Full HD | Hoàng Cảnh Du, Ngô Cẩn Ngôn | Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ Tập 01 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Các tình yêu, các bạn đều rất đúng giờ. Chỉ mười mấy phút nữa thôi là buổi livestream của chúng ta sẽ bắt đầu. Hôm nay studio hơi lạnh, Hi Tây mặc tạm một chiếc áo khoác bò lên người nhé.

    [Đương nhiên tôi là một người nói lời giữ lời rồi.] Hôm nay, 15 bạn mua đầu tiên có thể giành được phiếu giảm giá 15 tệ. [Đúng vậy, chỉ có 15 người thôi.] [Chỉ có 15 người,] [vì thế các bạn hãy nhanh chóng mua đi.] [Nhưng nếu bạn nào không giật được]

    [phiếu giảm giá thì cũng không sao cả.] [Bởi vì hôm nay, studio của Hi Tây] [sẽ chuẩn bị rất nhiều sản phẩm] [mang lại bất ngờ cho các bạn.] Nhiên Nhiên, con qua đây, bố có chuyện cần nói với con. Vâng. Cổ họng của Hi Tây đã dễ chịu hơn rất nhiều rồi.

    Công việc bận rộn như vậy mà các bạn vẫn quan tâm đến Hi Tây, Hi Tây thực sự cảm thấy vô cùng vô cùng hạnh phúc. Bắn tim cho các bạn nhé. Bên Anh thế nào rồi? Ở Anh cũng vậy thôi. Nhưng kinh tế Anh bây giờ cũng không tốt lắm,

    Kém trong nước nhiều. Trong nước bây giờ tốt thế này cơ mà. Nếu như trong nước tốt như con nói, vậy sau này ở yên đây đi. Con nói xem, tiếp theo, con có kế hoạch và dự định cụ thể gì? Tiếp theo à? Con chuẩn bị nghỉ ngơi trước đã,

    Sau đó đi các nơi quan sát, xem có cơ hội kinh doanh nào phù hợp không. Vậy con có muốn… Tha cho con đi bố. Con không đến QE đâu. Chiếc áo streamer đang mặc đẹp thật đấy. [Hi Tây không còn làm ở QE,]

    [con cũng đừng nhúng tay vào ngành công nghiệp hoàng hôn này nữa.] [Hi Tây rời QE] [vì muốn tự lập,] [không muốn dựa vào chúng ta nữa.] [Nó đến một công ty thương mại điện tử] [làm livestream rồi.] Hi Tây cũng cực kỳ thích.

    Đó là công ty mới mà bố đầu tư năm ngoái. [Bố, bố đầu tư vào một công ty livestream à?] Giám đốc Trần, giám đốc Trần, phiền anh ký vào đây. Con mắt đầu tư của bố cũng được đấy. [Có đẹp không?]

    [Nhưng mà chiếc áo khoác này hôm nay không có link đâu,] bởi vì trong kho không còn nhiều mẫu này nữa, nên không đăng link lên. Không phải Hi Tây không dựa vào chúng ta sao? Công ty livestream đó không phải do bố đầu tư sao? Lúc đi phỏng vấn,

    Con bé không nhắc đến bố, vào công ty nhờ bản lĩnh của bản thân mình hết. Thích đến như vậy sao? Chiếc áo này còn hàng không? Hình như không còn mấy. Không còn mấy? Tôi nhớ là vẫn còn, cô xuống kho xem thử đi.

    Tại sao lại có hai chiếc trùng nhau, tại sao? Giám đốc Trần, giám đốc Trần. Viên Viên muốn anh góp ý xem hai chiếc này, livestream chiếc nào trước thì hơn? Tôi tin Viên Viên, bảo cô ấy tự chọn đi, chắc chắn không vấn đề gì. Được, được, được.

    Nếu chiếc áo này vẫn còn hàng, Hi Tây nhất định sẽ đăng link lên cho các bạn. Nhưng mà Hi Tây cũng phải nhắc trước là số lượng còn rất ít. Nếu có, các bạn phải nhanh chóng đặt hàng, nhanh chóng mua.

    Đúng mười phút sau, studio của Hi Tây sẽ bắt đầu. Giỏi quá, giỏi quá. Hi Tây dự đoán như thần. Đương nhiên phải mang đến chút bất ngờ cho các bạn ấy, hơn nữa chiếc áo này vốn đã ít hàng. Nếu mà đưa thẳng lên thì lấy đâu ra bất ngờ nữa.

    Với lại câu “chiếc áo streamer đang mặc đẹp thật đấy” của cô gửi lên sớm quá. Giờ nó đang làm rất tốt, vừa là hot streamer, vừa là giám đốc. Cô ấy như vậy mà cũng làm hot streamer được sao? Tôi thấy trạng thái hôm nay của cô rất tốt.

    Thế nào? Định gây tác động cho Viên Viên à? Muốn vượt qua chị Viên Viên thì còn lâu lắm, chỉ là gây chút chuyện nhỏ thôi. Cô phải tự tin vào bản thân, tôi đi đây. Livestream giữa chừng rồi hãy đưa link lên. Tô Tô. Giám đốc Trần.

    Bên Hi Tây chuẩn bị thế nào rồi? Mức độ chờ đợi của khách hàng vô cùng cao. Hôm nay có thể bùng nổ nhẹ. Được, đến phòng giám sát theo dõi đi. Số liệu kha khá rồi thì nhanh chóng đưa vào vào vị trí đẩy đơn cho tôi.

    – Vâng, giám đốc Trần. – Những người khác cũng vậy. Vâng. Đây là quần áo của ai mà không có ai mang đi vậy? Bố đừng suốt ngày nhắc Hi Tây nữa. Con cứ phải so bì với cô ấy làm gì chứ? Con cũng muốn tự xông pha, tự lập nghiệp mà. Được.

    Con đi xem thế nào, học tập, quan sát một chút. Con phải học hỏi người ta tử tế đấy. Giám đốc Trần, giám đốc Trần. Sếp Đoàn tới rồi. Anh ta tới làm gì? Nhìn thấy rồi, đang lên thang máy rồi. Đưa bộ đàm cho tôi, cậu đi làm việc đi. Vâng.

    Các bộ phận nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng, còn cách năm phút nữa là livestream. Hôm nay là ngày cuối cùng của chủ đề xuân hạ. Mong mọi người hãy phấn chấn lên. Livestream kéo dài ba tiếng, có thể vượt hai triệu hay không đều dựa vào hôm nay đấy.

    Các bạn, nếu có thể vượt hai triệu, tôi sẽ tăng hoa hồng lên cho các bạn. Sếp Đoàn. Đừng gọi thế, gọi Đoàn Nhiên là được. Tôi vẫn nên gọi cậu là sếp Đoàn thôi. Hôm nay thực sự là quá bận. Ngày cuối cùng của chủ đề xuân hạ mà,

    Tôi bận đến mức đầu bù tóc rối. Tôi thấy rồi. Tôi dẫn cậu đi một vòng xem nhé. Được thôi. Nào, mời đi bên này. Cũng náo nhiệt đấy. [Thanh Xuân Sáng Thế Kỷ] [Tập 1] [Chỉ tiêu hiện tại – Số tiền thanh toán – Tỉ lệ thanh toán] Sếp Đoàn,

    Cậu có am hiểu về ngành livetream thương mại điện tử trong nước không? Tôi không hiểu lắm. Bố tôi nói, thị trường thương mại điện tử trong nước bây giờ rất khá, tôi tới đây để cảm nhận một chút. Hồi năm 2016 công ty vừa mới thành lập,

    Lúc đó không ai coi trọng ngành livestream thương mại điện tử này cả. May mà có ông Đoàn. Cậu xem nội thất của công ty, và những vật trang trí nghệ thuật này, tất cả đều nhờ ông Đoàn đấy. Suy cho cùng thì QE là một công ty lớn, nên mới khác biệt.

    Bố tôi là một người theo đuổi thiết kế, thẩm mỹ của ông ấy rất tốt. Giám đốc Trần, dữ liệu truy cập ban đầu đã có rồi. Vậy tôi đi làm đây, cậu cứ đi xem nhé. Đúng, vừa nãy tôi đã nói số size cụ thể rồi,

    Hãy xem đường link của hệ thống. Các tình yêu, tin mới nhất đây, tin mới nhất đây. Chiếc áo khoác bò mà các bạn vô cùng thích hiện đang còn một ít trong kho. [Size S và size M mỗi size còn 50 chiếc,] [chỉ có 50 chiếc thôi.] [Size L thì ít hơn.]

    [Size L còn bao nhiêu chiếc nữa?] [Chính là chiếc áo khoác này.] [Hi Tây mặc lên cũng rất đẹp.] [Đẹp không? Rất đẹp, có đúng không?] [Chỉ có 30 chiếc thôi, mau mua đi.] Tài ăn nói của nhân viên bán hàng Tiền Hi Tây cũng có thể livestream được cơ đấy.

    Thôi đi. Cô ấy như em gái ruột của cậu mà cậu không biết sao? Lúc cô ấy sắp được thăng chức làm quản lý tầng, cô ấy không đi nên mới đến chỗ tôi. [Follow] [Tiền Tiểu Hi Tây] [Chiều cao: 166cm – Cân nặng: 40kg – Size: S]

    Hôm nay tôi đặt nhiệm vụ cho họ là hai triệu, trạng thái của Hi Tây hôm nay rất tốt, [Tiêu Tiêu Chiều cao: 172cm Cân nặng: 50kg Size: M] chắc là không vấn đề gì. [Thực ra đôi khi,] [chúng ta mặc một chiếc áo phông] [kết hợp với váy lỡ hoặc quần ngắn,]

    Khi nhét áo thun vào trong, đôi khi sẽ bị lộ ra, sau đó… Sếp Đoàn, [Áo khoác bò ngắn màu xám nhạt] [Tôi muốn! Tôi muốn! Tôi muốn!] đừng coi thường những nhân viên bán hàng này. Bây giờ dưới trướng công ty có tổng 52 streamer,

    Có người nổi tiếng trên mạng, có người mẫu, nhưng hơn một nửa đều là giám đốc bán hàng xuất sắc do tôi đích thân chiêu mộ từ các gian hàng về. Họ biết ăn nói, có kinh nghiệm, về hình tượng thì gần gũi, hơn nữa còn chịu được vất vả.

    Như Tiền Hi Tây mà được coi là gần gũi à? Cô ấy thì có lẽ được coi là chịu được vất vả. [Trang phục như vậy kết hợp với một đôi boot] [sẽ có cảm giác tương đối chân thực.] Thực ra đôi khi,

    Các bạn kết hợp với một đôi giày thể thao trắng hoặc là một đôi giày cao gót thì có thể khiến cho bạn… Thực ra công ty có thể làm được đến bây giờ, tôi đã đạt được hai chữ thuận theo thời thế. Việc gì cũng phải thuận theo thời thế mà làm.

    Dù phối hợp với kiểu giày nào cũng được. Vừa nãy Hi Tây đã nói rất rõ ràng với các bạn rồi… Câu này rất có lý. Nền tảng livestream theo kịp xu hướng internet, lại thêm nguồn lực của QE, không thành công cũng không được. Chị Hi Tây đã phá kỷ lục rồi.

    Mọi người mau qua mà xem. Chị Hi Tây phá kỷ lục rồi, mau qua đây, mau qua đây. Bất kỳ trường hợp nào cũng có thể kiểm soát được. Mau xem đi, Hi Tây bán được quá kìa. Là bình luận của tôi gửi cho cô ấy. Giỏi quá. Họ làm gì vậy?

    Hi Tây đã phá vỡ kỷ lục của chính mình. Trong vòng nửa tiếng đã vượt 50 nghìn. Mau mua đi. Các bạn đều nói sai cả rồi. Đây thực sự không phải là một chiếc áo phông và váy lỡ màu trắng thông thường. Tôi cho các bạn xem chi tiết của nó nhé.

    Nhìn thấy chưa? Giỏi đấy. Hi Tây không những livestream tốt, mà lên kế hoạch, giới thiệu thương hiệu cũng rất giỏi. Đương nhiên sẽ không bị nhăn rồi. Như thế này đi, Hi Tây nhảy cho các bạn xem, xoay vài cái là các bạn sẽ biết chiếc váy này

    Dù nhảy thế nào cũng sẽ không bị nhăn. Với tốc độ hôm nay của cô ấy, hoa hồng chắc phải được vài nghìn tệ. Vậy sao? Tô Tô. Mau đẩy ảnh của Hi Tây lên trang chủ đi. Cũng khá giỏi đấy. [Đúng như tôi dự đoán,]

    [buổi sáng đầu tiên về nước sau khi du học,] [tôi phát hiện ra Tiền Hi Tây rất đắc ý.] Đoàn Nhiên, anh dậy đi. Em làm gì thế? Mau dậy tìm quần áo giúp em. Anh tìm quần áo gì cho em chứ? [Bởi vì tôi ra nước ngoài du học ba năm,]

    [cô ấy đi làm trước tôi, kiếm tiền trước tôi.] Vậy tại sao em lại để trong tủ của anh? Trong phòng em cũng có tủ cơ mà? Anh ra nước ngoài nên tủ để không, để không thì em dùng thôi. Không dùng thì lãng phí. Để không là em dùng,

    Em có biết cái gì gọi là tu hú chiếm tổ chim khách không? Tiền Hi Tây, anh đang nói chuyện với em đấy. [Bỗng nhiên tôi phát hiện,] [trong hai năm tôi không ở đây…] Cho em nhé. [Phòng của tôi,] [tủ quần áo của tôi,] [khăn của tôi,]

    [ngay cả bố mẹ của tôi] [đều bị cô ấy cướp đi mất.] Chào buổi sáng. Chú Đoàn, chào buổi sáng. Mấy giờ mà đã gọi mình dậy rồi. [Xem ra cuộc chiến tranh dài lê thê] [giữa hai chúng tôi] [vẫn còn tiếp tục.] Dậy đi. Mau lên.

    [Ân oán giữa tôi và Hi Tây] [phải kể từ hồi nhỏ.] Nào, chú Đoàn. [Hi Tây từ nhỏ đã mất bố.] Có trứng có thịt. [Lúc vào tiểu học,] [mẹ cô ấy lại bất ngờ qua đời.] [Nước mắt của cô gái trở thành trẻ mồ côi trong một đêm]

    [đã chiếm được trái tim của mẹ tôi.] Cô Châu, buổi tối cháu muốn ăn thịt chua của cô làm. Chuyện nhỏ, chiều cô đi mua. [Từ đó về sau,] [Tiền Hi Tây từ hàng xóm] [trở thành thành viên cố định trong nhà chúng tôi.]

    Con nói này, ba người quan tâm con một chút đi. Mới sáng sớm đã coi con là không khí rồi. [Bố mẹ tôi coi Hi Tây là em gái tôi.] [Đối với cô ấy còn thân thiết hơn đối với tôi.] [Nhưng cô gái này lại tiết kiệm.]

    [Tiền điện nước, tiền ăn uống hàng tháng] [không nộp thiếu đồng nào.] Con đừng bắt nạt Hi Tây được không? [Thản nhiên biến thành sách giáo khoa] [để bố mẹ tôi giục tôi tự lập.] Bố đừng lúc nào cũng Hi Tây. Con ở nước ngoài còn lấy được học bổng toàn phần đấy.

    Để các bạn đợi lâu quá rồi. Có đẹp không? Nữ thần gợi cảm. Cho dù lúc bạn hẹn hò, một chiếc váy liền… [Bảng xếp hạng] [Tiền Tiểu Hi Tây – Viên Viên – Tiêu Tiêu] Vượt rồi. Kỷ lục của Hi Tây bị vượt rồi. Bị ai vượt? Viên Viên.

    Cô ấy là quán quân bán hàng ở chỗ chúng tôi. Tốt nghiệp chuyên ngành biểu diễn chính quy, trước đây đã từng làm diễn viên, từng làm streamer giải trí. Giờ đến chỗ tôi làm streamer thương mại điện tử. Vậy đó là cây hái ra tiền của giám đốc Trần à?

    Đó gọi là cùng nhau thành công. Đi thôi. Đến văn phòng của tôi nói chuyện. Cậu muốn uống gì? Whisky được không? Tôi lái xe không uống rượu. Vậy cậu ngồi đi. Cho một cốc nước đi. Ngành livestream thương mại điện tử, trước năm 2015 là hoang mạc,

    Năm 2016 coi là bán vỉa hè, năm 2017 gọi là cái chợ, đến năm 2018 mới là quân chính quy. Ngành nghề phát triển thẳng đứng. Người kiếm được tiền từ nghề này đâu đâu cũng có. Còn nữa, bây giờ rất nhiều cô gái,

    Ngày ngày đều nghĩ làm thế nào để thành streamer. Văn phòng của anh trang trí cũng đẹp đấy. Cũng bình thường. Giám đốc Trần, hôm nay tôi livestream nửa ngày nhé. Bạn tôi đã hẹn giám đốc Ngô của Pineapple giúp tôi rồi, tôi đi đàm phán lần nữa.

    Vậy cô vất vả rồi. Tôi đi đây. Được. Sao anh lại ở đây? Em ăn nói với anh em kiểu gì thế? Em nói chuyện tử tế mà. Em phải ra ngoài à? Lát nữa đi. Được, vậy anh đưa em đi. Chúng tôi đi đây. Đi đâu vậy? Hẹn hò.

    Tiền Hi Tây, bây giờ em giỏi nhỉ? Anh đang nói chuyện với em đấy. Anh gọi điện thoại mà không nghe, còn không để ý đến anh. Nhìn xem, đỏ lên rồi. Không thấy em đang bận hay sao? Vì một chiếc áo bò không bán đi được,

    Mà em phải nghĩ cách suốt một buổi sáng, lấy đâu ra thời gian xem điện thoại. Được rồi. Trưa ăn cơm với anh đấy nhé. Về còn chưa đi hóng gió với anh đấy. Sao lại chưa đi chứ? Không phải hôm qua đã đi rồi sao? Không có thời gian.

    Vậy buổi tối thì sao? Buổi tối, tính sau đi. Chiều em phải đi thăm hỏi một khách hàng. Em đã đi hai lần rồi, nhưng người ta không thèm để ý đến em. Cũng không biết lần này thế nào. Chiều em tiếp tục đến chỗ họ. Anh đừng động vào tóc em,

    Em vừa mới làm xong tóc. Anh không thấy à? Em bận chết đi được, đâu có giống anh, vừa mới về nước ngày nào cũng rảnh rỗi. Sao em lại nhiều việc như thế chứ? Em lại đi đâu thế? Thay quần áo. Gặp em một chút mà khó vậy sao? Bận livestream đó.

    Livestream gì chứ? Anh đang nói chuyện với em đó, em có thể dừng lại được không? Có ăn cơm với anh không? Đừng có kéo tóc em, bỏ tay ra. Đừng túm em. Đi ăn bữa cơm với anh đi. Em đã nói với anh rồi, em không có thời gian.

    Trưa nay em có việc, chiều em đã hẹn Giai Vân đi gặp khách hàng rồi. Bọn em gặp khách hàng cũng phải ăn cơm chứ, đúng không? Ăn cơm quan trọng hay là bàn chuyện quan trọng? Làm gì vậy? Để anh lái. Em vào xe đi, mau lên. Tốt vậy à?

    Làm vớ vẩn. Đoàn Nhiên, em phát hiện ra rồi. Anh đến tìm em hoàn toàn không phải để đi ăn, mà là muốn lấy chiếc xe này đúng không? Nói ra thì, anh cũng không đến mức như thế. Chiếc xe này người khác chạm vào thì không được,

    Nhưng em gái của anh lái, anh không thấy xót. Thực ra anh đến công ty của bọn em, là anh đến xem thử, xem lúc anh không ở nhà, em gái anh làm cái gì. Sợ em bị người ta lừa, lo cho em thôi. Em bị người ta bắt nạt?

    Em cũng bị anh bắt nạt. Anh nhanh lên, em thực sự rất vội. Em xem bên trong, làm anh… Anh nhanh lên. Đi, đi. Vật phù hộ. Những thứ này em không được để ở đây. Lại sao nữa? Làm hỏng ra. Bỗng nhiên em nghĩ ra một chuyện.

    Anh nói xem, sao nay anh ngồi ghế của Trần Lãng? Anh ta bảo anh ngồi đâu cũng được. Chỗ đó gần. Em không nói cho anh thì anh không biết đấy. Anh ta bảo anh ngồi, bên ngoài thì im lặng, nhưng chắc trong lòng chửi anh mấy trăm lần.

    Thích chửi thì cứ chửi. Đoàn Nhiên. Sao hôm nay anh lại đến công ty vậy? Có người nói, anh đến để thay Trần Lãng. Nhưng em phải nói cho anh biết chuyện này. Công ty này có quy mô rất lớn. Anh thực sự không quản lý nổi đâu. Hơn nữa khó khăn lắm

    Em mới tìm được công việc mà mình rất thích. Em xin anh đấy. Anh đừng có làm hỏng công ty, có được không? Công ty nát đó của bọn em có vứt cho anh, anh cũng không thèm. Bọn em bán mấy thứ gì chứ? Đều là quần áo mấy chục tệ.

    Cái đắt nhất cũng chẳng quá 200 tệ. Mấy sản phẩm của em ở thị trường bán buôn, giá thấp, lượng tiêu thụ bán theo lô. Công ty livestream của bọn em đều như vậy. Đó là chiến lược bán hàng của công ty livestream bọn em.

    Bọn em còn phải đi đàm phán với Pineapple về chuyên đề mùa mới. Còn mục hợp tác của Tây Sơn Diệu Tư nữa. Đàm phán được chưa? Chưa. Chưa đàm phán được mà còn ở đây chém gió với anh gì chứ? Bây giờ em phải đi

    Đàm phán với ông chủ đó chuyện này. Anh mà là ông chủ của họ, anh chẳng thèm hợp tác với bọn em, giảm mất tính chất của thương hiệu. Bọn em yên lặng kiếm lượng tiêu thụ là được. Anh đâu phải là ông chủ của họ. Có nghe thấy không?

    Nghe thấy rồi, nghe thấy rồi. Lại còn cắn môi. Anh đừng có suốt ngày đánh em. Cậu nói xem hôm nay cậu ta đến đây làm gì? Đoàn Thịnh Quân đã nghe ngóng được tin gì rồi sao? Không thể nào đâu, giám đốc Trần.

    Kế hoạch của chúng ta chu toàn như vậy. Vừa nãy tôi nói chuyện với cậu ta. Cậu đoán xem cậu ta nói gì với tôi. Nói gì vậy? Cậu ta nói cậu ta hoàn toàn không muốn vào QE, lại thêm việc hôm nay đến chỗ tôi, đi một vòng. Không muốn vào QE,

    Muốn đến chỗ tôi. Xem ra việc anh ta ngồi vào ghế của anh đúng là có ý đồ khác rồi. Nhưng thái độ lúc cậu ta đến cũng không giống lắm. Theo tôi nghĩ, hôm nay anh ta đến tìm Tiền Hi Tây thôi. Tôi thấy hai người họ không giống anh em,

    Mà giống đang yêu nhau hơn. Tôi không có hứng thú với quan hệ của bọn họ. Tôi là đang nghĩ, một già một trẻ nhà họ Đoàn này rốt cục muốn làm cái gì? Anh nói cho em biết, nếu bọn em không thể cung cấp

    Giá trị gia tăng cho nhãn hàng của bọn họ, vậy đối với họ mà nói, đó là hạ thấp giá trị nhãn hàng của họ. Em hiểu không? Đoàn Nhiên, anh đừng ở đây bàn lùi với em nữa. Dù sao thì lát nữa, em nhất định sẽ đàm phán thành công với Pineapple.

    Vậy em cố gắng nhé. Nhất định sẽ cố gắng. Xuống xe. Chìa khoá xe. Vậy anh quay về thế nào? Anh bắt taxi về. Chút nữa em còn có việc khác. Sao em chưa bao giờ thương xót anh vậy? Thật là chẳng biết thương xót anh gì.

    Hôm nay anh biểu hiện không tệ. Cảm ơn anh đã đưa em đến đây. Anh mau xuống xe đi. Để anh dọn dẹp giúp em. Có gì mà phải dọn dẹp chứ? Sạch sẽ như vậy. Đoàn Nhiên, mau lên. Mau lên. Em… À thì chìa em cầm là chìa khoá dự phòng.

    Chìa khoá chính đang ở chỗ anh. Em đàm phán công việc cho tốt. Và bắt đầu từ hôm nay, quyền sử dụng cục cưng của anh lại thuộc về anh rồi. Tạm biệt. Đoàn Nhiên. Anh xuống đây cho em. Đồ lừa đảo. Đồ lừa đảo thế kỷ.

    Anh đã nói sẽ để em lái xe. Sao anh lại nhỏ nhen như vậy? Hi Tây. Tức chết mất. Ai vậy? Đoàn Nhiên. Mình kể cho cậu nghe, anh ta ra vẻ nhiệt tình đến công ty tìm mình, nói hẹn mình đi ăn. Mình còn đang nghĩ lần này quay về,

    Anh ấy trở nên tốt bụng hơn rồi. Cậu nhìn đi, đến để đòi lại xe đấy. Có tức không chứ? Sao vừa gặp đã cãi nhau vậy? Không thì sao chứ? Mình với anh ta có thể có gì đặc biệt nữa chứ? Cảm ơn nhé, lại giúp mình hẹn giám đốc Ngô.

    Không có gì, giám đốc Ngô là khách hàng cũ của bọn mình. Nhưng cậu đã hẹn đến ba lần rồi, vẫn tự tin chứ? Không có cũng phải có. Mình với Đoàn Nhiên đã cược với nhau. Giám đốc Ngô, giám đốc Ngô, giám đốc Ngô, xin dừng bước.

    Tiền Hi Tây, sao lại là cô nữa vậy? Không ngờ giám đốc Ngô nhớ tên tôi rồi. Vui quá. Tiền Hi Tây, tôi đã nói với cô nhiều lần rồi, tôi không có hứng thú với mảng livestream trên mạng của cô. Sau này đừng đến tìm tôi nữa. Tôi… Giai Vân à,

    Cô đưa người đến công ty bao nhiêu lần rồi? Không làm nhân viên kinh doanh cũng tiếc nhỉ. Làm gì có, giám đốc Ngô, không phải tôi đang suy nghĩ cho anh sao? Anh xem bây giờ livestream thương mại điện tử hot như vậy,

    Ngành chúng ta cũng nên bắt kịp xu hướng. Giám đốc Ngô. Những năm gần đây, livestream thương mại điện tử hot như vậy, nếu anh có thời gian, tôi có thể nói cho anh nghe. Tôi nói xong anh sẽ hiểu được vì sao chúng tôi phải cố gắng tới cùng. Vô ích thôi.

    Cho dù các cô có cố gắng tới cùng, nhưng hiện tại người xem đã có ấn tượng xấu đối với livestream, thiếu giá trị. Còn nữa, hai năm gần đây Pineapple chúng tôi cũng là nhãn hàng online trẻ trung nhất, sôi nổi nhất trong nước.

    Cô nói tôi biết, cô có thể mang về cho tôi bao nhiêu lợi nhuận? Giá trị là gì? Giá trị? Tăng lưu lượng mạng một cách đáng kể cho nhãn hàng của anh, tăng doanh số bán hàng của anh. Đáng kể? Đáng kể rốt cục là bao nhiêu?

    Đáng kể chính là rất nhiều. Vô cùng nhiều, đặc biệt nhiều. Cực nhiều. Quay về đợi tin đi. Lại là đợi tin. Được đó. Lần này nói đến tăng cao doanh số bán hàng, nhất định sẽ có hy vọng. [Trung tâm Paragon] Đại tiểu thư thân mến,

    Cậu đừng như vậy, có được không? Chúng ta không đàm phán được với Pineapple này thì mình lại tìm cho cậu một Pineapple khác, được không? Hiện nay các kênh livestream thương mại điện tử càng ngày càng nhiều. Không thể chỉ dựa vào cuộc chiến giá cả, bán hàng hóa cấp thấp,

    Cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là kế lâu dài. Nhất định phải dựa vào các nhãn hiệu. Được, được, được. Bạn thân mến, những câu này cậu để về công ty rồi nói cũng được. Bây giờ mình rất tò mò chuyện Đoàn Nhiên về nước.

    Mau, mau, mau, nói với mình đi. Sau khi anh ta về nước, câu đầu tiên anh ta nói với cậu là gì? Tôi lấy cái bánh kem hồng này. Tôi cũng lấy một cái. Nói cái gì rồi? Đoàn Nhiên à?

    Lúc bốn giờ chiều hôm qua, tại sân bay Cao Khi, Hạ Môn, câu đầu tiên Đoàn Nhiên nói khi nhìn thấy mình là, Tiền Hi Tây, em béo lên rồi. Câu thứ hai là, Tiền Hi Tây, em béo như heo vậy. Hết rồi. Hết… không thể nào.

    Sau đó thì sao, còn gì nữa? Hết rồi. Mình với Đoàn Nhiên chính là như vậy. Chẳng có gì để nói cả. Tiền Hi Tây, cậu có dám vỗ ngực nói với mình rằng, cậu với Đoàn Nhiên chỉ là tình cảm anh em thôi không? Anh em?

    Xin chào, bánh kem của hai người đây. Bánh kem của chúng tôi sao? Cậu quét mã đi. Cảm ơn nhé. Xong rồi. Đợi mình với. Con mắt nào của cậu thấy mình với Đoàn Nhiên không phải là anh em? Cậu nhìn đi, cậu nhìn đi.

    Càng phủ nhận chứng tỏ càng chột dạ. Mình với Đoàn Nhiên thành đôi rồi, cậu có thể được trích hoa hồng sao? Bà chị, cậu ngồi đó ăn bánh kem, nhìn mình làm việc thay cậu sao? Không phải đã nói rồi sao.

    Mình đưa cậu đi gặp giám đốc Ngô, cậu làm việc cho mình mà. Cậu đừng có ngắt lời chứ. Vừa nãy mình nói đến đâu rồi nhỉ? Cậu nói xem, cậu với cậu chủ ấy sao lại không thể thành đôi chứ? Thực ra chuyện này rất đơn giản.

    Không chỉ là bọn mình không hợp nhau, mà chú Đoàn và cô Châu luôn chỉ coi mình là em gái của Đoàn Nhiên. Dù mình có thích Đoàn Nhiên, mình lấy ví dụ thôi, nhưng những năm gần đây, mình ăn của nhà họ, dùng của nhà họ,

    Mình còn nhòm ngó đến con trai duy nhất của họ, vậy Tiền Hi Tây mình là loại người gì chứ? Đấy mới là tu hú chiếm tổ đấy. Chị gái à, mình thấy cậu cũng đừng nghĩ nhiều. Chị gái à, cậu nghĩ nhiều thì có. Sau này đừng nghĩ nữa.

    Có hoa hồng cậu cũng không lấy được. Nào. Ngon không? Trần Lãng nhà cậu kìa. Anh ta đến tìm cậu sao? Thế này làm được không? Không bị hỏng đến sơn thì có thể xử lý. Làm đi, làm đi. Xử lý giúp tôi.

    Anh kiểm tra thêm xem có vấn đề gì không thì làm luôn một thể. Vâng. Những đồ trang trí này đều không cần nữa. Vứt hết đi. Lau sạch phần băng dính hai mặt cho tôi. Lớp da ghế phụ lái không biết bị quệt phải cái gì.

    Anh làm sạch sẽ cho tôi, phải làm thật kỹ càng. Vâng. Bộ lọc điều hòa cũng thay mới giúp tôi luôn. Vâng. Có mùi trong xe rồi. Tiền trong thẻ của tôi có đủ không? Có lẽ là không đủ đâu, cậu Đoàn. Không đủ sao. Vậy anh giúp tôi nạp thêm vào đi.

    Xin lỗi, cậu Đoàn. Hôm nay máy quẹt thẻ lại không ở cửa hàng. Anh thanh toán bằng wechat đi. Wechat của tôi không thanh toán được. Alipay cũng được. Thôi vậy. Tôi chuyển thẳng cho ông chủ của các anh vậy. Các anh đi làm việc đi. Lên tầng mấy đây?

    Anh làm gì đấy? Em làm gì đây? Bắt ai đó? Sao anh lại theo dõi em? Ai theo dõi em chứ, em bắt ai vậy? Em bắt ai thì kệ em. Sao anh lại xuất hiện vào lúc này chứ? Vậy anh nên xuất hiện vào lúc nào? Anh không nên xuất hiện.

    Không phải anh muốn đi đua xe sao? Đi đi. Em còn dám nhắc đến xe với anh? Em còn dám nhắc đến xe với anh sao? Em biết em đâm xe của anh vào đâu rồi không? Xe là do em quệt vào. Nhưng em bận quá, không có thời gian đi sửa.

    Vốn em định sửa xong rồi ngày mai trả anh. Không cần nữa, anh sửa xong hết rồi. Vậy cảm ơn nhé. Vậy em chuyển tiền cho anh nhé. Anh đòi tiền em sao? Ra vẻ em kiếm được tiền rồi đúng không? Không phải, em thực sự không kiếm được tiền.

    Vậy anh không cần thì thôi. Nhìn cái gì? Giá trị. Anh nhìn thấy cái gì rồi? Vẫn chưa đàm phán thành công với Pineapple đúng không? Biết cái gì là giá trị không? Anh nói cho em biết cái gì là giá trị nhé.

    Đừng đi làm nữa, đi ăn với anh. Đi thôi. Không đi. Anh nói em nghe xem giá trị là gì đi rồi em sẽ đi ăn cùng anh. Chút chuyện nhỏ này thôi sao? Giá trị chính là tỷ lệ hoàn vốn đó mà.

    Người bình thường khi mua đồ đều nhìn vào giá cả. Công ty như Pineapple thì nhìn vào tỷ lệ hoàn vốn. Có một công cụ tính toán tỷ lệ hoàn vốn này, tên là đề xuất giá trị. Sau đó thì sao? Sau đó anh đói rồi.

    Mau lên, tuyệt đối không thể để bụng đói. Tuyệt đối đừng để anh đói bụng. Tuyệt đối đừng để bụng đói, mau tìm chỗ nào ngon đi. Mau lên. Vậy lúc ăn cơm, anh nhất định phải nói cho em. Không thành vấn đề, đi thôi. Bây giờ thanh toán bằng điện thoại

    Phổ biến trong nước như vậy rồi sao? Không biết đúng không? [Trung tâm Paragon] Giám đốc Thẩm. Ấn tượng với Đoàn Nhiên thế nào? Không tệ. Tôi nghĩ đó là một người có thể làm được việc lớn. Nhưng có hơi bồng bột. Nhưng nếu tôi là cậu ấy, tôi cũng sẽ bồng bột.

    Người trẻ tuổi đều bồng bột mà. Đúng vậy. Giám đốc Thẩm, anh nói thẳng đi. Theo anh thì chủ tịch Đoàn sẽ sắp xếp Đoàn Nhiên vào chỗ tôi không? Tôi biết cậu sẽ hỏi vấn đề này. Chủ tịch Đoàn muốn để Đoàn Nhiên đến QE.

    Nhưng người trẻ tuổi luôn có suy nghĩ của riêng mình. Nếu Đoàn Nhiên muốn đến chỗ cậu, chủ tịch Đoàn cũng sẽ không phản đối. Vốn đầu tư của Pineapple đúng là không ít. Đoàn Nhiên. Anh lại đây, lại đây, anh xem đi. Em đã tính dựa theo công thức

    Tỷ lệ hoàn vốn mà vừa nãy anh nói với em. Anh xem có đúng không? [Bảng doanh số trang phục của Pineapple] Đúng rồi. Anh biết em đã tính thế nào không? Năm mươi hai phòng livestream ảo của công ty bọn em, mỗi phòng bán được 1000 bộ mỗi ngày,

    Mỗi bộ 100 tệ. Phần lãi thô Pineapple nhận được là 30%, giá trị 1.56 triệu. Cái này chỉ là ước tính. Tính như vậy không chính xác. Vậy anh nói cho em cái chính xác hơn đi. Muốn tính độ chính xác, em phải dựa vào doanh số bán hàng trước đó của nó,

    Lập ra một bảng phân tích thống kê. Như vậy mới có thể khiến anh ta thấy được, em có thể mang lại lợi nhuận gì cho anh ta. Nhưng đừng làm lớn như vậy. Anh chỉ nói vậy thôi. [Kết quả] [Chiến thắng] [Thất bại] Ồn ào quá, đừng quấy rầy em.

    Ngày mai em sẽ xông vào phòng làm việc của giám đốc Ngô. Em không sợ gì cả. Mau, mau, mau, đừng quấy rầy em, đi đi. Con người em thật là, dùng xong liền đuổi anh đi. Doanh số bán hàng? Năm 2018. Đừng làm lớn quá, ngốc nghếch lắm.

    Em có tính toán rồi. Phí hội trường. Không dùng đến quá nhiều thiết bị như thế. Giám đốc Ngô, giám đốc Ngô. Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Đừng đi nhanh như vậy. Tôi báo cáo với anh chút việc. Giám đốc Ngô, hôm qua không phải anh hỏi tôi

    Đáng kể là bao nhiêu sao? – Tôi thực sự đã nghĩ ra rồi, đáng… – Tiền Hi Tây. Hôm qua, những gì cần nói tôi đã nói rõ với cô rồi. Cô vẫn không hiểu sao? Giờ tôi phải đi họp. Giám đốc Ngô. Bắt đầu họp.

    Tôi thấy logo của các bạn quá to. Quá hồng. Tôi thấy không đủ sáng tạo. Phải uống nhiều, có tác dụng thanh lọc máu. Bố. Chú Thẩm. Nhiên Nhiên, từ Anh về rồi sao? Cái này là canh mẹ con nấu, bảo con cầm đến cho bố. Chú Thẩm cũng nếm thử đi.

    Giờ này con mới dậy sao? Còn ăn mặc như vậy. Coi công ty là nhà sao? Con chỉ xuống đưa canh thôi. Đưa xong con sẽ về ngay. Chút nữa thay quần áo rồi xuống đây. Để chú Thẩm đưa con đi quanh công ty xem xem. Đừng đi nữa.

    Toà nhà này con đã đi quanh gần mười năm rồi. Con còn quen thuộc hơn bố, bố không biết sao? Con về đây, tạm biệt chú Thẩm. Thằng ranh này, mãi chẳng nên hồn. Hôm qua, Trần Lãng hỏi tôi anh định sắp xếp cho Nhiên Nhiên thế nào. Cậu nói thế nào?

    Nói thẳng thôi. Tôi đã hỏi ấn tượng của Đoàn Nhiên với RUI, đến QE mà nó cũng không có hứng thú, thì đừng nói đến chỗ Trần Lãng. Người trẻ mà, rất bình thường. Khi còn trẻ, anh cũng như vậy. Nhiên Nhiên đang ở giai đoạn

    Hào hoa phong nhã, hăng hái hăm hở, nên để nó rèn luyện thực tế thêm mấy năm. Giám đốc Ngô. Họp xong rồi sao? Tôi còn chưa họp xong. Không sao, giám đốc Ngô, anh dành ra vài phút nghe tôi giải thích một chút,

    Tôi tìm được giá trị hợp tác của chúng ta rồi. Để tôi đi nhà vệ sinh, được không? Giám đốc Ngô. Tỷ lệ hoàn vốn tôi tính cả đêm hôm qua, lần này chúng ta chỉ cần đầu tư hàng mẫu và 100 nghìn tệ phí hoạt động… Tiền Hi Tây.

    Tôi muốn đi vệ sinh. Giám đốc Ngô, xin lỗi, anh đừng vội. Tôi vào để nói với anh, tôi dùng tỷ lệ hoàn vốn để tính toán, lần này chỉ cần đầu tư hàng mẫu, và 100 nghìn tệ phí hoạt động, dự tính có thể

    Mang lại cho anh 1.56 triệu tệ tiền lãi thô, và 5.2 triệu tệ doanh thu bán hàng. Doanh thu 5.2 triệu tệ? Đúng, 5.2 triệu. Cô chắc chứ? Đầu tư 100 nghìn tệ, kiếm được 1.56 triệu? Sao có thể, kinh doanh gì vậy? Đừng làm lớn quá, ngốc nghếch lắm. Cô chắc chứ?

    Thiếu mười nghìn thì tôi sẽ cọ nhà vệ sinh nam một ngày. Thiếu bao nhiêu thì tôi cọ từng đấy ngày. Cô dám viết vào hợp đồng không? Anh muốn ký hợp đồng với tôi rồi sao? Bây giờ tôi có thể đi vệ sinh được rồi chứ? Alo.

    Đoàn Nhiên, ký được hợp đồng rồi. Vì để cảm ơn anh, tối nay em mời anh ăn cơm. Anh chọn địa điểm đi. [Địa điểm anh chọn,] [anh sợ em không mời nổi.] Không mời nổi em cũng phải mời. Đừng nhiều lời nữa, đến đón em đi. Ai mời ai đây chứ?

    Em không vất vả, không vất vả chút nào. Em vừa mở cửa, giám đốc Ngô liền đơ luôn. Lợi hại đấy. Nhìn đi. Năm triệu hai? Tiền Hi Tây, em điên rồi hả? Nghĩ gì vậy? Vậy em có thể có cách gì chứ? Lãi thô 1.5 triệu tệ. Doanh số 5.2 triệu.

    Một công ty, tỷ lệ hoàn vốn một năm gấp ba lần là quá đủ rồi. Của em là 15 lần. Sao em có thể cho họ được? Điên rồi sao? Đã nói với em rồi, đừng làm lớn quá, đừng làm lớn quá. Còn dám ký với họ như vậy. Giỏi lắm.

    Đoàn Nhiên. Nếu em không làm được, thiếu mười nghìn thì em sẽ dọn nhà vệ sinh nam một ngày. Vậy cố gắng lên. Không phải chứ, cái gì mà cố gắng lên? Em thiếu bao nhiêu là phải dọn từng đấy ngày.

    Vậy có lẽ nửa năm sau, em đều phải dọn nhà vệ sinh. Làm gì đấy? Đoàn Nhiên. Em đừng khóc đấy. Nín lại. Anh phải giúp em. Anh không giúp được, con số quá lớn. Em đừng khóc. Chỉ anh mới có thể giúp em. Vậy em phải làm sao đây?

    Sao anh không giúp em? Nín đi. Năm triệu hai. Em chắc chắn không làm được. Em đừng khóc. Hi Tây, Hi Tây. Hi Tây, Hi Tây. Xong đời rồi. Hi Tây, Hi Tây. Anh đừng nói chuyện với em. Buồn quá. Hi Tây, em… Anh giúp em, giúp em, giúp em.

    Em đừng khóc nữa, được không? Uống một ly. Đoàn Nhiên, anh đúng là anh trai ruột của em. Em cạn nhé, anh cứ tự nhiên. [Điên rồi.] [Tiền Hi Tây đã phát điên rồi.] [Ký bản hợp đồng có giá trên trời này] [mà vẫn có thể vô tâm đùa giỡn với mình.]

    Cạn ly. [Lúc đó tôi vốn nghĩ sẽ đứng dậy,] [lớn tiếng trách mắng cô ấy.] [Nhưng sau đó,] [Hi Tây đã nói với tôi rất nhiều chuyện liên quan đến livestream.] [Thực ra, công ty cô ấy hoàn toàn có thể đạt được] [doanh số như trong hợp đồng] [Tuỳ cô ấy vậy.]

    [Tôi phát hiện cô em gái này của tôi] [đã lớn thật rồi.] [Tôi quyết định tạm thời không chấp vặt với cô ấy nữa.] [Vậy là,] [cuộc sống của chúng tôi lại trở về như cũ.] Đoàn Nhiên. Dậy đi. Dậy không? Dậy đi, mau lên. [Khung cảnh quen thuộc.]

    [Mùi vị quen thuộc.] Em muốn nhìn anh đi vệ sinh sao? Vậy thì vào đây đi. [Tôi vốn cho rằng nhân thời gian này,] [giành lại vị thế trước mặt Tiền Hi Tây,] [giành lại vị trí đã mất,] [chấn chỉnh lại “xã tắc”.] [Nhân tiện sống an nhàn, thoải mái một thời gian.]

    [Nhưng có một chuyện tôi không ngờ được.] [Văn nghệ – Cuộc sống] [Lời nói đùa đồng ý giúp Tiền Hi Tây] [đêm ấy] [đã thay đổi chúng tôi hoàn toàn.] Sao không đi làm vậy? Chuyện gì vậy? [Ngày livetream Pineapple] Chuyện gì xảy ra vậy? Không có ai cả.

    Hôm nay công ty có chuyện lớn vậy sao? Người đâu hết rồi?