Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 19 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 19] Đi thôi… Đánh gậy thứ nhất là mông đã sưng đỏ lên rồi. Đánh gậy thứ hai… Thì thịt lìa khỏi da rồi. Đánh gậy thứ ba, máu sẽ rướm ra. Sao các ngươi lại ác như vậy?

    Ngài đi đâu vậy? Các ông có phải là đã điên hết rồi không? Phong Thừa Tuấn đó là con trai của gia đình quý tộc Phong đại nhân. [Phòng Thẩm Phạt] Phải làm sao đây? Phải làm sao đây? Thật xin lỗi ngài, Phong đại nhân. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Tám.

    Chín. Mười. Hai mươi ba. Hai mươi tư. Hai mươi lăm. Hai mươi sáu. Hai mươi bảy. Hai mươi tám. – Lôi tiên sinh. Ông trời phù hộ. – Hai mươi chín. – Ba mươi. – Người nhà của ngài bình yên vô sự. Văn Bân là một đứa trẻ có hoài bão.

    Ngài yên tâm, tại hạ nhất định sẽ dạy dỗ thật nghiêm khắc. Giúp nó có thể thực hiện được tâm nguyện mà chúng ta chưa làm được. Lôi Trạch Tín… Con vẫn còn năm mươi roi vào tay nữa. Sư huynh… Huynh không sao chứ? Đệ không sao chứ? Vẫn ổn.

    Đệ đi chăm sóc cậu ta đi. Đừng lo cho ta. Ta chịu phạt vì tội mà ta đáng phải chịu. Nhưng cậu ta bị đánh là chịu phạt thay đệ. Tay của đệ bị đánh có đau không? Đau. Huynh xem này. Đi đi. Phong ca… Phong ca… Huynh vẫn ổn chứ?

    Ta không sao. Đệ sao rồi? – Đệ… – Tay bị sưng cả lên rồi. Không sao. Đau quá. Lạc Huyên huynh… Lạc Huyên huynh… Thật may là có huynh. Tôi thay mặt Bân đệ cảm ơn huynh. Có thể được nghe Thừa Tuấn huynh nói một lời cảm ơn,

    Thật sự là không dễ dàng. Chuyện nhỏ thôi mà. Đúng vậy. Mông hơi đau. Về phòng đệ sẽ bôi thuốc cho các huynh. Đau…! Nhẹ chút đi. Đau…! Đau quá…! Đau chết tôi rồi. Làm gì vậy? Chút đau của huynh có tính là gì? Câm miệng cho tôi. Đã là gì chứ?

    Tôi đã chịu cả mười gậy đấy. Đã là cái gì? Thật là… Tôi còn bị đánh ba mươi gậy cơ đấy. cũng không giống như huynh kêu khóc om sòm. Da của huynh vừa thô vừa dày. Như nhau sao? Tôi không giống huynh. Thân thể thôi rất cao quý.

    Mười gậy là sắp không chịu được nữa rồi. Chút nữa là mất mạng rồi. Còn nữa, huynh xem… Quần áo của ta đều bị họ làm bẩn hết rồi. Tên này, muốn sống hay muốn chết vậy? Nếu còn kêu khóc om sòm nữa… Ta đánh…

    Sư huynh, huynh như thế này rồi vẫn có thể cãi nhau được sao? Lạc Huyên Quân… Huynh nói nhiều vậy, không đau sao? Không phải… Chẳng phải vì ta đau quá sao? Vì vậy ta mới nói nhiều. Được rồi. Đừng nói nữa. Bân đệ, mau bôi thuốc cho ta đi.

    Đúng vậy. Sư đệ còn ngẩn người ra đấy làm gì? Không, không phải… Văn Bân chẳng phải sợ máu sao? Nếu không để đệ bôi cho. Huynh? Có được không thế? Dù sao tôi cũng chỉ bị đánh mười gậy. Ít hơn mọi người. – Cũng được. – Đi đi.

    Huynh cũng phải từ từ thôi. Lần sau nói phải chú ý một chút. Không cẩn thận tôi lại bôi sai thuốc cho huynh. Thuốc… Hộp thuốc đâu? Vậy phiền Lạc Huyên Quân huynh nhé. Cởi quần ra đi. Nằm sấp xuống. Huynh cũng giúp ta một chút đi.

    Phong ca… Sư huynh… Lạc Huyên Quân… Ân tình mà các huynh đối với tôi, cả đời này tôi sẽ khắc khi trong tâm. Đúng là chân tay vụng về. Chào buổi sáng. Bốn người bốn phần. Được. – Lấy thêm đi… – Được. Nhất định phải nhớ. Vâng. Cái này…

    Có tiên ắt sẽ có danh. Nước không sâu, có rồng ắt sẽ có linh. Phòng ốc sơ sài, Duy Ngô Đức Hương. Rêu mọc xanh bậc thềm, cỏ sắc thêm tươi xanh. Sư huynh… Dậy đi… Viết hai từ này hai mươi lần. Bài học hôm nay đến đây thôi. Đứng dậy! Hành lễ!

    Tạ ơn tiên sinh. Chiêu Vinh huynh… Văn Bân… – Văn Bân… – Văn Bân… Văn Bân… Văn Bân, Văn Bân, tỉnh lại đi. Văn Bân, đệ không sao chứ? Văn Bân như vậy có thể không có vấn đề gì sao? Sắc mặt đã thành ra như thế này rồi.

    Vừa nhìn là biết hai ngày nay đã mệt rã rời rồi. Tiên sinh, ngài mau xem này. Có chuyện gì thế này? Để ta xem. Không sao, chỉ bị trúng phong hàn thôi. Nghĩa Đức, con đưa cậu ấy đến Phúc Trạch Đường đi. Ta sẽ tự mình chữa trị.

    Không cần kinh động đến thầy thuốc của trường nữa. Vâng, vâng, vâng… Nào… Nào, giúp đỡ một tay. Tỉnh lại đi Văn Bân. Chúc mừng hai vị. Sắp sửa khỏi bệnh rồi. Lạc Huyên huynh đã vất vả rồi. Có gì đâu. Chỉ có Văn Bân vất vả thôi. Cảm ơn Đinh tiên sinh.

    Đinh tiên sinh… Cảm ơn ngài! Con có biết làm như vậy là rất nguy hiểm không? Thật xin lỗi Đinh tiên sinh. Đã gây thêm rắc rối cho ngài rồi. Một người con gái trà trộn vào Vân Thượng Học Đường. Rốt cuộc là vì sao? Học trò không biết ngài đang nói gì.

    Ta đã biết con là nữ nhi rồi. Tại sao phải cải trang nam để vào học đường? Đinh tiên sinh… Con cầu xin người hãy tha cho con. Con cũng không còn cách nào khác. Con đến học cũng chết, không đến học cũng chết. Văn Hi cũng không còn lựa chọn nào khác.

    Văn Hi? Không giấu gì ngài, con tên là Văn Hi. Văn Bân là đệ đệ của con. Văn Bân, Văn Bân bị ngất rồi. Đã được đưa đến Phúc Trạch Đường chữa trị rồi. Giờ ta phải đi Phúc Trạch Đường. Các huynh đừng lo lắng. Tôi nghĩ là Văn Bân…

    Vì chăm sóc ba người chúng ta cùng lúc, nên đệ ấy đã quá mệt rồi. – Hai chúng ta đi trước đi. – Đợi chút đã… Nằm đi. Hai chúng tôi đi trước. Huynh đừng cử động. Từ từ thôi… Từ từ thôi… Thế là…

    Con đã vào Vân Thượng Học Đường như vậy đó. Người nhà của con thấy con như vậy mà vẫn cả gan dung túng cho sao? Tội càng nặng thêm. Việc đã hệ trọng thế này, nếu con muốn cứu mạng cả gia đình, thì từ giờ trở đi,

    Làm gì cũng phải thật cẩn thận. Không được để người khác nhận ra. Thật là đáng tiếc. Chỉ cần con còn ở Học Đường một ngày, con cũng phải học hành và sinh hoạt đúng giờ. Ta sẽ mau chóng tìm một cơ hội thích hợp, để đưa con ra khỏi học đường.

    Văn Bân… Văn Bân… Rốt cuộc đệ bị bệnh gì vậy? Không sao. Đinh tiên sinh nói cơ thể đệ suy nhược. Cơ thể suy nhược? Văn Bân, vậy để ta đưa đệ đi ăn chút gì đó. Cảm ơn mọi người. Đệ thực sự không sao. Thế là thế nào…?

    Đúng vậy. Thế là thế nào…? Bây giờ mọi người đừng làm phiền đệ ấy nữa. Lúc này, hãy để đệ ấy một mình yên tĩnh đi. Được, nghe Lạc Huyên huynh đi. Tiên sinh… Sức khỏe của Văn Bân thế nào rồi ạ? Không có gì đáng ngại.

    Nhưng… Đường sinh của chúng ta bình thường bị bệnh đều đến Phúc Trạch Đường khám chữa. Rồi phải đăng ký. Nhưng tại sao Văn Bân bị bệnh thì lại là ngài tự tay chữa trị vậy ạ? Hơn nữa, lại không ghi vào bệnh án. Vũ Lạc Huyên…

    Tinh lực của con người có hạn. Không được dùng sai mục đích. Sự nghiệp học hành là quan trọng. Việc gì không nên hỏi thì đừng hỏi. Con chỉ là quan tâm Văn Bân. Tiên sinh giáo huấn rất phải. Học trò xin ghi nhớ trong tâm. Con chờ một chút.

    Đây là thuốc phong hàn. Hãy đưa cho Văn Bân. Sao rồi? Là bệnh gì? Đã chuẩn đoán chính xác chưa? Chỉ cần có thể chữa khỏi, thì bất kể là phải lên trên hay xuống đất ta cũng sẽ mang thuốc về cho đệ. Không sao. Đệ khỏe rồi mà.

    Các huynh đừng lo lắng nữa. Bân đệ, có lẽ đệ có điểm yếu… Đừng tự mình dọa mình nữa. Căn phòng này mà thiếu Bân đệ là không được. Vậy huynh nói xem căn phòng này có thể thiếu ai? Không thể thiếu bất cứ ai. Không có các huynh, đệ không sống được.

    Vậy thì phải dưỡng bệnh cho tốt. Mau mau khỏi bệnh. Mẹ, mẹ hãy nghỉ ngơi sớm đi. Đã muộn rồi. Mẹ đừng để quá mệt. Không có gì. Trong thư tỷ tỷ nhắc đi nhắc lại, nói không được để mẹ quá mệt. Hay là mẹ hãy nghỉ ngơi đi.

    Tỷ tỷ của con hơn nửa năm nay chưa được mặc qua y phục của nữ nhi. Mẹ muốn đợi sang năm sau khi nó quay về, sẽ làm một bộ y phục cho nó. Để nó mặc giống như một cô nương. Mẹ, y phục mà mẹ làm,

    Tỷ tỷ nhất định sẽ rất thích. Nào, giúp mẹ một chút. Lẽ nào thực sự phải ra đi như thế này sao? Bởi vì ta uống rượu say, phạm lỗi sai, nên mới làm Bân đệ mệt như vậy. Lôi Khải Anh… Tại sao ngươi phải giết cả nhà của Tuyết Định Khôn?

    Đinh tiên sinh không tố giác Văn Bân, là vì sao chứ? Nhưng Văn Bân ở lại thì càng thêm nguy hiểm. Sắp sửa chuẩn bị đại lễ bắn cung rồi. Viện trưởng… Có chuyện đại hỷ rồi. Hỷ sự gì chứ? Các ngài đoán xem.

    Năm nay là ai chủ trì đại lễ bắn cung? Là ai? Là Vương sư. Thật không ngờ… Thật không ngờ… Vương sư đã đặc biệt từ kinh thành trở về. Chủ trì đại lễ bắn cung. Điều này sẽ làm Vân Thượng Học Đường của chúng ta càng thêm nổi danh. Đinh tiên sinh…

    Sao ngài hình như không được vui? Tôi đang nghĩ… Vương sư tự mình làm chủ trì đại lễ, các học trò nhất định phải thể hiện khả năng tốt nhất của mình. Biểu hiện trạng thái tốt nhất. Chỉ như vậy thì chúng ta và học đường

    Mới có thể mặt mày rạng rỡ được. Đinh tiên sinh nói chí phải. Vương sư tự mình làm chủ trì đại lễ, Tôi sẽ cố gắng thu xếp thật kỹ càng, phát huy hết sức mình. Chỉ có như vậy, tôi mới sớm được tiến cử vào triều đình.

    Dốc hết sức lực phục vụ quốc gia. Viện trưởng, ngài có cần phải coi trọng hình thức và ngoại hình đến như vậy không? Vương sư lại chú trọng đến tài năng thực sự. Chứ không phải chú ý đến học trò giăng đèn kết hoa, khoa chiêng múa trống đâu.

    Vì Vương sư đích thân đến, nên hình thức nhất định phải chú trọng. Chỉ có vậy mới thể hiện được tôn nghiêm của đế sư. [Không được rồi. Trước khi đại lễ diễn ra] [phải bắt Văn Hi rời khỏi trường.]

    Đây là chẩn đoán bệnh lý giả mà ta đã chuẩn bị cho con. Con hãy đến gặp Viện trưởng để xin nghỉ. Về nhà tĩnh dưỡng bệnh. Bây giờ đã là lúc phải đi sao? Không còn lúc nào thích hợp hơn nữa. Nếu con còn ở lại,

    Sẽ phải tham gia đại lễ bắn cung. Vương sư vốn dĩ đã có ấn tượng rất sâu đậm với con. Nếu lần này lại ấn tượng thêm nữa, thì sau này muốn đi cũng không được nữa rồi. Sau khi con trở về nhà một thời gian, ta sẽ bẩm báo với Vương sư.

    Nói con bị bệnh cấp tính, không thể tiếp tục du dưỡng học hành nữa. Hy vọng Vương sư sẽ hiểu, và không truy cứu quá nhiều. Cảm ơn Đinh tiên sinh đã giúp đỡ. – Cái gì thế này? – Sao vậy? Viết cái gì thế? Viết cái gì thế?

    – Đi thôi, đi thôi. – Lần đại lễ bắn cung này… sẽ được tổ chức vào ngày mồng tám của tháng này. Do Vương sư đích thân chủ trì. Hy vọng mỗi vị đường sinh đều phải phát huy hết điểm mạnh, phát huy hết năng lực của mình.

    Thể hiện tinh thần của Vân Thượng Học Đường chúng ta. Giống như năm ngoái, năm nay chúng ta cũng sẽ tổ chức theo phương thức chia đội. Nhưng có một điểm khác là… Phong viện trưởng vì muốn cổ vũ mọi người nên đã tăng thêm giải thưởng, đặc biệt cho đội chiến thắng,

    Mỗi thành viên trong đội sẽ nhận được một trăm điểm phẩm cách. Ngoài ra… Một trăm điểm phẩm cách… Một nghìn quan tiền thưởng. Một nghìn quan tiền thưởng… Bân đệ… Ta nói cho đệ nghe, lần đại lễ bắn cung này là cơ hội tốt để chúng t kiếm điểm phẩm cách.

    Ta vừa xem cáo thị rồi. Đội giành được thắng lợi, mỗi thành viên sẽ đều được một trăm điểm phẩm cách. Hơn nữa, còn có một nghìn quan tiền thưởng. Về việc bắn cung, đệ dốt đặc cán mai. Sao có thể dễ dàng giành chức vô địch?

    Không sao. Chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian luyện tập. Sư đệ… Bắn cung là sở trường của ta. Ta sẽ dạy đệ. Ta cũng có thể dạy đệ. Chỉ cần nắm vững các yếu tố cần thiết cũng cần chút thiên phú và nỗ lực. Quan trọng nhất vẫn là quyết tâm.

    Đệ chỉ sợ không ai muốn ghép đội với đệ. Ai nói vây? Tính ta là một thành viên nhé. Ta rất xem trọng Văn Bân và cả Thừa Tuấn nữa. Chúng ta là một đội. Không vấn đề gì. Triều Huy huynh… Tôi đến đây là muốn hỏi, các huynh có thiếu người không?

    Thiếu. Mọi người không cần phải ngạc nhiên. Kỳ thực thì… ngày thường tôi ngoài việc tôn sùng các vị đại thần ra thì trong học đường này, tôi phục nhất chính là Văn Bân. Hy vọng các huynh đừng ghét ta. Không đâu, không đâu…

    Đệ chỉ sợ các huynh ghép sai đội. Sẽ liên lụy đến các huynh. – Không đâu… – Nếu sợ liên lụy… thì hôm nay ta đã không đến đây. Nhưng huynh xem, đội của chúng ta còn thiếu một người nữa. Nếu không thì Triều Huy huynh… Huynh xem… Huynh xem… Huynh xem…

    Huynh xem trước đi… Hay là… Cùng nhau xem. Trạch Tín huynh… Huynh xem, cái người này… Không sao. Chúng ta còn cách đại lễ một khoảng thời gian. Chắc chắn có thể tìm được người thích hợp. Điều quan trọng nhất lúc này là gấp rút tập luyện. Ta thấy đừng lo lắng vội.

    Huynh xem Văn Bân kìa. Nản lòng nhụt chí, tinh thần ủ rũ. Sức khỏe của Văn Bân… Hay là đến tìm thầy thuốc của học đường khám xem. Đúng vậy. Giờ tôi sẽ đi tìm. Đợi đã. Đệ… Thực sự bây giờ đệ đã khỏe hơn rồi.

    Chỉ là đối với bắn cung, đệ dốt đặc cán mai. Có chút lo lắng. Vệ Triều Huy là một tên khốn. Đã đi tìm Phong Thừa Tuấn gia nhập đội của anh ta rồi. Nếu anh ta đã muốn như vậy, thì cứ để anh ta đi. Nhưng…

    Nhưng như vậy… Chúng ta không còn mặt mũi nào rồi. Thể diện… Là tự mình lấy được. Đợi chúng ta thắng Phong Thừa Tuấn, Vệ Triều Huy và những tên quý tộc mới đến đó mới trắng mắt ra. Ai… Mới chính là người mạnh thực sự. Hay. Đệ hãy thử đi. Dùng lực.

    Không sao, làm lại. Chỉ là không quen tay thôi. Nhưng xin học trưởng hãy yên tâm. Đệ nhất định sẽ luyện tập thêm. Trước khi đại lễ diễn ra, nhất định sẽ cho huynh một điểm số hài lòng. Được. Đã hơn bọn Vệ Triều Huy rồi. Bính Thân, đệ thử đi. Được thôi.

    Học trưởng… Đệ… Bính Thân… Đừng nói ta không cho đệ cơ hội. Đối thủ của chúng ta là Phong Thừa Tuấn. Đệ… Đệ không luyện nữa, không luyện nữa… Nào, để huynh giúp đệ. Nào… [Ta sẽ mau chóng tìm một lý do thích hợp] [để đưa con ra khỏi trường.]

    Dùng lực nắm mạnh… [Không…] [Ta không thể để Phong ca hy vọng.] [Không thể để huynh ấy phải tận tâm vì ta nữa.] Được rồi, đệ tự mình cầm xem. Đệ đang biểu diễn xiếc sao? Đệ thực sự không làm được. Không sao, vạn sự khởi đầu nan.

    Nỗ lực thêm chút là được rồi. Nói thì dễ dàng lắm. Đệ vốn không có tố chất bắn cung. Có luyện mấy cũng vô ích. Hay là đệ rút lui thôi. Bân đệ vẫn chưa bắt đầu mà đã rút lui. Đệ thực sự cam tâm không?

    Từ đầu đến cuối đệ đã nghiêm túc tập lần nào chưa? Đệ không làm được. Làm gì có người nào chỉ tập vài ngày mà vượt qua được người tập vài năm chứ? Đệ có luyện tập cũng vô ích. Phong Thừa Tuấn …

    Huynh muốn nổi bật, ra làm quan lớn, không ai ngăn cản huynh. Nhưng Văn Bân thể lực không tốt. Hơn nữa, đệ ấy cũng chưa tập bắn cung. Đừng ép đệ ấy làm những việc đệ ấy không thích làm. Trạch Tính huynh, Điểm phẩm cách của Bân đệ bị trừ hết rồi.

    Đại lễ bắn cung là cơ hội tốt để kiếm điểm phẩm cách. Nếu không đến bao giờ mới ra làm quan được? Sư đệ của tôi đã nói rồi, đệ ấy muốn từ bỏ. Con người có quyền lựa chọn và quyết định của riêng mình. Đừng ép đệ ấy nữa.

    Sư đệ, chúng ta đi thôi. Đệ thực sự quyết định vậy sao? Bân đệ… Phong ca… – Thừa Tuấn – Đại thần bảo hộ. Đừng xảy ra chuyện gì. – Phong ca… – Mau, mau… Không sao chứ? Đừng cử động. Cánh tay của huynh không xong rồi. Đi thôi. Nào…

    Chậm thôi, chậm thôi… Bị thương nặng như vậy, tại sao không đến Phúc Trạch Đường? Tôi sợ sẽ đến tai Phong viện trưởng. Ngài ấy sẽ tước bỏ tư cách tham gia thi của tôi. Huynh vẫn còn nghĩ đến đại lễ bắn cung đó.

    Chấn thương gân cốt phải mất cả trăm ngày mới khỏi. Cứ coi như huynh có tư cách tham gia, cũng không thể làm gì. Văn Bân… Đệ xem Thừa Tuấn huynh bị thương như thế này Sợ rằng đội của chúng ta… Thừa Tuấn… Không sao đâu.

    Đại lễ bắn cung này cũng chỉ là một cuộc thi thôi mà. – Đúng không? – Đúng vậy. Hơn nữa, vẫn còn một khoản thời gian mới đến đại lễ. Nhất định sẽ có kỳ tích. Nói không sai. Kỳ tích? Làm gì có kỳ tích?

    Không bị thương vào xương. Cũng không phải chuyện lớn. Bôi thuốc, nghỉ dưỡng vài hôm là được. Lôi sư huynh nói không sai. Đại thần nhất định sẽ phù hộ cho chúng ta. – Phù hộ. – Phù hộ. Cây gỗ đó, tại sao đang yên đang lành lại bị đổ ra?

    Có lẽ là Phong Thừa Tuấn tự mình va phải. Phong Thừa Tuấn này vận khí thật không tốt. Việc này có quan trọng không? Học trưởng, đệ có được tin tức đích xác. Cánh tay phải của Phong Thừa Tuấn bị trọng thương. Vốn không có cách nào để kéo cung.

    Như vậy chúng ta chắc chắn thắng rồi. Bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta, huynh hãy giúp đệ. Ta cảnh cáo đệ, nếu muốn nói tình nghĩa với ta, thì phải mau chóng nhập tâm vào. Bính Thân… Lần đại lễ bắn cung này rất quan trọng.

    Hơn nữa, công phu của đệ cũng rất kém. Nhân lúc còn có thời gian luyện tập, đệ phải nỗ lực điều chỉnh tốt tâm trạng của mình. Hiểu chưa? Tận lực, đệ nhất định sẽ tận lực. Không phải tận lực mà là nhất định. Nhưng nếu mà đệ làm hỏng cuộc thi,

    Thì đến lúc đó đừng trách ta không nói tình nghĩa đấy, Bính Thân. Học trưởng yên tâm. Đệ nhất định sẽ không phụ lòng mong mỏi của huynh. Bân đệ… Ta định dùng tay trái để kéo cung. Tay trái của ta cũng giống đệ. Không thuận tay và cũng không có sức lực.

    Nói xằng bậy. Trong một thời gian ngắn như vậy, sao có thể luyện bằng tay trái được. Đúng là nói khoác mà không biết ngượng. Bân đệ, chúng ta cùng nhau thử đi. Phong ca… Có quá nhiều việc trên thế giới này chúng ta không thể kiểm soát được.

    Tại sao huynh cứ phải cố chấp như vậy. Nam tử hán đại trượng phu, không bao giờ bỏ cuộc cho đến cuối cùng. Việc của đệ huynh cũng không hiểu được đâu. Trừ khi trên thế giới này xuất hiện kỳ tích. Nếu không thì… Ta đi luyện đây, đệ cũng đến đi.

    Có cần phải khuyên huynh ấy từ bỏ không? – Hay là để tự huynh ấy nghĩ xong rồi nói. – Thừa Tuấn… Phong công tử… Thừa Tuấn… Con… Con không được luyện nữa. Không được luyện nữa. Để ta xem nào… Để ta xem nào… Vết thương nghiêm trọng như vậy,

    Còn có thể tham gia thi sao? Phong viện trưởng đã nói quá lên rồi. Học trò nghỉ vài ngày là có thể bình phục rồi. Bình phục? Bị thương vào gân cốt phải mất cả trăm ngày để bình phục. Vết thương của con như thế, ít nhất phải nghỉ ngơi một năm rưỡi.

    Con ấy à, chi bằng quay về phủ dưỡng thương đi. Ta sẽ chuẩn bị kiệu tốt cho con về phủ. Con không thể ở học đường được nữa. Ngộ nhỡ có chuyện không may, thì ta phải ăn nói thế nào với Phong đại nhân đây? Viện trưởng, ngài đã quá lo lắng rồi.

    Trước khi kết thúc học kỳ con sẽ không quay về đâu. Phong công tử… Phong công tử… Ngài xem cậu học trò này sao mà cứng đầu vậy. Học trưởng, huynh bắn cung thật tốt Phong Thừa Tuấn lại bắt đầu kéo cung bắn tên rồi. Đây là tin xấu hay tin tốt đây?

    Tên đó chẳng phải bị thương ở cánh tay sao? Sao có thể bắn cung được? Dùng tay trái kéo cung. Tay trái? Hắn nghĩ có thể dùng tay trái để thắng chúng ta sao? Điều này thực sự là nằm mơ. Cái này được gọi là thổi tù và đấy. Thừa Tuấn huynh…

    Được đấy. Đã có thể bắn vào bia rồi này. Thật là đại thần phù hộ. Thừa Tuấn huynh Đúng là thời gian không phụ lòng người. Cứ luyện nhiều vào. Luyện nhiều vào… Tinh thần cũng cao đấy. Được đấy. Ở đó à? Kỹ thuật bắn tên rất tốt. Nào, luyện tiếp đi.

    Văn Bân… Văn Bân… Đừng ở đây nghịch nước nữa. Ta tìm đệ có việc. Đi theo ta. Đi thôi, đi thôi… Những đạo lý nào đều tương thông. Xem này, xem này… Văn Bân đến rồi. Thừa Tuấn huynh hãy bắn trúng tâm bia cho Văn Bân xem. Đúng vậy. Nào, nào… Tốt lắm.

    Thế nào, thế nào? Chẳng phải ta đã nói rồi sao? Có kỳ tích xuất hiện mà. Thừa Tuấn huynh… Tại hạ thực sự bái phục sát đất. Thế nào? Trạch Tín… Cầm lấy. Nào Văn Bân… Tay trái của Thừa Tuấn huynh cũng giống đệ, không có lực. Sau khi luyện tập,

    Bây giờ đã có thể bắn trúng tâm bia rồi. Đệ thử nghĩ xem, đệ không thể tìm lý do để từ chối rồi. Đúng, Chiêu Vinh huynh nói không sai. Văn Bân, đệ chỉ cần luyện tập thêm một chút, thì nhất định sẽ nắm được phương pháp.

    Đại thần của chúng ta sẽ phù hộ cho đệ. Bân đệ… Chúng ta không dám cầu chức vô địch, nhưng ta hy vọng, đệ có đủ dũng khí để đối mặt. Cầm lấy đi. Nào… Bắn một mũi tên đi. Văn Bân… Đệ không thể làm được.

    Bân đệ… Đệ ghét khoảng cách giàu nghèo. Đệ hận việc nam nữ không bình đẳng. Lẽ nào đây chỉ là lời than phiền thôi sao? Chúng ta không thể quyết định xuất thân của mình, nhưng chúng ta có thể tự quyết định tương lai của chính mình.

    Chọn con đường riêng của chính mình. Đệ là học trò rất được kỳ vọng của Vương sư. Đệ cũng có ảnh hưởng đến không khí học tập của Vân Thượng. Tại sao đệ lại không tiếp tục cố gắng theo đuổi những thứ mà đệ muốn?

    Đi thay đổi những điều mà đệ thấy bất công. Bân đệ, đệ không phải là người hèn nhát. Con người cũng giống cung tên. Cung đã bắn đi rồi thì không thể quay lại. Đệ phải đi đến đích cuối cùng. Không ai có thể giúp đệ.

    Chỉ có đệ mới tự giúp được chính mình. Đệ hãy từ từ suy nghĩ đi. Sư đệ… Loại người này nói đệ hèn nhát, lẽ ra đệ phải phản bác lại. Không thể để hắn coi thường đệ được. Đệ phải cho những kẻ đã coi thường đệ

    Phải nhìn đệ với một con mắt khác. Nếu có một ngày đệ đến bước đường cùng cũng không được đánh mất đi niềm tin. Hơn nữa, vẫn còn có ta mà. Con sẽ không xin nghỉ. Con sẽ không rời khỏi học đường.