Đường Chuyên Tập 03 | Phim Ngôn Tình Cổ Trang Trung Quốc Siêu Hay | iQIYI Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Chúc mừng bệ hạ tìm lại được viên ngọc bị thất lạc. Nàng đứng lên trước đã. Nàng không giận trẫm, là trẫm đã thấy được an ủi lắm rồi. Nếu như thực sự là con gái của bệ hạ,

    Thì cũng coi như chữa được tâm bệnh bao năm nay của bệ hạ, thần thiếp sao lại giận được chứ. Chỉ là bao nhiêu năm nay, trẫm lại không hề biết lại có một đưa con gái ruột ở biên thùy. Thần thiếp cho rằng,

    Bệ hạ nên điều tra kỹ thân phận của cô ấy. Nếu như là con gái của Mặc gia thật, thì thực sự là chuyện đáng mừng. Đúng là phải điều tra rõ ràng. Cha! Con gái biết lỗi rồi. Cha hãy tha cho con lần này đi! Cha! Cha, cha.

    Con gái thật sự biết lỗi rồi. Học cả năm trời lớp mã cầu, mà tới giờ cưỡi ngựa còn chưa xong. Rốt cuộc là con biết làm cái gì hả? Vậy… con gái nhà khác đều chỉ xem sách, học làm thơ là được. Không thì thêu thùa, may vá cũng được mà.

    Tại sao con cứ phải học cưỡi ngựa chứ? Còn dám nhắc tới học hành. Nghĩ thử xem con đã chọc giận bao nhiêu thầy rồi hả? Mã cầu còn không ra gì, thì con lấy cái gì mà so sánh với các tài nữ trong cung chứ?

    Con gái đâu có muốn làm tài nữ. Con gái chỉ muốn ở trong phủ với cha thôi. Không được! Tiếp tục! Cha! Tiếp tục! Cha! Trần quốc công. Công công. Bệ hạ được biết ngài không được khỏe, không thể lên triều, nên phái lão nô tới thăm xem sao.

    Không biết Trần quốc công đã đỡ hơn chưa? Đa tạ bệ hạ đã quan tâm. Không biết công công tới đây vì việc gì vậy? Bệ hạ có chuyện quan trọng, mời Trần quốc công theo lão nô vào cung một chuyến. Mời công công.

    Đây là do Trình tướng quân gửi từ tiền tuyến về. Đây là… Trần quốc công có còn ghi nhớ chuyện năm đó không? Đương nhiên còn nhớ ạ. Vậy trong tranh này là vẽ miếng ngọc bội chữ Tần của bệ hạ năm đó?

    Năm đó trẫm đã tặng miếng ngọc bội này cho Nhược Lan. Nhưng giờ lại xuất hiện trên người một cô gái trẻ ở biên cương. Lẽ nào người con gái này có quen biết với Nhược Lan cô nương? Cô gái ấy nói, cô ấy là con gái của Nhược Lan và trẫm.

    Cái gì ạ? Xem ra năm đó Nhược Lan tới tìm trẫm, là vì để nói cho trẫm biết tung tích của người con gái này. Mà trẫm lại… Bệ hạ. Chuyện năm đó, là do lí do khách quan, thực sự không có đúng sai.

    Năm đó chỉ có ông là gặp Nhược Lan lần cuối. Hãy kể lại chuyện năm đó từ đầu tới cuối, không sót chi tiết nào, thêm một lần nữa đi. Tuân chỉ. Năm đó lão phu phụng mệnh đóng giữ Thạch Ngân Đài môn. Có chuyện gì vậy?

    Tần vương đã thua trước Huyền Vũ môn, bị… bị quân thái tử vây hãm. Mời tướng quân lập tức đi cứu viện. Dìu xuống dưới, chữa trị vết thương. Vâng! Vâng! Tập hợp binh mã. Theo ta đi cứu Tần vương! Người nhà họ Mặc không biết làm thế nào đã biết tin,

    Sau khi dời đi đã kịp tới cứu giá. Chờ khi quân của lão phu tới nơi, Mặc gia đã đang giao chiến với quân của Lý Kiện Thành. Quân nổi dậy đánh giết không chừa một ai. Người của Mặc gia bị giết thê thảm. Máu đã chảy thành sông.

    Trẫm đã nợ Nhược Lan quá nhiều. Bệ hạ, thần có tội thiếu quan sát. Nếu không tìm được con gái của Nhược Lan, thì trẫm không còn mặt mũi nào. Bệ hạ, con gái của Nhược Lan có thật hay không còn chưa biết rõ.

    Chi bằng để lão thần thay bệ hạ đi gặp cô ấy xem sao. Cũng tốt. Nếu cô gái này thật sự là con gái ruột của trẫm và Nhược Lan, trẫm nhất định sẽ bù đắp thật nhiều cho nó. Vi thần tuân chỉ. Thần tiên, nước hết nóng rồi đúng không?

    Nóng, nóng, nóng, nóng lắm. Ngài đứng dậy đi, ta thay chậu nước mới cho ngài. Không cần, không cần, không cần. Vậy thần tiên còn có dặn dò gì nữa không? Không có, hết rồi. Hết rồi. Mấy cái quần áo này không mặc được nữa rồi,

    Ta vứt hết đi cho ngài nhé? Ấy… đừng vứt! Đừng vứt! Quần lót của ta còn ở trong đó… Trời ạ, giờ phải làm sao đây? Con chim ngốc này, sao ngươi cũng theo tới đây vậy? Chim ngốc nhà ngươi có phải là thích ta rồi không? Được thôi,

    Bình thường có lúc ngươi độc miệng, nhưng ngươi cũng hiểu nhân tính đấy. Hay là thế này, sau này sẽ gọi ngươi là Vượng Tài. Đi theo ta, ăn uống no nê, đề huề đều có phần ngươi. Được, vậy ta sẽ thu nhận ngươi. Ngươi đừng đi chứ!

    Ngươi vui quá bay vút lên luôn, có phải không hả? Vậy thì quyết định vậy đi. Cứ thế đi nha! Sau này ngươi sẽ đi theo ta. Cái này… Cái này… Mặc kiểu gì? Xong rồi. Mặc như thế này. Đây… đây là cái gì vậy? Cái khố vải.

    Thế này… có chặt quá không? Từ nhỏ đã mặc thế này, nên quen rồi. Đau mắt! Đau mắt! Cười cái gì chứ? Mang kéo tới đây cho ta. Thần y, ngài đừng nghĩ dại dột nhé. Ngươi nghĩ nhiều quá rồi đấy. Mau đi lấy đi. Tỷ tỷ,

    Xem ra Vân công tử rất để tâm tới tỷ. Đừng nói lung tung. Cũng phải. Dù Vân công tử có tài hơn thế, thì cũng chỉ là anh chàng dân dã quê mùa thôi. Tỷ tỷ là công chúa Đại Đường, sao có thể thích một anh chàng quê mùa chứ.

    Ta từ nhỏ sống ở ngoài thành, cũng coi như là một cô gái quê mùa rồi. Nếu như ta không có huyết mạch của Lý gia, thì có lẽ thái tử cũng chẳng thèm nhìn ta một lần. Không, không. Tỷ tỷ đừng giận. Ý ta không phải như vậy.

    Ý của ta là, Vân công tử này… Cho dù là sống trong hoàng thất hay nơi dân dã, nếu chỉ quan tâm tới thân phận, thì sẽ không có ai cứu chúng ta. Sau này đừng nói những thứ này nữa. Được. Vậy là tỷ thích Vân Diệp? Đừng nói linh tinh nữa.

    Làm sao ta có thể thích một người không có phép tắc gì chứ. Tỷ quả nhiên là tỷ tỷ của ta. Ta lớn như thế này, chưa từng có ai dám dộng vào đầu ta. Tỷ có dám thử lần nữa không? Trời lạnh cóng thế này, không biết là tới khi nào.

    Đúng vậy. Chân ta không còn cảm giác luôn. Nhìn gì vậy? Không lạnh à? Nơi này khiến ta nhớ tới Đông Áo Hội. (Thế vận hội mùa đông) Đông Áo Hội? Cô nương nhà ai thế? Thế nào hả? Nghĩ tới là ấm áp rồi à?

    Binh khí ở chỗ các huynh do ai phụ trách vậy? Huynh? Binh khí? Phòng thân à? Đùng lo lắng, có bọn ta mà. Huynh tìm Hoắc Trường Sử lấy binh khí để làm cái này à? Đây là cái gì? Cái này… gọi là giày trượt băng. Giày băng? Để làm gì?

    Đương nhiên là để trượt băng rồi. Nếu để cho cha ta biết được, là huynh tự ý phá hoại binh khí, thì là trọng tội đó. Ông ấy chắc chắn không tha cho huynh đâu. Cha huynh giờ lạnh run như con khỉ kìa,

    Làm gì có thời gian để ý tới ta. Lát nữa, bảo đảm là huynh mồ hôi đầm đìa. Vì cái này á? Ta không tin. Có gì mà không tin? Nhìn cho rõ nè. Đừng té chết đó. Giỏi vậy sao! Thế nào hả? Huynh giỏi thật đó!

    Chẳng phải huynh nói là bảo vệ ta sao? Thế này thì bảo vệ kiểu gì? Còn trù ta té chết. Ta cho huynh té chết thì có. Đây chính là cái huynh nói là trượt băng à? Đi ra xem, đi ra xem, đi ra xem kìa. Được đó, người huynh đệ.

    Huynh không chỉ y thuật cao minh, mà trượt băng cũng rất giỏi. Bay gì thế? – Đúng thật. – Không biết nữa. Là Vân công tử. Vân công tử đúng là kỳ tài, có thể đi nhanh như bay trên băng. Theo ta thấy,

    Thì chỉ là nắm được cách giữ thăng bằng trên mặt băng thôi. Chỉ cần biết cách giữ thăng bằng, thì tự nhiên sẽ đi nhanh như bay được thôi. Thì ra là vậy. Đi! Đi xem xem. Vân công tử! Làm gì đó? Từ từ thôi. Tới đây! Tới đây!

    Mọi người cùng chơi đi. Từ từ thôi. Từ từ thôi. Ngươi chạy nhanh hơn đi! Vân công tử tài giỏi thật đó. Vừa biết làm muối, vừa biết trị bệnh cứu người, đã thế còn có thể đi nhanh như bay trên băng. Giỏi thật! Thái tử, công chúa.

    Xuống đây đi, trên đó gió lớn. Xuống đây vận động chút sẽ ấm người đó. Vết thương của đệ vừa khỏi, thôi đừng đi nữa. Vậy thái tử đã không xuống, thì công chúa xuống chơi một lúc đi. Trò đơn giản như chơi. Đây mà đơn giản như chơi á?

    Đây là gọi bản lĩnh đó, biết chưa? Có phải là cô sợ ngã không? Ta bảo vệ cho cô. Ta biểu diễn cho cô xem trượt băng nghệ thuật nhé. Nhìn đây nhé. Từ từ thôi! Trình Sở Mặc! Có phải là trò do con nghĩ ra không hả? Cha.

    Đây… đây là do Vân Diệp nghĩa ra đó. Vân Diệp! Ngươi lên đây cho ta! Ngài xuống đây đi! Tướng sĩ đều bị lạnh. Ngài xuống đây vận động chút cũng sẽ ấm hơn. Ngươi mà còn không lên đây, lát nữa ta sẽ xử lý ngươi! Ngài xuống đây đi!

    Ngươi lên đây! Ngài xuống đây! Ta bảo ngươi lên đây! Ngài xuống đây! Ngươi lên đây cho ta! Sắp vào tới Trường An rồi. Đường triều, cây trâm. Tượng đá, công chúa. Những chuyện gì thế này? Khi nào thì mình mới lấy được cây trâm đây?

    Sao cảm giác xa xôi vô thời hạn. Sao cô đi không có tiếng động vậy? Cô tới đây làm gì? Ta chỉ muốn biết, ngươi không đi nấu cơm, mà ngồi đây xem gì vậy? Không thấy Vượng Tài đâu. Ta đi tìm Vượng Tài. Vượng Tài! Vượng Tài về nhà thôi! Vượng Tài!

    Vượng Tài! Ngươi xem gì vậy? Trong tay ngươi là cái gì vậy? Nói trước nhé, có thể cho cô xem, nhưng cô đừng lại lấy của ta đó. Ngươi dám vẽ trộm tranh hình ta? Cô đừng hiểu lầm. Chỉ là nhìn giống cô thôi. Không phải cô đâu. Tốt nhất là không phải.

    Ngươi mà để ta biết là ngươi vẽ trộm ta, ta không tha cho ngươi đâu. Mau về nấu cơm! Tránh ra! Ta… nếu không vì cô đang giữ cây trâm của ta, thì ta còn lâu mới nấu cơm cho cô. Cho cô chết đói! Bệ hạ.

    Quân đội đã sắp tới hoàng thành rồi, không biết là có chuẩn bị nghi thức tiếp đón không ạ? Bệ hạ. Bệ hạ lại đang vì chuyện gì mà nhăn mày suy nghĩ vậy? Tiền tuyến báo tin về, nói là Trình tướng quân

    Đem theo một người tài biết làm muối về cùng. Người tài biết làm muối? Đây là chuyện tốt mà bệ hạ? Nhưng nghe nói là người này lai lịch không đơn giản. Người này họ Vân. Bệ hạ lo lắng người này là hậu thế của Vân gia Tùy triều ạ?

    Đúng vậy. Năm đó thái thượng hoàng vì chuyện lập quốc, những vụ án của thời nhà Tùy đều không được lật lại. Nếu người này là người của Vân gia, lúc này lại đến trổ tài, thì e là vì muốn lật lại án nên mới tới. Bệ hạ xin đừng vội,

    Thần thiếp lại thấy, nếu thật sự là người của Vân gia lại là chuyện tốt. Tại sao? Nếu không phải là người của Vân gia, mà người này đem tài năng xuất chúng dâng tặng cho Đại Đường ta, thì e là không chỉ vì chút lợi lộc cỏn con.

    Người này không phải là gián điệp, thì cũng là kẻ có dã tâm lớn. Sợ là sau này sẽ là mối nguy hại của Đại Đường. Nếu thật sự là người của Vân gia thì sao? Nếu thật sự là hậu thế của Vân gia,

    Thì chúng ta cho Vân gia một đáp án để bày tỏ thành ý của chúng ta. Còn chỗ thái thượng hoàng, thì để thần thiếp tới nói chuyện là được. Xem ra lại phải để hoàng hậu đi chịu đựng tính tình cổ quái của thái thượng hoàng rồi. Bệ hạ,

    Chi bằng bảo Vô Thiệt đi thám thính trước. Nếu như không phải hậu thế của Vân gia, thì trừ khử ngay. Vô Thiết, chuyện này ngươi đi xử lý đi. Lão nô tuân chỉ. Bên trong toàn là trẻ nhỏ, các người không được xông vào.

    – Toàn là trẻ nhỏ thôi. -Mau lên! Các người muốn làm gì đây? Các người không thể xông vào được, các người… Các… các người… Nguyệt Nương, bọn họ xông vào rồi. Các hạ là Tân Nguyệt cô nương nhà họ Lư phải không?

    Lão nô là tổng quản đại nội thị vệ, Vô Thiết. Hôm nay tới đây có công vụ, nếu có làm kinh động, xin hãy lượng thứ. Công vụ? Vậy phải tìm gia phụ mới đúng. Sao lại tới đây? Hôm nay tới đây không liên quan tới người khác,

    Lão nô là muốn tìm một đứa trẻ họ Vân. E là tổng quản tới đây phí công rồi, chỗ chúng tôi không có đứa trẻ họ Vân nào. Lão nô đã hỏi thăm hàng xóm cũ của nhà họ, đều nói rất rõ ràng với lão nô là

    Đứa trẻ đó đã được đưa tới chỗ cô. Đứa trẻ đó tính tình ngỗ ngược, mới tới một ngày là đã không chịu nghe lời, chạy mất rồi. Chạy mất rồi? Tân Nguyệt cô nương, Hôm nay mà không tìm được đứa trẻ này, thì e là cô khó lòng thoát được trách nhiệm.

    Tiểu Nam, khó thoát trách nhiệm có nghĩa là gì? Cháu họ Vân. Tân Nguyệt tỷ tỷ, chẳng phải tỷ nói làm người thì phải thành thật sao? Đồ ngốc ạ. Coi như cũng tìm được cháu rồi. Chuyện của Vân gia đã qua lâu như vậy rồi,

    Tại sao tới một đứa trẻ cũng không buông tha? Tân Nguyệt cô nương, cô hiểu lầm rồi, hiểu lầm rồi. Bất luận thế nào, hôm nay ta cũng không thể để cho các người đem nó đi. Tân Nguyệt cô nương,

    Hiện giờ Vân gia xuất hiện một hậu bối kiệt xuất, thánh thượng muốn tìm lại Vân gia. Nên phái bọn ta tới tìm kiếm đứa con lưu lạc nhà họ Vân. Đây là bút tích của thánh thượng, cô xem xem có lừa dối cô không? Là thật sao?

    Tân Nguyệt tỷ tỷ, ông ấy nói là nghĩa gì vậy ạ? Tiểu Nam, muội sắp được gặp người nhà của muội rồi. Vậy sau này muội có còn được tới đây nữa không? Bà ơi, xin hỏi bà có phải là Vân lão phu nhân không? Không nghe thấy quân gia bước vào,

    Thất lễ rồi. Xin hỏi quân gia là vị nào? Lão nô là nội quản bên cạnh thánh thượng, Vô Thiết. Sau biến cố Vân gia bị liên lụy vì Vân Điền, nam đinh thì bị đi khổ sai, đưa ra biên cương. Nữ thì bị bán làm nô lệ, trôi dạt tứ phương.

    Vân gia đã ra nông nỗi này, thánh thượng còn muốn thế nào nữa? Xem ra lão phu nhân đã hiểu lầm cả rồi. Chuyện phu nhân nói là chuyện thời nhà Tùy, thánh thượng đương thời có một trái tim nhân từ, hoài cảm con cháu nhà họ Vân bị lưu lạc,

    Nên đặc biệt phát lão nô tới giúp Vân gia thắp ngọn lửa mới. Phu nhân, người xem đây là ai. Cháu là con gái của Vân Mộc? Cháu… cháu tên là Tiểu Nam. Đã là người nhà Vân gia, thì phải theo phép tắc Vân gia.

    Còn không mau đi bái lạy cha cháu. Mau! Vân Hoài đã nhìn thấy chưa? Tiểu Nam về rồi này. Con có thể nhắm mắt được rồi. Nhưng Vân gia gặp đại nạn này, khó tránh nỗi lo không có hậu thế, nói gì tới chuyện tân hỏa tương truyền nữa.

    Vân lão phu nhân, người đừng tuyệt vọng, lão nô lại đưa người đi gặp một người nữa. Ngươi phiêu bạt giang hồ, tránh sao được bị chém, bốn nhát dao chém chết nè. Uống rượu đi! Uống rượu! Uống rượu! Ta không uống được nữa, ta không uống được nữa.

    Sao mà không uống được nữa chứ? Hay là thế này, huynh nói một bí mật đi. Cũng được, cũng được. Trong lòng ta đúng thật là có một bí mật. Cô nương mà ta thích, tên là Tân Nguyệt. Cô ấy không phải là một danh môn khuê tú bình thường,

    Không giống như những nữ tử khác, đọc vài cuốn sách là suốt ngày nói chuyện thánh hiền. Nhưng Tân Nguyệt thì khác, cô ấy lấy tiền bán thơ ca của bản thân xây một ngôi nhà, chỉ chuyên để nhận nuôi các cô nhi trong thành Trường An.

    Cô ấy thực sự rất giàu tình thương. So với cô ấy, gì mà Tây Thi, Điêu Thuyền, cũng đều chỉ có mỗi sắc đẹp mà thôi. Không được. Không có sắc đẹp thì cũng không được. Ai nói Tân Nguyệt không có sắc đẹp chứ? Vậy huynh đã gặp chưa?

    Nghe đồn cô ấy dung mạo thanh tú, thần thái uyển chuyển. Có đôi phần giống Chiêu Quân. Nếu mà được gặp một lần thì tốt quá. Huynh là thái tử mà, còn có cô nương huynh muốn gặp mà không gặp được sao? Tân Nguyệt cô ấy rất khác,

    Cô ấy là cháu nội của đại nho Sơn Đông. Được dạy dỗ nghiêm khắc. Hoàng cung quý tộc đều không dám đến gần, Lo sợ sẽ mang tiếng thất lễ. Cũng may là lần này, ta lập được công, lần này về tới thành Trường An, chắc ta sẽ tìm được cơ hội.

    Trước đó ta còn tự hỏi, sao thái tử của chúng ta lại chủ động xin ra trận. Hóa ra là vì để lập chiến công, lấy lòng người đẹp. Đừng thấy thái từ thường ngày ôn văn nho nhã, không ngờ còn có tâm tư riêng thế này. Không đơn giản.

    Nào nào nào, uống một ly, uống một ly. Uống rượu, uống rượu. Nào, nào. Người đang ở bên trong ạ. – Làm phiền Trình tướng quân rồi. – Được. Mời phu nhân. Xin chờ chút. Công công, ta muốn hỏi ngài một chút,

    Nếu như tiểu tử đó không phải người nhà họ Vân thì sao? Trình tướng quân sao vậy? Là tội khi quân đó. Còn phải hỏi sao? Mời lão phu nhân. Mời. Chơi chung đi. Đúng đó. Chơi chung đi mới vui chứ. Huynh đi đâu vậy? Vô Thiết công công.

    Lão nô tham kiến thái tử điện hạ. Vô Thiết công công tới đây có việc gì vậy? Lão nô phụng mệnh thánh thượng, đưa người nhà của Vân công tử tới đây. Người nhà của Vân công tử? Mời thái tử điện hạ và Trình hiệu úy hãy tạm lánh mặt trước ạ.

    Tại sao lại phải lánh mặt? Có gì ghê gớm không thể nói trước mặt được chứ? Sở Mặc, ra ngoài! Thật mất mặt! Ra ngoài! Thái tử. Nhưng… nhưng… Nhưng… nhưng… Đây lại là cái gì nữa đây? Ngươi chính là Vân Diệp? Sao vậy? Lão phu nhân, người hãy nhìn kỹ xem,

    Cậu ta có phải là hậu thế của họ Vân không? Phải. Vân Diệp. Có đúng là cháu không? Là Diệp ca của ta về rồi sao? Diệp… Diệp ca. Bà ơi, bà nhận nhầm người rồi. Khi Vân gia gặp nạn, cháu còn nhỏ, mắt còn chưa mở nữa. Bà nội nhận ra cháu,

    Cháu không nhận ra bà nội. Chuyện trong nhà… gặp nạn? Đúng vậy, gặp nạn. Vân gia gặp nạn, là từ thời đại nhà Tùy. Sau đó là Võ Đức, bây giờ là Chinh Quán. Vân gia… Vân Điền làm chuyện sai trái, hại Vân gia khuynh gia bại sản.

    Vụ án này mãi chưa được lật lại. Nếu không nhờ ơn thánh thượng hoàng thì tới bây giờ cũng không thể gặp được cháu. Ôi trời! Giờ mà không nhận bà nội này thì chắc mất đầu. Bà nội! Là cháu nội đây ạ! Cháu chính là Vân Diệp đây!

    Cháu đúng là Vân Diệp. Bà nội! Là Vân Diệp. Bà nội có lỗi với cháu. Bà nội đã không bảo vệ được cho cháu. Bà nội! Xem ra chắc là mình giống y như Vân Diệp này rồi. Như vậy có nghĩa là, Vân Bất Khí mình đây

    Đã gặp được tổ tông của tổ tông của tổ tông mình. Loạn quá đi mất! Kệ đi vậy. Qua được con trăng này đã. Là ta. Đêm hôm không đi ngủ, chắc hẳn là đang đợi khách quý hả? Ngươi chưa chết à? Hên cho ngươi đó. Đêm hôm mà trù ta chết.

    Cô có ý gì hả? Đi theo ta. Cô có việc gì thì nói thẳng đi, được không? Đã muộn thế này rồi, mà còn dắt ta đi tới đi lui. Mau nói đi. Ngươi đừng tưởng bản thân có chút thông minh, thì muốn làm gì cũng được. Tới khi vào hoàng cung,

    Không ai bảo vệ được ngươi đâu. Chuyện này không cần cô lo. Còn cô đó. Trong cung đầy cạm bẫy, tính tình kiểu như cô, cùng lắm cũng sống chưa được 2 tập. Ngươi nói vớ vẩn gì thế? Cô mà hiểu được mới lạ. Nghĩa là, mỗi người có số mệnh riêng.

    Nghe nói ngươi tìm được bà nội rồi? Sao vậy? Trả cho ngươi cây trâm. Sau này về nhà, sống cho tốt vào. Sao tự nhiên cô thành người tốt vậy? Ta có chút không quen đó. Hai chúng ta coi như hết nợ. Từ nay về sau không ai nợ ai.

    Ta cũng sẽ không làm khó ngươi nữa. Dù gì ta cũng làm đầu bếp cho cô hai ngày, đợi cô được làm công chúa, Nhớ chiếu cố nhà họ Vân chúng tôi đấy. Cô làm sao vậy? Làm công chúa mà còn không vui à? Công chúa này

    Còn chưa biết có người nhận không đây. Chẳng có lẽ cha cô lại không nhận cô? Trên đời này làm gì có người cha như vậy chứ. Ngươi không hiểu đâu. Nếu cô chưa chuẩn bị xong, thì đừng vào cung vội. Hoàng cung đâu phải là nơi ngươi nói tới là tới,

    Nói đi là đi đâu. Ta có thể ôm cô một chút không?