Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 07 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 7] Đệ viết chữ đẹp thế, lại còn biết bắt chước nữa. Sao lại không biết gì về hội họa nhỉ? Đưa cho đệ. Bắt chước sao mà giống như vẽ tranh được. Sao lại không giống?

    Đều là vẽ lại những gì đệ nhìn thấy lên giấy thôi mà. Thế này đi, đệ xem ta như một bức tranh đã vẽ hoàn chỉnh sau đó đệ bắt chước lại vẽ lên giấy, được không? Nói thì đơn giản bắt chước thì chỉ cần nhìn đường nét là được rồi.

    Vẽ tranh thì phải dùng mắt xem thế này, thế kia có thể nhìn thấy cái gì được. Đường nét… Thế này đi đệ so sánh với cái cây này để tìm ra đường nét của ta. Thử xem. Bân đệ bắt đầu được chưa. Bắt đầu. Xong rồi.

    Sư huynh, huynh đến xem tranh đệ vẽ đi. Hắn ta lại sao thế, lại ngủ gật rồi. Huynh xem hắn ta đi. Triều Huy huynh, có thể đổi chỗ cho ta không? Đổi chỗ sao? Ta không nghe nhầm chứ? Không nhầm đâu, ta rất thành tâm thành ý đó. Văn Bân huynh

    Huynh quả nhiên là một anh hùng, cáo từ. Cái này… Sư huynh. Sư huynh, sư huynh. Sư huynh. Đừng làm phiền ta ngủ. Tiên sinh đến. Hôm nay chúng ta cùng nhau tính toán đề thi thử này. Được rồi, bắt đầu đi. Văn Bân

    Trò muốn chăm chỉ làm bài tập là điều tốt. Tuy rằng khả năng tính toán của trò rất tốt, nhưng trò phải phân biệt được bây giờ là môn học gì. Buồn cười lắm sao? Lôi Trạch Tín nghe nói trò dám tấn công tiên sinh ngay trong lớp học.

    Hiện giờ trò vẫn muốn làm thế à? Thế này còn ra thể thống gì nữa. Văn Bân… Ta biết, trò vẽ tranh rất kém. Ta cũng có nghiên cứu một chút về vẽ tranh. Sau khi tan học trò đến Cần Miễn Các ta có thể dạy thêm cho trò. Yên tâm.

    Sao lại không được nhỉ? Chả nhẽ nhìn mình không giống học trò yếu kém? Bân đệ, đang làm gì đấy? Không có gì? Sao mấy hôm nay đệ không lên lớp cùng với ta. Có phải ta đã làm sai điều gì không? Không phải, huynh đừng để bụng.

    Ta tự có tính toán riêng. Xảy ra chuyện gì thế? Sao Văn Bân lại ăn mặc như thế? Ta cảm thấy Văn Bân rất có cá tính. Rất ra dáng đó. Đúng thế. Đi, mau đi thôi. Văn Bân, huynh… Thế nào, có giống như học trò yếu kém không? Chưa giống lắm.

    – Đệ muốn chết… – Muốn chết hay không muốn sống nữa? Thêm câu này nữa là được. Đệ muốn làm gì đấy? Đệ muốn học hỏi huynh. Văn Bân Phổ Nhị Xá làm huynh sụp đổ đến thế rồi à? Tuy rằng đệ là sư đệ của ta nếu như đệ đi theo ta

    Ta sẽ không khách khí với đệ đâu. Sư huynh, đệ muốn bái huynh làm sư phụ. Ta đã là sư huynh của đệ rồi sao làm sư phụ được nữa. Huynh đã là sư huynh của đệ vậy huynh làm gì cũng dẫn đệ theo, được không?

    Đệ đi theo ta sẽ bị đuổi học đó. Không sợ à? Không sợ. Thật là tên tiểu tử không biết sống chết là gì. Sư huynh chỉ cần huynh đồng ý dẫn đệ theo, bảo làm gì đệ cũng làm. Dám đánh hắn không? Huynh đợi đấy. Lâm Bính Thân.

    Đây chả phải là người tiếng tăm lừng lẫy, Văn… Ngươi làm gì đấy? – Sao thế? – Văn Bân đánh người sao? Ngươi điên à? Dám chửi ta sao? Tên đáng chết này, người muốn chết hay là không muốn sống nữa hả? Văn Bân, huynh có phong cách đó. Không tồi.

    Ta sớm đã không vừa mắt với ngươi rồi. Dám đánh ta. Vừa lòng chưa? Không… Ngươi… Huynh ấy vừa mới nhận được thư nói là cha mẹ lâm trọng bệnh. Trong lúc này mà ngươi… Ta không biết. – Ngươi quá đáng quá. – Sao có thể ức hiếp đồng môn chứ?

    – Đúng thế. – Có giống như người đọc sách không chứ? Quá đáng quá. Thật quá đáng. Sao rồi? Bây giờ còn muốn làm người xấu nữa không? Đệ không giống ta. Đệ thích hợp với kiểu ngoan hiền hơn. Huynh ko phải là đệ, đệ cũng không phải là huynh

    Có thích hợp hay không trong lòng tự biết. Bất cứ ai làm điều gì đó đều có lý do riêng. Trạch Tín huynh có thể nói chuyện với huynh một lúc được không? Huynh không giống Văn Bân. Lệnh tôn của huynh là đô úy đại nhân.

    Còn Văn Bân chỉ là hàn môn học tử. Trong nhà có mẫu thân còn có một tỉ tỉ mắc trọng bệnh cần phải nuôi dưỡng. Nếu như bị Học Đường đuổi học tương lai sẽ rất ảm đạm. Ý của ngươi là Vân Thượng là con đường duy nhất có thể thành công sao?

    Ta không khẳng định nhưng hiện tại lựa chọn tốt nhất chính là đi từ Vân Thượng Học Đường ra làm quan. Nực cười. Ngươi không phải là đệ ấy dựa vào cái gì mà giúp đệ ấy quyết định. Làm sao ngươi biết được

    Ở bên ngoài không có việc mà Văn Bân muốn làm? Làm sao ngươi biết được ở bên ngoài đệ ấy không thể sống cuộc sống tốt đẹp hơn? Vậy tại sao Trạch Tín huynh lại cho rằng đệ ấy ở ngoài đó sẽ sống tốt hơn?

    Tiếp tục là một nhà văn ở chợ đen cả ngày chỉ biết lo lắng sao? Tên này, ngươi có ý gì? Ta hi vọng huynh không kéo Văn Bân đi sai đường. Ngươi đang giáo huấn ta sao? Không phải là giáo huấn mà là góp ý. Thật là thứ không biết điều.

    Sư đệ ta quyết định sẽ dẫn dắt đệ. Ta ra ngoài uống rượu, có đi không? – Đi. – Đi thôi. Không được đi. Đệ muốn đi. Ta nói rồi. Không được đi. Đừng có lo việc bao đồng nữa. Đi. Văn Bân có phải đệ bị uy hiếp không?

    Nếu có việc gì có thể nói cho ta biết. Uy hiếp? Ngươi nói ta uy hiếp sư đệ của ta sao? Ta uy hiếp đó, thì làm sao? Uy hiếp gì chứ? Đệ ngưỡng mộ Lôi sư huynh mới đi cùng với huynh ấy. Văn Bân đệ có biết mình đang làm gì không?

    Vân Thượng là một cơ hội tốt, đệ muốn lãng phí thế sao? Cơ hội gì chứ? Từ đầu đệ đã không muốn đến Vân Thượng. Huynh không biết đệ ở đây đã phải chịu dày vò như thế nào đâu. Đệ khuyên Phong công tử không nên đổ lỗi cho người khác.

    Người đã không muốn thì đừng nên miễn cưỡng. Chả lẽ ta đã sai sao? Một, hai, ba. Náo nhiệt quá. Vải hoa đây, xem đi, vải hoa đây. Đồ chơi đây. Đi qua bên kia đi. Được thôi. – Đi nhé. – Đến xem hàng đi. Sao đệ giống như một cô gái vậy?

    Có hứng thú với mấy cái đó thế à? Là do sư huynh không có tâm trạng thôi. Dù là nam hay nữ đều không có sức chống lại những thứ đồ này. Đệ cảm thấy cái này rất hợp với huynh. Ta không cần.

    – Đi, qua bên đó uống rượu. – Huynh xem đi. Đi xem một chút đi. Tiểu thư – trời đã tối lắm rồi – Khách quan, rượu của ngài đây. Phong công tử có thể là không ra ngoài được. Xem ra hôm nay không gặp được rồi.

    – Hai vị khách quan, thấy thế nào? – Mời qua bên này. Bài nhạc hôm nay không tồi chứ? Thú vị đấy. Hai vị muốn dùng gì? – Vẫn như cũ. – Vâng ạ. Bọn họ có tiền uống rượu không? Suỵt, tiểu thư không được nói thế

    Để người ta nghe thấy sẽ không hay. Ta chỉ tiện mồm thôi mà. Em xem tên thư sinh kia nhìn cũng đẹp trai lắm đó. Nhưng sao lại ăn mặc lôi thôi như thế? Lần này đệ uống ít thôi không lại nôn lên người ta đó.

    Không thể nào, lần trước là ngoài ý muốn. Rượu của ngài đây. – Thêm một bình nữa. – Chén nữa. – Vâng – Ta nói cho ngươi biết cô gái này nhìn rất xinh đẹp. Lại đây, để ta ôm một chút. – Con gái… – Ôm một chút.

    Ta sẽ thưởng tiền cho cô. Đến đây. – Các người làm gì thế? – Đến đây. Làm gì đấy? Cha. Các người quá đáng quá. Không được đánh cha ta, buông ta ra. – Làm gì đấy? – Chạy đi đâu đấy? Khách quan. Tiểu thư, đánh nhau rồi, chúng ta đi thôi.

    Vị công tử đó thân thủ cao cường quá. Tiểu thư, đi thôi. Mau đi thôi. Công tử thân thủ được lắm. Tiểu thư… Cha, cha không sao chứ? Đa tạ công tử. Cẩn thận. – Tượng Tửu Công gia truyền của nhà ta.. – Không sao chứ? Không sao.

    Hai ngươi là đường sinh của Vân Thượng phải không? Mau đền tượng Tửu Công cho ta. [Vân Thượng Học Đường] Ngày mai ta sẽ đem tiền đến chuộc thứ này. Đi thôi. Đứng lại. Đền tượng Tửu Công cho ta. Quay đi quay lại cuối cùng lại là người trước mắt. Tiểu thư

    Quẻ này nói là có người đang âm thầm thương nhớ tiểu thư. Thật sao? Sao thế? Chả nhẽ tiểu thư lại nghi ngờ khả năng giải quẻ của ta à? Không phải. Là do ta kích động quá. Hơn nữa ta cũng không biết người mà ta thích có thích lại ta không?

    Phàm phu tục tử như các người dễ rơi vào sự mơ hồ của tình cảm. Có điều hôm nay xem như cô đã tìm đúng người rồi. Nhất định phải giúp ta. Tiểu thư cô về nhà đem quẻ này cất vào trong túi hoa sen

    Sau đó tặng cho người trong lòng. [Quẻ Đệ Thập Lục, quẻ Thượng] Ta đảm bảo nhân duyên của hai người nhất định sẽ thành công. Tốt quá. Đa tạ. Tiểu thư, sau này chúng ta không phải ra ngoài ôm cây đợi thỏ nữa rồi. Phong công tử không phải là thỏ.

    Đúng, đúng, đúng. Sau này chúng ta không phải chạy ra ngoài ôm cây đợi “gió” nữa rồi. – Đi. – Đi. Đi thôi. Lần này các ngươi còn gì để nói không? – Ngươi lại… – Sư huynh. Huynh nghỉ ngơi đi đệ đối phó được. Học trưởng, ta có điều muốn nói.

    Văn Bân, ngươi lại uống rượu à? Lần này cũng thành thật đó. Ngươi đứng đó đi. Có gì thì đứng đó nói, không được qua đây. Sợ ta nôn vào người huynh à? Huynh yên tâm lần này ta thực sự không say. Văn Bân mới có nhập học vài ngày

    Mà ngươi đã năm lần bảy lượt vi phạm quy định của Học Đường, ngươi không sợ bị đuổi học sao? Không sợ. Khi nào các người đuổi ta đi ta nhất định sẽ rất cảm ơn các người. Học trưởng, cẩn thận. Lời tên này nói không thể tin được.

    Xem ra hắn ta lại uống say rồi. Văn Bân có một chuyện ta muốn ngươi xác nhận lại. Huynh nói đi. Có phải ngươi đã đánh Lâm Bính Thân không? Ta không đánh. Văn Bân, nam tử hán đại trượng phu, ngươi đừng có nói dối. Ta thực sự không đánh.

    Ta chỉ đá hắn một cái rất mạnh thôi. Huynh xem đi… Tốt lắm, như vậy là đã thừa nhận rồi. Ghi lại. Báo cáo học trưởng. Tối nay ta cũng đi đánh nhau bên ngoài. Ta đã dạy dỗ hai tên ác bá. Tốt. Rất tốt. Văn Bân

    Tối nay ngươi biểu hiện tốt đấy. Mau về nghỉ ngơi đi. Sư huynh, đi thôi. Tên nhóc này thực sự không muốn ở lại Vân Đường nữa à? Đệ không thuộc về nơi này. Đệ vĩnh viễn không thuộc về nơi này. Câu hỏi đó của huynh ta cũng không biết.

    Huynh hỏi Đại Thần đi. Tối hôm qua, ai đã uống rượu say ở quán rượu Minh Nhân sau đó đập vỡ đồ của chủ quán? Mau đứng ra đây. – Ai đó? – Ông chủ quán rượu đã tìm đến đây rồi. Đang làm loạn ở cổng chính đó. Gan lớn quá nhỉ.

    – Mau giao người ra đây. – Giao ra đây. – Xin hãy bình tĩnh. – Mọi người đến đây mà xem. Làm vỡ tượng Tửu Công gia truyền của nhà ta, lại chỉ để lại một lệnh bài và nói một câu rồi đi mất.

    Ta thật sự không dám tin loại người đó lại có thể là người của Vân Thượng. Loại học trò gì thế? Loại Học Đường gì thế này? – Mau đưa người ra đây. – Đưa ra đây. – Giao người. – Xin ngài yên tâm.

    Nếu điều tra là người đó là người của Vân Thượng Học Đường, chúng tôi sẽ trừng phạt nghiêm khắc. Thẻ bài là của ta đó. Tượng Tửu Công cũng là do ta đập vỡ. – Là hai bọn họ hả? – Nói linh tinh gì thế? Không sai, chính là hắn.

    Chính là bọn họ. Văn Bân, lại là ngươi à? Nhìn dáng vẻ thư sinh nho nhã đấy chứ. Đúng thế. Xin ngài bình tĩnh một chút. Chuyện này nhất định ta sẽ điều tra rõ ràng xử lý nghiêm ngặt. Văn Bân trò làm ta thất vọng quá.

    Còn không mau đến Phòng Xét Xử chờ đợi hình phạt. Sư đệ, đệ điên à? Làm gì thế? Việc này có thật là do Văn Bân làm không? Không phải đệ ấy, là ta làm. Không phải sao còn thừa nhận? Bị đuổi học thì sao? Đuổi học thì đuổi học.

    Đúng lúc đệ cũng không muốn ở đây lãng phí thời gian. Đệ có biết nếu bị Vân Thượng đuổi học tên của đệ cũng bị xóa khỏi danh sách đăng ký vĩnh viễn sẽ không được làm quan không? Cũng vĩnh viễn không được gia nhập vào Học Đường nào khác

    Cho dù sau này đệ muốn làm một sư gia cũng không được. Bân đệ, đệ muốn thế sao? Gạch tên vĩnh viễn sao? Văn Bân uống rượu rồi gây chuyện, đánh bạn đồng môn. Mấy việc xấu này, ngươi làm tốt lắm.

    Cố gắng trân trọng những ngày cuối cùng còn ở Vân Thượng Học Đường đi. Cũng chẳng phải thương xót gì. Người không tuân thủ quy tắc như ngươi không thuộc về Vân Thượng Học Đường. Đi thôi, theo ta đến Phòng Xét Xử. [Không được, không thể bị gạch tên.]

    [Nếu bị gạch tên thì Văn Bân phải làm sao?] Lôi Ngạo, việc lần này đã đi quá xa rồi. Huynh thì biết cái gì, Văn Bân bị oan. Nói như vậy là Văn Bân gánh tội cho huynh sao? Tên ngu ngốc đó thật không hiểu đệ ấy đang nghĩ gì. Thật đáng tiếc

    Trong hai người chắc chắn có một người sẽ bị đuổi học. Ngươi đang muốn so đo với ta sao? Thì ra một Phong Thừa Tuấn hiểu sâu biết rộng cũng có lúc mất đi lý trí à? Vũ Lạc Huyên, ta rất tỉnh táo. Mời huynh tránh ra một bên.

    Ta có vài câu muốn nói riêng với Lôi Ngạo. Nếu đã là nói chuyện thì phải nói chuyện từ từ bình tĩnh. Huynh nói xem có đúng không? Lôi Trạch Tín. Ta đã sớm biết huynh không muốn ở Học Đường nhưng sao huynh lại làm liên lụy đến Bân đệ.

    Sư đệ của ta đã nói cậu ấy không thuộc về nơi này. Bân đệ luôn để ý đến tiền tài. Đệ ấy chắc chắn biết tượng Tửu Công giá cả đắt đỏ. Ta không tin đệ ấy dám đập vỡ. Nhất định là do huynh.

    Vì muốn bị đuổi học nên gây chuyện ở quán rượu làm liên lụy đến Bân đệ. Ngươi dám khiêu khích ta à. Lần này nể mặt Văn Bân ta sẽ không tính toán với ngươi. Nếu còn có lần sau ta tuyệt đối không khách khí. Vậy ta cũng nói cho huynh biết

    Nếu huynh còn dẫn theo Bân đệ đi làm việc sai trái ta cũng sẽ không khách khí đâu. Huynh cũng biết khi bị Vân Thượng đuổi học cũng sẽ bị gạch tên trong danh sách làm quan. Văn Bân không những không được học nữa

    Mà vĩnh viễn sẽ không thăng quan tiến chức được. Lệ tiên sinh đây là ghi chép về những hành vi của Văn Bân. Vì Văn Bân đã nhận con ngựa hoang Lôi Trạch Tín làm sư huynh nên những sư đệ bị hắn ta ức hiếp đành phải nhịn nhục. Trò về trước đi.

    Vâng. Thật ra ta vẫn luôn muốn tìm trò để nói chuyện nhưng trò cứ tránh mặt ta suốt. Tốt rồi, giờ thì dạy không nổi nữa rồi. Ta muốn hỏi trò một câu có phải trò rất muốn rời khỏi Học Đường không? Nếu đã muốn thế

    Ta lập tức hoàn thành ý nguyện của trò. Học trò không muốn. Trò không muốn sao? Vậy sao trò toàn làm những chuyện không đúng nguyên tắc thế? Lệ tiên sinh xin người hãy cho học trò một cơ hội. Việc này là do Phong viện trưởng quyết định. Đại náo quán rượu

    Còn đập vỡ tượng Tửu Công gia truyền mấy đời của người ta, làm cho ông chủ quán rượu sáng sớm đã chạy đến gây chuyện. Nếu chuyện này truyền ra ngoài Vân Thượng Học Đường còn mặt mũi nào nữa. Văn Bân trò muốn ta tức chết sao?

    Phong viện trưởng, ông đừng quá kích động. Văn Bân trước đây là một đứa trẻ ngoan chỉ trong thời gian ngắn mà đi theo người khác đập phá quán rượu nhất định là “gần mực thì đen”. Ý của ông là gì?

    Ý của ta là việc này đều do Lôi Trạch Tín lôi kéo. Lôi Trạch Tín nhiều lần mắc lỗi, nên bị trừng phạt nặng. Văn Bân trò có muốn nói gì không? Phong viện trưởng, Đinh tiên sinh, Lệ tiên sinh, sự việc không giống như mọi người nghĩ đâu.

    Tối hôm qua, học trò và sư huynh thật ra là vì cứu người nên mới sinh ra chuyện đó. Không phải là cố ý gây sự đâu. Cứ cho như các trò ra tay cứu người vậy nửa đêm trốn ra ngoài uống rượu cũng là vi phạm quy định,

    Bôi nhọ danh sự của Học Đường rồi. Văn Bân trò mau nói đi tượng Tửu Công đó là do trò đập hay do Lôi Trạch Tín đập vỡ? Do học trò làm vỡ. Phong viện trưởng chuyện của Văn Bân và Lôi Trạch Tín mong Phong viện trưởng làm chủ.

    Đuổi học, cả hai người cùng bị đuổi học. Phong viện trưởng chân tướng vẫn chưa điều tra rõ đã quyết định đuổi học. Như vậy có phải cẩu thả quá không? Cẩu thả? Văn Bân nửa đêm trốn khỏi Học Đường chạy đến quán rượu để uống rượu, đánh nhau,

    Hủy hoại vật quý của người ta tất cả mọi việc chính miệng trò ấy đều đã thừa nhận. Ông lại nói là quyết định cẩu thả. Gần đây, Văn Bân đúng là có hơi hư hỏng nhưng trước đây là một học trò rất ngoan ngoãn.

    Sao có thể vô cớ gây chuyện ở quán rượu được. Việc Văn Bân gây chuyện ở quán rượu đã rất rõ ràng. Sự thật đã phơi bày còn có gì để bàn luận nữa? Đừng vì loại người này mà thêm phiền phức cho Học Đường. Lập tức đuổi học cả hai người.

    Phong viện trưởng đuổi học Lôi Trạch Tín thì có thể được nhưng Văn Bân thì… Văn Bân là đường sinh mà Vương Sư rất coi trọng. Có thể nói đây là nhân tài hiếm có. Sau khi vào Vân Thượng Học Đường lại uống rượu, gây chuyện biến thành bộ dạng như bây giờ.

    Vậy có phải là các thầy giáo cũng có vấn đề không? Thôi được. Để cho công bằng chúng ta sẽ để cho tất cả mọi người trong Vân Thượng biểu quyết. Huynh thật sự không muốn cứu vãn tình hình sao? Cứu vãn thế nào? Thật phiền phức. Sư huynh.

    Huynh vẫn còn tâm tư để ngủ à? Huynh đã biết cả hai chúng ta đều bị đuổi học rồi không? Ta thế nào cũng được. Không được. Một khi đã bị đuổi học sẽ bị gạch tên vĩnh viễn ở danh sách báo danh thăng quan. Đệ sao thế?

    Tối hôm qua lúc đánh nhau còn rất phấn khích cơ mà. Đánh nhau? Tối qua, huynh thật sự đã tham gia đánh nhau sao? Bộ dạng thư sinh đó của huynh khi đánh nhau thì biến thành kiểu gì? Ta thật sự muốn xem đó. Thân thủ bất phàm. Lợi hại thế à?

    Hai người đừng cười ta nữa. Đại nạn trên đầu sao không ai lo lắng gì vậy? Lạc Huyên Quân, Lôi sư huynh có quan hệ rất tốt với huynh mà huynh không lo huynh ấy bị đuổi học sao? So với việc lo lắng cho huynh ấy, ta lo cho huynh hơn đó.

    Văn Bân của chúng ta tốt như thế, sao có thể bị gạch tên được? Phong viện trưởng nói là để cho tất cả mọi người cùng biểu quyết. Đệ thấy hai chúng ta chắc chắn bị đuổi học rồi. Nếu là như thế ta đã có một cách. Học trưởng. [Cát Đàm]

    Hôm nay học trưởng vui như thế rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Phong viện trưởng muốn hội đồng của chúng ta thống kê ý kiến của mọi người về việc đi hay ở của Văn Bân và Lôi Trạch Tín. Lần này nghiêm trọng đến thế cơ à? [Đàm Hề]

    Chúng ta sẽ nói với tất cả mọi người hai bọn họ có hành vi tồi tệ. Hết lần này đến lần khác vi phạm nội quy nếu lần này không phạt nặng vậy sau này quy định của chúng ta sẽ trở thành trò cười. Để cho mọi người đều nhất trí

    Đuổi hai người đó khỏi Học Đường. Tử Phong huynh, để ta giúp huynh. Ta giỏi nhất là tưới cây đó. Văn Bân huynh, không dám làm phiền huynh. Ta có thể giúp huynh. Không cần, không cần. – Thật không ngờ lại như vậy. – Quá không hợp lý. Đả đảo Lôi Trạch Tín.

    Nói hay lắm. – Vậy ký tên đi. – Nào. Nhưng mà… Văn Bân không thể đi được. Ta đã nói với huynh nhiều thế rồi sao huynh vẫn không hiểu nhỉ? Ta… Thừa thãi. Nghĩa Đức huynh. Để ta giúp huynh mài mực. Việc này ta làm giỏi nhất đó.

    Không dám làm phiền Văn Bân huynh. Không sao. Ta chỉ mài chơi thế thôi. Ta đã mài xong rồi. Cáo từ. Văn Bân và Lôi Trạch Tín đi hay ở huynh ký một chữ đi. Đã bao nhiêu người ký rồi? Một nửa Thượng Phòng đã ký rồi.

    Những người khác vẫn đang xem xét. Chắc sẽ nhanh quyết định thôi. Ta thấy việc này có vẻ khó đấy. Ta phải xin Đại Thần gợi ý cho ta biết mới được. Chiêu Vinh huynh. Văn Bân. Xin chào. Cần ta giúp không? Không cần đâu. Văn Bân, thật ngại quá.

    Lần này huynh phạm tội lớn như thế nên chức quản sự Phổ Phòng này ta phải tiếp nhận lại. Hi vọng huynh đừng để bụng. Ta không để bụng. Chức vị này vốn dĩ là của huynh mà. Không sao. Đợi việc này được giải quyết rõ ràng

    Ta lại trả lại chức vị này cho huynh. Ta làm gì còn cơ hội nữa. Văn Bân. Huynh biết… Lần này vì sao mọi người đều không muốn giúp huynh không? Vì lần này tên của huynh và Lôi Trạch Tín gắn liền với nhau, vì thế nên mọi người mới…

    Hiểu ý của ta không? Ý của huynh là… Do quan hệ với Lôi sư huynh nên mọi người mới không giúp ta sao? Chắc là thế đó. Bởi vì mọi người muốn hắn ta rời khỏi Vân Thượng Học Đường. Vì thế đám cháy ở chỗ hắn ta

    Đã bùng sang cả chỗ huynh rồi.