Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 30 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 30] Hai câu này tiêu biểu cho hai từ hai từ này cũng có thể tạo thành một từ ngữ, mời Phong công tử đoán. “Nhớ mãi không quên, tim đã tan nát.” “Hai người tình thâm, lòng hướng về nhau.”

    Từ Kim? “Hai người tình thâm, lòng hướng về nhau.” Thiên? Hôm nay? Từ đơn giản như vậy ai mà chả biết. Phong công tử quả nhiên tài học hơn người. Vậy những từ này thì sao? “Ngưu Lang hẹn gặp ở cổ tự.” “Còn có tâm đao tương đối của chàng.” Đặc biệt.

    Hôm nay… Đặc biệt… Là cái gì vậy? “Mộc mục tương liên tâm tương đối.” “Một mình về sau rất say sưa.” Nối lại với nhau thì là… Nối lại với nhau thì là… Hôm nay đặc biệt nhớ chàng. Thật không biết xấu hổ. Nối lại với nhau thì sẽ là…

    Hôm nay đặc biệt nhớ chàng. Nhưng tôi không biết có đúng hay không. Câu này thì có gì mà không khẳng định được? Hơn nữa, là huynh nói, không phải ta nói. Hàn tiểu thư thực sự thông minh. Vì vậy, câu này là ta nói. Không phải là cô nói.

    Nhiều ngày không gặp, cảm thấy Hàn tiểu thư đã thay đổi rất nhiều. Nhưng lại không biết đã thay đổi ở chỗ nào. Gần đây tôi có mời thầy dạy tôi đọc sách. Cũng may mà có Phong công tử, đã cho tôi biết, trong sách có bao nhiêu là điều thú vị.

    Có ý nghĩa hơn nhiều so với việc chỉ biết gây chuyện trước đây. Phúc hữu thi thư khí tự hoa, thư trung tự hữu hoàng kim ốc. Học thức mới chính là giá trị của con người. Không sai. Hàn tiểu thư, cô có thể hiểu được như vậy thật là đáng quý.

    Ba ngày không gặp, mà đã có thể làm mọi người phải nhìn với một con mắt khác. Kiêm gia thương thương, Bạch lộ vi sương. Sở vị y nhân, Tại thuỷ nhất phương. Bài thơ “Kim Gia” này thật sự hợp với cảnh tình.

    Xem ra Hàn tiểu thư đã đọc qua rất nhiều sách rồi. Có rất nhiều sách cần phải đọc. Gần đây tôi đang đọc “Lễ Ký”, càng đọc càng thấy kinh ngạc động lòng người. Tự xét thấy còn có rất nhiều sách chưa đọc.

    Nếu như có thể gặp công tử sớm hơn thì thật tốt. “Lễ Ký” rất khó đọc. Cô đã đọc đến đâu rồi? Tôi đã đọc đến “Hôn Lễ Sĩ ” của phần “Lễ Nghĩa”. Cô không thấy khô khan sao? Khi tôi còn là một đứa trẻ,

    Tôi đã tưởng tượng ra mình sẽ có một đám cưới long trọng và lãng mạn. Nhưng mà… Bây giờ tôi dần dần hiểu được, hôn lễ đại biểu cho sự hưng thịnh của một gia tộc. Quan trọng hơn nhiều so với sự tưởng tượng của một thiếu nữ chưa hiểu chuyện.

    Cũng làm tôi ngày càng hiểu hơn, tôi phải gánh trọng trách của gia tộc. Người dân thường có thể tùy hứng, buông thả. Chúng ta là con cháu của quý tộc thì không thể như vậy. Có lúc thật là ngưỡng mộ bọn họ. Không sai.

    Hàn tiểu thư có thể hiểu được đạo lý quan trọng như vậy, thự sự là tấm gương sáng cho các nữ nhi. Có thể được Phong công tử khen như vậy thật sự là rất khó. Cảm ơn! Tôi nên cảm ơn cô mới phải. Hôm nay được chỉ giáo.

    Sự thay đổi của Hàn tiểu thư thực sự làm người khác phải tán tụng. Cảm thấy hổ thẹn rồi. Đúng rồi… Tôi sắp đọc xong “Lễ Ký” rồi, huynh còn có sách hay nào muốn giới thiệu không? Ba ngày nữa, Vân Thượng Học Đường sẽ tổ chức hội gặp người thân.

    Tôi sẽ mời cô đến khu vực đọc sách để xem. Ở đó có đủ tất cả mọi loại sách. Tiểu Tầm… Được. Vậy ba ngày nữa gặp lại. Văn Bân… Con lại đây một chút. Phong Thừa Tuấn mấy này nay không chú tâm nghe giảng. Ta lo là có liên quan đến con.

    Thực sự là có liên quan đến con. Nhưng con chưa nói cho huynh ấy biết thân phận của con. Vẫn chưa sao? Ý của con muốn nói là sớm muộn gì con cũng nói thật với cậu ta có phải không? Ta hiểu tâm tư của con.

    Nhưng con và Phong Thừa Tuấn không giống nhau. Cậu ta xuất thân là một quý tộc. Thiên sinh đã phải gánh vác sứ mệnh của gia tộc. Quý tộc coi trọng nhất là môn đăng hộ đối. Cho dù sau này Phong Thừa Tuấn không quan trọng xuất thân của con, nhưng Phong gia…

    Thì sẽ không đồng ý đâu. Đinh tiên sinh… Phong Thừa Tuấn là một người khẳng định sẽ không thỏa hiệp với thế tục. Con người không thể lựa chọn xuất thân của mình. Vận mệnh đã định. Muốn thay đổi truyền thống của quý tộc, không phải là chuyện một sớm một chiều,

    Một người mà có thể làm được. Nhưng một người có thể thông qua những nỗ lực trong tương lai để thay đổi vận mệnh của chính mình. Không được nhận thua. Điều này cũng là Phong Thừa Tuấn đã dạy con. Văn Hi… Con thật là cố chấp. Ngài yên tâm.

    Con sẽ không để lộ thân phận của mình đâu. Nhưng… Con sẽ dốc toàn lực, để giành lấy hạnh phúc của riêng mình. Phong ca… Vẫn chưa ăn tối phải không? Đệ đã đặc biệt để phần cho huynh đấy. Đây là? Trông ngon không? Ta đã ăn rồi.

    Huynh ăn một mình ở bên ngoài sao? Với Hàn Thục Mẫn. Có cơm để ăn kìa. Vừa hay ta đang đói. Huynh đến ăn đi. Không phải… Không phải… Huynh tranh với tôi làm gì? Huynh cũng đói sao? Vốn dĩ là không đói. Nhưng nhìn thấy đồ ăn, thì lại muốn ăn.

    Không được sao? Hai người các huynh cũng thật quá đáng. Sư đệ… Đệ không công bằng rồi. Ta cũng thường xuyên về muộn, nhưng đệ chưa từng để phần cơm cho ta. Ăn cơm mà vẫn không thể bịt được miệng huynh sao? Sau này… Đệ phải đối xử bình đẳng với bọn ta.

    Hai người bọn họ lại có chuyện gì sao? Lại xảy ra việc gì rồi? Đừng lo chuyện bao đồng nữa. Viết chữ của huynh đi. Xem sách. [Có thể tự giác như vậy là tốt nhất.] [Ta yên tâm rồi.] Trạch Tín huynh… Chẳng phải huynh muốn có chỗ để ngủ sao?

    Ở chỗ này rất tốt. Thật là phiền phức. Đệ quen chỗ ngủ rồi. Đệ không đổi. Bân đệ, thực sự không giấu gì, gần đây ta nằm ngủ cứ lật qua lật lại, vì vậy đã làm ta ngủ không được ngon giấc. Mong hai vị tác nguyện Nói đổi là huynh,

    Nói không đổi cũng là huynh. Dựa vào đâu mà huynh nói đều được tính. Đệ không đổi. Lần sau sẽ không đổi nữa đâu. Mọi người thích làm gì thì làm. Sao đệ cứ phải ngủ bên cạnh ta chứ? Đệ cứ muốn ngủ cạnh huynh đấy, thì sao nào?

    Phong ca, huynh ghét đệ sao? Hay là Hàn tiểu thư ghét đệ? Cô ấy bắt huynh phải tránh xa đệ? Trong tiết học của Đinh tiên sinh, huynh đã nói huynh đệ cũng quan trọng như thê tử. Đó là lời thật tâm của huynh sao? Đinh tiên sinh đã nói rồi,

    Ta nói sai rồi. Huynh thích Hàn tiểu thư, là không cần người huynh đệ này nữa. Trọng sắc khinh bạn. Đệ nói với huynh thì đệ phải nhìn vào huynh. Bân đệ, đệ cứ như vậy thì ta sẽ ra ngoài đấy. Huynh ra ngoài càng nguy hiểm. Đệ nói cho huynh biết…

    Huynh cứ thử đi xem… Huynh…? Thừa Tuấn huynh… Muộn như vậy rồi mà vẫn chưa ngủ sao? Huynh muốn đi đâu? Đến phòng đọc sách. Chẳng phải Phổ Nhị Xá có ma sao? Lôi Trạch Tín đêm muộn chạy đến sân sau luyện võ. Huynh lại muốn đến phòng đọc sách? Việc này…

    Thực sự là có ma. Không phải chứ? Huynh đừng nói bậy. Ma ở đâu ra chứ? – Huynh dọa tôi phải không? – Không phải. Là trong tâm có quỷ. Ai trong tâm có quỷ? Có lẽ là tôi, nhưng… Bây giờ tôi cũng không biết nữa.

    Tôi nghĩ không phải vấn đề của tôi. Nhưng nếu không phải vấn đề của tôi… Vậy chính là vấn đề của Bân đệ. Nói là Văn Bân có vấn đề sao? Không. Vẫn là vấn đề của tôi. Vậy rốt cuộc vấn đề là của ai? Tôi cũng không thể nói rõ được.

    Không biết rõ vấn đề là của ai, vậy huynh hãy nói xem vấn đề đó là gì? Vấn đề là bây giờ tôi không biết là Bân đệ có vấn đề, hay là tôi có vấn đề. Có phải rất kỳ lạ không? Bây giờ tôi có chút hiểu được Lôi Trạch Tín.

    Đột nhiên gặp huynh và Văn Bân, hai người rất kỳ quái. Thực sự nửa đêm phải đi luyện công làm cho mình được tỉnh táo. Lạc Huyên huynh… Huynh nói… Trạch Tín huynh như vậy mới có thể tỉnh táo. Vậy tôi… cũng nên luyện công không? Không, không… Huynh đừng luyện công.

    Hay là huynh cứ đi đọc sách đi. Hãy nghe tôi. Hãy thoái mái đi. Về phòng, đi ngủ. Tôi đi đây. Vân Thượng Học Đường ngày mở cửa thăm người thân, bạn bè. Tướng công ở đây, bên này… – Cha… – Cao vậy rồi sao? Cha…

    – Con trai… Chúng ta được gặp nhau rồi. – Ca… Mẹ mang thứ này đến cho con đây. Đã lâu không gặp cha rồi. Học đường của chúng con rất tốt. Trông y phục trên người huynh thế nào? Sao lại gầy đi thế này? Đã gầy đi rồi. Ca vì gặp đệ

    Mà đã đặc biệt làm đấy. Cái này là cha đã làm cho đệ. – Cầm lấy. – Không phải ở nhà rất bận sao? Đi thôi, đưa nàng vào trong xem. Có ngoan không? Đi. Đã đói chưa? Chút nữa đưa cho đến nhà ăn, ăn những đồ ngon. Nào, cầm lấy đi.

    – Ca… Nhiều tiền vậy? – Suỵt… Mau giữ lấy. Đừng để lộ ra là có tiền. Vũ Lạc Huyên đã giới thiệu cho Ca ca một công việc viết lách rất ổn định. Ca ca không cần phải ăn nhờ ở đậu, không cần phải nhìn sắc mặt của người khác nữa.

    Ca ca thật là giỏi! Muội cũng phải đọc sách. Muội cũng muốn làm một người viết sách lợi hại. Kiếm tiền và chia sẻ lo lắng với ca ca. Ngoan lắm! Con trai… Con trai… Mau lại đây… Xem nào… Đây là nơi cha với các thúc thúc thường đánh cờ.

    Chỗ này, và cả chỗ kia nữa. Đều là chỗ cha thường đọc sách. Nương tử… Sáng hôm nay ta đã ước một điều. Nàng đoán xem ta đã ước điều gì? Thiếp đoán có lẽ là chàng hy vọng… Năm nay Vân Thượng Học Đường trợ cấp cho chúng ta nhiều hơn chút.

    Vì việc này đã làm nương tử nhớ mãi không quên, đều là sai lầm của tướng công ta. Nhưng năm nay hy vọng không phải là như thế. Năm nay điều mà ta ước nguyện là nhất định phải được ra làm quan. Nàng xem, nàng xem… Nàng nhìn ta thế để làm gì?

    Thật sự. Con trai… Thật sự đấy. Trước kia ta đã nghĩ những người dân bình thường như chúng ta ra ngoài làm quan rồi thì cũng như thế nào chứ? Nhưng bây giờ ta không nghĩ như vậy nữa. Ta nghĩ chỉ cần ra làm quan,

    Bất luận đó là quan to hay quan nhỏ, đều phải vì những dân thường như chúng ta nói ra những lời từ trong trái tim. Có phải không con trai? Tướng công, cuối cùng chàng đã nghĩ thông suốt rồi. Con trai… Con hãy nhìn cha con đi.

    Cuối cùng cha con đã nghĩ thông suốt rồi. Nghĩ thông suốt rồi. Các đường sinh của chúng tôi ở đây, người nào cũng ưu tú xuất sắc. Mọi người còn điều gì không hiểu, có thể hỏi tôi. Được rồi. [Thẩm Phạt Đường] Vũ Lạc Huyên… Suýt thì đã bỏ lỡ. Cô xem…

    Tôi sẽ cảm thấy đáng tiếc chết mất. Chúng ta đi bên này xem đi. Hôm nay có vẻ con rất sôi nổi. Xem ra đã kiếm được rất nhiều tiền rồi. Không, không có. Bây giờ đối với con mà nói tiền không phải là thứ quan trọng.

    Con là vì muốn họ được hạnh phúc, nên đã cho bọn họ một chút phút lợi. Được rồi. Vậy con đi mưu cầu phúc lợi đi. Lệ tiên sinh, ngài xem… Ngày đón tiếp người thân và bạn bè thật là náo nhiệt.

    Đúng vậy, người trẻ tuổi đúng là có thể làm mọi việc. Sao không thấy người nhà của Lệ tiên sinh đến thăm ngài? Tôi cô độc một mình. Tôi không có người thân. Vậy quê của Lệ tiên sinh ở đâu? Quê của tôi ở thôn Lệ vùng phía Bắc.

    Từ nhỏ gia đình tôi đã sớm bị ly tán rồi. Tôi được bà ngoại nuôi lớn. Huynh ấy chuyện gì cũng đúng. Vậy hai người phải có lý do gì chứ? Huynh ấy không cần lý do. Huynh ấy là đúng. – Huynh ấy… – Suỵt! Phong công tử, tôi đến đúng giờ chứ?

    Văn công tử cũng ở đây à? Hàn tiểu thư đến rồi. Hàn tiểu thư rạng rỡ hơn người. Cô vừa mới đến cả Phổ Nhị phòng này như nhà tranh thêm ánh sáng. Đâu có, đâu có. Có thể đến thăm quan ký túc xá của các đường sinh

    Mới là niềm vinh hạnh của tôi. Bân đệ… Mau rót trà cho Hàn tiểu thư. Mau đi. Đệ đi ngay… Uống trà? Đúng thật là! Uống đi. Uống mười chén. Để ta. Hàn tiểu thư, uống xong chén trà này, tôi sẽ đưa cô đi phòng đọc sách một vòng. Đi thôi.

    Nửa năm nữa… Mình phải nhẫn nhịn một năm nữa. Mình nhất định phải vượt qua kỳ thi đình. Đến lúc đó xem ai rạng rỡ hơn. Hơn nửa năm nữa trái tim của Phong ca bị mê hoặc thì phải làm sao? Công tử… Sao cô lại đến đây?

    Tôi… Tôi định đến hỏi thăm sức khỏe của công tử. Tiện thể đi thăm quan học đường. Chuẩn bị cho công tử một chút rượu và đồ ăn ngon. Có phải đã quá mạo muội rồi không? Nhưng không sao. Không hoan nghênh tôi, thì tôi đi vậy. Không phải, không phải.

    Cô đến vừa hay. Ngồi đi. Ở bên kia không còn chỗ nữa. Chúng tôi có thể ngồi ở đây không? Hàn tiểu thư… Phong công tử cũng đến rồi. Nếu đã đến rồi thì chúng ta cùng ngồi ăn đi. Đa tạ Mục cô nương. Vậy thì cung kính không bằng tuân mệnh.

    Mục cô nương, cô là khách quan trọng nhất của tôi. Cô nhất định phải ăn nhiều một chút. Nào. Thực sự ân ái làm người khác phải ngưỡng mộ. Xem ra Bân đệ đã phải lòng Mục cô nương rồi. Hàn tiểu thư… Ăn đi. Chẳng phải Phong ca luôn nói

    Muốn cùng đệ một lòng hướng học. Thì ra miệng nói một đằng tâm nghĩ một nẻo sao? Hàn tiểu thư cả vẻ ngoài và nội tâm đều tốt. Đã lấy được trái tim của Phong ca rồi. Hai vị thật là xứng đôi. Tôi với Phong công tử

    Đích thực là có chung tiếng nói. Mau ăn thức ăn đi. Mọi người thử tài nghệ của tôi xem thế nào. Nào… Văn công tử… Huynh sao vậy? Huynh cái gì cũng tốt, chỉ là tính khí không được tốt lắm. Điểm này phải học Phong công tử nhiều hơn.

    Phong ca, tính khí của đệ không tốt sao? – Thôi đừng nói nữa. – Phong công tử… Mau ăn đi. Thức ăn sắp nguội rồi. Phong ca thật là trọng sắc khinh bạn. Chỉ biết bảo vệ Hàn tiểu thư. Đệ còn nghĩ tình huynh đệ là quan trọng nhất cơ.

    Đệ thật là ngốc rồi. Bân đệ sau khi uống rượu thì mồm miệng lanh lợi. Mọi người khó lắm mới có thể tụ họp với nhau. Phải vui vẻ mới đúng. Nào, tôi kính mọi người một ly. Bân đệ… Xem ra đồ ăn hôm nay ăn không có vị rồi.

    Hàn tiểu thư, tôi tiễn cô về. Văn công tử tính khí đích thị không được tốt. Đang vui, không biết đã làm gì để huynh tức giận rồi? Mục cô nương, thật xin lỗi. Hôm khác nhất định sẽ đến nhà xin lỗi. Văn công tử… Vậy Tiểu Mạn cũng cáo từ đây.

    Cô đừng không vui nhé. Cô đến tôi rất vui. Tôi… Không sao đâu công tử. Tôi đang nghĩ, kỳ thực có lúc chúng ta thực sự nên phải suy nghĩ xem trong lòng chúng ta đang muốn cái gì. Công tử yên tâm. Chúc công tử mọi việc đều tốt. Trời ơi…!

    Đây là rượu, không phải nước. Đệ còn chưa uống hết mà. Đồ ngốc. Đệ là kẻ ngốc nhất thế gian này. Dù đệ có ngốc hơn nữa, thì sư huynh cũng không ghét đệ. Huynh còn ngốc hơn đệ. Có được người không thuộc về mình thật là khó.

    Chắc chắn là sẽ rất khó. Phong Thừa Tuấn Đệ thực sự là một tên đại ngốc. Tự dưng lại vì huynh mà đau lòng. Đúng vậy. Đúng là đồ ngốc. Có lẽ khi đã có người yêu thích trong tim thì ai nấy cũng đều trở thành kẻ ngốc. Hai người các đệ

    Đúng thật là một cặp ngốc nghếch trời sinh. Ta dường như cũng là một kẻ ngốc. Hàn tiểu thư, tôi chỉ tiễn cô được đến đây thôi. Cáo từ. Tiểu thư… Thục Mẫn… Hôm nay… Muội đã đến Vân Thượng Học Đường sao? Vừa nãy ta thấy Phong Thừa Tuấn đã đưa muội về.

    Hai người quen nhau từ bao giờ vậy? Có thân nhau lắm không? Công tử thực sự là đã nhận ra quá muộn rồi. Ngài và Phong công tử cũng thật là có duyên. Vừa là đồng môn, lại sắp làm muội phu rồi. Tiểu Tầm… Phong Thừa Tuấn đang theo đuổi muội?

    Không có mà ca. Muội và Phong công tử là tình cảm từ hai phía. Không có ai theo đuổi ai cả. Việc này xảy ra từ lúc nào vậy? Con hôm nay cũng mới biết. Thấy bộ dạng của Thục Mẫn thì có lẽ là mới xảy ra gần đây.

    Thể nào mà Mẫn nhi nói muốn tìm một nam tử mà nó ngưỡng mộ trong lòng. Thời gian trôi qua thật nhanh. Hai nam tử ưu tú nhất của Vân Thượng Học Đường, sắp trở thành người một nhà rồi. Cha… Chẳng phải có câu một cây làm chẳng nên non sao?

    Con nghĩ hai gia tộc lớn có thể kết thông gia. Thực sự là việc rất tốt. Cha… Cha nói xem. Trí nhi… Sáng ngày mai cùng cha đi gặp Phong thứ sử. Cuộc hôn sự này phải tranh thủ thực hiện ngay. Vâng, cha…! Muộn như vậy rồi vẫn còn uống rượu?

    Đừng uống nữa, mau đi ngủ thôi. Đừng uống nữa. Huynh đã uống say rồi. Nếu thực sự có thể uống say thì tốt biết mấy. Nhưng bây giờ ta vẫn còn đang tỉnh. Sư đệ mới là người say không còn tỉnh táo nữa rồi. Gần đây hai người làm sao vậy?

    Nếu có tâm sự gì thì có thể nói ra. Ta thì có tâm sự gì chứ? Ta chỉ muốn nói cho huynh biết, ta phải rời khỏi đây vài ngày. Vì sao? Có một số việc bây giờ ta phải đi làm. Không thể trì hoãn được.

    Huynh đừng để đệ ấy đau lòng nữa. [Bân đệ…] [Biển cả tự cạn tình tự sâu.] [Nhân sinh vui lạc ở tấm lòng hiểu nhau.] [Chỉ vì muốn cả hai cùng tĩnh tâm tu học,] [ta buộc phải rời khỏi nơi này.] [Những ngày sau này,] [hãy bảo trọng sức khỏe.] Cha… Bên này…

    Là Hàn biệt giá quang lâm. Phong đại nhân…! Bá phụ! Hàn biệt giá…! Những món quà quý trọng này, tôi thật không dám nhận. Phong đại nhân! Những thứ hôm nay chỉ là những món quà nhỏ. Lễ lớn sau này sẽ đến. Thì Phong đại nhân, ngài… sắp phải tốn kém rồi.

    Hàn biệt giá, những lời này là có ý gì? Ông không biết sao? Thừa Tuấn nhà ông với tiểu nữ nhà tôi đang qua lại với nhau. Chúng ta sắp trở thành người một nhà rồi. Sự việc lớn như vậy, thực sự tôi không biết. Hàn biệt giá, như vậy đi.

    Đợi tôi hỏi tiểu tử cho rõ sự việc, sau đó hai nhà chúng ta sẽ thảo luận sau. Thế nào? Được. Vậy tôi sẽ đợi tin tốt của Phong đại nhân. Đợi để nhận sính lễ của nhà ông. Thắng Trí… Mang lễ vật để vào trong. Vâng, cha!

    Vậy Hàn mỗ xin cáo từ trước. Bá phụ! Phụ thân! Cha vội vã gọi con quay về có gì dạy bảo ạ? Thừa Tuấn…! Có một việc ta muốn hỏi con. Ta nghe nói con và tiểu nữ Hàn Thục Mẫn của nhà Hàn biệt giá đang qua lại với nhau. Vâng.

    Con thấy cô ta như thế nào? Hàn Thục Mẫn tiểu thư tích cực, có ý chí tiến thủ. Có tri thức, hiểu lễ nghĩa. Cũng rất thông minh. Thừa Tuấn… Con phải suy nghĩ thật thận trọng. Hàn Thục Mẫn này có phù hợp là người của Phong gia chúng ta không. Phụ thân…!

    Con không phải là người hấp tấp lỗ mãng. Con đã nghĩ kỹ rồi. Phong Thừa Tuấn… Việc của con với Hàn tiểu thư, đã suy nghĩ kỹ rồi sao? Con và Hàn tiểu thư là thực lòng thích nhau. Vậy bây giờ các con đã có hôn ước chưa?

    Con với cô ấy vẫn chưa bàn đến chuyện hôn nhân đại sự. Nhưng việc này đã được công khai rồi. Con nguyện tôn trọng nghe theo ý kiến của trưởng bối. Sớm ngày thành hôn. Tôi luôn nghĩ… Phổ Nhị Xá là nơi vui vẻ. Thật không ngờ lại rất bi thương.

    Nghĩ thật không hiểu vì sao Phong ca sao lại như vậy. Huynh nên là người hiểu rõ nhất. Hai người ở cùng với nhau, còn không thể hiểu sao? Thật là thú vị. Huynh là đang nghĩ thái độ của huynh ấy với Hàn Thục Mẫn đã thay đổi?

    Hay là thái độ đối với Văn Bân đã thay đổi rồi? Việc này không giống nhau sao? Nếu đệ đã nói vậy thì xem ra cục diện ngày hôm nay rất là bình thường. Huynh phải suy nghĩ xem huynh coi hai chuyện này là cùng một chuyện. Lẽ nào…

    Là tôi đã thúc đẩy cục diện này sao? Nếu trước đây Văn Bân là một người có cử chỉ lịch sự, thì sự việc này sẽ không biến thành như bây giờ. Hàn Thục Mẫn cũng sẽ không bị Phong Thừa Tuấn kéo vào cuộc. Là tôi đã quá tùy hứng buông thả rồi.

    Còn hưởng hưởng đến Hàn tiểu thư. Bây giờ không còn thời gian để nghĩ về Hàn tiểu thư nữa rồi. Quay về gặp Phong Thừa Tuấn trước đã. Phong ca, huynh ấy làm sao? Huynh ấy sắp rời khỏi học đường về nhà tu dưỡng học hành.

    Người hầu của huynh ấy tên là Vượng Hòa đã đến để thu dọn hành lý cho huynh ấy rồi. Tại sao lại vậy? Phong ca, huynh sẽ không quay lại sao? Sau hôn lễ đại sự ta sẽ trở lại. Chẳng phải nói sau khi ra làm quan

    Rồi mới tính đến chuyện hôn nhân đại sự sao? Sao huynh lại nói một đằng làm một nẻo vậy? Bân đệ… Sau khi ta đi rồi, đệ phải chuyên tâm học hành. Sự việc đã đến nước này, đệ phải nói chân tướng với huynh. Đệ không phải là Bân đệ của huynh.

    – Đệ là… – Văn Bân… Con thiếu chút nữa là đã gây đại họa rồi. Đinh tiên sinh… Con tin Phong Thừa Tuấn sẽ giữ bí mật vì con. Thiên hạ không có bức tường nào cản được gió. Thêm một người biết người nhà của con thêm một phần nguy hiểm.

    Con không nghĩ cho con, nhưng con phải nghĩ cho sự an nguy của toàn thể gia đình chứ. Con đã quá kích động rồi. Nhưng người làm sai là con. Tại sao người phải gánh hậu quả lại là Phong Thừa Tuấn? Huynh ấy đã làm rất nhiều việc vì con rồi.

    Huynh ấy cần phải biết chân tướng sự thật. Phong Thừa Tuấn sắp thành hôn rồi. Nếu cậu ta biết thân phận thực sự của con. Nếu cậu ta vì con mà chống lại… thì cái giá phải trả càng thêm trầm trọng. Vì sao chúng con phải gánh chịu những việc này?

    Con đã chịu đủ rồi. Văn Hi…! Con phải khống chế được chính mình. Không những là vì sự an nguy của gia đình con, mà cũng vì tiền đồ và tương lai của con nữa. Nhưng con không muốn mất Phong ca. Con hãy nghĩ đi. Vì sao con được sinh ra?

    Vì sao con lại đi học? Con biết rồi. [Bài vị Lôi Trạch Huân] Ca…! Huynh yên tâm. Đệ nhất định sẽ đưa tội ác của những tên đó công khai, đưa ra ánh sáng. Để an ủi vong linh trên trời của huynh. Có chuyện gì vậy? Sao lại như vậy? Cái này là…

    Đã làm cái gì vậy. Người phát tán tin tức sao lại xuất hiện rồi? – Nội dung lần này là gì vậy? – Không biết. Không có gì… Mọi người ngồi đi… Ngồi, ngồi… Mọi người ngồi cả đi… Không sao, không sao… Uống đi. Tôi nói… [Thái Vân Cục]

    – Đi dạo chút nữa đi. – Hay là chúng ta mau về thôi. Tướng công của tôi đang đợi ở nhà. Những truyền đơn này là cô đã phát đi phải không? Tôi chỉ thu thập những truyền đơn này thôi. Vậy rốt cuộc là ai? Đuổi theo…

    Lần này không được để hắn chạy thoát. – Đuổi theo cho ta… – Vâng. Đi. Lục soát kỹ cho ta. Mời từ từ dùng. – Không được để sót bất cứ góc nào. – Vâng Đứng lên! Khám thật kỹ. Quay người lại. Được rồi, đi đi. Đứng lại…! Có việc gì thế?