Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 18 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 18] Chú, chú cứ ngồi đây ạ, cháu đi họp trước. Ăn xong rồi đi. Không sao, cô ấy không đói ạ. Nào, đừng ăn nữa. Em đang ăn mà. Đi họp đi. Có thể ăn xong mới họp không?

    Nhanh lên. Giai Vân, cậu tiếp bố mình nhé. Được, không vấn đề. Sao vậy? Cái gì mà phấn đấu bảng xếp hạng streamer? Phấn đấu kiểu gì? Lấy gì mà phấn đấu? Phấn đấu cho ai? Chú, chúng ta ăn tiếp đi. Ừm… Hay… hay đợi hai đứa nó về rồi ăn?

    Cháu đưa chú đi thăm công ty đi. Vâng ạ. Được không? Thế cháu để cháu dọn ạ. Em không cần lo thế đâu, anh bảo được là được. Tôi xin… Cái gì đấy? Em nói không được là không được. Với tài nguyên và tình hình của Viên Viên hiện giờ,

    Đăng ký tham gia cuộc thi này không vấn đề gì. Nhưng anh phải sử dụng toàn bộ nhân lực và vật lực của công ty để giúp cô ấy lọt vào bảng xếp hạng. Chuyện này em kiên quyết không đồng ý. Chú đừng thấy cô ấy nhỏ bé chưa tới 50kg,

    Nhưng cô ấy là người tâm lý mạnh mẽ nhất mà cháu từng gặp. Cũng đúng, bố mẹ không ở bên mà, đâu thể không mạnh mẽ được. Nhưng chú đừng thấy cậu ấy mạnh mẽ mà lầm, tối đến vẫn ôm Pikachu ngủ đấy ạ. Hơn nữa còn rất thích ăn khuya,

    Uống bia giỏi hơn cháu nhiều. Vậy sao? Nói thế này, chú thấy cô ấy mặc đồ công sở thế thôi chứ thực ra vẫn còn trẻ con lắm. Nghĩa là sao? Chú tự xem đi. Hai người vẫn chưa trưởng thành. Em lên mạng search xem, em tìm kiếm xem

    Đánh đàn sáu tay đang hot thế nào. Bây giờ không làm còn đợi gì nữa? – Đợi lúc nào nữa? – Hot thì có ích gì? Bây giờ cách thời gian bình chọn còn chưa đến một tuần. Chúng ta lấy đâu ra thời gian chuẩn bị? Lọt bảng kiểu gì?

    Anh nói em biết, còn thời gian. Còn đầy thời gian, đừng quan tâm nhiều thế làm gì. Anh đã có kế hoạch rồi đúng không? Cứu tinh đến rồi. Alo. Cô đến cổng rồi sao? Được, giờ tôi xuống ngay. Cứu tinh gì vậy? Ai đấy?

    Em quan tâm nhiều thế làm gì? Biên bản cuộc họp hôm nay, giám đốc Tiền chỉnh sửa rồi gửi cho tôi. Em mở cuộc họp. Chú Tiền đi dạo ạ? Cháu có việc phải ra ngoài một chuyến, không đi cùng mọi người được. Tạm biệt. Đợi chút nhé. Hi Tây.

    Sếp Đoàn đi đâu vậy? Anh ấy nói có cứu tinh đến, mình không biết là ai nên rất tò mò. Tiếp đãi bố mình cẩn thận nhé. Được. Âu Dương. Xe trông được đấy. Vậy sao? Còn đang tăng ca à? Bố nhìn cái gì đấy? Có người đang đợi con trong văn phòng,

    Con vào trước nhé. Chú, hay cháu dẫn chú đến xem phòng livestream nhé. Không cần đâu, chú xem Hi Tây thế nào đã. Vâng ạ. Còn cứu tinh cơ. Mình nói cái gì cũng sai, người ta nói gì cũng đúng. Hi Tây, bố thấy một ngày của con mệt mỏi như vậy,

    Ban ngày làm CEO, tối còn phải livestream. Con vất vả quá. Không có gì là vất vả cả, con quen rồi. Ban ngày làm CEO, quản lý công ty, buổi tối thì làm việc con thích, không có gì là mệt mỏi cả, cuộc sống phong phú lắm. Bố cảm thấy,

    Con gái không cần phải vất vả như vậy. Được rồi, bố đừng nói mấy câu nợ con gì gì nữa. Bố, sở dĩ chú Đoàn giao RUI cho con là vì chú ấy coi trọng con. Con không muốn phụ sự kỳ vọng của chú ấy, bố hiểu không?

    Sao ông ấy không giao cho con trai mình? Đoàn Nhiên cũng đi du học ở Anh về mà. Không, chuyện này kể ra thì đúng là kể ba ngày ba đêm cũng không hết. Tóm lại là chú Đoàn giao RUI cho con, chú ấy tín nhiệm, tin tưởng con.

    Con cứ mở mồm ra là chú Đoàn, ngậm miệng vào là chú Đoàn, thế bố hỏi con, chú Đoàn của con cho con bao nhiêu cổ phần? Cổ phần gì? Cái gì mà cổ phần gì? Cổ phần của công ty. Đừng bảo là không cho con chút nào nhé. Không phải chứ.

    Con cần cái đấy làm gì? Nói thế này nhé, lương của con cao nhất công ty, bố yên tâm chưa? Nhóc con, bố con cũng từng khởi nghiệp, theo lý mà nói, công ty khởi nghiệp thế này không chỉ là người sáng lập, mà CEO, cấp quản lý,

    Ai ai cũng đều có cổ phần của công ty. Trải nghiệm của bố phong phú, con biết, cái gì cũng hiểu cái gì cũng biết. Con xem, bố biết tại sao Đoàn Nhiên lại coi thường con rồi. Lúc họp thì hung dữ với con, đang họp dở thì chạy đi với

    Cô gái lái xe thể thao kia, không hề quay đầu lại, đúng không? Cái gì mà đúng không? Bố thấy rồi. Bố nói lung tung quá. Bố nói con hay, chuyện này không giấu được bố đâu. Tôi cảm thấy biểu diễn đánh đàn sáu tay trong chương trình giải trí khá ổn.

    Ý tưởng không tồi. Đúng thế, ở nước ngoài có chương trình tên là Tái hiện cảnh tượng. Họ mặc quần áo như trong video, hát cùng một bài hát, nhìn như người trong video bước ra vậy. Nhưng lúc ấy là họ ngẫu hứng sáng tác. Chúng ta thì dễ hơn,

    Tìm người chế tác âm nhạc phối khí lại bài hát, chắc chắn hiệu quả sẽ rất tốt. Chương trình kiểu này khá hiếm ở Trung Quốc, nghe cũng mới mẻ. Nhưng mà, anh tìm ông chú đánh đàn đường phố kia ở đâu đấy? Trùng hợp lắm,

    Người này trùng hợp là bố của bạn tôi. Được. Trùng hợp ghê. Hôm nay tôi gặp chú ấy mới nảy ra ý tưởng kia. Dù sao tìm được chú ấy thì chuyện này dễ rồi. Vậy chỉ còn lại vấn đề quan trọng nhất thôi. Vấn đề gì? Vấn đề của Viên Viên.

    Trí nhớ cô tốt như vậy cũng là tật xấu đấy. Là ưu điểm. Tôi làm nghề này bao năm nay chỉ có mỗi ưu điểm này thôi. Trong giới này bắt buộc phải chú ý, một chuyện bé cỏn con cũng có thể gây nên một làn sóng lớn.

    Chuyện của Viên Viên vốn không thế. Dù sao tôi cũng đứng về phía Viên Viên. Tôi tin cô ấy. Scandal, bóc phốt là chuyện không thể nào. Mình anh tin thì không được. Anh phải khiến mọi người tin mới được. Sao cô có thể khiến mọi người tin đấy là giả?

    Thế nên phải bàn kế hoạch lâu dài. Kế hoạch lâu dài. Được. Viên Viên. Cô không hổ là streamer đứng đầu công ty. Luôn luôn là người đầu tiên đến công ty. Sếp Đoàn chê cười rồi, tôi có tuổi rồi, làm việc và nghỉ ngơi có quy luật

    Nên đến sớm để chuẩn bị. Hôm nay anh cũng đến sớm đấy. Hôm nay tôi cố ý đến sớm. Công ty có kế hoạch mới cho cô, tôi muốn nói chuyện kĩ hơn với cô. Sếp Đoàn lại có kế hoạch mới rồi ư?

    Chẳng phải hoạt động livestream mà tôi hứa với cô không thực hiện được sao? Tôi luôn nghĩ đến chuyện này. Hơn nữa tôi ký hợp đồng với cô, tôi phải chịu trách nhiệm đến cùng với cô. Được, tôi không tin nhầm người. Nhưng anh cũng biết

    Tôi là người có scandal trong quá khứ. Không sao, ai mà không có quá khứ chứ? Chúng ta chuẩn bị kĩ càng, chắc chắn sẽ đạt được mục đích. Được không? Được. Chú, ngày xưa mẹ cháu hay đến nhà hàng này lắm, sau này lại dẫn cháu đến,

    Cháu thấy rất được đấy ạ. Rất tốt. Chú ngồi đi ạ. Được. Chú, bình thường chú thích ăn thịt hay là hải sản? Thịt. Vậy chúng ta gọi hai phần phi lê? Được. Được. Cho tôi hai phần phi lê. Thêm chai rượu vang nữa. Được. Sao công ty các cháu nhiều việc vậy?

    Một rưỡi rồi mới đi ăn trưa. Bọn cháu đang trong giai đoạn khởi nghiệp, khởi nghiệp đều vậy cả, công ty người ta làm sáu ngày một tuần, mỗi ngày mười hai tiếng mà nhân viên còn không thích. Công ty cháu một tuần làm bảy ngày, một ngày làm 14 tiếng,

    Vậy mà nhân viên trong công ty tích cực lắm. Lượng công việc của cháu còn nhiều hơn khi chú làm việc ở châu Phi. Bố cháu từng nói, hồi trẻ ông ấy khởi nghiệp vất vả, khó khăn, cố gắng bao nhiêu, cháu nghĩ, đời bọn cháu chắc chắn không thể thua kém được.

    Bọn cháu còn cố gắng hơn các chú. Cảm ơn. Có phải chú lo cho Hi Tây không? Không sao, chú đừng lo Hi Tây rất tốt. Làm được việc, hơn nữa cô ấy thích công việc hiện giờ nên rất cố gắng làm. Năng lực làm việc rất mạnh. Cháu phải nói với chú,

    Lúc mà Hi Tây nghiêm túc làm việc thì cháu cũng không bằng cô ấy. Sao chú càng nghe lại càng lo lắng vậy? Chú, chú đừng nói vậy. Hi Tây, cô ấy vốn thích công việc này. Hơn nữa, thực ra môi trường làm việc của bọn cháu cũng rất tốt.

    Cháu và Hi Tây gây dựng nên công ty này cũng không dễ dàng gì. Hơn nữa, Hi Tây cũng trưởng thành rồi, cô ấy chọn con đường nào thì cô ấy phải tự quyết định. Đấy là mấy đứa nghĩ vậy, chú thì không nghĩ như thế. Được rồi, chú.

    Hôm nay cháu mời chú đi ăn, thực ra cũng có chuyện công việc muốn bàn bạc với chú. Chuyện công việc? Chú Tiền. Chú không biết video đánh đàn piano sáu tay hôm trước của chú hot ở trên mạng lắm. Cô bé đánh đàn với chú là người của công ty cháu.

    Bây giờ bọn cháu chuẩn bị biểu diễn đánh đàn sáu tay trên chương trình truyền hình, lên TV để nhiều người biết đến hơn, để cho hai người cùng hot một lần. Thì ra cháu mời chú đi ăn là vì chuyện này? Vốn cũng nên mời chú đi ăn rồi.

    Hôm nay cháu chỉ muốn bàn bạc với chú thôi, xem xem chú có chung ý tưởng này không. Với lại thực ra chương trình này, bọn cháu mất rất nhiều công sức mới thỏa thuận được với người ta. Phía bên chương trình cũng khá gắt, thế nên tiền thù lao không nhiều lắm.

    Hổ phụ sinh hổ tử. Cháu tính toán cũng hay đấy. Không ạ. Chẳng phải cháu đang nhờ chú giúp sao? Chú, chú nghe cháu nói, nếu chuyện này thành công, chú lên chương trình, Hi Tây thấy cũng vui, phải không? Không vấn đề gì, giúp thì không vấn đề gì.

    Cháu cảm ơn chú. Cháu cũng biết tình hình của chú. Chú cũng không có tiền. Chú từ nước ngoài về mà còn không mua được cho Hi Tây một bộ quần áo tử tế. Thế nên cháu, cháu… cháu cũng phải… cũng phải có chút thù lao. Tiền công mà.

    Dù thế nào đi chăng nữa, cháu sẽ cố gắng hết sức để bàn bạc với bên chương trình, cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp chú. Chú thấy được không? Nhưng về mặt thù lao, chú có phạm vi nào không? Chú nói cho cháu biết đi. Chú Tiền, là thế này.

    Ban nãy cháu cũng nói với chú rồi đấy. Thực ra rất khó để lên chương trình này. Bọn cháu tốn rất nhiều công sức mới thỏa thuận được với người ta. Với lại công ty của cháu với Hi Tây cũng đang trong giai đoạn đầu của khởi nghiệp.

    Ba mươi nghìn tệ thì có hơi… Không, đợi đã. Thiếu một số không rồi. Em biết tại sao bố em lại họ Tiền không? Vì ông nội em họ Tiền. Vì trong mắt ông ấy chỉ có tiền mà thôi. Ý anh là gì? Người nhà em đắc tội gì với anh rồi?

    Giờ anh muốn bố em, Tưởng Triết Dương, Viên Viên cùng tham gia một chương trình. Bố em vừa mở miệng đã hét cát xê 300.000 tệ. Chương trình gì? Chuyện anh và Âu Dương mưu tính với nhau à? Em đừng lái sang chuyện khác. Anh nói em biết,

    Công tác tuyên truyền giai đoạn đầu để leo bảng xếp hạng anh đã đi lo lót hết rồi, bây giờ đến lượt em. Bạn gái cũ của anh mà cũng phải lo lót à? Em không đi, làm như chúng ta chiếm được nhiều lợi ích từ chị ta lắm ấy.

    Ơ kìa, sao em lại không đi chứ? Anh đã làm xong công tác chuẩn bị rồi, ông ấy là bố em, em phải lo. Em thấy bố em đòi ba trăm nghìn tệ là đòi ít đấy, nếu mà là em thì em phải đòi anh ba triệu tệ. Em…

    Em làm CEO kiểu gì thế hả? Em nhất định phải lo chuyện của bố em. Em làm tốt vậy còn gì, muốn em làm CEO kiểu gì nữa? Bên Trần Lãng không ngừng đẩy xếp hạng, chúng ta tuyệt đối không thể bị rớt lại phía sau. Em biết mà.

    Chúng ta nhất định phải lên chương trình lần này. Đúng vậy. Thế thì em đi thuyết phục bố em đi chứ. Liên quan gì đến em? Bố em, em không lo liệu thì ai lo liệu? Hi Tây, em phải thuyết phục được bố em. Cái túi xách này nặng quá. Cái này…

    Đến rồi à? Treo xong hết rồi ạ? Hoàn hảo. Bố ngồi đó đi. Được rồi, bố đừng làm nữa, đưa cái này cho con. Hôm nay con đến tìm bố là có chuyện cần thương lượng. Chuyện của Đoàn Nhiên đúng không? Chuyện chương trình, không phải chuyện của anh ấy.

    Thật đấy, con sắp phải làm báo cáo quý cho hội đồng quản trị rồi, con là CEO của công ty, con phải gánh vác KPI của quý này. Ba tháng nay, thực ra thành tích kinh doanh và doanh thu đều rất bình bình. Nếu như lúc này

    Có streamer đứng đầu bảng xếp hạng, vậy thì con sẽ vượt qua được quý này. Giờ con là CEO rồi. Con gái, con muốn gì đây? Đoàn Nhiên mời bố ăn đại một bữa cơm mà mắt không thèm chớp, quá lắm tiền. Bố đòi cậu ta ba trăm nghìn tệ là nhiều sao?

    Con nói xem, con tiết kiệm cho cậu ta làm gì? Con nghĩ chắc là anh ấy dùng thẻ thành viên của cô Châu để quẹt. Được, bố không quan tâm cậu ta quẹt thẻ của ai. Con ở công ty bận tối mắt tối mũi, làm trâu làm ngựa cho cậu ta,

    Bố nhất định phải đòi số tiền này, không được thiếu một đồng nào hết. Bọn họ bảo con đến thuyết phục bố, có nghĩa là bố xứng đáng với cái giá đó. Đương nhiên là bố xứng đáng được nhận giá đó rồi. Nhưng không phải là họ cử con đến đây đâu,

    Mà nãy bố lại nói cái gì thế? Làm trâu làm ngựa cái gì chứ, nhà họ đối xử với con thực sự rất tốt. Bố đừng có hừ chứ, bố xem Đoàn Nhiên kìa, chẳng phải mấy hôm trước vừa mời bố ăn cơm sao? Hôm nay lại mời bố đi ăn,

    Có phải là đối xử rất tốt với bố không? Ăn vài bữa cơm mà đã muốn mua chuộc bố à? Vậy sao Châu Tiệp không nhận con làm con dâu đi? Bố nói câu này là hơi quá đáng rồi đó nhé. Hai chuyện này có liên quan gì đâu chứ?

    Con gái, suy nghĩ của con thế nào, bố biết hết, lòng dạ của họ thế nào, bố cũng biết hết. Thế giới này không đơn giản như con tưởng tượng đâu. Do bố nghĩ mọi người và mọi chuyện quá phức tạp thôi. Con không cần nói đỡ cho bọn họ. Chuyện này

    Nghe bố, cứ quyết định như vậy đi. Ba trăm nghìn tệ, một đồng cũng không được thiếu. Không thể thương lượng được nữa phải không? Không được đâu. Nói gì cũng vô ích sao? Vô ích. Con thực sự không biết bố bị làm sao nữa.

    Vậy được, coi như hôm nay con không đến tìm bố. Con đừng đi chứ, ăn cơm xong rồi đi. Con bé này. Chị hai à, cậu gọi mình ra đây chỉ để nghe cậu than thở à? Cậu nói xem, bố mình đột nhiên xuất hiện trước mặt mình.

    Cậu nói xem ông ấy đến để cho mình tình thương hay là làm mình thêm bực bội? Được nhận một chút yêu thương, đồng thời phải chịu một chút kiểm soát. Lẽ ra cậu phải hiểu đạo lý này hơn mình chứ. Đương nhiên là mình hiểu này,

    Cho nên mình mới gọi cậu ra đây để than thở, để ăn cơm với mình. Sao vậy? Mình thấy bố cậu cũng tốt mà. Cậu thấy ông ấy tốt? Tốt ở điểm nào? Trông khá được đấy chứ, đúng không? Còn biết chơi đàn, biết hát, nấu ăn,

    Còn có thể tạo bất ngờ cho cậu, tốt biết bao. Mình nói cậu nghe nhé, Trương Giai Vân, cậu tuyệt đối đừng bị lừa bởi vẻ ngoài lương thiện đó của bố mình. Cả đời ông ấy chẳng có thành công gì, chỉ học được mấy thứ này thôi.

    Được rồi, tuy bố cậu có chút ngoan cố, cứng nhắc. Cứng nhắc. Tư tưởng cổ hủ. Cổ hủ. Đúng không? Nhưng mà đúng là ông ấy có nghĩ cho cậu, bênh vực cậu, bảo vệ lợi ích của cậu. Nếu nói như cậu thì thực ra mình khá ngưỡng mộ cậu đấy.

    Tóm lại là phiền. Thế cậu ăn nhiều vào. Được rồi, được rồi. Nào, nào, nào, ăn thịt, ăn thịt, ăn thịt. Hay là mình lấy bố mẹ và em trai mình đổi lấy bố cậu. Ba người đổi một người, cậu say rồi à? Đi thôi. Hi Tây à,

    Bố còn tưởng là con phải tăng ca. Không ngờ là con lại đến tìm bố. Tối hôm qua, bố… Tối hôm qua, một người bạn thân của con nói với con là muốn đổi ba người nhà cô ấy lấy bố. Con nghĩ thôi đi.

    Đi thôi, con đưa bố đi dạo một lát. Dạo, dạo phố à? Dạo phố tốt, dạo phố. Dạo phố cùng con, nhanh nào. Bố có thể đừng mặc cái áo xấu thế này không? [Cửa phía bắc] Chẳng thời trang chút nào hết. Xấu ơi là xấu ấy. Rồi, rồi, rồi.

    Quần kiểu gì thế này? Còn cả đôi giày này nữa, xấu quá đi mất. Không phải, đã đi mấy năm rồi, đã đi được mấy năm rồi. Bố có biết đi giày hẳn hoi không thế? Trời ơi, kiểu tóc quyết định đời người.

    Không phải, giờ con hoàn toàn không thích ứng được. Bố cũng thấy vậy. Trước giờ, bố chưa từng cắt tóc ngắn thế này. Nhưng mà con gái, bố thấy trông trẻ ra đấy chứ nhỉ. Được không? Cái áo đẹp như thế mà sao bố lại mặc thành thế này?

    Không đẹp à? Bố kéo khóa lên tận cổ làm gì? Chỉ có người già mới mặc như thế thôi. Màu sắc ở bên trong này phải để lộ ra. Được. Thế này thì trông mới trẻ trung. Được, con nói đúng, nghe con hết. Mấy chục tuổi đầu rồi mà bố…

    Con thấy đẹp thì bố cũng thấy đẹp. Một đôi giày thường, một đôi giày da. Con thấy rất hợp với phong cách của bố. Con không thấy hơi giống đôi của bố sao? Con biết ngay là bố sẽ nói giống với đôi của bố mà.

    Phong cách này có vẻ khá hợp với bố. Đôi này đẹp, con gái, đôi này đẹp. Bố thích đôi này à? Thích, đôi này trông khí chất. Bố có biết thắt dây giày không đó? Thử xong nhanh đi, lát nữa còn đi xem cái khác.

    Con gái, câu người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân là chuẩn đấy. Mặc quần áo mà con mua cho, bố cảm thấy mình trẻ ra mấy tuổi. Bố thích là được. Bố con ấy mà, chẳng ra trò trống gì, không cho con được gì,

    Chỉ biết nhìn con bận rộn cả ngày mệt mỏi như thế. Nhưng bố của con không phải kẻ thấy tiền là sáng mắt, chỉ là muốn giành lấy cho con chút gì đó thôi. Bố, có lẽ bố cảm thấy Đoàn Nhiên là một cậu ấm nhà giàu,

    Không biết chịu trách nhiệm. Nhưng con rất muốn nói với bố là, đây thực sự chỉ là suy nghĩ của bố. Mặc dù con có thể hiểu được bố, nhưng bố có muốn nghe thử xem con nghĩ thế nào không? Muốn chứ. Bố biết không, từ nhỏ tới lớn,

    Con sống ở cửa hàng tạp hóa nhà mình. Ngày nào con cũng nhìn mẹ con làm ăn buôn bán nhỏ với hàng xóm bên cạnh. Tâm nguyện hồi nhỏ của con là có thể làm ăn buôn bán nhỏ giống như mẹ con là được rồi. Chính bởi vì suy nghĩ này

    Mà Đoàn Nhiên luôn cười nhạo con. Anh ấy nói con không có tầm nhìn xa, hẹp hòi quá. Vậy con có thể làm gì đây? Con chỉ đành cố gắng hơn, liều mạng hơn. Sau đó con đến RUI phỏng vấn, muốn làm một streamer. Sau khi làm streamer,

    Con lại muốn làm tốt hơn, xuất sắc hơn. Sau đó thì ngẫu nhiên trở thành CEO của RUI. Sau khi làm CEO, con cùng với mọi người ở công ty đồng tâm hiệp lực, trải qua rất nhiều khó khăn. Nhưng trong quá trình đó, Đoàn Nhiên và nhà chú Đoàn

    Đều đã giúp đỡ và ủng hộ con rất nhiều. Bố cũng biết mà, bọn con đã bán mấy trăm nghìn chai cà phê, ký hợp đồng với Tưởng Triết Dương, tổ chức hoạt động livestream lần này. Con nói thật đó, ít nhất thì cho đến bây giờ,

    Con rất có cảm giác thành tựu với những việc mà con đã làm. Con gái, con giỏi quá đi mất. Bố tự hào về con, thật đấy. Thế này đi, bố sẽ tham gia hoạt động của công ty con, hơn nữa sẽ không lấy đồng nào hết. Có thật không ạ?

    Thật mà, không cần. Bố thấy con từng bước từng bước đi đến bây giờ thực sự không dễ dàng. Bố cũng không thể vì cảm xúc của mình mà so đo với thằng nhóc Đoàn Nhiên đó. Bố phải giúp con, giúp được bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Đợi đã. Con cười cái gì?

    Hôm nay bố sao thế? Là vì mặc quần áo mới à? Con thấy bố chẳng quen chút nào. Thay đổi diện mạo mới có được không? Bố đói rồi. Con đi ăn cùng bố nhé. Uống chút nhé? Được ạ. Nhưng bố đừng uống mấy loại rượu kì quái của bố đấy.

    Tưởng Kim Tỏa. Hi Tây, mọi người đến rồi à. Cậu đến sớm thế. Đúng vậy. Đây là? Lão Tiền. Bố cậu à? Chào chú ạ. – Thật trùng hợp. – Trùng hợp, trùng hợp. Thực sự quá trùng hợp. Cậu nói xem, duyên phận giữa hai chúng ta là gì đây?

    Duyên phận gì? Duyên phận bạn tiểu học đó. Chú, trước đây chú để tóc dài, giờ chú cắt tóc ngắn nên cháu không nhận ra. Con gái chú tạo hình cho đấy. Trước đây trông ông ấy xấu quá, tôi thực sự không thể nhìn nổi nữa. Giám đốc Âu Dương.

    Mẹ ơi, làm tôi sợ chết đi được. Làm gì đó? Viên Viên. Giám đốc Âu Dương. Đến rồi à. Đây là chiếc đàn piano cho tiết mục đánh đàn sáu tay của chúng ta. Chúng ta sẽ ở đây. Sẽ ở chỗ này nhé. Đúng.

    Chú, đến lúc đó chúng ta phối hợp với nhau. Được. Đúng rồi, đến lúc đó tôi sẽ ở chỗ này, người dẫn chương trình đứng bên cạnh tôi. Nhiều món vậy sao? Người sẽ ở bên này. Đúng. Người một nhà. Đừng, đừng nói nữa. Cô nói quy trình với chúng tôi đi.

    Được thôi, qua bên đó xem thử đi. Quay cận cảnh các cậu. Cái gì? Chỗ này có máy quay quay các cậu. Vậy người dẫn chương trình ở chỗ này? Đúng vậy. Sau đó, tôi ở đây, chính là chỗ này. Doanh số khá tốt đó. Chúng ta ngồi ở đây? Đúng vậy.

    Lúc tôi đứng trên sân khấu chắc sẽ hỏi cậu vài câu hỏi. Cậu đừng có hỏi khó quá nhé. Đều là câu hỏi rất đơn giản, nếu có khó thì người dẫn chương trình cũng sẽ nói trước cho cậu biết. Vậy mọi người ở đâu? Tôi ở đây.

    Tôi nấu ăn ở đây. Ngon quá đi mất. Ngon lắm đúng không? Gói sủi cảo. Đói rồi nhỉ? Đến lúc đó, cậu đừng nói giọng streamer đấy. Hello, chào mọi người, tôi là Tiền Hi Tây. Chính là kiểu đấy. Chào mọi người, chào các tình yêu, xin chào,

    Hoan nghênh đến với trường quay của chúng tôi. Sau đó mỗi kì, cậu ấy đều sẽ mời bạn bè của cậu ấy đến để cùng nhau chia sẻ những câu chuyện. Sau đó… Đến cả ông chú bí ẩn cũng mời được rồi.

    Tưởng Triết Dương, ý tưởng của cậu tuyệt quá đi mất. Sao cậu lại lợi hại thế nhỉ? Đều do ekip nghĩ ra đấy. Đây là cái gì vậy? Cái này mùi thơm quá. Cô ngửi thử đi. Đây là dầu mà, dầu chiên. Tuyệt đấy nhỉ. Đúng rồi, đến lúc đó…

    Bây giờ, anh có còn tự nấu ăn nữa không? Không nấu nữa. Lát nữa, trước tiên anh… Cậu không sao chứ? Cậu chưa ăn sáng đấy à? Không phải là chưa ăn sáng, mà là sàn nhà trơn quá, tôi đi giày cao gót. Còn khách mời quen thuộc này chính là Dương Dương.

    Cậu nói cho tôi nghe tiếp đi, con, con cá này để làm gì thế? Anh có thể nói chuyện với Dương Dương về những chuyện trong cuộc sống, hoặc là những chuyện khi làm streamer, hoặc là nói về kinh nghiệm diễn xuất. Anh cứ nghĩ thử xem.

    Một lát nữa, anh bàn với Dương Dương đi. Để lát nữa rồi nghĩ. Anh đói rồi à? Bổ sung sắt. Tôi chỉ tạo dáng thôi. Con cá ngon đấy. Vậy thì không uổng phí ý tốt của sếp Đoàn, có phải không? Anh bàn với Dương Dương một chút, được chứ? Chú Tiền,

    Cháu thấy ca khúc mà chú viết quá hay. Có cảm giác như Paul Simon thời kỳ đầu. Nhận ra rồi à? Vâng. Chú cực kỳ thích Paul Simon. Âm nhạc của chú chịu ảnh hưởng từ ông ấy. Vậy sao, cháu cũng rất thích.

    Đúng vậy, bởi vì âm nhạc của ông ấy khá là… Chú thích thể loại nhạc hoài cổ và sự chân thành khi ông ấy viết nhạc. Đúng vậy. Mọi người đang nói chuyện gì vậy? Hi Tây, bố nói cho con nghe, gu thẩm mỹ của Tiểu Tưởng rất tuyệt, thích Paul Simon.

    Người ta là siêu sao, gu thẩm mỹ chắc chắn là phải tốt rồi. Trong xe của Hi Tây cũng có bài hát của Paul Simon. Thật ạ? Đúng, bởi vậy chú mới cảm thấy gu thẩm mỹ về mọi mặt của hai đứa đều rất hợp nhau. Phải không?

    Phải không cái gì? Bố, có những chuyện bố đừng nói lung tung. Có lúc, những lời nói vớ vẩn lại là lời nói thật lòng. Biết gì không? Chú Tiền nói đúng. Phải không? Không sai chút nào. Đều ở đây cả à? Tối nay, cô có bận gì không?

    Không bận gì hết. Nếu cô rảnh thì hai ta đi uống vài chén nhé. Được. Đi thôi. Anh đợi chút. Anh muốn ra ngoài uống rượu phải không? Để xe lại cho em. Anh cũng cần dùng xe mà. Anh uống rượu thì lái xe gì chứ?

    Anh uống rượu thì có thể tìm tài xế lái xe mà. Anh không thấy phiền à? Anh không phiền. Đi thôi. Hay là như vậy đi. Chú Tiền, cháu hay đến không gian triển lãm âm nhạc, cũng được lắm. Hay là chúng ta cùng đi? Được đấy. Cũng được, tôi đi nữa.

    Ngồi đây một lát. Tôi gọi cho anh một ly, cùng uống nào. Nào. Bài hát này hay quá. Nhìn cái gì vậy? Thì xem biểu diễn mà. Nghe nhạc đi. Tưởng Triết Dương, bản nhạc này hay như vậy, cậu không muốn mời tôi nhảy một điệu sao? Nhảy à? Cậu say rồi à?

    Uống rượu đi. Không phải anh gọi tôi ra ngoài uống rượu sao? Nào. Tưởng Triết Dương, tôi nói cho cậu nghe chuyện này. Cậu có còn nhớ lúc chúng ta học tiểu học… Đợi chút, đợi chút… Đứng im. Mũ áo của cậu bị xẹp xuống, để tôi sửa lại cho.

    Được rồi, được rồi. Nào. Chú chậm thôi. Đừng “la la” nữa. Bố biết mấy giờ rồi không? Đừng, đừng, người ta ngủ hết rồi mà bố còn hát nữa. Hát chút nữa thôi. Đừng để ông ấy hát nữa. Vui mà. Vui vẻ lắm. – Vui ạ. – Vui. Vui lắm.

    Bố đi chậm thôi. Sao còn “la la”, bố đừng hát nữa. Không cho bố hát. Về nhà, về nhà nào. Về nhà con hát với bố. Không cho hát. Lát nữa hát, lát nữa bố hát. Lát nữa cho chú hát nhé. Tưởng Triết Dương, cậu mở cửa. Mau, mau, mau.

    Sao thế, Tiểu Tưởng? Sao ông Tiền lại say bí tỉ thế này vậy? Có phải là con rể về ra mắt nên ông ấy vui không? Vô cùng, vô cùng vui luôn. Vui lắm luôn đó. Tốt biết bao. Vui lắm. Cô ơi, xin lỗi nhé. Làm phiền, làm phiền cô rồi.

    Thật ngại quá. Không sao, không sao, mau về đi thôi. Vâng ạ. Tạm biệt nhé. Đi thôi, chú Tiền. Mau nào, mau nào. Chú chậm thôi, cẩn thận cửa. Nào. Uống rượu rồi thì đừng đi về phía đó. Nào, về đây. Đưa… đưa chìa khóa cho tôi. Chìa khóa cái gì chứ?

    Về đây, về đây. Anh đừng lắc lư nữa, anh lắc làm tôi chóng mặt quá. Ai chứ? Tôi không lắc lư mà. Anh đứng im đi. Tôi vẫn đứng im đây. Sao thế? Tôi có một câu muốn hỏi anh. Trong mắt anh, tôi là người như thế nào?

    Trong mắt anh, tôi là người như thế nào? Cô… Âu Dương Mỹ Tuyên, có đúng không? Nói thừa. Người chưa từng đau buồn, không gục ngã trước thất bại. Làm việc gọn gàng, nhanh nhẹn, không bao giờ dài dòng lòng vòng. Đó là nữ trung hào kiệt.

    Vậy có phải bây giờ tôi đã làm anh thất vọng rồi không? Bây giờ tôi không hề tự tin, không hề mạnh mẽ, cũng không hề phóng khoáng. Tôi cảm thấy cô rất phóng khoáng mà. Anh xem này. Món quà anh tặng tôi nhân ngày sinh nhật đấy.

    Tôi vẫn luôn đeo nó, tôi vô cùng thích nó. Tôi… tôi thích lắm đấy. Thật đó. Nhưng anh biết không, chuyện hài hước là món quà sinh nhật bố tôi tặng giống hệt cái anh tặng. Thẩm mỹ của hai người y hệt nhau, thần kỳ nhỉ?

    Nhưng mà… vậy tôi đeo cái nào đây? Không phải cô đeo cái bố cô tặng sao? Không phải lúc tôi tặng cô đã làm rơi mất một viên kim cương sao? Chính xác. Cô nói bố cô không đồng ý.

    Cô còn kiên quyết nói với tôi, cô lớn hơn tôi sáu tuổi, cô muốn về nước phát triển. Không vấn đề gì hết. Cô không cần phải nói với tôi. Tôi bị người ta đá mà. Tôi bị người ta chia tay.

    Ngay cả một lời thông báo mà tôi cũng không nhận được. Cô làm như vậy là thế nào? Cô làm như vậy quá đáng lắm đấy.