Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 09 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 9] [Quà tặng của tôi hữu dụng đấy chứ.] Tôi đã nói với anh rồi. Đừng dùng thủ đoạn gay gắt như thế này. [Gay gắt sao?] [Cả quá trình tôi đều theo dõi sát sao số liệu.]

    [Bây giờ bọn họ không còn sức xoay chuyển nữa rồi.] [Anh nghĩ nếu không ngắt điện] [thì anh có thắng được không?] Tôi rất cảm động khi xem buổi livestream hôm nay. Các cậu đã dùng cách mà trước nay tôi chưa từng nghĩ tới để lật đổ ngành bán lẻ truyền thống.

    Chỉ lên sóng một giờ đồng hồ, mà có được hơn chục nghìn khách hàng. Lưu lượng này, trung tâm thương mại QE cũng không làm được. Đặc biệt là Giai Vân. Biểu hiện hôm nay vô cùng xuất sắc, còn xuất sắc hơn cả lần ở Tam Á. Tuy rằng các cậu đã thua,

    Nhưng mỗi người trong các cậu đều đáng tự hào. Thua rất đẹp. Thua thực sự đẹp. Đặc biệt là 15 phút cuối cùng, các cháu không vứt bỏ, không từ bỏ, giúp đỡ lẫn nhau cho đến phút cuối. Đoàn Nhiên, cháu nhìn cháu bây giờ đi. Đây mới gọi là đàn ông.

    Đây mới gọi là ngầu. Không phải đâu, giám đốc Ngô. Hôm nay là tình huống đột xuất, là bất ngờ, ngoài ý muốn. Trước khi ngắt điện, doanh thu của chúng ta, mức độ hoạt động của chúng ta chẳng phải sắp vượt qua Trần Lãng sao? Anh có thể… Phải, tôi biết.

    Nhưng đây là một ván cược. Trước khi đánh cược, chúng ta đã thỏa thuận với nhau rồi. Tôi không có cách nào thay đổi quy tắc. Xin lỗi. Làm thế nào đây? Hi Tây, cô đừng buồn. Đợi tôi nói hết đã. Trên tôi còn có Hội đồng quản trị.

    Đáng lẽ tôi không thể tự mình quyết định. Nhưng lần này, tôi không tiếc bất cứ giá nào. Tôi sẽ giao tất cả váy của Pineapple chúng tôi cho các cậu livestream. Xin lỗi, quyền lực của tôi có hạn, cũng chỉ giúp được vậy thôi. Không đâu. Tốt… tốt lắm, tốt lắm.

    Cực kỳ tốt, cực kỳ tốt. Cố lên, sếp Đoàn. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn giám đốc Ngô. Cảm ơn cậu. Vậy tôi đi trước nhé. – Được, được, được. – Tạm biệt. Được. – Cảm ơn nhé. – Cảm ơn giám đốc Ngô. Đáng tin. Mọi người đều vui mừng rồi chứ?

    Còn về vấn đề giám đốc điều hành của RUI, sáng mai chúng ta lại đến. Dạ. Tuyên bố với mọi người kết quả cuối cùng. Dạ. – Cố lên. – Vâng. Cố lên. Chú Thẩm vất vả rồi ạ. Vất vả rồi ạ. Vất vả rồi ạ.

    Vất vả rồi, chú Thẩm vất vả rồi ạ. Chuyện giám đốc điều hành ngày mai, anh lo lắng không? Chị Viên Viên. Được rồi, kết thúc cả rồi. Tôi cũng phải đi rồi. Đi bây giờ à? Cảm ơn chị nhé. Tôi thật sự không biết nói gì. Được rồi, không nhiều lời nữa.

    Nói nữa là sến súa đấy. Chúc chị mọi việc sau này đều thuận lợi. Bọn tôi đều vô cùng yêu chị. Đi nhé. Chị cố lên nhé. Chị phải về thăm bọn tôi đấy. Giữ gìn sức khỏe nhé. Bye bye. Trương Bân, anh chăm sóc tốt cho Viên Viên đấy. Làm gì thế?

    Lo lắng về kết quả ngày mai à? Đúng vậy. Đừng lo lắng nữa. Giống như giám đốc Ngô nói. Biểu hiện hôm nay của anh tuy thất bại nhưng vô cùng vẻ vang. Nhưng mà, tôi thấy tôi vẫn phải nhắc nhở anh một chuyện. Chuyện gì? Chuyện ngắt điện hôm nay,

    Cho dù là thời cơ hay là lý do tôi đều thấy quá trùng hợp. Không giống trùng hợp đơn giản vậy đâu. Tôi cũng đang nghĩ chuyện này. Tóm lại anh biết thì tốt rồi. Vậy hôm nay công việc cũng tạm ổn rồi. Tôi về nhà trước đây. Cô về nghỉ ngơi đi.

    Hôm nay cảm ơn cô nhé. Hôm nay cô thể hiện tốt lắm. Hôm nay anh thể hiện mới tốt đó. Bọn tôi đều nhìn thấy anh cầm bình chữa cháy ở đó phun mãi. Anh nhìn kiểu tóc của anh này. Hi Tây. Hi Tây. À… Giai Vân,

    Đúng lúc mình đang tìm cậu đây. Mình muốn nói với cậu, hôm nay cậu thể hiện tốt lắm. Mình muốn biểu dương cậu. Được rồi. Giả chưa kìa. Đi nào. Gì mà giả hả? Đi, đi, đi, mình có chuyện muốn nói với cậu. Đi nào.

    Cậu có chuyện gì thì ở dưới tầng nói được rồi. Cứ bắt mình phải lên tầng hai. Nào, nào, nào, ngồi đi. Nghiêm túc vậy à. [Phải xem!!! Người đẹp và Quái vật khiêu vũ trong phòng livestream bị quay lại.] [Giai Vân đẹp thật đấy.] Quay Đoàn Nhiên đi. Phóng to.

    Cậu bảo Tô Tô đăng đúng không? Không phải, là Tô Tô tự đăng. Tô Tô đã khai rồi. Giai Vân, mình chỉ đùa với các cậu thôi. Mình không có ý gì khác. Mau cầm lấy. Bọn mình à? Mình với Đoàn Nhiên á? Phải rồi.

    Từ nhỏ mình đã đùa mấy trò quái đản với Đoàn Nhiên như thế này. Cậu đừng để ý nhé. Hi Tây này, giữa mình với cậu không có Đoàn Nhiên. Gì vậy? Còn giả ngốc nữa. Được rồi, Đoàn Nhiên là một chàng trai tốt. Cậu đừng chần chừ lưỡng lự nữa.

    Cậu cần gì quan tâm bố mẹ nghĩ như thế nào, cần gì quan tâm anh ấy chiếm địa vị của người khác hay không. Thời đại nào rồi chứ. Cậu đừng cổ hủ thế được không? Sao tự dưng cậu lại nói tới chuyện này?

    Dạo này cậu thấy mình với Đoàn Nhiên thường xuyên ở cùng nhau, vừa ghen, vừa chơi xấu mình. Cậu có dám nói, cậu không có một chút cảm giác gì với Đoàn Nhiên không? Thấy chưa, cứng họng rồi chứ gì. Từ đại học, mình đã đẩy thuyền cho hai người rồi.

    Bây giờ cũng vậy. Sau này cũng mãi như vậy. Giai Vân, thực ra giữa mình với Đoàn Nhiên quá phức tạp. Có quá nhiều vướng mắc. Nếu bây giờ cậu bảo mình nói xem Đoàn Nhiên tốt ở điểm nào, mình thực sự không nói được.

    Được, vậy thì cô Giai Vân sẽ nói với cậu biết. Bạn nhỏ Hi Tây, chú ý nghe giảng nhé. Lát nữa cô sẽ hỏi đấy. Lát nữa mình sẽ gọi điện cho Trần Lãng trước. Giai Vân à, anh đây. Tối cùng đi ăn đi. Ok. Sau đó gọi cho Đoàn Nhiên.

    Đây chính là mùi của bình chữa cháy. Không phải, cháy khét cả rồi. Vừa nãy nhân viên chữa cháy đã nói rồi. May mà không cháy thành lửa. Sếp Đoàn, tối nay có muốn cùng đi ăn không? Ăn cơm à? Được. Hôm nay em nhảy điệu gì thế? Em nhảy đẹp quá đó.

    Có tác dụng gì đâu, livestream vẫn thua đó thôi. Mau chóng đến chỗ anh đi. [Anh luôn chào đón em mọi lúc.] Thời gian trước chẳng phải em nói với anh rằng, em cực kỳ thích ăn lẩu sao? Anh đã chạy khắp Hạ Môn, tìm được một quán lẩu Trùng Khánh chính gốc.

    Anh đoán em sẽ thích ăn. Anh ta nói cậu thích ăn lẩu. Thực ra là vì lẩu rẻ. Anh ta không hề suy nghĩ xem cậu thích ăn cái gì nhất. Lúc nào cũng coi mình là trung tâm. Loại đàn ông như vậy, mình thấy không làm được việc lớn.

    Cô muốn ăn gì? Sếp Đoàn muốn ăn gì thì ăn cái đó. [Tôi muốn ăn gì à?] Nói chung là cô thích ăn gì? Món Trung hay món Tây? Món Tây đi. Không gian tốt một tí. Món Tây à. Chốt. Vậy tôi đặt chỗ rồi gửi cho cô.

    Tóm lại là khác với Trần Lãng. Biết lắng nghe, còn biết hỏi ý. Không chỉ biết mỗi suy nghĩ của mình. Lẩu Trùng Khánh à? Được, vậy thì ăn lẩu đi. Em xem anh nói đúng chưa nào. Anh ta luôn có logic của mình. Sẽ tìm ra rất nhiều lý do

    Để chứng minh anh ta đúng. Khá cố chấp. Làm việc hay sống cùng người như vậy… Đợi đã. Hôm nay em mặc một chiếc váy dài vừa đẹp vừa thanh thoát. Em mặc như vậy mà vào quán lẩu thì tiêu chắc rồi. Thôi vậy, hẹn lần sau nhé. Tắt máy đây.

    Thế này là sao? Sếp Đoàn, tối nhớ mặc bảnh bao một chút nhé. [Là sao?] Có phải cô có chuyện gì muốn nói với tôi không? Có tình có nghĩa. Quan tâm, chăm sóc người khác. Thế nên cậu đấy, chẳng biết đầu cua tai nheo ra sao, chỉ biết giam mình trong cuộc.

    Vậy sao? Vậy được, thế mấy giờ cô đến được? Anh chọn chỗ đi. Nửa tiếng nữa tôi đến. [Vậy được, tôi đặt chỗ xong gửi cho cô.] Được, bye bye. Được rồi, chị gái. Mình hẹn ăn tối cho cậu rồi đấy. Lát nữa anh ấy gửi địa chỉ,

    Mình sẽ gửi sang cho cậu. Tối nay biểu hiện cho tốt vào. Mình đi á? Trương Giai Vân, cậu có ý gì đây? Cậu nghĩ kiểu gì thế? Mình có nghĩ kiểu gì đâu. Biểu hiện cho tốt nhé, thiếu nữ. Cậu đợi đã, đợi đã, đợi đã. Cái đó…

    Mình hỏi cậu một câu nhé. Nếu cậu đã thấy Đoàn Nhiên tốt như vậy thì sao cậu không ra tay đi? Mình điên hay sao mà tự đánh chìm thuyền CP của mình. Hơn nữa, giữa cậu với Đoàn Nhiên ràng buộc sâu như vậy,

    Bất cứ kẻ thứ ba nào cũng rất khó chen vào giữa. Quan trọng nhất là hai chúng ta là bạn thân. Vợ bạn thân, không được bắt nạt. Cậu nói đi đâu thế. Được rồi, được rồi, được rồi. Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng. Hoa đẹp thì phải hái.

    Cậu không hái ắt có người hái hết của cậu. – Mình nói cho cậu biết. – Được rồi, được rồi. Mấy lời này của cậu, mình nghe vô số lần rồi. Tối biểu hiện cho tốt đấy, nhớ phản hồi cho mình nhé. Tôi bảo này quản lý Vương.

    Các anh có kiểm tra tài sản vật tư không thế? Bao lâu kiểm tra một lần? Sao lần này lại xảy ra sự cố lớn như vậy? Có chứ. Hai tháng trước, chúng tôi vừa mới kiểm tra đường dẫn điện. Chuyện này… Chuyện này không thể nào. Quản lý Vương,

    Chỗ này của các anh có camera giám sát không? À, phải, phải. Có camera, ở đằng kia. Nhưng hình ảnh ghi lại thì phải đến tổng công ty lấy. Vậy thì không sao rồi. Anh cùng quản lý Vương đến tổng công ty của họ kiểm tra camera giám sát.

    Tối tôi còn có việc. Đi, đi, đi. Được, không thành vấn đề. Đi. Sao lại là em? Sao anh nhìn thấy em lại kinh ngạc vậy? Giai Vân hẹn anh đi ăn mà. Giai Vân đột nhiên có việc bận. Em đến thay cậu ấy không được à? Được, được, được. Tốt lắm.

    Vốn còn tưởng bận rộn livestream cả một ngày đến tối còn phải ứng phó với bữa ăn công việc. Là em thì tốt quá. Bữa ăn gia đình, rất thoải mái. Tốt lắm. Vậy sao ăn bữa cơm với Giai Vân lại là bữa tối công việc? Không thì là gì?

    Em nhìn thấy cậu ấy vén tóc anh rồi. Anh của em cũng phải có cuộc sống riêng chứ. Đừng ghen nữa. Em ghen á? Em ghen cái gì? Em nói thật nhé, nếu anh với Giai Vân thành đôi, em sẽ chúc phúc cho anh, mừng cho anh thành công thoát kiếp FA.

    Vậy hai người mưu tính với nhau hẹn anh đi ăn làm gì? Hai bọn em mưu tính anh á? Em thật sự vô cùng lo lắng cho anh, không thể thoát khỏi cái bóng của việc thất tình. Không biết là ai nửa đêm canh ba gọi điện thoại cho em,

    Uống rượu say rồi khóc lóc một trận om sòm. Cũng không biết ai theo đuổi đàn anh khóa trên đến tận Thượng Hải, mà đến cuối vẫn không thành công. Đó là em không cần anh ta. Khi ấy em gọi điện cho anh, anh không nghe rõ à?

    Qua lời em nói thì đều là em không cần người ta. Anh nhớ rồi. Đương nhiên. Không nói chuyện này nữa. Xin chào. Gọi món. Đưa anh ấy. Mọi người vất vả rồi. Nhưng chính nhờ sự vất vả của mọi người mà lần này chúng ta đánh bại được RUI,

    Giành được quyền livestream mùa tới của Pineapple. Tuyệt lắm. Tất cả là nhờ giám đốc Trần lên kế hoạch tuyệt vời, đánh cho họ không còn manh giáp. Đúng vậy. Trương Giai Vân gì đó còn nhảy nữa chứ. Giám đốc Trần giỏi nhất. Điệu nhảy đó tuyệt mà.

    Mọi người đã nhìn thấy chưa? Đánh bại RUI chỉ đơn giản vậy thôi. Hôm nay tôi không nhiều lời nữa. Mọi người ăn uống no say, rồi nghỉ ngơi. Cloud tuyệt vời nhất, giám đốc Trần tuyệt vời nhất. Giám đốc Trần đẹp trai nhất. Nào. Giám đốc Trần tuyệt vời nhất. Alo.

    Chúc mừng nhé, giám đốc Trần. Giành được quyền livestream mùa tới của chúng tôi rồi. [Vẫn phải cảm ơn giám đốc Ngô đã tạo nhiều cơ hội.] Anh khiêm tốn quá rồi. Cloud cố lên. [Xưa nay, con người tôi làm việc gì] [cũng xuất phát từ nguyên tắc có lợi cho công ty.]

    Đây là kinh doanh. Giám đốc Ngô, tôi thích hợp tác với người như anh đó. Hiểu thế nào gọi là hợp tác. [Hiểu thế nào gọi là làm kinh doanh thực sự.] Cảm ơn lời khen của anh. Nhưng tôi vẫn phải nhắc nhở anh một câu.

    Tôi vừa mới xem qua bảng số liệu. Tổng doanh thu mặt hàng váy của các anh còn không bằng một phần mười của RUI. Thế nên, mặt hàng váy không nằm trong nội dung hợp đồng của chúng ta. Ý anh là gì? [Trần Lãng, anh không hiểu thật à?] [Nếu hôm nay]

    [không phải RUI bị ngắt điện giữa lúc livestream,] [thì tôi nghĩ người đang vui vẻ bây giờ không phải là các anh rồi.] [Không nhiều lời nữa.] [Ngày mai đến công ty ký thỏa thuận bổ sung nhé.] Giám đốc Ngô. Anh là cái thá gì. Hay lắm.

    Em luôn muốn hỏi anh một vấn đề. Tình đầu của anh ở Anh, rốt cuộc hai người vì sao mà chia tay? Nói thật đi. Hai bọn anh… Cô ấy lớn tuổi hơn anh, người nhà không đồng ý. Sau đó cô ấy phải về nước nên chia tay. Còn em?

    Cũng gần giống anh. Người đó cứ muốn ở lại Thượng Hải, em thì lại muốn về Hạ Môn. Có liên lạc không? Không có. Nhiều lắm chỉ là trong vòng bạn bè. Còn anh thì sao? Cô ấy cũng không liên lạc. Cô ấy là cô gái thế nào? Cô ấy à.

    Rất cởi mở lại phóng khoáng. Tốt như vậy à? Thế thì em biết rồi. Hóa ra là anh không xứng với người ta. Anh hỏi em chuyện này. Nói đi. Em nói xem sao hai ta chưa từng thành một đôi nhỉ? Em xem nhé. Hai ta là hàng xóm từ nhỏ,

    Quen biết cũng hơn 20 năm rồi. Lên cấp hai, chúng ta ăn cơm cùng bàn, cốc đánh răng cũng dùng chung, đồ dùng hằng ngày cũng dùng lẫn lộn, quan hệ của chúng ta còn thân hơn vợ chồng già. Vậy sao hai ta chưa từng thành một đôi nhỉ?

    Sao em biết được tại sao. Em nói chuyện với anh đó, anh nhìn điện thoại làm gì? Không sao, để anh xem nào. Đoàn Nhiên. Ngày mai tuyên bố giám đốc điều hành rồi. Anh có gì muốn nói với em không? Từ bây giờ em đã muốn bẫy anh à?

    Giờ em đang nghĩ ngày mai em nên an ủi anh thế nào. Hi Tây à, em đừng nghĩ đến chuyện an ủi anh nữa. Em đó, nghĩ xem ngày mai muốn ăn gì đi. Tối mai anh mời em ăn cơm coi như đền bù, an ủi em.

    Hôm nay anh gặp nguy không sợ, xoay chuyển tình thế. Mọi người đều nhìn thấy rồi. Không có người xuất sắc như em kích thích thì làm sao anh có thể phát huy hơn bình thường. Mất điện là việc ngoài ý muốn, không thể ngăn được.

    Cùng lắm là thể hiện sự khôn vặt của anh thôi. Nhiều nhất là công nhân kỹ thuật lành nghề thôi. Alo. Sếp Đoàn, xem video chưa? Xem rồi. Quả thực là vấn đề mạch điện bị hỏng, không phải người làm. Được, tôi biết rồi. Tôi thấy… Sao vậy? Không sao.

    Em ăn xong chưa vậy? Không phải đã sớm ăn xong rồi sao? Ăn xong thì về nhà sớm đi, ngày mai quan trọng như vậy. Đi thôi. Đi thôi. Em nhúc nhích đi. Anh đi trước đi. Mau về nhà đi, mai nhiều việc lắm. Em cũng mệt lắm.

    Anh phải nghỉ thêm chút nữa. Không được. Mau đi thôi, về còn nhiều việc lắm. Em đừng ngủ đấy nhé. Hiện tại đang tuyên bố kết quả chọn giám đốc điều hành sao? Đương nhiên. Đi, đi thôi, qua xem nào. Cô nói xem, rốt cuộc hoa sẽ rơi vào nhà ai?

    Tình thế này còn không rõ ràng sao? Vốn dĩ sếp Đoàn có nhiều hy vọng, nhưng sự cố mất điện hôm qua đã cho thấy Hi Tây nhà chúng ta giỏi thế nào khi giải quyết được hàng tồn kho. Không được nói như thế. Trong 15 phút, sếp Đoàn

    Đã giải quyết xong sự cố mất điện. Năng lực ứng biến giải quyết vấn đề xuất sắc như thế không thể kết luận thắng thua được. Cũng đúng. Hôm qua tôi phải nhìn sếp Đoàn bằng cặp mắt khác. Dù sao hôm nay chắc chắn phải chọn ra một giám đốc điều hành.

    Nếu là Đoàn Nhiên còn tốt, ít nhất Hi Tây không có quá nhiều dự tính làm giám đốc điều hành. Nếu như Hi Tây mà được chọn thì chuyện sau đó khó cho Đoàn Nhiên rồi. Nhiên Nhiên. Hi Tây. Hôm qua, chủ tịch Đoàn và chú, với Hội đồng quản trị

    Đã bàn bạc rồi. Việc chọn lựa giám đốc điều hành của RUILIVE đã có kết quả. Theo quyết định cuối cùng của chúng ta, bây giờ sẽ bổ nhiệm Tiền Hi Tây làm giám đốc điều hành của RUILIVE. Lập tức có hiệu lực. Nếu không có ý kiến gì

    Vậy thì thực hiện như vậy đi. Cháu… cháu có ý kiến. Con có ý kiến gì? Công ty này… Con… Con… con vì công ty này cũng coi là dốc hết tâm sức, đúng không? Những lần công ty có chuyện lớn đều nhờ con xoay chuyển tình thế.

    Livestream thi đấu hôm qua chú cũng xem rồi. Đều xem rồi chứ? Vậy mọi người dựa vào tiêu chuẩn gì để đánh giá ai phù hợp với vị trí giám đốc điều hành? Bố sẽ trả lời vấn đề của con. Căn cứ vào việc xử lý hàng tồn kho của công ty,

    Ký kết streamer, cùng với thành tích trong livestream nhãn hàng, chúng ta nhất trí cho rằng, trong việc giúp RUILIVE vào quỹ đạo hồi phục sức sống công ty, Tiền Hi Tây phát huy tốt hơn, kiên định hơn, chăm chỉ hơn, cũng tràn đầy sự sáng suốt.

    Vì vậy Hội đồng quản trị nhất trí cho rằng Tiền Hi Tây là người tốt nhất cho vị trí giám đốc điều hành RUILIVE. Chuyện này… Nếu như nói về kiên định thì em ấy kiên định hơn con một chút. Nhưng thời kỳ khó khăn của công ty chúng ta đã qua rồi.

    Hiện giờ cái mà công ty cần là người đứng đầu có năng lực nắm vững thế cục và phương hướng. Đó là con, con mới là người như vậy. Hi Tây không hiểu, em ấy không có năng lực này. Đoàn Nhiên, đầu tiên bố không đồng ý cách nói của con.

    Còn nữa, nếu con cho rằng Tiền Hi Tây không đủ năng lực thì có thể giúp đỡ em ấy, hỗ trợ em ấy. Kinh doanh công ty vốn là phải khiến tất cả mọi người phát huy được tài năng của bản thân. Sao con phải giúp em ấy?

    Dựa vào gì mà con phải giúp em ấy? Hơn nữa, con ra ngoài là muốn lập nghiệp. Tại sao con phải giúp một người đầu gỗ không biết kinh doanh, không biết làm lãnh đạo? Dựa vào cái gì con phải dạy em ấy làm lãnh đạo? Đoàn Nhiên. Chú ý thái độ

    Và cách dùng từ của con đi. Nói thế này quá đáng rồi đó. Anh nói không đúng sao? Lẽ nào con nói không đúng sao? Không thì thế này. Chúng ta chia công ty thành hai bộ phận, cho dù là hai đơn vị kinh doanh cũng được,

    Để hai bọn con cùng quản lý. Hi Tây quản lý bên trong, con quản lý bên ngoài. Như thế được không? Tính khí trẻ con. Con thực sự nghĩ như thế sẽ tốt sao? Làm thế này chắc chắn tốt hơn một mình em ấy quản lý nhiều. Đoàn Nhiên.

    Hội đồng quản trị cũng đã thận trọng cân nhắc, suy nghĩ về mọi mặt rồi mới ra quyết định như vậy. Con luôn nói người khác có tầm nhìn hạn hẹp, nhưng bố thấy lúc này con nên kiểm điểm lại mình. Được rồi, chúng ta không cần bàn bạc nữa. Tiền Hi Tây

    Sẽ là giám đốc điều hành của RUILIVE. Lập tức có hiệu lực. Hi Tây à. Về sau RUILIVE phải dựa vào cháu rồi. Nhưng mà cháu phải hiểu rõ thời gian của cháu cũng không nhiều đâu. Bắt đầu từ hôm nay, trong vòng năm tháng

    Nếu cháu không thể thực hiện được lời hứa của Nhiên Nhiên lúc đầu, khiến doanh thu ngang bằng với trung tâm thương mại QE, thì chúng ta vẫn phải bán RUILIVE. Được, cháu biết rồi. Cháu hiểu rất rõ ạ. Thực ra hôm nay rất cảm ơn

    Sự tin tưởng của chú Đoàn và chú Thẩm. Thực sự rất cảm ơn. Em phải cảm ơn họ quá đi ấy. Em vốn không hề có năng lực mà người ta lại cho em đảm nhận chức vụ này. Con cũng phải cảm ơn mọi người đã dạy con

    Cái gì gọi là giặc ngoài dễ chống, giặc trong khó phòng. Giặc trong đây nè. Đoàn Nhiên. Anh nói ai là giặc vậy? Từ nhỏ em ở nhà chiếm địa bàn của anh. Cái gì anh cũng cho em. Đi xe của anh. Đồ gì của anh em cũng dùng.

    Đến giờ anh ra ngoài lập nghiệp, công ty cũng bị em lấy đi, thử hỏi còn lý lẽ không? Đoàn Nhiên, chúng ta đang họp đó. Lãnh đạo mấy người họp đi, tôi có tư cách gì họp chứ. Nhiên Nhiên. Hi Tây. Đừng để ý nó. Thằng nhóc này điên rồi. Hi Tây,

    Không cần chấp nhặt với Đoàn Nhiên, về chú sẽ nói chuyện với nó. Nhất định phải cố gắng làm. Chú rất tin tưởng vào cháu. Chú Đoàn yên tâm, cháu nhất định sẽ cố gắng. Cháu cũng không muốn phụ lòng chú và sự tín nhiệm của chú Thẩm.

    Quan trọng là không được phụ lòng chính bản thân mình. Cảm ơn chú Đoàn. Vậy cháu không tiễn các chú nữa nhé. Tạm biệt. Tạm biệt. Hai người hiểu cái gì là livestream thương mại điện tử không? Làm lung tung. Sao vậy? Chuyện gì vậy? Ai là giám đốc điều hành vậy?

    Lần này chú Thẩm và chú Đoàn đã ra quyết định đưa tôi lên vỉ nướng rồi. Ý cô là bọn họ đã bổ nhiệm cô làm giám đốc điều hành của chúng ta sao? Chúc mừng thăng chức, giám đốc Tiền. Sau này mong giám đốc Tiền quan tâm nhiều hơn.

    Quan tâm nhiều hơn nhé. Tôi thấy chủ tịch Đoàn cực kỳ anh minh. Tôi đã nói rồi mà, 80% bọn họ sẽ chọn giám đốc Tiền. Anh nói bao giờ vậy? Không phải lúc nãy anh mới khen sếp Đoàn ứng biến với nguy cơ livestream tốt sao? Nhưng sau đó tôi cũng nói,

    Tôi nói… giám đốc Tiền xử lý hàng tồn cực kỳ tốt rồi đó thôi. Anh nói bao giờ vậy? Sao tôi lại không nghe thấy nhỉ? Tai cô không tốt phải không? Tai anh mới không tốt đấy. Được rồi, được rồi, được rồi. – Đừng nói nữa. – Tôi nói rồi.

    Đừng cãi nhau nữa. Nếu chủ tịch Đoàn và giám đốc Thẩm đã chọn tôi thì ắt có suy nghĩ của họ. Họ đã chọn tôi rồi, tôi không thể phụ sự kỳ vọng của họ được. Trong năm tháng tới đây, tôi nhất định sẽ khiến RUI sống lại.

    Ít nhất là vẫn giữ được vị trí của mỗi người ở đây. Tôi đã suy nghĩ rồi. Họp toàn công ty. Sếp Đoàn. [Alo, Vu Thế.] Anh đi cùng tôi đến phòng bảo vệ xem camera. Không được rồi. Giám đốc Tiền vừa nói tổ chức cuộc họp toàn công ty.

    Hay là đợi họp xong… Cái gì quan trọng hơn không biết sao? Bây giờ Hi Tây có chuyện gì? [Sếp Đoàn.] Được rồi, không đi thì tôi tự đi. Dừng lại. Sao thế? Hai người đang đẩy em bé đi trong camera vừa mới đi qua chỗ này.

    Đúng, lộ trình mà họ đi hoàn toàn giống nhau. Anh lùi về trước khoảng tầm 40 phút. Được rồi, xem lại đi. Ngừng. Anh xem đi. Lộ trình hoàn toàn giống, địa điểm cũng không thay đổi. Điều này cho thấy không những có ai đó đã ngắt điện

    Mà còn đoán được chúng ta sẽ xem lại camera. Cho nên trước đó đã có người giở trò với video, che giấu đoạn họ cắt điện rồi. Ai là người phụ trách đội bảo vệ của các anh? Cái này vượt quá phạm vi giám sát của chúng tôi rồi.

    Video từ camera giám sát sẽ được truyền lên trực tiếp ngay lúc đó. Rất có thể đó chỉ là một sự trùng hợp thôi. Ai mà có bản lĩnh lớn như vậy dám giở trò với video giám sát chứ? Điều này quá khó rồi. Không thể nào, tôi sẽ không nhìn nhầm đâu.

    Mọi người nói xem, lát nữa Hi Tây sẽ sắp xếp cho sếp Đoàn vào vị trí nào? Không biết nữa. Cảm ơn. Nhưng mà tôi đoán, có thể là vào vị trí phát triển kinh doanh, dù gì thì sếp Đoàn cũng học ngành này ở Anh mà. Phát triển kinh doanh?

    Không thể nào, chức vụ cao quá rồi. Tôi nghĩ là không thể nào. Nếu tôi là Hi Tây, tôi sẽ cho sếp Đoàn làm thư ký nam của tôi. Thư ký nam được đấy. Để Đoàn Nhiên mỗi ngày đi trước đón sau, rót nước bưng trà. Không sai.

    Làm vệ sĩ nam cũng được, anh ta cao lớn như vậy mà. Hi Tây. Chào giám đốc Tiền. Không cần đứng lên đâu, cứ ngồi xuống đi. [Chúng ta từ đâu tới? – Chúng ta là gì? – Chúng ta tồn tại có ý nghĩa không? – Chúng ta đi về đâu?]

    Tôi vẫn ngồi đây đi. Chào mọi người. Cũng sắp đến giờ rồi. Người nào không tới chúng ta cũng không cần chờ nữa. Hôm nay là cuộc họp đầu tiên từ khi tôi đảm nhận vị trí giám đốc điều hành của RUILIVE. Nội dung cuộc họp hôm nay là như thế này…

    Bắt đầu đi. Em hỏi anh, thời gian họp đã hẹn trước rồi. Anh đi đâu vậy? Anh có việc. Việc gì? Quan tâm làm gì, tắc đường. Mau chóng bắt đầu đi. Tắc đường? Tắc đường cũng là lý do sao? Anh đứng dậy đi. Đứng dậy làm gì? Anh đi qua đó đi.

    Đứng đó năm phút. Đứng dậy, qua đó đứng phạt đi. Nhanh lên. Có đứng hay không? Em muốn gây chuyện với anh đúng không? Ai gây chuyện với ai? Ngày đầu tiên em làm giám đốc điều hành mở cuộc họp, mà anh đến muộn. Có đứng hay không? Không đứng. Đứng, đứng, đứng.

    Đứng. Anh đứng. Đứng. Mọi người cứ nói chuyện đi. Anh đứng đó đấy, đừng có mà vớ vẩn. Tiếp tục. [Chúng ta từ đâu tới? – Chúng ta là gì? – Chúng ta tồn tại có ý nghĩa không? – Chúng ta đi về đâu?] Hôm nay là lần họp đầu tiên

    Từ khi tôi đảm nhận vị trí giám đốc điều hành của RUILIVE. Thực ra thì nhiệm vụ chủ yếu ngày hôm nay là bố trí lại vị trí công việc của mọi người. Thật ra đã làm việc với nhau khá lâu rồi, căn cứ sự hiểu biết của tôi về mọi người

    Thì vị trí công việc được sắp xếp như sau. Được rồi, được rồi. Nhận được rồi, nhận được rồi, cảm ơn nhé. Tôi sẽ lập tức trả lời. Đang họp đấy, có thể nhỏ tiếng được không? Xin lỗi, xin lỗi. Vị trí giám đốc tài vụ vẫn để Vu Thế đảm nhận.

    Cảm ơn sự tín nhiệm của giám đốc Tiền. Đồng nghĩa với những việc liên quan đến tiền đều do Vu Thế phụ trách. Yên tâm, cứ để tôi lo. Quản lý cho tốt đấy. Bảo quản kỹ càng nhé. Tiếp theo là chuỗi cung ứng. Chuỗi cung ứng… Chuỗi cung ứng… Ngũ Ca Ca.

    Chuỗi cung ứng sẽ do cô đảm nhận. Sau này công ty chúng ta nhất định sẽ có thương hiệu của chính chúng ta. Cho nên chuỗi cung ứng rất quan trọng. Giao cho cô đấy. Chúng ta thật sự sẽ làm thương hiệu riêng sao? Chúng ta cùng nhau cố gắng nhé.

    Tôi sẽ cống hiến hết sức mình. Tôi tin cô. Tiếp theo là hỗ trợ kỹ thuật. Tôi đều đặt ra trọng trách khá khó khăn cho từng người, nhưng vị trí hỗ trợ kỹ thuật này lại rất thoải mái nhẹ nhàng. Vẫn giao cho Tô Tô đảm nhiệm nhé.

    Giám đốc Tiền yên tâm đi. Cô cố gắng nhé. Đừng ồn ào nữa. Giai Vân. Cậu… Mình cũng có việc sao? Hi Tây, mình biết rồi. Mình cũng không thích làm lãnh đạo, hay là cậu tha cho mình đi. Tất nhiên là mình hiểu cậu rồi.

    Nhưng mà mình tuyệt đối không tha cho cậu đâu. Đây là tin tốt. Pineapple đã gửi hợp đồng qua rồi. Bộ sưu tập váy này giao cho cậu livestream đó. Được thôi. Hiểu cậu không? Không vấn đề gì. Năm phút. Cũng tầm tầm đó rồi. Anh kia, quay lại ngồi đi.

    Nói chuyện với anh sao? Vị trí đó là của anh đấy. Anh không… Anh thấy em không nên phạt anh đúng không? Tự bản thân em không biết sao? Anh không biết sao? Cuộc họp đầu tiên mà anh đến muộn. Anh không về. Hôm nay em xin lỗi anh,

    Anh sẽ quay lại ngồi một lát. Em mà không xin lỗi, không có chuyện bỏ qua đâu. Anh đến muộn mà đòi em xin lỗi anh sao? Xin lỗi. Không cần để ý đến anh. Thích ngồi thì ngồi. Được rồi, nội dung cuộc họp của chúng ta hôm nay chỉ có thế thôi.

    Nếu mọi người có suy nghĩ hay ý kiến gì thì có thể đến tìm tôi. Vu Thế, sau khi tan họp anh đi cùng tôi đến nhà kho, để kiểm tra hàng tồn trong kho. Được rồi. Tan họp. Đừng… Tiền Hi Tây. Tiền Hi Tây. Anh nói chuyện với em đấy.

    Làm gì vậy? Vẫn chưa sắp xếp vị trí cho anh mà. Anh còn muốn vị trí gì nữa? Chưa gì anh đã đến muộn rồi, còn chống đối cấp trên. Tội lỗi tày trời thế còn muốn vị trí nào hả? Em là giám đốc điều hành, em nói gì cũng được.

    Thế anh làm thực tập sinh được không? Nếu anh không chịu thì anh về QE làm quản lý tầng đi. Thực tập sinh?