Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 29 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 29] Anh nhìn xem, Đoàn Nhiên. Nhìn này, đây là Phi Phi. Cô ấy đăng lên trang cá nhân này. Cười vui vẻ đấy nhỉ. Like cho cô ấy nào. Chuyện của Phi Phi đã qua rồi,
Cuối cùng em cũng có thể nhẹ nhõm rồi đấy. Nhưng mà, cho dù chuyện này đã kết thúc, sau này anh cũng đừng nhắc đến chuyện bảo em về RUI nữa, được không? Em nói thật đấy. Công việc hiện tại tuy vô cùng bình thường, nhưng em cảm thấy rất hài lòng,
Có cảm giác chân thực đã lâu không thấy. Em cảm thấy rất vui. Coi như là một kiểu bổ sung tín ngưỡng vậy. Em không muốn khoảng thời gian này trôi qua quá nhanh. Được. Được. Vậy em lên nhà đây. Đi đi. Anh mang cho em mấy cuốn sách.
Mấy cuốn này rất có ích cho em. Hay lắm đấy, lúc nào rảnh em đọc thử, coi như học tập luôn. Anh cố tình đúng không? Rõ ràng biết bây giờ là lúc em nghỉ ngơi, anh còn đưa cho em sách phức tạp như vậy. Vậy thì đừng đọc,
Cứ để ở nhà không được sao? Quan tâm đến em như vậy à? Mau đi đi. Anh đưa cho em cầm nào. Cái này khó quá đi mất. Chuyện đó… Chuyện gì? Cảm ơn nhé. Mau lên nhà đi. Em lên nhà đây. Được. Anh lái xe chú ý an toàn nhé.
[Tiệm tạp hóa] Xin chào, phiền chị thông báo với giám đốc Trần, bảo là Coca tới rồi. Xin lỗi, giám đốc Trần đang họp. Lần sau chị đặt hẹn trước rồi hãy đến. Tôi không cần đặt hẹn. Chị cứ nói với anh ấy là Coca tới rồi, chị không hiểu à?
Coca đúng không? Nào, đi theo tôi. Cầm lấy. Ở đây đợi tôi. Cô ấy có thay đổi rồi. Được, vậy tôi hiểu rồi. Sắp xếp trước đi. Ý của anh là gì? Nào, danh sách sản phẩm. Ở đây sao? Đúng vậy. Phòng trang điểm và phòng livestream riêng
Mà trước đây hứa với tôi đâu? Ngày 11/11 bận lắm, cứ dùng tạm đi. Phòng trang điểm ở trên tầng, phòng nào trống thì dùng phòng đó. Nhưng giám đốc Trần đã hứa với tôi rồi. Tôi muốn tìm anh ấy, anh ấy ở đâu?
Giám đốc Trần đang bận, có chuyện gì cô cứ tìm tôi. Đội ngũ quản lý sẽ sắp xếp cho cô sau. Ngày 11/11 bận lắm, tôi đi trước đây. Vẫn chưa chịu xuống ăn cơm. Lão Đoàn, hôm nay đừng đến công ty nữa, em đi cùng anh tới bệnh viện được không?
Làm gì? Không phải anh bảo tức ngực sao? Anh phải đi kiểm tra xem thế nào chứ. Là bệnh cũ thôi, anh biết rõ mà. Hôm nay công ty còn cả đống việc. Chào bố mẹ. Ôi trời, cuối cùng cậu ấm cũng xuống rồi. Mau ăn đi. Ngủ không ngon.
Anh chàng đẹp trai, ăn cơm không nghịch điện thoại được không? Con không thấy mẹ đăng trên trang cá nhân à? Trang cá nhân của mẹ, một ngày đăng mười mấy bài bảo con xem cái nào? Mẹ con thích như vậy đấy, đăng không biết chán luôn.
Không đúng, đó là thích chia sẻ, thích chia sẻ. Thích chia sẻ nhé. Mới sáng sớm hai người làm gì vậy? Đừng có bắt nạt mẹ nữa được không? Hi Tây mà ở đây thì hai người đâu dám làm vậy. Được rồi, ngồi xuống. Đợi một chút, để em.
Hi Tây, đúng thật là lâu lắm rồi không thấy nó. Con bé làm ở quầy bán hàng thế nào rồi? Rất tốt. Con bé định khi nào quay về RUI làm? Theo con nghĩ, cứ để em ấy nghỉ phép, nghỉ ngơi một thời gian. Lúc trước mệt quá,
Bây giờ nhân cơ hội này thư giãn, khôi phục tinh thần. Con đưa cho nó mấy cuốn sách mà bố dặn chưa? Con làm việc mà bố không yên tâm sao? Được. Nghỉ ngơi một thời gian cũng tốt. Nhân cơ hội này tổng kết lại kinh nghiệm,
Tích lũy kiến thức, đọc thêm nhiều sách, cũng coi như nạp năng lượng cho bản thân. Em chẳng thấy giống nghỉ ngơi tí nào, càng mệt hơn thì có. Thế nào, người đẹp, có thích chiếc này không? Không thích lắm, cũng bình thường thôi. Cô xem đi.
Đây đều là quần áo do cô chọn, nếu cô cảm thấy cái nào hợp và thích, cô có thể để ở quầy lễ tân để tính tiền. Không sao, không lấy nữa, không thích lắm. Không lấy nữa, cảm ơn, cảm ơn. Lại là một người đến thử quần áo.
Bây giờ toàn là chuyện thế này vậy? Cầm điện thoại đến mua quần áo, còn chưa ra khỏi phòng thử đồ đã chụp ảnh xong, cũng đặt luôn hàng trên mạng rồi. Cứ như vậy, chúng ta bán thế nào được.
Có lẽ lại có sàn thương mại điện tử nào đó có chương trình khuyến mãi. Khách chỉ đến để thử quần áo. Vậy phải làm thế nào, dọn đi thôi. Ngày 11/11 sắp đến rồi, chắc các con sẽ rất bận. Nếu Hi Tây không ở đó, các con có quản lý nổi không?
Bố cũng hiểu về ngày 11/11 nhỉ? Con xem con nói cái gì vậy. Bố của con dù sao cũng làm thương mại điện tử một năm rồi. Doanh số kinh doanh ngày 11/11 trên mạng trực tuyến và ở cửa hàng truyền thống đều quan trọng như nhau.
Ngày 11/11 bây giờ đã phát triển thành ngày lễ mua sắm của toàn quốc rồi. Cửa hàng truyền thống nhất định phải theo kịp, phải đi theo thời thế. Cửa hàng truyền thống cũng nên hưởng ứng độ hot của ngày 11/11. Nhưng con cảm thấy,
Thực ra ngày 11/11 cũng không giúp được gì nhiều cho cửa hàng truyền thống, chẳng có ý nghĩa gì cả. Đó là vì bọn con giảm giá lung tung, tặng phiếu ưu đãi lung tung, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thị trường bán lẻ. Ngành của bọn con là như vậy.
Ngành nghề mới vẫn chưa có quy định cụ thể. Không giống những ông chủ lớn của doanh nghiệp bán lẻ. Mọi người đều từng trải, đều hiểu rõ, tinh thần cũng rất thoải mái. Giới livestream bọn con, những người thành công đều tự xoay sở một mình, từ các ngành nghề khác nhau
Chuyển sang làm livestream. Bọn con muốn chọn một người đứng đầu làm việc gì đó, nhưng chỉ tập hợp mọi người lại để họp cũng rất khó. Chẳng có ai nghe bố cả. Bố lại cảm thấy bọn con nên học hỏi hiệp hội kinh doanh truyền thống..
Mọi người đều có thể bình tĩnh ngồi xuống cùng bàn bạc vấn đề, giải quyết vấn đề, đưa ra một quy tắc cho ngành nghề. Phải có một tổ chức thống nhất. Cho tôi hết những thứ này sao? Cho cô hết đấy. Hôm nay, tôi làm cô phải vất vả một phen,
Tôi tới để ủng hộ cô, cổ vũ cô đó. Không được, sếp Đoàn. Mấy ngày nay tôi có rất nhiều cuộc hẹn xem mắt. Tôi mà béo lên thì không ai thèm để ý đến tôi đâu. Cô không hiểu rõ tình hình bây giờ sao? Bây giờ là lúc nào rồi?
Qua ngày 11/11, cô chính là bà chủ nhỏ rồi, xem mắt cái gì chứ, không cần xem mắt, ăn đi. Cũng đúng nhỉ. Vậy hôm nay tôi nghe theo anh hết. Đúng. Tôi nói cho cô biết, công việc hôm nay của cô vô cùng đơn giản. Đó là phát phiếu giảm giá.
Ra sức phát, dốc sức phát. Không cần tiết kiệm tiền cho tôi, phát được bao nhiêu thì phát. Anh yên tâm đi, sếp Đoàn. Chuyện phiếu giảm giá, tôi đã sắp xếp xong hết rồi. Mỗi giờ tròn tôi đều sắp xếp phát phiếu giảm giá.
Phải nói, vẫn là Tô Tô hiểu tôi nhất. Sếp Đoàn, sao hôm nay anh lại phấn khích như vậy? Đâu chỉ phấn khích, hôm nay tôi giống như thủy thủ Popeye vừa ăn rau chân vịt vậy. Haizz, cả người tôi tràn trề sức lực, nhưng không trút đi đâu được.
Tô Tô, Tô Tô, mau qua đây mà xem. Sếp Đoàn, anh mau xem kìa. Vừa rồi, sau đợt phát phiếu giảm giá, [Chỉ tiêu hiện tại] [Số tiền thanh toán (NDT) – Lượt truy cập] lượng fans của chúng ta đã tăng vọt lên 30 nghìn, lượng đơn đặt hàng tăng vọt lên 10%.
[Phiếu ưu đãi – đã gửi] [Số đơn hàng] Được rồi, được rồi. Ngày 11/11 lần này chúng ta thành công rồi kìa. Tôi đã bảo cô phải phát phiếu giảm giá từ lâu rồi, đúng không? Cô cho phải cho người tiêu dùng lợi ích,
Không có phiếu giảm giá, ai thèm mua đồ nhà cô nữa, có đúng không? Cứ đà này, không cần xem mắt nữa. Không cần phỏng vấn nữa. Sau này cô sẽ là bà chủ nhỏ. Anh qua đây, nào, nào. Qua đây, qua đây, qua đây. Vu Thế, anh xem này, mau xem đi.
Mau lên, qua đây. Vu Thế, Vu Thế, anh xem đi. Trưa nay sang nhà hàng bên cạnh, bữa ăn của cả công ty tính hết cho tôi. Quẩy nào. Làm gì vậy, làm gì vậy? Đừng tiêu tiền nữa. Sao vậy? Sao vậy? Vậy tôi nói nhé. Vừa nãy nhận được email
Của hiệp hội may mặc. Khen tôi à? Họ nói từ nay về sau, quần áo chúng ta bán trên mạng phải thống nhất giá bán với cửa hàng bán lẻ, không được phép làm… mấy chương trình giảm giá nữa. Nếu như chúng ta không phối hợp, họ sẽ… Không phối hợp thì sao?
Họ sẽ chấm dứt mọi hợp tác với chúng ta. Không tin được. Đúng vậy. Đây là chuyện quái gì vậy? Anh đủ rồi đấy. Họ làm như vậy có lợi gì cho bọn họ chứ? Họ mà thống nhất giá thì có lợi gì cho bọn họ chứ?
Họ có thể kiếm thêm được bao nhiêu tiền chứ? Họ có tiền nhưng không cho người ta kiếm tiền sao? Ngày 11/11 này tôi đã chuẩn bị lâu như vậy, một gáo nước lạnh của họ đã dập tắt tất cả. Tôi cảm thấy, cũng chưa chắc là hứng lên cảnh cáo đâu,
Cũng có thể đã có ý từ lâu rồi. Nhưng bây giờ chúng ta phải nhanh chóng nghĩ xem làm thế nào để đối phó với chuyện này. Tôi đã đối phó rồi, sếp Đoàn. Tôi đã gọi điện thoại cho họ. Đám người đó, thái độ vô cùng cứng nhắc,
Căn bản không thèm nói chuyện với tôi. Vừa nãy tôi và Vu Thế, đã tính sơ qua. Nếu bán theo giá bán thống nhất mà họ đang quy định, vậy thì chúng ta không có ưu thế gì hết. Tôi đoán đợt 11/11 lần này,
Lượng tiêu thụ chẳng tăng lên được bao nhiêu đâu. Hơn nữa còn dẫn đến phản ứng dây chuyền. Đến lúc đó, kế hoạch nhân viên mua cổ phiếu của chúng ta sẽ là một cuộc đàm phán vô ích. Mọi người hoang mang, RUI thực sự sẽ rơi vào nguy hiểm.
Anh đi kiểm tra trong kho của chúng ta còn lại bao nhiêu bộ quần áo không có thương hiệu. Ngày 11/11, chúng ta sẽ bán quần áo không có thương hiệu, không bán đồ có thương hiệu của họ, không chơi với họ nữa. Được. – Được không? – Ừm.
Lúc nào rồi mà còn nghịch điện thoại. Anh có nhiều ý tưởng như thế, anh đưa ra biện pháp cho tôi xem nào. Sếp Đoàn, đúng là tôi có một cách. Anh mau nói đi. Tôi cảm thấy, chuyện này giống như đánh trận vậy.
Bây giờ một mình chúng ta chẳng làm nên việc gì, đúng không? Trước tiên chúng ta phải bày binh bố trận, tìm người tới. Chúng ta phải lôi kéo, xây dựng một chiến tuyến. Bọn con nên học hỏi hiệp hội kinh doanh truyền thống.. Phải có một tổ chức thống nhất.
Chúng ta tập hợp lại với nhau, sau đó từ từ lên kế hoạch. Mọi người đều có thể bình tĩnh ngồi xuống cùng bàn bạc vấn đề, giải quyết vấn đề, đưa ra một quy tắc cho ngành nghề. Bọn họ có chịu không? Bây giờ anh hãy liên hệ các công ty livestream
Làm ăn tốt trên thị trường này đến bàn bạc thảo luận với chúng ta. Cứ nói với bọn họ, chúng ta muốn thành lập hiệp hội livestream để chống lại hiệp hội may mặc. Vâng. Vậy tôi đi kiểm tra tồn kho đây. Áo sơ mi tổng cộng còn 35 chiếc.
Váy liền như thế này tổng cộng 66 chiếc. Còn có một chiếc, là bộ mà ngay cả bà tôi cũng không thèm mặc. Tôi… tôi thực sự lâu lắm rồi không nhìn thấy bộ nào quê mùa như vậy. Nếu chỉ là quê mùa đã đành, nhưng bây giờ chỉ có nhiêu đây
Thì hoàn toàn không đủ để bán. Xong đời rồi, xong đời rồi. Đếm cho xong trước đã. Sau đó chúng ta xem lại tổng cộng có bao nhiêu cái bán được. Dù sao bây giờ có còn hơn không. Có cái nào hay cái đó. Cô phải kiên cường lên.
Không phải cô còn bảo, ngày 11/11 sẽ đưa chúng ta vào trong ngành sao? Vả lại còn cổ phần mà chúng ta muốn mua nữa. Đúng. Không sao, bộ này đẹp mà. Cô bán cho bà của cô không phải là được rồi sao. Retro, năm nay thịnh hành phong cách retro.
Được, nhờ những lời này của các cô, tôi nhất định phải nghĩ ra cách đưa chúng ta vượt qua ải khó khăn này. Được, cùng lắm em cứ xem mình là mấy quầy hàng ở chợ đêm, nhắm mắt rao hàng là được chứ gì, đúng không? Cô rao hàng thử xem. Em…
Đợi một chút. Cô nói là quầy hàng. Đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra chứ. Cô tài quá đấy. Chúng ta có ba người mà hai người mua nhiều vậy. Hôm nay, mỗi người có hai cốc trà sữa vị khác nhau.
Họ bảo là chương trình ngày 11/11, mua một tặng một. Rẻ thế cơ à. Uống hết. Khoai tây. Cô để sách như vậy làm ướt thì sao? Không sao, lau sạch đi là được. Tôi nói cho cô biết, [Bảng Điểm Cân Bằng] cuốn sách này rất nổi tiếng đấy.
Cô nhìn xem, lại còn là bản bìa cứng nữa. Cuốn sách này, ít nhất cũng 100 tệ. Một trăm tệ? Một trăm tệ? Cuốn sách này á? Sách gì vậy? Sách mà mọi quản lý doanh nghiệp đều phải đọc. Hay thế cơ à, để tôi xem.
Trên bảng xếp hạng sách hot ở nhà sách, tôi thường xuyên nhìn thấy nó. Cuốn sách này là một người bạn tặng cho tôi. Tôi lại chẳng để ý gì cả. Sách này hình như có một bộ, đọc hết đi nhé. Cô đi đâu đấy, Hi Tây?
Hai cuốn sách còn lại tôi để trong kho kê quần áo rồi, tôi đi lấy nó ra. Cô bé này. Nguyên Bảo. Chuyện gì vậy? Tôi không biết. Tìm chúng ta làm gì vậy? Giai Vân có nói tìm chúng ta làm gì không? Nói là muốn họp. Họp? Tiểu Ngũ,
Anh ở bên ngoài đợi em nửa ngày trời đấy, em ở trong đây làm gì thế? Sao anh lại tới đây thế? Quá giờ tan làm lâu rồi mà. Anh không yên tâm nên vào đón em. Tô Tô, ghen tị quá. Được rồi, được rồi, đừng ghen tị.
Hết việc rồi chúng ta đi ăn lẩu đi. Các bạn thân mến, bây giờ hiệp hội may mặc chèn ép chúng ta, mọi người cũng nhìn thấy rồi. Tôi hy vọng mọi người phải có tâm lý chuẩn bị cho tình huống của ngày mai. Phiếu giảm giá mà sáng nay chúng ta phát,
Chắc chắn không thể dùng được nữa, đến lúc đó chắc chắn fan sẽ nói chúng ta lật lọng, thậm chí thất vọng rồi bỏ theo dõi gì đó. Hiện tại, chính là thời khắc sống còn của công ty chúng ta, vì thế với tư cách CEO tạm thời
Tôi muốn tổng động viên mọi người. Phải vững vàng thì chúng ta mới có thể thắng, được không? Nhưng mà cho dù chúng ta vững vàng, nhưng không có giá ưu đãi thì sao bán hàng đi được? Vì thế, tiếp theo tôi sẽ nói vào trọng điểm.
Sáng mai, tất cả mọi người tập hợp tại cổng chính của chợ quần áo. Vừa mở cửa là chúng ta phải xông vào trong, chọn sạch, cướp sạch, mua sạch. Mấy… mấy giờ vậy? Năm rưỡi. Năm rưỡi? Năm rưỡi sáng à? Cô gái à, con chim dậy sớm mới có sâu ăn chứ.
Vừa hay thẻ tín dụng quẹt thoải mái, coi như là hồi máu ngày 11/11. Mọi người không có ý kiến gì chứ? Ngày mai mọi người đừng đến muộn đấy, nhất là Nguyên Bảo, đừng có đến muộn. Em biết rồi. Được, vậy ngày mai tôi nhờ cả vào mọi người đấy. Được không?
Được, được, được Không, không, không. Cố lên. Đợi chút, đợi chút, đợi chút. Các cô ai cũng là công chúa tiểu thư, ngày mai lại phải đến chợ quần áo lấy hàng à? Chúng tôi thì làm sao? Cô nhìn các cô xem, vừa nhìn đã biết là người có tiền ngốc nghếch.
Các cô mà đi thật thì bộ quần áo mười tệ cũng có thể bán cho các cô 100 tệ. Chủ cửa hàng quần áo là người thế nào chứ? Ai cũng rất lõi đời. Trong mắt bọn họ, các cô chính là những con dê béo thượng hạng chờ bị giết.
Không, em không muốn làm dê béo. Không muốn bị giết, được. Nhưng phải làm theo lời tôi bảo. Đầu tiên, các cô phải thay đổi cách ăn mặc đi. Ngũ Ca Ca, cô nhìn tôi này, màu mè chưa? Cô sao vậy? Mọi người nhìn này. Em có đẹp không? Cô nhìn xem,
Đây là bộ xấu nhất mà tôi mặc trong đời đấy. Mọi người nhìn bộ này của tôi xem, có giống áo ngủ không? Tôi… tôi chậm nhất, không tranh được. Không sao, không sao, rất đẹp. Được rồi, đã như vậy cả rồi. Anh mau truyền thụ cho chúng tôi
Bí quyết trả giá gì đó đi. Nếu các cô đã hỏi, tôi sẽ chỉ cho các cô ba chiêu. Có ba chiêu này, đảm bảo các cô tung hoành võ lâm, đánh đâu thắng đó, đánh là phải thắng. Nào, nào, nào, hô một cái. Chúc ngày mai chúng ta thắng lớn.
Một, hai, ba. Cố lên. Đi thôi, đi thôi, đi ăn lẩu đi. Em cũng muốn ăn lẩu. Cô đừng có đi. Cùng đi đi. Cô ăn cái gì, cô đừng ăn, người ta hẹn hò yêu đương mà. Hẹn hò yêu đương. Không đưa cô ấy theo, không đưa cô ấy theo, đi.
Hẹn hò yêu đương thì ghê gớm lắm đấy, không thèm ăn nữa. Mình cũng muốn ăn. Được, giám đốc Lưu. Vậy chúng ta thống nhất như vậy nhé. Lát nữa gặp, cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Được, tạm biệt. [Tới – Không tới] Được rồi.
Bây giờ là sáu, bảy, tám, tám nhà tới, sáu nhà không tới. Còn hai nhà nữa không liên lạc được, đúng không? Không sao, sáng mai tôi dậy sớm gọi điện thoại cho họ, làm phiền họ vậy. Chỉ cần đa số họ tới là tôi thấy nhẹ nhõm yên tâm rồi.
Người bên ngoài đi đâu cả rồi. Sếp Đoàn, nửa đêm rồi. Các cô gái đã tan làm từ lâu rồi. Hay là chúng ta cũng về thôi. Ngày mai còn phải đánh một trận lớn nữa, nghỉ sớm một chút. Bận quá làm tôi quên mất, đi thôi.
Nào, nào, nào, uống một ly nào. Dễ chịu quá. Ui da, đau răng. Thôi được rồi, bệnh đau răng này của anh chỉ là đau một chút trên cơ thể thôi. Anh xem, tôi làm CEO mới mệt. Bình thường tôi chỉ lo cho một mình tôi là được rồi.
Bây giờ tôi phải lo cho tất cả mọi người trong công ty. Cô tạm thời vất vả một chút. Cô cũng không đừng rầu quá. Tôi nói cho cô nghe, chuyện gì cũng có cách giải quyết. Hôm nay tôi ra ngoài loanh quanh một vòng, gần như chắc chắn rồi.
Họ đều đồng ý liên kết rồi sao? Cô đang nghĩ gì thế? Cô cứ nghĩ muốn bắt xe, vẫy tay gọi là xe dừng à? Hôm nay liên hệ trước. Ngày mai tổ chức mọi người họp và trao đổi. Vậy thì tối nay tôi phải giúp anh cầu khấn thật thành tâm.
Các vị thần tiên, xin hãy phù hộ cho hiệp hội này sớm thành hiện thực. Con cũng có thể nhẹ nhõm hơn, được không ạ? Tôi còn phải nói với cô một việc. Lát nữa Hi Tây tới cô đừng nói việc này cho cô ấy biết.
Tôi sợ cô ấy lo lắng, buồn phiền. Tôi biết rồi, tóm lại là việc lớn anh gánh vác. Cậu ấy chỉ cần xinh đẹp đứng sau là được. Nhưng tôi hi vọng Hi Tây có thể sớm ngày quay lại. Tôi cũng có thể sớm được an tâm nghỉ ngơi.
Cô tiên ơi, cô hãy dốc sức giúp đỡ đi. Cô cho tôi và cả cô ấy thêm thời gian, được không? Đừng để cô ấy vừa về đã có một đống rắc rối trước mắt. Nhưng tôi nghiêm túc hỏi anh này, anh có bao giờ nghĩ tới nếu cậu ấy biết việc này…
Đoàn Nhiên. Hi Tây, ở bên này. Mau qua đây. Giai Vân. Cô nhìn nụ cười của Hi Tây chúng ta kìa. Mỗi ngày, khi nhìn thấy nụ cười của cô ấy tôi thấy làm gì cũng đáng. Nhiều món ngon thế. Ngồi đây đi. Hai người tới sớm vậy. Gọi món xong cả rồi.
Em đói rồi phải không? Em chưa ăn gì. Uống một ly nào. Nào, nào, nào. Thực sự không thể chịu được nữa rồi. Răng của anh không tốt, uống lạnh ít thôi. Em ăn cái xương gà đó anh xem nào. Răng kêu két két thôi. [Thúc đẩy tiêu thụ] Tôi nói này,
Hôm nay trước khi ra khỏi cửa em đã uống ba cốc cà phê gừng. Bây giờ em cảm thấy cả người tràn trề nhiệt huyết. Háo hức quá. Tôi cũng rất háo hức. Lần gần đây nhất tôi cảm thấy thế này là khi tham gia đại hội thể thao hồi đại học.
Mắt tôi sắp không mở ra được rồi. Vịt Con, tỉnh táo lại đi. Mau lên, không còn mấy phút nữa đâu. Tỉnh đi, tỉnh đi, tỉnh đi. Các cô đừng quên kế hoạch nhé. [Có ba chiêu này…] Nào, xông lên, xông lên, xông lên. Đảm bảo các cô tung hoành võ lâm,
Đánh đâu thắng đó. Mẹ ơi, chờ đã, chờ đã. Đánh là phải thắng. Có chuyện gì thế? Đừng giẫm lên tôi. Cứu với. Tung ra rồi, 15 chiếc cuối cùng tung ra rồi. Giám đốc Trương, hai người xem cửa hàng này đi.
– Chúng ta qua bên kia đi. – Chúng ta tiếp tục tới phía trước. Cái gì? Một là dương đông kích tây. Cái này chất lượng không ổn. Ren này rất bình thường. Bà chủ, chiếc này có màu khác không? Chúng tôi đã treo hết màu ở đây rồi.
Treo cả ở đây rồi à? Cái này sờ cũng thấy được đấy. Chỉ là kiểu không đẹp. Đừng vội hỏi giá những bộ mình thích. Cái áo này bình thường quá. Cứ hỏi ngẫu nhiên những món đồ khác. Bà chủ, còn có hàng khác không? Đừng để họ biết cô thích chiếc nào.
Hai là phải ra vẻ vào. Một trăm hai mươi tệ. Bên kia có 80 tệ. Cái này là 180, cái này cũng 180. Cô chủ, không phải là tôi lắm chuyện đâu. Quần áo ở cửa hàng cô đắt quá. Người ta bán rẻ thế, sao cô lại bán đắt vậy?
Thế là thế nào? Hàng của người ta cũng y hệt thế này. Kiểu dáng cũng giống, chất liệu cũng giống mà bán có 60 tệ. Tạo cho họ áp lực tâm lý. Được, chị mua được bao nhiêu, tôi bán cho chị. Ba là nhẫn tâm. Vừa vào là mặc cả luôn.
Chiếc này bao nhiêu tiền? Chiếc này 150 tệ. Mặc cả còn một phần ba giá. Năm mươi tệ có bán không? Năm mươi tệ không bán. Không bán thì quay đầu đi. Nhưng phải đi chậm một chút. Cô gái, quay lại đi, quay lại đi, bán cho cô đấy.
[Tôi đảm bảo họ sẽ gọi cô lại.] Cái gì, sao lại là 15 chiếc cuối cùng? Chỗ kia, chỗ kia là gì? Những cái đó đã có người đặt rồi. Chỉ còn lại 15 chiếc này. Có lấy không? Lấy, lấy, lấy, lấy hết cho tôi. Được rồi, hôm nay tôi thanh lý hàng.
Không phải mới mở cửa sao, sao lại hết hàng? Phải đếm đấy. Anh đừng đưa thiếu cho chúng tôi. Không thiếu, yên tâm đi. Em thấy chiếc này thế nào? Tôi muốn chiếc áo sơ mi này. Chúng tôi cần số lượng nhiều. Cô em. Anh làm gì thế? Mày làm gì thế?
Mày làm gì thế mày, mày đẩy tao làm gì? Tô Tô, Tô Tô. Mày là đồ khốn. Lão Miêu, đừng đánh nhau. Chờ chút, đừng đánh. Đừng đánh nữa. Đừng đánh nữa. Báo công an cái gì, báo công an à? Tao phải đánh chết mày. Cho mày chết. Đừng đánh nữa.
Trần Lãng, sao anh lại ở đây? Lão Miêu. Đó không phải là Trần Lãng sao? [Hiệp hội Livestream] Mấy giờ rồi, sao chưa ai tới? Không sao, có thể họ đang bị tắc đường. Xin lỗi, xin lỗi. Quán bar tối mới mở cửa. Đây là phòng họp. Quán bar gì, tôi tới họp.
Ở kia không phải viết là hiệp hội livestream sao? Anh ở công ty nào? Tôi ở công ty Jinduoduo. Anh ở RUI phải không? Đúng, đúng, đúng, đúng. Xin lỗi, xin lỗi. [Hiệp hội Livestream] Nào, nào, nào, ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Xin lỗi. Anh là người đầu tiên tới.
Anh biết không, tôi đợi bao lâu mà không thấy ai. Đây là tầng 27 phải không? Đúng, nhưng chúng tôi không gọi ship đồ. Anh xem có phải ở bên cạnh không? Ship đồ? Anh mới là người ship đồ. Tôi tới để họp hiệp hội livestream. Đẹp trai thì ghê gớm à?
Khinh thường người khác phải không? Hiệp hội livestream phải không? Tôi tới họp. Anh không sao chứ? Chảy máu rồi. Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Đúng đấy. Sao chúng tôi vừa đi là mọi người lại đánh nhau? Anh thực sự không sao chứ?
Anh không sao, tên nhãi đó bị thương nặng hơn anh nhiều. Đã nói là không đánh nhau rồi mà. Lại vẫn đánh nhau. Tên nhãi đó bắt nạt em, anh có thể nhịn được sao? Em đã nói là em không sao rồi mà. Anh xem, giờ ảnh hưởng tới mọi người,
Không thể đi mua sắm được nữa. Vậy nếu em thực sự có chuyện gì không phải là muộn rồi sao? Anh không hy vọng em gặp chuyện thì em hy vọng anh gặp chuyện à? Anh sai rồi, sai rồi. Sau này không dám nữa. Còn giấy không? Đau ở đâu? Đau bụng.
Anh cầm lấy. Anh tự lau đi, em sợ làm anh đau. Vết thương da thịt không có gì đau đớn cả. Nhưng em khiến anh đau lòng đến nhường nào, em không rõ sao? Ban ngày ban mặt anh đừng nói những câu nổi da gà như thế.
Hay là mọi người đi ăn cơm trước đi. Lát nữa tôi đi tìm mọi người. Được. Nghỉ thôi. Đi, đi, đi, đi thôi. Để anh xách, để anh xách, để anh xách. Nguyên Bảo, tôi giúp cô. Việc này… Các anh hãy nghe tôi nói vài câu. [Hiệp hội Livestream]
Gần đây hiệp hội may mặc đã đưa ra một vài yêu cầu vô lý. Họ không cho phép chúng ta sử dụng phiếu giảm giá. Họ yêu cầu điều chỉnh toàn bộ giá cả như bán lẻ truyền thống. Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng tới chúng ta.
Hơn nữa họ còn sỉ nhục tinh thần của giới livestream chúng ta. Chúng ta phải liên kết với nhau mới có thể đàm phán với hiệp hội may mặc. Hôm nay tôi mời mọi người tới đây là muốn thương lượng với mọi người.
Giới livestream chúng ta cần xây dựng một hiệp hội. Tôi muốn liên kết với công ty của các vị. Chúng ta phải liên kết lại để chống lại hiệp hội may mặc. Chúng ta phải tỏ rõ thái độ của mình. Chúng ta phải bảo vệ ngành livestream của chúng ta.
Không được để hiệp hội may mặc của họ ảnh hưởng tới quyết tâm ban đầu và tình cảm của chúng ta dành cho livestream. Đúng không? Nếu mọi người có ý kiến gì cứ việc nói ra, chúng ta cùng trao đổi. Sếp Đoàn, vậy thì tôi xin phát biểu trước. Mời anh.
Tôi không có hứng thú gì với việc ra trận đánh giặc. Cho dù chỉ là trong trò chơi. Hơn nữa công ty chúng tôi chỉ là một con tôm nhỏ, còn không đủ để hiệp hội may mặc tát một cái. Vì thế
Tôi sẽ không tham gia vào cuộc đấu đá của các anh. Người anh em, không thể nói như thế được. Sóng gió lần này ảnh hưởng tới cả giới livestream của chúng ta. Mỗi một công ty livestream đều bị ảnh hưởng. Hơn nữa, nếu điều kiện này được lập ra,
Không những ảnh hưởng đến các công ty lớn mà công ty nhỏ như các anh cũng không còn đường sống đâu. Công ty chúng tôi đâu nhất thiết cứ phải bán hàng thương hiệu. Không có hàng thương hiệu chúng tôi vẫn sống. Về lý mà nói, hiệp hội may mặc
Hôm nay không để anh dùng phiếu giảm giá, vậy thì ngày mai, rất có khả năng không để anh bán hàng không thương hiệu. Lúc đó các anh làm thế nào? Vậy thì chỉ còn cách dẹp tiệm về ở với vợ thôi. Sếp Đoàn. Tình cảm mà lúc nãy anh nói là gì?
Tôi thực sự không đồng cảm được. Anh là cậu chủ của QE, đúng không? Anh là người sinh ra ở vạch đích. Cho dù anh không còn tình cảm của giới livestream, anh vẫn có thể thu xếp làm việc khác, đúng không? Vậy còn chúng tôi thì sao?
Vậy thì chúng tôi sẽ trở thành bia đỡ đạn đúng không? Không đâu, các vị à. Mọi người phải dành cho tôi một chút tin tưởng. Chúng ta phải tin tưởng lẫn nhau. Nếu tôi đã đứng đầu hiệp hội livestream thì tôi sẽ không bỏ cuộc giữa chừng.
Hơn nữa chúng ta nhất định phải chống lại tới cùng. Chỉ có chống lại mới có thể có được thứ mà chúng ta muốn. Vì thế tôi nhất định không bỏ mặc mọi người. Tôi cũng là một thành viên trong hiệp hội này. Sao các anh cũng tới đây?
Cây đao của hiệp hội may mặc đã kề lên cổ rồi. Nếu không tới sẽ xong đời. Xem ra mọi người đều coi đây là cái phao cứu sinh cuối cùng rồi. Tranh giành cả ngày mới lấy được một chút thế này, không biết có đủ bán một ngày không nữa?
Anh Lãng, vừa nãy em nghe nói bên đó đánh nhau. Không phải là anh đấy chứ. Không phải tôi. Vừa hay em tìm anh có việc. Xe hàng anh đặt đang chuẩn bị khởi hành. Công ty cử một người nhận hàng. Đúng rồi, Chu Vạn,
Cậu mau cùng với Tiểu Lưu theo sát việc này. Vâng. Vất vả cho cậu rồi, Tiểu Lưu. Không sao, không làm phiền anh nữa. Anh quen anh ta à? Hôm nay anh ta vừa mở cửa, em đã xông vào nhưng anh ta nói với em không còn hàng.
Tất nhiên là cậu ta phải nói không có hàng rồi. Bọn anh là khách quen mà. Trước đây đã thỏa thuận hôm nay tới để giao tiền, chọn hàng. Bình thường đã cung không đủ cầu. Bây giờ, vào lúc cung không đủ cầu thế này người lạ như em bước vào hỏi hàng,
Sao người ta có thể cho em hàng được? Xem ra chỉ có công ty bọn em chỉ biết trước mắt mà không tính toán lâu dài rồi. Cũng không biết được. Nếu so với bọn em có lẽ bọn anh cũng chỉ cầm cự được thêm hai ba ngày. Thôi được rồi.
Hôm nay cảm ơn anh. Em phải cảm ơn anh là đúng. Nhưng anh càng phải cảm ơn bản thân mình. Cảm ơn gì? Anh cảm ơn mình đã anh hùng, quyết đoán kịp thời tới đây chọn hàng nên mới gặp em, người xinh đẹp thế này. Duyên phận. Anh hai à,
Hôm nay em mặc thế này, anh phải có thẩm mỹ tí đi chứ. Em mặc thế nào cơ, em mặc thế nào cũng giống tiên nữ mà. Được, được, được. Anh nói chuyện như rót mật vào tai vậy. Xem ra anh không sao cả. Có sao chứ, vẫn đau, vẫn đau.
Làm quá rồi, vừa vừa thôi. Anh đi khám rồi gửi phí khám bệnh cho em. Em kê chi phí cho anh. Kê phí khám bệnh thì thôi đi. Anh nghĩ điều an ủi lớn nhất với một người bị thương là, tiên nữ mời anh ăn một bữa cơm. Em thấy thế nào?
Bây giờ làm gì có tâm trạng để ăn cơm? Để sau đi. Vậy thì nợ lại bữa cơm này nhé. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Em đâu phải quân tử, em là nữ nhi. Xem tâm trạng em thế nào đã. Không phải người cùng chí hướng,
Hoàn toàn không phải người cùng chí hướng. [Hiệp hội Livestream] Những điều tôi nói lúc nãy không có vấn đề gì chứ? Không có vấn đề gì. Đặc biệt là đoạn anh nói chúng ta phải tỏ rõ thái độ. Tôi đặc biệt thích đoạn đó. Không cùng chí hướng.
Ôi răng của tôi, tức giận là lại đau. Hay là tôi hẹn bác sĩ nha khoa cho anh nhé. Việc này anh cứ tạm gác lại đã. [Hiệp hội Livestream] Anh đừng lo cho tôi. Anh về vẫn phải tiếp tục liên hệ với những người này.
Còn những công ty chưa liên hệ được thì tiếp tục trao đổi. Có họ chúng ta mới sống được. Tô Tô. hôm nay doanh số thế nào? Thực sự chỉ có một chút xíu thôi. Cách tư cách tham gia mà chúng ta cần mười vạn tám nghìn dặm nữa.
Lô quần áo mà chúng ta giành được từ chợ đâu? Chỗ đó chẳng đáng là bao. Tôi đã chia đều cho vài ngày rồi. Nhưng như hôm nay, chưa tới một tiếng đã bán hết rồi. Các streamer đang bán một số thứ ngoài lề để kéo dài thời gian.
Cô xem kìa, Nguyên Bảo bán cả thanh cay rồi. Chúng tôi, hai túi. Cô ấy lấy thanh cay ở đâu thế? Hình như trước đây nhận một đơn quảng cáo. Tôi nói cho cô nghe, sáng nay đã có mấy streamer xin nghỉ phép rồi.
Họ nói là không có đồ gì để stream, không muốn stream nữa. Cuối cùng chỉ còn lại vài người đều đang livestream lung tung. Nhưng stream lung tung cũng sẽ mất fans, đúng không? Cô xem Vịt Con đang bán đồ chơi kia kìa. Cô ấy bán cái đó bao nhiêu? Hai tệ.
Vậy thì cho dù cô ấy có gào thét hai giờ bán một trăm cái cũng không bằng người ta phát tờ rơi ngoài đường. Đúng thế. Thôi được rồi, hai người họ cũng xem là có việc làm. Tôi thấy mấy người khác càng tệ hơn. Sắp tới 11 tháng 11 rồi.
Nếu chúng ta không nghĩ cách thì ngày 11 tháng 11 sẽ không trụ nổi đâu. Không sao, rồi sẽ có cách. Yên tâm đi. Tôi còn có một chuyện muốn nói với cô. Là việc cá nhân của tôi. Vậy về văn phòng của tôi đi. Vậy tôi đi thay quần áo trước đã.
Sau đó sẽ đi, đi tìm cô. Cô, thay quần áo? Thay quần áo gì nhỉ? Đoàn Nhiên, tới anh rồi. Tôi hàn răng mà phải nhiều đồ thế à? Đều dùng tới cả. Răng của tôi không nghiêm trọng chứ? Cũng bình thường, chiếc răng mẻ chạm vào dây thần kinh
Có thể sẽ hơi đau một chút. Còn chạm tới dây thần kinh à? Các cô nhẹ tay nhé, tôi sợ khám răng lắm. Sếp Đoàn. Cậu lớn thế rồi mà vẫn sợ khám răng à? Nói khoác là bị nhổ răng đấy. Giám đốc Trần, sao anh lại tới đây? Mặt anh sao thế?
Bị người ta đánh à? Anh cũng thật kém cỏi. Tôi bị thế này là tai nạn nghề nghiệp. [Phòng thay đồ] Tôi bị thế này là vì tình yêu, tình yêu đích thực. Bác sĩ, lát nữa có gì cứ khám cho tôi, tôi không sợ đau. Người bên cạnh thì chưa chắc.
Người ta là quý công tử, mỏng manh yếu ớt. Anh chuẩn bị sẵn tâm lý như thế là được rồi. Nhưng một cái răng của anh bị gãy, có lẽ sẽ hơi đau một chút. Đau thật à, đau tới mức nào? Đau, đau thế nào… Sao anh nói nhiều thế?
Anh có khám không? Không khám thì ra ngoài, đừng ở đây làm phiền người khác. Bác sĩ, cái răng này của tôi cứ nhổ đi, tôi không cần nó nữa. Thôi được rồi, hai anh đừng nói chuyện phiếm nữa. Nào, há to miệng ra, chúng tôi bắt đầu điều trị đây.
Nào, thả lỏng, há miệng, đừng sợ. Nhẹ tay một chút. [Quan tâm sức khỏe răng miệng] Đừng căng thẳng. Đúng, như thế nhé. Đừng động đậy. Xin nghỉ phép? Cô mặc đẹp thế này là muốn đi đâu vậy? Còn xịt nước hoa nữa, mùi hoa lan Nam Phi à? Tôi đi xem mắt.
Mẹ tôi đã giục tôi N lần từ tuần trước rồi. Hôm nay tôi nhất định phải đi. Nhưng đang giờ làm, cô đi rồi thì phòng giám sát phải làm thế nào?