Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 13 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 13] Bân đệ. Phong huynh. Ta nói cho huynh nghe một tin tốt. Thoại bản kia của ta bán rất chạy, đều đã bán hết rồi. Vậy sao? Chúc mừng đệ. Bân đệ còn có chuyện gì sao?
Phong huynh, huynh đang giận đệ sao? Ta không giận đệ. Bân đệ gần đây bận rộn như vậy vẫn nên nắm bắt thời gian mà ôn luyện môn học. Tuy rằng Bân đệ tinh lực dồi dào, tư chất thông minh, nhưng vẫn nên lấy việc học làm trọng.
Phong huynh, huynh tìm cái này sao? Phong huynh, huynh ghi nhớ thật tốt. Huynh xem, cái này ngắn gọn rõ ràng, nét chữ ngay ngắn, Đệ nhất định sẽ ôn tập thật tốt. Đến lúc đó mời Phong huynh kiểm tra. Phong huynh. Huynh thật tốt!
Bân đệ vẫn nên nắm bắt thời gian mà ôn tập đi. Phong huynh. Có một chuyện nhỏ huynh nhất định phải đồng ý với ta. Đệ nói đi. Là… Là Hàn tiểu thư. Những lời lần trước huynh nói đã làm cô ấy tổn thương, huynh cũng nhìn thấy rồi. Người khiêm tốn,
Bản chất thương hoa tiếc ngọc như Phong huynh, huynh nhất định sẽ không nhẫn tâm nhìn thấy cô ấy cả ngày buồn bực không vui chứ? Nghiêm trọng như vậy sao? Đệ sợ cô ấy lại sinh ra bệnh gì trong lòng huynh nhất định sẽ không dễ chịu. Bỏ đi.
Ta tốt nhất vẫn không nên gặp cô ấy. Lần trước nói chuyện có chút không chừng mực sau này ta sẽ chú ý. Nhưng đệ đã đồng ý rồi. Bân đệ! Đệ sao có thể làm như vậy? Vết thương cũ chưa lành lại thêm vết thương mới,
Cô ấy sẽ không chịu nổi đâu. Huynh xem mà làm đi nhé. Bân đệ. Cái gì? Phong công tử thật sự đồng ý rồi? Đúng vậy! Vũ công tử này thật là nói được làm được. Tiểu thư phải suy nghĩ thật kỹ
Nên làm như thế nào mới có thể để Phong công tử thay đổi cách nghĩ về tiểu thư. Lần này nhất định phải biểu hiện thật tốt tranh thủ trước mặt Phong công tử để lại ấn tượng thật tốt. Tiểu Tầm, muội mau giúp ta nghĩ cách. Được, tiểu thư yên tâm,
Để muội nghĩ cách. Tiểu thư là quá để ý đến Phong công tử cho nên chỉ cần người đừng căng thẳng thì nhất định sẽ làm được. – Hay, hay. – Hay. Tỷ tỷ. Phong cảnh đẹp như vậy. diễn xuất hay như thế tỷ hãy quên những chuyện không vui đi.
Rốt cuộc tại sao Văn công tử lại đối xử với ta như vậy? Ta nghĩ thế nào cũng nghĩ không ra. Muội nghĩ Văn công tử nhất định thích tỷ tỷ. Huynh ấy nhất định là có nỗi khổ riêng không thể không làm như vậy. Tỷ tỷ, tỷ nên giải tỏa buồn phiền.
Dựa vào tài mạo của tỷ tỷ có ai lại không thích tỷ chứ? Vậy muội nói rốt cuộc là vì sao? Văn công tử không phải nói rồi sao, quy tắc học đường rất nghiêm khắc. Cái này muội cũng tin sao? Vậy lúc tỷ gặp Văn công tử
Hỏi rõ ràng là được rồi. Tỷ bớt buồn phiền đi. Dựa vào sự thông minh tài trí của tỷ sao có thể nghĩ không thông được chứ? Muội thật biết nói lời ngon ngọt. Đi thôi, đi xem xiếc. Đi thôi. Hay, hay.
Bân đệ, người còn chưa đến, chúng ta xem biểu diễn trước đi. Được. Đến rồi, đến rồi, đi. Hàn tiểu thư. Chuyện lần trước thật bất kính với Hàn tiểu thư. Xin lượng thứ. Không sao, ta sớm đã quên rồi. Tiểu thư. Lời của Phong công tử không phải không có đạo lý.
Thục Mẫn trở về cũng suy nghĩ lại bản thân. Lời của Phong công tử tuy rằng ngôn ngữ sắc bén nhưng từng chữ đều có lý. Thục Mẫn học hỏi được không ít, vẫn mong công tử chỉ giáo thêm. Không dám, cảm ơn đã hiểu. Vậy… Hôm nay thời tiết đẹp như vậy
Ở đây gặp được hai công tử. Chúng ta cùng nhau đi dạo chơi, có được không? [Nhìn bộ dạng cô ấy không có đau buồn] [Lạc Huyên Quân lại lừa người rồi.] Phong công tử. Có được không? Biểu diễn bên kia bắt đầu rồi. Thật đặc sắc!
Tiểu Tầm, muội đưa Văn công tử đi. Văn công tử, huynh xem… Phong công tử, chúng ta đến bên kia xem hoa đi. Đi. Huynh xem, hay chứ? Cái đó… Ta.. Chân ta đau. Cô xem trước đi. – Chân của huynh sao rồi? – Không sao, không sao. Hay! Huynh xem, hay chứ?
Xem, xem, xem. Thật hay. Phong công tử. Huynh xem ở đây thật đẹp! Chúng ta ở đây một chút đi. Hôm nay ta đi cũng mệt rồi, ở đây chút đi mà. Nào. Huynh xem bên kia thật đẹp! Không khí cũng thật trong lành, bên này không khí thật tốt,
Dường như trong gió còn có mùi hương hoa nhè nhẹ… Huynh có ngửi thấy…. Văn công tử. Huynh không phải đi xem xiếc rồi sao? Văn công tử. Huynh không phải đi xem xiếc rồi sao? Ta xem rồi. Hay không? Hay! Hay… Hay sao muội không xem nhiều một chút?
Muội… Muội xem xong rồi. Cái đó… Ta nhớ ra cái gì… Phong viện trưởng có việc tìm ta và Phong huynh. Chúng ta đi trước đây, cáo từ. Đi. Phong công tử, Phong công tử. Trời vẫn còn sớm ngồi thêm chút nữa đi. Không được.
Vậy chúc Tiểu Tầm cô nương và Hàn tiểu thư hai người chơi vui vẻ. Chơi vui vẻ! – Đi. – Phong công tử. Tiểu thư. Muội sai rồi. Tiểu thư. Hay, hay. Đi đâu? Xem biểu diễn. Đặc sắc như vậy. Hôm nay không dễ dàng gì mới có thể ra ngoài.
Đương nhiên phải xem cho thỏa thích. Đệ không phải nói Phong viện trưởng có chuyện tìm chúng ta sao? Huynh thực sự muốn cùng Hàn tiểu thư xem hoa à? Đệ nhìn ra huynh không vui lại ngại từ chối. Đây không phải giải cứu huynh được rồi?
Nói đi, huynh làm sao cảm ơn đệ đây? Cảm ơn sự cứu giúp của Bân đệ. Lời nói dối của Bân đệ quả thực là dày công tu luyện mới nói ra được. Phong huynh, đệ là muốn tốt cho huynh. Bất kể như thế nào, huynh cũng phải tin tưởng đệ.
Bởi vì huynh chính là Phong huynh tốt nhất của đệ. Đệ xem đi, ta trở về. Phong huynh. [Thẩm Khiên Sảnh] Lệ tiên sinh. Ngài muốn đi đâu? Ta đi gặp một người bạn, trước khi đóng cửa nhất định sẽ trở về. Ghi lại. Được, được. Phong huynh, Phong huynh.
Phong huynh, huynh đừng giận nữa. Phong huynh. Văn công tử, ít thấy nhàn nhã như vậy còn ra ngoài dạo phố sao? Bình thường Văn công tử học hành bận rộn ít khi gặp mặt. Hôm nay gặp được ở đây thật là có duyên. Huynh nhất định phải lấy công chuộc tội
Dành thời gian ở bên tỷ tỷ. Có được không, Văn công tử? Vị công tử này phong độ hiên ngang, phong thái nhẹ nhàng Nhất định chính là Phong công tử tiếng tăm lừng lẫy rồi. Tiểu nữ Mục Tiểu Mạn, chắc nghĩ công tử cũng có nghe nói đến.
Ta với Văn công tử đã nhiều ngày không gặp muốn cùng Văn công tử hàn huyên chuyện cũ, xin Phong công tử có thể rộng lòng bỏ qua cho. Huynh không được đi. Nếu như Bân đệ và Mục cô nương đã lâu không hàn huyên chuyện cũ vậy ta xin cáo từ trước.
Phong huynh không được đi. Bân đệ, làm gì vậy? Cái đó… Cái gì… Phong viện trưởng đã nói nếu như trở về muộn, nhất định sẽ trừ điểm của đệ. Lần trước đệ mới vừa bị trừ điểm. Thật vậy sao, Phong công tử?
Nếu như Bân đệ và Mục cô nương hiếm khi gặp nhau vậy trừ điểm thì trừ thôi. Không được, học trưởng vừa cảnh cáo đệ huynh không thể bỏ lại đệ. Vậy ta sẽ đi cùng Bân đệ đừng để Mục cô nương thất vọng. Quá tốt rồi!
Chúng tôi bây giờ muốn đi quán rượu Minh Nhân. Tỷ tỷ có cất giữ vài bình rượu ở đó mời mọi người cùng nhau thưởng thức. Đi thôi, đi thôi. Công tử. [Quán rượu Minh Nhân] Chúng ta đến rồi. Nghe nói quán rượu này có rất nhiều món ăn ngon.
Đều là nguyên liệu thức ăn ngon nhất và đầu bếp giỏi nhất làm ra. Đến lúc đó nhất định sẽ để huynh và Phong công tử ăn ngon uống say. Chúng ta không say không về. Đi. Các vị. Xin lỗi, quán rượu đã đóng cửa. – Đóng cửa rồi? – Đúng vậy.
Mấy giờ rồi chứ? Từ trước đến nay quán rượu Minh Nhân chưa bao giờ đóng cửa sớm như vậy. Không muốn kiếm tiền sao? Thật sự xin lỗi. Có người bao cả quán rượu. Mời các vị lần sau lại đến. Người nào có thể bao cả quán rượu Minh Nhân chứ?
Là tiệc rượu sao? Một vị tiểu thư nhà giàu. Một vị tiểu thư? Đây… Đây cũng quá hống hách rồi đấy. Hôm nay quán rượu này chúng ta phải vào bằng được. Đi. Các vị, các vị. Tha cho tiểu nhân đi, tha cho tiểu nhân. Các vị lần sau lại đến.
Phong huynh, không thể uống rồi, lần sau lại đến. Không được. Hôm nay ta nhất định phải để Mục cô nương uống rượu. Vào đi. Các vị… Cái này gọi là gì… Tâm có… Thông minh sắc sảo, thông minh sắc sảo. Không hỏi cô. Dù sao cũng là số mệnh đã định.
Sức tưởng tượng của Hàn tiểu thư thật phong phú. Phong công tử và Văn công tử là do Tiểu Mạn mời đến. Nếu như ở đây đã được Hàn tiểu thư bao hết vậy hai vị công tử chúng ta tìm nơi khác đi. Hóa ra Phong công tử mượn cớ về học đường
Vì muốn cùng người phụ nữ này uống rượu. Huynh đối xử với tiểu thư nhà ta như vậy trong lòng không thấy áy náy sao? Hàn tiểu thư, chúng ta chuẩn bị trở về, nhưng… – Ta… – Phong huynh. Quả thực là chúng ta không đúng,
Nên xin lỗi Hàn tiểu thư một chút. Nếu như Phong công tử thật lòng muốn xin lỗi nên ngồi xuống uống vài ly với tiểu thư nhà ta. Văn công tử. Nếu đã như vậy, không bằng chúng ta thành toàn cho người đẹp. Để Phong công tử ở lại đây là được.
Hiếm khi có được may mắn cùng Phong công tử uống rượu, Thục Mẫn kính huynh một ly. Phong công tử, huynh không sao chứ? Huynh không biết uống rượu sao? Uống rượu có hại cho cơ thể. Hàn tiểu thư cũng uống ít một chút. Nào, Văn công tử.
Tiểu Mạn cũng kính huynh một ly. Cảm ơn Phong công tử quan tâm. Bình thường Thục Mẫn cũng ít uống rượu. Rượu ngon. Phong công tử. Huynh không uống rượu thì ăn thức ăn đi. Nào. Kính Phong huynh một ly. Sao Bân đệ lại kính rượu ta?
Kính người khiêm tốn như Phong huynh đối với ai cũng tốt. Huynh uống chậm thôi. Phong công tử. Tiểu Mạn cũng kính huynh một ly. Cảm ơn công tử đã chăm sóc Văn công tử nhà chúng tôi như vậy. Lời này của Mục cô nương dường như cô và Văn công tử
Đã kết thành vợ chồng? Cảm ơn lời tốt đẹp của Hàn tiểu thư. Đến lúc đó, rất hân hạnh mời Phong công tử và Hàn tiểu thư đến uống ly rượu mừng. Được. Xem ra chuyện vui của Bân đệ và Mục cô nương gần tới rồi.
Bân đệ lại có thể ôm được người đẹp. Ta chúc hai vị vĩnh viễn đồng lòng. Phong huynh, huynh nói vớ vẩn cái gì chứ? Nói vớ vẩn? Ý của ta là lời nói của Phong huynh quá trịnh trọng rồi. Thức ăn đến rồi. Ăn thôi, ăn thôi.
Ăn thức ăn rồi uống rượu. Tỷ tỷ. Văn công tử. Huynh không muốn uống thêm một ly với Tiểu Mạn sao? Nữ nhân các người phụ trách uống rượu, nam nhân chúng ta phụ trách ăn thức ăn. Mục Tiểu Mạn. Khả năng nhìn người của cô ngày càng không được rồi.
Huynh ta tốt như vậy không cần, lại đi chọn một người đàn ông như vậy. Hàn Thục Mẫn. Cô có thể nói ta không tốt nhưng ta tuyệt đối không cho phép cô nói Văn công tử chúng ta không tốt. Hơn nữa ta thấy tửu lượng của Phong công tử
Cũng không tốt hơn Văn công tử là bao. Học trò tửu lượng không tốt, không thể so sánh với Bân đệ. Có Hàn Thục Mẫn ta ở đây, không cần đến Phong công tử uống rượu. Hàn tiểu thư thật có bản lĩnh đấy. Đương nhiên. Tiểu nhị, thêm một bình nữa.
– Được thôi. – Tiểu thư, đừng uống nữa. – Tiểu nhị, hai bình. – Đừng quản ta. – Tỷ tỷ. – Được. Gửi ngài. Rót đầy. Toàn bộ rót đầy. Hai vị. Nên uống chầm chậm từng ly thôi. Đúng vậy, hai người các cô đừng kích động. Không được! Không được! Tỷ tỷ.
Văn công tử. Huynh có thể bắt được tú cầu của Mục Tiểu Mạn cũng xem như kiếp trước thắp hương cầu khẩn rồi. Huynh phải đối tốt với cô ấy. Bằng không… Con vịt nấu chín rồi sẽ bay đi mất. Tỷ tỷ ta là thiên nga. Con vịt gì chứ?
Là vịt hay là thiên nga thì phải xem ở bên cạnh ai. Bất kể ở cùng với ai, so với người hủy hoại phụ nữ rồi bỏ chạy sau đó lại không ngừng quấy rầy người khác ở bên cạnh ta thì tốt hơn nhiều. Cô dám nói huynh của ta.
Ta… Ta hôm nay nhất định sẽ làm cô uống say. Tiểu thư. Cạn. Hàn tiểu thư. -Tỷ tỷ, tỷ đừng uống nữa. – Phong công tử. Cùng ta dạy dỗ con vịt này. Cái gì con vịt chứ? Có có biết tôn trọng người khác không? Mục cô nương.
Ta cùng cô uống với cô ta. Tiểu thư. Hàn tiểu thư, cô thật sự uống say rồi. Bân đệ. Đừng có thể hiện tính khí như hai nữ nhân này nữa. Sao vậy? Chỉ có nữ nhân mới có thể thể hiện tính khí sao? Bân đệ, đừng làm loạn nữa có được không?
Đệ làm loạn cái gì chứ? Không phải cô ấy mượn rượu phát điên ăn nói vô lễ sao? Văn công tử và Mục Tiểu Mạn ức hiếp ta. Được rồi, Bân đệ, đừng nói nữa. – Phong công tử. – Chúng ta về học đường. Tiểu thư.
– Các vị, cáo từ. – Phong công tử. – Tiểu Khiết. – Phong công tử. – Cô giúp tôi đưa Mục cô nương trở về. – Đừng đi! Lần sau đến ngày mở cửa, có thời gian ta sẽ đi thăm hai người. Ai muốn đi thì đi.
Dù sao Hàn Thục Mẫn ta tuyệt đối sẽ không nhận thua. Tiểu thư. Phong huynh, huynh tức giận à? Cô ấy đã uống say như vậy rồi, sao đệ phải tính toán với cô ấy chứ? Huynh thật sự thích Hàn tiểu thư sao?
Sao đệ phải để ý ta có thích cô ấy không? Huynh là Phong huynh của đệ, đệ đương nhiên để ý rồi. Bân đệ. Lúc đệ bắt được tú cầu, đệ không để ý đệ sao lại để ý ta như vậy chứ? Lại nhắc đến chuyện này.
Vậy nếu như đệ không bắt tú cầu Mục Tiểu Mạn sẽ không xuống sân khấu được, ở Thái Vân Cư làm sao có thể ngẩng đầu lên được? Cho nên Bân đệ làm anh hùng cứu mỹ nhân? Đổi lại là huynh, huynh sẽ làm thế nào?
Không phải là không có cách nào sao? Bây giờ làm thế nào? bây giờ nếu như đệ bỏ rơi cô ấy với việc bỏ mặc cô ấy trên sân khấu thì có gì khác nhau? Đệ chỉ cần nghĩ đến là đau đầu. Đệ nên làm thế nào, Phong huynh?
Chuyện đã đến nước này, Mục cô nương lại có tình cảm sâu đậm với đệ đệ không có sự lựa chọn nào khác. Không cần. Vậy đệ muốn ta làm thế nào? Tốt nhất… Hai người chúng ta đi du học đến một nơi không có ai quen biết chúng ta. [Trời ạ!]
[Ta làm sao vậy?] [Sao có thể nói ra những lời như vậy chứ!] Phong huynh, đợi đệ. Nào. Nói cái gì mà ngàn ly không say? Cũng chỉ là như vậy thôi! Cả ngày bày ra bộ dạng vênh váo tự đắc, thiên lý ngàn dặm để từ chối huynh của ta.
Cô dựa vào cái gì chứ? Cô chỉ nhìn thấy ta thiên lý ngàn dặm từ chối huynh của cô. Cô lại chưa từng nhìn thấy lúc huynh ấy phụ ta. Huynh ấy phụ cô? Không thể nào, không thể nào. Huynh ấy yêu cô chết đi sống lại.
Cái gọi là yêu chết đi sống lại mà cô nói ta nghĩ chỉ là một loại cảm giác khó chịu khi không đạt được và dục vọng không chiếm giữ được khiến người ta ăn ngủ không yên mà thôi. Cầu mà không đạt được. Cảm giác khó chịu. Ăn ngủ không yên.
Đây không phải là cảm giác bây giờ Phong công tử đem lại cho ta sao? Đừng quan tâm mấy tên nam nhân xấu xa có mắt không tròng kia. Chúng ta không quan tâm bọn họ. Học sinh của học đường Vân Thượng thì làm sao? Ta cũng không thèm nhìn bọn họ.
Nào, tỷ muội. Chúng ta không quan tâm bọn họ. Chúng ta bây giờ có rượu thì uống cho say. Nào. Tiểu thư. Tiểu thư, người đừng uống nữa. Hôm nay người uống quá nhiều rồi. Tiểu thư. Nữ nhân trong thiên hạ không có ai thoát khỏi chữ ”Tình”.
Ta rất muốn Phong công tử thích ta. – Phong công tử lúc nào – Tiểu thư. mới có thể thích ta chứ? Đi. Cả học đường cũng chỉ có nơi này dễ dàng trèo qua được. Xem ra đệ thường xuyên ở đây ra vào.
Đệ còn biết một con đường tắt dẫn đến ký túc xá. Hai tên tiểu tử này Nhất định là không làm ra chuyện tốt gì. [Thẩm Khiên Sảnh] Lệ Hổ tiên sinh. Quá ngu ngốc rồi! Nào, nào, nào. Lâm Bính Thân phải không? Nào, nào, nào. Đừng sợ, đừng sợ, nào, nào, nào.
Nào, nào, nào. Lệ tiên sinh. Trò xin thề, quả thật không phải do trò làm. Cậu cảm thấy… Ta sẽ tin sao? Quả thực rất quá đáng! Dám trêu chọc thầy như vậy. Cậu thật là một nhân tài. Cậu không nên ở lại học đường Vân Thượng bây giờ cậu nên ra ngoài.
Có bản lĩnh thì ra khỏi cửa chính này tự do tự tại ở bên ngoài, muốn làm gì thì là cái đó. [Xem ra lão này thật sự không biết võ công.] Cậu còn muốn tranh cãi? Không có chút hối cãi, như vậy chỉ có thể trừng phạt thôi.
Ta nên trừ cậu bao nhiêu điểm phẩm cách? Cậu nói trừ bao nhiêu đây? Là ba điểm hay là năm điểm? Ta muốn trừ cậu một trăm điểm! Cậu còn có gì muốn nói không? Nói đi! Biết sai rồi sao? – Cậu biết sai là tốt, đứa trẻ ngoan. – Lệ tiên sinh.
Trở về đi. – Trở về suy nghĩ về hành vi của mình. – Chết rồi! Mau trở về đi, về đi. Không, không, thật sự không phải trò làm. Về đi. – Về đi, về đi, về đi. – Lệ tiên sinh. Lệ tiên sinh.
– Thật sự không phải trò làm. – Quá giỏi! Quá giỏi! Lệ tiên sinh thật quá đáng sợ rồi. Cho nên đừng vi phạm quy tắc học đường. Huynh nói nếu như đệ bị Lệ tiên sinh làm cho điên. Huynh có còn làm bạn với đệ không? Được rồi, đệ biết rồi.
Đệ nếu như điên rồi, huynh nhất định sẽ không hỏi không han đệ nữa. Đệ yên tâm đi. Nếu như đệ điên rồi. Ta nhất định sẽ chữa khỏi cho đệ. Đứng lại! Đệ lại dám bỏ rơi ta đi uống rượu với người khác. Sư huynh. Đệ không uống bao nhiêu.
Không uống bao nhiêu cũng là uống. Lần sau sẽ bù cho huynh. Không phải là bù mà là trả lại. Được, được. Trả lại, trả lại. [Lệ Hổ đang che giấu võ công của bản thân] [hay là thật sự không phải ông ta?] [Thẩm Khiên Sảnh] Sao vậy Bân đệ? Không sao.
Đừng ồn, ngủ đi. [Ta sao vậy?] [Ta sao lại như vậy?] Bân đệ. Sao lại không cẩn thận như vậy? Bân đệ. Chuyện gì vậy? Không biết. Chính là như vậy. Ta bị Hổ mặt cười kia trừ đi một trăm điểm phẩm cách. Đáng giá. Chí ít chúng ta biết được,
Văn Bân thường xuyên từ nơi đó trèo tường vào học đường. Đúng vậy. Lần này chúng ta phải dạy dỗ thật tốt bọn họ mới được. Nhiệm vụ của cậu phải canh chừng thật kỹ bọn họ. Về điểm phẩm cách của cậu ta sẽ giúp cậu nghĩ cách. Cảm ơn học trưởng.
Kỳ lạ! Rốt cuộc là ai đang trêu đùa Lệ tiên sinh chứ? Là ta. Ta cũng đoán là do huynh làm. Sao rồi, có kết luận chưa? Lệ tiên sinh không phải là người đó. Huynh nói có khả năng Hổ mặt cười biết huynh đang thử ông ấy
Nên mới cố ý trúng kế không? Người đó võ công cao cường. Nếu như gặp phải tình huống nguy hiểm đột ngột nhất định sẽ tránh theo bản năng. Như vậy xem ra… Rất có thể người che mặt đó cố ý để huynh nảy sinh ra ảo giác. Nghĩ tới nghĩ lui
Vẫn nên tìm ra Kha Sĩ Quân trước. Tặng huynh một từ… Khó! Nếu như Kha Sĩ Quân vẫn còn ở trong rừng chắc sẽ có người quen của ông ta chứ? Huynh cảm thấy mấy người quen của ông ta sẽ nói với huynh Kha Sĩ Quân ở đâu sao?
Ta sẽ tìm cách để bọn họ đi tìm. Mọi người chăm chỉ một chút đọc hiểu quyển 《Vân Quốc Đại Điển》 trong tay. Có chỗ nào không hiểu cứ việc hỏi ta. Ta sẽ giúp các người giải đáp. [Ta sao lại có cảm giác kỳ quái như vậy?] Sao vậy?
Bạn học Văn Bân, dáng vẻ xem sách của cậu có thể nghiêm túc một chút không? Huynh xem Văn Bân, sao đến việc nhìn Phong Thừa Tuấn cũng không dám nhìn chứ? Đúng vậy. Thật kỳ lạ! Chút nữa chúng ta đi xem sao. Được. Thầy giảng những cái gì vậy?
Bài học trước nghe không hiểu. Thật mệt, ta cũng vậy. Bân đệ. Bân đệ. Gần đây đệ lên lớp đều rất phân tâm. Đệ có chuyện gì, đệ nói cho ta biết. Không có. Đệ nói đi, có chuyện gì? Tại sao Văn Bân lại sợ Phong Thừa Tuấn như vậy? Không sao.
Huynh cách xa ta ra một chút là được. Ta đã đoán được tám chín phần rồi. Vân Bân cũng thật là đáng thương quá. Phong Thừa Tuấn cũng thật quá đáng. Nửa đêm đuổi huynh ấy ra khỏi ký túc xá. Ta đang nghĩ Văn Bân muộn như vậy muốn đi đâu? Đúng vậy.
Hai vị học sinh này còn không mau trở về phòng nghỉ ngơi. Bọn họ sao lại đến đây? Văn Bân. Văn Bân. Văn Bân. Thật là gặp quỷ rồi. Văn Bân chạy đi đâu vậy? Bân đệ, đệ đang làm gì? Đệ sợ huynh lạnh. Ta không lạnh. [Văn Hi.]
[Ngươi rốt cuộc là đang nghĩ lung tung gì vậy?] Bân đệ. Đệ không sao chứ? Không sao. Không sao. Thật sự không sao? Không sao, thực sự không sao. [Sư huynh sao lại không trở về rồi?] [Quyền quý bình dân,] [nam nhân và nữ nhân]
[đều nên có quyền lợi học tập bình đẳng như nhau] [Kha Sĩ Quân.] [Lão Trương, trở về rồi à?] Lại đây xem, lại đây xem. Ông mau xem, cái này dán ở trên tường. – Những chữ này là cái gì? – Không biết. Ai dán vậy? Cái này viết những gì?
Quyền quý bình dân, nam nhân và nữ nhân đều nên có quyền lợi học tập bình đẳng như nhau Đây là sách cấm. Mọi người không được xem. Thu lại toàn bộ cho ta. Lục soát từng nhà từng hộ cho ta. Mau. Thôn Lâm? Đúng vậy. Tên nghịch tặc này
Quả thực ngày càng hung hăn càn quấy. Phải nghĩ ra cách mới được. Từ thống lĩnh. Có thuộc hạ. Động não nghĩ cách đi. Ngươi nên xứng đáng với chức thống lĩnh này. Đúng không? Bắt buộc phải bắt sống tên nghịch tặc này cho ta. Nghe thấy không?
Đừng để ta thất vọng thêm nữa. Tuân lệnh. Thôn Lâm. Ta nói với huynh, tối qua ta rõ ràng nhìn thấy Văn Bân đi vào. Bân đệ. Ngồi. Huynh có phát hiện ra, trạng thái bây giờ của Văn Bân nhất định là bị Phong Thừa Tuấn ức hiếp.
Ta đồng ý với quan điểm của huynh. – Ta cũng đồng ý. – Lạc Huyên huynh. Lạc Huyên Quân, sao huynh lại lên lớp? Nếu như ta còn không đến sẽ bị mấy tên quỷ nhỏ các người vượt qua điểm số. Bân đệ. Huynh xem đi, trạng thái này của Văn Bân
Nhất định là muốn thoát khỏi Phong Thừa Tuấn, gần gũi với Lạc Huyên Quân. Vân Bân thật đáng thương. Huynh xem biểu cảm của Phong Thừa Tuấn như vậy có chút nào kỳ lạ không? Không kỳ lạ. Không kỳ lạ sao? – Cả tối qua… – Tiên sinh đến.
Phía nam có cây cầu gỗ ta không thể nghỉ ngơi được. Bên sông Hán có một cô gái đang bơi ta không thể nhớ nhung được. Sông Hán rộng như vậy không thể bơi qua được Ở ẩn ở đâu? Lữ Chiêu Vinh. Có. Tiên sinh, tiên sinh. Xuất xứ từ đâu? Cái đó…
Xuất… Xuất từ…. 《Kinh Thi, Hán Quảng》 Có biết bài thơ này nói đến câu chuyện gì không? Trò biết, bài thơ này nói… Đừng nói. Ngồi xuống. Văn Bân. Cậu nói. Hồi Đinh tiên sinh. Đây là một bài dân ca thời Tiên Tần trong 《Quốc Phong, Châu Nam》 trong 《Quốc Phong, Châu Nam》.
Nói về một tiều phu trẻ tuổi thầm thương trộm nhớ một cô gái xinh đẹp. Nhưng lại không toại ước nguyện trong lòng cho nên tâm tư vương vấn trong lòng khó có thể giải tỏa được. Sau cùng lúc đối diện với dòng sông nước chảy cuồn cuộn
Kìm lòng không nổi hát lên ca khúc này. Thể hiện tình cảm nhớ nhung của mình. Rất tốt! Ngồi. Trong cả bài thơ này không có câu nào nhắc đến dung mạo và hành vi, phong thái …của cô gái này. Cô ấy giống như một đám mây mờ nhạt
Tồn tại trong hồi ức ngâm nga của vị tiều phu đó, trở thành biểu tượng tinh thần của anh ta. Xa không được, đủ cũng không đủ lại không thể nào quên được. Tình yêu không đạt được có thể gặp mà không thể cầu.
Đây chính là nội dung mà hôm nay chúng ta phải thảo luận. Nam theo đuổi nữ cách một bức tường. Nữ theo đuổi nam thì lại dễ dàng hơn nhiều. Thừa Tuấn huynh, huynh nói đúng không? Tương Vương có mộng nữ thần vô tình. Đúng vậy. Yêu thầm này, quá khổ rồi.
– Đúng vậy. – Một chút cũng không công bằng. Chuyện yêu đương làm gì có công bằng hay không? Cũng không phải làm kinh doanh. Phong Thừa Tuấn. Cậu cảm thấy bài thơ này viết như thế nào? Học trò cảm thấy sông núi trong bài thơ này khắc họa rất đẹp.
Nói như thế nào? Dưới gốc cây ở phương Nam có người hành khách đang nghỉ ngơi. Nước sông Hán chảy cuồn cuộn, nước chảy không ngừng nghỉ. Bên sông có nhiều cỏ dại mọc thành bụi. Nhìn xa xa còn có núi cao. Học trò cảm thấy rất đẹp.
Nhìn cảnh mà gửi gắm tình cảm quả thực rất hay. Đem phong cảnh kỳ ảo nhập vào trong tâm tư thương nhớ của người tiều phu cũng có thể khiến cho người đọc có càng nhiều không gian để tưởng tượng. Phong Thừa Tuấn. Cậu ở trong bài thơ này
Giải thích như thế nào về cảm giác của người tiều phu? Trò cảm thấy người tiều phu này luôn thể hiện sự vô tình với những người có tâm tư. Ai bảo anh ta yêu cô ấy chứ? Cái gọi là ai tỉnh táo hơn ai thì sẽ là ai tàn nhẫn hơn ai.
Hay. Có thể từ nhiều góc độ và lập trường để xem xét cùng một chuyện. Đáng giá cho chúng ta học tập đầy đủ. Bài thơ tiếp theo là đến từ trong 《Kinh Thi·Phong Quốc·Phong Vệ》 《Mục Qua》 sẽ do Phong Thừa Tuấn, còn có Văn Bân, đọc diễn cảm một chút.
Người tặng ta mộc qua ta tặng người quỳnh cư. Không phải vì báo đáp vì giao hảo cả đời. Người tặng ta trái mộc đào ta tặng người ngọc dao. Không phải vì báo đáp vì giao hảo cả đời. Văn Bân. Đọc lớn lên một chút. Người tặng ta trái mộc lý
Ta tặng người món ngọc cửu. Không phải vì báo đáp vì giao hảo cả đời. [Vẻ mặt này của Văn Bân] [thật quá giống nữ nhân.] Dừng tay. Huynh lập tức thả tay ra khỏi người huynh ấy. Không cần phải kích động như vậy.