Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 30 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 30] Còn xịt nước hoa nữa, mùi hoa lan Nam Phi à? Tôi đi xem mắt mà. Từ tuần trước đến giờ, mẹ đã hối tôi N lần rồi. Hôm nay tôi chắc chắn phải đi.

    Nhưng đang là giờ làm việc, cô đi rồi thì phòng giám sát phải làm sao? Giai Vân, tôi nói này, cô xem bây giờ phòng livestream cũng đâu có gì livestream được đâu. Tôi cũng đã tắt máy tính trong phòng giám sát rồi. Chúng ta còn có thể tiết kiệm điện nữa.

    Cũng phải. Đúng là bây giờ không có việc cho cô làm. Được rồi, vậy cô đi đi, cố lên. Cố lên. Tuần này nghỉ ngơi cho khỏe đi. Đừng khoe khoang, thể hiện gì nữa. Chút nữa cậu đi đâu? Về RUI à? Không thì sao?

    Tình hình bây giờ, coi như sắp chết đói rồi gì nữa. Mau chóng quay về nghĩ cách thôi. Ai mà không chết đói chứ? Cậu nói xem, hiệp hội may mặc này cũng thật là, chọn ngay lúc này để gây chuyện. Người ta cũng đâu có ngốc.

    Tình hình bây giờ thế nào, ai mà không biết ngày 11/11 là dịp kiếm tiền. [Chăm sóc sức khỏe răng miệng.] Người ta đang đâm thẳng vào tim anh, một phát là xử được anh ngay. Gì mà đâm thẳng vào tim chứ? Đây là đại tiện lên đầu người khác thì có.

    Nếu hôm nay không phải vì giành quần áo, thì tôi cũng không cần chịu khổ thế này, tức thật. A lô. Sếp Đoàn. Liên lạc được rồi chứ? Đám người đó chẳng đáng tin gì cả. Một là họ nói chúng ta không đáng tin cậy, hai là không tiếp luôn.

    Không phải chứ. Tôi không hiểu não mấy người này thế nào nữa. Giờ là lúc nào rồi chứ? Lúc này mà không mau chóng đoàn kết lại, cùng nhau chống địch thì làm sao mà đấu với người ta? Tôi đã nói với họ thế đấy. Nhưng họ hoàn toàn không nghe.

    Vậy phải làm sao? Vậy công ty của tôi không thể gọi là hiệp hội nữa. Tôi không có hiệp hội thì lấy gì đàm phán với người ta? Giờ tôi còn chẳng có tư cách ngồi bàn chuyện với họ. Được rồi, được rồi, về rồi nói.

    Có phải cậu muốn tạo hiệp hội livestream không? Tình hình bây giờ, giới livestream chúng ta mà không chung tay, không đoàn kết thì không thể đấu với người ta được. Vậy không đúng, đây là chuyện tốt mà. Sao họ lại không nể mặt sếp Đoàn vậy?

    Có ai nói là không phải chuyện tốt đâu. Hôm đó, tôi tìm một phòng họp, vô cùng cung kính mà mời họ đến, dâng đồ ăn thức uống lên. Ở trước mặt họ, tôi nói đến mức chân thành thắm thiết, dốc hết ruột gan, nhưng không ai nghe, không ai quan tâm.

    Để tôi nghĩ xem cậu nói gì nào. Có phải cậu nói với họ về hoài bão lớn, trách nhiệm lớn, vẽ ra cái bánh thật to cho họ thấy không? Mấy anh tài cấp cao như cậu thường phạm phải lỗi sai này.

    Đối phó với mấy người này, cậu không thể nói thế được. Cậu phải nói những thứ thực tế, nói về tiền. Chuyện này tôi còn không làm được thì nói tiền gì với họ? Tiền ở đâu ra? Này anh lưu manh, anh chỉ cho tôi một chiêu đi.

    Tôi là lưu manh, cậu là quý công tử. Tôi không có chiêu nào để chỉ cho cậu hết, trừ khi cậu xin lỗi tôi. Nói anh là lưu manh, anh còn không đồng ý à? Giúp hay không thì tùy, đừng giở trò này ra nữa. Vô ích thôi.

    Giờ là lúc nào rồi chứ, môi hở răng lạnh, cùng lắm mọi người chết chùm. Nếu nói đến môi hở răng lạnh… Được. Nể cho câu “môi hở răng lạnh”, tôi giúp cậu lần này. Đau quá. Hâm mộ công chúa trong trò chơi này quá. Có nhiều quần áo như thế.

    Nếu có nhiều quần áo như thế để chúng ta bán thì tốt rồi. Mơ đẹp ghê. Nếu muốn làm công chúa mà làm được ngay, thì ai còn đi bán quần áo nữa. Cô nhìn tôi đi. Nay tôi bán vịt vàng cả buổi sáng, vịt thì chẳng bán được bao nhiêu,

    Nhưng cổ họng thì đau muốn chết rồi. Tôi cũng không thấy khổ sở lắm. Chỉ là thanh cay ấy ăn dở kinh khủng. Nếu chúng ta không thể buôn bán vào dịp 11/11, thì nói gì cũng bằng thừa, không kiếm được tiền đâu.

    Công ty livestream nào cũng bị vướng khó khăn lần này. Nói ra thì ban nãy Tô Tô quẹt thẻ, đi về thì phải? Nhà Tô Tô sắp xếp cho cô ấy đi xem mắt. Nghe nói người kia làm cho công ty nước ngoài, lương tháng đến mấy chục nghìn.

    Còn tiếp tục thế này thì tôi cũng tìm chồng cho rồi. Cô có thể về nhà tìm vịt xanh dương, thế là sinh ra vịt màu xanh lá. Ngũ Ca Ca, tôi nói cô nghe. Bây giờ tôi thật sự rất lo cho bản thân, mỗi ngày tan làm về,

    Tôi còn phải livestream Mukbang để kiếm thêm tiền. Đến tắm rửa tôi cũng phải tranh thủ tắm ở phòng gym. Cô nói xem đang yên lành bán quần áo mà, sao giờ đến quần áo còn phải giành thế? Không chỉ phải giành mà giành cũng chẳng được bao nhiêu.

    Các cô có cái cúc nào bị tuột thì đưa tôi khâu lại cho. Anh à, chúng ta thật sự sẽ gia nhập hiệp hội livestream của Đoàn Nhiên sao? Lát nữa còn phải đi ăn cơm với người ta đấy thôi. Cậu giúp tôi quan sát công ty cho tốt. Không thành vấn đề.

    Nhưng em vẫn thấy bất an lắm. Bất an gì? Em… Gia nhập hiệp hội livestream là chuyện tốt. Hơn nữa hiệp hội may mặc cũng không có cách nào làm khó chúng ta. Còn nữa, phải chú ý chất lượng sản phẩm gần đây của công ty.

    Sau này, chúng ta không thể đến đó nhập hàng nữa, hàng của chợ bán buôn gì đó cũng không được. Chúng ta phải khác những công ty tầm thường, vớ vẩn kia. Vậy bây giờ chúng ta cùng hội cùng thuyền với Đoàn Nhiên rồi à?

    Vậy thì sao? Phải có lúc này lúc khác chứ. Quan trọng nhất là có thể tìm hiểu rõ thực lực hai bên, tiện cho chúng ta phán đoán nữa. Vậy ạ? Em còn tưởng, anh thấy Trương Giai Vân bị ức hiếp nên muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân chứ.

    Anh hùng đúng là phải cứu mỹ nhân. Hợp tác với Đoàn Nhiên thì sau này tôi có nhiều cơ hội gặp Giai Vân rồi. Vậy phải cố lên. Lần này, anh phải giành chị dâu Giai Vân về luôn. Phải rồi, lát nữa cậu đến kho sắp xếp lại chút,

    Xem có thể kéo thêm được một xe hàng không. Chúng ta đưa qua cho RUI. Không phải chứ, đưa.. đưa họ sao? Làm sao? Em… Hôm qua, Giai Vân thê thảm biết mấy, cậu không nhìn thấy à? Cô ấy thảm đến mức không giành được bộ quần áo nào kìa.

    Hơn nữa, giờ chúng ta đang hợp tác với họ mà. Đưa hàng qua đó, thể hiện chút thành ý, đúng không? Cậu giúp anh cậu chút thì làm sao? Được, được, được, em chuẩn bị cho anh, giờ em đưa đi. Đi mau đi. [Nại Đinh] Diện tích nhà là bao nhiêu?

    Ở khu nào? Là một ngôi nhà nhỏ ở Tư Minh. Xe thì sao? Xe và điện loại bình thường, rất phổ biến. Nghe nói cô là lập trình viên? Làm ở công ty livestream. Tôi không có nhà, nên lúc kết hôn, tạm thời cần dùng nhà của cô làm phòng tân hôn.

    Nhưng tôi thấy nhà cô có hơi nhỏ. Sau này tôi muốn mua biệt thự. Cảm ơn. Không cần. Xe này của cô chắc cũng cũ rồi nhỉ? Tôi mong sau khi kết hôn, bố mẹ cô có thể đổi chiếc mới cho cô. Vậy thì tôi lái xe đi làm cũng oai hơn nhiều.

    Mong rằng sau khi kết hôn, cô thể xin nghỉ việc, tập trung ở nhà hầu chồng dạy con. Mấy hoạt động như tụ tập bạn bè, đi dạo phố gì đó, hạn chế tham gia nhé. Công việc của cô nghe có vẻ bận rộn. Có thường xuyên phải tăng ca không?

    Thường xuyên phải tăng ca. Lương tháng hiện tại của tôi không đủ để nuôi gia đình, tôi mong cô có thể lấy tiền tiết kiệm của cô ra để hai chúng ta cùng tiêu. Giờ tôi đang trên đà phát triển sự nghiệp, tiền lương không đủ chi trả

    Cho chi tiêu của cả gia đình, thế nên giai đoạn này cần tiền tiết kiệm của cô để nuôi gia đình cùng tôi. Tôi có thể xem bảng biểu đó của anh không? Trong này còn có một số thông tin, là câu hỏi chuẩn bị cho lần sau gặp,

    Dựa trên mức độ hài lòng của tôi với lần gặp này. Ví dụ như, nhà cô có bệnh di truyền gì không? Được. Tôi thấy bảng biểu anh điền tốt đấy. Tôi sẽ lấy về học tập, cảm ơn. Tôi còn chưa nói xong mà. Vu Thế. Sao anh lại ở đây?

    Chắc không phải anh đi theo tôi chứ? Không, không, tôi không đi theo cô. Sao tôi lại đi theo cô chứ? Tôi đi mua bún gạo, tôi đến đây mua bún gạo ấy mà. Tô Tô, tôi nói cô nghe. Đối diện, đối diện có một quán bún gạo [Bún gạo Á Hải]

    Nổi tiếng lắm, ngon cực kì. Tôi đến để mua bún gạo. Tôi đùa thôi, anh căng thẳng thế làm gì? Tôi, tôi không căng thẳng. Tôi không căng thẳng chút nào hết. Vậy còn cô, sao cô lại ở đây? Các cô đến đây làm gì? Tôi đến đây để xem mắt,

    Vừa gặp phải một tên khủng khiếp lắm kìa. Anh xem, anh ta còn điền bảng cho tôi nữa này. Đi thôi, tránh xa mấy người khủng khiếp ấy ra. Cô không sao chứ? Tôi không sao, tôi mặc kệ anh ta rồi. Sao anh lại mua hai phần bún gạo vậy?

    Tôi ăn khỏe ấy mà, ngon lắm đấy. Hay là cô ăn một phần đi? Tôi một phần, cô một phần. Vậy được. Lát nữa anh muốn uống gì, tôi mời. Được, được, được. Ngồi đây, ngồi đây đi. Cũng khá sạch đấy, không sao đâu. Để tôi, để tôi, để tôi. Vậy à?

    Nổi tiếng lắm đấy. Món này thơm quá. Đồ nhỏ mọn. Sao lại có người như thế chứ? Phải đấy. Ngon quá đi. Tô Tô, cô nói thật cho tôi biết. Tên ốm o đó có ăn hiếp cô không? Tên ốm o? Tôi, tôi đoán, tôi đoán mò đấy.

    Tôi đi xem mắt nhiều rồi, cũng gặp nhiều kẻ quái thai lắm, nên là tôi quen rồi. Mấy lần xem mắt này, chẳng lần nào gặp được người bình thường. Hy vọng lần sau sẽ gặp được người đáng tin. Còn có lần sau à? Tô Tô.

    Sao cô cứ đi xem mắt mãi vậy? Không thì sao? Ngày nào tôi cũng chỉ qua lại hai nơi là công ty và nhà mình. Không đi xem mắt thì không thể tìm được bạn trai. Làm sao anh biết được quán này thế? Ngon quá đi. Có mặn không?

    Không mặn, vừa lắm, ngon ơi là ngon. Tôi sắp chết đói rồi đây. Nếu mặn thì uống nước đi. Vu Thế, anh cầm lấy. Anh chu đáo quá đi. Vừa rồi tôi tức chết đi được. Từ từ thôi. Từ từ thôi. Cụng ly nào. Gần đây, bên hiệp hội may mặc

    Lấy giá bán lẻ thống nhất, khiến chúng ta khó khăn đủ đường. Cùng hoạn nạn, cùng hoạn nạn. Nào, nào, nào. Nào, nào, nào. Khó chịu, đúng là khó chịu. Uống đi. Cụng mấy lần rồi? Răng anh không đau à? Đau chứ,

    Nhưng không uống với người ta thì cậu bàn bạc thế nào? Uống bia kể khổ mà, đúng không? Chắc bữa này không phải là Hồng Môn Yến chứ? Tôi chỉ lo ăn thôi đấy, mặc kệ những chuyện khác. Sếp Đoàn, xin cậu đấy. Cậu làm ơn đừng đưa chúng tôi

    Đến khách sạn rồi phát biểu diễn văn nữa. Được, được, được. Phục cậu luôn. Phát biểu diễn văn, ai muốn đi thì đi. Uống nào. Các anh hiểu lầm rồi. Sếp Đoàn không có ý đó đâu. Phải không? Buổi gặp mặt hôm nay là do sếp Đoàn sắp xếp đấy.

    Anh nói xem chúng ta làm ăn vất vả là vì cái gì? Có phải vì để kiếm thêm chút tiền, cho già trẻ lớn bé trong nhà ăn uống no đủ, có nhà cửa ổn định, cho bản thân sống thoải mái hơn, đúng không? Để sống một cuộc sống thoải mái hơn thôi.

    Đúng. Lần này họ làm như thế chẳng phải là làm khó chúng ta sao? Tôi thấy, muốn trách thì phải trách Ngô Trung Toàn. Làm gì không biết? Chẳng giống tên anh ta chút nào, chẳng trung thành, chẳng chu toàn gì cả. Suốt ngày chỉ biết gài hàng chúng ta.

    Chẳng ra làm sao cả. Đúng không? Làm gì không biết nữa. Thật là. Tôi nói anh nghe. Lúc này chúng ta không thể ngồi chờ chết được, đúng không? Không chỉ không thể ngồi chờ chết, chúng ta còn phải phản đòn, xử lý họ nữa. Đúng.

    Ai mà chịu được mấy trò bẩn này, đúng không? Hôm nay nghĩ ra trò này, chúng ta nghe theo họ, ngày mai lại nghĩ ra trò khác, cái gì cũng của họ hết. Đúng không? Chúng ta vất vả hơn một năm, dựa vào đâu mà tiền vào túi họ hết?

    Tôi không đồng ý. Không thể đồng ý. Tôi nói các anh nghe. Tuy chúng ta không đông, nhưng chỉ cần mấy anh em chúng ta chung tay, đoàn kết lại với nhau, thì sau dịp 11/11, mỗi người trong chúng ta sở hữu một cửa hàng này luôn.

    Các anh nói xem, ai mà không muốn mấy cửa hàng này chứ? Chứ gì nữa. Anh không muốn hay anh không muốn? Chuyện này, chúng ta có thể không bực mình được chắc? Từ khi thống nhất giá cả, rất nhiều nhãn hiệu không thể bán được.

    Giờ thì hay rồi, họ còn không cho dùng phiếu giảm giá. Phải đấy. Sao làm ăn được đây, các anh em? Hôm nay, chỗ tôi lại livestream hai lần. Ôi trời ơi. Uống đi. Khó chịu thật, khó chịu thật. Thật sự khó chịu. Thật ra chúng tôi cảm thấy,

    Công ty livestream mà cậu nói tổng cộng cũng chỉ có vài công ty thôi. Cậu nói xem chúng ta có thể thắng được hiệp hội may mặc sao? Không thể nào, đúng chứ? Thế nên theo tôi thấy, hay là chúng ta cứ tạm thời thế đã? Người anh em à.

    Cứ chờ qua cơn phong ba này đi rồi nói. Làm chuyện gì cũng phải xác định rõ tình hình. Giờ không phải chúng ta lùi một bước là xong chuyện đâu. Hôm nay chúng ta lùi một bước, ngày mai lại sinh chuyện khác, chúng ta lại phải lùi thêm một bước nữa,

    Mà cứ lùi mãi là vào đường cụt. Giờ không phải là lúc nói câu lùi một bước, trời cao biển rộng đâu, mà phía sau chúng ta là gì, là vực thẳm đấy. Cứ nhân nhượng lùi bước là chết hết. Ngã hết xuống vực. Đúng không?

    Không thể chơi với họ như thế, đúng không? Tại sao phải lùi? Ai bù đắp những thứ chúng ta đã bỏ ra? Họ không thể với đũa vào bát cơm của chúng ta được, đúng không nào? Kiếm tiền của mình cơ mà. Tôi thấy cậu nói đúng. Chắc chắn rồi. Đúng.

    Thật đấy, sếp Đoàn nói quá đúng. Sếp Đoàn. Tôi hiểu ý của cậu rồi. Nói thẳng ra thì mấy người bọn tôi quen sống tự do, phân tán rồi. Đâu có, đâu có. Nhưng có những lời của sếp Đoàn hôm nay, mấy anh em chúng tôi xin cạn chén này với cậu.

    Chúng tôi tin cậu. Cạn là chuẩn rồi. Cạn nào. Đúng rồi, vậy hiệp hội chúng ta nên cử ra một người đi đàm phán với họ chứ nhỉ? Nếu chuyện này do sếp Đoàn đề xuất, vậy thì để sếp Đoàn đại diện đi. Tôi đồng ý cả hai tay.

    Mọi người không có ý kiến chứ? Không có. Tôi thấy được, tôi thấy được đấy. Đại diện, đại diện. Cậu làm nhé, được không? Chúc chúng ta thành công. Chầu này chắc chắn do đại diện trả nhé. Đương nhiên rồi. Tôi đại diện cho anh cả con phố này luôn. Đúng.

    Thế lát nữa, anh phụ trách chầu ngâm chân nhé? Không thành vấn đề. Đừng khách sáo. Phụ trách khoản ngâm chân đấy nhé. – Chuyện nhỏ ấy mà. – Được, được, được. Ăn đi, ăn đi. Ăn đi. Uống nước đi. Xem ra tâm trạng gần đây của em rất tốt nhỉ?

    Còn biết phấn đấu, tiến bộ nữa. Hôm nay, Giai Vân không có nhà à? Cậu ấy đi ăn với bạn rồi. Vậy bảo cô ấy đừng về nữa. Giờ anh cứ chạy đi uống rượu xã giao suốt, Giai Vân thì sáng sớm đã ra ngoài rồi. Anh nói thật cho em biết đi,

    Có phải công ty gặp chuyện gì rồi không? Anh và Giai Vân đều bận rộn, chứng tỏ công ty làm việc hiệu quả nên bọn anh mới bận mà? Em chỉ lo thôi. Không phải lo. Tất cả đều ổn, rất thuận lợi. Em thì sao? Đứng quầy bán hàng thế nào?

    Em thì anh khỏi phải lo. Ở gian hàng, em rất hòa hợp với các chị em. Em ổn thì anh an tâm rồi, anh an tâm rồi. Yên tâm đi, em không bị bắt nạt đâu. Vậy thì tốt quá rồi. Tỉnh táo lên nào. Anh đừng ngủ. Em có quà tặng anh này.

    Có quà à? Quà gì thế? Anh đoán xem đây là gì? Gấu Bắc Cực. Dễ thương không? Con mèo này mập quá. Sao mập thế? Không phải mập mà là dễ thương. Anh xem mặt nó hồng hồng, dễ thương chưa này. Chỉ có con gái mới chơi thứ này thôi.

    Anh không thích thì thôi, em cho Giai Vân. Cậu ấy rất thích chó mèo dễ thương kiểu này. Thích chứ, em tặng gì anh cũng thích. Thích chết đi được. Cho anh nằm một lát. Anh ôm mèo cho tử tế, đừng đánh rơi. Xin chào quý khách.

    Đồ uống của quý khách đây ạ. Cảm ơn. Mời thưởng thức. Cậu ấm đúng là lắm chuyện. Đến quán cà phê không uống cà phê mà gọi nước lọc. Cậu bảo người ta tính tiền kiểu gì đây? Giờ ngày nào tôi cũng mất ngủ,

    Còn uống cà phê vào nữa thì tim nào chịu nổi? Chắc tôi chết luôn ấy chứ. Anh mau nói đi, anh nghĩ thế nào, anh có kế hoạch gì không? Đàm phán thì đừng nói lý lẽ lớn lao với họ, họ không thèm nghe đâu.

    Đáng lẽ ra, cậu vào rồi nói với họ ngay thế này, dịp 11/11 tôi muốn phiếu giảm giá, tôi muốn chiết khấu, anh không cho cũng không được. Anh tưởng mình là trùm trong ngành này đấy à? Anh đàm phán với người ta mà ăn nói kiểu gì vậy?

    Dù cậu cho bao nhiêu, mấy kẻ này cũng không thấy no đâu. Hôm nay, họ dám làm chuyện này chứng tỏ họ đã có sự chuẩn bị. Về sau cũng không biết còn bao nhiêu chiêu trò đang chờ chúng ta nữa. Tôi giải quyết chuyện trước đó đã.

    Sau khi giải quyết xong chuyện trước mắt, về sau họ có giở chiêu trò thâm hiểm cỡ nào cũng có một tay hại người lọc lõi như anh đối phó rồi, tôi còn sợ gì nữa? Cậu khen tôi hay mắng tôi vậy? Tôi nói này, chúng ta tìm giám đốc Ngô trước.

    Pineapple? Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Chúng ta có duyên với anh ta thật. Em kéo anh đến đây làm gì? Chị Lưu còn đang trông hàng giúp anh, anh không yên tâm. Anh có gì mà không yên tâm? Anh làm ăn được gì à?

    Để đám mèo hoang ở Cat street trông hàng giúp anh, em cũng chẳng lo đâu. Chính vì không làm ăn được nên anh mới sốt ruột đây. Thuốc của mẹ anh sắp hết rồi. Em giải quyết việc này cho anh đây. Sao thế? Nói gì ngoài đó thế? Giai Vân,

    Lần trước khi Lão Miêu nhập hàng giúp chúng ta, cô thấy anh ấy thể hiện thế nào? Tôi biết gần đây công ty chúng ta gặp khó khăn, anh ấy lại quen thuộc với mảng này, nên cô xem anh ấy có giúp được gì chúng ta không?

    Cô muốn để anh ấy đến công ty làm à? Cô thấy có được không? Nếu cô đã có lời thì tôi thấy cũng không thành vấn đề. Tôi thấy có vấn đề. Giai Vân đã nói không vấn đề gì rồi, anh còn thấy có vấn đề gì?

    Phải, sếp Trương, Tiểu Ngũ có lòng tốt nhưng tôi quả thực không hợp với môi trường văn phòng sang xịn này. Cô cũng biết tính tôi rồi đấy, lỡ ngày nào tôi cũng ở đây rồi không cẩn thận đắc tội ai đó, vậy chẳng phải là gây rắc rối cho các cô sao?

    Thế anh không thể sửa cái tính bướng bỉnh ấy đi à? Bà cô của anh ơi, đừng giận mà. Hay là thế này đi, sếp Trương. Cô thuê tôi làm bán thời gian, chúng ta tính tiền theo ngày. Về sau có việc tôi sẽ đến làm,

    Không có việc đừng bắt tôi ngồi đây suốt ngày. Tôi không chịu nổi đâu. Cũng được, cũng bớt gánh nặng cho chúng tôi. Ngũ Ca Ca, cô thấy ổn không? Giai Vân, làm phiền cô rồi. Cô nói gì vậy? Hi Tây bảo tôi chăm sóc tốt cho mọi người mà.

    Đương nhiên tôi cũng phải chăm sóc người thân của mọi người nữa. Được, vậy để tôi bảo họ làm hợp đồng. Làm xong cô bảo Lão Miêu đến ký. Được không? Giờ anh cũng coi như nửa người của RUI rồi. Còn cả người anh đều là của em.

    Anh là con mèo nhỏ của em. Xin lỗi nhé. Mọi người chưa ăn bữa trưa phải không? Đi, đi, đi. Giám đốc Trương, cô mời chúng tôi ăn à? Tôi muốn ăn Haidilao. Là thế này. Tình hình hiện tại của công ty chúng ta cũng không quá…

    Tôi nghĩ chúng ta phải phát huy tinh thần giản dị, khắc khổ. Tôi gọi đồ ăn về cho mọi người. Thôi, để tôi tự gọi. Tôi muốn ăn gan ngỗng. Tôi muốn ăn vịt nướng, ăn tới no thì thôi. Giai Vân. Tất cả đều cho chúng ta sao?

    Trời ơi, cuối cùng cũng được cứu rồi. Giai Vân, đã đến lúc cô cống hiến cho công ty rồi. Mọi người đừng cuống lên thế. Giai Vân còn chưa nói lấy hay không mà, phải không? Sếp Trương, vẻ mặt của em như vậy là sao?

    Anh làm vậy cũng được coi là đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, sao, em không thích than anh tặng à? Anh bảo họ khiêng về nhé. Anh không ngại phiền đâu. Còn một câu là, bỗng dưng năng nổ, không phải kẻ gian thì là trộm cướp.

    Thế giới này sao vậy nhỉ? Mấy gã đểu cáng thì được coi là ngầu, người dịu dàng thì bị gọi là nịnh nọt, anh còn kinh khủng hơn. Vì lô hàng này mà em xem, anh bị đánh gãy cả nửa cái răng, đi trám lại tốn 15 nghìn tệ đây này.

    Anh nịnh được đấy chứ. Trời đất, giờ đã đỡ chưa? Nhìn thấy em là không sao nữa rồi. Vậy là được rồi còn gì? Dù sao da mặt em cũng dày. Đồ anh tặng em, em nhận cũng không ngại gì đâu. Em nhận hàng vậy.

    Anh tặng em là mong em nhận lấy mà. Giúp được em, anh cũng mừng. Không đúng, không giống anh chút nào. Không có điều kiện đi kèm sao? Em nói anh mới nhớ ra. Giai Vân, với tính cách của em, anh giúp em một việc lớn thế này,

    Chắc em phải ăn cơm cùng anh cả đời nếu không lương tâm em không chịu nổi nhỉ? Nguyên Bảo, hợp với cô này. Tôi có cơm ăn rồi, cuối cùng đã có cơm ăn. Nể tình anh tặng em nhiều hàng thế này, lại còn bị thương nhẹ nữa, một bữa lẩu nhé.

    Một bữa lẩu? Không có lần sau. Đi thôi. Đợi đã, em chưa nói xong. Em nói đi. Anh xem các cô gái nhà em cũng chưa ăn gì. Với lại, hai người ăn lẩu không vui. Mọi người cùng ăn mới đông vui. Đã hiểu, gọi đi. Các cô gái muốn ăn lẩu không?

    Muốn. Trưởng tầng. Chị đến cửa hàng chúng tôi có việc gì vậy ạ? Cô là Tiền Hi Tây à? Đúng, đúng, đúng, là tôi. Trông giá quần áo bày bừa bộn kìa. Không đẹp chút nào hết. Trưởng tầng, chị đừng hiểu lầm. Đây là quần áo khách vừa chọn.

    Trưởng tầng, bày trí ở cửa hàng chúng tôi là thiết kế của nhà thiết kế . Trước đây chúng tôi vẫn bày như thế mà. Trước đây là trước đây, đâu thể mãi không thay đổi được, khách nhìn không chán mắt đấy? Trưởng tầng, thật ra giá hàng trong cửa hàng

    Thay đổi quá nhiều sẽ khiến khách hàng không quen. Hơn nữa nhãn hiệu chúng tôi cũng có rất nhiều khách hàng cố định. Đúng vậy. Bớt viện cớ cho sự lười biếng của mình đi. Chỉ biết làm mà không biết động não. Phòng nhân sự phàm ăn kiểu gì vậy?

    Loại người thế này mà cũng tuyển vào. Sao chỉ mặc phông mà không mặc đồng phục? Bản thân còn không gọn gàng. Tôi đã nhấn mạnh bao lần vấn đề ăn mặc rồi? Làm giảm hình tượng toàn thể nhân viên phục vụ tầng này. Xin lỗi, trưởng tầng.

    Áo sơ mi của cửa hàng chúng tôi, sáng nay tôi đi vội quá không kịp là áo. Lần sau tôi sẽ chú ý. Tôi sẽ mặc đồ theo quy định. Vị trí bày giá hàng, tôi cũng sẽ chú ý. Sai là sai. Sai thì phải chịu phạt. Theo quy định cũ,

    Hôm nay cô phụ trách dọn vệ sinh hành lang đi. Trưởng tầng, trưởng tầng. Được, không vấn đề, thưa chị. Cứ để tôi, tôi sẽ làm. Đến rồi. Thế nào anh, được không? Được đó, cậu sắp xếp rất chu đáo. Tôm hùm không to nhưng đều được vớt lên sáng nay,

    Cực kỳ tươi ngon. Nghe thấy chưa? Một con không đủ thì vẫn còn, lên tiếp cho mọi người ăn. Món kia ngon kìa, nếm thử xem. Được. Đúng rồi, lát nữa lên một cá bơn cho cô ấy, loại không xương ấy. Thịt bò hôm trước anh ăn còn không?

    Để riêng cho anh một phần. Mọi người, tôi xin long trọng tuyên bố, thịt bò của nhà hàng cực kỳ ngon, được vận chuyển đường hàng không từ Nhật về mỗi ngày, không bao giờ để qua đêm. Đúng rồi, anh, em mới nhập lô sò điệp còn chưa mở thùng.

    Đi chọn đi. Vừa hay, anh chọn con to cho em. Đi, đi. Ghen tị quá. Giai Vân, sếp Trần tốt với cô quá. Tôi mà là cô, tôi đổ rồi đấy. Giai Vân à, tuy Trần Lãng làm việc có hơi sao sao nhưng vẫn rất tốt với cô.

    Nhiều người tốt với tôi lắm. Ngũ Ca Ca, về sau bảo Lão Miêu chăm tham gia hoạt động của chúng ta nhé. Cậu ấy mới vào công ty mà. Hôm nay anh ấy bận việc thật. Giờ làm bán thời gian, nên anh ấy phải nhờ người trông giúp bên Cat street.

    Còn phải đi giúp mẹ anh ấy nữa. Lần sau nhé, lần sau nhất định dẫn anh ấy theo. Vậy lần sau. Cho thịt vào được chưa? Đợi lát đi, chưa sôi mà, vội cái gì? Tôi đói quá. Quét dọn cả tầng, sao rộng thế này?

    Hi Tây, hôm nay mệt rã rời rồi nhỉ? Tôi mỏi nhừ khắp người, mệt chết mất. Để tôi, để tôi. Tôi nghỉ một lát. Trời đất ơi. Hi Tây, cô uống thử đi. Tôi mua trà sữa cho cô này. Cảm ơn Lô Hội, khát quá. Uống nhiều vào. Cạn ly.

    Cô đừng uống mỗi trà sữa. Cơm còn nóng này, mau ăn đi. Cảm ơn cửa hàng trưởng. Lúc này có mọi người thật là tốt. Yêu mọi người quá đi. Không sao, không sao. Cô cứ để đó đi, tôi nghỉ một lát. Tôi nói hai người nghe, không phải lo.

    Ngày trước, tôi còn từng dọn nhà vệ sinh nam cơ, chút chuyện vặt này tôi vẫn làm được. Hi Tây, tôi nói cô nghe, trưởng tầng thấy bất bình cho cô của cô ấy. Cô ấy nghĩ cô đến đây giành mất vị trí của họ hàng nhà mình. Cô à?

    Còn mối quan hệ lằng nhằng vậy à? Đúng vậy. Tôi nói cô nghe, cô của trường tầng còn béo hơn trưởng tầng năm kg đấy. Cho dù tuyển dụng chính quy cũng không vào được. Tôi bảo mà, vậy thì chẳng lạ gì. Trưởng tầng cứ thấy tôi là như thấy kẻ thù.

    Tôi còn tưởng làm sao. Bộ này là biểu tượng thời trang. Đúng là chuyện làm người ta đau đầu. Đừng làm xoăn quá. Việc gì mà tìm tôi gấp thế? Sếp Trần, bắt tôi đợi 40 phút nể mặt tôi quá nhỉ. Tôi đang đi ăn với Giai Vân.

    Đang định rèn sắt khi còn nóng, đi dạo phố cùng người ta. Qua được đây là tốt lắm rồi. Nói mau, có việc gì? Tóm được một báu vật. Báu vật gì? Sao vậy? Giám đốc Ngô. Giám đốc Ngô. Xin chào. Giám đốc Ngô, trước đây không nhìn kỹ,

    Làn da dưới râu quai nón của anh cũng mịn màng quá nhỉ. Vậy sao, tôi xem nào, đâu đâu? Vừa trắng vừa mịn. Đừng, đừng, đừng. Sao hôm nay còn làm cả tóc thế này? Trước đây tôi từng học vài ngón nghề. Tóc anh có thể làm xoăn lọn to.

    Tôi thấy anh làm xoăn lọn nhỏ không được. Để tôi uốn cho anh. Khách sáo với giám đốc Ngô chút nào. Xin lỗi nhé. Giám đốc Ngô, anh nói xem hai chúng tôi không ngại đường xa chạy tới đây, cũng không thể mất công đi phải không nào?

    Hôm nay, anh làm việc tốt cho chúng tôi ít thông tin, chúng tôi cũng vui vẻ ra về. Nếu anh không nói… Tôi xem chúng tôi này. Tôi phải làm tóc cho anh trước đã. Tôi thấy làm xoăn đi. Mọi, mọi người đều là bạn cũ cả, đừng làm thế được không?

    Đâu phải tôi cầm đầu. Mọi người đều là bạn cũ cả, vậy mà anh ép người ta vào chỗ chết thế à? Nói thật với các anh, hiệp hội may mặc chúng tôi cũng bị áp chế bởi hiệp hội kinh doanh truyền thống, nên mới yêu cầu các công ty livestream

    Dùng giá thống nhất. Hiệp hội kinh doanh truyền thống? Đúng, hiệp hội ngành bán lẻ truyền thống. Các anh suốt ngày phát phiếu giảm giá để giá thấp khiến cửa hàng truyền thống không làm ăn được. Họ liền liên kết cùng những người trong hiệp hội ngành

    Cùng xây dựng một hiệp hội kinh doanh truyền thống nhắm vào thương mại điện tử các anh. Nói rằng nếu không ép các anh áp giá thống nhất, họ sẽ giảm số lượng cửa hàng để đổi sang nhà hàng, giải trí và rạp chiếu phim. Vì thế

    Các anh ép chúng tôi ký thỏa thuận, không ký thì cắt nguồn hàng đúng không? Cửa hàng truyền thống chiếm trên 70%. Thiểu số phục tùng đa số thôi. Chúng tôi cũng đành bó tay. Các anh làm súng cho người bắn à? Đoàn Nhiên, cậu ra đây. Trần Lãng, đi đâu thế?

    Đường này chưa dẹp xong mà đi đâu thế? Vẫn còn giả bộ? Cậu giả bộ trong đó, giờ ra đến đây còn giả bộ. Cậu không biết hiệp hội kinh doanh truyền thống à? Tôi biết họ là ai đâu. Tất cả mọi người trong ngoài ngành đều biết

    Bố cậu chính là chủ tịch của hiệp hội kinh doanh truyền thống. Nói ra thì, không biết bố cậu đã làm chuyện gì đâu. Không phải bố con cậu trong ngoài kết hợp đến chỗ tôi lấy tin tình báo chứ? Này, anh ăn nói cho cẩn thận.

    Đó là bố tôi, tôi là con trai ruột của ông ấy. Ông ấy gài tôi vố này thì có lợi gì cho ông ấy? Giờ tôi thật lòng thật dạ muốn tốt cho anh và tôi, cho cả hiệp hội livestream. Vậy mau về tìm bố cậu nói rõ việc này đi.

    Nếu không thì công ty livestream nào dám hợp tác với cậu. Lãng phí thời gian của tôi. Biết thế tôi đi dạo phố với Giai Vân cho rồi. Còn dạo phố nữa, giám đốc Ngô thì làm thế nào? Cậu ở lại uốn tóc cho anh ta đi. Cút xéo. Bố.

    Ban ngày ban mặt, con chạy đến chỗ bố làm gì? Sao bố lại ép hiệp hội may mặc vậy? Họ gây áp lực với con rồi hả? Con không địch lại nổi phải không? Không, không. Con đầy cách đối phó với họ. Tôi chỉ muốn biết việc này

    Có liên quan đến bố không. Hiệp hội kinh doanh truyền thống này là do ông Tống cầm đầu. Mấy năm gần đây, bố có chút kinh nghiệm đầu tư thương mại điện tử. Ông ấy muốn lôi kéo bố để bố làm chủ tịch luân phiên một nhiệm kỳ.

    Bố quen biết ông ấy nhiều năm, không tiện từ chối nên đã nhận lời. Về một loạt hành động của ông Tống, bố cũng có nghe nói rồi. Ông ấy là người cực kỳ ngang ngược. Hành động lần này

    Đúng là phù hợp với lợi ích của hiệp hội kinh doanh truyền thống. Trước dịp 11/11, bẫy thương mại điện tử bên con một vố. Bố dự đoán, lần này các con không có nhiều cơ hội xoay chuyển đâu. Vậy bố nghĩ thế nào? Suy nghĩ của bố rất đơn giản.

    Bố mong bên con, và cả hiệp hội kinh doanh truyền thống mỗi bên lùi một bước. Lùi một bước, trời cao biển rộng mà. Chuyện này bố quyết được sao? Chuyện này bố không quyết được. Vậy thì dù cơ hội không lớn, bọn con cũng phải liều thử. Đúng không nào?

    Sao nào? Chỉ ông ấy có thể liên kết một nhóm người đoàn kết lại. Bọn con thì không đoàn kết được à? Không thể nào. Được, con đi đây, bố đừng bận tâm. Bố cứ chờ xem. Sếp Đoàn, anh cần gì ạ? Gì nhỉ, Tiền Hi Tây đâu?

    Hi Tây bị trưởng tầng sai đi quét dọn hành lang rồi. Các cô còn phải quét dọn hành lang à? Không phải, chúng tôi không cần làm. Chỉ là dạo gần đây, trưởng tầng hay làm khó Hi Tây lắm. Được rồi. Tôi đi đây. Anh đi thong thả.

    Chào quý khách, chào mừng đến với I Do. Xin hỏi có thể giúp gì được cho anh? Được, vậy việc về sau, tôi sẽ bảo họ làm tiếp. Được. Vậy tạm biệt. Vâng, đi thong thả. Sao anh lại đến đây? Anh đến tìm Đoàn Nhiên.

    Thấy quầy lễ tân không có ai, anh cũng không dám vào. Anh ấy vừa ra ngoài cùng Vu Thế rồi. Anh tìm anh ấy có việc gì không? Ngày mai phải đàm phán rồi. Với lại bố cậu ấy giờ là chủ tịch luân phiên của hiệp hội kinh doanh truyền thống.

    Anh qua bàn bạc xem, xem họ muốn chơi với anh thế nào. Em chưa từng nghe đến việc này. Anh cũng mới biết hôm qua. Dù sao anh cũng không muốn làm ăn lỗ vốn. Một mặt xây dựng hiệp hội với họ, một mặt lại hại anh.

    Đoàn Nhiên không phải người như vậy đâu. Anh biết cậu ấy không thế, nhưng bố cậu ấy thì chưa chắc. Dù gì thì trước đây, anh cũng từng bị ông ấy hại rồi.