Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 33 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 33] Phong ca… Có phải tối qua đệ đã uống quá nhiều, say đến nỗi bất tỉnh nhân sự. Vậy… Đệ có nói với huynh điều gì không? Có không vậy? Xem ra chuyện tối qua,

Bân đệ thực sự không nhớ gì rồi. Ta nói với đệ, ta đã từ chối trước mặt Hàn Thục Mẫn rồi, sẽ không đến cầu thân với cô ấy nữa. Tại sao chứ? Bởi vì ta đã thích người khác rồi. Bân đệ cũng quen biết người đó. Là ai vậy?

Bân đệ tại sao lại để ý người ta thích là ai như vậy? Hóa ra Phong ca lại lăng nhăng như vậy. Có mới nới cũ, đứng núi này trông núi nọ. Mắng rất hay. Mẫn Nhi… Mẹ đã chọn được vài tấm vải, để may trang phục cho ngày đại hôn của con.

Con mau đến chọn đi. Mang đến đây xem nào. Thế nào, con gái? Không vừa lòng sao? Con gái…? Rốt cuộc con làm sao vậy? Nói cho mẹ biết đi. Mẹ… Nói đi… Con với Phong công tử sẽ không thành thân nữa. Tối qua huynh ấy đã nói thật lòng với con,

Sẽ không đến cầu thân nữa. Con nói cái gì? Cái tên tiểu tử thối Phong Thừa Tuấn đó nuốt lời rồi sao? Có thật như thế không? Nói mau…! Nó coi ta là ai chứ? Nó coi con gái của Hàn Chính Lương là loại nói muốn cưới thì cưới,

Nói không cưới là không cưới sao? – Cha… – Tiểu thư… – Lão gia…! – Cha… Cha đừng trách Phong công tử. Nếu muốn trách thì trách Thục Mẫn tài hèn ít học, không xứng với huynh ấy. Nó rót cho con canh đường mật gì, mà đến lúc này rồi,

Con vẫn còn nói đỡ cho nó? Đừng nói nữa… đừng nói nữa! Phong Thừa Tuấn… Thể nào Phong gia các ngươi lại chậm trễ đến cầu thân. Vậy mà dám đùa giỡn ta? Được. Đây không phải chuyện của riêng mình con, mà là chuyện của cả Hàn gia.

Liên quan đến thể diện và tôn nghiêm của Hàn gia. Mẫn Nhi… Không sao đâu. Chỉ cần có cha ở đây, không ai có thể ức hiếp được con. Lão gia… Lão gia… Tiểu thư… Không sao. Người chết là ai vậy? Ai lại đầu độc chết nhiều người như vậy?

Đã đắc tội với ai cơ chứ? Tất cả những người bị đầu độc chết ở đây đều có qua lại làm ăn với thúc phụ ta. Không thể nào là kẻ thù của ông ấy báo thù được. Bổn quan cho rằng án mạng hàng loạt này vẫn là từ…

Tên áo đen phân phát truyền đơn kia. Bổn quan đã điều tra rõ, hung thủ là người phát tán sách cấm. Quan phủ sẽ vẽ chân dung hắn, dán ở phía trước cổng thành. Nếu như các người phát hiện thấy tên hung phạm này, thì phải lập tức báo cho quan phủ.

Người báo tin sẽ có trọng thưởng. Tên lưu manh này nếu như biết được, sẽ đi báo thù độc ác như vậy. Cậu không sợ à, thật quá tàn nhẫn. Không phải sao, đúng thế không? Tên hung thủ này một lúc giết nhiều người như vậy, thật sự quá tàn nhẫn.

Đến lúc ấy chúng ta phải đi xem chân dung hắn mới được. Tham kiến đặc sứ đại nhân…! Các vị đại nhân miễn lễ. Vì Vân Châu liên tiếp xảy ra các vụ án mạng, kinh động đến triều đình và dân chúng,

Nên bệ hạ đặc biệt phái ta đến đảm nhiệm chức đặc sứ. điều tra rõ tình tiết vụ án. Mong các vị đại nhân giúp đỡ nhiều. – Vâng…! – Vâng…! Cố đô úy, Lôi đô úy cần tăng cường tuần tra ban đêm. Đề phòng án mạng lại xảy ra tiếp. Vâng!

Bẩm đặc sứ đại nhân! Tên sát nhân này thủ đoạn độc ác mà còn rất sảo quyệt. Hạ quan cho rằng… Hay là để Vũ Lâm Vệ cải trang thành dân thường. khiến cho tên tội phạm buông lỏng cảnh giác. Nếu như vậy thì… Có thể bắt tên hung phạm dễ dàng hơn.

Hàn biệt giá nói có lý. Vậy cứ theo cách của Hàn biệt giá mà làm. Tiếp theo đây mọi người hãy cùng nói ra quan điểm của mọi người về vụ án mạng này. Nhất định phải sớm bắt được tên tội phạm đưa ra trước pháp luật. Phong đại nhân…

Hàn biệt giá có lời xin cứ nói. Ông bớt giở vờ hồ đồ với tôi đi. Chuyện lệnh công tử từ chối cầu thân tiểu nữ… Ông lẽ nào không biết? Tôi cũng tối hôm qua mới biết. Khuyển tử ngu dốt. Vẫn mong Hàn biệt giá tha thứ cho nó.

Phong Thừa Tuấn làm như vậy, khiến Hàn gia ta dính vết nhơ. Hàn biệt giá Tôi thấy rằng giữa khuyển tử Thừa Tuấn và lệnh ái, nhất định là có một vài hiểu nhầm nho nhỏ. Chuyện của người trẻ, kẻ làm cha mẹ như chúng ta cũng không tiện hỏi nhiều.

Hãy để cho hai đứa chúng nó suy nghĩ thấu đáo. Rồi chúng ta sẽ thương lượng tiếp được không? Nhưng tôi đã công bố chuyện hôn sự của hai nhà chúng ta với các đại hào môn quý tộc Vân Châu rồi. Các người giờ trò lật lọng như vậy…

Tôi làm sao đối diện được với mọi người cơ chứ? Hàn biệt giá… Hàn biệt giá…! Nhất định là do lỗi của khuyển tử. Nhưng lỗi sai nhất thời thì còn dễ sửa. Nếu như thành thân rồi, thì lại là lỗi sai cả đời. Như vậy thì không có cách nào sửa được.

Cả đời sẽ không hạnh phúc. Do vậy chuyện quan trọng nhất bây giờ là để cho hai đứa chúng nó suy nghĩ thấu đáo rồi hãy quyết định. Đây là trách nhiệm của hai đứa nó. Cũng là trách nhiệm của hai nhà chúng ta. Hàn biệt giá nghĩ thế nào? Phong đại nhân…

Tiểu nữ không xứng với công tử nhà các người sao? Việc này… Phong gia các người hành sự như vậy. Chỉ một câu xin lỗi của ông, thì có thể biến chiến tranh thành ngọc lụa sao? Phải chịu sự sỉ nhục như vậy… Hàn mỗ… Sẽ luôn ghi nhớ. Sau này…

Nhất định trả lại cho ông gấp bội. Hàn biệt giá…! Hàn biệt giá…! Hôm đó tôi nhìn thấy một người từ thư phòng Hàn Chính Lương đi ra. Sau đó… Liền thay sang bộ quần áo đen. Cô chính là nói người này

Với tên hung thủ vụ án gần đây là có liên quan? Nhưng người này thân thủ cao cường. Tôi đã bị mất dấu hắn. Quan phủ đã công bố tin tức. Nói rằng người phân phát truyền đơn chính là hung thủ. Nếu như để người này lại

Trắng trợn tàn sát những người vô tội khác… Ta sợ… Sẽ bất lợi cho việc giải oan của chúng ta sau này. Hàn Chính Lương đã tìm người giả mạo ta? Vu cáo hãm hại. Ta nhất định sẽ bắt được người này. Cô hành sự phải nhớ thật cẩn thận. Đại nhân đây…

Ngươi hốt hoảng cái gì chứ? Hắn ta mà chết, thì địa vị của hắn ta, sẽ là của ngươi đó. Đa tạ đại nhân tác nguyện. Tối nay… Ta đã mệnh lệnh cho tất cả Vũ Lâm vệ cải trang thành dân thường. Đương nhiên bọn họ sẽ không có binh khí trong tay.

Thuận lợi cho người động thủ. Sau khi tiến hành thuận lợi đừng hiếu chiến. Hãy lập tức rời đi. Vâng! Mấy người các ngươi mai phục ở đây. Mấy người các ngươi… Hỗ trợ Lôi đô úy phòng thủ phố Nam. Còn lại những người khác… Tuần tra tốt cho ta. Còn nữa,

Chuyện này đừng có làm ầm lên. Nhất định phải đợi sau khi tên hung thủ lộ diện, mới được vây bắt. – Hiểu rõ chưa? – Đã rõ. Nhanh, bảo vệ Tổng đô úy đại nhân. Bắt hắn lại cho ta… Bắn tên! Bắn tên!

Cô đi trước đi, việc ở đây giao lại cho ta. Không được. Báo… Báo cáo Lôi đô úy! Hung thủ đã xuất hiện trên phố Nam. Hắn đã đâm làm thương Tổng đô úy. Bản thân hắn cũng bị trọng thương. Hiện đang tháo chạy theo hướng về khu rừng phía Nam.

Nhanh… nhanh dẫn đường. Vâng Đi. Đại nhân là bên này. Đi. Dừng tay… Dừng tay hết lại. Để ta đích thân đi bắt hung thủ. Bắt lấy ta. – Đại nhân. – Đừng qua đây. Không được động thủ. Không được động thủ, tránh ra. Mau đi thôi… Đại nhân, ngài không sao chứ?

Đừng để tên hung thủ chạy thoát. – Mau theo ta.. Đuổi theo… – Vâng – Nhanh… Đuổi theo… – Vâng Nhanh… Đứng lại…! Bên kia…nhanh Nhanh…! Bên này… Nhanh.. Sư phụ! – Đuổi theo… – Con trốn ở đây. Ta đi dụ quan binh. Nhanh lên! Đứng lại…!

Ở bên kia… Đứng lại…! Đuổi theo…1 Đuổi theo…! Đứng lại…! Đứng lại…! Nhanh. Nhanh.. Đuổi theo…! Bẩm báo Lôi đô úy! Tên áo đen đã trốn thoát vào Vân Thượng Học Đường. Ngươi nhanh quay về thông báo với thủ lĩnh. Vân Thượng Học Đường là nơi tu học thanh tịnh.

Không được quấy rối. Lệnh cho hắn mau rút khỏi chỗ này. Tuân lệnh! Nhanh. Thừa Tuấn huynh, Văn Bân.. Hôm nay ánh trăng rất đẹp. Trốn trong phòng chẳng phải rất đáng tiếc sao? Đi nào… đi ngắm trăng thôi! Văn Bân đâu rồi? Bân đệ nói trăng đêm nay rất đẹp.

Có lẽ đã chạy đến nơi thanh tịnh một mình ngắm trăng rồi. Chắc hẳn Văn Bân tối nay đã phải suy nghĩ rất nhiều chuyện. Nhưng mà ta thật sự rất muốn biết huynh hiện tại thuộc loại trạng thái nào? Huynh đừng trêu ta nữa. Có trêu huynh hay không,

Hãy tìm cậu ta hỏi cho rõ. Ta đã chuẩn bị chút điểm tâm thượng đẳng. Đi… vừa ăn vừa nói chuyện. Thật là đáng ghét! Vậy mà lại có ý chung nhân. Huynh ấy sao lại như vậy chứ? Bỏ đi. Bây giờ không phải là lúc lo lắng chuyện này.

Mình phải mau làm cho rõ ràng chuyện của cha. Nhưng mình làm thế nào để điều tra đây? Ngươi… ngươi là ai? Mục cô nương? Cô…? Vừa rồi vẫn có người ở đây, sao lại đột nhiên mất tích rồi? Mau qua bên kia xem. Hai vị công tử…

Xin hỏi hai vị công tử… Có nhìn thấy người mặc đồ đen không? Đi… Chúng ta qua bên kia xem. Đây là ai? Đây… Huynh mau giúp ta, đừng để những hộ vệ kia phát hiện ra huynh ấy. Nào… Hai vị công tử, vừa rồi có tiếng động gì vậy? Đừng hoảng sợ.

Ta ở đây luyện công, tiếng động vừa rồi là do ta từ trên cây nhảy xuống. – Liễu tiên sinh! – Liễu tiên sinh! Đúng rồi, ta ở đây luyện công nãy giờ nhưng không phát hiện ra ai khả nghi cả. Các người không cần lãng phí thời gian ở đây.

Mau đi tìm kiếm ở nơi khác đi. Hai người các ngươi ở đây làm gì vậy? Chúng con đang ngắm trăng. Ngài không cảm thấy phong cảnh ở đây rất đẹp sao? Nếu không ngài cũng không chọn chỗ này để luyện công. Ngắm trăng? Ngắm trăng thì cũng phải chọn thời điểm.

Trời cũng đã muộn rồi. Hai con nên về sớm nghỉ ngơi đi. Hơn nữa… Nếu như các con vi phạm thời gian học tập nghỉ ngơi của học đường, có thể sẽ bị trừ điểm phẩm cách. Chúng con chút nữa sẽ trở về. Nào… Đây… Cô ở đây đợi tôi chút.

Ta đến Phúc Trạch Đường lấy thuốc cho cô. Đúng rồi. Cô nhớ đừng phát ra âm thanh. Nào…! Mang hộp thuốc tới đây. Trạch Tín huynh chính là tên tội phạm bị quan phủ truy nã gắt gao nhất. Ta sớm đã biết rồi. Phá cửa ra cho ta. Các người muốn làm gì?

Gan cũng to quá rồi! Lên… Nhanh… Chặn lại hết cho ta. Không được động đậy. Không được động đậy. Các ngươi muốn làm gì? Sau khi đi vào, mỗi một ngóc ngách đều phải kiểm tra kỹ càng cho ta. Tuân lệnh! [Phúc Trạch Đường]

Hàn biệt giá.. Ngươi… ngươi có phải điên rồi không? Hàn Chính Lương, ngươi vô thiên vô pháp, chống lại lệnh vua. Lại dám dẫn quân binh vào Vân Thượng Học Đường? Ta nói cho các ngươi biết… Hôm nay từng ngõ ngách của Vân Thượng Học Đường của các ngươi,

Hàn mỗ đều phải khám xét. Hàn biệt giá lộng hành ngang ngược như vậy. Lẽ nào…? Không sợ Vương Sư trách tội sao? Nực cười. Hàn mỗ phụng mệnh Vương Sư truy bắt tội phạm truy nã Có gì sai chứ? Tên hung thủ tội ác tày trời.

Không những ác ý phát tán sách ngôn luận cấm, còn đâm thương vào Vũ Lâm vệ Tổng đô úy Cố Triết Nguyên. Gan to tày trời. Hiện giờ hung thủ đang trốn trong Vân Thượng Học Đường của các người. Nếu như các người hôm nay không để Hàn mỗ lục soát,

Vậy thì đã chứng minh… các người biết hung thủ đang ẩn trốn trong Vân Thượng Học Đường. Đây là tội chém đầu. Đường sinh của Vân Thượng Học Đường nhiều như vậy, Hàn biệt giá làm sao xác định được ai là hung thủ? Hung thủ bị chúng ta truy đuổi dọc đường.

Hiện đã bị trọng thương. Ai là hung thủ kiểm tra sẽ biết ngay. Các vị hôm nay đừng khách khí. Chúng ta hãy cũng nhau hưởng thụ cảnh trăng rằm này. – Nào… – Kính học trưởng… nào… nào! – Kính học trưởng! – Kính học trưởng!

Đa tạ học trưởng đã chiêu đãi thịnh soạn. Thân là học trưởng… Chuyện ngày trước không nhắc tới nữa. Thực ra nên tụ họp với mọi người sớm hơn. Đây mới đúng là học trưởng của chúng ta. Nào… Nào… nào… nào! Nào, thử cái này đi.

– Văn Bân đến rồi. – Sao bây giờ mới tới? Phong Thừa Tuấn đâu rồi? Văn Bân… Phong Thừa Tuấn không tới sao? Làm gì vậy? – Gì vậy? – Đến đây nào, các vị… Mục cô nương, cô ấy đang gặp nguy hiểm. Không có thời gian giải thích với huynh nữa.

Đi nào… Cô ấy ở bên này. Tiểu Mạn… Tiểu Mạn… Tiểu Mạn, cô không sao chứ? Có chuyện gì vậy? Tôi đi Phúc Trạch đường lấy thuốc thì phát hiện lệnh tôn đang dẫn quân tìm hung phạm ở học đường. Sau đó nghe ông ta nói,

Hung thủ phát sách cấm ở bên ngoài. Rồi nói hung thủ bị truy sát dọc đường và bị thương nặng. Tôi liền cảm thấy người ông ấy nhắc đến là Mục cô nương. Kiểm tra kỹ cho ta. Bên kia. Kiểm tra bên kia. – Vâng… – Vâng…

Hai người đi kiểm tra phía trước cho ta. Còn những người khác đi cùng ta qua bên này. Bây giờ chỉ có huynh mới cứu được cô ấy. Hai người ở lại đây. Đừng phát ra tiếng động. To gan! Hàn công tử…! Các người lại dám xông vào Vân Thượng Học Đường?

Chúng tôi phụng lệnh Hàn biệt giá, đến tìm tội phạm. Tội phạm thì ta không nhìn thấy, ngược lại lại thấy lũ người các ngươi, làm phiền bổn công tử đọc sách. Công tử bớt giận…! Chúng tôi sẽ lập tức rút ngay. Đi, đi tìm chỗ khác. Vậy bây giờ phải làm sao?

Trốn được mùng một cũng không trốn nổi hôm rằm. Tình hình hiện tại như vậy, nếu huynh tin tưởng ta thì hãy giao cô ấy cho ta. Học trưởng đối với Mục cô nương một lòng chân tình. Giao cho huynh đệ đương nhiên yên tâm.

Nhưng hiện tại cô ấy bị thương nặng như vậy. Huynh phải mau trị thương cho cô ấy. Yên tâm đi. Khi về đến nơi ta sẽ trị thương cho cô ấy. Được. Vậy đệ giao cô ấy lại cho huynh. Hai người phải thật cẩn thận.

Đệ mau đi đến hoa viên thông báo cho Thắng Hùng bọn họ, để bọn họ chuẩn bị ứng phó. Được, vậy đệ đi trước nhé. Cẩn thận. Chúng tôi phụng mệnh Hàn biệt giá đến truy bắt tội phạm truy nã. Hi vọng mọi người phối hợp. Bây giờ mọi người hãy đứng thẳng.

Cởi quần áo của các người xuống. Cởi quần áo? Chúng tôi muốn kiểm tra xem ai bị thương. Việc này… Dựa vào cái gì chứ? Các người xông vào Vân Thượng Học Đường, vốn dĩ đã vi phạm lệnh vua. Hỗn xược! Các người như này là vô thiên vô pháp.

Đại thần sẽ trừng phạt tội của các ngươi. Các người bây giờ muốn cởi quần áo của chúng ta. – Chính là làm nhục chúng ta. – Đúng… Cút khỏi học đường, trả lại sự tôn nghiêm. Không cởi… Cút khỏi học đường, trả lại sự tôn nghiêm. Chính là không cởi.

Câm mồm cho ta. Câm mồm? Dựa vào cái gì chứ? Tôi phản đối. Tôi phản đối việc các người đến quấy rối trật tự học đường. Tôi phản đối việc các ngươi xúc phạm nhân thân đường sinh. Đánh người… Tại sao lại đánh người? Ngươi dựa cái gì mà đánh người?

Ngươi vẫn còn cười? Coi thường cái chết sao? Người đâu…? – Đánh ta sao? – Cởi quần áo hắn ta cho ta. – Tuân lệnh. – Vô pháp vô thiên. Vô pháp vô thiên. Gan của các ngươi quá to rồi. – Mau dừng tay lại. – Các ngươi làm cái gì vậy?

Các ngươi còn đánh người? Vẫn cười sao, đánh cho ta. – Đánh người rồi… – Dừng tay… – Đừng đánh nữa. – Các ngươi sao có thể đánh người chứ? – Dựa vào cái gì chứ? – Đúng là vô pháp vô thiên.

– Dựa vào cái gì mà đánh người chứ? – Dừng tay… – Đánh mạnh vào. – Tất cả dừng tay…! Kẻ nào vậy? Đứng lại…! Đứng lại…! Đuổi theo…! Đứng lại…! Nhanh…! Đứng lại…! Bên này… Nhanh… – Đứng lại…! – Mau đuổi theo…! Đứng lại…! Bên này… Không được chạy…! Nhanh…!

Mấy người các ngươi đi vào trong. Còn lại đi theo ta. Vâng. Phong ca… Sư huynh… Nhanh vào đi. Đây… Sư huynh, đây chính là người mà Vũ Lâm vệ muốn bắt sao? Hiện tại Hàn biệt giá đã dẫn Vũ Lâm Vệ xông vào học đường rồi.

Đường sinh đều bị bắt lại rồi. Còn cưỡng ép cởi trang phục kiểm tra. Cởi? Bên này… bên này… Kiểm tra cho ta. Tuân lệnh. Làm gì vậy? Dừng tay. – Thả ta ra… – Phòng của Phong thứ sử công tử.

– Các ngươi làm cái gì vậy? – Các ngươi cũng muốn xông vào sao? Hàn biệt giá có lệnh Kiểm tra nghiêm ngặt, không được bỏ qua bất cứ người nào. Vâng…! – Làm sao đây? – Nếu như chúng ta không lộ diện Ba vị tiên sinh sẽ gặp nguy hiểm. Nhưng mà…

Không thể để bọn họ phát hiện Trạch Tín là người truyền đơn, bị truy nã. Lệ tiên sinh…! Không ngờ thân thủ của ngài lại lợi hại như vậy. Như nhau thôi. Hay là để ta ra đó? Huynh muốn giả dạng phạm nhân bị truy nã? Không được.

Lúc sư huynh đi phát đơn lần đầu tiên, chính là buổi tối tại lễ nhập học đó. Cả tối hôm đó huynh đều ở học đường. Huynh mà làm như vậy sẽ bị bại lộ đó. Hay là để đệ đi? Không được. Bọn họ muốn đệ cởi trang phục kiểm tra.

Vẫn là để ta đi cho. Trong số chúng ta, tôi là người thích hợp nhất. Không được. Chúng ta nhất định có thể nghĩ được cách tốt hơn mà. Không còn cách nào khác đâu. Việc không thể chậm trễ. Ba người này nhất định là đồng phạm của hung thủ.

Nhanh… nhanh đi bẩm báo Hàn biệt giá. Tuân lệnh! Đừng đánh nữa. Các ngươi muốn tìm hung thủ sao? Chính là ta đây. Đưa đi cho ta. [Phủ Nhị Xá] Phong ca… Bọn đệ sẽ đi cùng huynh. Bân đệ… Lấy đại cục làm trọng. Đưa đi. May mà… Báo…!

Bẩm đại nhân thuộc hạ đã bắt được hung thủ về quy án. Bắt nhầm rồi. Nhầm rồi. Chính là ngươi? Chính là đường sinh, Phong Thừa Tuấn. Hàn biệt giá… Hiểu lầm. Nhất định là hiểu lầm rồi. Phong công tử phẩm chất ưu tú, học vấn xuất chúng.

Hắn làm sao có thể làm ra cái chuyện truyền bá tin nhảm, coi mạng người như cỏ rác chứ? Nhầm rồi. Bắt nhầm rồi. Cảm ta Phong Viện trưởng đã yêu quý. Học trò một mình làm một mình chịu. Không muốn liên lụy đến học đường. Không phải…ngươi…? Hàn biệt giá…!

Ngoài hai quyển này ra, vẫn còn vết máu bên ngoài quần áo. Tôi còn có thể đưa ra nhân chứng. Nhân chứng? Là ai? Buổi tối hôm lễ nhập học, tôi có đến quý phủ để phát tán sách cấm. Đường sinh Cố Tử Minh,

Còn có Lâm Bính Thân, bọn họ đều nhìn thấy tôi. Bọn họ có thể làm chứng. Được… Người đâu? Gọi Lâm Bính Thân và Cố Tử Minh đến đây. Tuân lệnh! – Đại nhân…! – Đại nhân…! Ta hỏi các ngươi, buổi tổi hôm lễ nhập học,

Các người có nhìn thấy Phong Thừa Tuấn xuất hiện tại Hàn phủ không? – Nhìn thấy không? – Huynh nói đi. – Huynh nói đi. Nói! Bính Thân huynh… Tử Minh Huynh… Cứ trả lời sự thật. Tối hôm đó chúng tôi… Hình như… Có nhìn thấy Thừa Tuấn huynh tại phủ.

Đồ khốn các ngươi. Ta có dạy các ngươi bán đứng đồng môn bằng hữu không? Không có. Vậy tại sao các ngươi…? Huynh ấy muốn học trò nói vậy. Ta… Hàn biệt giá… Cứ coi như Phong Thừa Tuấn tối đó có đến quý phủ. Vậy làm sao có thể chứng minh

Sách cấm là do cậu ta phát chứ? Đúng vậy. Chúng tôi chỉ là nhìn thấy Thừa Tuấn huynh thôi. Chứ không nhìn thấy huynh ấy… – Phân phát sách cấm. – Im mồm hết cho ta. Thế đây là cái gì chứ? Nhân chứng, vật chứng đều nằm trong tay ta.

Hung thủ cũng đã thừa nhận tất cả hành vi phạm tội của hắn. Các người vẫn nói lời thay cho hắn sao? Người đâu? Đưa tên hung thủ này vào đại lao cho ta. Đợi ngày xét xử. – Tuân lệnh! – Không… Đợi đã… Phong Thừa Tuấn…

Ngươi lật lọng chuyện hôn sự với Mẫn nhi, ta thật sự rất tức giận. Nhưng chuyện này tuyệt đối không phải lấy việc công báo thù tư. Bởi vì ngươi đã vi phạm quốc pháp. Là tội phạm triều đình. Ta tuyệt đối không thể xử nhẹ ngươi được.

Lần này kể cả Phong Kế Xương thậm chí cả Vương Hạo Chân, cũng không cứu nổi ngươi.