Full HD | Mã Mộng Duy, Ngao Thuỵ Bằng, La Chính | Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân Tập 02 | iQiyi Vietnam

    [Yêu Nhau Đi, Thực Mộng Quân!] [Tập 2] [Bộ phim có thuyết minh Tiếng Việt AI] [Để thay đổi ngôn ngữ chọn Cài đặt → Lồng tiếng] Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com Tôi thấy trời càng ngày càng mưa to.

    Anh có muốn vào quán của tôi một lúc không? – Nhân tiện tránh mưa luôn. – Được. – Đi. – Đưa cho tôi. Mời vào. Cứ xem tự nhiên, cần gì thì gọi tôi. Được. Sạch sẽ. Cảm ơn. Anh có cần tôi giới thiệu cho anh thứ gì không? Được thôi.

    Anh thích Thời Nhất không? Album này… là album đầu tiên của Thời Nhất. Phong cách rất khác so với bây giờ. Hơn nữa, bối cảnh của lúc đó cũng khá độc đáo. Chỉ cần không phải của Thời Nhất là được. Anh không thích Thời Nhất sao?

    Có âm nhạc kèm lời kể chuyện không? Có chứ, đương nhiên là có rồi. Cô thích nhất là cái nào? Album mà tôi thích nhất… là cái này, bài hát chủ đề của album này, “Số mệnh định sẵn” nam hát, nữ kể chuyện. Giọng của cô gái rất hay

    Hoà quyện cùng với giai điệu của chàng trai… Giống như cuộc chiến giữa các vị thần. Số mệnh định sẵn? Sao thế, anh không tin à? Bất cứ điều gì đều có nhân quả. Do nguyên nhân quyết định nên kết quả. Là lựa chọn quyết định nên cục diện của ngày hôm nay.

    Từ trước đến giờ tôi không tin vào số mệnh. Nhưng có rất nhiều việc… – không có nguyên nhân mà. – Không thể nào. Vậy lúc này, anh xuất hiện ở trong quán của tôi… – cũng là có nguyên nhân sao? – Đương nhiên rồi.

    Vậy con đường này có biết bao nhiêu cửa hàng, anh lại xuất hiện ở cửa hàng của tôi. Chả phải là số mệnh định sẵn sao? Con đường tôi từ công ty về nhà, tổng cộng có năm cửa hàng băng đĩa. Tôi thì bình quân mỗi hai tháng

    Sẽ có một lần đi mua băng đĩa hoặc là nghe đĩa nhạc. Vậy tức là mỗi hai tháng sẽ có xác suất 20% vào cửa hàng băng đĩa này. Nếu như kéo dài thời gian ra hai năm, tôi có xác suất là 94% vào cửa hàng băng đĩa này.

    Điều này không có gì đặc biệt cả, cô nghe đã hiểu chưa? Tôi nghe không hiểu. Hơn nữa, chẳng có nghĩa gì cả. Nhưng tôi cảm thấy, giờ này phút này, anh xuất hiện ở đây, đó chính là số mệnh định sẵn. Tại sao cô lại nhất định muốn tôi

    Tin vào “số mệnh định sẵn”. Lúc anh không vui, anh nghĩ đây là định mệnh… anh sẽ không còn buồn nữa. Hoặc là anh nghĩ điều gì đó tốt đẹp sẽ xảy ra, anh sẽ cảm thấy rất vui vẻ. Anh đi theo tôi.

    Thế này đi, chúng ta đếm những người đi qua đây. Nếu trước khi đếm đến mười, có một đôi tình nhân xuất hiện, anh phải tin vào “số mệnh định sẵn”, được không? Tại sao tôi phải cá cược với cô? Bởi vì, nếu như anh thắng… tôi sẽ tặng album này cho anh.

    Vậy chúng ta bắt đầu. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám. Chín. – Anh làm gì thế? – Cô nói đếm đến mười ở trước mắt. Mười. Vậy chả phải là tôi thắng rồi sao? Đập tay. Cảm ơn anh. Album này, tôi tặng cho anh.

    Không cần đâu, theo như lời cô nói… thì tôi thua rồi. Cái này anh cần tặng người khác không? – Tôi có thể giúp anh bọc nó lại. – Được. Anh đợi một chút. Của anh đây, đợi tôi một chút. [Làm thế nào để ngủ với Thời Nhất] Anh xem, giấy bọc này…

    Người đó thật kỳ lạ. Anh Thời Nhất, em đã bố trí xong rồi. Cực khổ rồi, về nghỉ ngơi sớm đi. Vâng ạ, ngày mai gặp lại. Anh Thời Nhất… Không sao, em đi đi. Vâng, tạm biệt. Nhận nhiều quà thế cơ à? Nhiều fan hâm mộ không có não nhỉ?

    Không hiểu thế giới của người khác thì đừng có đưa ra định nghĩa. Nói đi, tìm anh có việc gì? Nghe nói anh viết nhạc đang gặp khó khăn. Nghe cái này đi. Đối với sáng tác nhạc, hình như em không có quyền phát ngôn.

    Anh sáng tác ca khúc chủ đề của “Thuỷ Cảnh”. Em là nhà sản xuất “Thuỷ Cảnh”. Đương nhiên sẽ có quyền lên tiếng. Âm nhạc dùng để truyền đạt cảm xúc, mà truyền tải cảm xúc, không chỉ phụ thuộc vào bản thân giai điệu.

    Gây ấn tượng với mọi người bằng lời tường thuật, so với giai điệu sẽ càng khó hơn. Trong khu rừng tăm tối, tôi đi tìm ánh sáng. Phải chăng chùm ánh sáng đó… là “số mệnh định sẵn” của tôi. Tôi sẽ chờ đợi, tận sâu trong trái tim tôi. Lần đầu tiên,

    Chúng tôi gặp nhau… là ngẫu nhiên. Âm thanh của người này… khí chất rất giống anh. Ngoài miệng thì nói hướng về ánh sáng, nhưng thực chất trong lòng… lại giống một màn đen tối. Giống như… trong “Thủy Cảnh”, Thần Hồ phải nhận một lời nguyền. Ca khúc chủ đề của “Thuỷ Cảnh”…

    Hãy để Âm Tương giúp anh tường thuật. – Em đã ký hợp đồng với cô ấy rồi. – Cái gì? Anh không nghe nhầm đâu. Phòng làm việc của Âm Tương, đã đặt ở công ty của em rồi. Nếu như anh muốn hợp tác với cô ấy,

    Nhất định phải được sự cho phép của em. Em muốn anh trao đổi với em điều gì? Diễn vai chính của “Thuỷ Cảnh”. Lúc em khai trừ Nhất Minh đã tính toán việc này rồi đúng không? Ngày mai em sẽ tìm người đến làm việc với công ty quản lý của anh.

    Thời Mạnh, ngày mai là sinh nhật của mẹ. Đừng nhắc đến ba trước mặt bà ấy. Người đó thật sự rất kỳ lạ. Cái này là của anh ta. – Phương Ngôn. – Về rồi à? Cầm lấy đi, để tôi uống ngụm nước. Cậu còn lau gì nữa, đừng lau nữa.

    Tôi nói cho cậu biết, tôi và Vỹ Lâm đã nghe ngóng được… tin tức nội bộ nói rằng Thời Nhất muốn tham gia diễn “Thủy Ngôn Vật Cảnh”. Tôi đã thuyết phục giám đốc casting của công ty chúng tôi,

    Sẵn sàng giới thiệu nhà điều hành sản xuất của chúng tôi cho cậu. Chỉ cần cậu thuyết phục được anh ta, sẽ tiến gần hơn một bước với “Thuỷ Cảnh”. Tiến gần hơn một bước với “Thuỷ Cảnh”. cũng chính là gần Thời Nhất một bước.

    “Thuỷ Cảnh” trở thành sự nghiệp của cậu, Thời Nhất cứu tính mạng của cậu. – Hoàn mỹ! – Hoàn mỹ! – Là anh. – Em. – Là anh. – Em. – Anh. – Ba ơi, trứng vỡ rồi. Ngỗng nhỏ chết rồi. Tất cả là tại em. Rõ ràng là tại anh. Là em…

    Là anh, là anh, là anh… Được rồi, hai anh em đừng cãi nhau nữa. Ba sẽ lấy một con ngỗng khác cho các con, được không? Sau này hai anh em, có phúc cùng hưởng, có hoạ cùng chịu. Sau này, không được cãi nhau nữa. – Có được không? – Vâng ạ.

    Nào, hai anh em bắt tay đi. Xem ba mang đến cho các con cái gì này. Là ngỗng con. – Có thích không? – Thích ạ. Cảm ơn ba. Cẩn thận một chút, đừng làm hỏng nó. Không hỏng đâu, nó sẽ ở bên cạnh các con mãi mãi. Giống như ba và anh…

    Sẽ mãi mãi ở bên cạnh con sao? Ba và anh, sẽ luôn ở bên cạnh con. Yên tâm đi, Vỹ Lâm đã nói chuyện trước rồi. Đến lúc đó, đạo diễn lồng tiếng sẽ giới thiệu nhà sản xuất cho chúng ta.

    Biển hiện cho tốt nhé, đây là cách tốt nhất để đến gần Thời Nhất. Nhưng mà, Dao Dao… Tôi rất sợ làm không tốt giống lần trước. Ôi, sợ cái gì? Lần này không có kẻ thù truyền kiếp Nina, phải không? Cậu chỉ cần biểu hiện tốt là được.

    Nhưng tôi vẫn cảm thấy… rất lo lắng. Không sao, bảo bối. Còn có tôi bảo vệ cậu nữa. Trời ạ, Dao Dao! Tôi biết cậu là tốt nhất mà. Được rồi. Chúa diễn trò. Không ổn, tớ vẫn hơi căng thẳng. Chúa diễn trò bảo vẫn phải đi vệ sinh đã.

    – Tôi ngồi đây đợi cậu, đợi tôi nhé. – Nhanh lên đó. Nếu đã nói đến mối tình đầu… Mối tình đầu của tôi, tôi vẫn có ấn tượng sâu sắc. Kể xem nào. Đã là nhu cầu chung của mọi người, thì tôi sẽ chia sẻ một chút.

    Năm đó, tôi và mối tình đầu của tôi, với tình huống trong “Thuỷ Cảnh”… giống hệt như nhau. Nếu như vậy là anh đã đá mối tình đầu của anh? Đúng, chính là tôi đá cô ấy. Lúc đó, tôi đối với cô ấy thật ra đã không còn tình cảm rồi.

    Nhưng đàn ông chúng ta… cũng không thể nào nắm giữ người ta. Chúng ta phải chịu trách nhiệm. Vì thế lúc đó, tôi nói với cô ấy… “chúng ta không hợp nhau, chia tay đi”. Sau đó quay người bước đi mạnh mẽ, trực tiếp nói lời chia tay với cô ấy.

    Vậy cô ấy không níu kéo sao? Lão Vương, tôi thấy anh hỏi câu này rất ngu muội. Hách tổng này của các anh, một nam thần chất lượng cao như này có cô gái nào mà không níu kéo chứ. Lúc đó cô ấy tìm mọi cách, khóc lóc, gây chuyện, doạ tự tử.

    Nhưng đều không có tác dụng. Bởi vì tôi nói với cô ấy… Hai chúng ta đến đây thôi. Day dứt không quên cũng không quay lại được. Không hổ là Hách tổng của chúng ta. Kinh nghiệm yêu đương cũng khác người. Hách tổng, tôi rất tò mò.

    Anh không mềm lòng chút nào sao? Tôi nói cho anh biết, đàn ông làm việc lớn thì không thể mềm lòng. Không thể… dây dưa, dài dòng được. Vì thế Hách tổng tôi mới có thể trở thành đàn ông trong những người đàn ông.

    – Chút nữa, tôi nói với anh… – Anh Anh Tuấn, lâu lắm không gặp. Sao lại gầy như thế này? Đau lòng quá. Ngồi yên. Em phải nhìn anh thật kỹ. Anh Anh Tuấn, anh biết không… đã lâu không gặp, em thực sự… nhớ anh da diết. Nhớ anh chết đi được.

    Có người ngoài, chúng ta qua bên kia nói chuyện. Ngại ạ? Đừng ngại mà. Em nói cho anh nghe, đến bây giờ em vẫn chưa quên được… bộ dạng anh khóc lóc cầu xin em. Nói gì mà… bởi vì quá đau khổ

    Nên thậm chí hít thở dưới cùng bầu trời cũng không chịu được. Vì thế nên đành ra nước ngoài. Rời khỏi nơi đau thương này. Giờ này rồi, tôi phải đi ăn… Phải rồi, anh về nước lúc nào thế? Em còn tưởng anh không về nữa. Chuyện gì thế này? Không biết.

    Xin lỗi nhé. Tôi quên chưa tự giới thiệu. Tôi là Tả Dao. Chính là mối tình đầu mà sếp các anh vừa nói xong. Xin chào, xin chào. Hai người ngồi đi nhé, được không? Chúng ta sang bên kia. Anh xin em đấy. – Gặp lại sau nhé. – Mời, mời…

    Chuyện gì thế? Tả Dao, em sao thế? Bao nhiêu năm rồi sao em chẳng thay đổi chút nào thế? Trước mặt cấp dưới của anh… – bôi nhọ anh như vậy… – Hách Anh Tuấn! Sao bao nhiêu năm rồi, anh vẫn không biết ngại là gì thế? Anh nghĩ kỹ lại cho em,

    Năm đó là ai đá ai? – Chuyện năm đó, hãy để nó qua đi. – Em hỏi anh đó? – Em đá anh. – Đúng. Đúng thế, là Tả Dao đã đá Hách Anh Tuấn. Phiền anh nhớ kỹ cho em. Tả Dao, em đợi đó.

    Sẽ có một ngày, anh sẽ khiến em phải khóc lóc cầu xin anh. – Sao sắc mặt của cậu kém thế? – Thế à? Không sao, tôi vừa gặp tên thối tha Hách Anh Tuấn. – Đi thôi. Thật ra Vỹ Lâm đã nói qua với tôi rồi.

    Đợi chút nữa nhà sản xuất đến đây, các cô thể hiện tốt là được. Tôi muốn hỏi một chút, anh ta là người như thế nào? Có dễ nói chuyện không? Nói thế nào nhỉ… nhà sản xuất… rất xem trọng đối nhân xử thế, cô hiểu mà, đúng không? Hiểu rồi, hiểu rồi.

    Được rồi. Cứ thế đi, các cô ngồi ở đây, tôi qua bên kia một lúc. Cảm ơn, đã làm phiền anh rồi. Đạo diễn nói đến… đối nhân xử thế là có ý gì? Cái này cậu không cần quan tâm. Chuẩn bị tốt là được. – Đừng căng thẳng. – Ừ.

    Hách tổng đến rồi ạ, bọn họ đã đợi rất lâu rồi. – Được, cứ giao cho tôi. – Vâng. Không gặp nữa, tôi có việc bận. Hách tổng…Hách tổng… cũng đã đến đây rồi, hay là nói chuyện năm phút thôi? Tôi có việc, tôi phải đi.

    Mỗi giây của tôi đáng giá mấy chục triệu, năm phút cái gì mà năm phút, đi đây. Hách Anh Tuấn. Thời tổng. Đã ký được hợp đồng với Âm Tương chưa? Tôi đang đợi trợ lý gửi địa chỉ cho tôi, anh yên tâm. Hôm nay chắc chắn tôi sẽ làm xong.

    – Nhanh lên đấy. – Vâng. Hai người đứng ở đây làm gì? Có một diễn viên lồng tiếng muốn phỏng vấn lồng tiếng cho nhân vật Hồ Thần. Nhưng chả phải đến vòng phỏng vấn đầu tiên cô ta còn chưa qua sao? Anh lại tìm cô ta đến đây làm gì?

    Lần đó là cơ thể cô ấy có vấn đề. Thời tổng, thật ra… bọn họ rất có thực lực. Phỏng vấn vòng đầu còn chưa qua thì thực lực cái gì chứ? Sao còn lấy lý do nữa? Anh mau bảo họ đi đi, anh thật là… Hai người tự giải quyết đi.

    – Hách tổng… – Giờ tôi có việc rồi. Làm gì có phép phân thân. Tôi có việc chính cần phải làm. Tôi phải đi tìm Âm Tương. – Rất vội. – Chỉ năm phút thôi mà. Còn chặn tôi là tôi bực đấy. – Tôi bực rồi. – Hách tổng…

    – Đợi đã. – Thời tổng. Anh xuống dưới đi, để tôi phỏng vấn hai người này. Vâng, vâng. [Phòng Hội Nghị] Là anh à? Anh là người tối qua ở quán băng đĩa. – Cái này của anh… – Nói đi. Vì sao lại muốn làm nhân vật này?

    Tôi rất thích nhân vật Hồ Thần. Bởi vì thông qua nó… tôi có thể thấy được hình bóng của mình ở trong đó. Thêm việc lần trước tôi phỏng vấn… vẫn chưa phát huy hết năng lực. Vì thế tôi hy vọng có thể cho tôi một cơ hội nữa.

    Tôi muốn chiến đấu một lần nữa. Anh quen Phương Ngôn của chúng tôi ạ? Vậy thì tốt quá rồi. Việc này dễ xử lý rồi. Anh yên tâm, phần của anh… tôi đã chuẩn bị xong rồi. Đạo diễn lồng tiếng đã nói với chúng tôi rồi. Chúng tôi sẽ giữ kín chuyện này.

    Xem ra, cô thực sự rất muốn nhân vật này. Đúng, bởi vì tôi nhận thấy nhân vật Hồ Thần… rất có tính thách thức. – Hơn nữa tôi… – Hơn nữa còn có thể làm với Thời Nhất. Chúng tôi rất mong chờ. Đây không phải lễ họp fan hâm mộ.

    Cũng không phải nơi để bọn cô đến chơi. Fan hâm mộ thì sao? Fan hâm mộ cũng có thể là diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp mà. Diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp cần phải đút lót tiền sao? Xin lỗi, là lỗi của tôi. Vừa rồi tôi hiểu sai ý.

    Phương Ngôn hoàn toàn không biết chuyện này. Thật đấy, cô ấy… vì rất rất thích nhân vật này mới đến đây. Tôi hy vọng anh có thể cho tôi thêm một cơ hội. Nghe tôi lồng tiếng. Nếu như năng lực của tôi… không đạt… tôi sẽ khâm phục khẩu phục.

    Không cần nói nữa, tôi tuyệt đối… không hợp tác với loại người như các cô. Không hợp tác thì không hợp tác. Loại người như anh lúc nào cũng xem thường người khác. Tôi đoán những người như anh cũng chẳng thể làm bất kỳ bộ phim chuyên nghiệp nào.

    Anh muốn hỏi về con ngỗng này đúng không? Vốn dĩ tôi muốn trả nó cho anh. Nhưng bây giờ thì… Ngỗng con, ngỗng con… Em có muốn về nhà với anh ta không? Em không muốn đâu. Một ác quỷ lạnh lùng và hoang tưởng như anh ta…

    Nếu em có thể quay đầu và nhắm mắt, em sẽ không nhìn anh ta. Ngày nào em cũng nhìn thấy anh ta… – Em thấy ngứa mắt. – Ngứa mắt? Trời ạ, chị cũng giống như em. Em không về nhà càng tốt, em sẽ thuộc về chị.

    Chị cũng giống như em, nhìn thấy anh ta là thấy ngứa mắt. Xin lỗi, xin lỗi. Tức chết đi được! Tức chết đi được! Sao lại có người hoang tưởng, hẹp hòi như anh ta chứ? Cái gì mà “Diễn viên lồng tiếng chuyên nghiệp, cần phải đút lót tiền sao?”

    Đúng, chúng ta không nên dùng cách đút lót tiền. Nhưng cũng vì anh ta là nhà sản xuất, cấp trên không ăn tiền thì cấp dưới làm gì dám ăn. Còn cả “Đây không phải là lễ họp fan”. “Đây là chỗ để các cô đến chơi à?”

    “Tôi tuyệt đối sẽ không hợp tác với loại người như cô”. Nực cười! Fan hâm mộ thì sao? Fan hâm mộ có gì sai? Fan hâm mộ đã làm sai điều gì? Tại sao anh ta luôn xem thường người khác. Còn nữa, tôi thích nghe bài hát của Thời Nhất.

    Tôi không thể thích anh ấy sao? Tôi biết rồi. Cậu nói xem có phải anh ta chê ít tiền không? Thật sự có khả năng đó. Nói đi, rốt cuộc là thế nào? Tôi thề! Tôi lấy tính mạng của Hách Anh Tuấn ra để thề. Tôi tuyệt đối, tuyệt đối không muốn lấy…

    Bất cứ đồng xu nào cả. Nhất định là đạo diễn lồng tiếng làm sai. Thật đấy, tôi thề. Quy tắc cũ, khai trừ anh ta. Phải rồi, đã tìm thấy Âm Tương. Địa chỉ của cô ấy tôi đã có rồi. Chút nữa tôi sẽ đi gặp cô ấy.

    Không còn việc gì thì tôi đi đây. – Đợi đã. – Tôi xin thề. Anh cảm thấy… Tôi là người làm cho người khác thấy rất ghét bỏ, nhìn rất ngứa mắt sao? Tôi cảm thấy… Tôi bị viêm tai giữa, không nghe được gì. – Cút. – Vâng.

    Tình hình hiện giờ thế nào? Cậu nói cho tôi nghe. Nghe được tin tức từ chỗ Hoàng Ngưu, tuần sau Thời Nhất sẽ bay đi Mỹ rồi. Muốn gặp anh ta thì phải nhanh lên. Trời ạ, thời gian gấp gáp quá. Được, tôi biết rồi. Cho tôi một cốc nước Vong Tình.

    Để đổi lại một đời không rơi lệ. Không, không, không. Ngỗng nhỏ, em cứ ngâm mình trong bát nước Vong Tình này đi. Thế này sẽ khiến em quên đi kẻ xấu xa đó. Em không phải đau lòng vì anh ta. Dù sao vẫn còn rất nhiều bạn tốt xung quanh em.

    – Hi. – Hi. Chúng ta có thể làm việc chính được không? Tôi thường hoài nghi rằng tôi và Vỹ Lâm mới bị bệnh… cậu chẳng lo lắng chút nào cả. Ai nói tôi không lo lắng. Tôi còn có chứng cứ nữa. Chứng cứ đây. Lịch trình của Thời Nhất.

    Nhưng anh ấy không có lịch trình. Vì về cơ bản anh ấy đã không kinh doanh nữa. Vì thế cậu nghĩ rằng… làm thế nào mà Thời Nhất có được danh hiệu thần tiên? Chả nhẽ không phải vì anh ấy đẹp trai sao? Đương nhiên là không phải.

    Cậu chẳng có kiến thức gì cả. Còn nói là cậu thích bài hát của anh ấy nữa. Lý do tại sao anh ấy trở thành thần tiên? Là bởi vì cả ngày anh ấy chỉ ở trong nhà, “bế quan tu luyện”, làm âm nhạc. Ngày ngày “bế quan… tu luyện”

    Vậy chuyện của tôi thì phải làm thế nào? Đúng thế, tôi phải mau nghĩ cách. Để cho cậu và Thời Nhất, mặt đối mặt. Cho tôi một cốc nước Vong Tình. Đổi lấy một đêm không bi thương. Là ở đây sao? Có vẻ hơi giản dị. Không sai chứ?

    Đúng, hợp đồng của Thời Nhất đã gửi qua bên đó. Tôi sắp đến chỗ của Âm Tương rồi. Tôi làm việc thì anh cứ yên tâm. Không có việc gì mà Hách Anh Tuấn không làm được cả. – Đến đây, đến đây. – Tôi… Hách Anh Tuấn?

    – Anh… – Tôi không làm được. Thế nên anh là nhà điều hành sản xuất? Vậy anh là ai? Anh ấy là Thời tổng của Concept Pictures. Tổng sản xuất của “Thủy Ngôn Vật Cảnh”. Tổng sản xuất. Thật không ngờ nhà sản xuất lại có thể… hẹp hòi như thế.

    – Ký hợp đồng với chúng tôi đi. – Dựa vào cái gì? Tôi đã làm một số thống kê trước khi đến. Cô có biết mấy nơi nhận lồng tiếng nhỏ lẻ như các cô ở trong ngành này có bao nhiêu không? Chiếm ít nhất 80%.

    Vì thế nên các cô không có sức cạnh tranh. Hơn nữa trong vòng năm năm đều sẽ bị “chết” hết. Hiện giờ các cô đã là năm thứ ba rồi đúng không? Cảm ơn Hách tổng đã quan tâm. Có điều “sống chết” của bọn tôi… không cần anh phải lo lắng.

    Đối với một diễn viên lồng tiếng mà nói, tham gia một nhóm sản xuất, mài dũa cùng các diễn viên khác, mới có thể cảm nhận được nhiều phương thức biểu diễn hơn. Kiểu trưởng thành này, một người đóng cửa ngồi trong nhà không thể làm được, Hách Anh Tuấn…

    “Thủy Ngôn Vật Cảnh” là một nền tảng có thể cung cấp rất nhiều tư liệu. Hơn nữa tôi tin rằng giọng của Âm Tương đáng để nhiều người biết đến hơn nữa. Hơn nữa, tôi sẽ cố gắng sắp xếp cô và Thời Nhất làm việc với nhau.

    – Thời Nhất? – Anh vẫn xem tôi là fan không có não à? Thời tổng, loại fan hâm mộ không có não như tôi… không đáng để anh bỏ ra nhiều công sức để đào tạo như thế. Không cần thiết. Tôi nói cho anh biết. Đợi một chút.

    Chúng tôi thương lượng một chút. Thương lượng cái gì? Có gì mà phải thương lượng chứ? Cơ hội tốt như thế, sao cậu không biết nắm bắt. Anh ta vẫn nhắc đến Thời Nhất với tôi, chứng tỏ anh ta vẫn xem tôi như fan hâm mộ không có não.

    Tôi không hợp tác với anh ta. Cậu vốn dĩ đã không có não rồi. Chúng ta tiếp cận Thời Nhất là muốn trị bệnh. Tôn nghiêm… phải tuỳ vào tình huống mà bỏ đi. – Được không? – Không được. Tôi không vượt qua được bản thân. Cách chữa này đắt giá quá.

    Tôn nghiêm của tôi có giá trị rất cao. Vậy cậu nghĩ thế nào? Anh đã muốn hợp tác với tôi… Được thôi, tôi có một điều kiện. – Nói đi. – Anh đã nói… sẽ cung cấp cho tôi… một nền tảng tốt hơn và hợp tác với đội ngũ chuyên nghiệp hơn.

    Tốt! Vậy thì tôi… cũng phải thử… trình độ chuyên ngành… của anh. Trình độ chuyên ngành của tôi? Được thôi. Đưa chúng tôi đến phòng thu làm gì? Được rồi, chuẩn bị nhé. Màn hình máy tính trước mặt các anh, sẽ ngẫu nhiên xuất hiện rất nhiều từ vựng.

    [Thư viện tư liệu lồng tiếng] Chỉ cần các anh nói tạm dừng, chúng tôi ở phòng điều khiển phía sau sẽ ấn phím cách. Những từ ngẫu nhiên xuất hiện… chính là từ mà các anh phải phối âm. Phiền các anh nhanh lên chút. [Thư viện tư liệu lồng tiếng]

    [Tiếng Thái giám, Hoàng Thượng giá đáo~~~~] Giọng Thái giám. [Tiếng Thái giám, Hoàng Thượng giá đáo~~~~] Hoàng Thượng giá đáo. Hoàng Thượng giá đáo. Hoàng Thượng giá đáo. Hoàng Thượng giá đáo. Hoàng Thượng… Đau. [Tiếng cười nắc nẻ, Ha, ha, ha, ha, ha] [Đuối nước cầu cứu, cứu mạng] Cứu mạng!

    Tôi đuối nước rồi. Ai đến cứu tôi với. Cứu mạng! Cứu mạng! Chúng ta đến vòng cuối cùng. – Vòng quyết định thắng bại. – Được thôi. Các anh… tự mình nghĩ cách đi. Vừa rồi tôi uống nhiều nước quá, phải đi vệ sinh. Anh cảm thấy việc này…

    Tốt hơn là hai chúng ta làm. Tránh xa em ra. Cô nói tất cả mọi thứ trong phòng này… đều có thể dùng, đúng không? Anh làm gì thế? Xem nội dung chất lượng cao, có bản quyền mới nhất tại www.iq.com