Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 10 | iQiyi Vietnam
[Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân] [Tập 10] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Anh làm cũng rất ngon. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Nếu ngon thì cô uống nhiều một chút. Được.
Ngon lắm. Tôi uống. Cô đã từng yêu bao giờ chưa? Cái gì? Cô làm cái gì vậy? Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi muốn nói cho cô biết. Hãy tránh Thời Nhất xa một chút. Vì sao vậy? Tình sử của anh ta dày như biển cả.
Cô không biết điều đó sao? Còn có cả tai tiếng như vậy sao? Tôi chưa từng được nghe qua. Làm sao cô có thể biết chuyện trong ngành giải trí được. Sao cô có thể hiểu được chứ? Tôi rất hối hận rồi. Lẽ ra tôi nên học hỏi Thời Nhất…
Chút kinh nghiệm yêu đương. Tôi rất hối hận rồi. Nghĩ lại lời đạo diễn nói… tôi diễn vai Hồ Thần chưa đủ sâu. Tôi nhất định phải học hỏi Thời Nhất một chút. Anh ta cũng không phải là biên kịch. Con gái nghĩ gì làm sao anh ta có thể biết chứ?
Thời tổng… Mặt của anh… sao lại có chút đen vậy? Đen? Đen ở đâu? Anh xem… Sa… rang… hae…! Thế nào? Có phải đã bị tôi chọc ghẹo rồi không? Cô có cần mặc thêm quần áo không? Cô không lạnh sao? Tôi không lạnh. Uống, uống, uống…! Mau uống…!
Toàn là nước bọt sao tôi có thể uống được chứ? Tôi đi múc thêm một bát nữa. Cả ngày uống canh móng giò, sắp biến thành một cái giò heo mất rồi. Thời Tổng…! Tôi biết anh không muốn nhìn thấy bộ dạng bù xù của tôi thế này,
Vì vậy tôi càng phải gội đầu. Rất là ngứa…! Mau đi. Cảm ơn Thời tổng! Phiền phức thật đấy. Cô làm gì vậy? Báo cáo Thời tổng! Tôi cảm thấy tay của tôi đã hoàn toàn bình phục. Tôi xin được tháo băng ra. Không được.
Tôi không tháo ra thì gội đầu làm sao được? Tôi không quan tâm. Tự mình giải quyết đi. Tôi phải tháo ra. Tháo ra sẽ bị phạt. Anh có nhầm không vậy? Từ khi nào mà anh lại có quy định này vậy? Có thể đừng bát nạt người khác như vậy được không?
Đeo vào thì sẽ không bị phạt. Ý của anh là… Nếu tôi tiếp tục đeo nó, thì tôi có thể được thêm tiền phải không? Cái đầu của mày thật là thông minh. Mày thật là thông mình. Đây là một bàn tay có thể kiếm tiền. Cúi đầu nào. Để tôi giúp cô.
Đừng động đậy. Đau…! Thấp xuống một chút. Có thể nhẹ nhàng một chút được không? Chẳng phải đây là lần đầu tiên của tôi sao? Cô chịu khó một chút. Tôi có thể đổi tư thế khác được không? Cô chịu khó một chút đi. Một chút nữa là xong rồi. Lại sao nữa?
Nóng quá! Không nóng nữa. Cảm ơn! Về việc diễn, để tôi giúp cô. Anh giúp tôi? Sao nào? Chỉ có Thời Nhất mới có thể giúp cô, đúng không? Thời Nhất là nam chính, hơn nữa anh ấy còn là một diễn viên. Anh thì không phải.
– Anh là nhà sản xuất. – Cô nghi ngờ tính chuyên nghiệp của tôi? Vai diễn Hồ Thần đó, có sự ngây thơ của thiếu nữ, còn có cả sự quyến rũ của một nữ thần. Sau khi giải được phong ấn,
Những lời thoại mê hoặc người đó càng phải đòi hỏi nhiều kỹ năng hơn. Cô còn nhớ đoạn đối thoại giữa Hoàng tử Sói và Hồ Thần không? Đương nhiên. Đoạn đối thoại đó thậm chí còn kiểm tra khả năng tập trung diễn đạt. Bề mặt là đang dò hỏi,
Kỳ thực là buộc đối phương phải thừa nhận những suy nghĩ nội tâm. Giống như cô chỉ biết dùng Saranghae để trêu chọc người. Nên thử trải nghiệm cảm giác đó đi. Anh…? Bây giờ ta đã đến rồi, chàng không có lời nào muốn nói với ta sao?
Chàng không có câu hỏi nào muốn hỏi ta sao? Hay là muốn ta trực tiếp hỏi chàng? Chàng… Rốt cuộc… Rốt cuộc… Rốt cuộc… Rốt cuộc là đã thích ta rồi phải không? Đúng vậy. Đúng vậy. Đúng là lời thoại này. Không sai. Lợi hại quá! Lợi hại! Cũng không tệ.
Cô tập thêm chút đi. Cạn ly…! Chúc mừng vì Phương Ngôn nhà ta đã được đạo diễn công nhận. Nhưng nói đi nói lại thì… Chẳng phải hai ngày trước cậu vẫn vì vai diễn này mà mặt mày cau có, sao gần đây lại giác ngộ được rồi?
Có lẽ là vì Thời Mạnh đã giúp tôi diễn cảnh này. Đóng vai? Anh ta giúp cậu tập cảnh tỏ tình sao? Vậy hai người có thổi bùng được ngọn lửa ái tình đó không? Lại nữa rồi, lần nào cũng là chuyện này. Em thấy không phiền sao?
Mọi người cứ ăn mừng đi, tôi nghe điện thoại chút. Alô? Đừng để ý đến chị của tôi. Tôi vẫn không tin đâu. Một cao thủ tình trường như tôi với bao nhiêu năm kinh nghiệm, chẳng lẽ tôi lại không nhìn thấu được tâm tư của cậu sao? Hãy nhìn vào mắt tôi,
Và nói cho tôi biết, lúc cậu tập đóng vai với anh ta, mặt có đỏ lên không? Mặt đỏ? Chàng… Rốt cuộc… Rốt cuộc… Cậu xem mới chỉ có nghĩ thôi, mà mặt cậu đã đỏ lên rồi kìa. Ngoài đỏ mặt ra, cậu còn có cảm giác tim đập nhanh loạn nhịp không?
Nhưng… Chẳng phải là vì… là vì cảnh diễn đó sao? Đợi đã… Không phải hôm nay khi tập thoại với tôi, trong đầu cậu chỉ nghĩ đến anh ta đấy chứ? Đó là vì tôi muốn tìm lại cảm giác tập thoại thường ngày. Vậy ngoài việc tập thoại ra, cậu thử nghĩ xem
Rốt cuộc cậu có động lòng với anh ta không? Làm sao có thể chứ? Sao tôi có thể thích Thời Mạnh được chứ? Sao tôi có thể biết cảm giác thích một người là thế nào? Cậu xem bao nhiêu là phim thần tượng, vậy là vô ích sao?
Đương nhiên là xem vô ích rồi. Tôi có lý luận suông hay không, lẽ nào cậu không biết? Được rồi. [Năm biểu hiện lớn khi thích một người] Xem đi. [Năm biểu hiện lớn khi thích một người] Năm biểu hiện lớn khi thích một người? Đúng vậy.
[Bị người ấy thu hút một cách vô thức. Sẽ cảm thấy người ấy đặc biệt gợi cảm.] Thứ nhất, [Bị người ấy thu hút một cách vô thức. Sẽ cảm thấy người ấy đặc biệt gợi cảm.]
[Bị người ấy thu hút một cách vô thức. Sẽ cảm thấy người ấy đặc biệt gợi cảm.] Bị người ấy thu hút một cách vô thức. [Bị người ấy thu hút một cách vô thức. Sẽ cảm thấy người ấy đặc biệt gợi cảm.] Bị người ấy thu hút một cách vô thức.
Sẽ cảm thấy người ấy đặc biệt gợi cảm. Thứ hai, Sẽ đặc biệt quan tâm đến hình ảnh của bạn trước mặt người ấy. Uống cà phê không? Lau miệng đi, dính bọt kìa. Cảm ơn! Thứ ba, Sẽ ghen vì người ấy. Cậu nói dáng người đẹp, cũng được đấy.
Rất thích hợp để chụp cận cảnh. Được. Vài hôm nữa hãy sắp xếp phỏng vấn đi. Được. [Chole Chung] Thứ tư, Không ngừng nhếch khóe miệng khi thấy người ấy. Sao vậy? Không bị sốt mà. Thứ năm,
Sẽ cảm thấy tim đập nhanh và đỏ mặt khi tiếp xúc cơ thể với người ấy. Năm đặc điểm nói trên, nếu cậu có ba đặc điểm, thì về cơ bản cậu không cứu được rồi. Ông trời ơi! Không phải con đã thích Thời Mạnh thật rồi chứ?
Rốt cuộc là đã thích ta rồi phải không? Đúng vậy. [Làm thế nào để xác định được một chàng trai thích bạn?] [Làm thế nào dựa vào tâm lý để phán đoán liệu một chàng trai có đang thích bạn?]
[Làm thế nào để xác định một chàng trai đang thích hay yêu thầm bạn?] Vào đi. Anh đang bận sao? Cho cô năm giây. Nói đi. Là thế này… Chẳng phải là Tả Dao đã cho tôi hai vé xem phim đó sao? Đó là bộ phim ma thuật viễn tưởng mới nhất.
Nghe nói rất hay. Nhưng mà… Tả Dao phải đi họp phụ huynh cho Tả Hữu không có thời gian. – Vỹ Lâm cũng phải tập nhóm sao. – Thì sao? Cô muốn hẹn tôi đi xem phim sao? Đó là phim ma thuật viễn tưởng. Vừa hay có thể trải nghiệm vai diễn.
Phim gì vậy? [Aladdin] Phim gì vậy? [Aladdin] Bộ phim này năm ngoái đã chiếu ở Bắc Mỹ rồi. Tôi đã xem rồi. [Aladdin] Tôi đã xem rồi. [Aladdin] Vậy sao? Thế tôi tặng vé cho người khác vậy. Không được lãng phí. Không sao, anh làm việc đi. Tôi đi trước đây.
Anh ấy quả nhiên không thích mình. Trông cậu giống như bị thất tình vậy. Cậu nói cái gì vậy hả? – Tôi đang tưới hoa mà. – Đừng nói là tôi đã nói đúng đấy nhé. Cái gì chứ? Ôi trời ơi! Sao cái bàn lại bẩn thế này?
Sao lại không có người lau vậy? Xem mọi người kìa… Thất tình…? Mình thực sự là bị thất tình rồi. [Nếu cô muốn trải nghiệm vai diễn, tôi rảnh từ 4 đến 6 giờ chiều.]
Tôi rảnh từ 4 đến 6 giờ chiều. [Nếu cô muốn trải nghiệm vai diễn, tôi rảnh từ 4 đến 6 giờ chiều.] [Nếu cô muốn trải nghiệm vai diễn, tôi rảnh từ 4 đến 6 giờ chiều.]
Nếu cô muốn trải nghiệm vai diễn… [Nếu cô muốn trải nghiệm vai diễn, tôi rảnh từ 4 đến 6 giờ chiều.] Nếu cô muốn trải nghiệm vai diễn… Anh ấy bằng lòng đi xem phim với mình rồi. Xin chào! Không được… Đây là bộ phim về tình yêu.
Có bộ phim nào mới nhất… Thật xin lỗi! Có thể để chúng tôi mua trước được không? Được, được… Mọi người mua trước đi. [Thiểm Linh] Thiểm Linh đó là loại phim gì vậy? Có lẽ là ma thuật viễn tưởng. Ma thuật viễn tưởng? Chưa thấy phim này bao giờ.
Vậy anh bán cho tôi hai vé. Được. Anh! Thiểm Linh không phải là phim ma thuật viễn tưởng. Năm đó xem phim ấy, em sợ đến nỗi suýt tè ra quần. Anh cần gì ạ? Sau khi cân nhắc tất cả các khía cạnh, Chúng ta dự kiến bấm máy vào tháng Mười Một.
Thời gian quay phim là ba tháng. Được rồi. Hãy gửi kế hoạch cụ thể vào email của tôi. Kết thúc cuộc họp ở đây. Vâng. Không được… Thời gian dự bị này vốn không đủ. Quá gấp rồi. Đạo diễn…
Nếu thời gian bấm máy bị trì hoãn nữa thì sẽ sang năm mới đấy. Dự toán sẽ bị vượt mức. Vượt mức bộ phận này cũng không thể tùy tiện bắt đầu bấm máy. Anh phải cho tôi một chút thời gian chuẩn bị chứ. – Chúng ta đã… – Thời tổng…
Nếu như vậy, tôi sẽ không thể sắp xếp mọi việc đằng sau được. [Lịch Chuẩn Bị] [Lịch Chuẩn Bị] [Lịch Chuẩn Bị] [Thiểm Linh] [Thời Mạnh] [Lịch Chuẩn Bị] [Anh đang ở đâu vậy?] Anh đang ở đâu rồi? [Anh đang ở đâu vậy?] [Cậu đang ở đâu vậy?]
[Tôi đang ở rạp chiếu phim xem Thiểm Linh.] Tôi đang ở rạp chiếu phim xem Thiểm Linh. [Tôi đang ở rạp chiếu phim xem Thiểm Linh.] [Tôi đang ở rạp chiếu phim xem Thiểm Linh.] Vẫn là công việc rất quan trọng. Xem Thiểm Linh? Bị điên không vậy, bà chị?
[Không thể kết nối Internet.] [Không thể kết nối Internet.] [Số điện thoại bạn đang gọi tạm thời không liên lạc được.] Không gọi được sao? Điều chỉnh hai tuần này. Có được không? Được. – Bên mỹ thuật có vấn đề gì không? – Không có vấn đề gì.
– Bên điều phối tổng thể? – Không có vấn đề gì. Đều không có vấn đề gì. Tạm thời xác định lịch trình như vậy. Có vấn đề gì sẽ thảo luận tiếp. Tan họp. [Phòng Họp] Thời Nhất…! [Thời Nhất] Alô? Thời Nhất à? Là thế này…
Phương Ngôn một mình đến rạp chiếu phim xem phim kinh dị, tôi lo cô ấy sẽ xảy ra chuyện. Chút nữa tôi phải đi đón Tả Hữu, có lẽ không đến được. Có thể phiền anh đến xem cô ấy thế nào không? Tôi rất lo cô ấy sẽ bị tái phát bệnh.
Đúng, đúng… Chính là rạp chiếu phim mà cô ấy hay đi. Được, được. Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh. [Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh Mấy giờ anh đến? Anh sẽ đến chứ?] Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh.
[Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh Mấy giờ anh đến? Anh sẽ đến chứ?] Mấy giờ anh đến? [Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh Mấy giờ anh đến? Anh sẽ đến chứ?] [Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh Mấy giờ anh đến? Anh sẽ đến chứ?]
Anh sẽ đến chứ? [Lúc 4:30 ở sảnh 3, Thiểm Linh Mấy giờ anh đến? Anh sẽ đến chứ?] Anh sẽ đến chứ? Cô ấy dám xem Thiểm Linh sao? Bộ phim này… sao cảm giác có chút… – Làm gì vậy? Có để người khác xem không? – Có thể ngồi xuống được không?
Sao không nghe điện thoại chứ? Thật xin lỗi! Xin nhường một chút. Thật xin lỗi! Xin nhường một chút. Xin lỗi, tôi đến muộn rồi. Thời Nhất… Anh buông tôi ra trước được không? Anh ôm… Ôm tôi chặt quá. Cô không sao chứ? Tôi không sao. Không phải… Sao anh lại ở đây?
Tả Dao nói với tôi là cô tái phát bệnh. Tôi đâu có tái phát bệnh? Bộ phim khủng bố vừa nãy không làm cô sợ sao? Lúc nãy tôi vừa bước vào, cảm giác không khí có gì đó không đúng, nên tôi lập tức nhắm mắt lại.
Chỉ thiếu chút nữa là dọa chết tôi rồi. Không sao là tốt rồi. Khẩu trang… Vậy… Đi thôi! Tôi đưa cô về nhà. – Được. – Đi thôi. Sao vậy? Vẫn không vui vì bộ phim vừa rồi sao? Không có. Tôi đang nghĩ về một vấn đề.
Nếu anh thích một người mà người đó không thích anh, thì anh phải làm sao? Vậy thì hãy từ bỏ đi. Theo đuổi một người không yêu mình, chi bằng chọn một người yêu mình. Sẽ càng hạnh phúc hơn. Không còn sớm nữa. Vào trong đi. Hôm nay, cảm ơn anh nhé.
Tôi vào đây. Phương Ngôn…! Sau này nếu muốn xem phim, có thể đi cùng nhau nhé. Anh về rồi sao? Đây là anh để phần tôi sao? Gọi món hơi nhiều. Hôm nay anh rất bận…? Rạp chiếu phim, tôi quên mất. Không sao đâu.
Tôi kể cho anh nghe nhé, bộ phim đó rất hay. Người vợ đó rất yêu chồng của cô ấy. Cô thấy anh ta đáng được yêu không? Vậy anh nghĩ… người như thế nào mới đáng được yêu? Tôi chỉ là… tò mò… quan điểm về tình yêu của Thời tổng. Rất đơn giản.
Cuộc sống của tôi chỉ có điện ảnh. Chuyện tình cảm đối với tôi mà nói… rất lãng phí thời gian và sức lực. Chuyện đó… Tôi muốn nói với anh rằng thời gian thỏa thuận của chúng ta sắp hết. Tôi muốn thảo luận với anh một chút. Có thể…
Tôi sẽ giúp cô tìm phòng, địa chỉ hãy hỏi Hách Anh Tuấn. Mình không phải muốn nói về việc này. Nói cái gì mà thời gian thỏa thuận sắp hết chứ. Vốn dĩ là muốn ở lại. Bây giờ chỉ có thể chuyển đi thôi. Thế nào? Vừa nãy chơi vui không?
– Vui ạ. – Được, vậy chúng ta đi xem phim thôi. Được ạ. Chúng ta xem phim gì? Em chọn đi. Được. Tiểu Ngôn Ngôn…! Làm gì mà nửa đêm lại muốn chạy bộ vậy? Chỉ là muốn… vận động một chút để bớt căng thẳng. Cậu thì có áp lực gì chứ?
Sao vậy? Tôi thấy trạng thái của cậu không được tốt. Không có gì mà. Cậu thôi đi. Trước mặt tôi mà còn giả vờ nỗi gì? Không có gì là sao chứ? Mau nói ra xem. Chỉ là… Tớ đang nghĩ… – Nếu mà tớ yêu… – Cậu yêu sao? Yêu ai?
Tôi nói là nếu… là nếu… Dọa chết tôi rồi. Chuyện yêu đương, kỳ thực không liên quan đến cậu. Chúng ta hãy hiện thực một chút. Đừng có ngày nào cũng xem mấy bộ phim thần tượng chán ngắt đó nữa được không? Chuyện tôi nói hoàn toàn là cuộc sống hiện thực.
Vì vậy mà đến giờ tôi vẫn chưa yêu. Cậu muốn yêu đương hẹn hò với ai? Cậu nghĩ người đàn ông nào có thể chấp nhận được cách điều trị bệnh của cậu? Vừa ôm vừa hôn người đàn ông khác ở bên cạnh? Quan trọng là…
Người đó là một đại minh tinh, Thời Nhất. – Nhưng… – Nhưng cái gì mà nhưng. Không có gì mà nhưng cả. Cậu hãy tin tôi đi. Không có người đàn ông nào có thể chịu được sự uất ức đó. Cam tâm tình nguyện để đầu của mình mọc sừng.
Anh ta bị biến thái sao? Lời nói tuy khó nghe, nhưng trị bệnh là quan trọng nhất. Ngôn Ngôn…! Cậu đợi tôi với. Tôi vẫn chưa nói hết đâu. Phải trị bệnh. Việc này là hiện thực. Trị bệnh phải dựa vào Thời Nhất. Việc này cũng là hiện thực.
Nhưng việc thích Thời Mạnh, nhưng anh ấy lại không thích mày, việc này càng là hiện thực. Phương Ngôn… Mày nên tỉnh lại đi. Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com