Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 39 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 39] Antifan, nội gián, hàng nhái cao cấp, khoá tài khoản, bây giờ còn trộm thiết kế của Ngũ Ca Ca. Rốt cuộc còn chuyện vô liêm sỉ gì mà anh không thể làm ra được nữa?
Trước đây anh đã từng đi tìm Ngũ Ca Ca một lần. Thực ra anh nhận ra trong lòng cô ấy rất khát khao việc này. Hơn nữa trước đây anh cũng từng nói với em và bảo em làm. Tuy có chút nuối tiếc chưa thể làm được
Nhưng anh muốn bù đắp cho sự nuối tiếc đó. Vốn là anh muốn em vui vẻ. Nhưng giờ xem ra hết hy vọng rồi. Cũng được. Tức giận cũng được. Em thấy anh thật nực cười. Từ trước tới giờ em chưa từng gặp ai
Có thể nói về việc ăn cắp thành quả lao động của người khác một cách ngang nhiên như thế. Em đã mang đồ mà cô bảo em mang tới rồi. [Bây giờ em có chứng cứ vô cùng xác thực] [về chuyện anh giao hàng nhái cao cấp cho bọn em hôm 11/11,]
[Từ trước tới giờ em chưa từng gặp ai] [có thể nói về việc ăn cắp thành quả lao động của người khác…] A lô, xin chào. Xin chào, có chuyện gì ạ? Xin chào, tôi muốn tố giác về việc cạnh tranh không lành mạnh. Công ty đối phương là Cloud Live.
[Là một chiếc váy sơ mi màu trắng như thế này.] [Đây là] [đây là một thiết kế kết nơ rất đẹp.] [Vịt Con – Coca] Đúng, cổ tay được thêu chạm rỗng. Mọi người có thể xem. [Phòng livestream của Coca – Vịt Con] Đúng đấy. [Tài khoản livestream đã bị khóa]
Có chuyện gì thế, đi xem xem. Đi, đi xem xem. Sao thế? Không biết có chuyện gì. Khóa tài khoản rồi. Của cô cũng bị khóa rồi à? Đúng thế, đang phát thì bị khóa rồi. Đúng thế. Nào, các bạn, nào, nào. Đừng sốt sắng, nào, nào.
Hãy tới đây nghe tôi nói vài lời trước. Sự việc phát sinh khá gấp. Tôi cũng vừa mới biết việc khóa tài khoản. Nhưng tôi nghĩ rằng trước mắt chúng ta còn có việc quan trọng hơn. Sắp tới ngày 12 tháng 12. Sau đó còn có Tết Nguyên Tiêu.
Tiếp theo còn có hàng loạt chương trình khuyến mãi. Lúc này chúng ta không thể giả bộ không biết. Tôi sẽ đàm phán với phía nền tảng. Tôi tin rằng Tài khoản sẽ không bị khóa quá lâu. Tôi nghe nói việc khóa tài khoản thế này ít nhất phải ba tháng.
Có thể xử lý được không? Văn Văn, cô nói thế khác nào tung tin đồn nhảm? Mọi người à, ban đầu khi tôi đưa mọi người tới đây đã hứa hẹn rất nhiều điều với mọi người. Chẳng phải tôi đã thực hiện hết rồi sao? Giờ công ty gặp khó khăn
Chúng ta không thể lùi bước, đúng không? Khó khăn cũng phải có thời hạn chứ. Thời gian ba tháng quá lâu. Huống hồ là ba tháng của công ty livestream chúng ta. Đúng đấy. Bảo tôi chờ ba tháng không có thu nhập thì không được. Trong thời gian khóa tài khoản
Vẫn phát lương như bình thường. Hai người cũng thật là. Có chuyện gì không thể nói trực tiếp sao? Chỉ cần nói chuyện là được rồi. Anh Miêu, chuyện là Ngũ Ca Ca có rất nhiều chuyện muốn nói với anh. Hai người nói chuyện đi. Nói chuyện vui vẻ nhé.
Tôi còn vài đơn hàng lớn giá trị mấy trăm triệu tệ phải xử lý. Tôi đi gọi điện thoại đây. Bận quá rồi. Mau, mau, mau. Hi Tây. Cô mau đi đi. Việc này. Lát nữa em và Tưởng Triết Dương lại phải livestream. Kế hoạch TENG khởi động lại rồi.
Anh giận em phải không? Xin lỗi. Em lúc nào cũng chỉ để ý tới tác phẩm của mình. Không nghĩ tới cảm giác của anh. Đầu óc em có vấn đề. Em quá ngây thơ. Anh đừng đập bàn, anh hãy đánh em đi. Anh đừng giận nữa. Mọi chuyện đã qua rồi.
Xin lỗi. Việc này không thể làm như thế. [Đơn từ chức] Thế khác nào lấy mạng tôi? Vậy lát nữa tôi gọi cho anh. Tôi có việc đột xuất. Tiêu Tiêu, cô nghỉ việc vào lúc này sao? Cô là streamer hàng đầu của công ty.
Bốn mươi phần trăm lưu lượng của công ty là ở cô. Cô đi rồi, tôi có thể giữ được những người khác sao? Giám đốc Trần, lần khóa tài khoản này rất nghiêm trọng. Trong thời gian ngắn, họ sẽ không mở khóa cho anh. Ba tháng không livestream
Anh có biết tôi tổn thất bao nhiêu không? Tiêu Tiêu, nếu cô đã nói chuyện tổn thất với tôi vậy thì tôi cũng nói chuyện với cô luôn. Cô tới đây xem xem. Trên mỗi tờ giấy này đều là quan hệ, tiền bạc, công sức mà công ty bỏ ra
Để đào tạo cô thành streamer hàng đầu. Giờ cô nói với tôi những lời đó liệu có vô tình quá không Tiêu Tiêu? Giám đốc Trần, tôi cũng muốn cùng anh đồng cam cộng khổ. Nhưng tôi còn phải nuôi một đứa con trai. Ngày nào cũng phải chi tiêu.
Chỉ một tí lương trợ cấp của anh còn không đủ tiền sữa bột của tôi. Tôi còn có không ít hợp đồng sản phẩm mẹ và bé. Ba tháng không livestream, tiền vi phạm hợp đồng của anh là một con số trên trời đấy. Tôi tới công ty livestream mới
Còn có thể bán những sản phẩm đó. Anh cũng bớt được một chút tổn thất, không phải sao? Nếu đã không thể đàm phán bằng tình cảm vậy thì chúng ta hãy nói về việc vi phạm hợp đồng. Cô định trả tiền vi phạm hợp đồng cho tôi như thế nào?
Anh yên tâm, bên pháp chế công ty mới của tôi sẽ đàm phán với anh. Có gì ghê gớm đâu. [Tưởng Triết Dương công bố thương hiệu riêng] [Bán độc quyền trên RUILIVE] [TENG] Chào mọi người, đã lâu không gặp các bạn. [TENG] Hôm nay tôi và Ngũ Ca Ca
[Tưởng Triết Dương công bố thương hiệu riêng] [Bán độc quyền trên RUILIVE] sẽ chia sẻ với các bạn một thông tin. Ngũ Ca Ca. Xin chào các bạn, tôi là Ngũ Ca Ca. Thời gian trước, dòng sản phẩm TENG của chúng tôi đã gặp một số sự cố trong quá trình livestream.
Hôm nay chúng tôi xin giải thích rõ chuyện này. Trong tay tôi là bằng sáng chế dòng sản phẩm TENG do cơ quan có thẩm quyền cấp phát. [Phòng livestream của Ngũ Ca Ca] Chúng tôi không ăn cắp thiết kế. Bộ sưu tập TENG của chúng tôi được cải tiến dựa trên
Thiết kế trước đây của Ngũ Ca Ca với những chi tiết cắt ghép jean. Đúng không Ngũ Ca Ca? Lần này quá kịp thời. Thực ra tôi nghĩ các bạn fan có thể dành sự quan tâm cho tác phẩm của Ngũ Ca Ca. Ví dụ như chiếc áo hôm nay tôi mặc
Cũng nằm trong dòng sản phẩm TENG của Ngũ Ca Ca. Tôi cảm thấy rất thoải mái. Đây là một chiếc áo hoodie [Ngũ Ca Ca cuối cùng đã quay trở lại rồi!] [Tung bông, tung hoa!] có chất liệu vải lanh. Vừa hay có thể bắt kịp mùa mua sắm cuối cùng trước Tết.
Đúng là cảm ơn trời, cảm ơn đất. Lần này may mà có Giai Vân. Tôi thật sự không biết rốt cuộc Trần Lãng thức tỉnh lương tâm hay là có qua có lại. Không ngờ lại chủ động trả bằng sáng chế cho chúng ta. Anh hy vọng sau này Trần Lãng
Có thể dẫn dắt Cloud Live của anh ta đi theo con đường kinh doanh chính thống và lành mạnh. Em nghe nói Tiêu Tiêu muốn hủy hợp đồng với Cloud Live, hơn nữa cũng có rất nhiều người nghỉ việc. Không biết Trần Lãng có trụ tiếp được không.
Dù sao đây chính là kinh doanh. Lúc thuận lợi thì có thể vươn xa, lúc không thuận lợi thì giậu đổ bìm leo. Chúng ta không thể chỉ nhìn mặt tiêu cực. Tuy sự việc lần này rất đáng ghét. Nhưng trái lại đã giúp chúng ta nâng cao tỷ lệ theo dõi.
Nhưng phương án bán trước quan trọng hơn. Thứ nhất, em nghĩ phải nhanh. Nhân lúc độ hot của chúng ta chưa giảm thì mau chóng bán hàng trực tuyến. Thứ hai là phải chính xác. Chúng ta phải định vị đối tượng khách hàng. Sau mỗi đợt bán hàng
Chúng ta phải thu thập số liệu khách hàng, còn cả phân tích nữa. Phải làm tốt mỗi khâu sau bán hàng. Ủng hộ. Đúng rồi. Hai ngày nay tôi cũng chưa kịp thu dọn. Xin lỗi. Cứ ngồi đi. Giám đốc Trần, không ngờ anh lại đến mức này,
Ở luôn tại văn phòng rồi. Ở tại văn phòng cũng rất tốt. Tốt hơn là sống chung với lợn, bò dê. Chỗ tôi ở lúc nhỏ tầng trên là người ở, bên dưới là chuồng lợn. Trên và dưới thông nhau. Chưa thấy bao giờ đúng không?
Không ngờ anh cũng xuất thân khổ cực. Chẳng trách làm việc gì cũng dè dặt, không phóng khoáng như sếp Đoàn. Tôi làm việc dè dặt thế nào? Nếu nói như thế thì cô là kẻ tiểu nhân hám lợi. Sao tôi còn nghe nói trước kia lúc anh gặp khó khăn,
Chủ tịch Đoàn đã giúp đỡ anh. Kết quả thế nào? Anh đối xử với chủ tịch Đoàn thế nào? Anh đối xử với Đoàn Nhiên, Tiền Hi Tây thế nào? Tôi đâu có nợ Đoàn Nhiên và Tiền Hi Tây cái gì. Đoàn Thịnh Quân phụ tôi trước.
Tôi nói với cô những điều này làm gì? Còn cô, Vịt Con là bạn thân của cô đúng không? Chẳng phải cái gì cần lợi dụng cô đều lợi dụng hay sao? Người ác nhất chính là cô đó. Tôi cũng không có cách nào khác. Đi theo lầm người, lên lầm xe,
Không có đường quay lại nữa. Ai mà không theo lầm người, lên lầm xe? Anh không nợ Đoàn Thịnh Quân. Tôi cũng không nợ anh. Coi như chúng ta đã có nhận thức chung về điều này. Cô muốn đi thì đi đi. Anh đoán ra rồi à? Nhưng Coca này,
Tôi hy vọng cô có thể cho tôi chút thời gian. Nhưng giờ Cloud đã thế này rồi. Cho dù thế này tôi cũng hy vọng cô có thể tin tôi một lần nữa như cô tin tôi lúc đầu. Được. Việc này, anh thu dọn chỗ này đi.
Thu dọn xong thì tâm trạng của anh sẽ tốt hơn đấy. Anh, em cũng không ngờ lại ra nông nỗi này. Họ lấy công ty ra để uy hiếp em, em sợ. Đều tại em. Em sai rồi anh. Đều tại em. Đều tại em, đều tại em. Thôi được rồi.
Việc này cũng không thể trách cậu hoàn toàn. Giai Vân mắng tôi rất đúng. Từ trước tới giờ tôi đã làm những gì thế không biết. [Phúc] Các bạn ơi, xem ra hôm nay tâm trạng của Tô Tô rất tốt. [Phúc] Mọi việc chuẩn bị sẵn sàng. Đã nhận tin, đã nhận tin.
Chúng tôi sẽ tới chuẩn bị ngay. Các bạn ơi, chữ Phúc của chúng tôi vẫn chưa dán xong, cô giúp chúng tôi dán với nha. Được. – Vẫn chưa dán xong. – Cảm ơn cô. Sao giờ em mê tín thế? Năm mới phải có vận khí mới. Không thể qua loa được.
Em nói xem nó có thể giữ hòa bình thế giới hay là cầu có con được nào? Nhiều lì xì thế. [Vu Thế – Tô Tô] Giai Vân. Nhiều lì xì thế. Tô Tô, việc này, cô đi làm sớm thế à?
Việc phát lì xì chắc chắn là tôi tích cực nhất rồi. Đúng, đúng, đúng. Tô Tô, thực ra tôi vẫn luôn muốn hỏi cô một câu. Đó là… Mẹ cô sắp xếp cho cô xem mắt nhiều như thế. Cô có cảm thấy rằng rốt cuộc mình muốn ở bên cạnh
Người như thế nào không? Lúc tôi đi xem mắt khó tránh có rất nhiều quy tắc cứng nhắc. Nhưng con người tôi không yêu cầu cao lắm đâu. Tôi nghĩ rằng hai người ở bên nhau điều quan trọng nhất là yêu thương nhau, cảm thấy thoải mái là được. Hơn nữa tình yêu
Thường sẽ xuất hiện lúc ta không để ý. Cô nói xem đúng không? Mong là như thế. Giai Vân nói, hôm nay tâm trạng của Tô Tô rất tốt. Chỉ mình Tô Tô có tâm trạng tốt thì có tác dụng gì? Đã mấy giờ rồi? Vậy thì phải làm thế nào?
– Lát nữa phải đẩy nhanh tốc độ thôi. – Xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi. Ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Đồng hồ báo thức nhà tôi không kêu. Tôi cũng không biết vì sao. Bình thường nó vẫn kêu. Làm gì thế? Trang điểm chứ làm gì?
Đừng trang điểm mà Ngũ Ca Ca. Tôi chỉ che khuyết điểm thôi. Tôi trang điểm vào trông có quá yếu đuối không? Không. Chắc chắn là trông rất yếu đuối. Nào. Đúng là phải trang điểm. Anh thấy cái nào đẹp? Anh nghĩ cái ngoài cùng bên trái đẹp.
Tôi thấy cái này khá ổn. Cái này, cái này không được. Màu đen, màu trắng, chọn một cái đi. Trông hơi già. Thôi, thôi, thôi. Thôi mà Ngũ Ca Ca. Lại sao thế? Tôi thấy mặc thế này rất cứng nhắc. Hơn nữa tôi đang nóng lắm.
Cô nhìn tôi mồ hôi nhễ nhại đây này. Cũng phải, thế này trông anh ấy rất căng thẳng. Được. Hay là anh đeo kính đi, đẹp lắm. Xịt nước hoa, nào. Còn phải xịt nước hoa à? Một, hai. Một, hai, nhanh. Quay nào, nhảy lên nào. À.
Anh không quên quy trình tỏ tình đấy chứ? Họ gửi cả kịch bản vào wechat của tôi rồi. Được. Hôm qua tôi đã học thuộc rồi. Tôi học thuộc lại một lần nữa. Được. Tôi còn thời gian chứ? Hai người đừng để ý tới tôi. Tôi học thuộc lời thoại. Qua tết,
Chúng tôi sẽ lập tức in catalogue của TENG. Tôi sẽ gửi cho anh đầu tiên. Được, được, được. Vậy tôi cúp máy nhé. Tạm biệt, tạm biệt. Anh mau lên, sếp Đoàn. Tôi cảm thấy Tô Tô sắp phát hiện ra rồi. Tới đây, tôi biết rồi.
Còn chẳng phải vì tôi quá nhiều việc sao? Cô nói xem Âu Dương nghỉ phép để hết việc lại cho tôi. Bình thường lượng công việc của cô ấy cũng nhiều thật. Nếu không thì sao cô ấy được gọi là người cuồng kinh doanh được. Hi Tây đi đâu rồi?
Đừng nhắc tới nữa. Cô ấy nói tới cửa hàng hot gì đó mua đồ ăn cần thiết cho bữa tiệc cuối năm, đi một lát rồi về ngay. Giai Vân. Thế nào rồi? Nhiệm vụ tân trang cho nam chính hoàn thành rồi à? Đừng nhắc tới nữa.
Vừa nãy chuẩn bị được tương đối rồi, nhưng anh ấy nói muốn yên tĩnh một mình. Giờ không thấy đâu nữa. Chắc trốn trong nhà vệ sinh để luyện lời thoại rồi. Vừa nói xong đã gửi tin nhắn cho tôi này. Anh ta nói gì thế? Sếp Đoàn, sếp Đoàn.
Sếp Đoàn, cứu tôi với. Cứu tôi với, mau tới cứu tôi. Tôi không mở được cửa nhà vệ sinh nam. Vu Thế. Sếp Đoàn. Có ở đó không? Có mở ra được không, tôi chỉ mong anh tới. Anh mau lên, mở cửa ra đi.
Anh làm thế nào mà tự nhốt mình bên trong được vậy? Tôi rất tò mò đấy. Sếp Đoàn, anh đừng cười tôi nữa. Tôi cũng không biết vì sao. Anh tránh ra xa một chút. Tôi gắng sức đẩy ra xem có được không. Được, được, được.
Người anh em, hình như cửa bị kẹt rồi. Anh đừng sốt sắng. Tôi gọi công ty mở khóa đến xử lý. Đừng, đừng, sếp Đoàn. Đừng làm vậy, đừng gọi công ty mở khóa tới. Lại sao thế? Anh mà gọi công ty mở khóa tới
Thì tất cả mọi người trong công ty đều biết. Vậy thì cả bảo vệ cũng sẽ cười tôi. Tôi bị khóa trong nhà vệ sinh thì Tô Tô sẽ nghĩ thế nào về tôi. Xấu hổ quá đi mất. Biết thì biết chứ sao.
Anh bị nhốt trong nhà vệ sinh đâu phải là do anh, đúng không nào? Đó là do cửa nhà vệ sinh. Tôi thấy xấu hổ lắm. Anh nghĩ nhiều quá đấy. Sếp Đoàn, lúc quan trọng thế này rồi tôi phải tỏ tình với Tô Tô đấy.
Tôi… tôi đã lấy hết dũng khí rồi mà còn bị nhốt trong nhà vệ sinh. Thế thì công sức của tôi đổ sông đổ biển hết rồi? Hay là anh đứng ngay cửa tỏ tình là được rồi. Sếp Đoàn, tôi nghĩ hôm nay không phải là thời cơ tốt.
Hôm nay là thời cơ quá tốt. Nếu hôm nay anh không tỏ tình thì sẽ không còn cơ hội nữa. Tôi nói cho anh nghe, tôi đã xem lịch hoàng đạo rồi. Hôm nay tỏ tình nhất định thành công. Được rồi, được rồi. Tôi bị nhốt trong nhà vệ sinh rồi,
Sao có thể là thời điểm tốt được. Sếp Đoàn, anh đang làm gì đấy? Vu Thế à. Tôi đây, tôi đây. Đừng sốt sắng. Được, được. Anh sẽ nhanh chóng mở cánh cửa lòng mình ra thôi. Anh nhanh lên nhé. Đoàn Nhiên, có chuyện gì thế, sao lại bị khóa bên trong?
Nhà vệ sinh nam à? Không mở ra được à? Em mở đi. Em mở thì mở, anh tránh ra. Giám đốc Tiền, là cô à? Anh đứng yên nhé, Vu Thế, tôi tới cứu anh đây. Giám đốc Tiền. Giám đốc Tiền. Sếp Đoàn cũng không đẩy ra được.
Anh ở bên trong đó thế nào? Không có vấn đề gì chứ? Tôi quá có vấn đề ấy chứ. Tôi cũng muốn chết luôn rồi đây này. Tôi không muốn chơi nữa. Này, anh đừng lo lắng. Có cách nào mở ra không, Đoàn Nhiên? Có cách thì đã mở ra rồi.
Này, anh đừng lo lắng. Chúng tôi sẽ nghĩ cách. Hai người làm gì thế? Tô Tô, Tô Tô tới rồi. Đang xếp hàng, đang xếp hàng. Cô cũng xếp hàng à? Nhà vệ sinh nam mà cô cũng xếp hàng à? Tôi đi cùng anh ấy.
Thôi được rồi, không cần phải giấu tôi nữa. Tôi đã biết cả rồi. Sáng nay tôi đã nhìn thấy bảng đèn rồi. Muốn tạo niềm vui bất ngờ cho cô. Nhưng thực sự không ngờ lại xảy ra sự cố thế này. Để tôi nói với anh ấy. Cô tới đi. Vu Thế.
Tô Tô. Tô Tô, là cô à? Là tôi đây. Xúc động rồi. Cô cũng tới rồi à? Xấu hổ chết đi được. Xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi, xin lỗi. Anh xin lỗi vì không dám tỏ tình với tôi hay xin lỗi vì ngốc nghếch tới mức nhốt mình trong nhà vệ sinh?
Cô biết cả rồi à. Thực sự rất xin lỗi. Vốn dĩ tôi muốn mang đến bất ngờ cho cô, tôi… không biết tại sao… cái nhà vệ sinh này lại vô duyên vô cớ nhốt tôi ở trong này. Thật là xấu hổ chết đi được. Xin lỗi nhé, Tô Tô.
Đều tại tôi, đều tại tôi. Tôi… tôi đã viết xong lời tỏ tình rồi. Chỉ riêng ưu điểm của cô, tôi đã liệt kê ra đến năm, sáu dòng rồi. Còn nữa, bọn họ còn lấy mấy danh ngôn nổi tiếng ở trên mạng cho tôi.
Nhưng mà bây giờ tôi chẳng nhớ một từ nào cả. Tô Tô. Tô Tô, tôi thực sự rất thích cô. Tôi thích cô, Tô Tô. Tôi… tôi biết, tôi bây giờ không đạt đến… không đạt đến tiêu chuẩn bắt buộc mà cô yêu cầu, nhưng mà tôi sẽ cố gắng, Tô Tô.
Tôi sẽ dốc hết sức. Tôi nhất định khiến mình trở thành kiểu người mà cô mong muốn. Cái gì? Làm bạn gái của tôi đi, được không? Tỏ tình rồi. Suy nghĩ đi. Vu Thế, anh nghe cho rõ đây. Tuy anh rất nhát gan, còn hơi ngốc
Và có rất nhiều điểm mà tôi không thích. Nhưng mà, em đồng ý làm bạn gái của anh. Thành công rồi. Cô nói gì cơ? Em nói em đồng ý làm bạn gái của anh. Em không đùa anh đấy chứ? Em trêu đùa anh… trêu anh… trêu anh…
Dù em trêu đùa anh cũng vui nữa. Tình yêu. Thành công rồi. Đó chính là tình yêu. Cách một cái nhà vệ sinh cũng có thể tỏ tình thành công. Đây chính là sức mạnh của tình yêu đúng không? Đúng vậy, không cần nhìn thấy nhau cũng tỏ tình thành công được.
Lãng mạn quá. Mau thả anh ấy ra, để hai người gặp nhau. Cả đời em khóa anh ở trong nhà vệ sinh, anh cũng đồng ý. Đi tìm người đi. Anh thật là ngốc. Vu Thế, anh đừng lo lắng, em đi tìm người mở cửa cho anh. Được, anh đợi, anh đợi.
Anh không vội. Anh không vội. Chị Trương. Cậu là trợ lý của Trần Lãng đúng không? Đúng. Cậu tìm tôi có chuyện gì không? Tôi tới muốn nói với chị một chuyện, tôi đã nhịn lâu lắm rồi. Tôi muốn giải thích một chuyện cho anh tôi.
Hàng nhái ấy không phải là anh ấy để vào trong số hàng tồn. Là ý của nhà đầu tư đứng đằng sau. Anh ta bảo tôi làm như vậy. Trần Lãng bảo cậu đến đây à? Là tôi tự tới, anh ấy không biết. Gần đây anh ấy rất tệ,
Tâm trạng cũng không tốt. Anh ấy nhốt mình ở trong văn phòng, không gặp ai, không quan tâm đến ai. Tôi đi theo anh ấy nhiều năm như vậy, tôi thực sự rất lo lắng cho anh ấy. Nếu chị có thời gian, có thể đến thăm anh ấy được không?
Bây giờ sắp Tết rồi, mọi người đều rất bận. Tôi thực sự không có thời gian. Chị Trương, đều là lỗi của tôi. Chị đừng trách anh Lãng. Xin lỗi. Chị Trương. Hôm nay là một ngày rất đáng để chúc mừng, là một ngày cực kỳ vui. Đầu tiên,
Là đại hội phát lì xì mỗi năm một lần của công ty chúng ta. Nhìn thấy chưa, đây là gì nào? Lì xì. Đây là lì xì kêu leng keng. Đừng vội, ai cũng có, mỗi người một bao. Còn có một chuyện đáng để chúc mừng. Chính là… hai người họ.
Đang nói hai người đấy. Hôm nay là đại hội chúc mừng Vu Thế thân yêu của chúng ta đã tỏ tình thành công. Chúc hai người họ luôn ngọt ngào, bền lâu. Chúc hai người ngọt ngào, bền lâu. Trước tiên tôi xin đại diện bày tỏ lòng biết ơn.
Cảm ơn giám đốc Tiền. Của Tô Tô. Tô Tô, năm nay cô vất vả rồi. Vô cùng cảm ơn. Đâu có, không vất vả. Cô cũng rất vất vả, không sao cả. Năm tới tiếp tục cố gắng nhé. Của anh. Cảm ơn giám đốc Tiền. Ngũ Ca Ca, cô đừng nhìn nữa,
Cô cũng có mà. Cầm lấy. Cảm ơn Hi Tây. Năm nay làm rất tốt, tiếp tục cố gắng. Sếp. Làm sao? Hai người không phải cùng một nhà sao? Một nhà, một bao là đủ rồi. Thêm một cái nữa, thêm một cái nữa. Cướp. Cảm ơn sếp. Sếp thật rộng rãi.
Đừng có mà mơ mộng nữa. Số tiền này không được tiêu linh tinh, phải trả tiền viện phí cho mẹ anh đấy. Vậy… vậy em cất đi. Để em cất đi. Hai người năm tới tiếp tục cố gắng nhé. Năm nay làm rất tốt. Cảm ơn sếp. Cảm ơn sếp. Đừng vội.
Giai Vân đâu? Giai Vân? Giai Vân? Không biết. Hình như Giai Vân nghe điện thoại xong liền ra ngoài rồi. Chị hai ấy đến lì xì cũng không thèm lấy à. Đưa cho tôi đi. Tôi cầm hộ cô ấy. Anh còn đòi nữa. Vậy cho anh hết. Chị Vu, vất vả rồi.
Cảm ơn. Ai cũng có. Nhiều như vậy, cho anh đúng không? Anh hai à, anh không có. Có. Cái này không phải của anh, là của mọi người. Đừng có kéo anh. Anh đưa cho em. Cho anh, cho anh, cho anh. Anh trả cho em, chết rồi, chết rồi.
Bị anh ấy cướp mất thì hết thật rồi. Vu Thế, anh canh chừng cái này nhé. Đừng chạy, đừng chạy. Trần Lãng. Mặt trời lên cao rồi còn ngủ. Sao em lại tới đây? Anh mau đỡ lấy, em xách suốt dọc đường này. Cái gì vậy?
Nặng quá, anh mau cầm lấy cho em. Mau, mau, sao lại nặng như vậy? Tay em hằn đỏ lên rồi này. Không sao chứ? Đây là cái gì vậy? Búp măng. Em lại về quê à? Lần trước em về, anh không chịu cho mẹ anh địa chỉ của anh mà,
Nên cô ấy lấy địa chỉ của em sau đó gửi đồ ăn ngon cho em bảo em chia cho anh ăn cùng. Không cho bà ấy địa chỉ là sợ bà ấy gửi hết đồ này đồ khác cho anh. Không ngờ lại gửi đến chỗ của em. Em vất vả rồi. Không sao.
Em nói cho anh biết, măng này nhúng lẩu là ăn ngon nhất. Sau đó chỗ thịt này với chỗ rau này, em mua đầy đủ hết rồi. Hôm nay chúng ta nhúng lẩu ăn. Trời ơi. Được. Ban nãy em vào, cửa chính không đóng. Anh không sợ ăn trộm à?
Trộm cái gì được chứ? Chẳng có gì cả. Chỉ có thể cướp sắc thôi. Được, vẫn còn luyên thuyên được. Em không mang theo nồi. Anh có nồi không? Để anh đi tìm xem. Được. Em… em cứ ngồi tự nhiên nhé. Em nói xem người như chúng ta
Vất vả rời xa quê hương đến đây là vì cái gì? Không phải chỉ vì muốn kiếm tiền giúp bố mẹ nở mày nở mặt, giúp bản thân nở mày nở mặt, áo gấm về làng hay sao? Vậy nên sắp năm mới rồi anh vẫn một mình ở đây
Cũng không về nhà sao. Anh cũng muốn về chứ. Anh lập nên công ty này bây giờ lại thảm hại như thế, làm gì có mặt mũi mà về. Thực ra là ngược lại. Người nhà của anh đều rất tự hào về anh. Vì thế càng không có mặt mũi nào mà về.
Em nghĩ anh sai rồi. Anh đã là người đột phá khỏi hạn chế từ hoàn cảnh ban đầu rồi. Anh đã rất giỏi rồi. Thực ra lần này đến nhà anh khiến em biết thêm rất nhiều điều mới mẻ. Em nhìn thấy tuổi thơ của anh, chặng đường của anh.
Lần đầu tiên em thử tìm hiểu khát khao thành công của anh. Anh bắt bản thân gánh vác quá nhiều cảm giác sứ mệnh, chính vì như vậy áp lực càng ngày càng lớn. Chuyện du học thế nào rồi? Cứ vậy thôi. Dù sao trường học ở nước ngoài
Đều có quy trình rất phức tạp. Đến đâu hay đến đó. Từ từ vẫn hơn. Nào, nào, nào. Nhanh lên, mẹ anh dặn em mang cho anh đấy. Măng này chính tay mẹ anh đào, em còn tự tay gắp cho anh, vậy phải ngon đến mức nào chứ. Vì thế,
Có thời gian anh cũng về nhà thăm mẹ anh đi. Con người ta có tuổi rồi sẽ chẳng có nhu cầu vật chất gì đâu. Còn nói anh nữa. Không phải em cũng vậy sao, một năm về được mấy lần chứ? Em nói xem, em nói thật cho anh nghe xem,
Thực ra em yêu anh từ lâu rồi đúng không, vì thế mới đến chỗ anh. Anh đừng ảo tưởng nữa được không? Em phụng mệnh của mẹ anh mang măng đến cho anh. Để vài hôm nữa là măng già đi đấy. Cũng đúng. Trương Giai Vân mà kết bạn
Thì sẽ kết bạn với người giàu có. Nhân vật cỏn con như bọn anh bây giờ lại thê thảm như thế thì chỉ chạy qua xem thế nào thôi đúng không? Em thích kết bạn với người giàu khi nào chứ? Lúc kết bạn em chỉ xem họ
Có đáng để kết bạn hay không thôi. Cái này phải cảm ơn mẹ anh, bà ấy mà không đưa chỗ măng này cho em thì sẽ không có bữa lẩu này. Em cảm thấy, bố mẹ anh đều rất vất vả, họ cũng rất nhớ anh.
Anh rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho họ nhiều hơn đi. Em bảo anh liều mạng như vậy là vì điều gì? Muốn sống cuộc sống tốt hơn muốn tạo dựng cơ sở cho gia đình sau này của mình, muốn bố mẹ cũng sống tốt hơn. Nhưng ngành thương mại điện tử
Của chúng ta, hôm nay chúng ta là người đứng đầu đấy, nhưng ngày mai là ai chẳng ai nói trước được. Sóng sau xô sóng trước, sóng trước chết lặng ở bãi cát. Bây giờ anh là sóng trước ở bãi cát. Không gợn nổi sóng nữa rồi.
Em cảm thấy đó mới là điểm tuyệt nhất của con người . Anh xem, sóng sau xô sóng trước, đổi mới từng đợt từng đợt một. Như vậy mới có thể không ngừng phát triển và tiến bộ. Nhưng mà anh tin vào chọn lọc tự nhiên. Kẻ thích hợp thì sống sót.
Vậy em lại thấy ngược lại. Tại sao lại cứ phải chia chủng tộc thành ba, sáu, chín loại chứ? Chính vì vậy mới có nhiều tai họa và chiến tranh như thế. Tại sao mọi người không thể dựa vào nhau để sống, giúp đỡ lẫn nhau chứ? Có phải không?
Anh thích sự lương thiện của em. Nhưng mà lý tưởng quá. Loại người như bọn anh bị cuộc sống giày vò đến tan nát, thực không dám nghĩ tới. Thực ra những câu này cũng không phải là em nói. Là một người bạn nói.
Hơn nữa cách nói của ông ấy còn thú vị hơn em. Vậy sao, ông ấy nói thế nào? Ông ấy bảo, trên thế giới này ai ai cũng giống con thỏ. Có con thỏ đen, có con thỏ trắng, nhưng mà, thỏ đen muốn chạy, thỏ trắng cũng muốn chạy.
Mỗi người đều cố gắng sống nhờ thiên phú mà ông trời ban cho mình. Vì thế chẳng có gì là thích ứng thì sống, không thích ứng thì chết cả. Anh lại khá thích cách ví von này. Người đó chắc cũng rất thú vị nhỉ. Vậy anh có muốn gặp ông ấy không?
Hôm nay à? Được. Nào, nào, nào, bố chỉ nêu ý kiến thôi. Nâng cốc. Nào. Nhưng mà tôi dùng nước thay rượu nhé. Anh chỉ có thể uống nước thôi. Chúc mọi người năm mới mạnh khỏe, vạn sự như ý. Các con phải cố gắng nhiều hơn, sự nghiệp thành công.
Cảm ơn chú Đoàn. Được, nào. – Năm mới vui vẻ. – Năm mới vui vẻ. Hi Tây. Cô Châu, năm mới vui vẻ. Năm mới vui vẻ. Đoàn Nhiên, năm mới vui vẻ. Lão Thẩm, cảm ơn cậu đã rộng lượng với Lão Đoàn như vậy. Cậu thích ăn cá
Nên đã đặc biệt gọi một phần cá cho cậu. Chị Châu, chị còn khách sáo với tôi như thế làm gì. Hai đứa Hi Tây và Nhiên Nhiên mới vất vả. Hai đứa ăn nhiều vào. Chúng cháu không vất vả. Không phải lo cho hai đứa cháu đâu.
Bọn cháu biết tự chăm sóc bản thân. Bình thường anh ấy ăn vô cùng nhiều, ngày nào cũng ăn mấy bát cơm, lại còn mì, cơm trắng gì đó, rất thích ăn các món chính. Không phải lo cho chúng con. Hi Tây, làm CEO một năm, cháu gầy đi rồi đấy.
Cháu gầy đi sao? Cô cũng thấy cháu gầy đi. Làm gì có. Không đâu, bố. Vốn dĩ em ấy chưa bao giờ béo, con còn tưởng con bé này hấp thụ kém. Cơ thể em là chuẩn, đều. Bọn trẻ cũng không hề dễ dàng gì, tôi đều thấy cả.
Đúng rồi, Hỗn Thế Ma Vương nhà tôi nó cũng gầy rồi. Nó mà tới mọi người sẽ thấy. Về rồi sao? Đinh Đinh về rồi sao? Đúng vậy. Nó đang ở nhà ngủ vì lệch múi giờ ấy. Vừa về đã ầm ĩ đòi đi gặp Nhiên Nhiên, gặp Hi Tây đấy.
Ra nước ngoài một chuyến mà to gan lên rồi, còn chủ động đòi gặp hai bọn cháu. Đinh Đinh. Cậu nhìn xem, cậu gầy rồi. Chào chú, chào cô. Bố. Đinh Đinh bây giờ đẹp trai quá. Thật đấy, kiểu tóc của anh được đấy. Đinh Đinh, ăn đi, sắp nguội hết rồi.
Cậu về mà cũng không biết đường nói một câu, như thế mà được sao? Thật đấy. Đinh Đinh, hai bọn em mà anh còn không nói một tiếng, như vậy mà được sao? Anh cảm thấy hai bọn em chỉ là tôm tép thôi, có phải không? Chắc là vậy, anh thấy là vậy.
Em cảm thấy đúng là vậy. Nhìn Đinh Đinh xem, ăn cơm giống y như lúc Đoàn Nhiên về nước. Cơm ở nước ngoài khó ăn thế sao? Không phải chứ, con thấy cũng đâu có gầy đi. Hai đứa chú ý một chút, hồi nhỏ cứ bắt nạt Đinh Đinh,
Bây giờ người ta đã lớn như vậy rồi, hai đứa còn bắt nạt nó nữa à. Không, không, ăn nhiều đi. Đinh Đinh, kệ chúng đi. Ăn nhiều vào nhé. Ăn xong rồi. Đùa đấy, cậu nhìn cậu kìa. Không sao, cậu ăn nhiều vào, không béo.
Cậu mà béo cũng không giảm cân được đâu. Được rồi, được rồi, được rồi. Tôi bảo này, Đinh béo, cậu ở Anh chơi cổ phiếu nhiều năm như vậy, chắc kiếm được không ít nhỉ. Không sao, cơm Trung Quốc ở khu Chinatown ấy, cậu đến đó mà ăn nhiều vào.
Nó vật vã với mấy vụ làm ăn nhỏ, đâu thể so với Đoàn Nhiên, với Hi Tây được. Vụ làm ăn nhỏ đâu. Em nghe nói, Đinh Đinh mở một công ty đầu tư gì đó ở nước ngoài. Chúng ta đâu thể so với anh ấy.
Hai chúng ta ngày nào cũng đi tìm đầu tư, quá vất vả luôn. Anh ấy giỏi hơn chúng ta rất nhiều. Vậy sao? Sau lưng hai người không phải có QE sao? Sao lại phải đi tìm đầu tư chứ? Có chỗ dựa lớn thế thì ai dám đầu tư vào hai người chứ.
Hi Tây người ta đang khiêm tốn. Thế mà con còn không nghe ra. Thằng bé này vẫn còn thiếu kinh nghiệm lắm. Em đưa anh đi đâu thế? Gặp ai vậy? Đến là anh biết ngay. Tin tưởng em là được. Xưa nay anh vẫn tin tưởng em mà.
Đây là bữa tiệc gì thế, sao lại có bốn bộ bát đũa? Có mấy người thế? Hai vợ chồng họ ăn cơm ở đây, em muốn mời họ ăn cơm xong thì qua đây ngồi một lát. Vợ chồng? Còn là vợ chồng sao? Giai Vân. Cô chú tới rồi.
Xin lỗi, chúng tôi đến muộn mấy phút. Không đâu, không sao cả. Cháu vừa mới gọi vài món, còn pha ít trà nữa. Giai Vân. Cô chú mau ngồi xuống đi. Trần Lãng. Chủ tịch Đoàn. Lâu rồi không gặp. Lâu rồi không gặp. Nào, ngồi đi.
Cuộc gặp hôm nay mà Giai Vân sắp xếp, cháu còn tưởng là Đoàn Nhiên tới. Không ngờ là hai cô chú tới. Sao nào? Gặp mấy người già như chú khiến cháu không tự nhiên à? Không có, không có, không có. Chỉ là cháu thấy sợ vì được quan tâm quá thôi.
Được quan tâm quá mà sợ hãi. Chuyện là, cô còn hẹn mấy người bạn ở bên cạnh. Cô đi gặp bọn họ, mọi người cứ nói chuyện trước đi. Để cháu tiễn cô. Không cần, không cần, ở đây đi. Tạm biệt. Cô đi cẩn thận nhé. Được, tạm biệt nhé Giai Vân. Vâng.
Chuyện gì vậy, em hẹn chủ tịch Đoàn thì phải nói với anh một tiếng chứ. Bây giờ anh làm gì có mặt mũi gặp họ. Thật là ngại quá. Không phải anh bảo gặp thì gặp sao… Hai đứa không cần phải thì thầm trước mặt chú Đoàn đâu.
Nào, ngồi xuống nói chuyện đi. Chủ tịch Đoàn, cháu nghe nói dạo trước chú bị ngất khi đang đàm phán, bây giờ sức khỏe thế nào rồi ạ? Bệnh cũ ấy mà. Trong lòng chú biết rõ. Trần Lãng, nếu như chú không nhớ nhầm, sau sự việc ở Tam Á,
Đây là lần thứ hai chúng ta mặt đối mặt ngồi uống trà nói chuyện nhỉ. Chủ tịch Đoàn, bây giờ cháu… làm gì có tư cách ngồi ở đây uống trà nói chuyện với chú chứ. Bản thân cháu cũng biết rõ, cháu làm bao nhiêu việc xấu như vậy
Thật sự rất khốn nạn. Nhưng sự khốn nạn đó không phải ngày một ngày hai có thể luyện thành, cũng không phải ngày một ngày hai sẽ tốt lên được, vì thế muốn uống viên thuốc hối hận. Nhưng làm gì có thuốc hối hận mà uống.
Đừng vội vàng đưa ra kết luận như thế. Trên thế giới này, vẫn có thể mua được thuốc hối hận. Đầu tiên, chú muốn loại bỏ một số hiểu nhầm giữa cháu với bọn chú. Cháu, Nhiên Nhiên, Hi Tây, ba đứa đều là những đứa trẻ tốt ở trong lòng chú.