận nhé! Em nhỏ cẩn thận, cẩn thận chút! Chị cầm giúp em. [Tiệc sinh nhật của nhà Hướng Dương] Các con tìm anh Thời Nhất chơi đi! Được! – Nào… Cô ngồi đi. – Cô giáo!
Cô ngồi đi. Chào cô. Tôi là viện trưởng của nhà hoa Hương Dương. Cô là bạn của Thời Nhất đúng không? Đây là lần đầu tiên Thời Nhất đưa bạn tới. Vậy ư? Viện trưởng, hôm nay là sinh nhật của bé nào vậy? Hôm nay là sinh nhật của tất cả các bé.
Tất cả các bé sao? – Đúng vậy! – Tất cả đều sinh nhật một ngày? Đúng vậy. Vì các em là cô nhi, không rõ sinh nhật là khi nào. Cô nhi? Vậy tại sao lại nghĩ tới việc định ngày hôm nay là sinh nhật ạ? Thời Nhất nói,
Không ai biết sinh nhật của các bé là khi nào, vậy thì chọn một ngày đẹp… ngày hôm nay luôn đi! Dù bận ra sao, vào ngày này hàng năm, Thời Nhất đều sẽ tới đây cùng các bé qua sinh nhật. Tôi thật sự rất cảm ơn cậu ấy. Viện trưởng.
Cô vất vả rồi! Các bé đều mải chơi rồi. Xem ra các bé đều rất thích anh. Tôi cũng rất thích các em ấy. Cái đó… Tôi nghe viện trưởng nói, ngày này hàng năm, anh đều sẽ đến đây cùng các bé tổ chức sinh nhật.
Thời Nhất, anh quả là rất lương thiện. Tôi không phải lương thiện. Tôi chỉ là thấy được sự đồng cảm. Thật ra, tôi cũng không biết, sinh nhật của tôi là vào ngày nào. Sao có thể chứ? Tôi là con nuôi. Lúc tôi còn rất nhỏ,
Ba mẹ hiện tại đã nhận nuôi tôi. Sau khi nhận nuôi tôi một thời gian, mẹ liền mang bầu Thời Mạnh. Sau đó, tôi và Thời Mạnh dần dần lớn lên. Ba mẹ đối với tôi rất tốt, cư xử bình đẳng và không hề thiên vị ai.
Vậy nên tôi không hề biết về thân thế của mình. Cho tới năm tôi mười tuổi, trong một lần tình cờ, mới biết rằng… tôi không phải con đẻ của họ. Cô sao vậy? Nhìn biểu cảm của cô… dường như… không giống như đã biết về thân thế của tôi. Mà giống…
Tôi là một quái vật lạ vậy. Không phải… Không phải… Tôi thấy được nhận nuôi cũng khá tốt… Tôi không phải ý đó… Ý của tôi là, ba mẹ nuôi cũng là ba mẹ. Tôi không phải ý đó… Được rồi! Tôi hiểu cô không hề có ý đó. Hơn nữa,
Tôi cũng không muốn vì chuyện này khiến cô có cái nhìn khác về tôi. Sao có thể chứ…? Không đâu! Vậy… Thời Mạnh anh ta… Chuyện này tôi chưa từng nói qua với ai, kể cả Thời Mạnh. Thời Nhất, cảm ơn anh đã tín nhiệm tôi. Cũng cảm ơn anh
Vì giúp tôi trị bệnh mà bí mật quan trọng như vậy cũng nói với tôi. Thực chất, nói ra được cũng khá tốt. Tôi thấy cũng thoải mái hơn. Dù sao cũng có những bí mật… là bản thân không muốn phải chịu đựng. Được rồi đấy! Tôi đưa cậu về. Đừng quản tôi!
Sao vậy? Vẫn đang nghĩ về chuyện vừa rồi à? Không có. Tôi chỉ là vẫn cảm thấy có chút không tin được. Phương Ngôn. Nếu cô tiếp tục như vậy, tôi thực sự hối hận khi nói với cô đấy. Vì chia sẻ bí mật xong,
Tôi không muốn tạo gánh nặng cho người khác. Không hề có gánh nặng! Tôi chỉ là có cảm giác… lại một lần nữa làm quen với anh. Không có gánh nặng thì tốt. Hôm nay ra ngoài giải khuây, nghe chút chuyện cũ, ngắm nhìn phong cảnh. Phong cảnh đích thực rất tuyệt.
Phương Ngôn. Nghe bài này đi! Cái đó… Phương Ngôn. Tôi… [Hách Anh Tuấn] Thực ra… Tôi vẫn còn một bí mật khác muốn nói với cô. Xin lỗi. Tôi nghe điện thoại chút. Không sao. Cô nghe đi. Hách Anh Tuấn…! Sao vậy?
Phương Ngôn, Thời Mạnh bị tai nạn xe rồi. Cô tốt nhất hãy tới đây đi. Anh nói gì? Thời Mạnh sao rồi? Anh ta có chuyện gì rồi? Các anh đang ở đâu? Ở đâu? [Khoa cấp cứu] Cẩn thận! [Khoa thí nghiệm lâm sàng] Thời Mạnh… Thời Mạnh… Mau nghe điện thoại đi!
Bên kia! Hách Anh Tuấn! Hách Anh Tuấn! Thời Mạnh đâu? Anh ta… [Phòng phẫu thuật] Người nhà của bệnh nhân bị tai nạn xe vẫn chưa đến sao? Sao lại vậy? Vẫn chưa thể vào, bên trong đang phẫu thuật. [Phòng phẫu thuật] Phương Ngôn. Giao cho bác sĩ đi!
Thời Mạnh chắc chắn là không có chuyện. Thời Mạnh… Anh ấy tại sao lại gặp tai nạn? Cậu ấy… Anh nói đi…! Anh ấy hôm nay liên tục nói là muốn tập thể dục. Nhưng anh ấy như vậy nào phải đang tập thể dục chứ?
Một mình trong phòng gym chạy cả một buổi chiều. Trên đường về nhà vẫn muốn chạy! Trách tôi, thực sự phải trách tôi. Thực sự… Tôi nên đi theo cậu ta. Tôi đáng lẽ nên chăm sóc cậu ta mới đúng. Tôi thật là…! [Phòng phẫu thuật] Nghỉ ngơi một chút! Nhưng mà…
Cô cũng đừng quá lo lắng. Tôi tin nhất định không có việc gì xảy ra với cậu ấy đâu. [Phòng phẫu thuật] Phương Ngôn, tôi thích cô. Xin lỗi, tôi không thể thích anh. Bác sĩ…! Bác sĩ, anh ấy sao rồi? Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi…
Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com