Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 02 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 2] Thế sao giọng cô lại như thế? Chuyện gì thế này? Chẳng có ai cả. [Ngày quay livestream chuyên đề Pineapple] Tô Tô. Đâu rồi? [A lô.] Trần Lãng. A lô, chủ tịch Đoàn.
Hãy đoán xem bây giờ tôi đang ở đâu. Giờ cậu đang ở đâu? Bỏ đi, ông đừng nên biết tôi ở đâu thì hơn. Chắc chỗ ông sắp có mưa to gió lớn nhỉ? Chỗ tôi thì khác, trời trong mây trắng đây. Sao cậu lại nói như vậy? Chủ tịch Đoàn.
Một năm trước, ông để mắt đến mảng livestream thương mại điện tử. Ông muốn thu mua một công ty nhỏ vào QE. [Lúc đó tôi mới sáng tạo ra RUI,] [tất cả mọi việc vẫn đang trong quá trình xử lý.] [Ông thu mua RUI,] lúc đó ông luôn miệng nói
Muốn giúp tôi, hỗ trợ tôi, còn nói sẽ đối xử với tôi và RUI như con của mình. Nhưng con ruột của ông vừa từ nước ngoài về, ông lập tức sắp xếp cho cậu ta vào RUI. Làm gì hả? Để cậu ta giành con của tôi sao?
Tìm được cô ấy chưa? Chưa. Điện thoại cũng không gọi được. Chuyện gì thế này? Em hỏi ai thế? Anh không biết à? Sao anh biết được? Anh không biết thì sao em biết? Vậy em không biết thì sao anh biết? Đoàn Thịnh Quân, trong lòng ông đang tính toán cái gì,
Tôi hiểu rõ cả. Ông đúng là con cáo già kinh nghiệm dày dặn. Cậu gọi điện cho tôi để làm gì? Tôi muốn thu hồi tất cả cổ phần trước kia của RUI. Trên tầng không có ai cả. Làm sao đây? Đi. Đến phòng làm việc của Trần Lãng xem thử.
Trần Lãng, RUI là tài sản của tập đoàn QE. Tôi biết. Ông là chủ tịch. Ông có quyền ra quyết định trước trong những trường hợp đặc biệt. Tôi đề nghị ông soạn thảo một văn bản chuyển nhượng cổ phần ngay bây giờ, trả lại toàn bộ 80% cổ phần trước kia
Cho tôi. [Nếu không thì sao?] Nếu không, hôm nay là ngày quay livestream chuyên đề Pineapple nhỉ? [Hay là khỏi phát sóng đi.] Cậu đang uy hiếp tôi? [Chủ tịch Đoàn.] [Bây giờ QE cũng khá là bấp bênh.] Ông cũng không dễ chịu gì. Vào lúc mấu chốt này,
Tôi thấy không nên có thêm rắc rối nào nữa. Trần Lãng. Nhân lúc cháy nhà mà hôi của không hay đâu. Vô liêm sỉ lắm. Học ông đấy. Bây giờ là chín giờ sáng. Còn khoảng năm tiếng nữa là đến giờ phát sóng buổi chiều. Họ đi đâu cả rồi?
Đến bên kia xem thử. Thời gian rất dư dả. Ông chuẩn bị cho tốt đi. Dậy đi, dậy đi, dậy đi. Còn ngủ nữa à? Quản lý Tiền. Tôi hỏi anh, mọi người đi đâu rồi? Hôm qua giám đốc Trần Lãng gọi điện thoại cho tôi,
Nói hôm nay sẽ tổ chức team building, nên đã dẫn mọi người đi chơi hết rồi. Chỉ còn lại mình tôi ở đây trực thôi. Trần Lãng? Dẫn mọi người đi chơi? Anh ta làm sao vậy? Anh ta là ai? Đây là Đoàn Nhiên. Sếp Đoàn, con trai chủ tịch Đoàn?
Sếp Đoàn, xin chào, xin chào. Tôi tên Vu Thế. Trần Lãng. Tôi thuộc phòng tài vụ. Anh làm gì vậy? – Anh có nhớ… – Tôi biết anh. hôm nay là buổi quay livestream chuyên đề Pineapple không? Anh dẫn mọi người đi đâu rồi? Được, được, được. Hi Tây.
Chuyện livestream Pineapple, tạm thời cứ để đó đi. [Ơ, anh làm cái quái gì thế?] [Anh có biết tôi và giám đốc Ngô] [khó khăn lắm mới bàn được vụ làm ăn này không?] Hôm đó Đoàn Nhiên đến công ty là có ý gì, trong lòng tôi hiểu rõ.
Tôi biết anh du học là vì… Anh đừng hiểu lầm. Tôi không phải là người nhiều chuyện. Tôi nghe mấy đồng nghiệp nữ kể lại thôi. Xin lỗi, xin lỗi. Xin lỗi. Rồi sao nữa? Ngại quá. Xin lỗi. Hi Tây. Cô biết tôi dồn bao nhiêu tình cảm,
Bao nhiêu công sức cho công ty này mà. Đoàn Nhiên dựa vào cái gì chứ? Vì cậu ta là con trai của Đoàn Thịnh Quân sao? Hôm đó cậu ta đến công ty, ngồi vào chỗ của tôi ngay trước mặt tôi, vậy còn chưa đủ quá đáng hay sao?
Sếp Đoàn, anh biết không? Năm đó lúc anh vừa đi du học chính là lúc tôi vào QE làm. A lô? A lô? Anh ta làm vậy là sao? Có thể kết bạn wechat với anh không? Hai người đừng nói nữa. Hôm khác kết bạn vậy.
Mọi người bị Trần Lãng dẫn đi cả rồi. Đi đâu? Sao em biết được? Bây giờ anh ta muốn uy hiếp chú Đoàn. Anh ta muốn lấy lại 80% cổ phần của RUI trong tay tập đoàn QE. Anh ta nói nếu chủ tịch Đoàn không đồng ý,
Anh ta sẽ khiến buổi livestream hôm nay vườn không nhà trống. Vậy chẳng phải điên rồi sao? Nhưng bố anh chắc chắn sẽ không đồng ý. Cho nên bây giờ phải làm sao? Dọn vệ sinh đi chứ còn làm gì? Anh nghĩ kiểu gì vậy? Đã là lúc nào rồi chứ?
Vậy chứ giờ phải làm sao? Em biết rồi. Ngay bây giờ, anh hãy gọi điện cho các anh các chị em trai em gái của anh, bảo họ qua đây ngay đi. Làm gì? Qua đây livestream, cùng em livestream chứ gì. Em đừng làm bậy, bạn anh đâu có biết livestream.
Là người thì livestream được hết. Nói chuyện được là livestream được. Nhanh lên. Đúng là Trần Lãng dẫn mọi người đi rồi, nhưng hàng vẫn ở trong tay chúng ta, đúng không? Một mình em chắc chắn không livestream được, nhưng nếu có thêm người, em có thể cố làm thử.
Được, được, được, để anh nghĩ xem nên tìm ai. Cái gì mà, Angela, Eric nữa. Linda, Linda cũng được nữa. Isabella. Mấy người trước kia anh quen đấy. Xin lỗi, tôi nói chen một câu thôi. Nói xong là tôi im miệng ngay. Chúng ta không có hàng.
Giám đốc Trần mang hàng đi luôn rồi. Tiêu Tiêu. Có kem chống nắng không, tôi sắp cháy đen rồi. Đến ngay đây. Tôi cũng thế. Hình như Trần Lãng cãi nhau với Hi Tây. Kem chống nắng. Họ cãi nhau là chuyện thường mà. Đợi chút. Sao thế các cô gái?
Đổi từ livestream thành đi chơi, có tốt không? Tốt. Giám đốc Trần là tuyệt nhất. Đúng là tốt. Nhưng nếu có thể trả điện thoại cho chúng tôi thì càng tốt. Đúng đấy. Bí mật kinh doanh. Team building nội bộ công ty mà.
Hơn nữa ngày nào các cô cũng dán mắt vào điện thoại, không đau cổ à? Ra ngoài chơi thì phải ngẩng đầu lên ngắm bầu trời, ngắm biển xanh, như vậy tốt biết bao. Bí mật kinh doanh mà còn đăng lên vòng bạn bè.
Điện thoại của các cô đều ở đây cả. Không mất cái nào đâu. Trần Lãng đăng lên vòng bạn bè rồi. Đây là đâu thế? Hải Nam à? Bây giờ, chỉ có thể khẳng định họ vẫn ở trong nước. Từ chiều qua đến giờ cũng chỉ có mười mấy tiếng.
Không kịp xin thị thực đâu. Bây giờ ở trong nước mà có dạy lặn chuyên nghiệp thì cũng chỉ có Tam Á. Anh chắc chắn chỉ có Tam Á chứ? Chỉ có Tam Á. Có lý. Vu Thế. Có phải chỗ anh có ghi chép đặt vé máy bay và
Khách sạn lưu trú trước kia của công ty chúng ta không? Tìm số điện thoại của công ty đặt vé cho tôi. Cho tôi 20 giây. [Hồ sơ nhân viên RUILIVE – Họ tên – Giới tính – Chiều cao] Anh ta làm gì vậy? Vu Thế hả?
Sau khi chú Đoàn thu mua công ty, anh ta là tài vụ bên trên đưa xuống. Trần Lãng vẫn luôn xem thường anh ta. Người này có hơi… ấy ấy đấy. Hiểu rồi, hiểu rồi. Các cô có khát không? Khát chứ. Có. Ở kia có nước ép, cocktail
Các cô tự đi lấy đi. Có cocktail kìa. Mau đi thôi. Đúng rồi, giám đốc Trần. Chẳng phải anh nói chuyến bay của Hi Tây muộn hơn chuyến của chúng ta nửa tiếng sao? Sao bây giờ cô ấy vẫn chưa đến? Ban nãy Hi Tây gọi điện cho tôi
Nói cô ấy không khỏe, nên tôi bảo hôm nay cũng không livestream cứ ở nhà nghỉ ngơi đi. [Chuyến bay số hiệu MF8307] [xuất phát từ sân bay Cao Kỳ, Hạ Môn] [đến sân bay quốc tế Phượng Hoàng Tam Á.] Cảm ơn. Tam Á. Từ đây đi đến sân bay khoảng nửa tiếng,
Bây giờ tôi mua hai vé máy bay đến Tam Á. Đi. Quản lý Tiền. Mọi người đi cả rồi, tôi có thể tan ca về nhà không? Không được. Anh đợi ở văn phòng, có chuyện gì thì tôi sẽ gọi cho anh. [Em thực sự không hiểu]
[rốt cuộc Trần Lãng đã dùng cách gì] [để mọi người ngoan ngoãn đi theo anh ta.] Rốt cuộc Trần Lãng là người thế nào? Trong suốt bao nhiêu năm trong nghề, anh ta là người phức tạp nhất em từng gặp.
[Hoàn cảnh gia đình không tốt lắm nhưng lòng dạ rất thâm sâu.] [Người ta không cam tâm] [chỉ làm một lập trình viên,] [nên bán căn nhà] [mua từ tiền tích góp nhiều năm,] [mang toàn bộ gia sản đến Hạ Môn để khởi nghiệp.] [Tóm lại là một người rất giỏi.]
Sao vậy? Ban nãy em nghe thấy cuộc điện thoại của anh rồi, livestream không hề bị hủy, đúng không? Có phải công ty xảy ra chuyện rồi không? Viên Viên, em nghe anh nói. [Nhiên Nhiên,] [Trần Lãng làm việc rất cẩn thận, không dễ đối phó đâu.]
[Lần này các con qua đó] phải thường xuyên trao đổi với Hi Tây để giải quyết, hiểu chưa? Bố yên tâm, chắc chắn con sẽ bắt Trần Lãng về. Chú Đoàn nói gì? Bố bảo giao việc này cho hai chúng ta. Đây là vụ làm ăn em tốn biết bao công sức
Mới thương lượng được, không thể để kẻ khác quấy rối. Nhưng anh ta mang cả người lẫn hàng đi rồi, đến lúc ấy có livestream hay không livestream thế nào, biến số quá lớn. Chúng ta phải chuẩn bị thật kĩ. Ban nãy anh cũng nói rồi,
Người là vật sống, quần áo là vật chết. Sau khi chúng ta đến Tam Á, lỡ như tìm được streamer nhưng Trần Lãng không giao hàng thì phải làm sao? Tóm lại là em mặc kệ đấy. Bắt buộc phải livestream. Thế này đi, sau khi đến Tam Á,
Anh chịu trách nhiệm tìm người, em chịu trách nhiệm mua quần áo, được không? Được. Ở đâu? Nếu chủ tịch Đoàn không đồng ý thì sao? Anh định cứng rắn đến cùng thật ư? Em đừng lo nữa, anh tự có tính toán. Bây giờ bây giờ anh nắm chắc đến 80%
Đoàn Thịnh Quân sẽ đồng ý với anh. Vì hiện giờ nghiệp vụ offline của QE quá tệ, ông ta sẽ không mặc kệ RUI đâu. Nhưng cho dù chủ tịch Đoàn đồng ý bây giờ chúng ta về cũng không kịp livestream. Anh mang theo quần áo mà. Chỉ cần ông ấy gật đầu
Thì chúng ta livestream ở đây luôn. Dù sao cũng không liên quan đến em. Là chuyện của các anh. Em chỉ quan tâm hôm nay có livestream được hay không thôi. Em phải chuẩn bị trước. Viên Viên, em đúng là streamer chuyên nghiệp. Ở công ty tuyệt đối là thế này.
Viên Viên, sở dĩ anh nói nhiều với em như vậy là vì anh tin tưởng em hoàn toàn. Anh coi em với anh là một, vậy nên cứ giao việc này cho anh, em đừng lo lắng nữa. Được rồi. Còn nữa, Viên Viên
Chỉ cần Trần Lãng này còn làm trong nghề một ngày, vị trí streamer đứng đầu trong công ty chắc chắn sẽ để cho em. Vậy nên em đừng phụ lòng anh. Đừng nói với họ chuyện này. Được. [Sảnh đến nội địa – Chuyển tiếp, cổng T3]
Vẫn chưa gọi được, không ai nghe. Làm thế nào bây giờ? Chuyện quái gì thế này? Chuyện gì? Bây giờ chúng ta đi đâu? Ra ngoài trước, không thể ở trong sân bay được. Đi ra cũng không biết đi đâu. Chuyện gì thế này? Chẳng ai chịu nghe điện thoại.
Cô lấy ở đâu vậy? Bên kia. Lấy hộ tôi một cốc được không? Được, vậy tôi đi lấy trước. Tôi nghỉ ở đây một lát. – Cảm ơn nhé. – Ừ. Tô Tô gọi cho em rồi. Nghe đi. [A lô, Hi Tây.] Trần Lãng nói cô ốm, cô sao rồi?
Cô đừng nghe anh ta nói linh tinh, tôi khỏe lắm. Chuyện gì xảy ra vậy? Giám đốc Trần nói hủy buổi livestream hôm nay còn thu điện thoại của bọn tôi nữa. Tôi mới lén lấy được điện thoại ra đấy. [Trần Lãng muốn làm gì?] Anh ta bị điên rồi à?
Cô nghe tôi nói này, không hủy livestream. Khi nào gặp tôi sẽ nói cụ thể cho cô nghe. Cô cho tôi biết địa chỉ cụ thể của các cô đi. Tôi gửi định vị cho cô, cô mau qua đây nhé. Bây giờ tôi hoang mang quá. Sao lại cúp?
Đã bảo là không liên lạc với người ngoài rồi mà, sao cô không nghe lời? Giám đốc Trần, Hi Tây nói không hủy buổi livestream hôm nay. Tại sao anh lại lừa bọn tôi? Xem ra cô cũng ốm rồi. Nếu thấy khó chịu thì mau về nhà đi.
Đừng có đi theo bọn tôi nữa. Mọi người, chú ý. Tôi nói qua cho mọi người nghe lịch trình tiếp theo của chúng ta nhé. Lát nữa chúng ta sẽ lên thuyền đến một hòn đảo vô cùng xinh đẹp. Bây giờ chúng ta xuất phát, đi nào. Được. Đi thôi. Được.
Giám đốc Trần. Hi Tây và mọi người đã đến Tam Á rồi, họ đang trên đường đến đây. Cô ấy đến tìm tôi, tôi không có điện thoại, tôi… Đi thôi. Đoàn Nhiên, anh bắt xe đi. [Sảnh đến nội địa] A lô, Tô Tô, sao cô lại cúp máy?
Ban nãy tôi bị giám đốc Trần phát hiện. Tôi nói này, bây giờ anh ta đưa mọi người ra biển rồi. [Trần Lãng đáng ghét thật.] Bây giờ anh ta dùng cách bãi công để uy hiếp chủ tịch Đoàn trả cổ phần lại cho anh ta.
Trần Lãng uy hiếp chủ tịch Đoàn? [Cách thời gian livestream 2 giờ 10 phút 13 giây] Đoàn Nhiên, anh ngồi chiếc phía trước kia. Được. Anh đến bến Tây Đảo tìm Tô Tô. Được. Em đến trung tâm thương mại mua quần áo. Lát nữa gặp nhau ở bến nhé. Được.
Tô Tô là ai, trông thế nào? Cậu mang hết đồ đi rồi tìm chỗ nào đấy giấu lô quần áo ấy vào. Giám đốc Trần, chỗ này là chỗ quái quỷ gì đây? Đúng thế, vắng vẻ thế này thì team building kiểu gì? Đúng thế. Bình thường các cô ở trong cao ốc
Quen rồi, ra ngoài khu sinh thái xem thiên nhiên hoang dã đi. Đây mới phù hợp với tinh thần của chúng ta. Mau dựng lều và dù đi. Bắt đầu team building. Được rồi, dừng ở đây là được ạ. Cháu trả tiền rồi nhé. Được rồi, cảm ơn.
[Cách thời gian livestream 2 giờ 0 phút 30 giây] Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. Chị xinh đẹp ơi, tôi muốn mua đồ nữ mới nhất ở cửa hàng các chị. Chị muốn bộ nào? Toàn bộ. Tất cả mẫu mới nhất ạ? Size S và M, mỗi size một bộ.
Chị mau kiểm tra hộ tôi với. Mẫu mới của chúng tôi mới ra thế nên trong kho không có đủ. Có mẫu hợp tác với Tây Sơn Diệu Tư không ạ? Để tôi kiểm tra đã. Tây Sơn Diệu Tư vẫn chưa có hàng ạ. Vẫn chưa có hàng? Đúng vậy.
Vậy cửa hàng có bộ nào thì tôi lấy bộ đấy. Vâng. Chị nhanh hộ tôi với. A lô, Hi Tây, các cô đang ở đâu vậy? Bọn tôi chia nhau ra, lát nữa Đoàn Nhiên sẽ đến đón cô trước, còn tôi đi mua quần áo.
Chẳng phải Trần Lãng đã mang hết quần áo đi rồi sao? Lỡ như Trần Lãng không đưa thì sao? [Cũng đúng.] [Năng lượng của bạn vượt sức tưởng tượng của bạn] [Có khi tìm được anh ta rồi] [anh ta cũng không dễ dàng đưa đồ cho cô.]
Bác tài ơi, nhanh hộ tôi với. Đến quảng trường Minh Châu. Chị ơi. Cái đó, đợi chút, có mẫu hợp tác của Tây Sơn Diệu Tư không? Thật ngại quá, mẫu hợp tác của Tây Sơn Diệu Tư chúng tôi chỉ có hai bộ, sau khi nhập về thì đã bán hết rồi.
Sao bán chạy như vậy mà bên chị lại chỉ nhập có hai bộ vậy? Chúng tôi cũng rất muốn nhập nhiều hàng nhưng công ty chỉ phân phối cho có vậy thôi. [Sản phẩm mới Pineapple-Xpress] Chị gái, chiếc áo phông này tôi lấy cả size S và size M. Tô Bảo Bảo.
[Hi Tây,] [tôi muốn hỏi, nhiều quần áo như vậy] [thì cô mua kiểu gì vậy?] Tôi mang tuyển tập mẫu thiết kế mùa mới nhất ở trong tiệm theo. [Cô cầm tuyển tập mẫu thiết kế đi mua] [thì mua đến bao giờ mới xong đây?] [Chỗ tôi có danh sách trang phục,]
[cô mang danh sách đến đưa luôn cho quầy hàng,] [bảo họ đi lấy hàng cho cô là được.] Ý hay đó. [Đợi đã,] danh sách đó không có trong điện thoại của tôi. Vậy còn cách nào khác không? Trong máy tính của tôi ở công ty có. Công ty? Được.
Ừm, bây giờ chắc là ở công ty có người có thể gửi cho tôi được. Ai vậy? Vu Thế ở phòng tài vụ. Không biết luôn. [Cách thời gian livestream 1 giờ 39 phút 34 giây] Quản lý Tiền. Vu Thế, mau giúp tôi một việc. Cô nói đi, cô nói đi.
Bây giờ anh đến phòng giám sát của công ty, tìm máy tính của Tô Tô. [Trên bàn máy tính] [có một tập tài liệu của công ty,] [anh mở tập tài liệu ra,] tìm danh sách hàng hóa của buổi livestream lần này. Tôi sẽ gửi mật khẩu vào điện thoại của anh,
Anh mau tìm ra danh sách đó [sau đó gửi cho tôi.] Được, cô đợi tôi nhé. Bác tài, bác mở nhạc to lên chút đi. Bác tài, bác đừng đi đâu đấy nhé, cứ đợi cháu ở đây. Được, yên tâm đi. Đợi cháu nhé. XM163, cầm lấy cái này.
Mấy bộ 183, 195 này đều lấy size S. Tôi lấy cả size M nữa. [Đợi chút, tôi xem chút đã.] [XM869.] Đều có hàng à? Tuyệt quá đi mất. Mỗi mẫu tôi lấy một chiếc size S, một chiếc size M nhé. Cô gói lại cho tôi. Có hàng à, 166 thì sao?
Tôi muốn tìm mẫu hợp tác Tây Sơn Diệu Tư. Không có sao? Vậy cô xem giúp tôi các mẫu khác. Còn một chiếc áo jacket màu vàng bán khá chạy cũng đã bán hết rồi. Áo jacket màu vàng cũng hết rồi? GM890. Bác tài, dừng xe. Chị gái, đợi tôi một lát.
Tôi không học tiếng Anh. Tôi không quét mã, cũng không phải mời chị học tiếng Anh đâu. [Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được,] [xin quý khách vui lòng gọi lại sau.] Không nghe điện thoại, phiền phức thật đấy. Công ty chúng tôi đang mua hàng.
Tôi đã chạy đôn chạy đáo rất lâu, đến rất nhiều cửa hàng, chỉ thiếu mỗi chiếc áo mà chị đang mặc thôi. Chị bán cho tôi đi, chị cứ ra giá. Tôi không rảnh. Đừng, đừng, đừng, đừng đi vội chứ chị gái. Cô ấy đâu rồi? Đổi. Đổi thì đổi. Cảm ơn nhé.
Thật à? Tôi lấy, tôi lấy, tôi lấy. Còn 166 thì sao? Còn cả 598 nữa. XM400 có hàng không? Còn 753 thì sao? [Xong hết rồi.] [Gói xong hết rồi.] Đi đây. Tuyệt quá, size S và M, mỗi size tôi lấy một bộ nhé. Bác tài, nhanh lên chút nhé.
Mẫu hợp tác với Tây Sơn Diệu Tư, cửa hàng có hàng không? Đã đến quầy chuyên doanh Pineapple rồi, đến rồi. Sao lại không nghe máy, phiền thật đấy. Ban nãy cô có nhìn thấy cô gái này không? Vừa nãy còn ở đây mà. Cô ấy đi về hướng nào vậy?
Tôi không biết. Tôi sắp đói chết rồi. Có phải là hết hàng Tây Sơn Diệu Tư rồi đúng không? Có hàng? Tốt quá, tốt quá, tốt quá rồi. [Gói lại cho tôi, tôi sắp đến rồi.] Tôi đến rồi. Đã gói xong trang phục mà tôi cần chưa?
Đang chuẩn bị cho cô rồi ạ. Tốt quá rồi. Mẫu hợp tác Tây Sơn Diệu Tư có hàng không ạ? Chắc là vẫn còn. Mẫu hợp tác Tây Sơn Diệu Tư còn hàng? Cô đợi một lát, tôi đi lấy cho cô xem. Thật không dễ dàng chút nào. Sếp Đoàn. Tô Tô à?
Cô làm tôi sốt ruột chết đi được. Cô Tiền, cô Tiền. Đã tìm đủ hàng cho cô rồi ạ. Ôi, nhanh vậy sao, cảm ơn nhé. Nhưng mà, không có Tây Sơn Diệu Tư. Thế này, không biết phương hướng đâu. Thôi vậy, tôi đi thuê một chiếc thuyền.
Được chứ? Cô đợi ở đây nhé. Chị Viên Viên? A lô, chị Viên Viên. A lô, Tô Tô, cô nói sự thật cho tôi biết đi, Trần Lãng và sếp Đoàn đó, rốt cuộc bọn họ làm sao vậy? Anh ơi, các anh còn thuyền cho thuê không?
Hết rồi, đã cho thuê hết rồi. [Thuyền Long Hổ – Số sáu] Không còn chiếc nào nữa sao? Thuyền gì cũng được. Hết rồi. Chiếc này của anh cũng được này. Cái này, cái này đã có người thuê rồi. Nếu như cậu nhất quyết muốn thuê,
Thì còn chiếc lớn này có được không? Lớn, lớn tốt mà, tôi thuê chiếc lớn, mau. Đi thôi. Sếp Đoàn, sếp Đoàn, tôi có vị trí của họ rồi. Ai gửi cho cô vậy? Viên Viên gửi cho tôi đó. Đảo hoang nào thế này? Vừa hay tôi thuê hai chiếc thuyền,
Chúng ta ngồi một chiếc đi trước, chiếc còn lại đợi Hi Tây. Tôi nói cô nghe, lần này vì các cô mà tôi đã chi một khoản lớn, thuê hai chiếc thuyền lớn nhất. Trời ơi. A lô. [Đoàn Nhiên.] Hi Tây à? [Tình hình bên anh sao rồi?]
Anh đang đi cùng với Tô Tô, bọn anh biết được vị trí của họ rồi, bây giờ bọn anh sẽ đi tìm họ. Anh đã thuê hai chiếc thuyền, một chiếc để lại cho em. Em đã mua xong trang phục chưa? [Anh đừng nhắc đến nữa.]
Bây giờ gần như mua được hết rồi. Chỉ còn mẫu hợp tác của Tây Sơn Diệu Tư, em đã đến tất cả các cửa hàng ở Tam Á, nhưng đều bán hết sạch rồi. Đây là mẫu chính mùa này của họ,
Hơn nữa nhất định phải cho lên sóng trong lần livestream này. Bây giờ em phải làm sao đây? [Sắp đến thời gian livestream rồi,] [cũng đừng vì mấy bộ trang phục đó] [mà làm lỡ cả buổi livestream.] [Thuyền Cửu Mục] [Thuyền Long Hổ – Số Sáu]
Được rồi, em đến đây trước đi. [Thuyền Long Hổ – Số sáu] [Được.] [Vậy giờ em sẽ đến đó.] Được. Ở đâu vậy sếp Đoàn? Chính là chiếc này, chính là chiếc này. Nào, nào, nào, lên thuyền. Cái, cái này… Đây chính là thuyền mà anh chi một khoản lớn hả?
Chiếc này đã khá lắm rồi, chiếc của Hi Tây còn không bằng chúng ta đâu. Đi thôi, đi thôi. Bác tài, đến bến Tây Đảo nhé. Anh, đã giấu hết quần áo đi rồi. Không có sai sót gì hết, yên tâm đi. Ngồi đi. Anh, từ giờ đến lúc livestream
Cũng chỉ còn chưa đến nửa tiếng nữa thôi. Chúng ta không livestream nữa thật sao? Đoàn Thịnh Quân đúng là kiên nhẫn thật, đã qua ba bốn tiếng đồng hồ rồi. [A lô,] [Trần Lãng,] [anh mau quay về đi,] [trời nóng lắm đấy,] [đừng để mọi người phải sốt ruột.]
[Anh nói gì đi chứ?] [Chút chuyện cỏn con thôi mà,] [lớn thế rồi mà còn bỏ nhà ra đi à?] [Có thấy mất mặt không hả?] Cậu chủ ngốc, bây giờ tôi đang đàm phán với nhà họ Đoàn các cậu, đàm phán về cổ phần của tôi, tâm huyết của tôi,
Sự nghiệp của tôi. [Tôi nói anh nghe này,] [tôi đã vật lộn một ngày ở đây với anh rồi,] [đuổi theo anh đến tận Tam Á, thế đã là quá phối hợp rồi.] [Đến cả Hi Tây cũng sắp bị cảm nắng rồi,] [đừng làm khổ cô ấy nữa.]
Nếu như cậu sợ ai đó bị cảm nắng thì tôi khuyên cậu nên sớm đưa cô ta đến nơi nào đó mát mẻ, chỗ nào mát mẻ thì ở yên chỗ đó, đừng cản trở việc quan trọng của tôi. Thuyền đâu? Mấy người này chẳng đáng tin chút nào.
Không phải đã bảo sẽ có thuyền sao? Điện thoại của anh ấy để làm cục gạch rồi sao? Đoàn Nhiên, anh có nghe điện thoại không hả? Chắc chắn là không kịp rồi. Lần này yêu cầu livestream của Pineapple rất cao đó, livestream không đúng giờ sẽ phải bồi thường.
Anh đừng làm loạn nữa. Cậu chú ý này. Người mà tôi đàm phán là bố cậu, chứ không phải là cậu đâu. Tôi hiểu rõ điều khoản vi phạm hợp đồng hơn cậu đấy. Tôi có thể livestream bất cứ lúc nào. [Cậu chủ ngốc à,]
Bên sứt càng bên gãy gọng đối với cậu, bố cậu và cả QE không hề có lợi gì cả. Nếu hôm nay Pineapple livestream không thành công, để tôi xem bố cậu ăn nói thế nào với ban giám đốc của QE. Đến khi đó bố cậu xong đời rồi,
Tôi xem cậu huênh hoang thế nào nữa. Tôi bảo này, anh nói chuyện cho cẩn thận. Tôi phải cẩn thận gì chứ? Cậu mới phải cẩn thận đấy. [Được thôi, anh đợi đó.] Tôi đợi cậu đấy. Cái gì? Đến tìm tôi đi. [Tôi đợi cậu đấy.]
Anh đừng ăn nói lung tung với tôi, tôi đến ngay bây giờ đây. [Anh có tìm tôi hay không cũng như nhau cả thôi.] [Điều kiện của tôi vẫn là thế thôi,] nếu như hôm nay nhà các cậu đồng ý thì tôi sẽ mang đến cho cậu
Buổi livestream trên đảo có một không hai. Coi như là lời chào của Trần Lãng tôi đây trước khi đưa RUI rời khỏi QE. Anh quay đầu lại đi. Để tôi cho anh xem tôi huênh hoang như thế nào. Anh còn dựng lều ở đây nữa à?
Uy hiếp bố tôi, bắt nạt em gái tôi, còn ở đây mà hùng hổ với tôi. Sao anh bản lĩnh thế hả? Tôi còn phải xót cho bố tôi sao lại chọn phải sao chổi như anh chứ. Mắng đủ rồi nhỉ. Hôm nay tôi sẽ nói cho cậu biết
Bố cậu là người như thế nào? Ban đầu bố cậu nhân lúc RUI đang gặp khó khăn, đâm cho tôi một nhát dao của tư bản, lấy đi 80% cổ phần của RUI, khiến tôi mất hết quyền lực. Đây là bố cậu đó. Ông ta coi trọng tôi chỗ nào?
Ông ta chỉ coi trọng mối làm ăn này thôi. Coi anh kìa. Hèn chi công ty các anh không làm lớn được. Tại sao à? Sếp của các bạn cứ cái thói này thì không làm chuyện lớn được đâu. Tôi chỉ đến công ty anh xem thôi
Đã khiến anh sợ hãi chạy trốn rồi đúng không? Trốn thì anh tự mà trốn, anh còn dẫn một đám người theo, anh tự tìm chết đấy à? Đoàn Nhiên, hôm nay tôi không muốn nổi giận với cậu. Tôi nói thật với anh, tôi đến công ty các anh
Là để tìm Hi Tây cùng đi ăn một bữa, hoàn toàn không để ý đến anh. Cái công ty nhỏ tí của anh tôi cũng chẳng buồn ngó thêm. Vậy sao lại lừa được tên khốn này ra vậy nhỉ? Không giấu nổi đuôi cáo nữa chứ gì? Cậu cứ việc mắng đi.
Chỉ còn vài phút nữa là đến giờ livestream rồi. Một, không có streamer, hai, không có sản phẩm. Để tôi chống mắt lên xem cậu diễn tiếp vở này thế nào. Được thôi, hôm nay ông đây giúp anh mở mang tầm mắt.
Không đợi em đi dọn nhà vệ sinh nam à? [Hi Tây à.] A lô. Em lên thuyền chưa? Em ở bến tàu nè. Anh hai à, thuyền của anh đâu? [Thuyền ở bến tàu đó.] [Chiếc thuyền to nhất ấy.] [Em không thấy à?] To vậy luôn.
Đây đúng là chiếc thuyền mà em muốn. Hoa ơi, hoa à, anh biết mà, chán quá nhỉ. Cứ phải lặp đi lặp lại công việc mỗi ngày, một ngày rồi lại một ngày trôi qua. Hôm nay phải tuân theo thông lệ của ngày hôm qua. Anh cũng chán chứ,
Nhưng mà cũng vui nữa. Cưng nghĩ xem, như vậy thì có thể tránh được những bất ngờ tột cùng. Thế là cũng trốn khỏi những đau buồn đột nhiên xảy đến. Hi Tây ơi. Sao công ty không có một ai thế? Sao các cậu không bật đèn lên vậy?
Bình thường công ty chúng tôi rất tiết kiệm. Mà không, anh là ai vậy? Ngô Trung Toàn, giám đốc điều hành Pineapple. Xin chào giám đốc Ngô. Chào anh, chào anh, chào giám đốc Ngô. Tôi là Vu Thế của RUI. Mời anh ngồi, mời ngồi. Sao hôm nay công ty các cậu
Không có một ai hết vậy? Ra ngoài cả rồi. Họ ra ngoài là để làm một buổi livestream ngoài trời có một không hai cho bên Pineapple các anh. Livestream ngoài trời? Đúng vậy, đúng vậy. Sao tôi không nghe quản lý Tiền của các cậu nói đến?
Sau này muốn thay đổi gì phải thông báo ngay đấy nhé. Cũng chẳng nghe điện thoại. Bây giờ cô ấy không có thời gian nhận điện thoại đâu. Anh xem, cũng… cũng gần đến giờ rồi. Chắc là cô ấy đang trang điểm rồi,
Cô ấy quả thực không tiện nghe điện thoại của anh. Lần livestream này được lên kế hoạch riêng dành cho công ty các anh đó, phải bảo mật. Bảo mật mới có thể mang đến bất ngờ. Bất ngờ sao? Tôi thích đó. Đúng, đúng, đúng. Bất ngờ.
A lô, Vu Thế à. Không ổn rồi, giám đốc Ngô của Pineapple đột nhiên đến công ty, [nói là đến quan sát livestream.] Bây giờ chỉ còn vài phút nữa là đến giờ livestream rồi, tôi biết làm sao đây.
Không phải chứ, sao giám đốc Ngô lại đến công ty vào lúc này? [Sao tôi biết được?] Chắc anh ấy lo cho buổi livestream đó. Vậy bên cô còn cần bao lâu nữa? Tôi còn đang trên biển đây, sao tôi biết được còn cần bao lâu chứ.
Tôi đoán phải một lát nữa. À thế này, Vu Thế. Anh cứ giữ chân giám đốc Ngô trước đi, tôi tranh thủ gọi cho Đoàn Nhiên. Quản lý Tiền. Hi Tây à. [Đoàn Nhiên,] chỉ còn ba, bốn phút nữa là livestream Pineapple bắt đầu rồi.
Em đoán bây giờ không đến kịp nữa rồi. Vừa rồi Vu Thế gọi cho em, nói là giám đốc Ngô đã đến công ty rồi. Giám đốc Ngô? Tôi khuyên cậu đừng cố chấp nữa. Mau gọi cho bố cậu đi thôi, bảo ông ấy đồng ý điều kiện của tôi.
Anh mau câm miệng. Hi Tây, anh nói này, không sao đâu. Đừng lo lắng. Chỉ cần đến giờ, em bắt đầu livestream ngay lập tức. Dù sao em cũng là streamer mà, đúng không? Trong tay chúng ta cũng có trang phục rồi, em cứ livestream. Em cầm cự một lát,
Bên này cứ giao cho anh. [Có phải Trần Lãng ở cạnh anh không?] Anh đưa điện thoại cho anh ấy, em nói vài câu với anh ấy. [Trần Lãng,] [rốt cuộc thì anh có yêu cầu gì?] Bán RUILIVE lại cho tôi với giá ban đầu. Anh nằm mơ à?
Tôi còn chưa nói xong. Suy cho cùng thì trước kia, nói gì thì nói, cũng coi như là chủ tịch Đoàn từng giúp đỡ tôi, nên tôi có thể cho phép QE nắm giữ 49% cổ phần. Nhưng đứa con ngốc nghếch của ông ấy nhất định phải rời khỏi,
Không được bước vào RUILIVE một bước. Hi Tây, nếu như chú không đồng ý hậu quả sẽ là gì? Anh ấy nói nếu như chú không đồng ý ba điều kiện của anh ấy, thì có thể livestream chuyên đề Pineapple của chúng ta hôm nay
Sẽ có nguy cơ vi phạm hợp đồng. Gọi Nhiên Nhiên. Vâng, cháu sẽ tạo một cuộc gọi nhóm và đưa anh ấy vào. Được. Xong rồi. A lô? Bố, con nói với bố này, cái tên khốn Trần Lãng này đang nhân lúc cháy nhà hôi của đấy.
Không sao đâu, bố không cần phải lo gì hết. Trong tay chúng ta cũng có trang phục rồi, livestream có thể bắt đầu bình thường. Chúng ta không cần sợ gì hết. Hi Tây, cháu có ý kiến gì không? Cháu cảm thấy Trần Lãng là kẻ có lòng dạ thâm sâu.
Mọi chuyện sẽ không đơn giản như vậy. Em đừng lo chuyện Trần Lãng nữa, cứ đến giờ thì bắt đầu livestream thôi. Em không cần phải lo gì hết. Bây giờ trong tay chúng ta có trang phục rồi. Em còn có một chiếc thuyền xa hoa nữa.
Bây giờ em livestream cái gì là bán được cái đó. Chỉ cần trước thời điểm livestream có người online để livestream thì không thể gọi là vi phạm hợp đồng được. Em cố cầm cự hai mươi lăm đến ba mươi phút nhé. Hi Tây. A lô? [Được rồi.]
Hãy làm bằng tinh thần trong livestream mùa hè của em. Gọi Trần Lãng, bố muốn nói chuyện với cậu ta. Chủ tịch Đoàn an ủi anh nè. Chủ tịch Đoàn, hôm nay tôi làm vậy cũng là bất đắc dĩ, không còn cách nào khác cả. [Trần Lãng à,]
[về cơ bản, tôi đã hiểu tình hình rồi.] Tôi cho rằng hợp tác với khách hàng không nên bị ảnh hưởng bởi vấn đề nội bộ trong công ty. Đây là điều căn bản. [Vấn đề nội bộ thì giải quyết trong nội bộ.] [Còn về Nhiên Nhiên]
[nó chưa từng có ý định đến công ty cậu,] [nó không phải là sự uy hiếp đối với cậu.]