Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 34 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 34] Cha… Cha… Phong công tử không thể là hung thủ giết người. Cha hãy thả huynh ấy ra đi. Con xin cha đấy. Cha… Đứa con này… Lại đây. Mẫn nhi, cha con là vì muốn tốt cho con.
Sao con lại nói đỡ cho người ngoài chứ? Mẹ… Phong công tử là người như thế nào, chúng ta đều biết rõ. Mọi người làm sao có thể? Hỗn xược! Cha cho con biết, Dù cho Phong Thừa Tuấn không phải là hung thủ giết người,
Nhưng hắn đối với hôn sự của hai nhà chúng ta, Nói một đằng làm một nẻo. Làm người của Hàn gia chúng ta, trở thành trò cười cho người khác. Chỉ dựa vào việc này thôi, ta cũng phải dạy bảo cho hắn một trận. Cha… Đây hoàn toàn là hai chuyện khác nhau,
Chẳng phải cha đang dùng việc công báo thù tư sao? Không phân rõ hai chuyện sao? – Mẫn nhi… – Con nói cái gì? – Không được. Mau cùng mẹ quay về. Đi… – Con nói lại lần nữa xem? Cha… Cha chính là dùng việc công báo thù tư. Tiểu thư…! Mẫn nhi…
– Tiểu thư… – Con có sao không Mẫn nhi? Lão gia, ông làm cái gì vậy? Ta cho con biết, Từ hôm nay trở đi, Chúng ta và Phong gia không đội trời chung. Tiểu thư… Tốt nhất là con hãy quên hắn đi. – Không sao. – Tiểu thư… Không được.
Tôi không yên tâm. Tôi phải đi một chuyến. Huynh không được đi. Tại sao chứ? Phong Thừa Tuấn là con trai của thứ sử. Vương sư lại rất xem trọng huynh ấy. Chỉ cần Hàn biệt giá không tìm thấy chứng cứ, thì huynh ấy sẽ không vấn đề gì đâu.
Tôi chính là sợ Hàn biệt giá đổ hết tội danh lên đầu của huynh ấy. Nếu muốn đổ tội, cũng cần phải có căn cứ. Thừa Tuấn huynh luôn tránh xa thị phi. Muốn bịa đặt tội danh cho huynh ấy, thì thật là khó đấy. Nếu như lúc này,
Huynh không nhịn được mà đi thăm huynh ấy, thì Hàn biệt giá nhất định sẽ nhân cơ hội, không chịu để yên đâu. Đến lúc đó lại phái quân binh đến học đường truy nã hung thủ. Tất cả những việc chúng ta làm sẽ bị đổ xuống sông xuống bể hết.
Hy vọng sẽ giống như huynh nói. Phong ca nhất định sẽ không sao. Nhưng… Vì sao Phong Thừa Tuấn đột nhiên phải nhận tội? Huynh nói xem có phải huynh ấy có lời nào khó nói không? Hay là vì bảo vệ người nào đó mới làm như vậy? [Không sao.]
[Có ta ở đây.] [Huynh ấy chắc chắn đã nghe thấy Cố Đại Siêu nói.] [Huynh ấy chắc chắn đã biết.] [Huynh ấy sợ lúc đó mình sẽ bị khám người.] [Vì vậy…] Được rồi. Huynh đừng có quá lo lắng nữa. Phong Thừa Tuấn không ngốc.
Huynh ấy có thể đưa ra quyết định như vậy, nhất định huynh ấy đã có cách giải quyết. Nhưng việc này, đừng để Lôi Trạch Tín biết được. Nếu không huynh ấy sẽ vì chuyện này mà lo lắng. Không khéo lại đi nhận tội về mình.
Các người đừng có mà có chủ ý ngốc nghếch gì. Có việc gì mà không thể cho ta biết? Sư huynh, huynh tỉnh lại rồi. Đệ mang thuốc cho huynh. Ta hỏi huynh rốt cuộc huynh đã giết bao nhiêu người rồi? Tôi không giết người. Không giết người?
Vậy tại sao lại có nhiều người truy sát huynh vậy? Tôi và một người truyền phát đơn khác, bị trúng kế kẻ gian, mới bị rơi vào vòng vây của Hàn Chính Lương. Người khác? Hãy uống thuốc trước đã. Huynh nói… Kẻ dụ các huynh vào vòng vây của Hàn biệt giá
Có phải là Hàn biệt giá đã sắp đặt trước nước cờ này không? Như vậy đã dụ dỗ được huynh vào vòng vây. Ý của huynh là nói… Hung thủ là do Hàn biệt giá phái đến? Tiểu Mạn… Tỉnh rồi sao? Tốt quá rồi. Cuối cùng cô đã tỉnh rồi.
Nào, uống thuốc đi. Đây là nơi nào vậy? Trước đây… Chẳng phải cô đã nói muốn có một mái nhà riêng sao? Vì vậy… Tôi đã mua ngôi nhà này. Muốn sau này chúng ta có thể cùng sống với nhau. Tương lai? E rằng tôi sẽ chẳng có tương lai. Tiểu Mạn…
Sao cô phải làm như vậy? Vì sao? Năm đó cả nhà tôi bị oan. Vì sao quan phủ không điều tra rõ ràng? Việc của người đời trước, không thể nghe lời đồn đại được. Vậy nếu hôm nay là người nhà của huynh bị kết tội như vậy,
Thì huynh có còn nghĩ như vậy không? Tôi… tôi không có ý đó. Tôi… Có thể hỏi cô một câu không? Huynh hỏi đi. Trước đây cô với tôi ở bên nhau, cũng là vì cứu người nhà của cô sao? Giữa chúng ta…
Cô có bao giờ nghĩ sẽ có chút động lòng nào không? Lúc ta ở cùng với huynh, đích thực là toàn tâm toàn ý. Không có hai lòng. Nhưng bây giờ nói những lời này không còn ý nghĩa nữa. Tôi chỉ muốn giải oan cho người nhà của tôi thôi.
Phải đòi lại công bằng cho cả gia đình. Cô nghỉ ngơi trước đi. Chút nữa nhân lúc thuốc còn nóng hãy nhớ uống đi nhé. Đợi vết thương của tôi khá hơn, tôi sẽ rời khỏi đây. Cô không phải vội. Cô cứ ở đây dưỡng thương cho tốt đi.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Phong viện trưởng lòng đầy căm phẫn như vậy. Phong viện trưởng đã đắc tội Hàn gia. Không sợ bị ảnh hưởng đến con đường làm quan của ngài sao? Ta thân là viện trưởng của Vân Thượng Học Đường,
Mà lại không thể bảo vệ được học đường, không thể bảo vệ được mọi người ở học đường. Vậy ta còn tư cách gì đảm nhận vị trí này chứ? Không sai. Mọi người đều biết, ta luôn theo đuổi con đường làm quan. Nhưng đến khu vùng của ta
Ta cũng không bảo vệ được, lại bị người khác ức hiếp. Vậy sao có thể giúp ích cho quốc gia được? Cứ coi như ta đạt được chức quan tốt nhất, cũng sẽ trở thành trò cười cho mọi người thôi. Có lẽ mọi người đã biết rất rõ
Mục đích triệu tập mọi người hôm nay. Hàn Chính Lương làm biệt giá đô thống phủ Vân Châu. Chưa điều tra chân tướng sự việc, đã hoài nghi Vân Thượng Học Đường chúng ta chứa nghi phạm, đã bắt người chịu tội không có căn cứ. Đã làm thương học trò của Vân Thượng.
Việc này không chỉ làm trái với mệnh lệnh của bệ hạ, mà còn nhục mạ các đường sinh mà Vương sư yêu quý nhất. Điều này thật hoang đường và đáng ghét. Làm người khác vô cùng phẫn nộ. Vì vậy… Là viện trưởng của Vân Thượng Học Đường,
Ta đặc biệt kêu gọi mọi người kết hợp lại, cùng nhau ngăn chặn hành vi của tên Hàn biệt giá. Viện trưởng nói đúng. Các vị đồng môn, mọi người hãy nghĩ xem, Hàn biệt giá thân là mệnh quan triều đình,
Biết tội mà vẫn phạm tội, không coi vương pháp ra gì nữa. Đường sinh chúng ta phải kịch liệt kháng nghị. Kháng nghị… Kháng nghị… Chúng ta cần đoàn kết một lòng. Liên hợp với người nhà làm quan trong triều. Cùng nhau viết một bức thư. Trong thư sẽ nói rõ sự tình.
Tố cáo Hàn biệt giá làm càn làm bậy Đúng. Quay về tôi sẽ nói với cha của tôi. Tố cáo ông ta. Phong viện trưởng… Sự việc lần này có phải sẽ có thể chứng minh Phong Thừa Tuấn không có khả năng ám sát Cố đô úy. Không sai.
Đây cũng là việc thứ hai mà ta muốn nói hôm nay. Về việc Cố đô úy bị đâm, chúng ta đã điều tra rồi. Ta ở đây có thể chứng minh, Phong Thừa Tuấn trong sạch. Việc này ta đã báo với Châu Phủ rồi. Thật may Vương sư được Hoàng thượng xem trọng.
Phụ thân của tôi…? Đã phái đặc sứ đến. Vì vậy… Ta thực sự hy vọng Vương sư có thể trả lại công bằng cho Phong Thừa Tuấn. Phụ thân của tôi… Không, không thể nào. – Tử Minh… – Tử Minh…
– Đưa Cố Tử Minh về ký túc xá nghỉ ngơi. – Yên tâm đi. – Không sao đâu. – Không. Chút nữa, ta sẽ gọi người nhà của cậu ta đến học đường. Bây giờ con phải về nhà. Con phải về nhà xem phụ thân con. – Tử Minh… – Phụ thân…!
Tử Minh… Cậu ta sẽ không có chuyện gì chứ? Con đi an ủi huynh ấy. Mau đi đi… Các vị… Con xin thay mặt thúc phụ xin lỗi các vị tiên sinh và các đồng môn. Hành động và việc làm của thúc phụ con,
Đã làm con vô cùng kinh ngạc và đau lòng. Nhưng chúng tôi vẫn là người một nhà. Tôi không thể làm giống như mọi người, đi khiển trách hay liên minh cùng nhau dâng tấu sớ được. Vì vậy con xin đi trước. Hy vọng các vị tiên sinh và đồng môn lượng thứ.
Không sao chứ? Cẩn thận chút. Mong mọi người hãy yên tâm. Sự việc lần này, nhất định sẽ được giải quyết ổn thỏa. Giải quyết như thế nào? Lần này… con sẽ mời ông nội của con ra mặt. Nhất định phải trừng trị nghiêm khắc Hàn Chính Lương. Hiểu Hoan…
Ông nội của huynh là ai? Mạc gia ta là khai quốc công thần. – Khai quốc công thần? – Đúng vậy. Ông nội của con là Mạc Tước Gia phải không? Đúng vậy. Kỳ thực sự việc này, ta sớm đã biết rồi. Hơn nữa còn biết rất rõ. Lệ tiên sinh…
Ta nhớ ông đã đánh vào mông Mạc Hiểu Hoan. Việc này phải lo lắng rồi. Việc này sao tôi hoàn toàn không nhớ gì vậy? – Không sao, không sao… – Mạc Hiểu Hoan… Huynh đúng là đã che giấu thật kỹ. Không có. Tôi luôn nói với mọi người
Rằng ông nội của tôi rất lợi hại. Nhưng mọi người không tin. Có Hiểu Hoan, việc lần này nhất định là được. – Hiểu Hoan… – Nhất định có thể. Huynh có thể gửi một câu tới Mạc Tước Gia không? Phong Thừa Tuấn là bị oan. Văn Bân, huynh hãy yên tâm đi.
Việc của huynh chính là việc của tôi. Hơn nữa… Từ trước đến giờ huynh luôn nói đúng. Thừa Tuấn huynh chắc chắn là bị oan. Huynh yên tâm. Hãy để tôi lo. Cảm ơn nhé. Tự tôi muốn làm. Không cần phải nói cảm ơn. Huynh chậm thôi, chậm thôi…
– Huynh ngồi xuống đi. – Việc này thật không đúng. Tên Hàn biệt giá này đến lệnh của Hoàng thượng cũng không coi ra gì. Dẫn quân binh vào Vân Thượng Học Đường. Làm mọi người quá thất vọng rồi. Đặc sứ đại nhân nếu không làm rõ chuyện này,
Chỉ e rằng sau này không có người nào dám thi vào Vân Thượng Học Đường nữa. Đúng vậy. – Đúng vậy. – Nếu vậy thì phải làm sao chứ? Ngài nói xem việc này… Hàn đại nhân! Phong đại nhân! Xem ra khí sắc của ngài không tốt.
Hàn biệt giá có lời thì xin cứ nói. Phong Kế Xương, Phong thứ sử không biết cách dạy con. Nghịch tử Phong Thừa Tuấn ác ý phát tán sách cấm ngôn luận. Mưu đồ làm loạn sự ổn định của xã hội. Hàn mỗ ta từ trước đến giờ hận nhất
Chính là việc ác đồ này. Vì vậy hôm nay ta trịnh trọng tuyên bố xóa bỏ hôn sự giữa Hàn Thục Mẫn và nghịch tử Phong Thừa Tuấn. Hàn biệt giá…! Ông có thể giải trừ hôn ước, nhưng lúc nãy ông nói con trai ta nói ra những lời bàn luận không tốt,
Phải có chứng cứ. Các vị đại nhân. Mọi người chắc đều biết. Con trai ta từ nhỏ đã phụ tử tình thâm với bổn quan. Trên lá đơn tuyên truyền này danh sách tên người nhận hối lộ rõ ràng, viết tên của bổn quan.
Vì sao nó lại phải bán đứng phụ thân mình? nó là vì phơi bày trước nhiều con mắt của quần chúng, hay là vì đại nghĩa diệt thân? Đây chính là điểm thông minh của Phong Thừa Tuấn. Tuy nói trên quyển sổ danh sách này có tên của ông. Nhưng như vậy,
Thì có thể để bản thân cậu ta rũ bỏ sạch sẽ rồi. Không có ai hoài nghi đến bản thân cậu ta. Nhưng cậu ta ngàn tính vạn tính, cũng không tính được là tất cả những người có liên quan đến sổ sách này liên tiếp gặp phải ám sát.
Thứ sử đại nhân. E rằng đây đều là kiệt tác của ngài nhỉ? Như vậy ông có thể để bản thân cùng với đám người kia cắt đứt sạch sẽ. Một là, ông có thể trừ khử những người uy hiếp đến ông, hai là có thể bảo vệ chức quan của mình,
Và bảo vệ tốt tính mạng của con trai mình. Đây quả thực là kế sách hay một cục đá trúng hai con chim. Hàn biệt giá. Đáng tiếc! Đáng tiếc ông lại nói sai rồi. Các vị. Bản ghi chép nhận hối lộ này, viết rất rõ ràng. Đây là một bản danh sách,
Giống như Hàn biệt giá nói, thương nhân Cố Đại Siêu đã chết, chết không đối chứng. Vậy, ta xin hỏi, ai có chứng cứ có thể chứng minh. Phong mỗ ta không có nhận hối lộ? Bây giờ ta có thể nói với mọi người. Trên bản ghi chép này
Phong mỗ ta nhận hối lộ là thật. Cho nên, chút nữa ta sẽ nói rõ ràng trước mặt Vương sư. Ta yêu cầu điều tra tất cả quan viên trên này. Bắt đầu từ Phong mỗ ta. Điều tra triệt để vụ án này. Chuyện này không cần làm phiền đến Vương sư.
Do Hàn mỗ điều tra triệt để là được. E rằng Hàn biệt giá không có tư cách điều tra triệt để vụ án này. Mạc tước gia. Mạc tước gia. Cơn gió nào thổi người đến đây? Hàn biệt giá chống lại thánh lệnh của bệ hạ. tự mình đưa quân vào học đường,
Còn đánh bị thương đường sinh. Ông đã phạm vào quốc pháp. Bây giờ ông đang mang tội trên người. Ông có tư cách gì điều tra triệt để vụ án này. Mạc tước gia. Hạ quan có tư cách điều tra vụ án này hay không,
Cũng không phải là một câu nói của Mạc tước gia thì có thể quyết định được. Hạ quan ủng hộ quyết định của tước gia. Hạ quan cũng cho rằng, Hàn đại nhân nên cho Vân Thượng Học Đường một lời giải thích rõ ràng. Xin Mạc tước gia làm chủ.
Để Vương sư đến thẩm tra vụ án. – Xin Mạc tước gia làm chủ. – Xin Mạc tước gia làm chủ. Các vị đại nhân. Tước gia. Bổn quan có lễ. Lời của các vị đại nhân lúc nãy ta đã nghe thấy. Tước gia.
Đối với lời đề nghị của các vị đại nhân. Tước gia cho rằng nên làm thế nào? Thứ sử đại nhân đã nhận tội, Hàn biệt giá lại đang có tội trên người. Ta thấy vụ án này để đặc sứ đại nhân tự mình thẩm tra đi. Xin Tước gia yên tâm.
Bổn quan sẽ dốc hết toàn lực. Lần này thứ sử đại nhân lấy thân mình mạo hiểm. trong khi hy sinh bản thân mình một lần hành động đã loại trừ rất nhiều thân tín của Hàn Chính Lương. Đồng thời lật đổ rất nhiều thế lực của ông ta ở Vân Châu.
Ta đều hiểu. Vương sư. Ta đợi ngày này đã đợi rất lâu rồi. Cuối cùng bây giờ có thể buông tay đi làm rồi. Chuyện về sau, làm phiền Vương sư lo nghĩ rồi. Như vậy. Oan ức cho Phong đại nhân rồi. Đợi sau khi chuyện này lắng lại.
Chính ta trả lại sự trong sạch cho ông. Cảm ơn Vương sư. Nhưng án oan năm đó Phong mỗ có trách nhiệm không thể chối từ. Văn công tử, huynh đến rồi. Cô sao vậy? Tiểu thư muốn cứu Phong công tử, nhưng lão gia không đồng ý. Sau đó đánh tiểu thư.
Ta không sao. Ta là lo lắng Phong công tử. Nghe nói Phong thứ sử cũng bị bắt vào tù rồi. [Xin lỗi.] [Huynh lớn hơn đệ, huynh phải nhường đệ,] [phải đối tốt với đệ một chút.] [Tận lực vậy.] [Ta thích có thể cùng ta hoạn nạn giúp đỡ lẫn nhau.]
[Vậy huynh yêu cầu thật cao.] [Cao sao? Ta cảm thấy không cao.] [Bân đệ và ta là hoạn nạn giúp đỡ lẫn nhau.] [Đệ cũng không phải phạm nhân, huynh làm gì mà quản đệ.] [Đúng.] [Chúng ta không thân chẳn quen, ta không có tư cách quản đệ.] [Tránh ra.] [Vặn người…]
– [Vặn người…] – [Vặn người…] [Thế nào?] [Vui vẻ hơn chưa?] [Cũng ổn rồi.] [Sau này,] [ở cùng với huynh.] [Ở cùng với Bân đệ,] [mỗi ngày đều rất vui.] [Tại sao đệ không tiếp tục nỗ lực chứ?] [Đi theo đuổi thứ mà bản thân đệ muốn,]
[đi thay đổi điều mà đệ cho rằng không công bằng hợp lý.] Đệ nhất định không để huynh xảy ra chuyện gì. [Vân Châu Nam Huyện Nha Môn] Đại nhân, ta đến tự thú. Lạc Huyên. Sao vậy, xảy ra chuyện gì rồi? Văn Bân… Văn Bân, huynh ấy vừa đi tự thú.
Tự thú? Tự thú cái gì? Bạn của ta ở nha môn nói với ta. Văn Bân, huynh ấy đi tự thú rồi. Nói bản thân chính là người phát sách cấm. Huynh nói cái gì? Huynh cẩn thận. Đừng để vết thương rách ra lại. Rốt cuộc là chuyện gì?
Sư đệ, đệ ấy sao vậy? Vì sao muốn đi tự thú? Huynh đừng lo lắng. Ta sẽ nói chi tiết với huynh. Nhưng, huynh phải đồng ý với ta trước. Chuyện sau này, huynh đều nghe ta sắp xếp. Ngươi dựa vào đâu nói Phong Thừa Tuấn là nhận tội thay ngươi.
Đây là chứng cứ. Đại nhân. Hai bản này nét chữ giống nhau. Nét chữ giống hệt nhau, chắc sẽ không làm giả. Ngươi có thể tự thú, chứng minh ngươi vẫn biết sai. Nhưng nếu như nói, Phong Thừa Tuấn nhận tội thay ngươi. Ta không đồng ý.
Bởi vì người phát truyền đơn, một cao một thấp. Vậy chứng minh, người phát truyền đơn là ngươi và Phong Thừa Tuấn hai người các ngươi. Huynh cũng muốn đi tự thú sao? Ta sẽ không để bọn họ xảy ra chuyện. Lẽ nào, huynh không có chút nào để ý
Đến sự sống chết của bản thân sao? Sống chết của ta quan trọng như vậy sao? Chuyện này rõ ràng là một âm mưu. Chân tướng còn chưa điều tra rõ ràng, tự bản thân huynh cho rằng như vậy thì chui đầu vào. Bốn người chúng ta, ba người đều đi tự thú
Vậy ai sẽ điều tra rõ ràng chân tướng chứ? Lạc Huyên. Nếu như hôm nay người ở trong tù đổi lại là huynh. Ta càng sẽ bất chấp gian nguy không tiếc bất cứ thứ gì đi cứu huynh. Vừa nãy ta nói sai rồi, đừng để ở trong lòng.
Có thể có những người bạn như các người, ta đã rất thỏa mãn rồi. Nhưng ý nghĩ của bạn bè là gì, ta càng hiểu rõ. Bọn họ là vì ta mới bị bắt vào tù. Cho nên chỉ cần bọn họ vẫn còn một tia hy vọng sống sót,
Ta nhất định sẽ cứu bọn họ ra ngoài. Nhưng mà, sao huynh bảo đảm, nhất định sẽ đưa bọn họ trở về chứ? Trong tay ta có thứ muốn họ muốn. Đừng lo lắng. Quyết định này của ta, không phải là nhất thời kích động.
Huynh ở bên ngoài đợi bọn ta trở về đi. Yên tâm đi… Không sao đâu… Cảm ơn tiên sinh đã luôn dạy dỗ, và cũng cảm ơn tiên sinh đã cứu con hết lần này đến lần khác. Con là học trò của ta, cứu con cũng là chuyện nên làm.
Chỉ là buổi tối hôm đó ngoài ta ra, vẫn còn phụ thân của con nữa. Phụ thân con… Chính là người áo đen đó… Những cái này là… Cái chết của Trạch Huân, ta một khắc cũng không quên. Vậy tại sao cha lại muốn đoạt tuyệt quan hệ cha con với huynh ấy?
Đó là ý muốn của nó. Năm đó, khi mà thầy trò Tuyết tiên sinh bị bắt, ta đã thử mọi cách, may mắn bảo vệ được nó thoát khỏi kiếp nạn Nhưng nó vẫn không yên tâm, sợ bị quan phủ truy cứu mà liên lụy đến gia đình.
Vì sự bình an của gia đình, nó kiên quyết muốn đoạt tuyệt quan hệ cha con với ta. Vậy tại sao… Tại sao cha không nói với con? Bao nhiêu năm qua cha âm thầm một mình chịu đựng tất cả. Âm thầm một mình điều tra những bằng chứng này,
Mà con vẫn cứ nghĩ cha hèn nhát. Quân tử trả thủ, mười năm chưa muộn. Cha luôn chờ đợi thời cơ thích hợp. Cha… Con xin lỗi… Tín nhi… Đứng dậy đi… Huynh trưởng con không chết vô ích đâu. Chỉ cần con bình an vô sự,
Tương lai có thể trở thành người có tài, thì cha và Trạch Huân có chết cũng không đáng tiếc. Cha yên tâm. Cha… Từ nay về sau con sẽ không làm cha thất vọng đâu. Con ở đây đợi cha một chút, ta có món đồ muốn đưa cho con. Cha… Cha… Cha…
Mở cửa… Cha… Con biết Lôi Trạch Tín chỉ phát truyền đơn, hung thủ là một người khác. Con cũng đã hỏi qua Cố Triết Nguyên, Hắn ta nói trên tay của hung thủ, có một vết sẹo rất nổi bật. Có phải ở chỗ này không? Thuộc hạ bái kiến Cố đại nhân.
Lôi đô úy…! Cố đại nhân, vết thương hồi phục thế nào rồi? Không có gì đáng ngại nữa rồi. Lôi đô úy… Ngài sao lại tới đây? Thuộc hạ có chuyện này, muốn hỏi Cố đại nhân. Thích khách hôm đó, trên tay ở chỗ này có phải có một vết sẹo không?
Đúng vậy. Sao ông có thể biết được? Là Từ Uy. Từ Uy thống lĩnh. Từ Uy thống lĩnh? Lôi đô úy… Mau…! Mau bắt tên khốn nạn đó lại cho tôi. Cố đại nhân bớt giận. Cố đại nhân bớt giận. Từ Uy tối hôm đó mặc áo đen,
Đã bị trúng tên mà chết rồi. Chết rồi? Đại nhân có biết vì sao hắn phải giết ông không? Tại sao hắn ta phải giết ta? Hắn ta… Không đúng. Không phải Từ Uy thống lĩnh. Lẽ nào… Hàn biệt giá? Đây là một bộ phận chứng cứ của các vị tiên sinh,
Đường sinh và cả hộ vệ của Vân Thượng Học Đường. Chứng minh Phong Thừa Tuấn đêm đó không rời khỏi Vân Thượng Học Đường. Lôi đô úy nói… nói tên phát tán truyền đơn thân bị trọng thương. Nhưng trên người Phong Thừa Tuấn không có một chút thương tích nào.
Việc này đủ chứng minh Phong Thừa Tuấn không có liên quan. Hồi bẩm Vương sư! Tối hôm đó Phong Thừa Tuấn chính miệng đã thừa nhận, tất cả là do hắn ta làm. Vì vậy hạ quan mới không điều tra kỹ nữa. Đây thực sự là sự sơ suất của hạ quan.
Nghe nói Văn Bân nhận tội với nha huyện? Có chuyện này không? Hồi bẩm Vương sư! Đích thực có chuyện này. Vậy tại sao không dẫn đến Châu Phủ để bổn quan tự mình thẩm vấn? Bây giờ hạ quan sẽ đi làm ngay. Còn nữa… Chuyện quan viên trong sổ sách,
Đều đổ tội cho Phong Kế Xương nhận hối lộ. Hàn biệt giá… Ngươi nghĩ bổn quan nên giải quyết thế nào? Hồi bẩm Vương sư! Tất cả do đại nhân minh xét. Là vì ta… tham ô và nhận hối lộ. Tội nên bị phạt như vậy. Phụ thân…
Lần trước con trai đã hỏi chuyện này, câu trả lời của người là phủ định. Lần này con trai tin phụ thân không phải là tham quan. Thừa Tuấn… Tất cả những việc chưa biết trên thế gian này Sẽ có một ngày được đưa ra ánh sáng. Nhưng bất luận như thế nào…
Con cũng phải giữ vững được lòng chính nghĩa. Đừng để bị cha làm ảnh hưởng. Con hãy nhớ. Phải chuyên tâm học hành. Đem sức lực phục vụ quốc gia. Con hãy đi đi. Con đã bị thương thành ra như thế này rồi, còn muốn đi đâu chứ?
Cha, Phong Thừa Tuấn và Văn Bân vô tội. Bọn họ bây giờ đang cần con. Cha hãy để con ra ngoài cứu bọn họ đi. Con không muốn nhìn thấy huynh đệ của mình phải hy sinh. Chẳng phải con chỉ mới quen biết bọn chúng vài ngày ngắn ngủi thôi sao?
Con làm như vậy có đáng không? Tín nhi… Con đã từng nghĩ cho cha chưa? Ta đã mất đi huynh trưởng của con, nếu mất đi con nữa, con xem làm sao ta có thể sống nữa chứ? Xin lỗi cha, con sai rồi. Con thực sự biết sai rồi.
Trước đây là con không hiểu chuyện. Nghĩ rằng mình đau khổ hơn cha. Nghĩ rằng mình thương đại ca hơn cha. Nhưng bây giờ con đã hiểu rồi. Cha… Cha yên tâm. Con nhất định sẽ biết bảo vệ chính mình. Phong Thừa Tuấn đó
Con còn chưa kịp làm bạn tốt với cậu ta. Cậu ta không thể xảy ra chuyện. Còn có Văn Bân. Văn Bân cũng cần con. Cha… Con xin cha. Đừng kích động… Đừng kích động… Hãy nghe cha nói hết đã. Bây giờ Phong Thừa Tuấn đã được thả rồi.
Văn Bân cũng được giao cho Vương sư thẩm vấn. Vương sư hiện tại là đặc sứ, sẽ bảo vệ tốt cho cậu ta. Con ý… Sau này không được phép lỗ mãng nữa. Hãy ở nhà yên tâm dưỡng thương tốt đi. Sau đó, quay lại học đường tu dưỡng học hành.
Trên đường áp giải đến Châu Phủ, hãy giết hắn đi. Vâng. Điền đại nhân…? Chúc mừng Phong công tử! – Chúc mừng Phong công tử! – Điền đại nhân? – Có oan khiên… – Tôi muốn gặp Văn Bân. Thật không đúng lúc. Nghi phạm Văn Bân
Vừa bị áp giải đến Châu Phủ rồi. Cái gì? Tiểu Mạn…? Tiểu Mạn…?