Đường Chuyên Tập 04 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Trung Quốc Siêu Hay | iQIYI Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Ta có thể ôm cô một chút không? Ta… cô… Cô không ôm thì thôi, cô đừng động thủ chứ! Cái… gì thế? Có thích khách. Quái quỷ gì thế? Không phải là của mật thám đại nội, thì chính là của thích khách ám sát.
Ta… rốt cuộc là ta đã đắc tội với ai chứ? Ngươi là người nổi tiếng, biết làm muối lại đã cứu thái tử. Ai lại muốn ám sát ngươi nhỉ? Lần này là nhắm vào ta. Nhắm vào cô? Đại tỷ, cô là công chúa Đại Đường quay về tìm cha,
Ai mà ám sát cô? Có phải là quay phim truyền hình đâu? Ngươi tưởng thân phận của ta cao quý lắm sao? Chẳng hiểu nhân tình thế thái gì cả. Được được được! Ta không hiểu đấy, được chưa? Cô võ công cao cường, cô có thể tự bảo vệ.
Ta thì vì cô, cô lấy cây trâm của ta, nên ta mới tới cái nơi thị phi này. Ai… ai lo cho ta đây? Ngươi có tay có chân, sao không tự lo cho bản thân được chứ? Chỗ này không lưu lại lâu được đâu. Mau đi đi. Sao còn không đi?
Ngươi còn định ngủ ở đây à? Thiếu chủ. Cuối cùng cô cũng chịu dời khỏi doanh trại rồi. Công Du đại ca, sao lại là huynh? Tới Trường An từ khi nào vậy? Lẽ nào cô không muốn giải thích cho việc cô không từ mà biệt sao?
Xem ra ám khí vừa nãy là của huynh. Ta là thấy tên đó định vô lễ với cô nên ta mới ra tay cứu cô. Không ngờ là cô lại cứu hắn. Huynh hiểu lầm rồi, ta với hắn không có quan hệ gì.
Chẳng phải ta đã để lại thư cho bọn huynh rồi sao? Bảo bọn huynh đừng đuổi theo nữa. Thành Trường An luôn là nơi đầy thị phi, hơn nữa việc ta muốn làm cũng sẽ mang tới nguy hiểm. An Lan, chuyện của cô là chuyện của nhà họ Mặc ta.
Mặc dù sự việc đã qua lâu rồi, nhưng bọn ta nhất định sẽ đòi lại công bằng cho Nhược Lan. Đấy là mối thù của riêng ta, ta sẽ tự mình báo thù. Nếu cô đã hạ quyết tâm vào cung nhận người thân,
Bọn ta nhất định sẽ thay cô hoàn thành sứ mệnh của cô. Nếu huynh nhất quyết làm vậy, cũng được. Nhưng nhất định phải hết sức cẩn thận. Khi ta không gọi tới các huynh, thì các huynh đừng manh động. Nhưng… Không có “nhưng”. Việc này nghe theo ta.
Vậy cô phải cẩn thận đấy. Sợ chưa? Sợ chưa? Sợ rồi. Sợ rồi. Người thời xưa đáng sợ quá, động một cái là rút dao, nói giết người là giết người luôn. Nguy hiểm quá, không lưu lại thêm giây phút nào được nữa. Ngốc chưa? Ngốc chưa?
Mày im miệng ngay cho ta! Còn nói nữa là ta hầm mày luôn đó. Vân huynh, có khách tới này. Làm gì vậy? Giới thiệu với huynh hai người huynh đệ. Đây là đệ đệ của ta, Lý Thái. Thần y, nghe danh đã lâu. Huynh đã cứu ca ca của ta,
Huynh là ân nhân của gia tộc Lý Thị bọn ta. Xin nhận của bổn vương một lạy. Quá lời rồi, quá lời rồi. Chỉ là việc nhỏ thôi. Vị này là… công tử của nhà Trương Tôn Vô Kỵ, Trương Tôn Xung. Đều là huynh đệ trong nhà. Chào Vân huynh.
Nghe nói huynh có thể cứu người, lại còn biết làm muối. Nghe danh đã lâu, nghe danh đã lâu. Xin chào, xin chào. Xin chào. Sờ tay người ta làm cái gì vậy? Buồn ngủ rồi, mọi người cũng đi nghỉ sớm đi nhé. Vân huynh đừng vội vàng thế,
Hai vị huynh đệ này từ xa tới, chỉ vì muốn gặp huynh thôi đó. – Đúng thế. – Đúng vậy. Gặp thì cũng gặp rồi, vậy về đi ngủ đi. Mới mấy giờ mà đã ngủ chứ? – Ra ngoài chơi đã. – Đúng đó. Bọn ta
Đặc biệt tới đây để nghênh đón huynh đó. Đúng vậy. Đêm Trường An không thể bỏ lỡ được đâu. Ngủ thì lúc nào chẳng ngủ được. Đi thôi! – Không… không đi thật mà. – Đi đi đi. Đi thôi! Buồn ngủ rồi. Các huynh… Hay. Hay hay hay. Làm lần nữa đi.
Hay! Ông chủ, nào nào nào. Hay! Hay! Hay! Hay! Hay quá! Hay! Hay! Thành Trường An quả nhiên là náo nhiệt! Huynh xem bộ dạng chưa trải sự đời của huynh kìa. Trang phục này đẹp thật đấy. Thần y, quả nhiên là con cháu thần tiên.
Không ngờ là các huynh lại nhặt được một nhân tài về. Ta từ lâu đã mong được gặp gỡ rồi. Cái gì gọi là “nhặt” chứ? Nếu không phải do bọn họ cầu xin ta còn lâu mới tới. Đi! Cái này bao nhiêu tiền vậy? Một xu. Một xu?
Huynh hỏi cái này làm gì? Đúng đó. Cái này đáng giá lắm đó. Nếu mà huynh thích, bữa sau bảo Thừa Càn tặng cho huynh 2 xe luôn. Muốn gì có nấy. Thật sao? Huynh thích thì ta tặng huynh 100 xe. Được đó! Đi! Đi! Vân huynh đệ,
Có còn cái gì thú vị nữa không? Huynh thú vị thật đó. Không giống bọn họ. Chán chết. Được! Chỉ dựa vào một câu này của huynh, hôm nay sẽ tới Yến Lai Lâu. Ta mời. Yến Lai Lâu? Nhỏ tiếng thôi. Nghe nói Yến Lai Lâu mới vừa có tốp vũ nữ mới.
Nhảy múa uyển chuyển lắm. Trong cung không có đâu. Ta muốn xem từ lâu lắm rồi. Chỉ chờ các huynh thôi đó. Nghĩa khí thật đấy. Nhưng thái tử ca ca thân là người kế vị, có thể tới những nơi trần tục này không? Thái tử không phải là người sao? Thanh Tước,
Nếu huynh không muốn đi thì huynh về trước đi. Nhưng ba người các huynh, nhất định phải đi cùng ta. Ta làm lễ nghênh đón ba người các huynh đó. Vừa rồi chẳng phải huynh còn khuyên ta đó sao? Đã tới rồi thì tất cả cùng nhau đi thôi.
Ta muốn xem xem Yến Lai Lâu này rốt cuộc là như thế nào. – Đi! – Đi! Đi thôi! Đi! Đi! Bay nào. Uống! Uống! Bay nào. Có được không đó. Nào nào nào, chơi tiếp đi. Nào! Uống đi! Dương liễu thiên điều phất diện tơ. Huynh sao vậy?
Sao một mình ngồi ngây ra vậy? Ca từ thanh tao, duyên dáng, hay thật đó. Công tử thật biết thưởng thức. Người viết ca khúc này, là một vị mỹ nữ dịu dàng, nhã nhặn. Cái túi vải này là cô ấy tặng cho ta đó. Nhất loan tân nguyệt.
Cô ấy họ Lư, tên là Tân Nguyệt. Cho nên mới thêu chữ “nhất loan tân nguyệt”. Lời bài hát cũng là do cô ấy viết sao? Đây đúng là duyên phận. Hồng La cô nương, hay là cược với tôi lần nữa nhé? Quân tử không giành giật của người khác.
Ta viết tặng cô một bài thơ, nếu cô nương thấy không tệ, thì hãy tặng túi thơm này cho ta. Có hay hay không thì đều do cô nương quyết định. Thế nào? Được, ta đồng ý. Được. Nghe đây nhé. Đầu giường ánh trăng rọi, Ngỡ mặt đất phủ sương.
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng, Cúi đầu nhớ cố hương. Thơ hay. Hay! Hay! Thơ hay quá! Hay, hay, thơ hay! Được, túi thơm này tặng cho ngài. Chỉ cho mọi người một trò chơi mới nhé. Trò chơi mới gì vậy? Mọi người đều đứng dậy trước đã. Đứng dậy.
Rồi sau đó bỏ bớt hai chiếc ghế ra. Vân Diệp. Không ngờ là ngay cả làm thơ, huynh cũng có trình độ thật đó. Câu thơ đó của huynh thế nào nhỉ? À “Chúng lý tầm tha thiên bách độ, Mạch nhiên hồi thủ, Na nhân khước tại, Đăng hoả lan san xứ.
Thật là một bài thơ hay. Tân Khí Tật đương nhiên là giỏi rồi. Tân Khí Tật? À… cảm hứng về từ ngữ là của ông ấy, trình độ dùng từ của ông ấy cao hơn ta một bậc. Có cơ hội ta giới thiệu cho hai người làm quen. Được được được.
Bây… bây giờ là giờ gì rồi? Sao trên đường không có ai vậy? Phải đó. Có phải là đã tới giờ giới nghiêm rồi không? Lỡ như mà đụng phải võ hầu thì phiền phức đó. Sợ gì chứ? Chúng ta có thái tử ở đây. Thái tử. Thôi đi!
Để cha huynh ấy biết được, thì cũng bị phạt như thường. Để cha ngươi biết được, thì chẳng phải ngươi cũng bị phạt sao? Đi mau, đi mau, đi mau. Đi mau, đi! Mau nấp vào đi. Sợ cái gì thì cái đó tới. Sao còn chưa… Ai? Thanh Tước thế này
Cũng không đi được. Mau ra đây! Ta đi dụ bọn họ. Chia ra đi. Chia ra đi. Được. Ngươi lo cho Thanh Tước nhé. Ta đưa Vân Diệp đi bên này. Đừng chạy! Đi mau! Đi mau! Đứng lại! Đứng lại! Mau lên! Không được dừng lại! Mau đi thôi.
Ta thật sự sợ là nhận ra ta. Nhận ra thì coi như tiêu. Chạy tiếp nữa thì ta đứt hơi mất. Không chạy nữa. Vậy huynh nói phải làm sao? Sắp tới rồi kìa. Hai chúng ta chiến đấu với bọn chúng đi. Ta không thành vấn đề, huynh có được không đó?
Ta được. Chạy đi đâu rồi nhỉ? Không biết. Mau đi! Một, hai… Tỷ tỷ. Trễ thế này rồi sao cô lại ở đây? Trễ thế này rồi sao hai người lại ở đây? Ta… Ta vốn là dắt huynh ấy đi dạo thành Trường An, nhưng đi dạo vui quá, quên mất thời gian.
Phải, phải. Thật sao? Đi dạo thành Trường An mà mệt thế này à? Khoan nói chuyện này đã. Nghĩ xem làm sao mà về an toàn đã. Không được, không được. Thôi ngồi đây đợi tới trời sáng đi. Nếu mà bắt được ta, là tiêu luôn.
Huynh… huynh định đợi tới trời sáng á? Hai người từ từ mà đợi đi nhé. Ta đi trước đây. Vậy ta cũng đi đây. Huynh làm gì vậy? Huynh đi rồi thì ta phải làm sao? Vậy ta không đi thì hai chúng ta phải làm sao? Có cách rồi.
Huynh làm gì vậy? Huynh cởi áo ra đi đã. Mau mau mau, cởi áo ra đi. Cởi ra. Huynh làm gì vậy? Chẳng phải huynh sợ bị nhận ra sao? Thế này thì sẽ không nhận ra được nữa. Nào nào. Nào, thế này đi. Nào, đúng rồi. Thế này đi.
Ta cũng phải bôi. Trên người, trên người, trên người. Qua bên kia xem xem. Giờ… Đi thôi, đi thôi. Mau đi, mau đi thôi. Đi qua bên này. Không không không. Bên này! Bên này! Bên này! Bên này! Mau! Mau! Trốn vào đây, trốn vào đây. Mau mau mau. Có nhìn thấy không?
Không có. Qua bên kia xem sao. Qua bên kia. Không có. Được được được. Đi! Đi! Đi! Qua bên kia xem xem. Được! Chạy đi đâu đây? Được. Thừa Càn! Thừa Càn! Thừa Càn! Lên đây đi! Ta… ta phải làm sao? Ta kéo huynh lên, nào! Được được được.
Nào nào nào, đưa tay cho ta. Nào. Nào. Mau xuống đi, không sao rồi. Ta hơi sợ độ cao. Này… huynh mau xuống đây đi. Binh lính ngoài kia nhìn thấy huynh thì sao? Huynh còn ở trên cao như vậy. – Mau xuống đây. – Được. Huynh cẩn thận đó.
Ừ ừ ừ. Huynh cẩn thận đó. Mau mau mau, mau lên, mau lên. Đi! Xuống đây đi, không sao đâu. Cẩn thận đó. Xuống đi, xuống đi. Cẩn thận. Đi theo ta. Đi thôi. Đi thôi. Im nào. Mặc dù người ta xinh đẹp, nhưng cũng phải thoát mạng đã. Đi thôi.
Đừng kéo ta. Đi nào. Đừng kéo ta. Ai ở bên đó vậy? Ta… Còn một người nữa, mau ra đây. Không ra là ta gọi người đó. Phát hiện ra huynh rồi. Đi. Không sao chứ? Các người là ai? Giữa đêm thập thập thò thò ở đó, mau đi đi,
Không thì ta gọi người đó. Chờ chút. Cô nương, bọn ta không phải là người xấu. Bọn ta không phải là người xấu. Cô nương, bọn ta cũng chỉ vì bất đắc dĩ thôi. Cô nương hãy cứu bọn ta với. Có phải các ngươi tìm thức ăn không? Thức ăn? Phải phải phải.
Bọn ta đã bị đói hai ngày nay rồi. Cô nương làm ơn làm phước, cho bọn ta ít thức ăn. Ăn xong là bọn ta đi ngay. Đi chuẩn bị cho họ ít thức ăn đi. Nguyệt Nương, tỷ đừng tốt quá như vậy, Đêm hôm khuya khoắt lén lén lút lút,
Nhìn là biết không phải người tốt. Muội xem bọn họ đã đói tới như vậy rồi, làm gì còn sức đâu mà làm chuyện xấu. Đại ca, huynh hãy nói điều gì với cô nương đây đi. Cứu một mạng người còn hơn xây bảy tòa tháp. Cô nương,
Bọn ta trèo tường là bọn ta sai, nhưng do bọn ta vốn định tới thành Trường An tìm việc làm, còn chưa vào thành thì đã bị cướp sạch. Bọn ta tìm việc mà hai ngày này cũng chưa tìm được. Cô nương xem,
Đệ của ta đã đói tới mức này rồi. Cô nương, cầu xin cô, hãy cho bọn ta ít thức ăn với. Làm ơn làm phước, cầu xin cô nương. Được rồi, được rồi. Đại Đường chinh chiến liên miên, bách tính cũng chịu nhiều khổ cực. Hiện giờ lòng người lo sợ hoang mang,
Bản thân ăn đủ no còn khó, làm gì có tiền để làm ăn. Hai người tới thật không đúng lúc. Cô nương nói phải. Mau đi tìm cho họ chút thức ăn đi. Nguyệt Nương, hai người này lai lịch bất minh, e là không hay lắm.
Ông nội thường dạy chúng ta, phải giúp đỡ người hoạn nạn. Chuyện này đừng làm lớn chuyện. Hai người đi theo ta. Cám ơn cô nương. Đa tạ cô nương. Hai người nghỉ ngơi tạm ở đây nhé. Giờ cũng đã khuya rồi, hai người lại không vào từ cổng chính,
Bị người khác nhìn thấy… Cô nương, không sao, không sao. Cô nương có lòng tốt, bọn ta vô cùng cảm kích. Ta đi lấy nước cho hai người rửa ráy. Đa tạ cô nương. Làm phiền cô nương rồi. Nhìn ngơ ra rồi à? Huynh làm gì vậy? Cái gì mà làm cái gì?
Ta thấy hai con mắt huynh nhìn trân trân luôn, cũng không nhìn xem mặt huynh đen cơ nào, dọa người ta hết hồn bây giờ. Trời ạ! Mặt ta đen như vậy còn không phải là nhờ phước của huynh à? Huynh xem huynh, còn trách ta nữa à?
Hai người các huynh đều biết khinh công, nhún nhún hai cái là chạy mất tiêu. Cũng không lo ta sống chết ra sao. Xin lỗi, xin lỗi. Quên mất là huynh không biết khinh công. Bỏ đi, bỏ đi. Chờ chút nữa rửa mặt sạch sẽ,
Rửa sạch xong rồi liếc mắt đưa tình với người ta cũng chưa muộn. Huynh ăn nói kiểu gì vậy? Ta liếc mắt đưa tình với người ta hồi nào? Vừa rồi hai mắt huynh nhìn trân trân luôn, không phải là liếc mắt đưa tình thì là gì?
Con mắt nào của huynh nhìn thấy ta như vậy hả? Hai con mắt của ta đều nhìn thấy. Huynh đừng nói linh tinh. Để ta, cám ơn. Hai người rửa mặt trước đi. Ta đi lấy đồ ăn cho hai người. Đa tạ cô nương. Đa tạ cô nương.
Còn có cả đồ ăn. Ăn cái gì chứ. Có người ở đây huynh đừng nói linh tinh có được không hả? Được được được. Rửa sạch vào đó. Không cần huynh phải nhắc. Cái này… là cho bọn ta sao? Làm cho hai người ít đồ ăn đơn giản,
Mong là hai người không chê. Không chê, không chê. Đưa cho ta là được rồi. Ta đói chết mất. Nguyệt Nương, cho ăn xin ăn thịt, tỷ tốt bụng quá rồi đấy. Muội lui xuống trước đi. Mau thử đi, mau ăn đi. Huynh cứ ăn đi. Mùi vị khá ngon,
Chỉ là hơi thiếu chút gì đó. Đây là… Đây là muối tinh. Ta vẫn còn một gói, coi như là tạ ơn cứu mạng của cô nương. Các người là đạo tặc? Không phải. Công nương. Ta… Ngươi đừng qua đây. Cô nương, cô hiểu lầm rồi.
Thứ quý giá thế này chỉ trong cung mới có. Sao các ngươi lại có được? Bọn ta… Bọn ta là… – Cô nghe bọn ta giải thích đã. – Lục soát các phòng. Không bỏ sót phòng nào. Ta không cần biết các ngươi là ai, mời các ngươi lập tức đi cho.
Nếu như còn chưa đi thì ta sẽ gọi người đó. Đi thôi. – Đi! – Nhưng… Đi thôi. Bị bắt bây giờ. Mau đi thôi. Cô nương. Đi thôi, đi thôi. Chờ đã. A Tử, đưa họ đi cửa sau. Vâng. Đi! Mau đi thôi. Đi mau, đi mau. Đi mau.
Đi… đi mau lên. Chờ chút, chờ chút. Ơn cho ăn cơm của cô nương, ta không có gì báo đạp, Gây phiền phức lớn như vậy cho cô nương, chút ngân lượng này mong cô nương nhận lấy, chỉ là chút tấm lòng. Huynh đừng chần chừ nữa, mau đi thôi.
Các ngươi từ Yến Lai Lâu ra à? Không… Đâu có. Cô nương, không phải như cô nghĩ đâu. Không phải đâu. Cái này là ta bán cho Hồng La cô nương. Sao các ngươi lại có nó? Không như cô nghĩ đâu. Thứ này tín vật tùy thân của ta,
Trong đó có cả câu chuyện cảm động lòng người, có thời gian ta sẽ kể cho cô nghe. Ít người được nghe lắm. Không cần ngụy biện nữa. Túi vải này ta biết rõ nhất. Nếu đã rơi vào tay công tử đây, thì xin hãy cất đi.
Hai vị công tử mới đi cho. Túi thơm này có câu chuyện khác. – Đi đi. – Cô nương! Mau đi đi. Cô đã hiểu lầm rồi. Đi đi! Cô nương! Mau đi đi! Cô nương! Đ thôi! Mau đi đi! Chờ đã, cô ấy nói túi thơm này
Là cô ấy tặng Hồng La cô nương. Lẽ nào cô ấy chính là Tân Nguyệt? Bị huynh đoán trúng rồi đó. Huynh lấy vật của người tặng cho người, lại thành ra trả về đúng chủ. Lẽ nào đây chính là duyên phận sao? Ta phải nói rõ với cô ấy.
Chờ đã, chờ đã! Được rồi, được rồi. Lại còn duyên phận. Huynh nghĩ trước xem lần sau gặp cô ấy làm thế nào mà giải thích chuyện Yến Lai Lâu kìa. Phải! Phải suy nghĩ thật kỹ mới được. Được được được. Huynh cũng giúp ta nghĩ đi.
Được được được, mau đi thôi, mau đi thôi. Sao lại quay lại đây rồi? Này, rốt cuộc là huynh có biết đường về không? Qua bên kia xem sao. Bên này, mau! Ở đây. Vẫn trốn ở đây à? Thế này… làm sao bây giờ? Bên đó các ngươi tìm thế nào rồi?
Bên chỗ bọn ta không có ai hết. Bên các ngươi thì sao? Không tìm thấy gì hết. Tối mù mịt thế này, đi đâu mà tìm chứ? Đi phía bên này. Thế này… trước là truy binh, sau là xe ngựa. Ta… Ta có cách. Đi theo ta. Đi! Đi! Mau mau mau.
Đi qua đó xem lại xem. Đứng lại! To gan! Xe ngựa của ai mà ngươi dám chặn? Chuyện gì thế? Tránh ra! Cho đi. Cho đi. Thái tử điện hạ, đứng dậy đi. Bọn họ đã đi xa rồi. Thái tử điện hạ, sao lại ăn mặc thế này? Chuyện dài lắm.
Đa tạ Hầu tướng quân. Vân huynh, mau diện kiến Hầu tướng quân. Ngài ấy là Hầu Quân Tập, Hầu tướng quân anh dũng thiện chiến của Đại Đường ta. Hầu tướng quân. Hôm nay may nhờ có ngài. Ta chưa từng gặp vị tiểu huynh đệ này. Huynh ấy là Vân Diệp.
Là ân nhân cứu mạng của ta. Thì ra là Vân công tử. Gần đây danh tính của ngươi rền vang như sấm, khắp văn võ trong triều, hóa ra Hầu Quân Tập ta là người đầu tiên gặp ngươi. Thường thôi ạ, thường thôi. Hầu tướng quân,
Cũng không còn sớm nữa, bọn ta còn phải về doanh trại, xin cáo lui trước. Khoan đã. Thần cũng đang muốn tới doanh trại thăm công chúa, vừa hay tiễn hai vị một đoạn. Cũng tốt. Công chúa, Trần quốc công cầu kiến. Lui xuống đi. Giống thật.
Đúng là con gái của Nhược Lan. Ngài biết mẫu thân ta? Cháu gái, ta là Hầu bá bá của cháu. Cây kiếm này là năm đó ta thay mặt thánh thượng đưa cho Nhược Lan. Thánh thượng tự tay khắc một bông hoa lan trên cây kiếm này.
Ngài là người quen của của mẫu thân ta? An Lan diện kiến Hầu bá bá. Đừng, đừng. Cháu gái, đứng dậy đi. Thật không ngờ, Nhược Lan còn để lại huyết mạch trên đời này. Nếu như năm đó mẫu thân của cháu không giấu cháu đi,
Thì e là bây giờ bá bá cũng không gặp được cháu. Hầu bá bá, người là người quen cũ của mẫu thân, vậy người chắc chắn biết chuyện gì đã xảy ra năm đó. Xin người hãy nói cho An Lan biết. Hầu bá bá làm gì thế này? Xin hãy đứng lên.
Năm đó mẫu thân cháu biết tin thánh thượng bị quân thái tử vây bắt, đã liều mình đi cứu. Kết quả là gặp phải quân thái tử không phân biệt địch ta đều bắn giết hết. Bắn giết hết? Mẫu thân ta là vì hắn… Mà lúc đó,
Ta mà tới sớm hơn quân thái tử một bước, thì mẫu thân cháu đã không phải chịu vận hạn này, và cháu cũng sẽ không phải lưu lạc bao năm nay. Cháu à, tất cả đều tại ta. Đều tại ta. Hầu bá bá mau đứng dậy đi.
Hầu bá bá có thể đi cứu mẫu thân, là An Lan đã rất cảm kích rồi. Chỉ là đời người sinh tử có số, Hầu bá bá đừng tự trách. Ta tin là mẫu thân ở nơi cửu tuyền, cũng không muốn thấy bá bá vì vậy mà đau lòng.
Cháu thật sự rất giống Nhược Lan. Đều là người có lòng rộng lượng. Không biết Hầu bá bá đêm khuya tới đây có việc gì không? Ngày mai cháu vào cung rồi, triều đường không những nơi khác, mọi thứ đều đầy rẫy nguy hiểm. Đây là trang phục ta đặc biệt chuẩn bị
Để cháu ngày mai lên triều. Hầu bá bá có lòng rồi. An Lan lần này quay về là vì việc của mẫu thân. Nếu không thì cũng sẽ không quay về thành Trường An. Nhưng đã quay về, thì trong lòng An Lan tự có dự tính rồi.
Ta hiện giờ mặc dù chỉ là chức nhàn rỗi trên triều, nhưng nếu cháu có gì không hiểu, thì cứ tới tìm ta. Hầu bá bá thật có lòng ạ. Bái kiến bệ hạ. Có phải là nó không? Mắt giống Nhược Lan, mũi và miệng giống bệ hạ. Tốt. Tốt quá rồi.
Không ngờ bao nhiêu năm trôi qua rồi, mà trẫm lại có cơ hội hoàn thành mối duyên chưa trọn với Nhược Lan. Bệ hạ, thần lo chuyện này sẽ tạo ra dị nghị trên triều đường. Bệ hạ vẫn nên cẩn trọng hành sự. Chuyện này trẫm tự có suy xét.
Thần tham kiến hoàng hậu nương nương. Bệ hạ. Bệ hạ. Hoàng hậu nương nương. Vi thần xin cáo lui trước. Trần quốc công, khoan đã. công chúa lưu lạc bên ngoài nhiều năm, thân phận của mẫu thân cũng có phần nhạy cảm,
Ngày mai trên triều đường e là không dễ dàng gì. Có những lời bệ hạ không tiện nói thẳng, chắc là phải cần tới quốc công nói đỡ cho. Vi thần hiểu. Nàng đồng ý phong nó làm công chúa rồi à? Cô ấy là cốt nhục của bệ hạ,
Đương nhiên là công chúa của Đại Đường ta. Tiếc là Nhược Lan muội muội qua đời quá sớm, chi bằng nhân cơ hội này truy phong muội ấy làm quý phi? Bệ hạ thấy sao ạ? Quan Âm Tì, nàng luôn suy nghĩ mọi việc rất chu đáo. Nhưng mà
Cái chết của Nhược Lan là trong trận hỗn chiến năm đó, nếu như bây giờ mà chắc lại chuyện đó, e là sẽ gây ra sóng gió. Ta thấy tạm thời hoãn lại đã. Để thần thiếp thay áo cho bệ hạ. Những ngày này đã vất vả cho bệ hạ rồi.
Hoàng hậu, nàng vất vả không kém ta chút nào đâu. Bệ hạ, người không biết đó thôi. Đêm hôm đó, đêm đen gió lớn, đưa tay ra còn không nhìn rõ năm ngón. Bỗng nhiên, mấy tên người Khương đó tới đột kích đêm doanh trại quân ta.
Cũng may là lão thần thuần thục binh pháp, lại biết cách biến hóa linh hoạt binh pháp, nên đã bày ra kế dẫn địch vào tròng và bắt rùa trong chuồng. Quân địch vào trong doang trại ta, bị thần giết. Thần càng giết thì càng hưng phấn. Thần xử một tên.
Thần trái một tên. Rồi thần lại phải một tên. Một tên nữa, một tên nữa, lại một tên nữa. Một lúc 5 tên. Còn ai làm được như thế? Chỉ có Trình Giảo Kim ta đây! Có đúng không hả? Mấy tên đó bị thần giết cho xác nằm ngổn ngang,
Tháo chạy loạn cả lên, vứt hết cả mũ giáp, loạn cào cào lên, nháo nhào cả lên, ô lô ô la. Cho nên, trận đánh đó chúng thần giết kẻ địch như ngả rạ. Cho nên lão thần nghĩ rằng, mấy năm tới, mấy tên nhóc đó,
Cũng không dám tới xâm phạm lãnh thổ Đại Đường ta. Tốt! Thú vị lắm. Đúng là khiến người ta vui mừng. Trình tướng quân, ngươi đánh trận sướng tay, trẫm nghe cũng vui mừng. Nói tiếp cho trẫm nghe khi các ngươi truy kích, có gặp phải chuyện nguy hiểm gì không?
Bệ hạ đúng là bệ hạ! Đúng là như vậy. Đúng là như vậy. Đúng là lập rất nhiều cái bẫy cho thần. Bọn chúng đâu phải là kẻ dễ dàng đầu hàng. Bọn chúng đâu phải là kẻ dễ dàng đầu hàng. Nhưng Giảo Kim ta
Vượt qua hết cái bẫy này tới cái bẫy khác. Vượt qua từng cái, từng cái một. Không sao. Nếu như bệ hạ muốn nghe, chúng ta lựa một ngày, rồi thần sẽ kể chi tiết từng chuyện một. Chỉ là hiện giờ tướng lĩnh của quân ta,
Vẫn còn đang ở bên ngoài chờ mệnh lệnh của người, muốn được về nhà đoàn tụ gia đình. Các tướng sĩ ở doanh trại Tả Võ Vệ vào thành, đều được ban thưởng. Trình tướng quân và thái tử có công trong trận này, càng đáng được thưởng. Trình tướng quân.
Ngoài tiền tài, lương thực, ngươi còn muốn gì nữa không? Bệ hạ, thần không dám. Thần có tội. Xin bệ hạ trách tội. Sao đang yên lành, tự nhiên lại thành có tội chứ? Thần đã không bảo vệ tốt cho thái tử điện hạ,
Thiếu chút nữa thì khiến thái tử điện hạ mất mạng. Hả? Có chuyện này sao? Phải đó. Chuyện gì vậy? Thái tử điện hạ chẳng phải là đứng kia khỏe mạnh đó sao? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hồi bẩm bệ hạ, bọn người Khương đó… đột kích doanh trại ta,
Làm thái tử điện hạ bị thương. Sinh mạng của thái tử điện hạ lâm nguy, ngay lúc này thì xuất hiện một kỳ nhân. Cậu ta đã dùng một chiêu gọi là phương pháp truyền máu, đã cứu được thái tử điện hạ. Có thể nói là chuyển nguy thành an.
Nếu không thì lão thần cũng không còn mặt mũi mà sống quay về gặp người. Đứng dậy đi. Xem ra trận chiến này, các ngươi đã gặp không ít kỳ nhân. Nghe nói hình như còn có một thiếu niên biết làm muối nữa? Làm muối?
Trẻ tuổi mà đã có tài vậy sao? Hồi bẩm phụ hoàng, chàng trai cứu nhi thần cũng chính là người biết làm muối ạ. Lẽ nào đúng như lời đồn, là đệ tử của thần tiên? Có chuyện đó sao? Cậu ta đâu? Có đưa về theo không? Dạ có đưa về.
Đang chờ ở ngoài điện ạ. Pháp truyền máu này nghe như yêu pháp vậy. Chư vị ái khanh đều là những người thông minh bậc nhất, Lát nữa hãy giúp trẫm kiểm tra tên tiểu tử này nhé. Ngươi đừng đi nữa. Ta hồi hộp. Ta cũng hồi hộp.
Ngươi càng đi ta càng hồi hộp. Truyền… Vân Diệp vào điện. Vân công tử, mời. Bãi triều ta sẽ xin mấy người này, mỗi người một bức tranh thư pháp. Sau này truyền lại đều là báu vật vô giá. Xin chào. Xin chào. Hả? Quỳ xuống! Quỳ xuống! Ngươi!
Thảo dân Vân Diệp bái kiến bệ hạ! Hai chân! Mau đứng dậy đi. Tạ bệ hạ. Nhìn thì cũng không khác gì người phàm tục. Bệ hạ. Đã là người phàm, vậy thì công lao và thành tích của Vân công tử đây lại càng đáng khâm phục. Vân công tử,
Nghe nói ngươi dùng phương pháp truyền máu đã cứu được mạng của thái tử điện hạ. Ngụy Chủy ta hết sức hiếu kỳ. Xin Vân công tử chỉ giáo. Ngụy Trưng ? Sống sờ sờ? Nhất định phải tạo mối quan hệ tốt mới được.
Danh tiếng của Ngụy tương nhân, Vân Diệp đã được nghe từ lâu. Hôm nay được gặp, quả nhiên cương chính, khiến người khác khâm phục. Người trong triều mà ngươi cũng biết à? Bệ hạ, thuật truyền máu này tuy ảo diệu, nhưng thực ra nguyên lý hết sức đơn giản.
Phải phải phải. Hồi bẩm bệ hạ, thần cũng biết chút ít. Thực ra chính là châm thêm dầu mới vào chiếc đèn dầu hết dầu. Trình tướng quân, ngươi để cho cậu ta nói hết đã. Thần xin lui xuống. Thực ra Trình tướng quân nói cũng không sai.
Nhưng thuật truyền máu này không thể tùy tiện thực hiện được. Nhóm máu của người truyền máu và người được truyền máu nhất định phải trùng khớp với nhau. Nếu như không trùng khớp thì truyền máu chính là giết người. Thú vị đấy. Trẫm lần đầu tiên được nghe nói.
Chư vị ái khanh, có ai có nghiên cứu về nhóm máu thì cùng bước ra thảo luận đi. Nhóm máu? Chưa từng nghe thấy chuyện này. Cũng không biết thứ tà đạo này từ đâu ra. Trong sách cổ chưa từng có ghi chép. Nếu như chỉ tìm trong sách cổ
Thì lịch sử làm sao có thể tiến bộ được? Phụ hoàng, mặc dù nhi thần không nghiên cứu về nhóm máu, nhưng về hiệu quả của nó, thì nhi thần chính là người làm chứng tốt nhất. Không chỉ như vậy,
Vân Diệp vẫn còn có rất nhiều kỹ năng thực dụng khác mà nhi thần chưa từng được nghe qua. Nhân tài như thế này, là cái phúc của Đại Đường ta. Quả thật là anh hùng xuất thiếu niên. Nhưng trẫm vẫn còn một chuyện chưa hiểu,
Đó là người có nhóm máu phù hợp với thái tử, rốt cuộc là ai vậy? Nhóm máu và huyết thống có liên quan rất lớn, giữa phụ mẫu, huynh đệ, rồi họ hàng thân thích, chắc chắn sẽ có người có nhóm máu tương đồng. Đúng vậy. Người truyền máu cho nhi thần
Chính là con gái thất lạc nhiều năm của phụ hoàng. Hả?… Có chuyện như vậy sao? Phải đó. Chuyện này… Chuyện này… Con gái của trẫm?