Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 27 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 27] Phong ca… Sư huynh và Lạc Huyên Quân, bọn họ… Huynh chạy đi đâu thế? Không sao, cái đó… Chứng cứ đã ở trong tay chúng ta rồi. Cố Đại Siêu không dám làm gì bọn họ đâu. Tốt quá rồi!

    Sao thế? Môi của huynh bị thương à? Không phải ta, là đệ… Đệ không bị thương. Vết son… Thật à? Còn không? Vẫn còn một ít. Ở đâu? Đây…Đây… Các người đang ăn vụng gì à? Không phải…Đệ ấy…Có vết son trên môi. Vết son? Cái này có gì mà ngạc nhiên đâu.

    Cố Đại Siêu không làm gì hai người chứ? Mấy cái tên không biết đâu là lợi hại đó vừa nghe nói chúng ta đã nắm được chứng cứ đã bị dọa tới mức không còn linh hồn rồi. Nóng lòng muốn thả bọn ta đi ngay lập tức.

    Đứng ngây ra đó làm gì nữa? Ta cần vào trong uống trà ấm. Đi thôi. Đi thôi. Xinh đẹp không? Xinh… Cái gì xinh đẹp? Ta nói Văn Bân đó. Nam nhân thì sao lại nói xinh hay không xinh. Ta nói bộ dạng của huynh ấy khi mặc quần áo nữ nhi. Đẹp.

    Có thể đóng giả nhỉ. Tay mềm như chồi non. Da trắng nõn nà. Cổ trắng như ấu trùng thiên ngưu. Răng trắng và ngay ngắn. Tên tiểu tử huynh cũng lợi hại đấy. Có thể học thuộc lòng “Kinh Thi” đến thế. Đương nhiên rồi. Học hành,

    Phải có trải nghiệm sâu sắc mới có thể hiểu được. Thừa Tuấn huynh, đoạn “Kinh Thi” này có làm huynh nhớ lại kỷ niệm nào không? Ví dụ như Văn Bân trang điểm thành tiên nữ. Nếu thích nhìn thì lần sau ta lại mặc thế. Chả nhẽ khi huynh học “Thái Vi”

    Cũng phải đi đến biên cương à? Ta phát hiện ra sau khi huynh mặc quần áo nữ nhi cả người cũng trở nên sắc sảo đó. Thúc phụ, người cũng đừng lo lắng quá. Chúng ta đã đổ hết mọi việc lên đầu Miêu Tường Đông rồi.

    Hơn nữa Điền đại nhân cũng sẽ tận lực giúp đỡ. Chỉ là ở đây… Không thể cất giấu đồ được nữa. Toi rồi! Toi rồi! Thúc phụ, rốt cuộc bị sao thế? Lần này, có khả năng đến tính mạng cũng không giữ được nữa rồi. [Trên sổ ghi chép]

    [có viết ba chữ Phong Kế Xương rất rõ ràng.] [Phong Kế Xương] [Nhưng ông ấy là cha của Phong ca.] [Phải làm thế nào đây?] Ôm chăn làm gì thế? Phong ca, huynh mau qua đây ngủ đi. Đệ giúp huynh thu dọn rồi. Đệ để ở đó đi, tự ta làm được.

    Để ta tự làm. Hai người có chuyện gì thế? Hôm nay đã làm bao nhiêu việc như thế, không mệt à? Ta đọc sách một lúc, hai người ngủ trước đi. Tên tiểu tử này nhất định không vừa lòng với quy tắc của ta. Thế này đi. Sư đệ,

    Đệ cứ ngủ ở chỗ cũ đi. Nếu hai người cứ ngồi ngây ra đấy thì ta ngủ trước đây. Trạch Tín huynh. Sao thế? Chúng ta cứ theo vị trí như bây giờ để ngủ đi. Vậy sao lúc đó ngươi còn cố chấp với ta lâu thế.

    Huynh yên tâm, sau này không đổi nữa. Sao thế? Muốn vạch rõ ranh giới với đệ à? Vậy thì… Vậy thì cứ thế này đi. Cổ của ngươi bị vẹo à? Không. Cổ của huynh bị vẹo sao? Để đệ bóp cho huynh. Không cần. Không cần.

    [Chả lẽ hắn đã phát hiện thân phận của Văn Bân.] Ông giữ mấy sổ sách đấy là có mưu mô gì? Chả nhẽ ông muốn dùng nó để uy hiếp ta sao? Hàn đại nhân, lương tâm của tôi có trời biết đất biết. Tôi…Tôi xin thề.

    Tôi tuyệt đối không dám có suy nghĩ khác với ngài. Quyển sổ đó thật ra là ghi chép tiền xuất ra thu vào của Cố Gia. Hơn nữa, tôi cũng đã xử lý rồi. Tôi đã sửa hết số tiền hiếu kính ngài tôi đều ghi dưới tên của Phong Kế Xương.

    Coi như ông thông minh. Nhưng…Nhưng mà… Tên của các huynh đệ khác đều đã bị ghi chép lại. Ông nói cái gì? Tôi… Ông xem ông đã gây nên chuyện tốt gì. Ta thực sự muốn giết ông. Đại nhân bớt giận. Đại nhân bớt giận. Đại nhân bớt giận. Đại nhân,

    Theo như tiểu nhân thấy sự việc không nghiêm trọng như ngài nghĩ. Ngài nghĩ xem, có tên của Phong Kế Xương ở trên sổ sách. Con trai ông ta không thể vì đại nghĩa diệt thân, không tính đến hậu quả mà đã làm liều. Dù thế nào đi nữa,

    Ta nói cho ông biết lập tức tìm quyển sổ sách đấy về cho ta. Nghe rõ chưa? – Nghe…nghe…nghe… – Nếu ông không tìm lại được thì ông cũng đừng quay lại gặp ta nữa. – Vâng. – Nếu có sai sót dù chỉ một chút… Ta sẽ hỏi tội ông.

    Còn nữa, ông nhớ lấy cho ta. Vừa nãy ông nói ông đã ghi chép lại tên họ các thủ hạ của ta. Nếu như có một người trong số họ gặp bất kỳ vấn đề gì thì ông lấy mạng của ông để đền. Nghe rõ chưa? Nghe…rõ rồi ạ. Cút! Cút! Vâng… Cút…Cút…Cút…

    Vật này được giấu ở chỗ bí mật của nhà kho sao? Bẩm Vương Sư, đúng thế. Vậy trong chỗ bí mật đó còn có thứ gì khác không? Bẩm Vương Sư, học trò chỉ nhìn thấy mấy thứ này. Quả nhiên ta không nhìn nhầm các trò. Bột linh chi đã tìm thấy rồi.

    Tiếp theo các trò nên đặt việc học tập lên hàng đầu. Ta vẫn đang đợi xem biểu hiện của các trò trong kỳ thi cuối cùng ở cung đình đó. Vâng. Bằng mọi giá phải tìm quyển sổ đó về cho ta. Vâng thưa cha. Con nhất định sẽ làm được.

    Bỉ thái cát hề. Một ngày không gặp tựa như ba tháng. Bỉ thái tiêu hề. Một ngày không gặp tựa như ba mùa thu. Bỉ thái ngải hề. Một ngày không gặp tựa như ba năm. Đoạn thơ này giải thích như thế nào? “Thái Cát” là bài thơ tưởng nhớ về người yêu.

    Hái đay để dệt vải. Hái tiêu để thờ cúng. Hái ngại để trị bệnh. Phong ca, dạo này huynh sao thế? Không sao? Ta đi cất quyển sách này. Vậy huynh giúp đệ lấy quyển sách kia. Quyển nào? Quyển này… Phong Thừa Tuấn hình như hơi sợ Văn Bân.

    Còn không phải vì mấy hôm trước nhìn thấy Văn Bân mặc quần áo nữ nhi sao? Không cần lo lắng. Chính vì điều đó sao? Nếu không còn vì cái gì nữa? Yên tâm đi. Qua mấy hôm nữa huynh ấy lại bình thường thôi. Có điều,

    Trang điểm của Văn Bân ngày hôm đó thật đẹp như tiên nữ. Chỉ tiếc rằng huynh không có diễm phúc. Chỉ có ta và Phong Thừa Tuấn nhìn thấy. Đáng tiếc. Đừng nói bừa nữa. Có cả việc mà Lôi Trạch Tín không dám nói ra à? Thú vị đó. Hay là…

    Nếu huynh vẫn chưa yên tâm thì tìm Văn Bân sau đó nói rõ ràng trước mặt huynh ấy. Việc bé xé ra to. Phong ca. Phong ca. Huynh xem bộ quần áo này của đệ đẹp không? [Số lần Phong Kế Xương xuất hiện lại nhiều như thế.]

    [Phong ca quang minh lỗi lạc như thế] [sao lại có thể có] [một người cha là một quan tham,] [cấu kết với Cố Đại Siêu làm điều ác.] Văn Bân. Nào, nào. Đúng lúc lắm. Sư huynh của huynh có một câu hỏi cực kỳ quan trọng muốn hỏi huynh. Hỏi đi.

    Đều là huynh đệ có gì mà không dám đưa ra để hỏi chứ? Huynh nói đi. Sư đệ, đệ có cảm thấy… Tên tiểu tử Phong Thừa Tuấn gần đây rất kỳ lạ không? Các huynh cũng cảm thấy thế à? Hắn ta…Có nói gì với đệ không?

    Huynh ấy không nói chuyện với đệ. Phong ca thật là… Có việc thì không trực tiếp nói ra cứ giống như con gái vậy. Vậy huynh nghĩ thế nào? Ta còn muốn hỏi huynh đó, huynh nghĩ thế nào? Ta không biết. Huynh phải đi hỏi Phong Thừa Tuấn. Bân đệ,

    Có việc gì không? Đệ không sao. Huynh không sao chứ? Ta có việc gấp. Lại có việc gấp. Huynh ngày nào cũng có việc gấp. Huynh có thể đổi lý do khác được không? Đệ nghe đã phát ngấy rồi. Thế này đi, huynh nói xem

    Rốt cuộc huynh có việc gấp như thế nào? Không có. Vậy là huynh trốn tránh đệ rồi. Không có. Nói dối. Tai của huynh đã đỏ lên rồi. Hôm nay, huynh nhất định phải nói rõ ra. Nói…Nói cái gì? Đệ, sư huynh, Lạc Huyên Quân mọi người đều nhìn ra rồi.

    Vấn đề rất nghiêm trọng, huynh không chạy được đâu. Mau nói đi. Ta… Cười cái gì, nói đi. Thật ra vấn đề của ta… Hôm đó ta nhìn thấy dáng vẻ của đệ khi ăn mặc thành ả đào. Ở trong đầu ta

    Hình ảnh đệ biến thành nữ nhi cứ quanh quẩn mãi không mất đi. Là vấn đề của ta. Ta nhất định sẽ giải quyết. [Thì ra là như thế.] [Thật khiến người ta đau đầu.] Đệ đã dọa huynh à? Đúng. Tại sao? Quá xinh đẹp. Thật không?

    Xin lỗi, ta không nên nói một nam nhân xinh đẹp. Biết là được rồi, đệ là một nam nhân. Ta nói ra đã thoải mái hơn nhiều rồi. Bân đệ, đệ yên tâm. Ta tuyệt đối sẽ không thích đệ. Nói linh tinh gì thế? Trước đây không phải đệ đã nói

    Đệ có một tỷ tỷ song sinh sao? – Đúng thế. – Giống hệt đệ sao? Huynh nghĩ gì thế? Làm mối cho ta và tỷ tỷ của đệ đi. Cái gì? Huynh được lắm. Đệ biết là huynh chẳng có ý tốt. Tỷ tỷ của đệ là một cô nương chưa xuất giá.

    Ở chỗ huynh lại biến thành thuốc chữa bệnh. Bân đệ, ta không có ý đó. Ta cảm thấy… Thôi bỏ đi. Là vấn đề của ta. Xem như ta chưa nói gì cả. Phong Thừa Tuấn tiếng tăm lừng lẫy cũng nói lời mà không giữ lời.

    Vậy thì đệ muốn ta phải làm thế nào? Huynh xem, huynh nói năng lắp bắp. Huynh chột dạ rồi. Huynh là tên ra vẻ đạo mạo. Đệ đã nhìn nhầm huynh rồi. Mất mặt quá. Đã hỏi rõ rồi. Huynh ấy gần đây bị ốm. Thú vị đấy, huynh ấy bị bệnh gì?

    Huynh ấy lúc nào cũng có bệnh. Chỉ là giấu kín thôi. Bị bệnh gì? Phải chữa. Đừng…Đừng chữa. Không có thuốc chữa. Chứng hoang tưởng. Sư đệ đang mắng ta bị hoang tưởng sao? Người bị hoang tưởng là Phong Thừa Tuấn. Ta đã nói với huynh rồi mà. Từ lúc Phong Thừa Tuấn

    Nhìn thấy bộ dạng giả nữ của Văn Bân. Huynh còn không tin nữa. Vậy thì không sao rồi. Trời biết. [Sao ta có thể nói với Bân đệ những lời đó.] [Chả ra thể thống gì cả.] [Phòng tắm] Làm gì đấy? Phòng tắm này đẹp lắm à? Tạm được. Vậy ta cũng xem.

    – Đứng im. – Tiên…tiên sinh. Nam sinh tắm rửa mà trò cũng xem à? Trò không có… – Có phải trò điên rồi không? – Không có. Nào, nào, nào, đi cùng ta đến Phòng Xét Xử. Nào, nào, đi bên này. – Trò thật sự không có… – Đến Phòng Xét Xử.

    – Đi. – Oan uổng quá. – Nào! Nào! Nào! – Tiên sinh, đau, đau, đau. – Ở đây. – Đau, nhẹ thôi, nhẹ thôi. Ở đây. Sao thế? Trò nói thật ra hay là chúng ta rèn luyện một chút. Trò nói cái gì? Trò…Chẳng làm việc gì cả? Đi thôi, đi rèn luyện.

    Trò không xem trộm bọn họ tắm. Trò chỉ là… Đọc sách mệt quá muốn hoạt động thư giãn một chút. Nhìn trộm đồng môn tắm rửa là hoạt động thư giãn sao? Vậy thì ăn trộm bột linh chi cũng là hoạt động thư giãn à? Tiên sinh, oan uổng quá.

    Việc này thật sự không phải là do trò làm. Một ngày trước khi bột linh chi bị trộm. Chính mắt ta đã nhìn thấy trò ra vào Phúc Trạch Đường. Hôm nay, nợ cũ nợ mới chúng ta tính cùng lúc đi. Là…Là Học trưởng… Không phải…

    Là Học trưởng bảo trò theo dõi Phong Thừa Tuấn. Trò nói linh tinh gì thế? Hàn Thắng Trí theo dõi Phong Thừa Tuấn làm gì? Trò chỉ là chân chạy vặt. Cụ thể như thế nào trò cũng không biết. Hình như huynh ấy đang tìm sổ ghi chép gì đó. Tiên sinh,

    Việc này không phải là trò nói ra. Chia nhau ra tìm. Rõ. [Tập Thị] [Sao lại xuất hiện một người áo đen nữa?] Không có manh mối gì sao? Không có. Phong Thừa Tuấn không có gì khác lạ cả. Sao có thể như thế được? Trong quyển sổ đó có ghi chép

    Khoản nhận hối lộ của cha hắn là nhiều nhất. Nếu như hắn đã biết không thể nào không có phản ứng gì cả. Chả nhẽ, hắn không biết đến sự tồn tại của quyển sổ đó. Học trưởng, Văn Bân vẫn luôn ở phòng đọc sách

    Hơn nữa cứ ngồi xem “Vân Quốc Đại Điển”. “Vân Quốc Đại Điển”. Trong “Vân Quốc Đại Điển” đã ghi chép chức danh và tên các quan viên của Vân Quốc. Nhất định là Văn Bân đang đối chiếu với quyển sổ đó. Quyển sổ ở chỗ hắn. [Đúng là ghi chép về hối lộ.]

    Văn Bân. Ngươi giấu cái gì thế? Đưa ra đây đi. Cái gì? Đừng giả vờ nữa. Sách cấm. Ta nghe nói ngươi cất giấu sách cấm. Thân làm Học trưởng ta có quyền lục soát. Mau giao sách cấm ra đây. Nếu không đừng trách bọn ta không khách khí. Ta không có.

    Ở xa đã nghe thấy các trò ồn ào ở trong này rồi. Làm gì thế? Lệ tiên sinh. Lệ tiên sinh. Trò nghe nói Văn Bân cất giấu sách cấm vì thế muốn lục soát. Được, ta biết rồi. Các trò về đi, tự ta sẽ điều tra rõ ràng. Cái này…

    Nếu như không chê điểm phẩm cách của mình nhiều quá hoặc là không muốn cùng ta đi rèn luyện thì… – Vâng, vâng, vâng. – Thì mau đi đi. [Trước khi làm quan] [Sau khi làm quan] [Trước khi ông ta đến Học Đường, sao không có ghi chép gì nhỉ?]

    [Vân Thượng Học Đường, ghi chép về Lệ Hổ] Sư đệ. Sư đệ. Ta đã nói bao nhiêu lần rồi. Đừng có cãi nhau ở trong phòng đọc sách này. Được rồi, mau về đi. Về thôi. Vâng. [Vân Quốc Đại Điển] Ta… Giết ngươi. Sư đệ,

    Đám người Hàn Thắng Trí sao lại đến gây phiền phức cho đệ? Có việc đừng gánh một mình. Còn có sư huynh nữa. Còn nữa, quyển sổ của đệ tại sao mọi người đều tranh chấp nó. Đó là cái gì? Đệ phát hiện ra cái này ở chỗ giấu bột linh chi. Đi.

    Chứng cứ rõ ràng thế này chúng ta nên nộp cho Vương Sư, để Vương Sư định đoạt. Ngộ nhỡ quyển sổ này sai thì sao? Là do Cố Đại Siêu muốn giá họa cho cha của Phong ca nên cố ý đặt ở đó.

    Vậy không phải chúng ta sẽ gây oan cho người tốt sao? Phong Kế Xương không phải người tốt. Đệ không tin cha của Phong ca là quan tham. Đám người quý tộc đó chả ai là tốt đẹp cả. Phong Kế Xương là thủ lĩnh của bọn họ.

    Sao có thể loại bỏ được liên quan. Sư huynh, huynh không có bằng chứng thì đừng nói như thế. Bằng chứng. Năm đó ca ca của ta cùng với ân sư của huynh ấy muốn thay đổi tình hình giáo dục của Vân Quốc.

    Phong Kế Xương mang người đến nhà ta giễu võ dương oai. Ép cha ta và ca ca ta đoạn tuyệt quan hệ. [Ông và Lôi Trạch Huân thực sự không còn liên quan gì đến nhau nữa sao?] [Bẩm đại nhân,] [thuộc hạ đã theo sự dặn dò của Thống sứ đại nhân]

    [sớm đã đoạt tuyệt quan hệ phụ tử với tên nghịch tử đó rồi.] [Xin đại nhân minh xét.] [Đứng dậy nói chuyện.] [Ta hy vọng tất cả những gì ông nói là sự thật.] [Lôi Khải Anh,] [ta cũng là nghĩ cho Lôi Gia các người.] [Ông nhất định phải giữ vững lập trường.]

    [Tuy Lôi Trạch Huân đã bị xử tử] [nhưng cũng không thể manh động.] [Càng không được mang linh vị của nó] [đặt ở trong từ đường nhà họ Lôi.] [Thì ra là ông đã hại chết ca ca của ta.] Sau đó bọn họ đã hại chết ca ca của ta.

    Mẹ ta vì quá đau lòng nên đã mất. Chỉ hận là lúc đó ta còn bé. Thật không ngờ huynh còn có quãng thời gian đau khổ như thế. Chả trách huynh luôn nhắm vào Phong ca. Sư huynh, nghĩ thoáng một chút. Cái gì đã qua rồi thì cho nó qua đi.

    Ca ca ta đến bây giờ vẫn là một hồn ma cô độc. Sao có thể bỏ qua được? Mang những thứ này giao cho Vương Sư. Nếu thực sự điều tra ra chân tướng cũng xem như trả lại sự trong sạch cho ca ca ta.

    Huynh và Phong ca đều là bạn tốt của đệ. Đệ sẽ không thiên vị bất cứ bên nào. Nhưng quyển sổ này thực sự có vấn đề. Đợi đệ điều tra rõ ràng rồi mới quyết định. Là con trai nhất thời sơ suất. Sao có thể thu lại cờ chứ?

    Đặt xuống rồi không được hối hận. Nào, nào, đặt ở đây. Đúng. Con trai biết. Nhưng… Nếu như biết mình làm sai vẫn cứ làm tiếp theo hướng đi sai lầm đó thì chả phải là sai càng thêm sai sao? Trong lời nói của con có ý đồ. Thừa Tuấn,

    Có gì thì trực tiếp nói ra. Thật ra ta cũng không tin con lại trốn tiết học để chơi cờ với ta. Cha, cha có quen Cố Đại Siêu không? Con muốn nói điều gì? Có người nói cha nhận hối lộ của ông ta. Con có tin không? Con không tin.

    Nhưng con không có cách nào thuyết phục người khác. Lăn lộn quan trường bao nhiêu năm ta cũng có làm một số chuyện trái với lương tâm. Nhưng nhận hối lộ của người khác… Ta không thèm. Thừa Tuấn, cách tốt nhất để làm rõ tin đồn

    Chính là tìm ra chân tướng của sự việc. Ta hy vọng con đứng trên lập trường của sự chính trực. Đừng lo lắng. Hãy đi điều tra đi. Đa tạ cha chỉ giáo. Con trai nhất định sẽ nhớ kỹ. Đàn hay lắm. Nhưng sao trong tiếng đàn của trò

    Nghe có chút oán hận vậy. Đa tạ tiên sinh khen ngợi. Trong “Nhạc Ký” có nói âm thanh được sinh ra từ trái tim. Trong lòng có tâm sự thì cảnh vật cũng sẽ như thế. Âm thanh thể hiện được tình cảm của con người mới là âm thanh hay.

    Trò có tiến bộ vượt bậc. Sau khi học xong cũng có thể làm thầy được rồi. Học trò không dám. Năng lực của trò không kém gì nam nhân. Có thể dạy cho bọn trẻ. Chỉ đáng tiếc

    Cha của trò cảm thấy nữ nhi học những thứ này không có tác dụng gì cả. Cho dù trò học xong rồi cũng không có nơi nào để thể hiện tham vọng của mình. Tất cả rồi sẽ thay đổi. Thật không? Không phải trò cũng đang thay đổi sao? Tiểu Thanh,

    Mấy hôm nay có việc kỳ lạ gì không? Mấy hôm nay Tần tiên sinh đó ngày nào cũng đến đây. Nói là muốn thăm hỏi tỷ tỷ. Nhưng kỳ lạ ở chỗ ông ta không nghe nhạc mà toàn hỏi những vấn đề kỳ lạ. Cũng không thấy ông ta đến gặp ta.

    Sao lại không có. Ông ta đến mấy lần đó. Nhưng đều bị em từ chối. Tỷ tỷ. Có một tiên sinh họ Tần muốn thăm hỏi tỷ. Em đi từ chối ông ta. Nói là tỷ tỷ không rảnh. Tiểu Khiết, mời ông ta vào. Vâng.

    Tại hạ bao nhiêu năm nay đều ở nước ngoài học tập. Nghe nói cô nương ở Thái Vân Cư rất có tài hoa. Vì thế muốn đến thăm hỏi một chút. Không dám nhận lời khen. Tục ngữ có nói “Đọc nghìn quyển sách, đi nghìn con đường”.

    Tần tiên sinh đã đọc sách nhiều năm, tài năng và kiến thức không ai sánh kịp. Mục cô nương khách khí quá. Nhìn thấy họ của cô làm ta nhớ đến một người bạn cũ của ta. Mục cô nương đừng lấy làm lạ. Chỉ là tướng mạo của cô

    Thật sự rất giống bạn cũ của ta. Trùng hợp là ông ấy cũng họ Mục. Ông ấy tên là Mục Giang. Thế gian này lại có việc trùng hợp như thế. Mời Tần tiên sinh có cơ hội thì giới thiệu một chút. Đáng tiếc.

    Năm đó ông ấy đắc tội với người có quyền. Cả gia đình trở thành tử tù. Thật ngại quá. Đã làm cho Tần tiên sinh nhớ lại sự việc bi thương như vậy. Ta đã hỏi thăm rất nhiều mới biết được ông ta có một cô con gái thoát nạn.

    Tính đến bây giờ tuổi tác cũng tương đương với Mục cô nương. Cô ấy là dòng máu duy nhất mà tri kỷ của ta lưu lại. Ta không thể không quản. Mục cô nương, mối quan hệ của cô rất rộng. Nếu như có tin tức về vấn đề này

    Nhất định phải nói cho ta biết. Tần tiên sinh yên tâm. Nhất định sẽ tìm thấy. Mấy người này ta đã điều tra rồi đều là quan tham. Cuốn sổ đó ta đã biết đến rồi. Ngươi biết thì tốt. Không cần phải giấu giấu diếm diếm nữa.

    Gia phụ ta không phải người như thế. Nhất định có người đã hãm hại. Từ triều đình đến nhân gian ai mà không biết Phong Thứ sử là một vị quan tốt chứ. Buồn cười. Quan tham sẽ viết chữ tham lên trên mặt sao? Người càng tham thì sẽ giấu càng kỹ.

    Được rồi, được rồi. Bân đệ, đệ cũng thấy như thế sao? Phong ca, đệ hiểu tâm trạng của huynh. Nhưng thân phận của huynh đã như thế rồi. Huynh không có cái nhìn khách quan về sự việc này. Vì thế đây cũng là lý do mà đệ giấu huynh.

    Đệ nói ta không khách quan? Vậy hai người có khách quan không? Chỉ dựa vào quyển sổ ghi chép giả mạo đã nhận định cha ta là quan tham. Ngươi đang khai tội cho cha ngươi sao? Vu oan giá họa, chứng cứ ở đâu? Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa.

    Đệ nhất định sẽ điều tra rõ ràng. Bân đệ, đệ cũng không tin ta sao? Đệ… Phong viện trưởng, ta muốn hỏi ông về một người. Chọn nhanh như thế à? Là thế này, ta xem hồ sơ của Lệ Hổ tiên sinh.

    Phần ghi chép trước khi ông ấy làm quan vẫn để trống. Vương Sư luôn muốn tìm kiếm nhân tài. Chỉ cần là những học giả tài năng đều có thể tham gia phỏng vấn. Đó chính là cách Lệ Hổ được thu nhận. Vì thế mới không có ghi chép. Ta hiểu rồi.

    Đinh tiên sinh, ta muốn nói Lệ Hổ làm việc không có gì khởi sắc. Hơn nữa nhưng năm gần đây ông ấy không hòa đồng. Cũng không có bạn bè. Chỉ biết nói một câu. Cái này không hợp lô-gic. Nếu như vào trong triều đình

    Sao có thể chung sống cùng người khác được. Đúng không? Đinh tiên sinh, ta vẫn chưa nói hết mà ông đã đi rồi. Thái độ gì thế? Chả trách bị giáng chức. Văn Bân, thư của huynh. Cảm ơn. “Học trò Văn Bân sau khi nhận được thư”

    “phải lập tức đến Tam Thần Miếu.” “Ta đã đợi ở đó,” “ta muốn thương lượng với trò về quyển sổ ghi chép.” “Việc này phải bảo mật.” “Đinh Nhược Dương.” Sư đệ, đệ suy nghĩ thế nào rồi? Tối nay đệ sẽ nói với huynh. Trên người đệ mang theo sổ ghi chép

    Mấy ngày này ta sẽ ở bên để bảo vệ đệ. Lôi Trạch Tín Đinh tiên sinh bảo huynh đến tìm ông ấy. [Xem ra Đinh tiên sinh cố ý đánh lạc hướng sư huynh] [để mình dễ thoát thân.] Sư huynh, huynh đi đi Đệ sẽ tự bảo vệ bản thân. Yên tâm.

    Đinh tiên sinh, người tìm học trò sao? Ta không tìm trò. Ai nói với trò vậy? Vừa rồi ai bảo ta đi gặp Đinh tiên sinh? Là Lâm Bính Thân nói cho ta. [Tụ Hiền Đường] Có nhìn thấy sư đệ của ta không? Văn Bân đi ra ngoài rồi.

    Đệ ấy ra ngoài cùng ai? Huynh ấy đi một mình. Đinh tiên sinh…