Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 31 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 31] Được rồi, đi đi. Đứng lại…! Có việc gì thế? Có việc gì sao? Câu này lẽ ra ta nên hỏi ngươi mới phải, Lôi Trạch Tín. Nửa đêm rồi ngươi không ở Vân Thượng Học Đường,

    Lại ra ngoài đi lang thang làm gì? Bên trong học đường ngột ngạt quá. Tôi đến phố Nam mua ít rượu uống. Mấy người các ngươi, theo dõi hắn thật kỹ cho ta. Vâng! Vâng! Phong đại nhân! Ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Hàn biệt giá! Phong đại nhân…! Ông làm sao vậy?

    Hai gia đình chúng ta sắp kết thành thông gia rồi. Vì sao nhìn ông lại cứ mặt cau mày có như vậy? Có chuyện gì sao? Hàn biệt giá! Gần đây phát hiện rất nhiều truyền đơn. Vu cáo bổn quan tham ô hối lộ. Nguồn gốc nội dung trên truyền đơn

    Là từ sổ sách của một thương gia tên là Cố Đại Siêu. Bổn quan đang nghĩ sẽ tự mình đi hỏi cung tên Cố Đại Siêu đó. Ta phải hỏi cho rõ ràng vì sao hắn lại muốn vu cáo bổn quan. Phong đại nhân! Tôi thấy hành động như vậy không thỏa đáng.

    Nếu nói bây giờ ông muốn gấp gáp đi hỏi cung tên Cố Đại Siêu đó, khác nào tin đồn này là sự thật? Hàn mỗ đã có một cách không biết Phong đại nhân có muốn nghe hay không. Mời ngài cứ nói. Tôi nghĩ lúc này Phong đại nhân

    Việc quan trọng nhất là phải tránh mọi hiềm nghi. Còn những chuyện khác, hãy để cho Hàn mỗ làm thay là được rồi. Tôi nhất định sẽ nhanh chóng giải quyết sự việc này, dàn xếp ổn thỏa. Phong đại nhân! Ông hãy yên tâm đi.

    Hai nhà chúng ta sắp kết thành thông gia rồi. Tôi nhất định sẽ dốc toàn lực để bảo vệ chu toàn cho ông. Ông cũng không cần vì chuyện này mà lo lắng nữa. Bây giờ ông phải nghĩ đến chuyện Thừa Tuấn lấy Thục Mẫn về.

    Như vậy tâm trạng của ông mới tốt hơn nhiều. Được rồi. Vậy đã làm phiền Hàn biệt giá rồi. Sự việc đã phát triển đến bước này thì triều đình khẳng định sẽ truy cứu. Phải làm sao đây? Người nói xem ta phải làm sao đây? Thúc phụ!

    Đã có Hàn biệt giá bảo hộ rồi, chắc sẽ không có chuyện gì đâu. Sổ sách cũng đã lấy được về từ tay Văn Bân rồi. Vậy nên người sao chép nội dung sổ sách với người phát truyền đơn nhất định là có liên quan đến nhau. Văn Bân? Không sai.

    Thật không ngờ trong phòng thiếu mất một người năng động, khiến nơi này thật là ngột ngạt. – Thật là buồn tẻ. – Còn không phải sao? Coi như Phong ca sắp thành thân với Hàn Thục Mẫn, cũng không đến nỗi phải chuyển ra khỏi học đường.

    Bây giờ nói những lời này đã quá muộn rồi. Huynh nghĩ huynh ấy thực sự thích Hàn tiểu thư sao? Huynh ấy làm như vậy chẳng phải đã quá đại khái rồi không? Kỳ thực mấy ngày nay tôi cũng lo lắng vấn đề đó. Lo lắng Phong Thừa Tuấn

    Sau cùng sẽ phải hối hận. Tôi phải đi tìm huynh ấy, bảo huynh ấy phải nghĩ cho kỹ. Huynh giúp tôi hẹn huynh ấy đến đi. Huynh muốn gặp huynh ấy, thì huynh hãy tự đi tìm huynh ấy đi.

    Tôi đi tìm huynh ấy như thế này, huynh ấy lại hiểu nhầm ý của tôi. Như vậy chẳng phải sẽ thêm phiền phức sao? Vậy tôi sẽ đi giúp huynh thêm một lần nữa. Nhưng tôi phải nhắc nhở huynh, tâm bệnh vẫn cần phải có thuốc.

    Lần này huynh nhất định phải dùng đúng thuốc. Lúc nào rồi mà vẫn còn đùa được chứ? [Trên thế gian này] [nếu thực sự có thuốc trị tình cảm,] [thì có phải tốt biết mấy.] Tôi nói… Công tử… Cậu xem cậu đi. Sắp phải đến cầu thân với tiểu thư Hàn gia rồi

    Sao xem ra cậu vẫn không được vui vậy? Chẳng phải chỉ là cầu thân thôi sao, có gì đáng để vui chứ? Cậu khẳng định phải vui rồi. Công tử sắp kết hôn rồi. Đây là chuyện đại sự của đời người. Công tử, tôi thấy cậu vẫn chưa biết…

    Nhân sinh có 4 niềm vui lớn nhất. Cửu hạn phùng cam lộ; Kim bảng đề danh thì. Động phòng hoa chúc dạ; Còn có… Còn có… Tha hương ngộ cố tri. Đúng, đúng… Tha hương… Lão gia, ngài đến rồi. Phụ thân! Vượng Hòa… Ta có vài lời muốn nói với Thừa Tuấn.

    Ngươi lui xuống trước đi. Vâng. Phụ thân…! Thừa Tuấn, chuyện cầu thân đã nghĩ kỹ chưa? Con trai… Con thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Con đã nghĩ kỹ rồi. Thiếu gia… Lão gia… Vũ Lạc Huyên công tử đến thăm. Mau bảo huynh ấy vào đây. Vâng. Phụ thân, con xin đi trước.

    Đi đi. Công tử… Cậu thật là tốt. Thật là tốt. Xin cho tôi một ít đi. Cảm ơn công tử…! Cảm ơn công tử…! – Cảm ơn công tử…! – Đừng khách sao… Hy vọng sẽ có một ngày mỗi ngày huynh đều có thể được ăn no. Tôi đã giúp huynh hẹn rồi.

    Hôm nay giờ hợi một khắc tại ngõ Mộc Lan, phố Nam. Phong ca… Đi. [Họp chợ Phố Nam】 Nhìn cái gì mà nhìn? Cái miệng của ta vạ rồi. Vừa nói với vị công tử kia là người tốt sẽ gặp được điều tốt. Cậu ta liền bị… Đợi một chút.

    Xin hỏi có nhìn thấy một đường sinh thân hình gầy gầy không? Tôi không nhìn thấy gì hết. Tôi chỉ là muốn kiếm cơm thôi. Chỉ có một mạng này. Cậu tha cho tôi đi đại gia. Đừng sợ. Huynh hãy cho ta biết có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?

    Tôi với vị đường sinh đó là bạn bè. Đại gia, cậu là người tốt sẽ gặp điều tốt. Xin cậu hãy thả tôi đi, đại gia. Mau nói… Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Vị công tử đó đã bị mấy người vạm vỡ đó bắt đi rồi.

    Chính là cái kiệu đó. Xin hỏi có nhìn thấy một cái kiệu không? Không thấy… Không thấy… Làm phiền, tôi muốn hỏi một chút… Có nhìn thấy một cái kiệu không? Không nhìn thấy… Không nhìn thấy… Đại tỷ, xin hỏi có nhìn thấy một cái kiệu không? Kiệu?

    – Đã rẽ đằng kia rồi. – Đằng kia phải không? – Bên đó. – Cảm ơn! Làm gì thế? Chẳng phải tiểu tử vừa nãy sao? Xin lỗi. Tôi tìm nhầm kiệu rồi. Đúng là nàng rồi. Ta đã nói rồi mà. Văn Bân, cái tên này… sao mà nghe quen vậy.

    Thì ra chính là nương tử ngày đêm mong ngóng của ta. Cút đi. Coi như nàng gặp may. Chỉ cần cô giao sổ sách và bản sao chép phụ ra, hứa với ta là sẽ không phát tán khắp nơi, bổn lão gia ta sẽ thả cô ra. Sổ sách? Sổ sách gì chứ?

    Cô giả vờ ngốc nghếch cái gì chứ? Cô có biết Cô là nữ đã cải trang nam trà trộn vào Vân Thượng Học Đường, Đây là tội khi quân phạm thượng. Nếu bổn lão gia vạch trần cô, thì toàn thể gia đình nhà cô, đều sẽ bị chém đầu.

    Thì ra Bân đệ là nữ nhi. [Huynh thấy đệ có giống nữ nhi không?] [Hãy nhìn thật kỹ vào.] [Nhưng đệ vẫn rất lo lắng.] [Nếu huynh có phu nhân rồi, sẽ không còn đối tốt với đệ như thế.] [Chẳng phải bây giờ ta vẫn chưa có phu nhân sao?]

    [Đệ nghĩ xa thế để làm gì?] [Xa sao?] [Sự việc đến nước này, đệ phải nói rõ chân tướng cho huynh.] [Đệ…] [Đệ không phải là Bân đệ của huynh.] – [Đệ là…] – [Văn Bân…!] Chỉ cần cô hồi tâm chuyển ý, đồng ý làm tiểu thiếp của ta. Kẻ nào vậy?

    Không sao chứ? Đệ còn nghĩ cả đời này sẽ không còn được gặp huynh nữa. Đệ… Đệ vì quá sợ hãi nên mới… Không sao. Có ta ở đây rồi. Đã trừ khử Cố Đại Siêu rồi ạ. Chỉ là… Chỉ là cái gì?

    Chỉ là lúc đó Cố Đại Siêu đã bắt cóc một đường sinh. Sau khi thuộc hạ giết chết tên Cố Đại Siêu, vốn dĩ muốn trừ khử cả tên đường sinh đó. Nhưng khi chuẩn bị động thủ, thì công tử nhà Phong thứ sử xông vào.

    Ngươi có chắc chắn đó là Phong Thừa Tuấn không? Đúng vậy. Cậu ta không sao chứ? Thuộc hạ không dám hạ thủ với Phong công tử. Chỉ đành thoát thân. Nào, nào… Đứng lên đi. Ngươi làm vậy là rất đúng. Nếu Phong Thừa Tuấn gặp phải chuyện gì bất trắc,

    Thì tất cả chuyện này sẽ càng phiền phức rồi. Nhưng… Nhưng thế này cũng tốt. Đã trừ khử được tên Cố Đại Siêu đó rồi, sẽ trút bỏ được nỗi lo về sau của ta. Để lại một nhân chứng, chúng ta có thể đổ tội giết Cố Đại Siêu

    Cho kẻ truyền phát đơn đó. Ngươi nói xem, đây chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao? Vâng. Đã vất vả cho ngươi rồi. Có thể san sẻ nỗi lo với đại nhân là điều may mắn của thuộc hạ. Nói..! Hung thủ có phải là đồng bọn của ngươi không?

    Người của Cố gia các ông có phải đều ngang ngược vô lý vậy không? Cố Đại Siêu đã bắt cóc tôi đến đây, còn uy hiếp tính mạng của tôi. Các ông không nghe cũng không hỏi. Lại nghi ngờ hung thủ có liên quan đến chúng tôi. Cố đại nhân…

    Sau khi hung thủ giết hại Cố Đại Siêu, vốn dĩ muốn giết cả Bân đệ. May mà có tôi đến kịp thời hắn ta mới chịu bỏ cuộc. Phong Thừa Tuấn tôi lấy danh dự ra đảm bảo. Những việc này là tôi tự mắt chứng kiến.

    Hung thủ giết người có tướng mạo như thế nào? Mặc y phục màu đen, che mặt. Cao khoảng như thế này. Dáng người gầy. Phải phải giống kẻ phát truyền đơn không? Rất giống. Tên khốn này. Đại nhân xin đừng vội kết luận. Nói không chừng

    Hắn ta không phải là người phát truyền đơn. Không có gì là không chắc chắn. Hung thủ là muốn lấy nội dung truyền đươn tạo thành chứng cứ rõ rành. Vì vậy mới đến diệt khẩu thúc phụ. Như vậy, người chết sẽ không còn đối chứng nữa. Báo…!

    Đại nhân, tên phát truyền đơn mặc áo đen đã xuất hiện ở phía Đông. Mấy người các ngươi, ở lại đây thu dọn hiện trường. Hãy nhớ nhất định phải an táng thúc phục của ta ổn thỏa. Những người khác theo ta đi truy bắt hung thủ. – Vâng. – Vâng.

    Đêm đã khuya rồi, đệ cũng vừa mới bị kinh sợ. Ta tiễn đệ quay về học đường. Không cần đâu, Phong ca. Đệ tự có thể quay về được. Đệ nhỏ con thế mà gan to như vậy? Sau này ta sẽ không để đệ một mình mạo hiểm nữa. Phong ca…

    Huynh thực sự thích Hàn tiểu thư sao? Hàn tiểu thư đã thay đổi rất nhiều. Trở nên rất có tri thức, hiểu lễ nghĩa. Nói thực… Bây giờ huynh đánh giá cô ấy rất cao. Tại sao đột nhiên đệ lại quan tâm đến cách nhận định của huynh đối với Hàn tiểu thư?

    Đệ quan tâm Phong ca. Đệ hi vọng huynh sẽ mãi mãi được hạnh phúc. Đệ hẹn ta ra đây, là muốn hỏi vấn đề này sao? Đệ sợ huynh giận, không quan tâm đến đệ. Đệ rất muốn quay về quá khứ. Vậy nên… Vậy chúng ta hãy quay về quá khứ đi.

    Thẳng thắn với nhau. Đây là lời trong tâm huynh sao? Vậy… Huynh hãy chuyển về trường đi. Huynh không ở đó mấy hôm đệ thực sự không quen. Việc này cần phải suy nghĩ kỹ hơn. Bây giờ ta vẫn còn việc phải giải quyết. Không còn sớm nữa. Mau quay về đi!

    Rất khó mới gặp được huynh. Muốn ở bên cạnh huynh lâu thêm chút nữa. Gặp mặt không có gì là khó cả. Sau này sẽ còn nhiều thời gian gặp nhau. Thật vậy không? Sau này huynh sẽ không trốn tránh đệ nữa. Huynh bảo đảm đấy. Được rồi. Mau quay về đi.

    Cửa sắp đóng rồi. Vậy huynh quay về cẩn thận! Đứng lại…! – Đứng lại…! – Bên đó. Đứng lại…! Mau… Mau… Lục soát cho ta. Lục soát thật cẩn thận vào. Vâng. Chúng ta đi bên kia. Bên kia. Xem bên kia. Đại nhân! Thuộc hạ đã luôn theo dõi Lôi Trạch Tín,

    Không phát hiện ra hành vi đáng ngờ nào. Bây giờ cậu ta đã quay về học đường rồi. Như vậy cũng tốt. Có thể loại trừ được hiềm nghi Lôi Trạch Tín. Chúng ta cũng không cần gây khó dễ cho Lôi Khải Anh nữa. Bị bắt cóc? Sao đệ không nói sớm?

    Không sao rồi. Chẳng phải bây giờ đệ đang tốt đấy sao? Đệ có chắc chắn là Cố Đại Siêu không? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Hắn uy hiếp đệ. Bắt đệ giao ra bản phụ của sổ sách. Đúng là tên không biết sống chết là gì.

    Hãy xem ta tính sổ với ngươi như thế nào. Sau đó, một tên hung thủ bịt mặt xông vào giết tên đó và tay chân của hắn ta nữa. Sát thủ bịt mặt? Cố Đại Siêu chết rồi sao? Vũ Lâm Vệ nói

    Nói tên sát thủ bịt bặt chính là tên phát truyền đơn. Cũng may Phong ca kịp thời xuất hiện. Nếu không đệ đã bị chết thảm dưới tay độc thủ rồi. [Nhất định là vì chuyện sổ sách đó] [nên mới giết người diệt khẩu.] Sau đó thì sao? Phong Thừa Tuấn xuất hiện?

    Nói tiếp đi. Huynh ấy tiễn đệ quay về, rồi đi. Cố Đại Siêu chết rồi sao? Cố Đại Siêu đã làm nhiều việc ác. Chết vẫn chưa hết tội. Nếu như vậy thì những hiềm nghi của bổn quan chẳng phải càng lớn sao? Hắn để lại một cuốn sổ,

    Ghi lại tất cả những việc bổn quan nhận hối lộ. Vậy người khác sẽ nói bổn quan giết người diệt khẩu. Phong đại nhân, ông không cần phải quá lo lắng. Hai nhà chúng ta sắp kết thành thông gia rồi. Chuyện của Phong gia chẳng phải cũng là chuyện của Hàn gia sao?

    Tôi sẽ không để ông có chút sơ xuất nào đâu. Phong đại nhân…! Khi nào gia đình ông sẽ đến Hàn gia chúng tôi cầu thân đây? Hãy nói một câu thật lòng đi. Tôi sắp đợi không được nữa rồi. Việc này… Hàn biệt giá… Thật sự xin lỗi.

    Vì gần đây việc học của tiểu tử nặng nhọc. Quả thực chưa bớt được thời gian đi. Đợi tiểu tử làm xong việc, tôi nhất định sẽ sắp xếp thời gian đến nhà cầu thân. Vậy là được rồi… Vậy là được rồi… Sự nghiệp học hành là quan trọng.

    Hàn mỗ thấy rằng Phong Thừa Tuấn là một quân tử. Phong gia các ông nói và làm từ trước đến giờ luôn một lời hứa đáng giá nghìn vàng. Sau này hạnh phúc của tiểu nữ phải nhờ cậy lệnh công tử và Phong gia rồi. Tiểu nữ từ nhỏ đến lớn

    Luôn là viên ngọc quý trên tay của Hàn mỗ. Nếu sau này con bé ở Phong gia có làm sai chuyện gì, thì ông nhất định phải cho tôi biết. Tôi sẽ bảo con bé thay đổi. Nhưng tuyệt đối không được để con bé có một chút oan ức gì. Được. Được.

    Bắt được đệ rồi. Sao lại… Sao lại là cô? Không phải muội, vậy huynh nghĩ là ai? Tiểu thư nhà tôi quả nhiên đã cho Phong công tử một sự ngạc nhiên nhất trong ngày. Vừa nãy tôi nhìn thấy Phong công tử cười rất là vui vẻ. Thật không ngờ…

    Muội cải trang giống đường sinh, huynh cũng nhận ra muội. Lần biểu lộ tình cảm này thực sự làm muội muốn được cùng huynh đến học đường, ngày ngày bên nhau. Hàn tiểu thư… Cô là khuê nữ, giả trang là đường sinh kỳ thực không thỏa đáng.

    Sao vậy? Chẳng phải lúc nãy huynh đã rất vui sao? Hàn tiểu thư… Sự nghiệp học hành của tiểu sinh bộn bề. Thực sự không có thời gian. Mong Hàn tiểu thư lượng thứ. Không sao. Vì sự nghiệp học hành của huynh nặng nhọc, vậy muội cũng không làm phiền huynh nữa.

    Muội sẽ đợi huynh. Công tử… Công tử… Ăn cơm thôi. – Công tử… – Hôm nay… sao lại mang cơm đến tận phòng cho ta vậy? Hôm nay phòng ăn có thợ đến sửa chữa. Vì vậy nên đã… mang cơm đến đây ạ. Vượng Hòa…! Là đầu bếp mới đến đã nấu sao?

    Đúng vậy. Là đầu bếp mới đến đã nấu. Công tử, cậu không sao chứ? Người đâu? Người đâu? Công tử, cậu ấy… Có chuyện gì vậy? Sao lại như thế? Cậu hỏi tôi? Cậu xem đi… Trong thức ăn… thức ăn có độc. Trong thức ăn làm sao có độc được chứ?

    Huynh lừa người ta. Sao huynh lại như thế chứ? Sao huynh lại như thế chứ? Là đệ lừa ta trước mà. Đây được gọi là gậy ông đập lưng ông. Công tử, cậu xem cậu đi… Quan hệ giữa cậu với cậu công tử xinh đẹp này… Tình cảm thật là sâu đậm.

    Ta với Bân đệ đã rất lâu không gặp rồi, ta chắc chắn là rất nhớ đệ ấy rồi. Công tử xinh đẹp…! Thiếu gia nhà tôi chỉ cần nhìn thấy cậu còn vui hơn việc đi cầu thân kia. Được rồi, Vượng Hòa. Chuẩn bị thu dọn hành lý,

    Ta phải chuẩn bị quay về học đường với Bân đệ. Trở lại học đường? Việc này… Còn ngây ra đấy làm gì? Đi mau… Đi mau… Đi mau… Đi mau… Vâng. Cha… Ngồi đi. Phong Thừa Tuấn đã quay trở lại Vân Thượng Học Đường rồi.

    Tên tiểu tử này nên đến cầu thân trước sau đó quay lại học đường mới phải. Như thế này là có ý gì? Cha… Phong công tử muốn nhanh chóng ra làm quan. Vì vậy sự nghiệp học hành nặng nề. Đợi huynh ấy có thời gian tự nhiên sẽ đến cầu thân thôi.

    Cha đừng trách Phong công tử. Ông xem Con gái của chúng ta rất có hiểu biết. Phong Thừa Tuấn này sao có thể không đến cầu thân chứ? Lão gia, mau ăn cơm thôi. Thức ăn đã nguội cả rồi. Ăn cơm thôi. Phong Thừa Tuấn làm việc gì cũng luôn quyết đoán.

    Nhưng lần này lại trì hoãn thời gian như thế… Không phải… Không phải đã thay đổi ý định rồi chứ? Nếu Phong Thừa Tuấn này thay đổi thì Hàn gia chúng ta… Há chẳng phải sẽ biến thành trò cười cho mọi người ở Vân Châu sao? Hắn dám?

    Hàn gia ta cũng là gia thế quý tộc hạng nhất nhì ở Vân Châu. Ta nghĩ Phong gia không dám làm chuyện lật lòng với Hàn gia chúng ta đâu. Ăn cơm đi. Ăn cơm. Nhưng… Phu nhân… Ta nghĩ… Phong Thừa Tuấn chưa đến cầu thân cũng là chuyện tốt.

    Như vậy chúng ta sẽ có thời gian và sức lực giúp Trí nhi tìm hiểu một gia đình tốt lo liệu xong chuyện chung thân đại sự cho nó. Lão gia nói đúng. Từ trước đến giờ luôn theo thứ tự lớn nhỏ. Con trai…

    Có phải con đã có người trong lòng rồi không? Ca… Ăn… Ăn đi. Có hay không? Có không? Có không? Không có. Như vậy là không được rồi. Còn không mau tìm hiểu giúp nó đi. Được, được, được. Vậy tôi sẽ đi tìm hiểu. Đúng rồi, đợt trước có vài vị cô nương,

    Trí nhi thấy thế nào? Chẳng phải có một cô nương của Mạc gia sao? Cha… Cha hãy để mẹ tìm kiếm thêm vài cô nương nữa đi. Để ca xem đã. Cũng không thể vội vã nhất thời được. – Chọn, chọn, chọn… – Để xem đã mà.

    Sợ rằng con trai kén chọn quá. Sẽ không đâu. Ăn cơm thôi… Ăn cơm thôi…. [Phụ thân] [Về việc hôn sự của con trai và Hàn tiểu thư.] [Là con đã sai.] [Nếu còn trì hoãn nữa quả thực không thỏa đáng.] [Không phải là hành động của quân tử.]

    [Vì vậy tối hôm qua con trai đã nói rõ với Hàn Thục Mẫn tiểu thư rồi.] [Mong Phụ thân lượng thứ.] Tốt quá rồi…! Tốt quá rồi…! Đại thần phù hộ! – Nào Thừa Tuấn… – Tôi thấy Văn Bân thật quá giỏi. Nhất định sẽ kéo được Thừa Tuấn huynh quay lại.

    – Đúng vậy. – Không phải kéo, mà là mời. Thế nào cũng được. Dù sao cũng quay trở lại rồi. Tối nay thế nào? – Tối nay phải uống. – Ai mời? Hãy mời đi. – Quán rượu Minh Nhân… – Hai người này lại làm lành rồi sao? Đúng vậy.

    Chắc là đã phạm ý trời rồi. Ý của huynh là… Tôi không nói gì cả. [Họp chợ Phố Nam] [Chỉ có người thất bại] [mới không ngừng mượn cớ bào chữa cho bản thân.] [Không có dũng khí đối mặt với lỗi sai của chính mình.] [Sau đó ở đây mượn rượu giải sầu.]

    [Tôi nói cho huynh biết,] [Tôi coi thường kẻ hèn nhát như huynh.] Tôi không phải là kẻ hèn nhát. Tôi không phải là kẻ hèn nhát. Tiểu tử thối, ngươi không có mắt sao? Ông… Nói ai là kẻ hèn nhát vậy? Ông dám nói tôi là kẻ hèn nhát sao?

    Tôi không phải là kẻ hèn nhát. Tránh ra. Tiểu tử ngươi muốn ăn đòn sao? Tôi thấy là… – Ông muốn ăn đòn thì có. – Làm gì vậy? Chẳng phải muốn đánh tôi sao? Lại đây đánh ta, kẻ hèn nhát đi. Không được rồi, hôm nay… vẫn chưa uống sảng khoái.

    Ai bắt các huynh uống một cách nho nhã? Đời người được mấy lần chứ? Uống như vậy là được rồi. Huynh nói đúng. Tiếng gì vậy? Đánh chết ngươi… Đánh chết ngươi… Phía trước xảy ra chuyện gì vậy? Âm thanh rất quen. Đúng vậy, là học trưởng.

    – Hỏng rồi. – Thật là vô dụng. Hai người đã đánh được hắn ta ra như thế. – Dừng tay. – Học trưởng… Các người muốn sống hay muốn chết? Đi thôi… Nào, đánh mạnh thêm một chút đi. Sao lại đánh nhẹ như vậy? Huynh xem… Đánh nhẹ quá rồi.

    – Đứng dậy. – Nào. – Nào. Học trưởng… – Đánh tiếp đi. Đứng lên. Nào… Đứng lên. Sao lại là các người? Ai bảo các ngươi lo chuyện bao đồng? Đúng là tên không biết tốt xấu. Đừng nói vậy. Huynh ấy đã say thành ra thế này rồi. Văn Bân…

    Ngươi thấy ta thế này, chắc hẳn là rất vui phải không? Huynh đừng nghĩ như vậy. Nào, đứng lên đi. – Tôi không phải là kẻ hèn nhát. – Đứng lên. Tiểu Mạn, tôi không phải là kẻ hèn nhát. – Không cần, không cần ngươi lo. – Đứng lên.

    [Thì ra là vì Mục cô nương.] [Học trưởng mới bị sa ngã như thế này.] [Xem ra vết thương lòng rất sâu.] Muội phu cũng ở đây sao? Cậu phải ở bên muội muội của ta nhiều hơn. – Muội phu? – Muội phu? Đừng suốt ngày đi cùng bọn họ nữa.

    Ngày nào cũng ăn chơi đàn đúm. Thì ra đại thần đã sắp xếp như vậy. – Thật xứng đôi. – Đúng vậy. – Môn đăng hộ đối. – Đáng tiếc tôi đã đến muộn một bước. Phẩm hạnh của Hàn tiểu thư, so sánh với ca ca của cô ấy

    Đúng là một trời một vực. – Đúng vậy. – Các huynh đang nói gì vậy? Đều là đồng môn. Mau đỡ học trưởng đứng lên đi. Nào, nào… Học trưởng! Không cần. Đừng có đụng vào tôi. Vũ Lạc Huyên… Bây giờ cậu thấy tôi thế này…

    Người vui nhất có lẽ chính là cậu. Quay về học đường rồi nói tiếp. – Đứng lên. – Tôi có thể tự đứng dậy. Tôi có thể tự đứng dậy. Tôi nói rồi… Tôi có thể tự đứng dậy. Tôi không phải là kẻ hèn nhát. Ta… Ta…

    Uống thành ra bộ dạng thế này rồi, có lẽ là không đi được nữa rồi. Học trưởng…? Sao huynh lại như vậy? Lòng tốt đã trở thành lòng lang dạ thú. Đúng vậy. Vẫn là đức tính này Uống say rồi là có thể như thế.

    Lời của học trưởng nói là lời của rượu. Vì huynh ấy đã không thích mọi người bao quanh huynh ấy, hay là mọi người quay về học đường trước đi. – Đúng vậy. – Được. Chúng ta đi tìm giúp học trưởng một cái kiệu. Đi.

    – Đi thôi. – Cáo từ trước nhé. Đi thôi. Đi đây. Kỳ thực khi yêu sâu đậm một người, nhưng không có được trái tim của đối phương thì thật đáng thương. Hai người cùng yêu thương nhau mới thực sự là hạnh phúc. Tình cảm, Một lòng tình nguyện,

    Không thể nói là đáng thương được. Nhưng đệ cảm thấy… Học trưởng trong tâm của Mục cô nương vẫn rất nhỏ nhoi thấp kém. Không thể nói là một lòng tình nguyện. Vậy đệ có cảm giác gì đối với Mục cô nương? Bọn đệ? Bọn đệ đã nói rõ ràng rồi.

    Không miễn cưỡng. Cô ấy cũng thoải mái rồi. Xem ra Bân đệ rất lý trí. Là học từ huynh đó. Sao nào? Huynh cũng có lúc không lý trí sao? [Hôn sự với Hàn gia, không phải nói xin rút là rút được đâu.] [Sự việc này,] [con đừng nói với người ngoài vội.]

    [Đợi cha nghĩ…] [một sách lược vẹn toàn đôi bên.] Kiệu đến rồi. Đặt xuống đi. Huynh nói xem học trưởng bây giờ sao lại tự hủy hoại chính mình như vậy? Đã thành ra như thế này rồi. Xem ra thực sự làm người khác đau lòng. Huynh không trách huynh ấy nữa sao?

    Theo một nghĩa nào đó mà nói tôi nên phải cảm ơn huynh ấy. Vẫn là Lạc Huyên Quân rất hiểu lý lẽ. Mọi người cũng vậy. Nói ra thì đệ cũng có trách nhiệm trong việc này. Nếu không phải vì đệ tùy hứng ra mặt thay Mục Tiểu Mạn,

    Thì học trưởng cũng không nhắm vào đệ. Cũng không hết lần này đến lần khác mất uy tín trước mặt các đường sinh. Nếu như huynh nói, thì huynh ấy cũng phải có trách nhiệm. Chỉ trách huynh ấy cứ khăng khăng làm theo ý mình. Nhưng huynh ấy trở nên như vậy,

    Thực sự là không nên. Mong mọi người có thể thông cảm và bỏ qua cho học trưởng. Bây giờ mọi người đều phớt lờ huynh ấy, nếu là ai thì cũng không còn lòng tin nữa. Lạc Huyên Quân… Huynh đi khuyên trưởng hội nghị đi.

    Khuyên mọi người đừng có lạnh nhạt với huynh ấy nữa. Huynh ấy cũng là một phần tử trong trưởng hội nghị. Được rồi. Đã sắp xếp xong rồi. Sau này chúng ta sẽ không làm ảnh hưởng đến nhau. Chân các người hướng vào đầu ta

    Ngộ nhỡ đang đêm đá ta bị thương thì sao? Huynh yên tâm thân hình của Bân đệ nhỏ, không thể đá trúng huynh đâu. Ta nói là huynh ấy. Huynh yên tâm, tôi đảm bảo sẽ không đá vào huynh đâu. Tên tiểu tử này sao lại như vậy?

    Trước kia còn nói Bân đệ ngủ quay qua quay lại sẽ ảnh hưởng đến huynh. Bây giờ lại muốn nằm gần cạnh đệ ấy. Tôi thừa nhận là trước đây tôi đã nói câu đó. Nhưng… Khoảng thời gian quay về phủ, không có Bân đệ bên cạnh trở mình lật qua lật lại,

    Tôi thực sự ngủ không ngon. Vì vậy… Có lẽ tôi đã quen có Bân đệ ở bên cạnh rồi. Ta nói không được là không được. Bân đệ… đều không nói gì mà. Huynh dựa vào đâu mà nói vô lý vậy?

    Ta nói không lại ngươi, ta còn không thể nói vô lý sao? Như vậy không được. Được rồi. Đừng cãi nhau nữa. Đệ phải ngủ rồi. Hai người xem phải làm thế nào? Đó là giường của huynh ấy. Cũng được. Tôi không phải là kẻ hèn nhát. Sao mình lại ở đây?

    [Thắng Trí…] [Hôm nay tôi đã làm món thịt kho mà huynh thích nhất.] [Học trưởng, nước này không nóng không lạnh.] [Vừa thích hợp để học trưởng rửa mặt.] [Học trưởng…] [Xem tôi lau cái bàn này sạch bóng,] [một hạt bụi cũng không có.] Thắng Trí… Học trưởng…

    Sao mọi người lại đến đây? Mọi người quan tâm, muốn đến thăm huynh. Vậy thực sự đã làm phiền mọi người rồi. Học trưởng còn nhớ tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì không? Tối hôm qua? Tối hôm qua huynh đã uống quá nhiều. Đã đánh lộn với mấy tên lưu manh.

    Thật may là chúng tôi kịp thời phát hiện. Còn nữa, tay của huynh là Văn Bân đã bôi thuốc, và băng bó cho huynh. Thế nào, có hài lòng không? Văn Bân?