Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 33 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 33] Anh vẫn còn lỗi đấy. Sau đó thì sao? Còn có… Còn có… Còn có… Tưởng Triết Dương. Anh không nên nghĩ linh tinh. Em và Tưởng Triết Dương không có gì hết. Đúng không?

    Anh không nên ghen bừa bãi phải không nào? Tha thứ cho anh chưa? Tha thứ cho anh. Em tha thứ cho anh thì tốt rồi. Cửa hàng trưởng. Hi Tây, cô quay lại rồi. Lô Hội. Để tôi cầm cho. Chưa ăn đúng không? Tôi mang đồ ăn ngon đến cho mọi người.

    Vậy sao? Cùng ăn cơm nào. Tôi nhớ cô chết đi được. Sao giờ cô mới quay lại? Cô xử lý xong việc rồi à? Thật ra hôm nay tôi đến để từ chức. Tôi đã nộp đơn xin thôi việc cho phòng nhân sự rồi. Đột ngột quá vậy?

    Cô gặp khó khăn gì sao? Công ty trước đây của tôi gặp vài rắc rối. Lô Hội, cô biết mà. Lúc trước, tôi luôn chú ý đến tồn kho của cửa hàng. Thật ra, tôi muốn giúp công ty cũ vượt qua rắc rối bằng sự cố gắng của bản thân.

    Nhưng khó qua ải này quá. Tôi cũng không thể ở đây mãi được. Tôi muốn về giúp họ. Hóa ra lúc trước cô chú ý đến hàng tồn kho cũng là vì giúp bạn bè à. Tiếc là chúng tôi không giúp được gì nhiều cho cô. Nhưng Hi Tây à,

    Cô là cô gái thông minh nhất tôi từng thấy, chắc chắn có thể giải quyết khó khăn. Mong là vậy. Cố lên. Cố lên. Cố lên. Cố lên. Chào mọi người, tôi là Ngũ Ca Ca. Hôm nay tôi mang tới cho mọi người một mẫu áo độc đáo khác biệt

    Đã được nhắc tới ở buổi livestream trước, đó chính là chiếc áo trên người tôi. Hãy nhìn mặt trước của nó, cảm giác nó là một chiếc áo sơ mi phải không? Không hề. Nó là một chiếc áo hoodie. Ngạc nhiên không nào? Thiết kế của tôi là kết hợp áo sơ mi

    Và áo hoodie lại với nhau. [Ngũ Ca đến rồi] [Không hiểu lắm!] [Trông low thật!] Đúng vậy, nó được cắt ghép lại đấy. Màu sắc của áo sơ mi và áo hoodie… [Ngũ Ca Ca ngầu quá!] [Áo gì kỳ quặc vậy!] [Đẹp quá!]

    [Trông low thật!] [Này mà cũng là thiết kế riêng à?] [Lừa đảo thật] Không ngờ phản hồi tệ vậy. Thiết kế lần này của Ngũ Ca Ca đúng là hơi dị. Tôi thấy cũng được mà. Do thời gian quá gấp. Tôi chuẩn bị sẵn đường link rồi, có đưa lên không? Có.

    Không đưa lên sao biết được mức độ hưởng ứng của mọi người thế nào. Mong là cuối cùng vẫn có đơn đặt hàng. Như thế mới ăn nói được. [Sao Ngũ Ca Ca không giải thích] [Thực sự không cao cấp tí nào] [Đúng là hơi low] Không cao cấp. Có lẽ mọi người…

    Có lẽ mọi người chưa nhìn rõ. Tôi… Chiếc áo này… Chất liệu khác biệt. [Xấu quá] Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ. Tô Tô, nhìn kìa. Đi đâu mất rồi? Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ, em đi đâu thế? Tiểu Ngũ. Tiểu Ngũ. [Tiết kiệm nước] Tiểu Ngũ. Xin lỗi. Em mở cửa ra đã, Tiểu Ngũ.

    Em đừng tự nhốt mình lại. Có việc gì chúng ta cùng nhau đối mặt. Được không, Tiểu Ngũ? Tiểu Ngũ. Được rồi, anh đừng gõ nữa. Anh để cô ấy ở trong đó bình tĩnh lại đi. Đừng đau lòng. Nếu em khó chịu thì cứ ở trong đó cũng được.

    Anh không đi đâu hết. Anh ở đây đợi em. Sao lại thành ra thế này. Tôi còn tưởng hôm nay kiểu gì cũng sẽ có tin tốt lành. May mà có Lão Miêu ở bên cạnh, Ngũ Ca Ca cũng không yếu đuối đến vậy. Xong rồi, kế hoạch dành cho Ngũ Ca Ca

    Chắc chắn không ổn rồi. Tôi nghe Hi Tây nói, chủ tịch Đoàn bị ngất khi đang đàm phán ba bên, phải đi chữa bệnh. Hôm qua sếp Đoàn gọi điện cho tôi. Cậu ấy nói sếp Tiền sẽ đến thay cậu ấy đi đàm phán với hai hiệp hội. Hi Tây đi đàm phán?

    Hôm nay tôi còn nghe nói có mấy công ty livestream không định đi nữa. Vào lúc này, đến Trần Lãng cũng bỏ chạy, không trông mong được gì nữa rồi. Tôi thật là. Xem ra hiệp hội kinh doanh truyền thống nuốt trọn chúng ta chắc rồi. Giám đốc Ngô, ở đây.

    Hi Tây à. Lâu quá không gặp. Hôm nay tìm tôi có việc gì? Giám đốc Ngô, hôm nay tôi hẹn anh là muốn tìm một chiếc chìa khóa. Tìm chìa khóa? Chìa khóa gì? Một chìa khóa có thể hóa giải cục diện ba bên hiệp hội livestream, hiệp hội may mặc

    Và hiệp hội kinh doanh truyền thống. Cô nói chiếc chìa khóa vàng này là tôi hả? Hi Tây, cô không làm CEO nữa đúng là ngày càng biết đùa. Nhưng với tình hình này tôi muốn giúp cũng không được. Đừng mà, giám đốc Ngô. Anh đừng vội từ chối. Anh nghĩ xem,

    RUI chúng tôi và Pineapple bên anh trước đây đã từng nhiều lần hợp tác. Lần livestream chữa cháy ở Tam Á và lần livestream ngẫu hứng lúc mất điện ở công ty chúng tôi, có lần nào mà chúng tôi không dốc hết sức phụ trách đâu.

    Lần nào hai bên cũng kiếm được tiền phải không nào? Tôi nhớ, việc này tôi biết. RUI luôn dốc hết sức mình để bán sản phẩm giúp chúng tôi. Tôi thừa nhận, tôi rất cảm động. Vì vậy mà giờ tôi thấy rất uất ức. Thật sự không công bằng.

    Phía hiệp hội kinh doanh truyền thống quá đáng thì không nói làm gì. Nhưng hiệp hội livestream chúng tôi tuy chiếm ít thị phần nhưng ít ra cũng phải 30% nhỉ. Chẳng phải đây cũng là tổn thất đối với các anh sao? Cô nói đúng.

    Đôi bên cứ tiếp tục giằng co, tôi ở giữa rất khó xử. Cô phải hiểu cho tôi mới phải. Thôi được, tôi cũng không muốn làm khó giám đốc Ngô. Thật ra gần đây tôi không đến RUI làm việc. Tôi tìm một công việc đứng quầy hàng ở Pineapple của QE.

    Qua quan sát sơ bộ của tôi, công ty các anh có lượng lớn hàng tồn kho ở trung tâm thương mại. Tôi muốn nói với giám đốc Ngô, có thể đưa số hàng tồn kho này cho tôi bán không? E là không được. Tại sao chứ?

    Số hàng này cũng đang chất đống đấy. Tại sao không biến nó thành lợi nhuận? Bởi vì trung tâm thương mại có quy định trước. Cô từng làm CEO chắc cô hiểu rõ quy định trước là gì. Nghĩa là sao? Trong kinh doanh, có nhiều thứ không tự quyết được.

    Tôi cũng chỉ là một quân cờ trong bàn cờ. Chuyện hàng tồn kho một mình tôi không quyết được. Nội bộ tập đoàn có quy định nghiêm ngặt. Nhưng là bạn bè, tôi khuyên cô một câu. Hãy chấp nhận thỏa thuận của hiệp hội kinh doanh truyền thống đi.

    Đừng cố đấu tranh nữa được không? Tôi biết rồi. Giai Vân, mình nói cậu nghe. Giờ mình cần cậu làm giúp mình một việc vô cùng quan trọng. [Khi ánh sáng chiếu vào một góc của Hạ Môn, sẽ có một nhóm người vui vẻ vì điều đó] [Ánh sáng] Hi Tây à,

    Hôm nay cháu mặc đẹp lắm. Chú Thẩm, chú tinh mắt quá đấy. Cháu cũng thấy vậy. Cháu tự tin thế chú thật lòng mừng thay cho cháu. Có điều tình thế hôm nay rất căng, cháu phải chuẩn bị sẵn tâm lý đấy. Không sao, vẫn còn chú Thẩm bên cạnh mà.

    Thân phận chú thế này không thể nói đỡ trực tiếp cho cháu. Nhưng chú và chú Đoàn đều rất tin tưởng cháu. Không sao, tin tưởng là đủ rồi ạ. Ông Tống, đây là Hi Tây. Hôm nay đại diện cho Đoàn Nhiên. Chào sếp Tống. Tiền Hi Tây.

    Đầu tiên là thằng nhãi con, giờ lại là một cô bé. Đi, đi, đi. Sếp Tống chê cười rồi. Hôm nay cháu là đại diện tạm thời, đại diện cho ý kiến của Đoàn Nhiên. Được. Vậy thì nhanh lên, đừng chậm trễ nữa. Cố lên. Không thành vấn đề.

    Vậy thì bắt đầu thôi. Chỗ Ngũ Ca Ca không sao chứ? Dù sao thì cứ để Lão Miêu đi theo an ủi cô ấy đi. Nhỡ đâu lát nữa chúng ta đến, họ lại mắng chửi rồi đuổi chúng ta đi thì sao?

    Cũng chẳng có cách nào khác, dù sao cũng phải thử xem. Ở đâu? Không biết. Ở đây. Ở đây? Tạm biệt quý khách. Hoan nghênh quý khách trở lại. Bye bye. Chào cô. Chào cô. Xin hỏi cô là Lô Hội ư? Đúng vậy, là tôi. Chúng tôi là bạn của Hi Tây.

    Chúng tôi có chuyện muốn tìm các cô. Bạn của Hi Tây? Tốt quá rồi, mời vào trong. Được. Đi thôi. Cửa hàng trưởng, bạn của Hi Tây đến rồi. Bạn của Hi Tây ư? Chào cô. Xin chào. Chào cô. Là thế này. Chuyện quan trọng nên tôi xin được nói thẳng.

    Chủ tịch Tống. Tất cả thỏa thuận ông đại diện cho hiệp hội kinh doanh truyền thống và hiệp hội may mặc đưa ra, chúng tôi đã cân nhắc rất cẩn thận rồi. Xin lỗi, chúng tôi không thể đồng ý được. Tôi có thể đảm bảo thông tin mà các cô tiết lộ,

    Dù sau này có xảy ra vấn đề gì chúng tôi tuyệt đối sẽ không làm liên lụy đến mọi người, cô thấy được không? Các cô là bạn của Hi Tây tôi cũng coi Hi Tây là bạn, nhưng bạn bè với nhau

    Cũng không phải việc gì cũng giúp được, đúng không? Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi làm việc trước đây. Làm sao đây, Giai Vân? Tôi muốn về ngủ một giấc. Về ngủ? Em thấy trên tầng có mấy nhà hàng cũng được, chúng ta ăn xong cơm rồi về nhé?

    Không ăn được, giờ còn ăn gì nữa? Thể hiện ý chí đi chứ. Sau khi thảo luận, hiệp hội livestream hy vọng hợp tác với hiệp hội kinh doanh truyền thống và hiệp hội may mặc theo hình thức độc quyền. Cũng có nghĩa là, tất cả công ty của hiệp hội livestream

    Chỉ bán dòng sản phẩm riêng. Kinh doanh truyền thống và trực tuyến không can thiệp vào nhau. Mơ đẹp thật đấy. Đi. Ừm, cửa hàng trưởng. Hay là chúng ta ra ngoài tìm chỗ nói chuyện đi. Dù đưa cho các cô sản phẩm gì,

    Các cô đều có thể giảm giá, tặng phiếu ưu đãi để phá giá trên thị trường. Cuối cùng, cửa hàng truyền thống chúng tôi vẫn không bán được hàng. Về việc này, chủ tịch Tống không cần lo đâu. Sau này, chúng tôi sẽ lập cơ chế riêng

    Và quy định chi tiết rõ ràng. Giám đốc Tiền. Nếu làm theo những gì cô nói, tôi cảm thấy việc này khó tránh có nhiều luồng ý kiến trái chiều. Hơn nữa tôi cảm thấy sẽ lãng phí nhân lực và vật lực. Giám đốc Mục, tôi đã cân nhắc đến

    Vấn đề nhân lực và vật lực này rồi. Dù thế nào cũng không thể thiệt hại bằng việc thống nhất giá đúng không? Còn về phương thức độc quyền tôi vừa nói. Tôi đã nghĩ rồi, chỉ cần nhãn hàng cụ thể, quy chế cụ thể, thì cách này có thể thực hiện được.

    Không ngờ Hi Tây lại khó khăn đến vậy. Hi Tây vừa tích cực, vừa rạng rỡ lại còn có trách nhiệm nữa. Thì ra, đều nhờ lăn xả rèn luyện. Lần này công ty tôi xảy ra chuyện như vậy, cô ấy cũng sợ làm liên lụy đến chúng tôi

    Nên đã tự từ chức, đến chỗ cô làm nhân viên bán hàng. Cô ấy nói với tôi, ở cùng mọi người rất tốt cực kỳ vui, đặc biệt là cô vô cùng quan tâm đến cô ấy. Lần này Hi Tây thực sự gặp khó khăn, cô…

    Cô cứ coi như tôi đang nhờ cô chuyện quá đáng đi, mong cô có thể giúp cô ấy một lần. Xin lỗi, công ty có quy định của công ty. Tôi thực sự không giúp được các cô. Thế nào rồi? Không được. Dù sao tôi đã nói rất rõ ràng rồi.

    Đây là hai dòng sản phẩm tách biệt, không can thiệp đến nhau. Không mua trực tuyến được có thể tới cửa hàng mua. Như vậy đối với đôi bên đều công bằng mà. Công bằng? Cô gái, phù hợp với lợi ích của số đông mới gọi là công bằng.

    Ông cảm thấy công bằng mà hôm nay chúng ta đàm phán không phù hợp với lợi ích của số đông ư? Tôi biết, công ty livestream của chúng tôi nhỏ nhưng không đến nỗi bị ngó lơ chứ? Dù sao qua cuộc đàm phán hôm nay, tôi mong mỗi vị ngồi ở đây

    Có thể suy nghĩ kĩ về lời tôi nói, bao gồm chủ tịch Tống. Tôi mong ông có thể suy nghĩ bằng góc nhìn khác. Tôi không cần cân nhắc, trong bản thỏa thuận của chúng tôi đã cố gắng suy nghĩ cho các cô rồi. Ký nhanh, bán sớm, phản hồi,

    Đừng lãng phí lòng kiên nhẫn của chúng tôi. Cửa hàng trưởng, chúng ta không giúp Hi Tây thật sao? Cửa hàng trưởng, chúng ta không thể thấy chết mà không cứu được. Cửa hàng trưởng. Trong kho còn có hai bộ đồng phục dự phòng,

    Cô nói địa điểm khởi hành cho họ đi. Chúng ta chỉ có thể giúp đến đây thôi. Vào đi, được rồi. Anh ơi. Chào anh. Hai cô là người mới à? Di chuyển chưa? Vẫn chưa. Đi thôi. Thắt đai an toàn. Đi rồi, đi rồi. Đi rồi? Đi rồi.

    Cô chỉ đường cho tôi. Nhanh chóng ký bản thỏa thuận đi, không bao lâu nữa là đến ngày 11 tháng 11 rồi. Đừng chậm trễ công việc của chính mình. Làm sao đây? Chúng ta không định bán số hàng này thật ư? [Perfect Blue] Sao cô nhiều chuyện thế?

    Đây là kho thu hồi, vào kho thu hồi rồi thì còn bán sao được? Nhưng, nhưng anh không thấy tiếc sao? Không thể giảm giá rồi bán ư? Cô nghĩ gì đấy? Đây là quần áo mà hãng không bán được. Làm gì đấy? Không được chụp. Tôi không chụp.

    – Đưa điện thoại ra đây. – Không chụp, tôi đang selfie. Selfie cũng không được, nhanh lên. Sao không được selfie? Đưa đây cho tôi xem. Đưa đây tôi xem đã. Đưa đây tôi xem. Chúng tôi kiểm tra điện thoại thôi, được không?

    Đây là vật riêng tư của tôi, các anh dựa vào đâu mà kiểm tra? Tôi báo cảnh sát đấy. Tôi xem trước đã. Dựa vào đâu mà các anh lấy điện thoại của tôi? Các anh có ý gì? Đám đàn ông các anh bỏ tôi ra.

    Tôi chỉ kiểm tra thôi, được không? Selfie cũng không được. Selfie cũng không được. Làm gì đấy, đám đàn ông các người bắt nạt con gái phải không? Chúng tôi xem qua thôi. Đưa điện thoại đây tôi xem nào. Buông tôi ra. Tiểu Tiền, cháu sao vậy?

    Chú Thẩm, chúng ta mỗi người lui một bước không được sao? Online và offline cùng hợp tác, đây là chuyện tốt với cả cháu lẫn chú, cũng như với cả thị trường. Tại sao cứ phải ầm ĩ đến mức một mất một còn, hai bên đều thiệt vậy chứ?

    Con bé này còn cứng đầu hơn cả Đoàn Nhiên nữa. Thương trường là nơi dễ nói chuyện như vậy sao? Công ty livestream các cô không tuân theo quy củ, giành biết bao nhiêu lợi ích của chúng tôi mà vẫn không thấy đủ sao?

    Để ý hơn đi, lần sau đừng có chụp lung tung nữa. Cầm lấy rồi đi mau đi. Đi mau đi. Nào, đi mau, đi mau. Đi đi. Hung dữ. Lần sau đừng để chúng tôi gặp các cô nữa. Tôi biết rồi mà. Nào, đi mau đi. Đi mau. Còn quay đầu nữa.

    Mau đi đi. Đi mau, đi mau. Làm sao đây? Không giúp được Hi Tây rồi. Đám đàn ông này đúng là… Làm sao bây giờ? Sức mạnh quá chênh lệch, tôi cũng đâu dám đánh. Em còn không đánh lại, nói chi là chị. Không lưu được tấm nào cả. Mất hết rồi.

    Anh, tôi bảo cậu ấy đến bên Quảng Châu, Thâm Quyến quan sát. Đã mua vé máy bay rồi, đi ngay bây giờ đó. Đưa chìa khóa xe cho tôi. Anh đi họp ạ? Tôi nghĩ đến lời Đoàn Nhiên và Giai Vân nói, lời họ nói với tôi.

    Tôi nghĩ có thể cũng có lý. Chúng ta sẽ hợp tác với bên Đoàn Nhiên thật sao? Không biết nữa, tôi đi xem thử đã. Tôi đã cho các cô thời gian cân nhắc rồi. Chú Thẩm à, cháu có thể xin nghỉ ngơi năm phút không?

    Ôi thắt lưng của tôi, ngồi muốn gãy luôn rồi. Đúng là nên nghỉ một lát. Nghỉ một lát đi nào. Cậu nói xem, hai chúng ta đưa thẳng hàng tồn kho cao cấp mùa này đến kho thu hồi, làm vậy hợp lý không? Sao thế?

    Có vài vấn đề, đã giải quyết rồi. Có người đến chụp hình, bây giờ đã đuổi đi rồi. Giám đốc Ngô, chúng ta nhất định phải cẩn thận. Nhất là trong thời điểm then chốt này. Hi Tây. Chào hai anh. Cô có chuyện gì không? Tôi ấy à, biết được một số chuyện

    Nên hôm nay tôi muốn nói rõ với hai anh. Đúng, nói rõ nhé giám đốc Ngô. Có chuyện gì chứ? Gần đây tôi vẫn luôn điều tra chuyện hàng tồn kho của thương hiệu truyền thống. Các anh thà đưa hàng tồn kho đi thu hồi cũng không bán giảm giá.

    Các anh muốn có số liệu và doanh thu thật đẹp chứ gì. Đúng vậy, đó là lợi thế rất tuyệt đối với việc đàm phán. Nhưng hai anh có từng nghĩ, nếu như tôi không cẩn thận công khai những chứng cứ này thì sẽ ảnh hưởng như thế nào đây?

    Hi Tây à, những lời này không thể nói lung tung được đâu. Đưa chứng cứ ra đây đi. Có chứ, tôi thật sự có chứng cứ. Lấy ra xem nào. Muốn chứng cứ gì có chứng cứ đó. Ảnh chụp, video, còn cả tài xế, nhân viên kho, nhân viên quầy hàng,

    Ghi âm tất cả cuộc trò chuyện, tất cả đều nằm trong điện thoại tôi. Vậy lấy ra đây chúng tôi xem. Chứng cứ thì không thể dễ dàng cho người khác xem vậy được. Không có đâu. Sao mà không có được, tất cả đều ở đây hết.

    Tôi nói cho các anh biết, thương hiệu trong nước chúng ta làm ăn không dễ, đừng học theo mấy thương hiệu nước ngoài làm mấy chuyện kỳ quái này nữa. Hi Tây, nếu như cô không có chứng cứ thì đừng chống đối vô lý nữa. Tôi cũng không muốn làm to chuyện mà.

    Giám đốc Ngô, giám đốc Mục, hai anh cũng thấy rồi đó, vừa rồi thái độ của ông Tống hung hăng như vậy, chắc chắn lần đàm phán này sẽ không để tôi thắng. Tôi nói thật một câu nhé. Đàm phán ba bên cho dù là online hay offline,

    Chỉ cần đàm phán thành công thì đối với thương hiệu các anh mà nói, đều là chuyện có lời cả. Vậy thì tại sao các anh không giúp tôi? Bàn về kinh nghiệm, thủ đoạn, khả năng quan sát, anh không hề thua Đoàn Thịnh Quân.

    Buổi đàm phán quan trọng như vậy sao không nhờ anh nhỉ? Tôi là người của hiệp hội kinh doanh truyền thống. Sao có thể nói chuyện thay hiệp hội livestream được? Vả lại, cô bé Hi Tây này là con gái nuôi của lão Đoàn.

    Cô bé đứng ra thì cũng hợp tình hợp lý mà. Giống nhau cả. Cho dù là Đoàn Nhiên hay là con bé này, đều giống nhau cả. Kết cục đã định, không ai có thể thay đổi hết. Vậy bây giờ, công ty livestream chúng tôi phải làm sao?

    Hiện tại chúng tôi vô cùng khó khăn. Ngay cả hàng cũng không có để bán. Đàm phán thì đàm phán, nhưng giữa chúng ta vẫn còn tình nghĩa mà. Lúc đó quay chuyên đề Pineapple, chúng ta cũng vất vả biết bao. Tôi còn giúp anh dọn WC nam nữa.

    Chuyện này anh còn nhớ chứ? Nhớ mà. Cả giám đốc Mục nữa. Chuyện Perfect Blue, rồi Phi Phi mọc râu, anh có biết tôi… tôi còn vất vả hơn. Phải, chuyện này tôi nói với Đoàn Nhiên rồi. Mấy ngày trước tôi đã xin lỗi với cậu ấy rồi.

    Anh ấy là anh ấy, còn tôi là tôi. Chuyện này là tôi vất vả, đó là tình nghĩa giữa chúng ta chứ còn gì. Lão Tống quá mạnh trong giới kinh doanh rồi, không ai dám làm mất lòng ông ấy hết. Tôi nói này, hai anh đều là người thông minh mà.

    Nói tình nghĩa thì các anh không chịu, nói lý thì các anh không nghe. Cứ nhất định phải để tôi lấy ra chứng cứ thôi. Các anh đang ép tôi đấy. Lấy chứng cứ thì lấy chứng cứ vậy. Vậy thì đành xem lát nữa

    Các anh thể hiện thế nào trên bàn đàm phán. Tự xem đi này. Hành vi này của các anh là sự lãng phí cực lớn với giá trị xã hội. Trang phục tồn kho cũng có giá trị của nó. Là doanh nghiệp tư nhân thì nên chịu trách nhiệm phần mình.

    Sao hả, sao hả? Quay lại hết rồi. Lưu lại rồi. Sao rồi? Cho tôi xem, cho tôi xem. Đây flycam, xem này. Lưu hình ảnh lại hết rồi. Được đó, Tô Tô. Thấy sao hả? Giỏi quá đi. Nào, chứng cứ về tay rồi. [Ánh sáng] Anh phải nghe tôi,

    Anh gầy dựng giang sơn vì người khác, đến lúc đó, ai làm chủ giang sơn vẫn chưa chắc đâu. Chúng ta quen nhau nhiều năm vậy, anh còn không biết tôi sao? Tôi đã đạt được vị trí mà tôi nên có rồi.

    Vả lại, lão Đoàn cũng không đối xử bạc bẽo với tôi. Được, hy vọng lời anh nói là thật lòng. Lỡ như ngày nào đó trời đất xoay vần, chỉ còn lại hai bàn tay trắng. Lúc đó hối hận cũng không kịp nữa đâu. Được, được.

    Hi Tây, cháu chuẩn bị tung chiêu gì đây? Không sao, đợi họ trở lại rồi tiếp tục cuộc họp. Ván đã đóng thuyền rồi, giãy giụa cũng không có tác dụng gì. Chỉ lãng phí thời gian thôi. Mọi người đều trở lại rồi thì bắt đầu thôi.

    Các anh chị trong hiệp hội livestream nếu không có ý kiến gì nữa thì có thể ký tên trên hợp đồng mới rồi. Thật ngại quá, chủ tịch Tống. Tôi xin phép ngắt lời. Hiện tại chúng tôi có một vài đề nghị mới. Chúng tôi vừa thương lượng,

    Quyết định đồng ý đề nghị của hiệp hội livestream. Sau này sẽ hợp tác với họ bằng hình thức độc quyền. Tất cả hàng tồn kho cũng có thể bán trên kênh livestream với giá chiết khấu. Hợp đồng mới, chúng tôi cũng sẽ lập lại một lần nữa,

    Sau đó thống nhất gửi cho mọi người. Vậy hôm nay cứ như thế nhé. Mọi người, chúng tôi xin phép đi trước. Kích thích quá, cứ như đang trên mây vậy. Mới vậy đã lên mây rồi sao? Tô Tô này, tôi đoán bình thường cô đi làm chỉ là nghề phụ,

    Còn nghề chính của cô là làm cái này phải không? Chuyên nghiệp quá đi thôi. Vừa rồi tôi sợ đến toát cả mồ hôi. Thực ra tôi cũng toát mồ hôi, nhưng là do tôi thấy kích thích. Tôi nói với mọi người nhé, tôi chính là người chơi toàn năng đó. Thật đấy.

    Tôi nghĩ, dù đến nơi nào Tô Tô cũng sẽ là người xuất sắc nhất. Nào, nào, Tô Tô. Vất vả rồi, uống miếng nước nè. Giai Vân, uống nước không? Không uống, không uống, không dám uống. Nguyên Bảo? Em cũng không uống. Không dám đó.

    [Khi ánh sáng chiếu vào một góc của Hạ Môn, sẽ có một nhóm người vui vẻ vì điều đó] Sếp Tiền về rồi. Tôi trở lại xem thử. Sếp Tiền trở lại rồi. Cô được rồi đó, đừng gọi tôi là sếp Tiền. Chị mãi mãi là sếp Tiền mà.

    Sếp Tiền về rồi. Sếp Tiền. Vu Thế. Cuối cùng cô cũng về rồi. Mấy người Giai Vân đâu? Ở đây, ở đây. Tôi nói với cô này. Tin tức vừa truyền ra, đàm phán vừa kết thúc, mấy người tự xưng là người của hiệp hội chúng ta liền đến đây.

    Đã đến rồi à, nhanh thế. Đúng vậy, họ ngồi trên bậc thang kìa. Lúc trước thì chảnh lắm, sếp Đoàn khuyên can đủ điều mà họ vẫn nhất quyết rời khỏi hiệp hội. Bây giờ thấy chúng ta đàm phán thành công lại lập tức chạy về.

    Đều trong kế hoạch của tôi cả. Thật xin lỗi, Giai Vân. Chỉ có thể gọi em ra đây nói chuyện. Anh có chuyện gì thì mau nói đi. Bọn em còn phải chúc mừng Hi Tây nữa. Phải, anh biết Hi Tây đàm phán thành công rồi, cũng muốn sang chúc mừng cô ấy.

    Anh cũng muốn giống như những công ty đầu trâu mặt ngựa đó à. Không chịu nổi sức hấp dẫn từ lợi lộc của hiệp hội kinh doanh truyền thống, cũng không muốn thấy hiệp hội livestream đàm phán thắng lợi.

    Cho dù là chiếc bánh của nhà ai, các anh đều muốn chia một miếng. Giai Vân, anh không phải người như thế. Vậy anh là người thế nào? Giai Vân. Anh cũng có nỗi khổ của anh. Mỗi một quyết định của anh đều liên quan đến số phận của công ty.

    Dưới anh còn có các anh em đợi anh phát lương. Anh không phải Đoàn Nhiên. Anh không thể thua được. Anh thua rồi không ai làm điểm tựa cho anh cả. Chỉ là viện cớ. Trần Lãng, tại sao anh không thể làm ăn chân chính, ăn ngay nói phải

    Như đa số mọi người chứ? Trước khi anh chưa trở thành người như vậy, em không có cách nào nói chuyện với anh cả. Em đi trước đây. Hoan nghênh sếp Tiền trở về. Hai người làm gì thế? Có phải tôi không biết đi đâu? Bánh kem đến rồi đây.

    Ai đặt bánh kem mà to thế? Đây mà to ư? Sếp Tiền à, bây giờ cô là chủ tịch của hiệp hội rồi. Tôi còn thấy cái bánh kem này hơi nhỏ đấy, không xứng với thân phận của cô. Vu Thế, cảm ơn anh nhé. Hào phóng ghê. Còn cả CEO này nữa,

    Tôi có phải CEO gì đâu. Vả lại, người ta cũng không muốn làm chủ tịch hiệp hội gì đấy đâu. Bây giờ tôi chỉ muốn làm một bé đáng yêu thôi. Phải, phải, hôm nay cậu đáng yêu nhất. Giai Vân. Ngồi đây nè. Cậu mau ước đi,

    Để tụi mình còn chia bánh ăn chứ. Đúng, đúng. Hôm nay mình và Nguyên Bảo mệt sắp xỉu rồi nè. Còn phải ước nữa à? Long trọng vậy sao? CEO, tôi cắm ba cây nến nhé. Ba cây nến, ba điều ước. Xong rồi. Xong rồi á? Nhanh thế. Thổi nào.

    Hi Tây, cô ước điều gì thế? Phải nói ra sao? Nói đi nào. Bạn khỏe mạnh, tôi khỏe mạnh, mọi người khỏe mạnh. Hi Tây. Hi Tây, cuối cùng chị cũng về rồi. Bánh kem. Tôi luôn ở đây mà. Nào, một, hai, ba… Hi Tây, tôi nhớ cô quá chừng. Thật vậy sao?

    Tôi cũng nhớ mọi người lắm. Hi Tây. Gầy rồi này. Sau này không cho phép bỏ mọi người lại nữa. Tôi muốn dành miếng đầu tiên cho Hi Tây. Thực ra miếng bánh này, tôi muốn dành cho Giai Vân. Tại sao? Vì khoảng thời gian này,

    Người mình muốn cảm ơn nhất chính là cậu. Giữa hai chúng ta còn nói như thế làm gì chứ? Cậu mau ăn đi, mau ăn đi. Miếng này của cậu đó. Cậu ăn xong rồi thì mau quay lại với trách nhiệm của CEO đi thôi. Thế à. Miếng này của Tô Tô.

    Đói quá đi thôi. Cậu sao thế? Mong Bồ Tát phù hộ. Lần này bố con phẫu thuật nhất định phải thuận lợi thành công. Me, mẹ phải tin vào kỹ thuật y học bây giờ chứ. Hơn nữa ống đỡ động mạch cũng không phải ca đại phẫu.

    Kỹ thuật này đã rất hoàn thiện rồi. Mẹ biết, mẹ tin mà. Nên thờ thì chúng ta vẫn phải thờ chứ, đúng không? Vâng, mẹ an tâm là được. Con nói này, mẹ không cần phải đến tận đây đâu. Có con ở đây là đủ rồi.

    Mẹ nói xem, mẹ đến đây vất vả mấy ngày liền lỡ mệt nhọc rồi ngã bệnh, bên bố con cũng chưa khỏe, vậy con biết làm sao? Chỉ cần bố con khỏe, mệt hơn nữa mẹ cũng chịu. Vâng. Đây là gì thế? Rơi rồi này. Cái đó… Mua làm gì thế?

    Xin giúp đồng nghiệp ạ. Đến đây. Đến đây. Anh Nhiên. Đợi em một chút, em chuyển sang chế độ loa ngoài. Sao rồi anh, ca phẫu thuật của chú Đoàn thuận lợi không? Ca phẫu thuật thuận lợi hết. Bây giờ đã vào giai đoạn phục hồi rồi. Tốt quá đi.

    Đây là tin tốt nhất trên đời rồi. Phải. Em thì thế nào, có nhớ anh không? Nhớ anh, nhớ anh. Nhớ anh là đúng rồi. Đợi anh thêm vài ngày nhé. Đợi bố anh bình phục rồi anh sẽ về. Anh thật là, anh bận xong thì mau về nhé.

    Anh phải cùng bọn em trải qua ngày 11 tháng 11 đầu tiên chứ. Có được không? Đúng nhỉ, em nói xem chuyện lớn như ngày 11 tháng 11, nếu anh không có mặt, mọi người sẽ nuối tiếc biết bao. Ai tiếc nuối chứ, là tự anh tiếc nuối đó.

    Anh thì tiếc nuối gì chứ? Anh muốn về bên em, hai ta cùng chứng kiến mọi người trở thành người giàu có. Không phải anh vừa sinh ra đã thế rồi sao? Mọi người cùng phát tài mà. Anh nói đúng lắm. Em ấy à,

    Cũng hy vọng mọi người có thể vui vẻ bên nhau. Em đó. Sau này, em phải vừa làm CEO của RUI, vừa làm chủ tịch hiệp hội livestream, vậy em phải bận đến chừng nào chứ? Có phải đến lúc đó, em sẽ không còn thời gian ở bên anh không?

    Vậy phải làm thế nào đây? Hay là để Giai Vân tiếp tục làm CEO của RUILIVE?