Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 35 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề Tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 35] Xuống đi. – Có sao không? – Không sao! – Mau đi thôi. – Mau đi thôi, đi thôi. Đuổi theo. Đi! Tiểu Mạn! Công tử! Công tử mau chạy đi. Mục tiêu của chúng không phải tôi.
Tôi có thể ứng phó. – Mau chạy đi. – Sao ta có thể bỏ mặc ngươi được. Ngươi cũng biết mục tiêu của bọn chúng là ta. Vậy nên hãy mau chạy đi. Ta không thể liên lụy đến ngươi được. Vậy chúng ta hãy cùng chết. Không đáng đâu. Hãy mau…
Tôi nói rồi, chúng ta cùng sống cùng chết. Thực ra ta đã gạt ngươi. Ta không đáng để dành tình cảm của ngươi, chứ không nói đến tính mạng. Gạt ư? Gạt tôi gì kia? Thực ra… thực ra ta là con gái. Chả trách… Chả trách… Ta thật là ngốc.
Công tử có sao không? Làm gì vậy hả? – Bân Đệ! – Các ngươi là ai hả? Nào! Đặt lên. Từ từ thôi. Đi! Chuyện gì vậy? Nghe nói xe tù đã bị…bị cướp rồi. Văn Bân sao rồi? Ta đã kéo họ một lúc, rồi một người phát truyền đơn
Đưa Văn Bân đi theo hướng này, nhưng vẫn chưa tìm thấy người đâu. Một người phát truyền đơn? Chuyện này… Nhưng vừa nãy ta thấy thấy Hàn Thắng Trí và Mục Tiểu Mạn cưỡi ngựa rời khỏi hướng đó. Là Mục Tiểu Mạn? Chả trách ta thấy quen quen. [Vũ Lạc Phủ]
Có ai không? Sao hai người lại đến đây? Thì ra là học trưởng. Lại còn giữ “vàng” trong nhà sao? Hôm nay chỗ ta không tiện đón tiếp khách, Có việc gì về học đường rồi nói. Các ngươi có nhìn thấy Văn Bân không? Cậu ấy được Phong Thừa Tuấn cứu rồi.
Tôi nói chuyện riêng với Lôi công tử được không? – Không được Tiểu Mạn. – Đương nhiên là được. Học trưởng cứ thích đùa. – Không phải, Lạc Huyên huynh. – Đi. Cảm ơn công tử đã cứu ta. Cũng cảm ơn ngươi đã cứu Văn Bân. – Tối đó… – Tối đó…
Ngươi nói đi. Tôi biết là ai muốn giết Cố Triết Nguyên. Có chuyện cỏn con mà làm cũng không xong. Thật không ra làm sao. Nhưng thưa đại nhân… Nhưng gì hả? Văn Bân bị thương nặng chưa chắc đã sống được. Hơn nữa, lúc đó Thiếu chủ nhân
Đã cản chúng tôi tiếp tục hành động. – Vậy nên mới… – Thiếu chủ nhân ư? [Tên nghịch tử này] Thế nào? Còn đau không? Đỡ nhiều rồi. Đừng lo! Ta… Ta biết từ lâu rồi. Huynh biết gì kia? Hôm Cố Đại Triệu gặp nạn những gì hai người nói,
Ta đều nghe thấy hết cả rồi. Ta xin lỗi vì đã khiến đệ gặp nguy hiểm. Ta nghĩ kỹ rồi, đệ sớm rời khỏi học đường Vân Thượng sẽ tốt hơn. Nhưng trước giờ ta chưa bao giờ nghĩ đến sẽ vào học đường Vân Thượng gì đó. Cũng không biết là ai
Cố dùng mọi cách dùng mọi chiêu trò lừa tôi vào đó bằng được. Giờ thì tốt rồi. Cuối cùng vẫn bắt ta phải đi. Được! Đi thì đi! Cũng chẳng có gì để mà lưu luyến cả. Đợi khi về nhà tìm ai đó để lấy là xong. Không được. Ta không đồng ý.
Chẳng phải rất bình thường sao? Nếu không ai sẽ trợ cấp cho gia đình, chăm sóc mẹ và em trai ta đây? Ta không cần biết. Ta không đồng ý. Huynh là gì của ta chứ? [Sư đệ] Không sao chứ? Không có gì nghiêm trọng đâu.
Tiểu tử ngươi đang làm gì vậy hả? Thân mật quá nhỉ? Nhìn mà ta thấy cô đơn quá. Cô đơn mà ôm ta làm gì? Tránh xa một chút đi. Hàn Chính Lương bắt đầu truy nã Văn Bân và gia đình đệ ấy rồi. Gia đình tôi ư? Vậy còn mẹ tôi và…
Và tỉ tỉ của tôi chẳng phải nguy hiểm sao? Sư đệ yên tâm, Cha ta đã tìm một nơi tương đối an toàn rồi. Nhiệm vụ cấp bách là để Văn Bân lập tức gặp Vương sư, như vậy mới có thể chứng minh sự trong sạch của đệ ấy Sao?
Ngươi nói Văn Bân là con trai của Tuyết Định Không ư? Đúng là như vậy. Tại hạ đã cho điều tra rất kỹ và cũng đã gặp mẫu thân của Văn Bân. Chả trách ngay từ lần đầu gặp cậu ấy ta đã thấy quen quen. Thì ra là vậy.
Vậy ngươi đã có tin tức gì của Văn Bân chưa? Giờ vẫn chưa rõ tung tích đâu. Phải nhanh chóng tìm ra Văn Bân trước khi Hàn Chính Lương phát hiện ra thân thế của cậu ấy. Đồng thời chứng minh sự trong sạch của cậu ấy.
Nếu bị Hàn Chính Lương phát hiện ra thân thế của Văn Bân thì e là khó giữ được tính mạng. Phong Thừa Tuấn đến rồi. – Vương Sư! – Miễn lễ. Thừa Tuấn, chắc ngươi biết Văn Bân đang ở đâu Mau lên! Mau lên! Mau bao vây chỗ này cho ta. Rõ!
Chuyện này… Vũ Lâm Vệ sao lại ở đây? Phong ca vẫn chưa quay lại. Làm sao bây giờ? Hung phạm Văn Bân quả nhiên ở đây. Người đâu! Mau bắt cho ta. – To gan. – Dừng tay. Đô Úy đại nhân! Hung phạm giao cho đặc sử đại nhân xử lý. Chuyện này…
Đến mệnh lệnh của đặc sử đại nhân mà cũng dám kháng cự sao? Đặc sử đại nhân sẽ đích thân chất vấn Văn Bân. Ngươi quay về bẩm báo như vậy. Hàn Biệt Giá sẽ không trách tội ngươi đâu. – Tuân lệnh. – Đi đi. Đa tạ Lôi thúc thúc. Văn Bân!
Vết thương của ngươi sao rồi? Đỡ nhiều rồi ạ. Trạch Tín! Mau đi tìm một chiếc kiệu ta muốn đích thân hộ tống Văn Bân đến gặp Vương Sư. Vết thương nặng, không cần đa lễ. Cũng may Vương Sư công chính nghiêm minh,
Nếu không Văn Bân đã khó giữ được tính mạng rồi. Nếu không giúp Văn Bân thoát khỏi hiềm nghi, thì trước sau vẫn sẽ khó giữ. Nếu giúp Văn Bân thoát khỏi hiềm nghi phát tán sách cấm… Chuyện phát tán sách cấm là do một mình tại hạ làm.
Người nào làm, người ấy chịu. – Muốn chém muốn giết… – Trạch Tín, im mồm. Tiểu tử nói năng hàm hồ không suy nghĩ, mong Vương Sư thứ tội. Lôi Đô Úy! Ngươi có được một nhi tử trọng tình trọng nghĩa, tính tình ngay thẳng như vậy
Phải thấy tự hào mới phải chứ. Tạ ơn Vương Sư. Chuyện sách cấm ta biết từ lâu rồi. Ta chưa bao giờ nghĩ mấy lời nghị luận đó có chỗ nào không đúng, ngược lại còn thấy ý nghĩa của việc đó rất thâm sâu, rất đáng khuyến khích. Chỉ tiếc
Năm đó Phong Thích Sử và Hàn Biệt Giá liên kết với các quý tộc khác của Vân Châu tấu lên triều đình nhất quyết biến nó thành sách cấm. Khi ta từ Quế Quốc trở về chuyện này đã an định xong. Vương Sư! Người là thầy giáo của bệ hạ
Tại sao không xin bệ hạ hạ lệnh dỡ bỏ lệnh cấm sách. Đúng thế Vương Sư! Theo như hiểu biết của ta về phụ thân người không hề phản đối những ngôn luận của sách cấm. Năm xưa những việc người làm nhất định là có điều gì đó khó nói.
Hàn Đường không phải trò đùa đâu. Chuyện sách cấm không dễ gì thay đổi được. Phụ thân của người và Hàn Biệt Giá là những người khởi xướng. Chuyện sách cấm trước giờ đều giao cho Vân Châu quý tộc và Đô Đốc phủ xử lý.
Châu Phủ và Đặc Sử không có quyền chất vấn. Sở dĩ sách cấm bị gọi là sách cấm có nghĩa là cấm lưu hành, cũng là cấm lưu giữ. Đương nhiên rồi. Vậy nếu… trong nhà Hàn Biệt Giá giấu sách cấm thì có phải ông ta cũng phạm tội không?
Ngươi nói Hàn Biệt Giá lưu giữ sách cấm? Văn Bân! Có còn nhớ trước khi đệ thi lại ta đã bảo đệ mang sách đến Tam Thần miếu đưa cho huynh ấy không? Quyển sách cấm đó? Chính là học trưởng lấy trộm từ Hàn phủ về. Hàn phủ có sách cấm? Thật không?
Hoàn toàn chính xác. Nhưng gia tộc Hàn Thị là danh môn vọng tộc của Vân Châu, Hàn Chính Lương lại là biệt giá của Đô Đốc phủ. Cho dù Vương Sư là Đặc sử đại nhân cũng không thể nào hạ lệnh lục soát Hàn phủ.
Chúng tại hạ là đồng song, bạn tốt của học trưởng, học hữu đến thăm hỏi học trưởng lý do này chắc chắn rất phù hợp. Đúng là đầu óc Lạc Huyên rất nhanh nhạy. Nếu vậy cứ hành động theo gợi ý của Vũ Lạc Huyên.
Mấy vị công tử xin hỏi có việc gì vậy? Chắc đại ca vẫn nhận ra đệ chứ? Lần này chúng tôi đến thăm học trưởng. Mong đại ca bẩm báo giúp. Mấy vị công tử vui lòng đợi cho. Đừng có căng thẳng. Là Lạc Huyên công tử à?
Hàn phu nhân! Đã lâu không gặp. Phu nhân trông vẫn trẻ đẹp quá! Cậu cũng thật là rất hiếu động. Các cậu đến tìm Trí Nhi à? Vâng ạ! Lần trước học trưởng đón tiếp rất nhiệt tình nên lần này chúng tiểu sinh muốn đến cảm ơn.
Phu nhân xem, chúng tiểu sinh còn mang theo rất nhiều lễ vật. Đến thôi, còn mang lễ vật làm gì. Nhưng không may rồi. Trí Nhi không có trong phủ. Không sao ạ! Chúng tiểu sinh đã hẹn trước với học trưởng rồi. Học trưởng sẽ về ngay thôi ạ. Vậy à?
Vậy mời mọi người vào trong. Nào! Mời vào trong. Phu nhân xin dừng bước. – Có chuyện gì vậy? – Người này là Phong Thừa Tuấn. Hàn phu nhân! Lần này tiểu sinh đến đây ngoài việc thăm học trưởng còn muốn tạ lỗi với phu nhân. Chuyện của Hàn tiểu thư
Quả thực tiểu sinh rất xin lỗi. Đừng nhắc nữa. Đa tạ Hàn phu nhân đã hiểu. Biệt Giá phủ không giống chút nào. Đúng là mở rộng tầm mắt. Thôi đi Tử Phong huynh. Quay về ta sẽ dẫn mọi người đến nhà ta thăm quan còn mở rộng tầm mắt hơn kia.
Nhìn chiếc sân này này. Sân nhà ta còn đẹp hơn nhiều. Lát nữa chúng ta đừng có căng thẳng đấy. Tuyệt đối không được để lộ khuyết điểm. Đặc biệt là đệ đấy. Trông ta thế nào? Đừng để mất cảnh giác. Yên tâm. Hàn tiểu thư! Thừa Tuấn huynh!
Chúng ta tránh ra chỗ khác đi. Đúng thế! Một đám bậu xậu không biết xấu hổ. Đi, đi nào. Đi thôi. – Hàn tiểu thư. – Phong công tử. Gặp được công tử thật là vui. Nhìn thấy Hàn tiểu thư tâm trạng tốt thế này ta cũng thấy yên tâm rồi.
Chuyện trước kia, một lần nữa xin lỗi cô. Có những chuyện, không thể miễn cưỡng. Rất cảm ơn Phong công tử, có thể nói chuyện thẳng thắn với ta. Lần này, công tử đến cùng các đường sinh, phải chăng để tìm ca ca ta? Không dám giấu cô,
Chúng ta đến để tìm cách cứu Văn Bân ra. Công tử Văn Bân hiện ra sao rồi? Tạm thời đệ ấy không nguy hiểm. Chỉ có điều… hiện giờ chúng ta cần nhanh chóng tìm được chứng cứ. để rửa sạch tôi danh cho huynh ấy. Ta có thể giúp gì được không?
Tiểu thư đến gặp ta là đã giúp ích được rất nhiều rồi. Huynh đừng đề cao ta như vậy. Phong công tử… Huynh hiện tại… Đã có người mà mình thích chưa? Không biết, cô nương nhà nào, lại có phúc đến vậy? Ta chúc phúc cho hai người.
Hàn tiểu thư xuất sắc như vậy, chắc chắn sẽ tìm được một lang quân như ý. Chuyện sau này, ai mà biết được. Nhưng ta tin rằng, ông trời đã có sự an bài. Hạ quan bái kiến Vương sư. Bái kiến Mạc Tước gia. Người mặc áo đen đó…
Đã tìm kiếm nhiều giờ… từng giao đấu nhiều lần… hạ quan dám khẳng định, hắn không hề nhỏ bé Ngoài ra… kẻ mặc áo đen đó sau khi đâm hạ quan, hạ quan phát hiện trên mu bàn tay phải có một vết thương cũ rõ ràng. Bẩm Vương sư.
Dù Văn Bân không phải là hung thủ giết người, thì cũng không thoát khỏi nghi vấn việc phát tán sách cấm. Vì hắn có thể làm giả, bút tích của sách cấm. Những lời bàn tán phát tán ra, chắc chắn từ hắn mà ra. Tàng trữ, phát tán sách cấm…
Cũng đều là trọng tội. Cần phạt nặng. Nói hay lắm. Nếu tàng trữ sách cấm là trọng tội, vậy Hàn Biệt Giá có cần phải… kiểm điểm mình trước không? Phong Ngôn Võ. Sao ngươi lại nói vậy? Vương Sư, Mạc Tước gia… Hôm nay các đường sinh đi thăm học trưởng,
Đúng lúc học trưởng không có nhà. Vì thế họ đã đi tham quan, phủ của Hàn Biệt Giá. Không ngờ bọn trẻ, lại vào nhầm thư phòng của Hàn Biệt Giá, và phát hiện một số sách cấm. Hàn Biệt Giá. Chuyện này là thế nào? Ta…
Hàn Biệt Giá có vẻ rất ngạc nhiên, xem ra, lời nói của Phong viện trưởng là thật. Hồi bẩm Vương Sư… Hạ quan… chỉ muốn giữ một số chứng cứ… tại phủ mình. Không có ý gì khác. Xin Vương Sư minh giám. Hàn Biệt Giá giữ lại số sách cấm này,
Rốt cuộc muốn chứng minh điều gì? Ta… Nếu dựa theo lời Hàn Biệt Giá… Văn Bân phát tán bàn luận về sách cấm là có tội, vậy Hàn Biệt Giá tàng trữ nhiều sách cấm như vậy, phải chăng tội danh cũng giống Văn Bân? Chưa biết chừng Văn Bân làm như vậy,
Là do Hàn Biệt Giá sai khiến? Ngài nghĩ xem, những cuốn sách đó là bị cấm nhiều năm như vậy, tại sao lại tìm thấy trong thư phòng của Hàn Biệt Giá. – Có đúng vậy không? – Đúng vậy. Vương sư, Mạc Tước gia
Đừng nghe theo lời nói hàm hồ của bọn họ. Bọn họ toàn nói chuyện hồ đồ. Hàn mỗ ta bị các ngươi… và lũ đường sinh của Vân Thượng học đường hãm hại. Nói lời phải có chứng cứ. Hàn Chính Lương. Ngươi là biệt giá của đốc phủ,
Mà lại cả vú lấp miệng em. Chuyện này liên quan đến bộ mặt của… quý tộc Vân Châu chúng ta. Ta nhất định bảo đô đốc xử lý ngươi nghiêm minh. Nhớ khi xưa, Phong Thích Sử và Hàn Biệt Giá, nhất quyết xếp số sách này là sách cấm, tất nhiên,
Đó đều là những chuyện trước kia. Mạc Tước Gia, Mời ngài xem… Nội dung những cuốn sách này, giờ xem ra, không phải đều là tội ác tày trời. Cũng có chút lý lẽ. Tất nhiên, tôi chỉ kiến nghị, cụ thể thế nào, phải do Hàn Biệt Giá tự mình định đoạt.
Số sách này có phải sách cấm hay không, Hàn Chính Lương người nói mà được à? Nếu như… Nếu như Đặc sử đại nhân đã nói vậy… vậy thì… làm theo ý của Đặc sử đại nhân đi. Cần phải để Hàn Biệt Giá triệu tập quý tộc để thương lượng,
Có gỡ số sách này khỏi sách cấm hay không. Vâng. Nếu Hàn Biệt Giá ra quyết định, những người phát tán ngôn luận, cũng không cần phải truy cứu trách nhiệm. Như vậy Văn Bân không sao rồi đúng không? Đúng thế. Không sao là tốt. Vẫn nên phải… Về rồi à?
Tự nhiên một chút đi, dễ nhận ra lắm đó. Được. Sư huynh, Lạc Huyên Quân rất nhớ mọi người. Văn Bân, ta cũng nhớ đệ lắm. Tránh ra, không đến lượt các người. – Bái kiến Vương gia. – Thỉnh an Vương gia. Miễn lễ. Hôm nay, ta nhận được văn bản chính thức
Bởi vì thế gia quý tộc của Vân Châu, đã hủy lệnh cấm sách cấm. Thế nên… Đương triều sẽ không truy cứu chuyện của… Tuyết Định Khôn năm xưa. Trong số các người… có ai là con trai của Tuyết Định Khôn? Đường sinh Văn Bân chính là con trai của Tuyết Định Khôn.
Giống… Con trai của Tuyết Định Khôn lắm. Đa tạ Vương sư. Xin hỏi Vương Sư, tiên phụ là người như thế nào? Trong mắt ta, Tuyết Định Khôn là một người có hoài bão lớn. Hi sinh vì dân vì nước. Một người chính trực và dám làm dám chịu.
Nếu tiên phụ là người như vậy, vậy tại sao bị triều đình ra lệnh xử chết? Năm đó… chủ trương dạy học của Tuyết Đình Khôn, không những nhận được sự ủng hộ của bách tính, mà cũng nhận được ủng hộ của một bộ phận giới quý tộc.
Xét một cách hợp tình hợp lý, đã có sự thay đổi tích cực và sáng tạo cho nền dạy học đương triều. Thế nhưng… trong bản tấu mà ông ấy gửi tiên Hoàng, và một số ngôn luận không phù hợp, lại là một mục đích và lập trường hoàn toàn khác.
Rất tiềm ẩn phản nghịch. Vì thế mới rước tội chết vào thân. Vương sư, tiên phụ bị oan. Khi nào mới có thể công bố chân tướng với thiên hạ? Năm xưa, những người theo ông ấy cũng ôm hận lìa đời, cũng cần phải được đánh giá công bằng lại.
Xin Vương sư làm chủ. – Xin Vương sư làm chủ. – Xin Vương sư làm chủ. Ta đã gửi bản tấu đến Hoàng thượng về chuyện này. Vụ án này chưa đủ chứng cứ, vì vậy bệ hạ hạ chỉ, đề thi đình lần này của Tứ kiệt Vân thượng các ngươi,
Chính là điều tra rõ chuyện này. Hi vọng các người, sẽ có câu trả lời thích đáng cho Hoàng Thượng. Đa tạ Vương Sư. Bệ hạ anh minh. Mấy người các ngươi… có tình nguyện điều tra rõ vụ này cùng Văn Bân không? Ta cho rằng, đề thi đình lần này,
Là đề thi hay nhất. Những gì các ngươi đã học, đều có thể áp dụng vào thực tiễn và kiểm nghiệm. Kết quả các ngươi đưa ra, đều có liên quan đến quá khứ, hiện tại… và tương lai dạy học của Vân Quốc.
Hi vọng các ngươi, sẽ có được thành tích tốt nhất. Nhất định không làm phụ lòng. Đi đi! Vương sư, vụ án lớn thế này… lại oan khiêm lâu thế… giao hết cho bọn họ… e rằng, bọn họ không gánh vác được. Ngươi nên tin vào mình mới đúng.
Cũng nên tin tưởng vào những đường sinh đắc ý của mình. Khó khăn lắm ta mới xin được cơ hội, để rửa nỗi oan khuất cho Tuyết Định Khôn và môn đồ, Nếu ngươi thấy… bốn bọn họ không làm được… Vậy thì hãy tìm người giỏi hơn…
Văn Bân, Phong Thừa Tuấn bốn người bọn họ. Tại hạ vẫn không nghĩ ra được, ai thích hợp hơn bọn họ. Chính vì đề thi quá khó, nên ta tin bọn chúng, chắc chắn sẽ đưa ra được đáp án viên mãn nhất.
Nếu vụ án này, phụ thân ta bị nghi ngờ nhiều nhất, vậy ta sẽ đi hỏi cho rõ ràng. Huynh nghĩ, phụ thân huynh sẽ nói thật sao? Văn Bân. Nếu Phong Thừa Tuấn đã chủ động đi hỏi, có nghĩa là huynh ấy đã hạ quyết tâm.
Chúng ta nên tin tưởng vào cậu ấy. Và càng phải tin vào phẩm đức, tài trí của huynh ấy. Tình thân là khó nhất. Qua được cửa ải này không dễ dàng. Nhưng nếu, cậu ấy đã vượt qua được chính mình, thì chứng minh đã vượt qua được cửa ải đó.
Bước này đã vượt được qua, sau này dù khó đến đâu, đều có thể giải quyết. Hơn nữa, còn có chúng tôi bên cạnh. Tôi sẽ đi triệu tập, tất cả những người có liên quan đến chuyện này năm xưa. Có lẽ họ đã quên mất chi tiết nào đó.
Đỗ Sĩ bị nghi ngờ nhiều nhất. Ta thấy… chắc chắn hắn ta có chuyện gì đó chưa nói ra. Phụ thân, người chịu khổ rồi. Hài nhi bất hiếu. Con trai… Con có điều gì muốn nói sao? Cứ nói đi.. Phụ thân… Vụ án năm xưa của Tuyết Định Khôn…
Bệ hạ đã giao cho chúng con điều tra lại. Con hi vọng, phụ thân sẽ nói ra sự thật. Để chân tướng được rõ ràng. Nếu như cái giá của sự thật… trong vụ án Tuyết Định Khôn… là phụ thân con phải mất đầu. Con sẽ làm thế nào? Con trai!
Trả lời phụ thân đi! Phụ thân! Con đã hạ quyết tâm, nếu phụ thân phạm tội, hài nhi sẽ chịu mọi trách nhiệm. Nhiệm vụ này… cũng là do Vương Sư xin bệ hạ ban cho. mong phụ thân giúp con, giải quyết chuyện này. Xem ra Vương Sư đã quyết tâm rồi.
Vụ án Tuyết Định Khôn… cuối cùng đã có thể đưa ra ánh sáng. Phụ thân! Rốt cuộc là đã có chuyện gì? 20 năm rồi. Nó như một tảng đá… đè nặng lên trái tim ta. Bây giờ cuối cùng đã có thể dỡ nó đi. Phụ thân! Người nên nói ra sớm,
Con nguyện chia sẻ gánh nặng với cha. Thời cơ chưa tới, chỉ làm liên lụy thêm nhiều người. Con là con trai ta! Ta không đành lòng lôi con vào. Nhưng bây giờ xem ra, con không thể không liên can đến vụ án này.
Điều ta có thể giúp con là đem tất cả sự thật… nói cho con biết. Xin phụ thân nói đi! Tuyết Định Khôn viết ra bài tấu vạn chữ. Ông ấy chủ trương, quý tộc, dân thường, phụ nữ… đều được bình đẳng trong giáo dục. Rất nhiều người hưởng ứng và ủng hộ.
Có 20 môn đồ con nhà giàu có… cùng ký tờ tấu đó với ông ấy. Muốn cùng tâu lên bệ hạ. Thế nhưng lại có người vu cáo ông mưu phản. Ta và Hàn Chính Lương ngăn cản chúng giữa đường Ta mở tấu sớ ra xem,
Phát hiện trên đó toàn những lời mưu phản. Tờ sớ lúc đó bị Hàn Chính Lương cầm đi, tâu lên triều đình. Phụ thân! Lúc đó có ai đổi tấu sớ không? Nếu có đổi, thì chỉ có đổi trước khi ta mở tấu sớ ra. Vậy cái chết của Tuyết Định Khôn,
Có phải cha hạ lệnh không? Không phải! Không phải. Vậy là ai? Năm đó, tiên vương giao cho Đô đốc phủ điều tra vụ án này. Nhưng Hàn Chính Lương… ra sức tiến cử ta đích thân điều tra. Lúc đó ta đã ra sức thoái thác. Nhưng ta thực sự không ngờ rằng,
Hắn làm giả văn tự của ta, nên mới gây ra thảm án đó. Năm ấy, phụ thân vừa đến Vân Châu chưa lâu, lực lượng còn mỏng. Hàn Chính Lương liên kết với hào môn địa chủ Vân Châu, uy hiếp phụ thân. Lúc đó, phụ thân đã do dự một chút,
Không đấu tranh đến cùng với chúng. Vì thế… Là Hàn Chính Lương? Đúng vậy. Hắn nắm binh quyền trong tay. Nếu cha không thuận theo, thì còn liên lụy đến nhiều người hơn. Nhất là… Vân Thượng học đường. Phụ thân yên tâm. Hài nhi nhất định điều tra đến cùng. Tốt! Tốt!
Đã từng gặp người này chưa? Chưa! – Đã từng gặp người này chưa? – Chưa. Chưa gặp, Từng gặp người này chưa? Chưa, chưa từng. – Từng gặp người này chưa? – Người này… – Chưa gặp. – Đã gặp chưa? Xin nhìn kỹ cho! Chưa gặp thật. Chưa gặp. Đi thôi!
Lôi công tử! Lần trước may có công tử ra tay trợ giúp. Cố mỗ vô cùng cảm kích. Đây là địa chỉ của người cậu muốn tìm. [Nhà cũ Tử Hạng Châu Tây Khu Lâm] Là ngươi… ngươi… Ngươi muốn làm gì? Hà Sĩ Quân! Ngươi còn không khai thật? Bẩm đại nhân!
Năm đó, là Hàn Biệt Giá… chỉ thị cho tôi đổi tấu chương. Năm ấy, sau khi ân sư viết xong tấu chương, liền cho vào bao phong lại. Ngươi đổi như thế nào? Tôi đã làm một phong bì giống hệt. Lúc xuất phát, giấu trong tay nải.
Khi Phong Thích Sử và Hàn Biệt Giá chặn đường chúng tôi, tôi thừa cơ tráo đổi. Thì ra là vậy. Ngươi đúng là đồ khốn! Tại sao ngươi làm như vậy? Đại nhân! Hàn Biệt Giá… dọa giết hết già trẻ lớn bé trong nhà tôi. Tôi bị ép buộc, đại nhân. Ngươi lại…
Ngươi là đồ khốn! Ngươi mà còn dám nói láo, cẩn thận không giữ nổi cái đầu. Vương Sư! Đây hoàn toàn là lời nói láo của Hà Sĩ Quân. Xin ngài đừng tin lời nói một chiều của hắn. Vương Sư! Tôi bị ép, bất đắc dĩ thôi đại nhân!
Xin đại nhân tha mạng! Tạ ơn đại nhân! Khởi bẩm Đặc sứ đại nhân. Hai tên sát thủ đã khai thật, kẻ ra lệnh cho chúng giết người diệt khẩu… là Hàn Chính Lương Hàn Biệt Giá. Không chỉ có thế… Hạ quan bái kiến Vương Sư! Hàn Biệt Giá sai Từ thống lĩnh…
Sát hại thúc phụ ta, Cố Đại Siêu. Cả người trông quầy và Lang trung của hiệu thuốc. sau đó giá họa cho người rải giấy tờ. Đặc sứ đại nhân! Tiểu Mạn chính mắt nhìn thấy. Người đó sau khi rời khỏi thư phòng của Hàn đại nhân… đã đổi trang phục ban đêm.
Hàn Biệt Giá còn muốn giết tôi để diệt khẩu. Hai ngươi đúng là nói năng hàm hồ. Ngươi nói xem, sao ta phải giết ngươi? Ta giết ngươi thì có lợi gì? Vì tôi và những người đã chết kia… biết bí mật sổ sách của ông. Các vị!
Đây là thủ hạ của Hàn Chính Lương… giao nộp lời khai về việc Hàn Chính Lương tham ô phạm pháp. [Lời khai] [Tào Vũ Giang] [Triệu Thuận Bình] Hàn Biệt Giá! Ông còn gì để nói không? Hàn Chính Lương! Ngươi đúng là tội không thể tha! Tôi xin nhận tội! Cha!
Đặc sứ đại nhân vất vả quá! Phong đại nhân, miễn lễ! Phong đại nhân! Vụ án Tuyết Định Khôn đã sáng tỏ! Hàn Chính Lương đã bị cách chức điều tra. Vụ án này có thể làm sáng tỏ… Phong Thừa Tuấn có công lớn. Phụ thân! Hài nhi đến đón cha đây.
Thừa Tuấn! Việc này con làm rất tốt Phong đại nhân! Ta đã bẩm báo việc này lên bệ hạ! Mời Phong đại nhân về phủ… chờ lệnh của bệ hạ! Đặc sứ đại nhân! Vụ án này là do Phong mỗ bất tài… nên mới khiến Tuyết Định Khôn trầm oan bao năm nay.
Vì thế Phong mỗ cũng không tránh khỏi trách nhiệm. Mong đặc sứ đại nhân tấu bẩm với bệ hạ, phế Phong mỗ thành thường dân. coi như chịu phạt. [Tương lai của Vân Quốc] [là thiên hạ của người trẻ tuổi.]