Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 20] Bây giờ không phải thời đại mua đồ qua ti vi nữa, mà là thời đại internet. tất cả đều là ẩn số chưa biết, nhưng mọi thứ cũng trở nên phong phú hơn. Chú không thấy như vậy.
Vậy chúng ta có cho cái này lên không? Cháu phải nắm bắt điểm này. Nói hết chuyện riêng tư ra rồi. Giờ là thời đại internet rồi chú ơi. Thực ra hàng mọi người bán cũng không khác nhau là bao, nên phải dựa vào sức hấp dẫn của streamer
Để thu hút khách hàng. Cháu thấy cô ấy nói rất chân thành. Có lẽ cô ấy sẽ nhận được sự yêu thích từ khán giả. Sao chú… Sao chú lại thấy có mùi lấy lòng người khác vậy? Chú yên tâm đi. Chúng cháu biết chừng mực. [Nói đến điều này,]
[có một nhân vật bí ẩn đến phòng livestream của chúng ta.] [Chào các bạn,] [giám đốc Lãng mang quà cho các bạn đây.] [Phòng livestream của Tiêu Tiêu] [Tôi đã giao món quà vào tay Tiêu Tiêu rồi.] Trần Lãng đang làm gì vậy? [Nào, Tiêu Tiêu.] [Không biết các bạn]
[có thể nhìn thấy không?] [Tôi sẽ cho các bạn xem nhé.] [Có phải các bạn đang cực kỳ phấn kích không?] [Tiêu Tiêu cũng rất vậy đấy.] [Tôi cũng đang rất phấn kích đây.] [Giám đốc Trần phát quà cho chúng ta,] [các bạn mau đến phòng livestream] [của Tiêu Tiêu cướp đi.]
Trần Lãng điên rồi sao, anh ta đang làm gì vậy? [Vung món quà như vậy cho các bạn.] Phát phiếu ưu đãi giống như phát tiền, cách làm này hèn hạ quá đi mất. Anh ta vung ở bên trong, người ở bên ngoài cũng không lấy được.
Nhưng bọn họ có thể mang lại cho khán giả cảm giác phấn khích trên thị giác. Sau đó bọn họ gửi phiếu ưu đãi và sản phẩm về là được. Cô xem thử. Có thể chơi theo cách này? Tiêu Tiêu và Viên Viên đang xếp hạng mấy? [Một.]
[Các bạn có cướp được không?] Tiêu Tiêu xếp thứ 31, Viên Viên xếp thứ 40. Lượng tiêu thụ ở phòng livestream của Tiêu Tiêu không ngừng tăng lên. Không phải bọn họ tự tạo ra số liệu này đấy chứ? Được rồi, không có chuyện gì đâu. Vẫn còn bốn tiếng nữa.
Em phải tin Viên Viên, tin vào mắt nhìn của anh. Thực lực của Viên Viên hiện rõ trước mắt, không thể có vấn đề được. Vậy là trong bất kể tình huống nào, sếp Đoàn cũng tự tin mù quáng như thế sao? Giám đốc Âu Dương?
Cô mang bánh gato đến cho tôi à? Tôi không chỉ mang bánh gato cho anh, còn phải tặng cho anh một làn sóng lưu lượng. Tôi trượng nghĩa chứ? Nghe có vẻ rất hấp dẫn. Đúng vậy. Sao lại mất điện rồi? ♫Chúc bạn sinh nhật vui vẻ♫ ♫Chúc bạn sinh nhật vui vẻ♫
♫Chúc bạn sinh nhật vui vẻ♫ Viên Viên. Hôm nay không chỉ là ngày leo bảng xếp hạng mà còn là sinh nhật của Viên Viên. Không ngờ tôi lại quên mất. Viên Viên, sinh nhật vui vẻ. Mau, mau, mau thổi nến đi. Cảm ơn sếp Đoàn còn nhớ sinh nhật tôi.
Hôm nay, không chỉ có chúng tôi nhớ sinh nhật cô, chúng ta còn có một khách mời đặc biệt muốn gửi lời chúc mừng sinh nhật cô. Ai thế? Cô không biết phải không? Đã kết nối được chưa? Kết nối rồi. Cô mau xem đi. Trời ơi. [Chào Viên Viên]
[sinh nhật vui vẻ.] Chào anh. [Sinh nhật vui vẻ.] Cảm ơn anh. Các bạn, ngôi sao Tưởng Triết Dương đang chào các bạn này. [Chào các fan của Viên Viên.] [Chúc Viên Viên sinh nhật vui vẻ.] [Nhân cơ hội này,] [tôi cũng muốn nói với các bạn.]
[Tuy quen biết Viên Viên chưa lâu,] [nhưng trong khoảng thời gian này,] [tôi đã thấy được sự cố gắng và chăm chỉ của Viên Viên.] [Tôi tin Viên Viên] [không như những gì trên mạng nói.] [Đúng vậy.] [Tôi bằng lòng tin cô ấy.] Cảm ơn chị Âu Dương. Cô khách sáo rồi.
Hi Tây, anh ấy không nói với cậu chuyện Âu Dương đến giúp chúng ta sao? Tất nhiên là mình không biết rồi. Anh ấy không nói với mình. Anh ấy nói thì mình còn căng thẳng cả ngày chắc? Bây giờ thứ hạng của Viên Viên tăng vù vù,
Đã từ 40 tăng lên 24, vượt qua Tiêu Tiêu. Cũng được. [Bảng xếp hạng lượng tiêu thụ của streamer] [24. RUILIVE – Viên Viên] Xong rồi, lần này xong thật rồi. Khoảng cách lại lớn hơn rồi. Hoàn toàn không đuổi theo được. A lô, giám đốc Đinh.
Hai triệu hết nhanh như vậy à? Chiêu cần dùng tôi đã dùng hết rồi. Chúng tôi cũng cố gắng hết sức rồi. Hay là tôi lại chuyển một ít tiền cho anh? Đừng chuyển nữa, bây giờ bọn họ có lưu lượng hai mươi triệu.
Có lẽ lần này bùng nổ trên mạng thật rồi. Lúc này chúng ta lại rót tiền vào, chẳng phải là tốn công vô ích hay sao? Anh cũng biết à? Tôi cúp máy đây. Giải quyết xong rồi, giải quyết xong rồi.
Nhìn tình hình này, chắc chắn là trụ được trong top 30. Cả ngày nay mắt tôi sắp mù rồi. Tô Tô, hôm nay cô thật sự rất vất vả. Không sao, nếu mắt cô sắp mù thật, tôi sẽ mua cho cô cặp mắt mới. Tôi như tìm về cảm giác
Khi xem bảng xếp hạng thi đại học. Giải quyết xong rồi. Hôm nay đặc biệt cảm ơn giám đốc Âu Dương đến cứu cánh. Cũng vất vả cho chị vì phải tự mình đến đây. Giám đốc Tiền khách sáo rồi, nhưng hình như không chỉ đơn giản
Là chạy đến đây một chuyến đâu. Những chuyện về Viên Viên là hoàn toàn không có khả năng. Scandal, bóc phốt là chuyện không thể nào. Dù sao tôi cũng đứng về phía Viên Viên. Tôi tin cô ấy. Mình anh tin thì không được. Anh phải khiến mọi người tin mới được.
Không phải, sao cô có thể khiến mọi người tin đấy là giả? Thế nên phải bàn kế hoạch lâu dài. Đúng vậy, tôi nói cho mọi người biết nhé, hôm nay khi tình huống bất ngờ xảy ra, Viên Viên đã nói một đoạn tự bạch, biểu hiện của cô ấy rất tốt.
Mọi người rất khâm phục. Thực ra giám đốc Âu Dương đã nhờ người mời biên kịch, mời đạo diễn viết nên đoạn tự bạch này cho cô ấy. Cô ấy phải luyện tập rất lâu mới có thể đạt được hiệu quả ngày hôm nay. Mọi người biết chứ? Thật đấy à?
Viên Viên diễn giỏi quá đi mất. Tôi hoàn toàn không nhận ra là diễn. Người ta tốt nghiệp chuyên ngành diễn xuất mà. Vốn dĩ câu chuyện cũng là thật. Giám đốc Tiền, mau khen anh đi, chuyện lớn thế này. Khen anh, anh rất giỏi.
Rất giỏi tận dụng linh hoạt mối quan hệ xã hội, có sắp xếp từ trước, đa mưu túc trí, vạch ra chiến lược. Đúng vậy. Anh rất giỏi. Đúng vậy. Rồi em sẽ phát tiền thưởng cho anh. Được. Giám đốc Tiền thật hào phóng. Cũng được.
Vậy không còn chuyện gì nữa, tôi đi trước đây. Được thôi, hôm nay giám đốc Âu Dương vất vả rồi. Chúng tôi không tiễn nữa. Cảm ơn. Đừng, cô ở lại dự tiệc chúc mừng với bọn tôi đi. Không phải, người ta đã bận rộn cả ngày rồi, rất vất vả,
Ai rảnh rỗi như anh chứ? Anh còn làm phiền người làm gì? Đúng vậy. Mọi người tự chúc mừng với nhau đi. Chúc mừng mọi người. Tôi đi đây. Tôi thật sự cảm ơn cô. Anh cảm ơn tôi mà không tiễn tôi ra cửa sao?
Chắc chắn tôi phải tiễn cô ra tận cửa rồi. Đi thôi. Đi thôi, tôi tiễn cô. Tôi đi đây. Anh đi tiễn cô ấy. Đi đi. Hi Tây, bố cũng đi trước đây. Con đừng về muộn quá. Bố về trước đây. Bố đi thong thả. Hôm nay, tôi vẫn phải cảm ơn cô.
Nếu cô không đề xuất ý kiến cho tôi, thì chắc tôi sẽ không thể để Viên Viên tiếp tục leo bảng xếp hạng nữa, phải không? Bây giờ chúng ta đang tâng bốc lẫn nhau phải không? Vậy phải nói sếp Đoàn gan dạ, có sức hấp dẫn.
Tôi gan dạ gì chứ? Tôi tự tin bừa thôi. Cô nói gì nhỉ, tự tin mù quáng. Anh biết tự tin mù quáng sao? Tôi biết mà. Tôi không tiễn cô nữa nhé. Đừng tiễn nữa, chăm sóc tốt cho em gái anh đi. Có phải hôm nay cô ấy ghen với tôi không?
Ghen gì chứ, cô ấy chỉ giận thôi. Vốn dĩ tôi không nói với cô ấy về bất ngờ ngày hôm nay. Thêm việc tôi đưa Viên Viên tham dự cuộc bình chọn, lại vượt qua cô ấy, trong lòng cô ấy chắc chắn là không vui.
Cô ấy không vui, sao anh lại vui vẻ như vậy? Từ nhỏ, bọn tôi đã thích chọc nhau rồi. Chú về ạ? Nhiên Nhiên, gió lớn đấy, đừng để miệng bị nhiễm lạnh. Miệng bị nhiễm lạnh gì cơ? Anh giữ ấm cho mình đi. Tôi đi đây. Tạm biệt.
Đừng để miệng bị nhiễm lạnh? Bố trộn cho con. Không, sau khi bố trộn thế này, trứng gà con muốn ăn xuống hết dưới đáy rồi. Có mà, có mà. Nào, nào. Trắng thế này thì có gì ăn được nữa? Con rửa tay chưa? Chưa ạ.
Không rửa tay thì không được ăn cơm à? – Nào, cho con ít khoai tây sợi đi. – Không sạch sẽ. Bố nói với con, hồi còn ở nước ngoài bố chỉ muốn ăn món cải bẹ này. Con còn tưởng bố làm cho con ăn. Giờ bố được ăn rồi còn gì?
Đúng rồi, cái thằng Đoàn Nhiên, hôm qua bố nhìn cậu ta mắt đưa mày lại với cô giám đốc gì đó. Chuyện này là sao? Không có chuyện gì cả. Bố sợ con chịu thiệt thòi thôi. Con suy nghĩ đơn giản quá, có lúc con cứ nhân nhượng mãi,
Rồi về lâu về dài sẽ thành tật xấu đấy, con biết không? Con còn là CEO… Mỳ này ngon quá bố ơi. Ngon phải không? Quá ngon. Tất nhiên rồi. Trước đây, bố con từng mở quán mỳ ở phố Tàu. Đây chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Con biết ngay mà, hễ con khen bố là ngay sau đó bố sẽ tự khen chính mình. Biết nấu cơm, biết nấu mỳ, cái gì cũng biết, cái gì cũng giỏi. Ăn đi. Chào ông, chúng tôi thấy thông tin bán nhà mà ông đăng.
Giờ chúng tôi muốn xem nhà luôn, ông có rảnh không? Ai thế bố? Chúng tôi đưa khách hàng đến xem nhà. Để con. Có chuyện gì vậy? Thông tin bán nhà? Chúng tôi không bán nhà. Cậu là người của công ty môi giới đúng không? Đúng vậy. Có chuyện gì thế bố?
Có hơi đột ngột. Đợi một lát nhé. Lát nữa bố sẽ từ từ nói với con. Có chuyện gì thế bố? Mời vào. Không được, chưa nói rõ ràng thì các người không được bước vào nhà người khác. Bố nói rõ với con trước đi. Xin lỗi,
Vừa nãy tôi gọi điện nhưng ông không nghe máy. Tôi nghĩ đến nhà ông gõ cửa xem sao. Vừa nãy tôi không nghe thấy nên không nhận cuộc gọi. Là thế này, căn nhà của tôi cũng có tuổi rồi, hơi cũ kỹ, nhưng mới sửa sang xong. Ừm,
Dù sao thì căn nhà này cũng sạch sẽ, gọn gàng, có thể vào ở luôn. Mọi thứ đều dễ sử dụng. Căn nhà này thật sự rất ổn. Chủ yếu là xung quanh có mấy trường học cũng được. Chúng tôi cũng định sau này có con, cho nó đi học cũng tiện.
Đúng vậy. Không tiện. Căn nhà này cũ lắm rồi, không tốt đâu. Không phải, cô… Còn nữa, ông ấy không có quyền quyết định về căn nhà này. Đây là nhà của tôi, tôi có quyền. Bây giờ tôi không bán căn nhà này nữa. Cô nói gì thế?
Tôi nói là tôi không bán căn nhà này. Cô không hiểu tiếng người sao? Không bán thì thôi, sao cô lại hung dữ như vậy? Đi thôi. Đi mau. Xin lỗi, xin lỗi. Có chuyện gì vậy bố? Con ăn cơm trước đi, ăn xong rồi bố nói với con.
Rốt cuộc bố muốn làm gì? Ừm, nếu con đã biết rồi thì… Bố muốn bán căn nhà này. Sau đó mua một căn nhà lớn hơn ở nước ngoài. Sau đó cho con chuyển vào đó. Như vậy con không phải ăn nhờ ở đậu nữa. Con thích livestream,
Chỗ bố làm được, nước ngoài cũng có thể livestream. Con đã nói với bố là con không muốn sang nước ngoài. Bố không hiểu mấy chữ đó à? Còn nữa, ai cho bố quyền bán căn nhà này? Thực ra bố mới đi tìm hiểu thử, sau đó đăng ký.
Không ngờ họ lại đến nhanh như vậy. Bố chưa chuẩn bị. Bố. Con đã nói rất rõ ràng với bố rồi, con đang sống rất tốt ở đây. Con có công việc của mình, cuộc sống của mình, tại sao con phải rời khỏi đây? Con nghe bố nói. Bố, bố thấy
Chuyện con thích nghề livestream, bố thật sự không có ý kiến gì. Nhưng bố thấy con làm CEO quá bí bức. Đừng nói đến cổ phần, chỉ nói thực quyền. Hôm qua bố cũng đã thấy rồi, cậu Đoàn Nhiên đó không coi con ra gì,
Rõ ràng cậu ta đang lấy con làm lá chắn. Chuyện này bố không chấp nhận được. Bố không thể để con chịu thiệt thòi, con biết không? Con có phải chịu thiệt thòi đâu? Phải chịu thiệt thòi cũng là chuyện của con. Con bằng lòng chịu thiệt thòi.
Trên con đường khởi nghiệp, ai mà không chịu thiệt thòi? Làm chuyện gì cũng phải chịu thiệt thòi. Nhưng con đã bỏ ra quá nhiều rồi. Mỗi ngày từ sáng đến tối, con mệt mỏi như vậy, bố nhìn cũng thấy đau lòng, con biết không? Bố nói với con, con phải nhớ,
Trên thế giới này chỉ có bố con mới có thể bất chấp tất cả bảo vệ con. Chú Đoàn làm được không, Đoàn Nhiên làm được không? Bố đừng nói nữa. Bố không có quyền nói xấu chú Đoàn và Đoàn Nhiên. Còn nữa, con nói với bố một lần nữa,
Không có sự đồng ý của con, bố không được bán căn nhà này đi. Con có thể hiểu suy nghĩ của bố không? Vậy bố đã hiểu suy nghĩ của con chưa? Đưa cho con. Cái gì? Chìa khóa nhà. Bố đưa đây để con giữ. Hi Tây, sẽ có ngày con hiểu thôi.
Bố đi đâu thế? Cháu đây, chú Tiền. Tiểu Tưởng à. Cháu thấy chú yêu nơi này rồi. Chú lại chạy ra ngoài uống rượu ạ? Cháu uống không? Sao cháu lại ở đây? Cháu ở trong phòng riêng với mấy người bạn, vừa ra ngoài đi vệ sinh
Thì nhìn thấy chú uống rượu ở đây. Hi Tây đâu, cô ấy không đi cùng với chú ạ? Chú làm cháu thất vọng rồi. Không, không, không, không phải đâu ạ. Hai bố con chú cãi nhau. Cãi nhau ạ? Có chuyện gì thế chú? Chỗ này ngột ngạt quá,
Ra ngoài hóng gió với chú. Vâng, không có vấn đề gì ạ. Bố. Bố. Tiểu Tưởng. Bây giờ chú của cháu không có nhà để về. Sao lại không có nhà để về, chú đừng đùa nữa. Mệt lắm. Chú không ở nhà, nó mới có thể hít thở, thư giãn.
Chú đang nói gì vậy? Chú uống nhiều rồi. Cháu thấy chú rất tốt. Hơn nữa cháu có thể nhận ra, Hi Tây thật sự rất quan tâm đến chú. Tiểu Tưởng, cháu biết lần này chú về với mục đích gì không? Khoảng thời gian trước,
Chú làm kiểm tra sức khỏe ở nước ngoài, phát hiện một khối u ác tính. Bác sĩ nói, chú không còn nhiều thời gian nữa. Khi chú nghe thấy tin ấy, trong đầu chú nổ ầm một tiếng, sau đó trống rỗng. Chú ngồi trên ghế trong công viên nhìn dòng người qua lại.
Chú nghĩ, trong cuộc đời bận rộn này của mình, chú chỉ sống vì bản thân, chú quá ích kỷ. Không bao lâu sau, bác sĩ lại gọi điện đến. Cháu đoán thế nào? Chẩn đoán nhầm. Không phải chứ, chú đừng tỏ vẻ nghiêm trọng như vậy. Chú làm cháu giật mình.
Nhưng sau khi có trải nghiệm đó, chú có nhận thức mới với cuộc sống. Chú chỉ có một cô con gái, chú nghĩ, mình có thể làm gì cho con bé trong khoảng thời gian còn lại này? Đây là mục đích chú trở về. Bố em biến mất rồi. Sao thế?
Xảy ra chuyện gì rồi à? Chiều nay, em cãi nhau với bố, bố nổi giận nên xông ra ngoài rồi. Em cũng không ngăn cản bố. Quan trọng là muộn thế này rồi mà bố vẫn chưa về. Bố lại không có điện thoại,
Anh nói xem nếu em muốn ra ngoài tìm ông ấy, thì em đi đâu tìm? Hai giờ đêm rồi, còn có thể đi đâu tìm? Anh hai à, nếu em biết thì gọi điện thoại cho anh làm gì? Hay là anh đi tìm với em đi. Lỡ như giống lần trước,
Bố em bí quá hóa liều thì phải làm sao? Vậy em đợi anh, anh lái xe đến đón em. Chúng ta cùng tìm. Anh nhanh lên nhé. Nhưng con bé Hi Tây quá lương thiện, một lòng muốn báo đáp người nào đối tốt với nó. Như vậy cũng không sai,
Nhưng chú sợ nó phải chịu thiệt thòi. Nên chú muốn đưa con bé đến chỗ chú, cho nó một cuộc sống mới. Anh nói xem cái ông Tiền này, bao nhiêu năm qua, không quan tâm đến Hi Tây, không hỏi thăm Hi Tây, vừa đến liền muốn đưa Hi Tây đi
Theo ông ấy. Hi Tây có thể chấp nhận sao? Anh thấy không chỉ Hi Tây không thể chấp nhận, mà e là em cũng không thể chấp nhận. Đương nhiên là em không chấp nhận rồi. Hi Tây là con gái của em. Anh rất hiểu cho anh Tiền.
Anh ấy là người không giỏi biểu đạt cảm xúc. Mấy năm nay sống ở nước ngoài hẳn cũng khó khăn. Lần này quay về, anh ấy đã mấy lần nói cảm ơn riêng với anh. Chỉ là ở trước mặt em, anh ấy ngại nói ra. Cái ông Tiền này…
Cho dù nói thế nào, chỉ cần hòa hợp được thì hơn tất cả mọi thứ. Chú ạ, cháu thấy chuyện này, chú nghĩ phức tạp quá rồi. Những việc mà Hi Tây đang làm bây giờ đều do chính cô ấy lựa chọn. Chú bảo cô ấy cố gắng làm việc như vậy,
Quả thực rất vất vả. Chú cũng thấy rồi, đúng không ạ? Vất vả thì chắc chắn là khó tránh rồi. Nhưng ít ra cháu thấy cô ấy… cô ấy vui vẻ. Vui vẻ? Đó là do nó suy nghĩ đơn giản. Nó bị ăn hiếp, cũng không cảm thấy gì, cháu biết không?
Ai ăn hiếp được cô ấy chứ, phải không ạ? Cháu thấy cô ấy hoàn toàn có thể giải quyết một cách rõ ràng mấy chuyện tình cảm này. Chú phải tin cô ấy. Tất nhiên, chắc chắn là chú tin con bé rồi. Con gái chú là giỏi nhất. Thế nên, bây giờ,
Chú muốn đưa cô ấy đi như vậy thì chẳng phải đồng nghĩa với phủ nhận toàn bộ cuộc sống và sự nghiệp của cô ấy sao? Đúng không ạ? Chú không biết làm thế nào mới giúp được nó. Đây là một nút thắt trong lòng chú. Chú, chú nghĩ nhiều quá rồi ạ.
Thực ra với Hi Tây mà nói, chú muốn giúp cô ấy thì chú cứ lặng lẽ ủng hộ cô ấy, thấu hiểu cô ấy. Như thế là đủ với cô ấy rồi. Thật đấy ạ. Nghe cháu nói như vậy, chú thấy cũng có lý thật. Tiểu Tưởng này, cháu khá lắm.
Cháu tốn bao nhiêu công sức để khuyên giải chú. Thật tốt. Đó là điều cháu nên làm mà ạ. Hôm nay cháu không có việc gì chứ? Cháu rảnh ạ. Vậy chú mời cháu uống mấy ly nhé. Không thành vấn đề ạ. Nhưng mà, cháu thấy thế này chú ạ.
Chúng ta phải gọi điện cho Hi Tây trước đã, thông báo vẫn bình an. Chú ra ngoài lâu như vậy rồi, cô ấy không gọi được cho chú, chắc chắn là sốt ruột chết đi được. Phải, gọi điện cho con bé. Cháu gọi điện cho cô ấy. Chú Tiền.
Bố có biết con tìm bố bao lâu không? Sao đêm hôm mà bố lại uống nhiều thế này? Chú vừa gọi điện cho cậu xong là cứ ngồi đây uống mãi. Tôi khuyên thế nào cũng không được. Nói uống say thì mấy người sẽ không trách ông ấy nữa.
Bố từng nào tuổi rồi, sao còn gây thêm rắc rối cho người khác vậy? Được rồi, được rồi, tìm thấy là tốt rồi. Con đừng vội tức giận. Con gái, bố có một tin tốt cho con. Con không cần đi cùng bố nữa. Không cần nữa. Sao lại không cần về nữa?
Sao bố lại mỗi ngày một kiểu khác nhau thế? Bố nghĩ kĩ rồi. Bố… không ở đây làm phiền con nữa. Con đấy, yên tâm, mạnh dạn làm chuyện con thích đi. Bố là hậu thuẫn của con, ủng hộ con. Nếu ai dám ăn hiếp con, thì bố sẽ… bố sẽ đấm nó.
Từ từ thôi, chú. Chú đấm cháu làm gì ạ? Cháu có bắt nạt cô ấy đâu. Thằng nhóc này, đi cùng Hi Tây đến tìm chú, xem như cháu có lòng. Chắc chắn cháu phải đến rồi ạ. Chú không biết chứ, chú bỏ nhà đi một cái
Là Hi Tây sốt ruột chết đi được. Tiểu Tưởng. Chú. Chàng trai tốt nhất trên đời. Đừng, đừng, đừng, đừng nói vậy ạ. Dăm ba câu khuyên nhủ là làm bố hiểu ra ngay. Không, không đến nỗi thế đâu ạ. Rất tốt. Cháu có nói gì đâu ạ.
Đều là tự chú nghĩ thông ạ. Công lao của cháu. Tưởng Triết Dương đương nhiên là tốt rồi, cùng bố trò chuyện nhiều như vậy, cùng bố uống nhiều rượu như vậy, con phải cảm ơn người ta đàng hoàng. Đừng, đừng, đừng. Cảm ơn cháu đàng hoàng. Đừng ạ, đừng ạ.
Chú, chú, tuyệt đối đừng thế ạ. – Phải cảm ơn đàng hoàng. – Chú đừng khách sáo ạ. Được rồi, được rồi, đừng cảm ơn nữa. Muộn thế này rồi, mau đỡ chú về đi. Phải, đi thôi, đi thôi. Từ từ thôi, từ từ thôi. Để tôi đỡ. Về nhà rồi uống.
Cầm lấy, cầm lấy. Cảm ơn cậu nhé. Lên xe, lên xe. Con sốt ruột à? Từ từ thôi chú. Tiểu Tưởng, không uống nữa. Hôm khác uống ạ. Hôm khác uống. Hôm khác uống. Từ từ thôi chú. Chú đi nhé. Hôm khác uống. Cẩn thận đầu. Ngồi vững, đừng ngã đấy, ngồi lên.
Em cũng lên xe đi. Cảm ơn nhé, Tưởng Triết Dương. Tạm biệt nhé. Mọi người đi chậm thôi nhé, Không tiễn cậu nhé. Đi nhé. Đi thôi. Đi. Chú thu dọn xong đồ đạc xong rồi ạ? Thu dọn xong rồi. Không quên gì chứ ạ? Không quên gì. Chúng ta đi nhé ạ.
Tiễn chú à? Bọn cháu tiễn chú. Hôm qua bố đưa chìa khóa cho con rồi. Bố cầm lấy. Kẻo đến lúc bố quay về lại không mở được cửa. Đi nào, đi nào, đi nào. Con dạy bố dùng wechat, bố đã biết dùng chưa thế? Biết rồi, biết rồi.
Đến lúc đó, bố cứ gọi video, gọi âm thanh cho con bằng wechat. Được. Tuyệt đối đừng gọi điện thoại cho con đấy, – Cước phí điện thoại quá đắt. – Được. Với cả, về sau mua quần áo, bố đừng đến mấy cửa hàng trước đây mua nữa. Nhìn xấu chết đi được.
Bố nhìn bố bây giờ đi. Đẹp trai lắm. Bố mặc thế này về, anh em tốt của bố chắc chắn sẽ nói, ai quay về đây, có phải anh Tiền không? Con cũng phải chăm sóc tốt cho bản thân đấy. Đừng vất vả quá, nghe không?
Còn một chuyện vô cùng quan trọng nữa. Bố phải học cách cân bằng dinh dưỡng, ăn cơm đúng giờ. Được. [Tiệm tạp hóa] Đừng suốt ngày ăn mỳ trộn, mỳ trứng xào cà chua, mỳ thịt sợi, toàn là mỳ. Ngon mà. Không thì thêm rau xanh vào mỳ, bố biết chưa? Được.
Vitamin nữa. [Xây dựng địa ốc] Chú, hai người lên xe đi. Lên xe đi ạ. Đi nhé. Đóng đi. Cảm ơn tài xế Đoàn. Khách sáo gì chứ. Lái từ từ thôi nhé, Tiểu Đoàn. Vâng ạ. Bố, bố đừng chê con càm ràm. Con vẫn phải nói với bố một lần nữa.
Sau khi bố đi, phải ăn ngủ, nghỉ ngơi đúng giờ. Bố không còn trẻ nữa, phải chú ý sức khỏe. Lỡ bố bệnh thì ai chăm sóc cho bố? Được. Con cũng phải chăm sóc tốt cho mình đấy. Bố cứ yên tâm đi. Con không sao. Gì mà không sao?
Rảnh thì thường xuyên nhắn tin cho bố nhé. Nhắn chứ ạ. Bố sẽ về thăm con. Nhiên Nhiên. Dạ, chú. Chăm sóc tốt cho Hi Tây nhé. Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy. Giúp đỡ nó nhiều nhé.
Chú yên tâm, cháu nhất định sẽ làm được ạ. [Văn nghệ – Cuộc sống – Trường quay] Tuy các anh bạn trai không tâm lý không phân biệt được màu son của chúng ta… Toàn đồ tốt. Sếp Đoàn, anh biết chúng tôi vất vả nên đặc biệt đến động viên tinh thần à?
Đúng vậy. Hôm nay có lô hàng mới của một nhãn hiệu mới. Hôm nay, chúng ta có thể phải livestream lâu hơn một chút. Viên Viên đã tăng ca mấy hôm rồi, như thế thì cơ thể nào chịu nổi? Phải. Nhưng bây giờ Viên Viên quá hot.
Người đến tìm Viên Viên hợp tác xếp hàng dài tới hơn ba km rồi. Không phải chứ, đó… Cô ấy cũng đâu phải người máy, cũng cần nghỉ ngơi chứ. Đúng, đúng, đúng, chúng ta có lương tăng ca. Hôm nay giúp khách hàng hoàn thành nhiệm vụ đi. Vậy được rồi.
Lát nữa tôi thương lượng với cô ấy. Được, vất vả rồi. Tôi sẽ quay lại trong vòng hai phút nữa. Mọi người nhất định phải đợi tôi đó nha. Viên Viên đúng là kinh nghiệm đầy mình. Vất vả rồi. Sếp Đoàn đến ạ. Cho tôi uống ngụm.
Viên Viên, hôm nay livestream thêm chút nữa nhé. Lại có hàng mới. Được, vậy tôi đi dặm lại trang điểm nhé, sếp Đoàn. Ừ, ừ, ừ, cô đi đi. Vất vả cho cô rồi. Không vất vả. Anh đi làm việc đi, cứ ở đây là được. Tôi, tôi… để tôi.
Tôi thấy anh uống vui nhỉ. Không phải, tôi định là mở cho cô ấy lon mới, ai ngờ cô ấy uống lon này của tôi luôn. Chị Viên Viên. Đây là bánh donut em đặc biệt mua cho chị đấy ạ. Ngon cực kỳ luôn. Cảm ơn nhé.
Đợi lát nữa chị ăn, chị dặm lại trang điểm đã. Vâng. Cảm ơn nhé. Chị Viên Viên của em chỉ có hai phút để dặm lại trang điểm thôi. Anh cầm thay cô ấy đã. Đợi cô ấy livestream xong rồi ăn. Không phải chứ, anh làm gì thế?
Anh xem, chị Viên Viên bận như vậy, nhưng bọn em đều rảnh rỗi. Hay là anh phân công cho bọn em livestream chút đi. Em nói cái gì cơ? Phân công… Phân công á? Lúc ký hợp đồng với nhãn hiệu đã giấy trắng mực đen rồi.
Bắt buộc phải do Viên Viên livestream. Có biết thế nào là bắt buộc không? Trương Bân. Chị sẽ truyền đạt ý kiến của em tới sếp Đoàn. Chúng ta đi thôi. Vịt Con, tôi cũng đến ngất mất thôi. Rõ ràng cô biết Viên Viên yêu thân hình của mình đến cỡ nào.
Sao cô có thể nghĩ ra việc mua bánh donut để nịnh cô ấy chứ? Nhưng mà bánh donut thật sự rất ngon mà. Xếp hàng lâu lắm mới mua được đấy. Tôi cũng không mua được đồ gì đắt hơn nữa. Không sao. Viên Viên không ăn thì tôi ăn.
Tôi không cần giữ dáng, đúng không nào? Tôi nói cô nghe, bánh này thì cô không cần phải hỏi, chỉ một cái túi bé xíu thế này, chỉ có bánh donut thôi mà phải xếp hàng hơn một tiếng đồng hồ. Người ta là quán hot trên mạng đó. Không sao, tôi ăn.
Rồi tối, tôi dẫn cô đi ăn đồ ngon. Ăn, ăn, ăn, chỉ biết có ăn. Bây giờ hơn một nửa đơn hàng của công ty đều vào tay Viên Viên. Đến Trương Giai Vân cũng không bận như trước nữa rồi. Hai cô không động não mà nghĩ xem,
Có được mấy đơn hàng vào tay chúng ta chứ? Thế mà còn có tâm trạng ở đó ăn. Không sao, không sao. Ăn gì? Cô muốn ăn gì? Thịt nướng. Cô tham vọng hơn đi được không? Buffet hải sản. Chốt. Tình hình dạo này bên phía RUI thế nào rồi?
Vừa gọi điện thoại hỏi rồi. Viên Viên một mình ôm trọn, về cơ bản là cân nửa đơn hàng của RUI. Vậy những streamer khác không có ý kiến gì à? Nội bộ có chút ý kiến. Lần trước Viên Viên vượt mặt Tiêu Tiêu, chúng ta tạm ghi món nợ nó lại.
Có điều bây giờ cũng khá tốt. Cứ xem bọn họ tự đấu đá nhau trước đã. Anh này, em nghe nói mấy streamer bên RUI như Ngũ Ca Ca, Nguyên Bảo, Coca, kể cả chị Giai Vân đều không được livestream nữa. Giai Vân cũng không được livestream nữa à?
Nghe nói làm nghề tay trái gì đó. Nghề tay trái? Làm nghề tay trái gì? Đúng rồi, lùi sau. Phải, sang trái hai bước. Đúng rồi ạ, cô thông minh quá ạ. Nào, xoay một vòng. Một, hai, ba, vỗ tay. Bên phải. Xoay một vòng. Phải, phải. Thật tốt. Một, hai, ba.
Giai Vân đang làm gì thế? Chẳng phải công việc dạo gần đây đều vào tay Viên Viên hết rồi sao. Nhóm Giai Vân cũng rảnh rỗi. Giai Vân thường xuyên dẫn dắt nhân viên làm nóng người, tập thể thao, làm phong phú bản thân.
Không phải chứ, công ty thiếu dự án tới mức đó sao? Giai Vân đến mức tập thể thao rồi, Tiền Hi Tây mặc kệ à? Giám đốc Tiền có quan tâm. Giám đốc Tiền cũng băn khoăn lo lắng. Cô ấy tự nhốt mình trong văn phòng vắt óc suy nghĩ,
Muốn tổ chức một vài hoạt động siêu ưu đãi hay buổi livestream chủ đề gì đó cho các nhân viên. Chỉ biết nhìn trước mắt. Tôi đã nói với cô ấy từ lâu rồi. Phải biết nhìn xa trông rộng. Đúng không? Phải năng đi khai thác khách hàng.
Chuyện này… chẳng phải dựa cả vào sếp Đoàn sao? Chắc chắn phải dựa vào tôi rồi. Không trông chờ được gì ở họ. Chiều anh liên hệ với mấy nhà cung ứng. Chúng ta ra ngoài nói chuyện.