Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 44 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 44] Rất mong người có thể mang đến cho cậu niềm vui, mang đến cho cậu ánh mặt trời là tôi. Ở bên cậu, tôi cũng rất vui. Cậu cũng có thể mang đến cho tôi ánh mặt trời
Vì cậu là người anh em tốt nhất của tôi. Đúng rồi, tôi bị phát thẻ người tốt rồi. Tôi đã gặp được người mà tôi sẵn lòng trao cho người đó sự ấm áp và ánh mặt trời trong đời. Nói thật nhé Hi Tây, trước đây chú Tiền nói với tôi
Là cậu và Đoàn Nhiên không có hy vọng. Nhưng tôi thấy lần nào cậu cũng rất kiên định. Với cậu, tôi không cách nào khiến cậu vui vẻ như vậy, cho nên tôi… Cậu là Tưởng Triết Dương mà. Cậu có nhiều fan thích cậu vậy mà.
Cậu là ngôi sao lớn trong lòng họ, cậu là người tuyệt nhất. Chỉ là hai chúng ta không có duyên làm người yêu thôi. Cậu nói xem, người mình thích không thích mình thì dù có hàng trăm hàng ngàn fan cũng có tác dụng gì chứ. Cậu không cần à?
Thế nào, vậy cậu chuyển fan của cậu cho tôi đi. Tôi nói thật đấy. Cậu sẽ gặp được một cô gái rất tốt. Ngôi sao lớn như cậu nếu mà yêu đương hay gì thì phải nói tôi biết nhé. Tôi muốn biết tin tức về cậu.
Được, sẽ thông báo cho cậu ngay và luôn, người anh em tốt. Anh em tốt. Livestream thế nào rồi? Được ạ, rất tốt. Nào, số bảy, cô ở đây. Thử livestream đi, lát nữa sẽ có kết quả. Số sáu, cô ở đây. Livestream cho tốt nhé, cố lên.
Đây là hợp đồng của công ty chúng tôi. Trong đó có mức lương, đãi ngộ và cách trả tiền lương, còn có cả thưởng thêm nữa. Đây là hợp đồng tốt nhất tôi từng thấy đấy. Trong này không có điều khoản nào quá quắt cả. Quả nhiên là rất thoải mái.
Sau này các bạn sẽ biết ở mặt này, giám đốc Trần chưa bao giờ keo kiệt. Vừa rồi bạn nói đến điều khoản quá quắt, thực ra đó gọi là hợp đồng không bình đẳng, trái pháp luật đấy. Còn tôi sẽ cố gắng hết sức
Để cung cấp cho các bạn nền tảng này. Chỉ mong cố gắng bao lâu nay của các bạn sẽ có ngày kết quả. Bố, sao bố lại gọi video cho con? Sao vậy? Hôm qua lúc bố chạy bộ nhìn thấy một căn nhà. Nhà màu trắng, hai tầng cực kỳ đẹp.
Bố cảm thấy chắc chắn con sẽ thích. Đúng lúc căn nhà này đang rao bán, giá cũng không đắt. Nếu ở Hạ Môn thì cũng bằng giá của nhà hai phòng. Bố thấy rất được. Nghe có vẻ cũng được lắm. Bố nói đi. Bố nghĩ, tiền tích góp của bố cũng đủ,
Bố muốn mua căn nhà này cho con. Bố nói xem, nếu con đến chỗ bố có phải mọi chuyện sẽ ngày càng tốt hơn không? Như thế con sẽ quên Đoàn Nhiên đi. Phải như thế không? Bố chỉ sợ con rung động với Đoàn Nhiên thôi. Nói chung bố cũng biết
Chuyện tình cảm không dễ dàng khống chế. Bố thấy con khó chịu thì lòng bố còn khó chịu hơn con. Chuyện tình cảm, người khác khuyên trăm ngàn lời cũng không bằng tự con thông suốt. Nhưng con nói xem, con muốn thông suốt thì phải cần thời gian,
Cần thời gian, cần không gian. Thật ra, mấy hôm nay con nghĩ, con có cần qua đó một thời gian không. Gần đây Đoàn Nhiên anh ấy đã tìm được một công việc mới, cũng bắt đầu lấy lại tinh thần, mọi chuyện đều bắt đầu lại từ đầu.
Anh ấy đến một môi trường mới thì phải đối mặt với mọi thứ mới. Rất nhiều chuyện anh ấy cần phải thích ứng. Con không muốn nói với anh ấy trong lúc này. Như thế anh ấy sẽ khó xử giữa con và cô Châu. Con nghĩ vậy là đúng đấy.
Lát nữa bố sẽ nộp cọc tiền nhà đó cho con. Ôi, nhanh thế sao? Con… Con còn rất nhiều chuyện còn chưa xử lý. Bố chờ con xử lý xong những chuyện này sau đó làm xong visa rồi con sẽ nói với bố, được không? Được, con xong rồi nói bố biết nhé.
Bố chờ con. Đây là bạn trai ai vậy nhỉ, đẹp trai thế. Cuối cùng em đã xuất hiện rồi à? Gọi điện không bắt máy, nhắn tin không trả lời, định chờ anh báo cảnh sát bắt em hả? Em bận mà. Đang bận chuyện lên sàn quý hai của TENG.
Còn không phải tại anh sao, anh bảo Âu Dương để lại thương hiệu riêng cho em làm em sắp bận xỉu rồi này. Ngày đầu tiên TENG lên sàn đã bị Đinh Đinh đẩy đi rồi phải không? Sao anh biết? Sao anh không biết chứ? Dẫn em đi dạo nhé.
Anh dẫn em đi dạo chỗ nào? Dẫn em đi trung tâm thương mại mua quà. Anh thấy một chiếc nhẫn rất đẹp nên mua tặng em. Đoàn Nhiên, anh vừa tìm được việc đã mua cho em món quá đắt thế à? Chuyện kiếm tiền có thể làm khó anh sao?
[Em là người duy nhất mà anh luôn tìm kiếm] Thôi đi, giờ em chưa cần. Sao thế? Ừ, gần đây tâm trạng em không tốt lắm, công việc cũng nhiều. Anh chờ em ổn hơn nhé. Em muốn chọn thật kĩ, được không? Viện cớ.
Không mua nữa, không mua thì em muốn làm gì? Em đói rồi, anh có đói không? Còn mang đồ ăn nữa cơ à? Cá viên. Ai bảo anh thích ăn cá viên nhất? Anh thích ăn gì nhất? Bánh trứng? Hai chúng ta ăn một hộp nha?
Vừa rồi chỉ lo nói chuyện của em, còn anh thì sao, đổi việc mới có thích ứng không? Ngày nào cũng rất phong phú, bận rộn vô cùng, gặp được được đủ loại người ở khu thương mại, rất tốt. Ngày nào anh cũng gặp rất nhiều người tới tới lui lui khu này
Với tâm trạng khác nhau, trạng thái khác nhau, biểu cảm khác nhau. Nghe họ kể những câu chuyện khác nhau, bản thân cũng có thể cảm nhận được rất nhiều chuyện. Em tưởng anh làm quản lý tầng ở QE là để sau này trải nghiệm cuộc sống.
Anh đến là để trải nghiệm cuộc sống mà. Vậy nếu em nói anh vẫn đang viện cớ, anh có nhận không? Anh đang trốn tránh đấy. Chúng ta ở RUI dốc sức làm việc, nỗ lực hết mình nhưng cho dù chúng ta nỗ lực thế nào chỉ một câu của Thẩm Đinh Đinh
Đã có thể lấy đi mọi thứ của chúng ta. Nếu có anh, anh không đi, anh vẫn ở công ty thì có thể mọi chuyện sẽ khác. Ít nhất mỗi ngày em được gặp anh, em sẽ rất vui. Anh có thể cho em năng lượng. Hi Tây, em cũng hiểu cho anh với.
RUI… Chuyện này đã cho anh nhận thức mới về thế giới. Cho anh thêm thời gian để anh tìm lại phương hướng, được không? Em có cần ra nước ngoài một thời gian không? Bố nói với em, muốn em đi với ông ấy. Hai chúng ta có cần
Chia tay một thời gian không? Nguyên nhân của em… chính là vào lúc em khó khăn anh đã làm gì? Mỗi ngày anh đều ở bên em, nói rất nhiều lý lẽ với em, mang đến cho em hy vọng, giúp em nhìn thấy ánh mặt trời.
Giờ đổi lại người rơi vào khó khăn là anh, tại sao em không thể làm được như anh? Em không thể hồi phục tâm trạng của anh. Em cũng không thể cho anh sự an ủi tốt hơn. Hơn nữa em còn lây cho anh những cảm xúc không tốt của mình.
Lúc thì em không bắt máy của anh, lúc thì lại nhắc đến những chuyện này như vừa rồi. Hi Tây, anh hiểu cảm giác của em. Anh cũng biết, mỗi người có thái độ và phương thức biểu đạt khác nhau trong cùng một sự việc. Anh hiểu.
Anh biết em muốn tốt cho anh. Em cảm thấy em làm bạn gái Đoàn Nhiên rất thất bại. Từ trước đến nay, thật sự rất thất bại. Đi đi. Chú Tiền ở nước ngoài nhiều năm rồi, chú ấy muốn em đến đó. Chuyện này anh hiểu. Anh hiểu mà.
Em nên đi xem thử. Nhưng hai chữ chia tay này thì đừng bao giờ nói ra. Đừng bao giờ nói lần nữa. Đoàn Nhiên… Tuần sau về nhà ăn cơm. Anh bảo mẹ anh làm vài món ngon. Mọi người cùng nhau chia tay em, được không? Nghe lời đi.
Nếu các bạn đã chuẩn bị xong thì giơ bảng cho tôi biết. Nào, bắt đầu livestream. Lâu lắm rồi không đứng trên bục này. Sau khi khóa tài khoản, anh rất nhớ nơi này. Em nhìn xem, tất cả chỗ dựa tinh thần khi livestream đều nằm ở đây. Trước đây chỗ này
Có một cái ghế cao. Anh ngồi trên đó, lúc thì đứng lúc thì ngồi xổm, lúc thì ngồi xuống, cứ đi qua đi lại ở đây. Thật à? Thật. Hôm nay không cần chỗ dựa tinh thần nữa rồi. Chỗ dựa tinh thần của hôm nay đang đứng bên cạnh anh rồi.
Anh vừa ký hợp đồng với một nhóm streamer mới, đây chỉ là bước đầu tiên lên Mặt Trăng thôi. Tiếp theo, anh còn phải đào tạo họ, tạo hình tượng cho họ, đào tạo FC và còn phải xác định phương hướng thích hợp, nhãn hiệu nữa, v.v… Em nói xem,
Anh đã đi bước đầu tiên rồi vậy có phải chinh phục vũ trụ cũng là chuyện trong tầm tay không? Giai Vân, cuối tuần này rảnh không? Cuối tuần có một buổi họp lớp. Thật ra không đi cũng được. Không đi được không? Chắc được.
Trước đó, lúc nói chuyện với giám đốc Ngô, anh có rất nhiều ý tưởng. Nói đến chuyện chuỗi cung ứng, anh muốn mời cô Trương cùng đến chợ quần áo giúp anh làm cố vấn chuỗi cung ứng. Tự anh không đưa ra ý kiến được. Vậy em phải học hỏi trao đổi
Ra trò với thầy Trần rồi. Chú Đoàn, cô Châu, lần này cháu đi nước ngoài đoán chừng phải một thời gian dài không gặp được cô chú. Cháu có mang bột Protein đến. Đến đó cô chú có thể giữ trong nhà mỗi sáng pha một ly uống. Hi Tây thật hiếu thảo.
Được, chú nhận. Hi Tây, chú và cô Châu đều không nỡ cho cháu đi. Ban đầu lúc Đoàn Nhiên đi Anh, Hi Tây cũng rất muốn đi nhưng lại không nói ra, đúng không? Lúc đó cháu không biểu hiện rõ ràng đấy chứ? Không biểu hiện ra nhưng cô cảm nhận được.
Người làm mẹ luôn có sự nhạy cảm trời sinh, bình thường mà. Hơn nữa bố Tiền đang ở nước ngoài, cháu cũng không yên tâm. Đúng, đúng, đúng. Cháu cảm thấy lúc này cũng nên chăm sóc ông ấy. Đúng đấy. Thế anh cũng cần người khác lo lắng chứ.
Bố mẹ anh cũng cần người chăm sóc mà. Em nói xem em đi rồi bỏ lại mình anh thì anh sống sao? Anh mau tìm một cô bạn gái đi. Cô Châu cũng sốt ruột vì anh rồi đấy, anh phải chủ động, tích cực lên. Anh tìm bạn gái gì chứ hả?
Người ta đều nói lập thân trước, lập nghiệp sau, rồi mới thành gia, đúng không? Anh chưa có gì cả mà. Anh tìm bạn gái gì chứ. Bố, mẹ, con không tìm bạn gái nhé. Con không tìm, con sợ Hi Tây không vui. Con trai, thành gia lập nghiệp,
Trước thành gia sau lập nghiệp. Bố với mẹ con kết hôn rồi có con sau đó sự nghiệp mới từ từ tốt lên. Đúng đấy. Đúng không? Mẹ con còn nóng lòng hơn bố. Nóng lòng bế cháu đấy. Hi Tây à, bỗng nhiên cháu gấp gáp ra nước ngoài có phải đã gặp
Vấn đề gì trong công việc không? Không có đâu chú Đoàn. Chú nghe Đoàn Nhiên nói cháu bị Đinh Đinh điều đến bộ phận nghiên cứu phát triển. Làm việc không vui sao? Không có đâu, chú Đoàn. Đinh Đinh rất tốt. Lần này hàng mẫu
Thương hiệu riêng của công ty xảy ra vấn đề. Anh ấy còn chủ động đề xuất hủy mẫu. Cháu muốn cố gắng cứu vãn. Anh ấy còn bật đèn xanh cho cháu ở công ty cơ, cũng giúp đỡ cháu tìm các nguồn tài nguyên.
Đây là trách nhiệm của người lãnh đạo công ty. Thằng nhóc Đinh Đinh này làm ăn rất khôn khéo. Nhóc đó lúc nhỏ đã rất nghịch, rất đáng ghét rồi. Ở công ty, ở thương trường, cháu cảm thấy anh ấy có cách nhìn của riêng mình. Được.
Được rồi, chú cứ yên tâm đi. Cháu tin RUI trong tay anh ấy sẽ càng lúc càng tốt hơn. Mong vậy. Hy vọng vậy. Thật ra hôm nay ngoài việc đến từ biệt cô chú thì cháu cũng rất cảm ơn cô chú đã nuôi cháu khôn lớn suốt bao năm nay.
Thật sự rất vất vả. Hơn nữa, lúc này cháu nói muốn đi, trong lòng cháu thật sự cảm thấy rất có lỗi với cô chú. Anh cũng cảm thấy có lỗi, vậy ở lại đi. Chúng ta cùng chăm sóc bố mẹ chúng ta. Đúng không? Anh đâu biết chăm sóc người khác đâu,
Anh chăm sóc không tốt. Đúng rồi, mình đón chú Tiền về đây đi. Hai chúng ta chăm sóc ba người họ, được không? Giờ môi trường trong nước còn tốt hơn nước ngoài nhiều đấy. Đoàn Nhiên, con bớt nói vài câu đi. Cháu vào nhà bếp một lát. Được.
Hi Tây, để cô giúp cháu. Giai Vân, vẫn còn một đoạn nữa mới đến. Hay mở nhạc cho em nghe nhé? Em đang nghe đây. Đang nghe? Em nghe ở đâu? Em đang nghe ánh mặt trời, gió, và cả mùa xuân. Em có hứng thật đấy. Được rồi, anh mau nói đi.
Anh vừa lên xe em đã nhận ra anh có rất nhiều chuyện muốn nói với em. Cái này mà em cũng nhìn ra rồi à? Hay là em nói cho anh nghe xem việc kinh doanh hiện giờ của công ty còn có thiếu sót hay vấn đề gì được không?
Nói một cách công bằng nhé, em nghĩ Cloud hiện giờ quản lý tốt hơn nhiều so với RUI lúc trước rồi, đặc biệt việc quản lý quy trình cả mặt quản lý tinh tế hóa nữa, mọi thứ đều rất thấu đáo và chính xác. Biết làm sao được,
Đây chính là ưu thế của trai kỹ thuật mà. Anh đừng có mà kiêu ngạo vội, em còn chưa nói xong đâu. Nhưng mà mỗi quy trình chắc chắc đều có chỗ chưa hoàn hảo. Em nghĩ rằng quy trình này của anh
Tuy có thể nâng cao hiệu suất trong một khoảng thời gian nhất định nhưng mà cũng có vài điểm lãng phí nhân công. Ví dụ nhé, anh không cần thiết phải bố trí hai trợ lý cho một streamer. Anh cũng không cần thiết phải lên kế hoạch
Về thời gian bắt đầu, kết thúc livestream cũng như việc làm sao để đối phó, quản lý fan trong phòng livestream. Anh cũng có thể tìm vài điểm mềm dẻo khi thực hiện trình tự hóa mà. Nói tóm lại em nghĩ là có thể linh hoạt hơn chút nữa.
Anh thấy em nói rất đúng, nhưng con người anh khá nghiêm khắc. Anh muốn tạo ra khuôn mẫu hình thức để thiết lập cho họ một bầu không khí mang tính cạnh tranh, để lòng hiếu thắng của họ mạnh hơn nữa. Bằng cách này mọi người cũng gắn kết với nhau hơn
Hơn nữa, còn có thể mở ra một con đường mới. Anh từng nghe nói đến nhà văn Antoine, tác giả của Hoàng tử bé chưa? Đã từng nghe. Thật không vậy? Ông ấy từng nói một câu. Ông ấy nói rằng, nếu bạn muốn đóng một con thuyền
Thì bạn đừng tìm một đám người đi nhặt gỗ mà bạn phải dạy họ hướng về biển cả. Anh từng đọc qua thật này. Hi Tây à, cô thật lòng rất cảm kích cháu, cảm ơn cháu đã suy nghĩ cho cô. Cô Châu, lần này sau khi ra nước ngoài
Cháu không định về nước sớm đâu ạ. Cả chuyện của cháu và Đoàn Nhiên nữa, cháu cũng sẽ từ từ kéo giãn khoảng cách, dẫu sao thì thời gian cũng sẽ làm mờ tất cả. Cháu cũng sẽ tự cố gắng kiểm soát bản thân. Cô yên tâm,
Cháu sẽ không làm những việc khiến cô lo lắng đâu. Cháu chịu thiệt thòi rồi Hi Tây. Không thiệt thòi. Thật ra cháu rất lo lắng cho Đoàn Nhiên. Anh ấy vừa mới bắt đầu sự nghiệp cũng chưa tìm được phương hướng. Đợi anh ấy tìm được phương hướng rồi
Anh ấy lại bận bịu cũng không có thời gian chăm sóc cô chú. Cô và chú Đoàn nhất định phải chú ý sức khỏe nhé, đặc biệt là chú Đoàn. Hi Tây, cháu có nghĩ rằng cô quá ích kỷ không? Cô nói gì vậy? Đây là tấm lòng mà cô và chú Đoàn
Chuẩn bị cho cháu. Cháu không cần, cô đang làm gì vậy? Cháu thật sự không cần đâu. Vì cháu biết đấy, nhà chúng ta không được như trước nữa. Nếu điều kiện tốt như ngày trước, cô đã chuẩn bị nhiều hơn rồi, đúng không? Dẫu sao cô chú cũng lo lắng
Khi cháu ở bên ngoài như vậy. Cầm lấy đi. Cô Châu. Giai Vân, em thấy chiếc này thế nào? Cũng được, tuy là kiểu dáng cơ bản nhưng cũng là thứ cần thiết. Em nghĩ lúc livestream chắc cũng phối đồ được. Vậy anh đi thương lượng giá với bà chủ. Được. Bà chủ,
Lô hàng này còn bao nhiêu chiếc vậy? Tôi muốn lấy hết. Mỗi loại đều còn mấy trăm chiếc. Em xem tiếp xem còn muốn lấy gì nữa không? Làm gì vậy? Lại đây. Cái này, cái này thật sự không ổn. Cái này càng không hợp. Ông chủ Trần,
Người yêu anh dễ thương quá, mau đứng cẩn thận để người ta chụp đi. Còn chưa… chưa… Nhanh. Nhanh, nhanh, nhanh, quay lại đây đi. Anh đừng có ưỡn bụng lên được không vậy? Anh làm gì có bụng, không có đâu nhé. Như này à? Được rồi, bức này được đó.
Anh xem này. Ông chủ Trần, có cô vợ xinh đẹp, hiền thục lại phóng khoáng thế này mà sao không đưa ra ngoài sớm hơn? Tôi… Được rồi, em gửi ảnh cho anh rồi đấy. Anh tự xem đi. Nhớ thanh toán nhé. Em tới cửa hàng tiếp theo đây. Cố lên.
Mọi người có chuyện gì giấu anh đúng không? Hai ngày trước anh nói với mẹ chuyện em sẽ đi nước ngoài, mẹ anh cũng kéo bố anh nói chuyện riêng với nhau rất lâu. Đoàn Nhiên, em nghĩ anh có thể tới Cloud Live làm việc,
Dù sao thì chú Đoàn cũng là cổ đông lớn ở đó. Lát nữa để anh đưa em về. Không cần, anh không cần đưa em về đâu. Em đã hẹn với Giai Vân rồi. Giai Vân vẫn chưa đi à? Mai đi. Em cũng thăm hỏi cô Châu và chú Đoàn rồi.
Giờ cũng đã muộn, em nên về thôi. Ngồi lát nữa đi, ngồi thêm lát nữa rồi hãy về. Lát nữa có việc mà. Giai Vân, hôm nay thật sự anh rất vui. Anh không ngờ… Em cũng rất vui, hơn nữa em cũng đoán được anh định nói gì rồi. Nhưng lần này
Để em nói trước được không? Được. Lúc trước em luôn từ chối anh, từ chối Hi Tây, từ chối kinh doanh cùng với hai người, còn kiêu căng nói em muốn cưới người có tiền, em không muốn làm việc, em muốn về dưỡng lão. Thật ra trong lòng em biết em vẫn luôn
Trốn chạy con người thật sự của mình. Con người ấy chẳng sống thoải mái chút nào. Thật ra anh rất hiểu, những người từ thị trấn nhỏ ra thành phố dốc sức làm ăn như chúng ta, ai mà không muốn bén rễ mọc mầm ở đây. Nhưng thật sự rất khó,
Áp lực quá lớn. Vậy nên em vẫn luôn rất biết ơn Hi Tây và Đoàn Nhiên, hai người họ đều không bỏ rơi em, vẫn luôn cố gắng cùng em. Lúc đầu anh với Hi Tây hết lần này tới lần khác thuyết phục em em đều không đồng ý,
Cuối cùng anh biết Đoàn Nhiên làm thế nào khiến em đồng ý không? Hi Tây à, chuyến đi nước ngoài lần này không biết bao giờ chúng ta mới được gặp lại, nhất định phải chăm sóc tốt cho bản thân nhé. Hứa với cô, sau khi tới nơi
Mỗi tuần phải gọi điện về cho cô nhé. Không phải mỗi tuần, cháu nhớ cô cháu sẽ gọi về ngay cho cô. Được. Hi Tây, thời gian nữa chú đi kiểm tra sức khỏe. Nếu kiểm tra lại mà sức khỏe không có vấn đề gì lớn thì chú và cô Châu
Sẽ đến chơi với cháu và bố cháu. Tốt quá, hai người đến nhanh nhanh nhé. Chắc bố Tiền vui chết mất. Được rồi, cô chú cũng không cần tiễn cháu nữa. Nào, nào, nào, ôm ôm, ôm ôm. Cháu đi đây. Ra nước ngoài rồi, em tự chăm sóc tốt cho bản thân đấy,
Có chuyện gì cũng đừng sợ. Có anh ở đây, có gì cứ tìm anh. Nghe thấy rồi chứ, nghe thấy rồi chứ? Nhẹ thôi, em nghe thấy rồi. Anh làm anh thì phải cho ra dáng anh nhé. Anh ở nhà chịu khó trò chuyện với cô Châu chú Đoàn,
Hãy chăm sóc họ cho tốt. Em đừng lo lắng cho anh nữa, tự chăm sóc tốt cho bản thân đi. Em sẽ chăm sóc tốt cho bản thân. Được rồi, được rồi, em đi đây. Được, mau, mau đi đi, mau đi đi. Cháu đi đây. Em nhận được giấy thông báo rồi à?
Ngày mai em đi rồi. Anh thấy gần đây em rất quan tâm đến anh và Cloud Live. Anh còn tưởng rằng em sẽ ở lại cùng lập nghiệp với anh cơ. Trần Lãng, hôm nay em hẹn gặp anh chính là muốn chào tạm biệt anh,
Sau này anh phải dựa vào bản thân rồi. Thật ra, chúng ta đã định là không thể ở bên nhau rồi. Cái này anh biết. Em thật sự không muốn tăng thêm gánh nặng cho anh nữa. Cũng giống như những gì anh vừa nói, chúng ta đều là những người trẻ
Từ thị trấn nhỏ lên đây. Cuộc sống của chúng ta đã quá nhiều, quá nhiều gánh nặng rồi. Em không muốn trở thành gánh nặng thêm cho anh. Giống như chuyện thương hiệu riêng lần trước vậy, nếu không phải vì em thì anh cũng không dễ dàng
Bị Đinh Đinh lợi dụng như vậy rồi. Em vẫn giận vì chuyện đó đúng không? Anh có biết, nếu anh cứ mãi đuổi theo những thứ không thuộc về anh, cứ muốn có thật nhiều thứ thì anh sẽ bị những thứ đó trói buộc không thể có được hạnh phúc không? Giai Vân,
Vừa nãy ở trong xe chúng ta có nói tới Hoàng tử bé, em còn nhớ không? Tuy anh không phải hoàng tử nhưng anh thật sự coi em là hoa hồng của anh. Anh sẽ bảo vệ em cả đời này. Đi Anh thì cứ đi Anh đi, em đi bao lâu
Thì anh sẽ đợi bấy lâu. Anh nhìn kìa hoàng hôn đẹp quá. Nhưng hoàng hôn có đẹp đến mấy cũng chỉ là chuyện thường ngày thôi, là chuyện thường ngày mà anh không thể thay đổi được. Đời này nhất định phải biết học cách từ bỏ
Nếu không làm sao mà hạnh phúc được? Giai Vân, em biết tại sao anh rất thích mặt trời lặn không? Vì nó giống như trái tim anh thích em vậy. Tuy biết nó sẽ lặn xuống từng chút, từng chút một nhưng ngày thứ hai nó lại mọc lên như thường.
Anh thích em như vậy đó. Muốn thay đổi cũng không thay đổi được. Hẹn chị đến nơi thơ mộng thế này là có chuyện gì vậy? Muốn hóng gió biển giải sầu. Xảy ra chuyện gì rồi à? Hi Tây lại từ chối em rồi, lần này từ chối triệt để luôn.
Có những chuyện nên buông tay thì hãy buông tay đi. Vì chị nghĩ buông tay là không cố chấp với nó, cũng không cố chấp với bản thân mình. Có đôi lúc, chỉ cần em trải qua, em cống hiến là được rồi. Nhưng kiểu cống hiến đó
Cũng là một hình thức tôn trọng tình yêu của bản thân. Nếu không chấp nhận, không cảm kích thì cũng là lẽ chính đáng, không thể trách được. Nhưng chị nghĩ ngộ nhỡ ngày nào đó duyên phận tới, chị lại gặp được người chị yêu nhiều hơn thì sao?
Cả em nữa, còn trẻ mà, đúng không? Bao nhiêu fan trẻ thích em như vậy, em sợ gì chứ? Nói không chừng lát đi về em sẽ gặp người con gái của đời mình ở ngay giao lộ tiếp theo cũng nên. Vậy nên, những chuyện nên cho qua thì hãy cho qua đi.
Chị Âu Dương, chị nghĩ thoáng thật đấy. Thật ra ngày trước chị từng nghĩ tới một chuyện. Thật ra chuyện của hai người họ cũng rất dễ hiểu. Tuyệt đối đừng đánh giá thấp sức mạnh của việc ở bên nhau. Hai người họ lớn lên với nhau từ nhỏ, cùng sống với nhau,
Giờ lại cùng làm việc, cùng lập nghiệp, đồng cam cộng khổ, trải qua bao nhiêu, bao nhiêu là chuyện. Nói thật, chị nghĩ người khác rất khó xen vào giữa họ. Vậy chị nói xem, họ có thể sao chúng ta lại không thể chứ? Chúng ta có thể gì chứ? Lập nghiệp đó.
Em suy nghĩ đi đâu vậy? Lập nghiệp cái gì chứ? Không phải chứ, chị không biết thật đấy à? Từ sau khi chị rời đi, cả đội như mớ hỗn độn vậy. Lúc trước khi chị còn ở đó, em không cần lo lắng gì cả. Giờ thì hay rồi,
Em còn phải chỉ dạy cho họ nữa. Vậy nên thật sự điều tốt nhất đối với em là hai chúng ta làm việc chung với nhau. Nhưng mà Dương Dương à, một công ty chỉ nên có một người quyết sách thôi. Nếu chị mà quay về
Thì chẳng phải lại giống như ngày xưa sao? Chị, chị nghe em nói đã, ngày trước em nghe lời mẹ em như vậy là vì em quá hiếu thuận, chị cũng biết mà. Vậy nên là nếu chị thật sự có thể quay về thì em sẽ đi nói chuyện với mẹ em.
Vậy nên cậu không định nói cho Đoàn Nhiên biết chuyện về cô Châu à? Cậu sợ anh ấy hổ thẹn trong lòng khiến tình cảm của hai người không còn thuần khiết nữa đúng không? Người hiểu mình không ai khác chính là Giai Vân. Thật sự lúc mình nghe nói
Cô Châu gián tiếp gây ra vụ tai nạn của mẹ mình, mình cảm thấy như trời sắp sập xuống vậy. Mình không thể tưởng tượng nổi nếu Đoàn Nhiên mà biết thì anh ấy sẽ nghĩ thế nào? Vấn đề của hai người có lẽ hai người cùng giải quyết sẽ tốt hơn đấy.
Cậu xem những gì cậu vừa nói đều là suy đoán của cậu đối với Đoàn Nhiên. Thật ra cậu không hề biết rốt cuộc anh ấy sẽ giải quyết thế nào. Mình không dám hỏi, cũng không đủ tự tin. Mình yêu Đoàn Nhiên.
Anh ấy giống như mạng sống thứ hai của mình vậy nhưng mình thật sự không có cách nào để đối diện với nút thắt trong tim đối với cô Châu, mình không biết nên làm thế nào. Vậy nên cậu lựa chọn trốn tránh? Không có, giờ mình đang lựa chọn
Để thời gian đưa ra đáp án cho mình. Người chờ đợi thụ động thế này không giống Tiền Hi Tây mà mình quen chút nào. Tính cách của mình có thể bốc đồng, có thể thẳng thắn nhưng mình không thể làm tổn thương người khác đúng không? Nếu mình ở lại,
Chắc chắn cô Châu sẽ rất đau buồn, chú Đoàn cũng khó xử. Nếu Đoàn Nhiên biết được thì mình thật sự không biết anh ấy sẽ lựa chọn sao nữa. Dù sao thì mình cũng quyết định rồi. Còn cậu thì sao? Mình cũng ngả bài với anh ấy rồi. Cuộc sống mà,
Lên lên xuống xuống, hợp hợp tan tan, thuận theo tự nhiên thôi. Đối với người như cậu, mình chỉ cần ở bên cạnh cậu là được rồi. Làm gì vậy? Hi Tây, cậu là bạn tốt nhất của mình. Thật đấy, mình cảm thấy cậu lúc nào cũng mạnh mẽ xông pha,
Rồi dũng cảm, thẳng thắn khiến một người thụ động như mình cũng trở nên tốt hơn rất nhiều.