Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 09 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 9] Sao lại không giống nhau chứ? Bọn họ có nền tảng tốt hơn đệ. Cái này không liên quan gì đến nền tảng cả. Bọn họ muốn đầu cơ trục lợi. Bình thường thì không chăm chỉ đọc sách
Trước khi kiểm tra, bây giờ muốn học cách nhanh nhất để thành công sao? Sao huynh biết bọn họ hàng ngày không chăm chỉ? Hơn nữa muốn học hỏi thì không bao giờ là quá muộn. Mọi người đều là đồng môn cần phải giúp đỡ lẫn nhau.
Ta không muốn lãng phí thời gian cho bọn họ. Huynh biết vì sao mọi người không muốn ở gần huynh không? Tại sao mọi người lại không nói trực tiếp với huynh? Rõ ràng huynh không hung dữ như sư huynh nhưng thậm chí còn bị xa lánh hơn. Huynh không dạy hả?
Huynh không dạy, đệ sẽ dạy. Chúng ta phải ngậm môi một cách tự nhiên tay trái đặt ở đây tay phải đặt ở đây. Sau đó thì… Môi dưới đặt ở đây thổi vào cạnh dưới của cái lỗ này. Hướng xuống phía dưới để thổi. – Như thế này à? – Đúng rồi.
Thượng phẩm. Ta rốt cuộc đã đợi được rồi. Rốt cuộc cũng đã đợi được đến ngày này. Tuy rằng thổi sáo không hay lắm nhưng ta đã cho thêm trò ấy điểm số về tính chủ quan. Lôi Trạch Tín đã vượt qua được rồi. Không miễn cưỡng quá chứ. Không miễn cưỡng.
Không miễn cưỡng chút nào cả. Ta nhìn thấy Lôi Trạch Tín có tiến bộ lớn. Xem ra Phong Thừa Tuấn và Văn Bân ở cùng Phổ Nhị Xá đã có ảnh hưởng lớn đến Lôi Trạch Tín. Theo phản ứng của các học trò Văn Bân và Lôi Trạch Tín mấy hôm nay
Đã triệt để cải biến, đã có tiến bộ rất lớn. Việc tốt. Hi vọng tất cả đường sinh đều có tinh thần học tập như vậy. Lôi Trạch Tín đã tốt lên cũng là do Vân Thượng chúng ta có cách dạy tốt. Chúc mừng Phong viện trưởng. Cùng nhau vui mừng.
Nói như vậy, thời gian quan sát Văn Bân và Lôi Trạch Tín đã kết thúc rồi. Cái đó còn phải hỏi sao? Thời gian quan sát Văn Bân và Lôi Trạch Tín kết thúc rồi. Nhanh thế à? Nghe nói Phong Thừa Tuấn đã giúp đỡ hai người đó rất nhiều.
Một công tử tự cao tự đại một tiểu tử nghèo còn có cả Lôi Ngạo bọn họ lại có thể ở cùng nhau còn giúp đỡ nhau nữa. Đây thật là chuyện nực cười. Các huynh biết điều đó có nghĩa là gì không? Phong Thừa Tuấn từ bỏ không ở Thượng Phòng
Lại đi chen chúc ở cùng Văn Bân và Lôi Trạch Tín. Điều đó có nghĩa là hắn ta muốn thách thức với quy tắc của Vân Thượng. Muốn chọc giận ta. Hơn nữa, hắn đã thành công được bước đầu tiên. Phong ca đệ và sư huynh đã qua thời gian quan sát rồi.
Đa tạ huynh đã giúp đỡ. Không cần cảm ơn. Hai người cũng rất giỏi. Sư đệ nếu ta không phối hợp với đệ đệ có thể thành công không? Đương nhiên, sư huynh chắc chắn có công rồi. Huynh xem hiện giờ huynh đã thay đổi rồi đệ cũng mừng cho huynh.
Đệ muốn ta thích thế này à? Không phải do đệ cứ quấy rầy ta ta sẽ không như thế này. Dù sao thì tâm nguyện của đệ cũng đạt được rồi, sau này đừng quấy rầy ta nữa. Ta cũng sẽ không chơi đùa với đệ nữa.
Sao lại thành chơi đùa với đệ rồi? Sư huynh, huynh xem hiện giờ huynh đẹp trai như thế… Đẹp trai để làm gì? Vừa mới thoát khỏi thời kỳ nguy hiểm Trạch Tín huynh lại trở lại nguyên hình rồi à? Huynh nhiều lời quá.
Ta đến đây không phải vì muốn đấu võ miệng với huynh. Ta tìm đại tài tử Văn Bân có việc cần thương lượng. Văn Bân, mời. Không. [Chính lúc đó] [một mỹ nam anh tuấn, tiêu soái] [hào phóng, phong lưu từ trên trời bay xuống] [ôm nữ tử vào trong lòng.]
[Trong mắt của nam nhân] [nàng chính là bông hoa tươi đẹp nhất] [tỏa ra ánh sáng rực rỡ nhất.] [Tất cả những gì đẹp nhất đều phải trầm trồ với sắc đẹp của nàng.] [Nàng chính là vẻ đẹp trên thế gian không gì so được.] [Sắc đẹp chim sa cá lặn]
[hoa nhường nguyệt thẹn.] [Nhân duyên của bọn họ sẽ bắt đầu từ đây sao?] Dừng tay. Yên tâm đi. Hắn không phải là đối thủ của ta. Bất luận võ công của ngươi có cao cường đến đâu thì ái tình đều có thể chống lại được. Người Tịch muội thích là ta.
Tên tiểu tử không biết điều chịu chết đi. Làm đi. Các người tôn trọng ta một chút được không? Tình cảm của ta là do ta tự mình làm chủ. [Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ, tập 4] Văn Bân công tử cuối cùng cũng hoàn thành tập 4 rồi.
Tập này sẽ không thuộc về một mình Văn Bân có hiểu không? Hiểu ạ, hiểu ạ. Vậy ngài muốn chép thành bao nhiêu phần? Chúng ta sẽ nói đến việc chia tiền trước đi. Đương nhiên rồi. Chúng ta sẽ chia 5 – 5. Vậy thì có ý nghĩa gì đâu.
Chia 3 – 7 mới được. Như thế làm sao được. Lạc Huyên công tử lao lâm khổ tứ bỏ nhiều công sức như vậy, ta…ta làm sao có thể để Lạc Huyên công tử lấy ba phần được chứ. Ông 3 ta 7. Không cần phải ngại. Ta ba phần sao?
Tuyên truyền, lôi kéo khách hàng ta đều làm xong hết rồi. Ông chỉ là cung cấp địa điểm cộng với chép chữ thôi mà. Có hiểu không? Ta…hiểu rồi. Hiểu rồi… Đệ muốn làm buổi họp ký chữ. Vừa mới qua được thời gian quan sát đệ lại thế này
Bị thầy giáo biết thì phải làm sao? Ngày mai không phải là ngày tự do sao sẽ không vấn đề gì đâu. Huynh yên tâm đi. Đợi xong việc này, đệ nhất định sẽ nghiêm túc học hành. Chỉ lần này thôi nhé.
Nếu sau này đệ có vấn đề về tiền bạc thì hãy đến tìm ta. Chỉ lần này thôi. Đệ muốn lấy thân phận thư sinh đến gặp độc giả sao? Đương nhiên là không rồi, Lạc Huyên Quân sẽ giúp đệ cải trang. Biểu cảm xấu chết đi. Chả thú vị gì cả.
[Nam Nhai Tập Thị] [Mộ Lai Thư Quán] Để ta xem có phải Bạch công tử đến rồi không? – Đừng chen chúc. – Cho ta xem với. Nhiều người thế à. Vũ công tử. Tiểu thư, dè dặt một chút. Hàn tiểu thư, cô đến rồi à?
Bạch công tử thực sự đã đến rồi à? Hôm nay là ngày hội ký tên của huynh ấy đương nhiên là phải đến rồi. Tốt quá. Ta rất sùng bái huynh ấy. Hơn nữa ta rất thân với huynh ấy. Thật sao?
Vậy huynh có thể lấy giúp ta một tờ giấy có chữ ký không? Đương nhiên là… có thể. Bây giờ ta sẽ đi mời Bạch công tử ra đây. Đi. Đến thì cũng đến rồi, sợ gì chứ? Sao ta biết được có nhiều người như thế. Ta sẽ không bị nhận ra chứ?
Bộ dạng hiện giờ của huynh đến ta cũng sắp nhận không ra rồi. Đừng nói người khác sẽ nhận ra. Mau đi thôi. Bạch công tử đến rồi. Nhị vị công tử khí chất ngời ngời. Mọi người đừng chen chúc. Nào, mời hai vị công tử qua bên này. Đừng có vội vàng.
Từng người một, từ từ thôi. Mời hai vị ngồi. Tôi sẽ đi rót nước cho hai vị. Râu của Bạch công tử thật thu hút người khác. Cơ hội hôm nay rất hiếm có câu hỏi gì thì mau hỏi đi. Bạch công tử sẽ giải đáp từng câu một. Ta…ta…
Ta có câu hỏi. Mời Hàn tiểu thư hỏi. Xin hỏi Bạch công tử thích những cô gái như thế nào? Ta thấy mỗi cô gái đều có sắc đẹp của riêng mình. Ta cảm thấy… Vừa thanh lịch vừa xinh đẹp, xuất trần tuyệt tục, thông minh, lương thiện, như thế là tốt nhất.
Ta cũng muốn, ta cũng muốn. [Lễ ký tên] Có phải ta không đủ xinh đẹp không? Nếu như Hàn tiểu thư không xinh thì ở trong Vân Quốc này chẳng tìm thấy cô nương nào xinh đẹp nữa. Vậy sao Phong công tử không đồng ý nhận túi của ta?
Có thể trong lòng huynh ấy đã có người khác rồi. Không thể nào. Tiểu thư nhà tôi đã từng hỏi rồi. Trong lòng Phong công tử không có ai cả. Cái này mà các người cũng hỏi rồi à? Đúng thế. Ta muốn nói nếu như trong lòng huynh ấy có cô gái khác
Vậy thì ta sẽ không lãng phí những nỗ lực đó. Đã hỏi rồi mà huynh ấy vẫn không có phản ứng gì sao? Thật là một khúc gỗ. Xem ra phải nghĩ cách để đánh động huynh ấy mới được. Vũ công tử… Ta đến là để hỏi cách đánh động huynh ấy,
Huynh có cách gì không? Cách thì tất nhiên là có. Không khó để bắc một cây cầu Ô Thước cho hai người. Cầu Ô Thước, vậy chẳng phải sẽ phải đợi rất lâu sao? Hơn nữa, Học Đường chắc chắn sẽ không cho huynh xây nó. Ta chỉ lấy ví dụ thôi.
Vậy cầu Ô Thước là gì? Thư tình. Nhưng mà Thục Mẫn tài sơ học thiển… Cô có thể tìm người viết giúp cô. Thư tình cũng có thể viết thay sao? Đương nhiên rồi. Mọi thứ đều có thể thay thế chủ yếu xem cô có thể trả nổi tiền hay không.
Không sao, cứ việc ra giá đi. Bân đệ lễ ký tên hôm nay có thành công không? Rất thành công. Vậy sao đệ lại buồn bã thế? Mệt một chút. Bân đệ bắt đầu từ ngày mai phải chính thức bắt đầu học hành. Đệ đã hứa với ta rồi đó.
Sao sư huynh vẫn chưa quay về nhỉ? Cả ngày nay đều không gặp huynh ấy. [Con phải ở lại Học Đường đến vòng sơ khảo.] [Nói như vậy] [con phải làm Văn Bân cả đời rồi.] [Đương nhiên là không rồi.] [Nếu như bị Học Đường đuổi học]
[thì cả đời này sẽ không được tham gia thi cử] [chứ đừng nói đến vòng sơ khảo.] [Bây giờ] [chỉ còn cách hai chúng ta phải cùng nhau nỗ lực.] [Đây là những ghi chép kiến thức ở Học Đường] [đệ phải nắm bắt được nó.]
[Nhất định phải trở thành người đủ điều kiện.] [Chờ đến khi có cơ hội phù hợp] [chúng ta sẽ đổi lại thân phận.] [Tỉ, yên tâm đi.] [Đệ nhất định sẽ nỗ lực.] Dư tiên sinh đây là những dược liệu học trò cần lĩnh trong tháng này.
Nhân trần, cốt khí củ, cây mần tưới, bạch hoa xà thiện thảo. Tạm thời không thể lấy được. Tại sao? Gần đây những vị thuốc này cực kỳ thiếu giá thuốc tăng cực nhanh. Học Đường của chúng ta phải giữ lại những vị thuốc này để phòng lúc cần thiết.
[Làm thế nào bây giờ?] [Văn Bân sẽ phải ngừng thuốc sao?] Văn Bân. Lễ ký tên đã thành công như thế huynh không làm một bữa tiệc mừng à? Thật keo kiệt. Huynh có thể đem thù lao của tập 5 đưa trước cho ta được không?
Huynh thật là không có đầu óc kinh doanh. Vật có hiếm thì mới quý. Nếu mà ra tập 5 sớm như vậy thì sẽ bị rớt giá đó. Phải để cho độc giả của huynh chờ sốt ruột mới xuất bản. Còn làm thế nào được nữa ta hiện giờ rất cần tiền.
Trùng hợp quá chỗ ta đang có một cơ hội kiếm tiền lớn hơn muốn giới thiệu cho huynh. Thù lao rất lớn. Nhưng ta cũng biết huynh có rất nhiều nguyên tắc. Ta sợ huynh sẽ không nhận làm việc này. Việc gì? Việc huynh làm giỏi nhất. Viết thư tình. Viết thư tình?
Ta chưa từng viết thư tình. Thoại bản huynh còn viết được thì thư tình đã là cái gì? Có giống nhau đâu. Giống. Viết cho ai? Việc này huynh sẽ thương lượng với người thuê huynh. Nghe nói cô ấy muốn viết thư tình cho một vị công tử nhanh nhẹn.
Ta đường đường là một nam nhi sao có thể viết thư tình cho nam nhân được. Như vậy kỳ quái quá. Tâm tư của nam nhân này còn thận trọng hơn cả nữ nhân. Hơn nữa, trong thoại bản của huynh kịch của cô nương còn hay hơn nhiều kịch của nam nhân.
Nếu như huynh vẫn không đồng ý ta sẽ đi tìm người khác vậy. Ta nhận, khi nào đi gặp mặt người thuê ta? Ta cố gắng sắp xếp sớm. Nói đi. Các người muốn biểu đạt suy nghĩ gì? Chính là không muốn để huynh ấy biết
Thư là do tiểu thư nhà tôi viết cho huynh ấy. Các người nghĩ kiểu gì vậy như vậy chẳng phải là mất công viết sao? Không được như thế. Huynh khiến cho huynh ấy hiểu được tâm ý của ta nhưng mà lại không thể nhận ra được là ta viết. Nhưng mà
Cũng không thể không nhận ra là ta viết. Chính là muốn huynh ấy có thể đoán ra một chút là ta đã viết thư. Nhưng lại không thể cho huynh ấy đoán ra là ta viết. Vì thế… Cần biết hay là cần không biết? Biết nhưng cũng không biết.
[Ánh mắt của huynh ấy thu hút người như thế?] [Đôi khi âu sầu và lo lắng.] [Đôi khi lại nhẹ nhàng như nước.] Làm gì có ánh mắt nào thu hút đến thế. Đuổi theo. Đừng động đậy. Ở bên đó. Sao lại là ngươi. Chính là tiểu sinh, Văn Bân.
Đại nhân, ngài đang làm gì thế? Đại nhân, thân hình của anh ta không giống. Văn Bân công tử gần đây Vân Châu không yên bình đề nghị công tử ban đêm hạn chế đi ra ngoài đường. Đa tạ đại nhân nhắc nhở. Công tử có phát hiện người nào đáng nghi
Từ đây chạy qua đó không? Vừa rồi hình như cũng nhìn thấy một bóng đen nhưng thoáng cái đã không thấy rồi. Ta không nhìn rõ. Lục soát. Bên đó, bên đó có động tĩnh. Tiếp tục lục soát cho ta. Giờ mới về à? Tan học đã không nhìn thấy đệ.
Đệ đã đi đâu? Đệ đi đến đường Nam một chuyến. Đệ đi tìm Mục Tiểu Mạn cô nương sao? Huynh nghĩ đi đâu đấy? Đệ tránh cô ấy còn không được kìa. Sao có thể chủ động tìm cô ấy. Hơn nữa đệ cũng tự mình biết mình.
Điều kiện của đệ không xứng với Tiểu Mạn cô nương. Văn Bân, không cần phải tự ti. Với tài hoa của đệ, nhất định sẽ xứng với Tiểu Mạn cô nương. Hai người cũng đã đến tuổi thành thân. Tình cảm nam nữ cũng là điều bình thường. Nói như vậy…
Phong ca cũng đến tuổi thành thân rồi cũng sẽ cùng với nữ tử “hoa tiền nguyệt hạ” rồi. Đó là điều tự nhiên. Sao thế? Không sao. Sư huynh, huynh về rồi à? Hai ngày nay huynh đi đâu đấy? Sư đệ. Cảm ơn đệ. Cảm ơn đệ sao?
Cảm ơn đệ quan tâm ta. Sư huynh, huynh đừng có mà gây chuyện ở bên ngoài để bị đuổi học đó. Yên tâm. Dĩ tử vi tương. Dĩ vọng vi thường. Túy dĩ nhập phòng. Dĩ dục kiệt kỳ tinh. Dĩ hao tản kỳ chân. Bất tri trì mãn. Khởi cư vô tiết.
Cố bán bách nhi suy dã. Sư huynh huynh cảm nhận được gì rồi? Cảm nhận được gì chứ? Phong ca đang quan tâm đến huynh. Huynh cảm nhận đi. Sẽ có lợi đó. Bân đệ. Đệ giúp ta tham mưu một chút bức thư này viết gì thế? Ai viết cho huynh đó?
Không biết, bức thư này cũng rất kỳ quái nên ta mới bảo đệ xem giúp ta. Để đệ xem nào. Nếu Mẫn và Quân chưa từng tình cờ gặp gỡ… Cái này… Sao có thể thế này? Thế này là thế nào? Thế này…thế kia…đều là như thế…
Đệ thấy bức thư này là viết cho ta sao? – Đương nhiên rồi. – Tại sao? Thư được gửi cho huynh mà. Bức thư này thật kỳ lạ. Ta không thể đoán trước được. Đây không phải là bức thư bình thường đây là một bức thư tình. Thư tình?
Sao đệ biết là thư tình? Không phải viết trong đó sao? Tình cờ gặp gỡ. Người viết thư thật nông cạn. Viết thư mà cứ như giải đố vậy. Nói linh tinh. Đây là một bức thư tình thực sự. Đến tên cũng không có thì thư tình còn có ý nghĩa gì chứ?
Sao lại không có? Nếu Mẫn và Quân chưa từng tình cờ gặp mặt. Mẫn. Chứng tỏ tên của cô gái này có liên quan đến chữ “mẫn”. Mẫn và Quân. Huynh có quen cô nương nào mà trong tên cô ấy có chữ “mẫn” không? Không. Sao lại không?
Không phải là Mẫn trong Hàn Thục Mẫn sao? Sao lại nhìn đệ như thế? Bân đệ thật thông minh. Đệ đã lăn lội bao nhiêu năm như thế cũng đã viết nhiều thư tình lắm rồi. Đương nhiên không có gì ngạc nhiên cả. Vậy Bân đệ giúp ta giải thích một chút
Nội dung của bức thư này là gì? [Nếu Mẫn và Quân chưa từng tình cờ gặp mặt] [sao có thể có được bao nhiêu quyến luyến.] [Nhưng Quân lại không hiểu được sự chờ đợi của ta.] [Không phải cuộc gặp gỡ nào cũng sẽ vui vẻ.]
[Không phải loại tình yêu nào cũng cần phải nói ra.] Hàn tiểu thư thích huynh nhưng không dám nói với huynh. Vì thế hiện giờ cô ấy rất đau lòng. Nếu Văn Bân không giải thích giúp ta thì ta thật sự đọc không hiểu. Nhưng cách viết này
Đúng là của người ít học. Huynh dựa vào cái gì mà nói thế? Đệ xem đi. Đây này. Không phải cuộc gặp gỡ nào cũng sẽ vui vẻ. Không vui vẻ thì sao còn chờ đợi? Còn chỗ này nữa. Không phải loại tình yêu nào cũng cần phải nói ra.
Không nói ra thì còn viết thư làm gì nữa? Thế có phải là tự mình mâu thuẫn không? Đúng không? Huynh muốn viết thư trả lời à? Ta cần phải nói cho Hàn tiểu thư hiện tại ta chỉ xem trọng việc học không quan tâm tới việc yêu đương. Phải rồi
Người viết thư còn rất vụng về. Không nên để cô ấy lãng phí tiền nữa. Huynh thì thông minh đó. Thư hồi âm ở đây. Sao huynh… Sao ta lại vô liêm sỉ như thế đúng không? Là do Hàn tiểu thư bảo ta nhận giúp.
Nếu ta biết là thư viết cho Phong ca thì bao nhiêu tiền ta cũng không làm. Nhiều tiền như vậy huynh có nỡ không? Đương nhiên rồi. Dù sao, việc này huynh đi tìm người khác đi. Ta không tìm thấy ai thích hợp hơn huynh nữa. Hơn nữa
Huynh đã đồng ý nhận việc này rồi. Ta sẽ không tiếp tục hợp tác với người không giữ chữ tín. Chả nhẽ, huynh không muốn biết Phong Thừa Tuấn có thích Hàn Thục Mẫn thật không à? Phong ca có thích Hàn tiểu thư hay không thì liên quan gì tới ta?
Việc thú vị như vậy đương nhiên liên quan đến chúng ta rồi. Có điều huynh yên tâm ta sẽ không làm khó huynh nữa. Tất cả còn có ta. Phong công tử trả lời thư chưa? Phong học đệ bận rộn với việc học tạm thời không có thời gian trả lời. Nhưng mà…
Huynh ấy lại không nhẫn tâm để Hàn tiểu thư chờ đợi. Vì thế đã cố ý bảo tiểu sinh đến truyền tin cho Hàn tiểu thư. Huynh ấy nói gì? Phong học đệ nói được Hàn tiểu thư chủ động viết thư tình, huynh ấy rất cảm động.
Có điều, huynh ấy nói phải coi trọng việc học hành không có thời gian quan tâm đến việc yêu đương. Huynh ấy đã nhận ra thư tình là do ta viết cho huynh ấy rồi sao? Đương nhiên rồi. Huynh ấy còn ca ngợi văn chương của người viết thư,
Làm huynh ấy ấn tượng sâu sắc. Thật sao? Văn công tử… huynh đúng là bác học đa tài. Hàn tiểu thư. – Thật ra thì… – Ta biết. Huynh ấy hay nói với ta rằng huynh ấy coi trọng việc học. Huynh ấy nói câu đó là đã cự tuyệt ta rồi sao?
Nhưng Phong công tử không bảo tiểu thư đừng viết thư tình nữa. Hơn nữa còn khen văn chương của Văn công tử. Em nghĩ sau khi Phong công tử nhận được thư tình nhất định sẽ rất vui mới đúng. Các người cũng biết Phong Thừa Tuấn là người không khéo léo.
Ta không nhìn ra được điều gì. Có điều có một câu nói như này “Đối với người quyết tâm thì trong thiên hạ không có việc gì khó” Mọi người chắc cũng hiểu. Vân công tử nói hay lắm. Vậy tiếp theo chúng ta nên làm gì?
Đương nhiên là tranh thủ cho kịp thời cơ. Chúng ta làm thế này là đang lừa Hàn tiểu thư. Huynh nghĩ nhiều quá rồi. Chúng ta đang giúp cô ấy. Nhưng thư hồi âm của Phong ca rõ ràng là rất kiên quyết. Huynh đó, chả hiểu gì cả. Huynh nghĩ thử xem.
Nếu Hàn tiểu thư sớm biết được cô ấy đã bị từ chối. Huynh nghĩ xem, có phải cô ấy sẽ rất mất mặt, rất đau lòng không? Hàn tiểu thư đó thật là làm gì không làm, lại nhất định phải viết thư tình. Huynh đó, phải nghĩ cho bản thân một chút đi.
Nếu không có việc này thì tiền của huynh từ đâu mà ra. [Giấc mộng đẹp cũng giống như bài thơ hay.] [Có thể gặp được nhưng không phải muốn có là được.] [Muội thích giấc mộng như vậy.] [Bởi vì trong mộng có huynh.] [Vì thế muội hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác.]
Thơ mộng quá. Lần này thật sự rất đơn giản, trực tiếp, rõ ràng. Ta đã nói với Hàn tiểu thư đừng tìm người viết thư tình nữa. Có phải cô ấy không nhận được thư hồi âm không? Sao mà đệ biết được. Không được, ta phải gặp mặt để nói rõ ràng.
Không được. Sao lại không được. Bởi vì… Nếu huynh nói dịu dàng quá Hàn tiểu thư sẽ bị hiểu nhầm vậy thì sẽ bị phản tác dụng. Nhưng nếu huynh mà nói quá hà khắc thì cô ấy sẽ đau lòng. Vậy có khả năng
Sẽ không đơn giản chỉ là một ngày một bức thư nữa. Vậy đệ nói cho ta biết nên làm thế nào? Thuận theo tự nhiên. Đợi cảm giác mới mẻ của cô ấy qua rồi có thể cô ấy sẽ thấy chán. Huynh thấy bức thư tình này thế nào?
Rập theo khuôn khổ, không có gì mới mẻ cả. Căng thẳng thế à? Làm việc gì hổ thẹn với lòng à? Lừa Hàn tiểu thư chuyện viết thư tình không phải là việc đáng hổ thẹn sao? Không phải lừa gạt là gợi ý. Tính chất giống nhau mà. Ta có thể chắc chắn
Phong ca không có cảm giác gì với Hàn tiểu thư. – Vì thế… – Vì thế khó khăn lớn của huynh đáng được tha thứ. Cứ tiếp tục thế này đến ta cũng không tự tha thứ cho mình được. Lạc Huyên Quân, ta không muốn viết nữa.
Tiền công ta cũng không cần nữa. Rắc rối thật đấy. Vậy thế này đi huynh giúp cô ấy viết bức thư cuối cùng đi. Thư của huynh. Cảm ơn. Huynh không sao chứ? Đệ cảm thấy khá sáng tạo đó chứ. Hình như đệ rất thích thú với người viết thư này. Đâu có.
Bân đệ đệ hãy thành thật với ta mấy ngày hôm nay đệ đã đi đâu? Có đi đâu đâu. Hai hôm trước đệ không ở phòng ta rất lo lắng. Ta đã tìm khắp Học Đường rồi nhưng vẫn không tìm thấy đệ. Chắc chắn đệ đã ra ngoài. Đệ…
Đừng có khẳng định như thế chứ? Này, tối hôm qua làm rơi ở chỗ ta. Đúng. Mấy hôm nay đệ đều ở chỗ Lạc Huyên Quân thỉnh giáo huynh ấy một số vấn đề. Bởi vì huynh không thích Lạc Huyên Quân nên đệ mới không nói với huynh. Bân đệ
Đệ ở đâu, giao lưu với ai ta đều không có quyền can thiệp. Đó là tự do của đệ. Nhưng đệ phải chú ý an toàn. Tình cảm của hai người thật khiến người khác ngưỡng mộ. Tối nay huynh có đến nữa không? Bân đệ
Ta cũng hi vọng đệ có thể phân biệt đúng sai. Nên làm gì và không nên làm gì. [Thật không?] Huynh ấy phản ứng mạnh thế à? Đúng thế. Dù sao cũng chưa có kinh nghiệm yêu đương. Văn công tử thật sự rất lợi hại. Cứ thế này
Phong công tử đối với tiểu thư nhà tôi, nhất định sẽ… Thật khiến người khác thấy ngọt ngào. Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì? Thật ra… Phong công tử đến rồi sao? Khách quý, khách quý…