Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 25 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 25] Là ta làm liên lụy đến mọi người. Gặp phải chuyện như vậy cũng không ai có cách nào dự liệu được. Cũng may Vương sư anh minh, cho chúng ta cơ hội giải thích sự trong sạch.

    Nhưng mà, thời gian hai ngày Vương sư cũng thật là làm khó chúng ta. Sư huynh. Ta đi xem thử. Sao huynh lại ngăn cản ta, lẽ nào mấy tên bỉ ổi kia không nên bị giáo huấn sao? Cũng đúng. Thật không ngờ cũng có người mà ta muốn đánh.

    Đi xem đánh nhau cũng hay. Chuyện thú vị nhất trên thế gian cũng không bằng chuyện này. Theo như lời của Vương sư, chỉ cần bọn họ không tìm ra chứng cứ chứng minh Văn Bân là vô tội vậy Văn Bân sẽ bị đuổi khỏi học đường.

    Ba người nhóm Phong Thừa Tuấn cũng sẽ bị phạt nặng. Được. Tiếp theo nên làm thế nào không cần ta phải nói rồi chứ? Ý của học trưởng tôi hiểu. Mấy tên ngu ngốc kia, lần này nhất định sẽ gặp rắc rối trong chuyện này. Ai vậy?

    Ngươi lúc nãy mắng ai ngu ngốc? Các người tự tin như vậy, chúng tôi sẽ thua sao? Chúng tôi thua rồi các người sẽ rất vui, làm việc không nhất thiết phải tuyệt tình như vậy, đúng không? Sao vậy? Các người là chó cùng rứt giậu

    Hay là đến đây quỳ xuống xin tha? Đừng tưởng rằng ta không biết, đây đều là âm mưu của các người. Tưởng tượng của ngươi cũng thật phong phú. Sao vậy, ở cùng với Văn Bân lâu rồi cũng học được ý nghĩ viển vông sao?

    Lôi Trạch Tín, ngươi thật sự muốn bị đuổi khỏi học đường sao? Đánh xong trận này đã hãy nói. Trạch Tín, chúng ta còn phải điều tra rõ chân tướng. Huynh đừng kích động. Thả tay ra. Mau thả tay ra. Sao Bân đệ lại nhìn ta như vậy?

    Phong ca mặc bộ quan phục này thật là anh tuấn phóng khoáng, ngọc thụ lâm phong. Huynh nhìn ta như vậy làm gì? So với Bân đệ lại thua kém rất nhiều. Đó là đương nhiên. Bân đệ thật là một chút khiêm nhường cũng không có. Mau đến Vũ Lạc Cư thôi.

    Hai người bọn họ nhất định đã đến từ sớm. Sư huynh. Trạch Tín huynh, tuy chúng ta chỉ tạm thời làm ngự sử giám sát, nhưng vẫn cần có quy tắc. Huynh như vậy, không hợp với thể thống. Tiểu tử ngươi không quản được ta. Bây giờ chúng ta cùng cấp bậc.

    Từng lớp từng lớp gói lại giống như bánh chưng. Thật không hiểu tại sao có người muốn mặc như vậy. Được rồi, được rồi, nói chuyện chính. Huynh có điều tra được manh mối gì không? Sáng sớm hôm nay ta và Vũ Lạc Huyên đến đường Nam lục soát qua.

    Tất cả tiệm thuốc, nhà khám bệnh chúng tôi đều kiểm tra qua một lần, không có người đang buôn bán bột linh chi. So với Lạc Huyên huynh, Trạch Tín huynh nhìn thuận mắt hơn nhiều. Ba người đầu óc không linh hoạt các huynh thì hiểu cái gì chứ?

    Ba người các huynh mặc như vậy, ta hỏi huynh các huynh có thể điều tra được cái gì? Ta mặc như vậy là ngụy trang, được chưa? Thường phục giám sát, có hiểu không? Cũng đúng. Nghĩ không ra Phong đại nhân cũng có lúc phạm phải sai lầm.

    Vậy vị thường phục giám sát này huynh đã điều tra được gì? [Bột linh chi] Bột linh chi của học đường. Từ đâu huynh có được nó? Mua đấy. Cuối đường đó có một con hẻm ở đó sẽ bán một số thứ không được bày bán bên ngoài.

    Người ta gọi nơi này là chợ đen. Tất cả tiệm thuốc, nhà khám bệnh ta đều tìm rồi không có phát hiện gì. Hy vọng phán đoán của huynh là chính xác. Sẽ không sai. Nếu như tiệm thuốc và nhà khám bệnh đều không có vậy có thể nói Văn Bân không kịp

    Đem bột thuốc đó bán ra ngoài. Huynh thật lợi hại, đối với chợ đen cũng rất có hiểu biết. Đó là đương nhiên. Trước đây ta cũng từng buôn bán ở chợ đen đương nhiên biết. Thân là học sinh của học đường Vân Thượng lại từng buôn bán ở chợ đen,

    Bản thân không đường hoàng, làm sao làm quan? Chuyện trước đây của người ta, ngươi cũng muốn quản? Chỉ là trước đây thỉnh thoảng có làm, Có điều Thừa Tuấn huynh yên tâm, sau này tuyệt đối sẽ không làm nữa. Chỉ là có điều có phải chúng ta đã lạc đề rồi không?

    Không phải nên mau chóng tìm ra kẻ trộm sao? Trạch Tín huynh đã hỏi qua tất cả tiệm thuốc và nhà khám bệnh ở đường phía Nam đều không có. Huynh ở chợ đen chỉ tìm thấy một hộp này sao? Chỉ có một hộp này.

    Vậy bột linh chi bị trộm ở trong học đường có tổng cộng bao nhiêu hộp? Ta làm sao biết được. Dược liệu của học đường, tuy là do Hội đồng chịu trách nhiệm kiểm kê và bảo tồn. Có điều chuyện không đâu này trước giờ ta không thích quản,

    Có quỷ mới biết được có bao nhiêu hộp. Theo lý mà nói, bột linh chi là cống phẩm nhất định không chỉ có một hộp. Vậy tại sao, kẻ trộm đó lại chỉ bán có một hộp chứ? Không thể nào! Không thể nào! Sáu hộp bột linh chi này giá tiền không nhỏ.

    Kẻ trộm này nên sớm bán ra mới đúng. Ngươi làm sao biết được, có sáu hộp bị trộm chứ? Tôi không biết, tôi chỉ là đoán bừa. Nói thật cho ta nghe. Học trưởng, tôi làm như vậy cũng là vì huynh. Vì ta?

    Học trưởng, tôi thực sự… Thực sự đã đi đến bước đường cùng. Cha mẹ tôi bệnh nặng, tôi lại không có tiền. Mà huynh lại cắt đứt đi tài trợ của tôi. Tôi thực sự không còn cách nào khác. Tôi chỉ có thể đi Phúc Trạch Đường trộm chút đồ,

    Bán nó lấy tiền cứu tính mạng của cha mẹ tôi. Nhưng lúc tôi đi vào bên trong Phúc Trạch Đường, thì tôi phát hiện ra tủ khóa kia đã mở ra rồi. Bảy hộp bột linh chi kia chỉ còn lại một hộp.

    Cho nên tôi lấy đi hộp đó, những hộp khác tôi không đụng đến. Không đụng đến. Vậy thẻ bài của Văn Bân sao lại ở Phúc Trạch Đường? Tôi hoài nghi sáu hộp kia là do Văn Bân trộm, cho nên tôi đi đến Phổ Nhị Xá kiểm tra

    Đúng lúc tìm ra thẻ bài của Văn Bân. Sau đó tôi… Ngươi! Hộp đó của ngươi đâu? Tôi biết… Tôi biết bột linh chi là cống phẩm, rất quý báu. Cho nên tôi… Tôi không dám bán. Ngươi cũng biết là cống phẩm? Thắng Hùng. Thắng Hùng. Được rồi.

    Cái tên khốn khiếp nhà ngươi! Chuyện đã đến nước này cũng chỉ có thể tiếp tục như vậy. Được. Những nơi khoanh tròn này là nơi chuyên phụ trách tiêu thụ hàng ăn trộm. Thật không ít. Chúng ta phải một mẻ tóm hết bọn chúng.

    Ngăn ngừa bọn chúng thông đồng truyền tin cho nhau, từ đó mất đi manh mối. Một mẻ tóm gọn. Chúng ta chỉ có bốn người, sao có thể làm được? Chúng ta có thể tìm quan phủ trợ giúp. [Vân Châu Nam Huyện Nha Môn] Hai vị công tử có thân phận gì?

    Vương sư tiến cử chúng tôi làm ngự sử giám sát, phụ trách vụ án trộm đồ ở học đường Vân Thượng. Vậy tiến độ điều tra của các người đã đến đâu? Chúng tôi đã điều tra được, ở trong con hẻm nhỏ ở đường Nam

    Có hơn mười quầy hàng đang buôn bán tang vật. Cho nên hy vọng đại nhân có thể giúp đỡ chúng tôi một mẻ bắt gọn bọn chúng. Ngươi cho rằng người của nha môn đều rảnh rỗi sao? Mọi người đều không có chuyện gì làm cùng ngươi đến từng nhà.

    Đại nhân, chúng tôi đã nắm được chứng cứ. Trong đó có một quầy hàng đang bán dược liệu bị trộm của học đường chúng tôi. Chúng tôi cho rằng các quầy hàng khác cũng có liên quan đến chuyện này. Nhưng nếu muốn lần lượt điều tra sợ sẽ đánh rắn động cỏ.

    Cho nên hy vọng đại nhân có thể giúp đỡ chúng tôi một mẻ bắt gọn bọn chúng. Ta làm quan đã gần hai mươi năm vụ án nên điều tra thế nào ta hiểu rõ hơn các ngươi. Các ngươi chỉ là ngự sử giám sát nhỏ bé

    Không có tư cách đứng trước mặt bản quan khoa tay múa chân. Vậy theo ý của đại nhân nên điều tra thế nào? Nếu như học đường Vân Thượng thật sự có vật bị mất cắp. Trước tiên các người nên đến nha môn phủ đánh trống thẩm án.

    Bản quan sẽ phái người điều tra sự tình, cùng với các đồng sự nghiên cứu tỉ mỉ phương pháp điều tra. Đại nhân, tuy chúng tôi chỉ là ngự sử giám sát tạm thời nhưng cũng là quan lại của Vân Quốc. Căn cứ theo ghi chép của “Vân Quốc Đại Điển”,

    Ngự sự giám sát có nhiều kiểu quan giám sát, nhiều chức trách như tuần tra quận huyện, điều chỉnh hình luật… Nếu như đại nhân làm hết trách nhiệm ta sẽ bẩm báo công trạng của ngài, Nếu như thất trách ta cũng sẽ bẩm báo sự thật như vậy. Đại nhân.

    Bản quan có chuyện cần xử lý một chút, Xin hai vị đại nhân đợi một chút. Ta đi rồi sẽ trở lại. Mau dâng trà cho hai vị ngự sử giám sát, chúng ta đi. – Vâng. – Đại nhân. Quả nhiên Hàn công tử uy phong trăm bề, tư thế oai hùng.

    Đại nhân chê cười rồi. Ta chỉ là một ngự sử giám sát nên hành lễ với đại nhân mới phải. Hàn công tử, tuyệt đối không thể, tuyệt đối không thể. Ta có được ngày hôm nay toàn bộ dựa vào sự quan tâm của Hàn đại nhân.

    Không biết Hàn công tử tự mình đến đây có chỉ thị gì? Mấy ngày trước Vân Thượng Học Đườngcủa ta bị trộm mất vài hộp dược liệu. Lần này đến muốn thỉnh giáo đại nhân, không biết có manh mối nào có thể làm theo

    Hóa ra công tử cũng vì chuyện dược liệu bị trộm của Vân Thượng Học Đườngmà đến. Để hai vị đợi lâu. Bản quan đã sắp xếp thỏa đáng, truy bắt mấy phần tử vô pháp này. Xin hai vị đại nhân đồng hành.

    Đại nhân, chúng tôi muốn bắt những tiệm được khoang trong bản đồ. Yên tâm, yên tâm, bản quan nhất định sẽ làm theo. Nhất định sẽ làm theo. Hạ lệnh, tập hợp đội ngũ. Vâng. Chính là mấy quầy hàng phía trước. Bắt lấy mấy chủ quầy hàng kia mang đi cho ta. Vâng.

    Làm cái gì? Đập! Đập hết những tang vật này cho ta. Ông đang làm cái gì vậy? Đây cùng với bọn cướp có gì khác nhau chứ? Ông thân làm quan, lại đối xử với bách tính như vậy sao? Mấy tên vô lại này! Tránh ra.

    Chuyện đã đến nước này, đừng đổ thêm dầu vào lửa nữa. Chỉ có thể trách lần này chúng ta phán đoán sai lầm. – Lật tung hết lên cho ta. – Ở phủ nha – không có đăng ký buôn bán – Đi. là không được ở đường phía Nam tự ý kinh doanh.

    Đến cái này ngươi cũng không biết, còn muốn học người ta làm quan. Ngự sử đại nhân của ta. Ông vốn không xứng mặc bộ quan phục này. Lại đây. Tất cả hành động bây giờ của bản quan là chấp hành luật pháp. Nếu như hai vị ngự sử giám sát không phục,

    Có thể tố cáo lên thượng cấp. Đưa tất cả bọn họ đi. Đi. Đi. Mau lên, thả tôi ra. Mau lên. Đi. Bọn họ bất luận thế nào cũng không nghĩ đến sự tình sẽ đi đến bước này. Suy cho cùng cũng là mới đảm nhận công việc khó tránh khỏi sai sót.

    Gặp phải biến cố càng không biết phải làm gì. Bọn họ vẫn chưa ra làm quan, Vương sư đã để bọn họ trải qua những việc này, hy vọng từ chuyện này, bọn họ có thể hiểu được tâm ý của Vương sư. Bài học này hy vọng bọn họ cả đời không quên.

    Đều tại ta. Là ta nghĩ sự tình quá đơn giản. Lúc nãy có một người rất đáng nghi. Lúc quan binh vừa đến vẫn chưa ra tay hắn ta dường như biết sẽ xảy ra chuyện gì lập tức trốn đi. Bây giờ ta sẽ vẽ lại hình dáng của tên kia.

    Không đáng ngại, chỉ là phong hàn, chỉ cần sắc thuốc trị phong hàn một ngày hai lần là được. Cảm ơn ông chủ. Tiểu nhị. Ta muốn hỏi thăm một chút, ngài có biết người này không? Sao công tử lại tìm cậu ta? Ta tìm cậu ta mua dược liệu.

    Công tử, dược liệu của tiệm nhỏ này cũng không ít. Ngài không phiền thì xem thử có thứ ngài cần không? Trong tiệm của ông có bột linh chi không? Không có. A Mộc. Anh. Sao chạy rồi? – Thả anh tôi ra, thả ra. – Anh. Bạn nhỏ.

    Chúng ta chỉ là tìm anh của mọi người nói chuyện, đừng sợ. A Mộc. Dược liệu của học đường là do cậu trộm sao? Là tôi trộm. Các người muốn làm gì? Cậu phạm pháp còn mạnh miệng như vậy? Phạm pháp? Chỉ có thể trách người nghèo chúng tôi mệnh khổ.

    Mẹ tôi ngã bệnh đã một năm, tiền thuốc ở tiệm thuốc cao đến dọa người. Bà ấy luôn bị giày vò, luôn chịu đựng. Một chút thuốc cũng chưa được uống, chưa một lần được đại phu khám qua. Bây giờ mẹ tôi qua đời rồi,

    Đến một cỗ quan tài tôi cũng mua không nổi. Tôi ngoại trừ việc đi trộm đồ để bán lấy tiền mua quan tài thì tôi không còn cách nào khác. Lẽ nào người nghèo khổ như chúng tôi không xứng làm người sao? Bân đệ.

    Bân đệ, khó khăn lắm đệ mới có được ngày hôm nay, đệ thật sự muốn từ bỏ sao? Ngày mai đệ sẽ đi thú nhận với Vương sư bột linh chi đó là do đệ trộm. Bân đệ. Nếu như A Mộc nhận tội vào tù vậy ba tiểu tử kia phải làm sao?

    Ngươi làm như vậy có khác gì hung thủ giết người? Ba tiểu tử kia… Ta sẽ nghĩ cách giải quyết ổn thỏa. Bây giờ chúng ta không chỉ rửa sạch tội trạng của Văn Bân mà quan trọng hơn là tìm ra bột linh chi.

    Chúng ta là quan tương lai của Vân Quốc cần phải biết pháp luật không dung túng ai. A Mộc phạm tội, cậu ta nên nhận sự trừng phạt. Vân Quốc còn có rất nhiều giống như A Mộc, cần chúng ta giúp đỡ. Ta không thể mở to mắt nhìn Bân đệ

    Hủy đi tiền đồ của bản thân. Đây là tổn thất của tất cả mọi người ở Vân Quốc. Ngươi có biết vì sao Vân Quốc biến thành bộ dạng như bây giờ không? Chính là những người như các ngươi một tay tạo thành. Ngươi luôn miệng nói

    Muốn thay đổi hiện trạng cuộc sống của bách tính Vân Quốc, nhưng lại không nghĩ xem làm sao thay đổi bản thân. Ngươi vốn không hiểu đứa trẻ mất đi mẫu thân rốt cuộc có bao nhiêu đau khổ. Ta nói với huynh, đồng tình có thể cứu một người,

    Nhưng không cứu được tất cả mọi người. Là huynh không hiểu. Tên tiểu tử nhà ngươi thật không có tính người. Được rồi. Các người đừng kích động nữa. Trạch Tín, ta hỏi huynh, Hoặc là A Mộc đi thừa nhận tội trạng hoặc là Văn Bân bị đuổi khỏi học đường.

    Huynh chọn thế nào, nói thật lòng đi. Ngày mai ta sẽ đi tìm Vương sư tự thú. Như vậy sẽ không cần lo lắng cho ba tên nhóc kia, cũng sẽ không cần lo âu cho tiền đồ của sư đệ.

    Sợ hy sinh tiền đồ của ta, lẽ nào huynh không sợ mất tiền đồ của mình sao? Được rồi, các người không cần tranh cãi nữa. Cảm ơn mọi người đã suy nghĩ cho ta. Sư huynh, cũng cảm ơn huynh bảo vệ ta như vậy.

    Nhưng ta cũng không muốn chuyện này liên lụy đến các người. Chuyện này ta thật lòng muốn làm như vậy cũng bắt buộc phải làm như vậy. Hy vọng mọi người có thể hiểu cho ta. Thân là quan lại tương lai của Vân Quốc, vì tiền đồ làm quan của bản thân

    Mà đi hại một gia đình bách tính vô tội, ta làm không được. Bân đệ, đệ thật sự muốn làm như vậy sao? Đệ suy nghĩ kỹ càng chưa? Được. Nếu như đệ đã quyết định, ta nói thế nào cũng vô dụng. Trong lòng cậu đã có đáp án rồi sao?

    Học trò không tìm được kẻ trộm, không có cách nào chứng minh sự trong sạch của bản thân. Cảm ơn Đinh tiên sinh từ trước đến nay luôn quan tâm. Gây thêm phiền phức cho ngài rồi. Đinh tiên sinh. Có phải phụ nữ đích thực không phù hợp để làm quan? Đúng vậy.

    Tại sao? Bởi vì dùng tình cảm để giải quyết sự việc. [Nhưng vì sự trong sạch của bản thân] [làm hại cả nhà A Mộc] [ta thật sự làm không được.] Có phải bọn họ rất thất vọng về ta? Còn huynh thì sao? Sư đệ, là ta không tốt.

    Bản thân không những không giúp được đệ còn ngăn cản Phong Thừa Tuấn giúp đệ. Phong ca, huynh ấy đang giận đệ, tối nay nhất định không trở về. [Thẩm Trừng Sảnh] Mời, Vương sư. Sao lại thiếu mất một người vậy? Hồi Vương sư,

    Chắc Phong Thừa Tuấn sợ bị trừng phạt nên đã tìm nơi nào đó trốn rồi. Xem ra người trộm bột linh chi vẫn chưa tìm ra. Hồi bẩm Vương sư chúng tôi tìm thấy rồi. Lúc thì nói chưa tìm được, bây giờ lại tìm được. Rốt cuộc là ai?

    Chính là học trò Văn Bân. Văn Bân nói bậy cái gì? Học sinh Văn Bân tội không thể tha. Xin Vương sư giáng tội. Vương sư. Văn Bân làm như vậy nhất định là có nguyên do. Đệ ấy không phải là kiểu người như vây. Vương sư.

    Trong bốn người chúng tôi, học trò là lớn tuổi nhất, không thể đùn đẩy trách nhiệm. Cho nên học trò nguyện thay Văn Bân chịu phạt. Xin Vương sư thành toàn. Học trò cũng nguyện thay Văn Bân chịu phạt. Xin Vương sư thành toàn.

    Sư huynh, Lạc Huyên Quân, các người đừng cầu xin thay ta nữa. Nên gánh vác thì ta gách vác. Các người không thay thế được. Quốc có quốc pháp, gia có gia quy. Nói rất hay. Vương sư, thứ cho học trò mạo phạm.

    Kỳ hạn đã đến, Văn Bân không có cách nào chứng minh được trong sạch. Theo lý nên đuổi khỏi học đường. Phong Thừa Tuấn, Lôi Trạch Tín, Vũ Lạc Huyên cũng nên nhận trừng phạt. Văn Bân, ta sẽ đuổi cậu ra khỏi học đường, giao cho quan phủ xử lý,

    Cậu có phục không? Học trò tâm phục khẩu phục, đồng ý nhận trừng phạt. Phong Thừa Tuấn tuy không có ở đây nhưng cũng không thoát được sự trừng phạt với Vũ Lạc Huyên và Lôi Trạch Tín. – Phong viện trưởng. – Vâng. Ta nên trừng phạt bọn họ thế nào?

    Dược liệu là do thảo dân trộm. Kẻ trộm ở đây… Học trò đến muộn, xin Vương sư thứ tội. Bột linh chi là do ngươi trộm? Dược liệu là do tôi trộm, nhưng tôi không biết bột linh chi, cũng không biết cống phẩm là cái gì.

    Dám to gan trộm đồ ở học đường Vân Thượng ngươi không sợ bị trừng phạt sao? Tôi sợ. Sau khi trộm đồ, mỗi ngày tôi đều sợ hãi. Vậy tại sao ngươi lại đến tự thú? Bởi vì bọn họ… Bọn họ đối đãi với tôi như một con người. Tiếp tục nói.

    Tiểu dân từ trước đến nay không dám ước mong quá cao có người có thể hiểu được đau khổ của chúng tôi. Hơn nữa còn chịu tội thay chúng tôi. Chính bọn họ đã khiến chúng tôi cảm nhận được danh dự là thế nào.

    [Đệ ấy vì cứu cậu và em trai, em gái của cậu,] [ngày mai sẽ đi tự thú với Vương sư,] [thừa nhận chính đệ ấy là kẻ trộm.] [Cậu có biết đối với cậu ấy mà nói, điều đó đại diện cho cái gì không? ] [Tôi không nghĩ được nhiều như vậy.]

    [Đệ ấy không phải vì giúp cậu,] [mà là vì tất cả những bách tính có xuất thân bần hàn như cậu ấy] [cho dù tự hủy đi tiền đồ cũng không tiếc.] Là bọn họ cho tôi hy vọng, để tôi có lòng tin mà tiếp tục sống.

    Tôi muốn em trai, em gái tôi nhìn thấy tôi đường đường chính chính, để sau này bọn nó cũng giống như tôi, có thể kiên định mà sống tiếp. A Mộc. Ngươi rất dũng khí. Đứng dậy đi. Nếu như A Mộc đã thừa nhận chuyện trộm đồ,

    Vậy Văn Bân đã rửa sạch hiềm nghi của bản thân. Vương sư. Trước đó Văn Bân đã nói dối bản thân là kẻ trộm, bất luận thế nào cũng phạm phải tội danh dối gạt bề trên, che giấu sự thật. Vẫn xin Vương sư minh giám. Vương sư.

    Văn Bân đúng là có tội, nhưng tất cả học sinh chúng ta cũng đều có tội. Chúng ta là học sinh của Vân Thượng, là quan lại tương lai của Vân Quốc chỉ hưởng thụ tiền tài vật chất của bách tính cống nộp,

    Nhưng hai tai lại không nghe thấy những chuyện thế sự bên ngoài. Về việc thương nhân Vân Quốc lũng đoạn mua bán, đẩy vật giá lên cao, chúng ta một chút cũng không hay biết. Đối với nỗi khổ của bách tính chúng ta càng không thể nào hiểu được.

    Cho nên chúng ta và hung thủ có gì khác nhau chứ? Lời nói của Thừa Tuấn có lý. Phong viện trưởng. Có. Đinh tiên sinh, Liễu tiên sinh, Lệ tiên sinh. – Người có học không chỉ biết tri thức – Vâng. mà còn nên quan sát trăm bề thế gian.

    Phải quan tâm bách tính, quan tâm quốc gia đại sự. Hy vọng tương lai các người có thể giáo dục học trò như vậy. Vâng. Ta tuyên án, Học trò Văn Bân vì bảo vệ kẻ trộm A Mộc lại dám bịa đặt nói dối, lừa dối mọi người,

    Nhất định phải nhận trừng phạt. Ta phạt cậu và Thừa Tuấn, Lôi Trạch Tín, Vũ Lạc Huyên, bốn người, trong vòng ba ngày phải tìm được tung tích của bột linh chi. Vâng. – Vâng. – Cảm ơn Vương sư. Làm học trưởng không thể điều tra chân tướng vụ án

    Suýt nữa xử oan Văn Bân phạt cậu hai mươi điểm phẩm cách xem như trừng phạt. Vương sư. Học trò luôn tuân theo mệnh lệnh của ngài. Văn Bân cậu ta đúng là có tội, vẫn xin Vương sư minh giám. Cậu thân là ngự sự giám sát,

    Lại là học trưởng của học đường Vân Thượng. Nên khách quan quan sát vấn đề, làm việc phải công tâm, phải suy nghĩ đến việc tổng hợp các yếu tố chứ không phải làm việc tư lợi cá nhân, xét vấn đề một cách độc đoán. Người tâm địa hẹp hòi giống như cậu

    Tương lai làm sao có thể Kết quả như vậy chắc Vương sư rất hài lòng chứ? Rất hài lòng. Vậy tại sao Vương sư còn muốn bọn họ đi tìm bột linh chi chứ? Suy cho cùng bọn họ cũng còn rất non nớt.

    Nếu như không phải Phong Thừa Tuấn bảo A Mộc thừa nhận, vậy hậu quả thật không dám nghĩ đến. Khó khăn chính là cục đá mài dao tốt nhất. có khó khăn mới có kỳ vọng. Đinh tiên sinh, lẽ nào ngài không kỳ vọng vào biểu hiện của bọn họ sao? Kỳ vọng.

    Sao Phong ca vẫn chưa trở về? Có phải huynh ấy không tha thứ cho ta. Ta không tin buổi tối hắn ta không về ngủ. Có thể huynh ấy đã ở thượng phòng. Thật hay giả vậy? Huynh ấy nói với huynh sao? Chuyển đi.

    Ta còn mong hắn ta chuyển đi, để phòng này có thể yên tĩnh một chút. Là thật sao? Đương nhiên là giả rồi. Thật là muốn bị đánh. Xin lỗi nên chân thành. Ta đi đến phòng bếp thôi. Cách này không tồi. Đi. Cái gì ta cũng không biết, ta đi làm gì?

    Ba người mới càng có thành ý nếu không mùi vị sẽ không ngon. – Đi. – Đi. Đưa huynh ấy theo. Đi thôi. Học trưởng, huynh nghe tôi giải thích. học trưởng… Học trưởng, học trưởng… Cút. Học trưởng, tôi thật không ngờ Phong Thừa Tuấn làm như vậy, học trưởng. Im miệng.

    Cái gì cũng không cần nói nữa. Học… Lâm Bính Thân. Hy vọng huynh có thể sống như một con người, Đừng làm việc học sinh không nên làm. Nếu đã dám làm thì dám nhận. Ta không tin huynh ấy sẽ không ăn cả bàn thức ăn đó.

    Tên tiểu tử này làm như vậy là có ý gì? Huynh ấy không phải muốn nhốt chúng ta ở bên ngoài chứ? Không đến nỗi vậy. Thật là được voi đòi tiên, dám nhốt chúng ta ở bên ngoài. Sư huynh, ta, ta, ta… – Đi. – Không phải… Tên tiểu tử nhà ngươi…

    Bân đệ tay nghề nấu ăn không tồi. Huynh không giận sao? Đệ làm nhiều món ăn như vậy, sao ta phải giận chứ? Thừa Tuấn huynh, một bàn thức ăn này đều do ta phụ bếp đấy. Huynh lại ngồi một mình ở đây ăn, thật không có nghĩa khí.

    Đúng vậy, quá ích kỷ. Bân đệ, đệ còn không ngồi xuống, chút nữa sẽ không còn gì để ăn. Thật ra bàn thức ăn này, là ba người chúng tôi làm để xin lỗi huynh. Bàn thức ăn này nên là vì chúc mừng Bân đệ rửa sạch oan ức mới đúng.

    Ta có chút không hiểu tại sao lúc nãy Thừa Tuấn huynh lại đóng cửa vậy? Ta không đóng cửa sao các người vào chứ? Bây giờ biết ai xảo quyệt nhất rồi chứ? Đừng quên chuyện bột linh chi còn chưa làm xong đấy. Lần này ta tạm thời nghe theo các người.

    Hợp lòng hợp sức mới có thể đi đến con đường chính xác nhất. Nói rất hay! Bắt đầu từ hôm nay, Vân Thượng tứ kiệt chúng ta sẽ cùng hội cùng thuyền, kề vai sát cánh. Nào. Người ta thành tâm thành ý làm một bàn thức ăn cho huynh.

    Thức ăn đã ăn hết rồi còn làm mặt nhăn nhó với người ta. Cũng không phải là đệ làm, cũng không phải mình ta nhận thành ý của đệ. Lần này không tính. Huynh không phải ghen rồi chứ? Ghen? Phong ca, huynh thật hẹp hòi!

    Cùng lắm sau khi tìm được bột linh chi, ta sẽ tự mình làm một bàn thức ăn cho huynh, thế nào? Như vậy còn được. A Mộc nói, cậu ấy bán thuốc cho một người tên là Miêu Tường Đông. Ta đã thăm dò,

    Người này ở sau núi của Hòa Miêu Trấn có một kho hàng. Nhân lúc mùa màng thất thu, tích trữ số lượng lớn vật tư đẩy vật giá lên cao. Tìm thấy ông ta thì nhất định có thể tìm thấy bột linh chi.

    Ta và Phong Thừa Tuấn đi tìm Vũ Lâm Vệ giúp đỡ. Huynh và Văn Bân đi đến kho hàng canh chừng. Đi. Cậu. Người xem. Mấy hộp bột linh chi này là thượng phẩm khó có được. Qua vài ngày nữa đúng lúc đại thọ tám mươi tuổi của người.

    Con vốn muốn đến lúc đó mới lấy ra hiếu kính với người. Hôm nay cậu đã đến đây vậy người cầm lấy đi. Ta lo lắng, nếu như người của Vân Thượng Học Đường tiếp tục điều tra lỡ như điều tra đến những chuyện chúng ta đang buôn bán,

    Vậy thì không dễ giải quyết. Cậu không cần lo lắng. Chẳng phải chúng ta có nhiều đại nhân giúp đỡ sao? Con hiểu cái gì? Con biết không, người điều tra lần này chính là con trai của thứ sử đại nhân, Phong Thừa Tuấn.

    Sư đệ, đệ đợi ở đây, ta vào xem thử. Cùng đi. Ai? Cậu, con ra ngoài xem thử. Sư đệ. Chút nữa lỡ như chúng ta ra tay, đệ tìm cơ hội đi trước, đừng để ta phân tâm. Các người là ai? Chúng tôi là học sinh của học đường Vân Thượng.

    Bây giờ là ngự sử giám sát, phụng mệnh điều tra vụ án bột linh chi mất trộm. Hy vọng các người phối hợp điều tra với chúng tôi. Ngươi mang theo hai người bảo vệ đại lão gia đi ra từ cửa sau. Vâng. Ta khuyên các ngươi đừng lừa gạt nữa.

    Ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói, bản đại gia sẽ tự mình áp giải các ngươi đến phủ nha. Thật là tên tiểu tử không biết sống chết. Mau đi. Bắt hắn ta lại cho ta, huynh cẩn thận, sư huynh… Các người bắt hắn ta lại cho ta. Bắt hắn ta lại cho ta.

    Đừng chạy, đuổi theo. Đứng lại, đứng lại. Đừng chạy, đứng lại, đứng lại. Đứng dậy. Đứng dậy. Phế vật, mau lên. Sư huynh. Sư huynh. Chút nữa ta sẽ giải quyết ngươi. Sư huynh! Bên này, mau. Tiểu tử nhà ngươi, đứng lại cho ta. Đuổi theo. Bắt hết lại.

    – Thả ta ra. – Thần thật một chút. Thả ta ra. Đừng động đậy. Qua đây, thả ta ra. Không phải… Im miệng, ngươi thả ta ra. Bắt nhầm người rồi đại nhân. Thả ta ra. Đừng động đậy. Thả ra. Đứng cẩn thận, thả ra. Ngươi chính là Miêu Tường Đông phải không?

    Không phải… Các người tìm ta làm cái gì? Bởi vì ngươi phạm pháp rồi. Lúc nãy còn ở đây, sao không thấy bóng dáng? Bên kia. Còn muốn chạy đi đâu. – Dường như có tai nạn chết người. – Đúng vậy. – Cứu mạng! – Mau đi, mau đi. Sư đệ. Thừa Tuấn.

    Lôi thúc. Ở đây không có thứ mà chúng tôi muốn tìm. Vậy các người nói nên làm thế nào đây? Lạc Huyên huynh. Chúng ta ghi chép lại số hàng hóa này đã. Miêu Tường Đông. Nếu như ngươi quả thực là người buôn bán

    Thì nên nói rõ ràng nguồn gốc của số hàng hóa này. Sư đệ.