Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 29 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 29] Vũ Lạc Huyên là người thường xuyên không về nhà, là người con bất hiếu không quan tâm đến phụ mẫu. – Đúng vậy. – Nói rất đúng. Đúng là bất hiếu. Nhưng mọi người đã từng nghĩ,
Lý do gì khiến Vũ Lạc Huyên trở nên như vậy chưa? Chính là huynh. Là ta, là tất cả mọi người chúng ta. Là chúng ta coi trọng xuất thân, coi trọng địa vị, khiến huynh ấy lúc nào cũng lo lắng về xuất thân của huynh ấy.
Nếu như giữa đồng môn chúng ta chỉ có chân thành thân thiện, sao huynh ấy phải trở nên như thế? Bất kể người nào trong chúng ta, đặt mình vào hoàn cảnh như vậy, một ngày nào đó bị người khác biết được thân thế thì sẽ bị kinh thường, bị chế giễu,
Bị loại trừ. Nhưng vì thay đổi số mệnh, học hành thành tài, phải chăng chúng ta cũng sẽ chọn lựa che giấu tất cả? – Phong Thừa Tuấn, nói đúng, ta tán thành. – Đúng vậy. Nói rất hay, đúng vậy. Vậy theo như lời huynh nói, Vũ Lạc Huyên không sai,
Ngược lại chúng ta sai. Hoang đường! Đây là văn bản pháp lệnh quy định rõ ràng của Vân Quốc. Cấm con riêng không được gia nhập vào học đường Vân Thượng. Vũ Lạc Huyên có sai, huynh ấy sai ở chỗ không dám đối diện với thân thế, mà lựa chọn nói dối.
Nhưng trong quá trình tiếp xúc một thời gian dài như vậy, có ai vì con người của Vũ Lạc Huyên, mà có bất kỳ ấn tượng nào không tốt không? Nếu như không có. Vậy tại sao vì cái gọi là thân phận mà muốn chấm dứt đi tiền đồ của một người chứ?
Ai cũng biết, xuất thân của ta không bằng các đồng môn khác. Con người trước đây của ta, đối với cuộc sống vốn không ôm hy vọng. Có thể tiếp tục tồn tại, thì đã là điều vô cùng không dễ dàng. Là học đường Vân Thượng phá bỏ lệ cũ tiếp nhận ta.
Để ta quen biết với mọi người, kết bạn với Lạc Huyên huynh. Từ trên người các người, ta học được quý trọng còn có dũng khí, tìm thấy được mục tiêu của đời mình. Học đường Vân Thượng có thể cho ta, một cơ hội làm lại đời mình như vậy.
Ta cũng tha thiết muốn đem cơ hội này, một lần nữa trao cho Lạc Huyên huynh. Để huynh ấy có thể giống chúng ta, có hy vọng về tương lai. Ta cảm thấy Văn Bân nói rất đúng. Nói rất hay! Nói rất hay! Thế gian không có cao quý tuyệt đối,
Cũng không có ti tiện tuyệt đối. Vũ Lạc Huyên. Huynh không có cách nào chọn lựa xuất thân nhưng huynh có thể quyết định đời mình. Tiểu tử như huynh, đi đến đâu cũng sẽ có thế giới của mình. Có đạo lý. Lôi Trạch Tín, nói rất có đạo lý. Vũ Lạc Huyên.
Còn cậu? Cậu còn có lời nào muốn bào chữa cho bản thân không? Từ lúc tôi hiểu chuyện đến nay, luôn chạy trốn gia đình của tôi, chạy trốn xuất thân của tôi. Tôi ham đua đòi, ăn ở hai lòng. Bây giờ lời nói dối bị lộ ra, tôi lại có một loại
Cảm giác nhẹ nhõm mà trước đây chưa từng có. Bây giờ ta đã hiểu, chỉ có lòng dạ ngay thẳng mới có thể thoải mái tự tại. – Không thể để Vũ Lạc Huyên rời Vân Thượng – Đúng. – Không thể rời khỏi. – Đúng. Không cho Lạc Huyên huynh đi.
Lạc Huyên huynh. Bày tỏ của huynh thật khiến người khác đồng tình. Nhưng đồng tình cũng chỉ là đồng tình. Pháp lệnh của Vân Quốc vẫn phải tuân thủ chứ? Bất kể kết quả thế nào, ta đều không oán tránh một lời. Ta sẽ làm một người thật sự vui vẻ,
Làm chuyện nên làm, đi đường nên đi. Cảm ơn các vị. Được. Phát biểu của các người khiến ta rất cảm động. Có một câu nói ta muốn nói với Vũ Lạc Huyên. Muốn bản thân được người khác coi trọng không phải là điều kẻ mạnh nên làm.
Chinh phục chính bản thân mình mới là bất khả chiến bại. Viện trưởng. Bỏ phiếu đi. Được. Đại biểu đồng ý Vũ Lạc Huyên ở lại, xin mời đứng về hàng biểu quyết. Học trưởng, xin lỗi. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Xin lỗi, học trưởng. Cảm ơn. Cảm ơn các vị.
Cảm ơn các vị. Cảm ơn, cảm ơn. Xin lỗi, học trưởng. Cảm ơn, cảm ơn. Học trưởng. Cảm ơn, cảm ơn. – Học trưởng, xin lỗi. – Cảm ơn, cảm ơn. Xin lỗi, học trưởng. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Cảm ơn các vị.
Lạc Huyên Quân có thể ở lại rồi. Cảm ơn, cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn các vị. Học trưởng, xin lỗi. Cảm ơn. Thật là ngoài dự đoán. – Học trưởng, xin lỗi. – Cảm ơn, cảm ơn các vị. Cảm ơn, cảm ơn. Cảm ơn. Vũ Lạc Huyên.
Đừng phụ lòng tin tưởng của mọi người với cậu. Cảm ơn Vương sư. Cảm ơn các vị. Ta sớm đã nói rồi, đại thần sẽ phù hộ. Vũ Lạc Huyên, cố lên. Vương sư, vẫn còn một chuyện nữa. Còn chuyện gì nữa? Hàn Thắng Trí xúi giục người khác đánh học sinh.
Xin Vương sư xử trí. Chuyện này lần sau xử lý đi. Còn không phải ức hiếp người sao? Vẫn là Vương sư làm chủ sẽ thỏa đáng hơn. Học trưởng. Cậu có nhận không? Vương sư. Học trò không nhận. Lôi Trạch Tín. Ngươi muốn ta nhận tội, thì đưa chứng cứ ra đây.
Ngươi dám để mọi người nhìn thấy vết thương trên người ngươi không? Ngươi! Đúng vậy, kiểm nghiệm vết thương. – Kiểm nghiệm vết thương. – Đúng. – Kiểm nghiệm vết thương. – Không sai. – Bắt buộc kiểm nghiệm vết thương. – Phải làm sao?
Người trong sạch, sẽ không sợ kiểm nghiệm vết thương. Đúng, nên kiểm nghiệm vết thương. Có đạo lý. Bắt buộc phải kiểm nghiệm vết thương. Có trong sạch hay không, kiệm nghiệm là biết. – Đây là làm cái gì? – Đây là ý gì? Lâm Bính Thân. – Đây… – Đúng vậy.
Đúng vậy, Lâm Bính Thân có ý gì? Vương sư. Chuyện này, là do trò làm. Lâm Bính Thân. Với lá gan đó của ngươi, làm sao có thể? Thật không ngờ. Không chỉ như vậy. Phong Thừa Tuấn bị thương, khi làm thao tác thắt dây cung trong lễ đại xạ. Còn có,
Chuyện đổ oan Văn Bân trộm dược liệu – Đều là huynh ta. – đều là do trò làm. Thật không ngờ là người như vậy. Thật không ngờ đến. Văn Bân huynh. Thừa Tuấn huynh. Thật sự xin lỗi. Đây cũng thật đáng hận rồi. Thật là, sao có thể như vậy? Trò…
Nguyện chấp nhận tất cả mọi trừng phạt. Học trưởng. Chúng ta nên làm thế nào xử lý Lâm Bính Thân đây? Thật là mất mặt học đường Vân Thượng. Tất cả nghe theo Vương sư làm chủ. Tứ kiệt Vân Thượng. Hy vọng quyết định của các người,
Không phụ đi kỳ vọng của mọi người đối với các người. Lạc Huyên Quân. Huynh đưa ra đề xuất đi. Giống như lời Văn Bân nói, Vân Thượng là nơi thay đổi con người. Trừng phạt không phải là mục đích. Mọi người đều đã cho ta một cơ hội,
Vậy chúng ta cũng nên cho Lâm Bính Thân một cơ hội đi. Đúng, không hổ làm một đại trượng phu. – Đúng vậy. – Hay. – Lạc Huyên huynh lòng dạ thật khoan dung. – Hay. – Thật không ngờ đến. – Hay. Hay. Lạc Huyên, thật tốt! Lạc Huyên không tồi!
Lạc Huyên thật tốt! Dựng nên một tấm gương tốt cho chúng ta. Đúng vậy. Học trưởng. Học trưởng. Hôm nay tất cả những gì tôi làm, đều là vì cảm ơn huynh, trước nay luôn giúp đỡ tôi. Tôi phải rời khỏi huynh rồi. Vẫn mong học trưởng đừng thù hằn tôi nữa.
Cậu đang nói đùa với ta sao? Vũ Lạc Huyên cũng có thể đối diện với bản thân. Tôi cũng muốn sống có tôn nghiêm, làm chuyện bản thân muốn làm. Học trưởng, bảo trọng. Bính Thân, Bính… Làm cái gì? Thắng Trí. Huynh thật sự không có bị thương? Không có thì làm sao?
Em họ. Ta rất xem thường cậu! Tứ kiệt Vân Thượng, quả nhiên danh bất hư truyền. Lôi đô úy. Chúc mừng ông có một đứa con trai ưu tú như vậy. May mà có Phong Thừa Tuấn và Văn Bân âm thầm giúp đỡ, Trạch Tín mới tiến bộ nhanh chóng như vậy.
[Tụ Hiền Đường] Đại nhân. Tại sao Mục cô nương liên tục đi theo chúng tôi? Tiểu nữ muốn xin Vương sư minh oan. Xem ra Mộc cô nương tìm sai người rồi. Bây giờ Vương sư không phải là quan lại. Nếu như Mục cô nương có oan ức,
Nên đi đến huyện nha châu phủ. Đại nhân. Ngài chỉ cần đưa bức thư này [Đế Sư Vương Công Thân Khải] giao cho Vương sư là được. Ta khuyên Mộc cô nương vẫn nên từ bỏ ý định này đi. Đại nhân. Bính Thân, không sao.
Hai tên tiểu tử các người muốn làm gì? Các vị. Ta và Lâm Bính Thân đến đây để nhận tội. Lạc Huyên huynh, chiếc dù này tặng huynh, mong huynh nhận cho. [Vũ Trượng Phu.] Vũ trượng phu. Huynh khẳng định muốn tặng ta chiếc dù này sao? Ta không phải là con gái,
Huynh tặng ta chữ Trượng phu làm gì? Lạc Huyên huynh. Trước đây ta đã từng làm nhiều chuyện tiểu nhân, cũng đã kiếm rất nhiều món lợi bất chính. Là ta sai rồi. Đời này của ta lần đầu tiên kiếm được đồng tiền chính đáng
Là huynh cho ta một công việc viết sách. Để ta giống như một nam tử hán đại trượng phu đích thực. Ta tặng huynh chiếc dù là hy vọng nó có thể chắn gió che mưa cho huynh. Hy vọng huynh lập được kế hoạch lớn. – Hay. – Hay.
Nhìn không ra, tiểu tử cậu cũng có tài ăn nói. Nhưng lễ vật này quá lớn rồi. Văn Bân. Huynh nói ta nên nhận lễ vật này không? Nếu như Văn Bân huynh vẫn còn hận ta thì đánh ta vài cái để xả hận đi. Ta thật sự đến để thỉnh tội. Đúng.
Văn Bân huynh. Ta cũng từng làm chuyện có lỗi với huynh, muốn đánh thì đánh ta trước đi. Được rồi, những chuyện khác ta đã tính xong rồi. Văn Bân thật là khoan dung độ lượng. Lạc Huyên Quân. Biết huynh có tiền, nhưng đây là cũng quá nhiều tiền rồi đấy?
Vốn định dùng số tiền này, mua một thân phận quý tộc cả đời, bây giờ đã không còn tác dụng gì nữa. Sao lại không có tác dụng? Lấy ít tiền ra mua rượu cho ta. Đừng có mơ! Lạc Huyên Quân. Huynh chính là thần tượng của ta. Đợi học xong,
Sẽ cùng huynh kiếm số tiền lớn. Kẻ hám tiền huynh. Học xong, sau khi thi đình mọi người đều phải ra làm quan. Còn có rất nhiều chuyện đợi mọi người đi làm đấy. Làm gì có thời gian đi buôn bán. Chúng ta có thể kiếm tiền cho người nghèo khổ.
Nhưng ta cảm thấy, số tiền này huynh nên giữ lại cho cha mẹ huynh. Như vậy, có thể để bọn họ sống tốt hơn. Nói cũng đúng. Ta đã rất lâu không về nhà, thăm hai người bọn họ rồi. Ta đi cùng huynh. Vũ Lạc Huyên.
Nghe nói huynh muốn chuyển về Phổ Xá. Nếu như huynh không để ngại, chúng ta cùng nhau giúp huynh chuyển nhé. Được. Chúng tôi cũng đến đây. Những cái này, là chuẩn bị cho huynh. Nhận lấy đi. Ta chỉ là chuyển nhà mà thôi, sao nhiều người như vậy?
– Cùng nhau chuyển đi. – Chuyển thôi. – Làm thôi. – Nào, nào, nào. Ta sợ đệ bị nhiễm lạnh, cho nên… Xin lỗi, đã làm đệ tỉnh giấc. Tỉnh rồi thì ngủ lại thôi. Đi đâu vậy? Ra ngoài đi dạo. Triều Huy huynh. Chuyện đã đến nước này,
Theo ta nói, huynh đừng buồn nữa, có được không? Huynh đừng buồn nữa. Bị ai ức hiếp vậy? Một cô gái xinh đẹp. Đừng nói. – Mất mặt. – Được, không nói. Trạch Tín huynh, ta nói với huynh. Tiểu tử này trên đường gặp một cô gái xinh đẹp.
Kết quả huynh ấy thích người ta, trực tiếp tặng cho cô ấy bùa thần. Kết quả cô gái kia, lầm tưởng đại thần đang nguyền rủa cô ấy, kết quả là ra tay đánh người. Trạch Tín huynh. Là như vậy. Ta vốn có lòng tốt,
Quà ta tặng cho cô ấy là bùa bình an. Huynh nói xem, ta nên làm thế nào? Cái này ta không hiểu. Huynh cảm thấy thế nào? Ta nói, theo ta nói, nam nhân thích nữ nhân. Đương nhiên phải tặng một số lễ vật như trang sức,…
Làm gì có ai tặng bùa thần. – Trang sức? – Trang sức gì? Cây trâm. Ta cảm thấy cây trâm không tồi. Cây trâm? – Tại sao? – Huynh nghĩ xem. Người con gái mà huynh thích, mỗi lần cài lên cây trâm mà huynh tặng.
Vậy có thể luôn luôn nhớ đến huynh rồi, có phải không? Có đạo lý. Các người cảm thấy thế nào? Cực kỳ tốt! – Cô cầm cẩn thận. – Cảm ơn ông chủ. Đi thong thả. Vị công tử này. hoan nghênh ngài đại giá quang lâm. Ngài xem xem,
Có cái nào ngài thích không? Chọn một cái. Chúng tôi ở đây, bán trâm khắc tên. Ngài chọn xong trâm, chúng tôi sẽ khắc lên đó dòng chữ đặc biệt cho ngài. Như vậy, lễ vật mà ngài tặng đi, tuyệt đối sẽ là độc nhất vô nhị. Người trong lòng. Ta…
Ta tặng cho bạn. Vậy ngài chọn nhầm rồi. Ngài xem mấy cây trâm này, đây là bán chạy nhất. Cô nương trên đường Nam này, mỗi người một cây đấy. Người bạn này của tôi, không giống với bọn họ. Trời sinh thanh cao, không thích son phấn, chỉ muốn cây trâm này. Được.
Chỉ cần bạn ngài đồng ý, thế nào cũng được. Ta đi khắc tên cho ngài. Ngài đợi một chút. Rốt cuộc ông là ai? Vương sư này đến không thấy hình, đi không thấy bóng. Tiểu Mạn tưởng rằng đã tìm được cơ hội, thật không ngờ chuyện này vẫn chưa thành công.
Bức thư này không gửi đến tay của Đế sư, không hẳn là một chuyện xấu. Quan hệ giữa hào môn quý tộc rối rắm phức tạp. Khó phân biệt bạn và thù. Sau này cô làm việc, đừng gấp gáp muốn thành công. Vậy ngài là nói, Vương sư, ông ấy…
Năm đó lúc xảy ra chuyện, đúng lúc gặp phải chuyện Vương sư đi sứ đến Quế Quốc, tiến hành giao lưu học thuật. Trước tiên chúng ta phải điều tra rõ ràng, ông ấy cố tình làm vậy hay là sự việc tình cờ xảy ra.
Vậy tiếp theo Tiểu Mạn nên làm thế nào? Xin thúc phụ chỉ bảo. Tiếp tục phát truyền đơn, trước tiên chúng ta phải biết, thái độ của Vương sư đối với chuyện năm đó. Vâng. Nhớ kỹ. Chú ý an toàn. Thúc phụ yên tâm. Trí nhi. Phụ thân.
Ở trong nhà lâu như vậy, sao vẫn chưa trở về học đường? Thân làm học trưởng của học đường Vân Thượng, phải làm tấm gương tốt mới đúng. Vâng, cha. Nhưng tinh thần và thể lực của một người có hạn. Con ngoài việc làm học trưởng thật tốt,
Cũng nên nỗ lực nghiên cứu môn học. Thân làm học sinh của học đường Vân Thượng học tập mới là điều quan trọng nhất. Cuối cùng con cũng hiểu được đạo lý này. Rất tốt. Hiểu chuyện rồi. Trong chuyện sổ sách này, con đã làm rất tốt. Vâng. Lão gia.
– Phu nhân. – Mẹ. Lão gia. Ông đừng nói nó nữa. Ông xem mặt của nó lại tái xanh rồi. Ta nói nó đâu chứ? Ta là đang khen nó. Ta nói nó đã trưởng thành, đã hiểu chuyện, biết san sẻ ưu phiền cho cha rồi. Vậy trưởng thành rồi
Thì hôn sự cũng nên định đoạt chứ? Lão gia, có phải chúng ta nên tìm cho con trai một ý trung nhân trẻ tuổi xinh đẹp, gia cảnh lại tốt không? Đó là đương nhiên. Bà cũng không nhìn xem nó là con trai của ai?
Nó là con trai của Hàn Chính Lương ta. Bắt buộc phải chọn thật tốt, trong ngàn người chọn một người, mới xứng với khuôn mặt khôi ngô này của nó. – Đúng vậy. – Năm đó lúc bà chọn tôi, không phải cũng dựa theo điều kiện này mà chọn sao? Hổ phụ
Sinh hổ tử. Lão gia nói rất phải. Tiểu Mạn. Tiểu Mạn. Đi. Tiểu Mạn. Tiểu Mạn. Sao một mình cũng dám uống thành như vậy, Mấy huynh đệ của huynh đâu? Tiểu Mạn. Tiểu Mạn. Cuối cùng muội cũng đồng ý ra gặp ta. Muội đừng nhắc đến mấy tên khốn nạn bọn họ.
Hàn Thắng Hùng, Lâm Bính Thân, Cố Tử Minh. Ba tên ăn cây táo rào cây sung kia, bọn họ phản bội ta rồi. Tiểu Mạn. Tiểu Mạn. Muội sẽ không phản bội ta, đúng không? Hàn Thắng Trí. Nếu như huynh đối đãi chân thành với người khác, làm việc quang minh chính đại.
Sao bọn họ lại phản bội huynh chứ? Đúng. Là ta sai. Là một mình ta sai. Các người đều đúng. Chỉ cần ta thừa nhận, là ta sai, người trong khắp thiên hạ đều vui mừng. Huynh đừng uống nữa,Hàn Thắng Trí. Chỉ có người thất bại,
Mới không ngừng viện cớ cho bản thân. Không có dũng khí đối diện với sai lầm của bản thân, sau đó ở đây mượn rượu giải sầu. Ta nói với huynh, ta coi thường kẻ hèn nhát giống như huynh. Ta không phải kẻ hèn nhát! Ta không phải kẻ hèn nhát!
Nếu như huynh còn vô lý làm loạn như vậy, đây là lần cuối cùng chúng ta gặp mặt. Ta không muốn làm một kẻ hèn nhát! Sư đệ. Trên tay đệ là canh khổ qua? Huynh muốn uống, cho huynh đấy. Huynh nói hai người bọn họ,
Đang ăn canh khổ qua hay là mật qua vậy? Sao lại ăn ngon như vậy? Hay là hai người chúng ta cùng ăn, như vậy mùi vị càng ngon hơn. Chạy cái gì? Sao lại ích kỷ như vậy chứ? Vợ con hòa hợp, như gảy sắt cầm. Anh em đã hợp,
Lại vui hòa lạc. Trong bài “Trung Dung” Lời bình của Khổng Tử đối với mấy câu thơ trong “Kinh Thi”, là có dụng ý gì? Phong Thừa Tuấn. Cậu phân tích một chút. Ý nghĩa ban đầu của bài thơ này là, vợ con thích vui vẻ,
Anh em mới có thể hòa hợp. quan hệ thuận hòa, gia đình đầm ấm. Khổng Tử muốn biểu đạt ý này. Ngươi đang nói bậy bạ cái gì? Khổng Tử là nói, thực hành đạo trung dung, phải bắt đầu từ những việc gần gũi.
Bắt đầu làm từ những người thân cận như vợ con, anh em. Phong Thừa Tuấn. Cậu làm sao vậy? Trả lời sai liên tục. Chép lại bài thơ “Kinh Thi. Tiểu Nhã” này hai mươi lần. Hai mươi lần! Những người khác không cần. Chuyện gì vậy? Huynh ấy sao vậy?
Hôm nay sao vậy? Huynh ấy sao lại như vậy? Rốt cuộc là đến gần một chút tốt, hay là cách xa một chút tốt đây? Ngươi nói, là đến gần, hay là cách xa đây? Ngươi nói. Ngươi nói phải thế nào? Ăn đi. Đọc “Trung Dung” cũng có thể đọc ra nghĩa khác.
Hôm nay biểu hiện của huynh ở trong lớp có chút kỳ quái. Rốt cuộc sao vậy? Có tâm sự sao? Không phải tâm sự. Là tâm bệnh. Vậy… Nói với ta. Yên tâm. Miệng của ta kín, nhất định sẽ giúp huynh giữ bí mật. Là Văn Bân.
Ta luôn làm theo cảm xúc của đệ ấy. Đệ ấy để ý cái gì thì ta để ý cái đó. Đệ ấy vui thì ta vui, đệ ấy buồn thì ta cũng buồn. Có phải rất kỳ quái? Huynh chính là con mọt sách.
Huynh quá thiếu kinh nghiệm trong việc giao lưu với con gái. Cho nên, mới không phân biệt rõ ràng, tình cảm huynh đệ với tình cảm nam nữ. Vậy sao? Ta cảm thấy có thể là mỗi ngày ta đều cùng với Bân đệ ngủ chung với nhau.
Mỗi ngày đều học tập cùng nhau, mới phát sinh ra cảm giác sai lệch như vậy. Đúng là như vậy. Có điều, tuy nói người người bình đẳng, nhưng với gia thế như huynh, nếu như nhắc đến việc lấy vợ sinh con nhất định sẽ không phải là chuyện của một mình huynh.
Đến lúc đó nhất định sẽ có rất nhiều sự can thiệp. Huynh có dự định gì không? Ta nói thật lòng. So với việc lấy vợ sinh con, ta càng hy vọng có thể có một người bạn cùng chung chí hướng, luôn ở bên cạnh nhau. Như vậy thoải mái hơn một chút.
Tâm bệnh đều là do trong lòng nảy sinh nghi ngờ mà thành. Nếu như huynh thật sự không yên tâm, thì thử tiếp xúc với nhiều cô gái một chút. Cũng có thể huynh sẽ tìm ra nguồn gốc của tâm bệnh. Tiếp.. Tiếp xúc? Để ta nhìn thử. Ca ca, huynh nhìn xem.
Phu nhân. Mấy cô nương trong này, dường như cũng chỉ có gia thế của Mạc gia còn xem như có thể được, phải không? Phu nhân. Gia cảnh của Mạc gia tốt, nhưng tướng mạo của khuê nữ này… Phu nhân, tướng mạo này không phải là tiêu chuẩn quan trọng nhất.
Tuy nói tướng mạo không quan trọng, nhưng đều nói tâm sinh tướng. Con gái cho rằng, tướng mạo có thể phản ánh nội tâm của một người. Con gái. Chúng ta đang bàn về hôn nhân đại sự của ca ca con. Sao con còn hăng hái hơn nó vậy? Lão gia.
Đến lúc tìm nhà chồng cho con gái rồi. Đúng vậy. Cha, mẹ. Con gái muốn tự tìm người tri kỷ. Tự tìm? Cái đó… Lẽ nào con đã… Không có, không có, không có. Cha, mẹ. Con chính là cảm thấy, tâm ý tương thông mới có thể bạc đầu không chia lìa.
Đứa trẻ này.. Mẹ cũng tin tưởng. Tin tưởng. Hoa khoe sắc thắm khắp nơi, có người tâm sự chồng chất. Huynh cũng đang ngây người ra à? Còn có ai đang ngây người sao? Phong Thừa Tuấn. Người có đầu óc chính trị, cũng sắp trở thành một kẻ ngốc rồi.
Thật khiến người khác lo lắng. Tiểu tử này gần đây quả thực có chút không bình thường. Muốn trách, thì chỉ có thể trách hình tượng hóa trang thành con gái của Văn Bân, cũng quá khôi ngô đẹp đẽ. Thật là khiến người khác đau đầu! Phong công tử. Thư của cậu.
Cảm ơn. Mấy ngày trước nhận được ba câu đố. Cảm thấy rất thú vị, muốn mời công tử đến giải câu đố, cũng là giải tỏa khó chịu khi đọc sách. Không biết hành động này của tiểu nữ có phải là đường đột hay không?
[Tâm bệnh đều là do trong lòng nảy sinh nghi ngờ mà thành.] [Nếu như huynh thật sự không yên tâm,] [thì thử tiếp xúc với nhiều cô gái một chút.] [Cũng có thể huynh sẽ tìm ra nguồn gốc của tâm bệnh.] Hàn tiểu thư. Phong mỗ nguyện giúp cô giải đáp câu đố.