Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 11 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 11] Không tìm thấy ghi chép về bọn họ ở Cần Miễn Các. Vậy trong Học Đường chắc cũng không có ghi chép về bọn họ. Cho ta thêm ít thời gian ta sẽ ra ngoài giúp huynh nghe ngóng thêm.

    Có lẽ nào nó sẽ ở Phòng Xét Xử không? Phòng Xét Xử? Nếu đã là tội phạm bị truy nã chắc chắn sẽ là người có vi phạm quy tắc của Học Đường. Có lẽ Phòng Xét Xử sẽ có ghi chép về bọn họ. Thông minh.

    Vậy đêm nay chúng ta sẽ đi dọn dẹp Phòng Xét Xử. Hi vọng lần này có thể điều tra ra manh mối có tác dụng. Được. Ta sẽ xả thân lần nữa vì quân tử. Cái đó… Cái gì? Chỗ huynh có không? Hai tập trước của “Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ”.

    Huynh muốn làm gì? Ta muốn xem xem tiểu tử Văn Bân rốt cuộc đã viết ta thành kiểu như thế nào? Huynh đừng nghĩ nữa hai tập đó căn bản không có huynh. Không có ta cũng muốn xem. Được. Đừng mang ra ngoài ở đây mà xem. Biết rồi. Tốt lắm. Hai trò

    Thật sự không nhìn ra sao? Phong viện trưởng, cái này… Cái này, cái kia cái gì. Tịch thu. Đúng. Tịch thu. Thân làm quản sự của hội đồng cái này cũng là trò vừa mới tịch thu được xong. Làm tốt lắm. Làm tốt lắm.

    Các trò tối hôm qua đã lau Cần Miễn Các sạch lắm. Phong viện trưởng quá khen rồi. Đây là việc học trò nên làm. Mang cái hòm khóa ở góc tường lau sạch sẽ đến thế đó cũng là việc nên làm sao? Vâng. Nên làm. Nói năng linh tinh.

    Lau sạch bên trong cái hòm đã khóa cũng là việc nên làm sao? Bên trong… Thế sao các trò làm được việc đó? Trò thấy nên làm thế. Phong viện trưởng, làm như vậy có vấn đề gì không? Có vấn đề lớn đấy. Bên trong rốt cuộc có thứ gì?

    Hai tập thoại bản. Hai trò đều đã xem trộm rồi à? – Không. – Có. Không có là tốt. Còn có ai khác ở đó không? Không có, không có. Chỉ có hai đứa học trò thôi. Vậy thì tốt. Bây giờ ở trong Học Đường

    Có rất nhiều người giấu diếm xem thoại bản này. Ta phải xác định cẩn thận mới có thể quyết định thoại bản này có nên lưu hành hay không. Trước khi ta đưa ra kết luận bất kỳ ai cũng không được xem. Biết chưa? Vâng. Tốt.

    Huynh nói xem vì sao ông ấy không hỏi chúng ta sao lại có thể lau sạch bên trong khóa. Một câu hỏi khó như thế huynh có trả lời được không? Phong viện trưởng tẩm ngẩm tầm ngầm đấm chết voi, thật là người thú vị. [Phúc Trạch Đường]

    Đợi lúc về ta sẽ giúp đệ xoa bóp. Đương nhiên rồi. Đệ đã giúp huynh xoa bóp lâu như thế rồi. Thật ra ta thấy đệ nên giúp ta xoa bóp nhiều hơn nữa. Huynh cũng biết hưởng thụ đó. Ta muốn kỹ thuật của đệ thành thạo hơn nữa

    Để có thể giúp tỷ tỷ chữa bệnh. Huynh thật biết nghĩ cho đệ. Văn Bân. Văn Bân. Thừa Tuấn cũng ở đây à? Văn Bân, thư của huynh. Đa tạ Chiêu Vinh huynh. Không cần khách khí. Phải rồi, đợi hai hôm nữa họp hội đồng ta sẽ nói với bọn họ

    Đem vị trí quản sự Phổ Phòng trả lại cho huynh. Không cần đâu. Chiêu Vinh huynh, huynh làm rất tốt, huynh cứ tiếp tục làm đi. Huynh đừng khiêm tốn. Được rồi, hai vị nói chuyện đi, ta đi đây. [Đây là nét chữ của Văn Bân.]

    [Mong ở nhà đừng xảy ra chuyện gì.] [Tất cả đều tốt.] [Đáng ra đệ không nên viết bức thư này cho tỷ.] [Sợ gián đoạn cuộc sống ở trong Học Đường của tỷ.] [Nhưng cho đến hôm nay] [không thể không nói với tỷ tình hình ở nhà.]

    [Chỉ trách đệ thân thể yếu ớt] [vài hôm trước lại đột nhiên phát bệnh.] [Thuốc ở tiệm thuốc đã đắt hơn mấy lần so với ngày bình thường.] [Tiền mà tỷ gửi] [cũng không đủ dùng.] [Mẫu thân đã vì đệ] [làm việc cho người ta cả ngày đến đêm]

    [không may đã bị bệnh.] [Nhưng bà ấy không nghe lời khuyên của đệ, không chịu nghỉ ngơi.] [Đệ không sợ chết] [chỉ hi vọng tỷ dành thời gian về nhà] [thuyết phục mẫu thân.] Bân đệ đã xảy ra chuyện gì rồi? Không sao.

    [Tính cách của mẹ thì ai có thể khuyên được chứ?] [Chỉ có mau chóng gửi tiền về là tốt nhất.] Phong Thừa Tuấn không phải đã cùng viết văn với huynh đã kiếm được rất nhiều tiền sao? Các vị thuốc đã đắt lên gấp mấy lần. Chỗ tiền hiện tại không đủ.

    Vậy thì khó rồi. Huynh tuân thủ nguyên tắc như thế nên chỉ có thể làm một nhà văn. Viết văn kiếm được ít tiền quá. Cũng không làm khó huynh nữa ta xin cáo từ. Đợi đã. Tiếp tục viết thoại bản sẽ không tính là đi ngược lại nguyên tắc.

    Viết thoại bản cũng chẳng phải ăn trộm hay cướp giật gì cũng không lừa gạt bất cứ ai. Ta dựa vào năng lực của bản thân để kiếm tiền. Không tính là đi ngược lại nguyên tắc. Chỉ là còn bảy hôm nữa thì Học Đường mới mở cửa vào buổi tối.

    Hiện giờ chỉ có thể viết ở trong Học Đường như vậy thì nguy hiểm quá. Có bảy ngày mà cũng không đợi được. Gấp đến thế à? Đúng thế. Ta không sợ huynh cười ta. Ta đợi tiền đến để cứu mạng đó. Nửa đêm ngồi viết ở Phổ Nhị Xá

    Chắc cũng sẽ an toàn. Vậy còn việc bán sách… huynh có đồng ý giúp đỡ không? Đương nhiên rồi. Cái này không gọi là giúp đỡ. Dù sao ta cũng kiếm được một khoản tiền lớn. Vậy huynh có thể đưa tiền công cho ta trước được không?

    Về sau ta lấy ít phần hơn cũng được. Thôi được. Ta thực sự phục huynh toàn làm những việc thua lỗ. Của huynh đây. Ở đây có 500. Trong vòng bảy ngày phải hoàn thành xong thoại bản. Xem lượng bán ra thế nào. Đến lúc đó ta sẽ chia thêm cho huynh.

    Ân tình của Lạc Huyên huynh Văn Bân nhất định sẽ ghi nhớ. Không cần khách khí. Có một câu nói “Có tiền cùng hưởng” “Lá lành đùm lá rách”. Cảm ơn. Chậm, chậm, chậm thôi. Nào, nào. Chầm chậm thôi. Hiểu Hoan huynh. Văn Bân huynh. Huynh sao đấy? Tên tiểu tử này

    Bị cửa kẹp vào đầu. Hiểu Hoan huynh huynh chả cẩn thận gì cả. Không. Ta chỉ là lấy ví dụ thôi. Huynh ấy bị phạt đánh ở Phòng Xét Xử. Huynh ấy phạm lỗi gì vậy? “Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ” thật là quá… Nhẹ thôi. Quá hay.

    Ta còn muốn chép một bản về cho ông của ta xem. Thật không ngờ lại bị Lệ Hổ tiên sinh phát hiện. Mông của ta đã nở hoa rồi. Sao chép mà cũng phạt nặng thế à? Những quyển sách như vậy Học Đường của chúng ta cấm đọc đó.

    Sao chép mà cũng nghiêm trọng thế nếu như ở trong Học Đường mà viết thì… Có phải sẽ bị đánh chết không? Huynh đùa đấy à? Làm gì có đường sinh nào dám viết. Đi thôi. Cáo từ, cáo từ. Huynh đã bị đánh bao nhiêu cái vậy. Không nhớ nữa.

    Hai vị công tử quả là tinh lực dồi dào. Nhưng hai trò làm thế không hợp với quy tắc. Lệ Hổ tiên sinh nói đùa rồi. Đem lại cho ân sư một môi trường làm việc sạch sẽ là điều học trò nên làm. Lợi dụng tất cả mọi thời gian

    Đi học những kiến thức cần học. Đó mới là thứ các trò nên làm. Lệ tiên sinh nói rất đúng nhưng Phòng Xét Xử nhiều bụi như thế nếu chúng trò không lau dọn cũng không hợp với quy tắc. Trò nói cũng đúng. Đợi đã, ta hơi bị loạn một chút.

    Phải bình tĩnh lại. Lôi Ngạo, mau lên, chúng ta phải mau chóng dọn dẹp. Để cho Lệ Hổ tiên sinh sớm được nghỉ ngơi. Chỗ ta bẩn thế sao? Được. Vậy ta cho hai trò hai tiếng đồng hồ. Được. Lôi Ngạo, qua đây. Đến đây.

    [Danh sách đường sinh bị phạt trong Phòng Xét Xử của Vân Thượng] “Lôi Trạch Huân” “Nhân sỹ phố Đông, Vân Châu, Vân Quốc.” “Năm Hồng Đức thứ ba mươi” “bị đuổi khỏi Học Đường.” Năm Hồng Đức thứ ba mươi là năm ông ấy bị đuổi ra khỏi nhà. “Tần Bắc Xuyên”

    “Nhân sỹ phố Đông, Vân Châu, Vân Quốc” “Năm Hồng Đức thứ hai tư” “bị đuổi khỏi Học Đường” “chạy thoát sang Quế Quốc.” Hắn ở Quế Quốc. Cuối cùng cũng có thể tìm được Hà Sỹ Quần rồi. Thôn Lâm. Nhân sỹ thôn Lâm khu tây…

    [Hiệp sỹ và mỹ nam đồng thời yêu cô nương đó.] [Cô gái không thể chọn được tình yêu của họ.] [Nàng ấy lựa chọn bỏ đi.] [Hiệp sỹ điên cuồng vì tình yêu, trái tìm đầy những vết sẹo.] [Mỹ nam lại không như thế.] [Sự dịu dàng và nụ cười của nàng]

    [là món quà quý giá nhất mà ông trời ban cho ta.] [Ta muốn dùng tình yêu của cả đời này] [để đuổi theo mộng tưởng của nàng.] [nhưng không ngờ đổi lại chỉ là sự cam tâm của ta.] [Khi tình yêu của nàng không thuộc về huynh]

    [những gì tốt đẹp của quá khứ sẽ không có giá trị gì với huynh.] [Vì thế huynh không cần nghĩ rằng] [sự ra đi của Tịch Nhi] [là tổn thất đối với huynh.] [Chúng ta phải mở lòng ra một chút.] Văn Bân, chữ của huynh giống của Phong viện trưởng quá.

    Năm nay nếu ta vẫn không tốt nghiệp được thì huynh giúp ta viết giấy tốt nghiệp, được không? Vậy phải xem huynh có thành ý không đã. Sư huynh. Lôi Ngạo… Tên này dám viết lung tung về ta. Dựa vào cái gì hả? Huynh xem trộm thoại bản của đệ à.

    Viết ra chính là để người khác xem mà. Bắt đầu từ hôm nay ta sẽ giám sát đệ viết. Để tránh danh tiếng của ta bị hủy dưới ngòi bút của đệ. Có nghiêm trọng đến thế không? Lập tức sửa lại. Vậy huynh muốn sửa thế nào? Thế này đi.

    Đệ cho cái tên kia bị bò đâm chết đi. Đệ cười cái gì, ta nghiêm túc đấy. Rất nghiêm túc mà. Nếu đệ không nghiêm túc đến đệ cũng sẽ bị bò đâm chết. Sư huynh, sao có thể tùy tiện nói đến việc chết người được.

    Huynh là hiệp sỹ hay là kẻ giết người vậy? Bân đệ. – Thoại bản của đệ… – Suỵt. Phong ca, đừng nói bừa. Đệ làm gì dám viết thoại bản gì đâu. Bân đệ, có viết thoại bản hay không là tự do của đệ. nhưng cần phải đặt tự do và bình đẳng

    Của muôn dân thiên hạ làm đầu. Nên giúp đỡ dân chúng, lòng ôm thiên hạ. Mấy thứ tình yêu đó, phạm vi nhỏ quá. Tuy rằng huynh nói rất có đạo lý nhưng huynh viết như thế, sẽ không bán được nhiều. Phong ca, huynh cũng xem trộm thoại bản của đệ. Văn Bân

    Ta nói cho huynh nghe ta thích đọc mấy thứ tình yêu đó. Cả ngày ở trong Học Đường học Tứ Thư Ngũ Kinh. Ai còn muốn tìm chí lớn ở trong thoại bản nữa. Hiểu Hoan huynh, huynh đừng nói linh tinh.

    Có lẽ huynh phải đến Phúc Trạch Đường để điều trị lỗ tai đi. Huynh có thể bôi nhọ ta nhưng không thể bôi nhọ lỗ tai của ta. Hiểu Hoan huynh, cáo từ. Bân đệ. Phong ca. Sao muộn thế này huynh còn đến đây. Sao đệ vẫn chưa đi. Đệ làm bài tập.

    [Hữu phỉ quân tử, như thiết như thạch, như mài như dũa…] [Hóa ra dưới ánh đèn không chỉ nhìn thấy mỹ nữ] [mà còn có thể nhìn thấy mỹ nam.] Được rồi. Hai huynh có nhất thiết phải thế này không? – Có. – Có. Thế này đi.

    Phong ca, huynh thấy thế nào là tốt thì huynh tự viết một quyển. Sư huynh, huynh cũng thế. Đến lúc đó đệ sẽ kết hợp bản của hai người lại với nhau. Như thế đã được chưa? Vậy cứ như thế đi. Đó cũng là một cách. [Thật không ngờ]

    [hai người đàn ông, ai cũng nhỏ nhặt.] “Mỹ nam đạo.” “Ta nói thật lòng” “Ta thấp kém.” “Ta giả dối.” “Ta ngông cuồng so đo với hiệp khách.” “Đó thật sự là lấy trứng chọi đá” “Vô cùng ngu ngốc.” [Thái Vân Cư] Đúng thế. Sao lâu thế rồi mà vẫn chưa đến.

    Hai vị, về cẩn thận. Tỷ tỷ, có thể tặng cho bọn muội cái này không? Thích thì lấy đi. Cảm ơn tỷ tỷ. Chọn cái nào độc đáo một chút. Vũ công tử đến rồi. Vũ công tử, Vũ công tử. Vũ công tử. Mục cô nương. Phương Đản đã chuẩn bị xong chưa?

    Tiểu sinh có phúc giúp cô nương làm điều gì đó không? Tiểu Mạn làm gì dám để Vũ công tử phải làm việc. Kịch Trích Cẩm hàng đầu của Thái Vân Cư có bao nhiêu chức sắc cao quý phong lưu tài tử đều ôm giấc mộng. Tiểu sinh sợ bỏ lỡ mất

    Tuyệt tài của cô nương ở trên sân khấu. Vũ công tử thật là phong độ. Nhiều quà tặng đến thế cơ à? Mục cô nương có hài lòng không? Tiểu sinh không biết nên tặng cái gì cả. Không cần biết tặng gì thì cần thật lòng là được rồi.

    Vũ công tử thật có lòng. Thực lòng không bằng mãn nguyện. Không biết Mục cô nương muốn thứ gì? Lời này của Vũ công tử là thật sao? Đương nhiên rồi. Vậy xin mời Vũ công tử đi theo ta. Chúng ta sẽ nói chuyện tiếp. [Mẫu Đơn Các]

    Những đồ vật quý hiếm đó Tiểu Mạn không có hứng thú. Có điều hôm nay Vũ công tử đến Thái Vân Cư đã là món quà lớn rồi. Tiểu Mạn thực sự có một việc muốn được giúp đỡ. Mục cô nương muốn mời Văn Bân đến đây sao? Đúng thế. Vì sao?

    Vũ công tử tìm cách đưa huynh ấy đến đây. Chỉ cần huynh ấy nhìn thấy ta trên sân khấu là được. Công tử, xin mời ra giá. Quá lời rồi. Tiểu sinh đến đây để tặng quà chúc mừng sao có thể lấy tiền của cô nương được.

    Vậy công tử đồng ý hay không? Thỉnh cầu của cô nương tiểu sinh không thể từ chối. Có điều ta cũng có một việc nhỏ muốn nhờ cô nương giúp đỡ. Vũ công tử cứ nói. Chỉ cần Tiểu Mạn có thể làm được. Ta sẽ đưa Văn Bân đến đây

    Còn cô sẽ có một bài giới thiệu cho thoại bản của huynh ấy. Nhất ngôn vi định. [Rốt cuộc nên tặng cô ấy món quà gì?] [Trước đây cô ấy có ám chỉ qua không nhỉ?] [Tiểu Mạn] [muội muốn đi đến nơi nào nhất?] [Nhà.] [Một ngôi nhà của hai chúng ta.]

    [Huynh có đưa muội đi không?] [Đương nhiên rồi, chân trời góc bể ta cũng đưa muội theo.] [Ta nhất định sẽ cho muội một ngôi nhà hạnh phúc nhất.] [Sự dịu dàng và nụ cười của nàng] [là món quà cao quý nhất mà ông trời ban cho ta.]

    “Ta muốn dùng tình yêu của cả đời ta” “để theo đuổi mộng tưởng của nàng.” “Nhưng thật không ngờ…” Ở đâu ra? Ngoài quyển trước đây Lệ Hổ tiên sinh tình cơ thu được của Hiểu Hoan vẫn còn rất nhiều đường sinh đang đọc. Viết cũng hay lắm. Làm gì đấy?

    Ngươi nói cái gì? Học trưởng bớt giận. Ta…ta còn nghe nói có một số đường sinh đang âm thầm viết thoại bản. Biết là ai không? Không…không biết. Không biết? Vậy còn không mau đi điều tra. Nói. Có phải ngươi viết thoại bản không? Không phải ta viết.

    – Nếu ta viết thì sẽ có bản lĩnh nhận. – Có phải không? Không tìm ra người khác thì chính là ngươi. Thực sự không phải ta, các ngươi đến Phổ Nhị Xá xem đi. Huynh xem. Tìm thấy rồi. Học trò biết được trong Học Đường

    Không chỉ có người lưu truyền thoại bản mà còn có người đang viết thoại bản. Hủy hoại phong cách học tập của Vân Thượng. Vậy thì phải phạt nặng. Là ai đó? Nghe nói là người của Phổ Nhị Xá. Chỉ có Phổ Nhị Xá sao?

    Mỗi một phòng chúng ta đều phải kiểm tra. Kiểm tra ngay bây giờ đi. Vâng. Bính Thân…Bính Thân… Tử Minh. Mọi người đều đang lên lớp chúng ta lại tự nhiên xông vào kiểm tra chỗ ở của bọn họ. Hành vi này chả quân tử tí nào cả.

    Lục soát không phải là cần phải bất ngờ sao? – Đầu óc kiểu gì thế? – Không phải…Huynh xem… Huynh, huynh cái gì mà huynh. Đi thôi. – Tan học rồi. – Chiêu Vinh huynh. – Cũng được lắm. – Chúng ta đi thôi. Văn Bân, Văn Bân.

    Học cả ngày, mệt chết đi được. Chiêu Vinh huynh, sao thế? – Đi thôi, chúng ta quay về thôi. – Ừ. Ta hỏi hai người Phổ Nhị Xá của các người không giấu thoại bản chứ? Đừng lừa ta, nếu có giấu thì phải nói cho ta. Không có. Chắc chắn không có chứ?

    Vậy ta yên tâm rồi. Một số quản sự của hội đồng đang tìm kiếm thoại bản ở khắp nơi. Nhỡ tìm thấy thì phiền phức đó. Nếu hai người đã không có thì ta đi đây. Được rồi, đi đây. Hắn ta ăn gan hùm à?

    Lại dám mạo danh, mô phỏng lại thoại bản của Bạch công tử viết. “Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ” Không biết tự lượng sức mình. Hai tên không biết sống chết này ở đây làm gì? Không biết sống chết ở đây này. Đi thôi. Lần này phiền phức rồi.

    Bọn họ tìm thấy thoại bản rồi à? Văn Bân Lệ tiên sinh tìm huynh đến Phòng Xét Xử. – Đi, ta đi cùng đệ. – Còn ta nữa. Ta đi cùng Văn Bân là được rồi. Đừng nhiều lời, cùng đi. Hà tất phải thế? Bọn họ tìm được hai tập thoại bản

    Ở chỗ của chúng ta. Học trò đã bí mật viết thoại bản thì đứng sang bên trái. Học trò đã bí mật đọc thoại bản thì đứng sang bên phải. Lần này xong rồi, toàn quân bị xóa sổ rồi. Phong viện trưởng, người đã đến đủ rồi. Mời ông dạy bảo.

    Đợi một chút sắp xong rồi. Phong viện trưởng, thực ra việc về thoại bản. Tuyệt đối không khoan dung, các trò đừng có mong chờ sự may mắn. Vũ Lạc Huyên trò đem ba tập thoại bản ở Phổ Nhị Xá đưa cho ta.