Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 18 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt.] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 18] Huynh đã cầu nguyện chưa? Nghe nói ước nguyện Bân đệ sao biển hiện giống nữ nhi vậy? Những điều này chỉ là chuyện vô căn cứ. Vậy mà đệ cũng tin sao? Ước một điều thì đã làm sao?

Mau ước đi, mau ước đi. [Mặc dù đó là một ước nguyện xa xỉ] [nhưng tôi vẫn hy vọng được ở bên Phong Thừa Tuấn.] [Thiên trường địa cửu.] Huynh ước điều gì vậy? Đệ nói trước đi. Đệ ước một điều… có lẽ không bao giờ có thể thực hiện được.

Cũng không biết ngôi sao băng đó có thể biến điều ước vô vọng này thành có thể hay không. Huynh thì sao? Ta chỉ ước là nguyện vọng không thể nào thực hiện được của Bân đệ, sẽ đều trở thành hiện thực. Vậy nguyện vọng của huynh nhất định sẽ thành hiện thực.

Bân đệ… Sao đệ còn không đi? Không nỡ phải không? Nếu có thể sống mãi trên hòn đảo này thì có phải tốt không. Trên đảo này có gì tốt chứ? Không thể ngăn gió, mà cũng chẳng thể cản mưa. Có phải đệ sắp thi rồi,

Nên mới có áp lực, không muốn đi? Đúng vậy. Phong ca, quay về rồi huynh phải phụ đạo đệ học thêm. Yên tâm đi, ta luôn mang việc học bên người. Đi thôi. Từ từ thôi. Ở đây còn có một thùng nữa. Văn Bân… Huynh thật quá bỉ ổi.

Hàn tiểu thư, cô sao vậy? Sao ta lại đến đây, huynh phải là người biết rõ nhất. Bân đệ, thế là vì sao chứ? Đệ không biết. – Hàn tiểu… – Văn Bân. Tôi đã gặp rất nhiều người như huynh rồi.

Đệ tử Hàn môn như huynh muốn nịnh người có chức gần người có quyền. Muốn nịnh nọt để có được quyền quý. Đây đều là chuyện thường tình của con người. Nhưng huynh không thể như vậy mà làm ra những chuyện vô liêm sỉ.

Hàn tiểu thư, sao cô có thể nói những lời như vậy? Bân đệ đã làm việc gì có lỗi với cô sao? Huynh… Huynh nói rõ là muốn lên đảo một mình. Muội vì muốn có thể cùng huynh lên đảo ngắm sao băng, đã đặc biệt sắp xếp người chèo thuyền.

Kết quả là bị huynh ấy chen ngang cản trở. Tôi không tin là huynh không biết gì. Đã làm hỏng kế hoạch của tôi. Văn Bân… Đại ca tôi vì việc của Mục Tiểu Mạn mà đi khắp nơi tìm huynh. Tôi cũng có những lời lẽ đắc tội huynh.

Huynh có thể ghét tôi. Nhưng… Huynh hành xử như thế phá hoại sự nhiệt tình của tôi. Hàn tiểu thư, cô hiểm nhầm rồi. Huynh không cần phải giải thích. Tôi không muốn nghe huynh giải thích. Tôi khuyên huynh phải nhớ lấy thân phận của mình.

Dù cho huynh có thi được vào Vân Thượng, dù cho huynh có là nghĩa đệ của Phong công tử, huynh cũng chỉ là một tên dân đen. – Hàn… – Huynh không thể ở Vân Thượng cả đời. Vân Thượng không phải là chỗ ở của huynh.

Sớm muộn gì huynh cũng phải rời đi. Huynh vốn không chung đường với chúng tôi. Hàn tiểu thư, sao cô lại nói như vậy? Có lẽ là đã hiểu nhầm rồi. Hơn nữa, dù cho Bân đệ không đến, ta vì thanh danh của Hà tiểu thư,

Cũng tuyệt đối sẽ không một mình cùng cô lên đảo. Đúng. Đúng vậy. Phong Thừa Tuấn… Thật không ngờ từ đầu đến cuối, trong mắt huynh muội chỉ là một nữ nhi không màng danh tiết. Hàn tiểu thư Cô đã ở đây đợi cả đêm sao? Đúng vậy.

Tôi đưa cô đi y quán. Văn Bân… Huynh không được đi theo bọn tôi. Tôi không muốn nhìn thấy huynh nữa. Văn Bân, đệ quay về trước đi. Để ta đi sắp xếp. Đại phu, sao rồi? Không có gì đáng ngại. Tôi đã kê đơn thuốc cho tiểu thư rồi.

Đắp chăn ấm cho cô ấy. Ngủ qua một đêm là sẽ không sao nữa. Cảm tạ đại phu. Đi thôi. Phong công tử Phong công tử, đừng rời xa muội. Bân đệ tối qua ngủ ngon chứ? Sao vậy? Bị người khác ức hiếp sao? Trông mặt không được vui.

Vậy rốt cuộc là làm sao? Đệ nói cho ta nghe. Có một số chuyện có nỗ lực đến mấy cũng vô ích. Chi bằng buông tay. Đệ thường ngày rất tích cực và lạc quan. Sao đột nhiên lại nói những lời ủ rũ như vậy? Ví dụ xuất thân.

Ví dụ dòng dõi thua kém. Những thứ này dù có cố gắng mấy cũng không cải thiện được. Phải không Sao lại không thể thay đổi được chứ? Đệ xem đệ và Phong Thừa Tuấn, sinh ra khác nhau một trời một vực. Đệ xem, bây giờ hai người…

Huynh đệ tương xứng, có đúng không nào? Đây chẳng phải là đã thay đổi được rồi sao? Là thay đổi sao? Nhưng bây giờ đã kết thúc rồi. Không thể giống như trước đây được nữa. [Xem ra lần này ta làm là đúng rồi.]

[Văn Bân đích thị là yêu thầm Phong Thừa Tuấn.] Đệ nghĩ cảnh sao băng hôm qua thật là hiếm thấy. Thật sự tuyệt đẹp. Sao đệ lại nói những lời linh tinh thế này? Vậy… Tối hôm qua huynh có ước gì không? Đệ nghe lời huynh nên đã ước một điều.

Nhưng đệ nghĩ nguyện vọng đó của đệ, cả đời này cũng không thể thực hiện được. Cũng đúng. Chỉ là truyền thuyết mà thôi. Làm gì có kỳ tích chứ? Văn Bân… Đầu óc ta thật sự bị mê muội rồi. Coi như Phong Thừa Tuấn cũng thích Văn Bân,

Vậy hai bọn họ cũng không thể ở bên nhau. Lần sau ta không xen vào việc này nữa. Hàn tiểu thư đã đỡ chút nào chưa? Huynh đã ở đây trông muội sao? Đúng vậy. Tôi đã thông báo cho Thượng phủ rồi. Để họ yên tâm.

Chút nữa sẽ có người đến chăm sóc cô. Thục Mẫn vừa nãy đã lỗ mãng, mong công tử lượng thứ. Tiểu sinh… vẫn muốn nói rõ với Hàn tiểu thư. Tiểu sinh bất tài. đã được Hàn tiểu thư xem trọng. Nhưng tôi và cô không cùng chung một con đường.

Hy vọng Hàn tiểu thư Đừng lãng phí thời gian vào tiểu sinh nữa. Phong Thừa Tuấn… Sao huynh phải từ chối muội như vậy? Gia thế nhà chúng ta môn đăng hộ đối, tuổi tác tương đương. Tướng mạo mặc dù không dám nói là độc nhất vô nhị.

Nhưng cũng không thể nói là xấu xí. Huynh nói chúng ta không cùng chung đường, vậy huynh hãy nói cho muội biết, muội phải làm gì mới có thể được chung đường với huynh? Hàn tiểu thư… Tiểu sinh chọn bạn trăm năm…

Thứ nhất, không xem dòng dõi. Thứ hai, không để ý tướng mạo. Tôi muốn người bạn đời phải thấu hiểu lẫn nhau. Và phải là người có cùng chí hướng. Vừa là bạn đời và cũng vừa là tri kỷ. Cô ấy phải có tính cách tự lập. Tôi nói những lời này

Không phải là muốn Hàn tiểu thư tự xét mình để thay đổi bản thân. Việc của ngày hôm qua, tôi thay mặt Bân đệ xin lỗi cô. Mặc dù đệ ấy có sai, nhưng không phải toàn bộ đều là lỗi của đệ ấy.

Toàn bộ là do tiểu sinh không suy nghĩ thấu đáo. Đã không nói rõ trước với Hàn tiểu thư. Mong Hàn tiểu thư lượng thứ. Phong công tử… Huynh hết lần này đến lần khác từ chối muội, rốt cuộc có phải trong lòng sớm đã có người con gái khác rồi không?

Tiểu thư… Tiểu thư… Tiểu thư… Cô sao rồi? Không sao chứ? Cô không sao chứ? Tiểu thư, Tiểu Tẩm cô nương đã đến rồi, vậy tiểu sinh xin cáo từ trước. Tiểu thư… Chẳng phải cô cùng Phong công tử ở trên đảo sao?

Sao lại… Sao lại bị đưa vào y quán thế này? Tiểu thư… Tiểu Tẩm, từ hôm nay trở đi, ta phải làm một người con gái tự lập. Phẩm cách tự lập? Phẩm cách tự lập là gì vậy ạ? Phong ca… Hàn tiểu thư sao rồi? Đã hết sốt rồi.

Bây giờ có lẽ không có gì đáng ngại nữa. Phong ca, huynh đừng trách đệ. Đệ không biết cô ấy ở trên đảo, lại còn đợi huynh cả đêm. Bân đệ, đệ hãy nói thẳng cho ta biết, đệ thực sự không biết thật sao? Phong ca, huynh đang hoài nghi đệ?

Ta không có ý đấy. Huynh chính là có ý đấy. Huynh chính là đang hoài nghi đệ. Đúng, ta đúng là có chút hoài nghi. Nhưng đệ đã nói rõ rồi, ta không còn hoài nghi nữa. Huynh hoài nghi khẳng định là vì huynh cũng nghĩ Hàn tiểu thư nói đúng.

Đệ vì tham quyền tham quý mà không từ thủ đoạn. Đương nhiên là không phải. Phong ca, huynh yên tâm. Mặc dù đệ xuất thân thấp hèn, Nhưng đệ tuyệt đối không vì ham muốn cá nhân mà làm việc trái ngược với lương tâm. Ta đương nhiên là biết.

Ta còn biết cô ấy nói có chút quá đáng. Nhưng… Vì cô ấy đã ở bên ngoài đợi cả đêm, lại bị sốt nữa, những lời đó đều là không có suy nghĩ. Đệ đừng có để ở trong lòng. Phong ca… Huynh đang thay Hàn tiểu thư xin lỗi đệ?

Huynh lấy thân phận gì, mà lại thay cô ấy xin lỗi đệ? Bân đệ, đệ quá mẫn cảm rồi. Ta biết. Đệ vì việc của Mẫn Tiểu Mạn mà có cái nhìn không tốt với cô ấy. Nhưng chuyện của hai chúng ta, ta sẽ giải quyết ổn thỏa. Đệ đừng quan tâm nữa.

Không sai. Người có dục vọng thì càng phải mạnh mẽ. Những lời trước đây đã giáo huấn Phong ca bây giờ đều dùng để nói đệ rồi. Phong ca, việc của huynh, sau này đệ cũng không hỏi thêm nữa. Bân đệ lại hiểu lầm ta rồi. Đệ không hiểu lầm.

Đệ thực sự đã vượt quá ranh giới rồi. Tiểu thư, cô nhất định phải phấn chấn lên. Cô như thế này chỉ càng làm Văn Bân và Mẫn Tiểu Mạn vui thôi. Tiểu thư… Tiểu thư… Thích một người thực sự là rất mệt. Nó như một… con đường không biết lối đi.

Bất luận có làm gì, thì cũng là phí công. Tiểu thư, Tiểu Tẩm nghe nói, Thư quán Mộ Lai có một vị tiên sinh Quế quốc mới đến. đàm luận thuyết thư. Nghe nói ông ấy rất hà khắc với thân phận của khách khứa.

Chỉ có danh lưu quyền quý mới có thể vào ngồi. Tiểu Tẩm còn nghe nói… Ông ấy nói còn hay hơn trong sách. Chúng ta cùng đi nghe đi. Nói không chừng có thể khiến tiểu thư quên đi phiền não này. Sư đệ của ta đâu?

Không biết. Cả ngày không thấy đệ ấy. Đã về rồi sao? Sao vậy? Ngủ. Hai người cãi nhau rồi à? Không có. Nào, Hàn tiểu thư… Mời ngồi bên này. Sao nhiều người vậy. Sách mà Tần tiên sinh giảng, bất kể là ai, chỉ cần nghe rồi thì sẽ không thể buông xuống.

Cô hôm nay đến rất đúng lúc. Mời ngồi, mời ngồi. Xin đợi chút nhé các vị. Hãy ăn chút, uống chút đi. Tần tiên sinh đến rồi. Tần tiên sinh đến rồi. Tần tiên sinh đến rồi. Hỏi thế gian tình ái là gì? Mà sao đôi lứa phải sống chết có nhau?

Lương Sơn Bá và Chúc Anh Đài vẫn mãi là đồng môn tốt của nhau. Bọn họ là bạn đồng môn ba năm. Cùng nhau tán thưởng tài năng của nhau. Kết nghĩa huynh đệ khác giới. Thừa Tuấn… Thừa Tuấn huynh đệ… Các vị huynh đài có việc gì vậy?

– Huynh nói đi. – Thừa Tuấn huynh… Tuyết rơi đêm muộn. Có thể uống một chén không? – Uống rượu? – Hôm nay là ngày nghỉ. Chúng ta cùng đi ra ngoài cho thoải mái. Nói đúng lắm. Đi. Các vị huynh đài, tôi không đi đâu.

Mọi người xem đi, tôi đã nói rồi mà. Thừa Tuấn huynh đệ… Huynh sẽ hối hận đấy. Văn Bân đến rồi. Văn Bân… Văn Bân… Chúng ta đi uống rượu, đệ có đi không? Đi đi, đi đi Văn Bân. Đi đi Văn Bân. Đi. Vẫn là Văn Bân thoải mái.

Cáo từ nhé Thừa Tuấn huynh. Đi thôi, đi thôi… Không phải huynh… Thôi bỏ đi, bỏ đi. Thật là vô vị. Uống rượu cũng không đi. Huynh nói xem huynh ấy luôn như vậy. Thật là không có tình nghĩa đồng môn.

Lần nào gọi huynh ấy đi uống rượu, huynh ấy cũng không đi. Không nhắc đến huynh ấy nữa. Chúng ta cùng nhau đi uống. Nếu Văn Bân không đến, chẳng phải sẽ rất mất hứng sao? Tại sao lại không thích uống rượu chứ? Làm mất đi bao nhiêu vui vẻ. Thừa Tuấn huynh…

Thừa Tuấn huynh… đừng đi mà. Xem đây là ai… Thừa Tuấn huynh… Thừa Tuấn huynh… Chẳng phải lúc nãy huynh nói không muốn ra ngoài uống rượu cơ mà? Đúng vậy. Để ta đoán xem. Thừa Tuấn huynh… khẳng định là sợ chúng tôi ép Văn Bân uống nhiều. Có đúng không? Đúng vậy.

Đi thôi. Vậy đi thôi… Đi thôi… Hôm nay phải uống cho đã. Đi thôi. [Thư Quán Mộ Lai] Cuốn sách vừa nãy mà Tần tiên sinh giảng thật là hay. Phong công tử nói muốn ta đọc nhiều sách. Tôi đã đọc không ít sách. Nhưng việc phiền muộn trong tâm

Không những không ít đi, mà còn nhiều thêm. Muốn nhờ tiên sinh chỉ bảo. Đây chính là biểu hiện của việc suy nghĩ quá nhiều. Đây cũng là điều kiện để có được phẩm cách tự lập. Phẩm cách tự lập? [Người bạn trăm năm của tiểu sinh…]

[Thứ nhất, không xem dòng dõi. Thứ hai, không để ý tướng mạo.] [Cô ấy phải có phẩm cách tự lập.] Tiên sinh đúng là một bác học. Tiểu nữ có thể bái người làm sư phụ không? Tần tiên sinh… Nhưng Hàn tiểu thư là thiên kim của gia tộc Hàn thị.

Hàn tiểu thư thực sự muốn sao? Như vậy là ngài đã đồng ý với tôi rồi. Hãy ngồi xuống rồi nói. Ngài đồng ý với tôi thì tôi mới ngồi xuồng. Việc tôi nhận đồ đệ, có ba yêu cầu. Ngài đừng nói ba yêu cầu, ba mươi yêu cầu cũng được.

Chỉ cần tôi có thể theo ngài học. Nhưng không thể cùng ngài lên bục thuyết giảng. Điều đó là tất nhiên, vì cô là đại tiểu thư. Hơn nữa, cũng chưa có nữ nhi lên thuyết giảng. Vì sao nữ nhi không thể lên bục thuyết giảng sách? Tôi là muốn thuyết giảng.

Dù cho có phải ở trong phòng nói cũng được. Tôi chỉ muốn chứng minh, Những việc nam nhân có thể làm, thì nữ nhân cũng có thể làm được. Hơn nữa, còn có thể làm tốt hơn họ. Đây là phong tục của Vân Quốc chúng ta. Có những lúc

Còn thâm căn cố đế hơn cả pháp điển. Một số người có lý tưởng cao cả muốn thay đổi tập tục xấu này, nhưng đều phải trả giá bằng máu, và sinh mệnh. Nhưng… Có một số chuyện, biết là sai, thì đương nhiên phải thay đổi.

Tần tiên sinh, ngài và tiểu thư nhà tôi, là duyên thầy trò đã được định sẵn rồi. Nếu tiểu thư có thể được gặp ngài sớm hơn thì tốt rồi. Tiên sinh… Hay là ngài cứ nói điều kiện trước đi. Được. Điều kiện thứ nhất…

Tôi chỉ nhận thiên kim tiểu thư gia thế quyền quý. Thứ hai, không được nhắc đến tôi với bất cứ ai. Thứ ba, phải có thể chịu khổ. Không được bỏ dở giữa chừng. Cầm lấy. Ngài chính là thầy giáo mà ông trời ban xuống cho tôi.

– Nào, nào, nào… – Cụng ly… Đừng chỉ uống không, hãy cụng ly rồi uống. Rượu ngon, rượu ngon… Không phải chứ. Tôi nói này Thừa Tuấn huynh… Huynh nói huynh không uống rượu, vậy cùng chúng tôi đến đây làm gì? Hiểu Hoan… Thật đáng tiếc. Thừa Tuấn huynh…

Huynh ấy không biết thú vui của uống rượu đâu. Nói đến chuyện uống rượu, thì phải nghe tôi. Quân không thể biết được nỗi buồn vui sầu khổ của dân. Đối với những việc không vui, thì uống rượu sẽ làm chúng cảm nhận được ý nghĩa thực sự của cuộc sống,

Dám theo đuổi những suy nghĩ thực sự sâu thẳm trong tâm. Huynh nghe kìa. Thẳng thắn thú nhận những lời mà ngày thường không dám nói Đúng vậy. – Uống. – Tối nay chúng ta không say không về. Được. – Không say không về. – Nào, nào… Nào, nào… Uống một chén đi.

Có tâm sự gì thì mau nói ra đi. Mọi người đều là đồng môn. Cùng nhau chia sẻ. Tôi không có tâm sự gì. Chỉ là tửu lượng không tốt. Tốt hơn là uống ít một chút. Bân đệ… Đệ cũng uống ít thôi. Văn Bân… Huynh có phải là có tâm sự không?

Tôi làm gì có tâm sự chứ? Tôi chỉ là muốn uống rượu thôi. Không đúng. Tôi cảm thấy huynh ấy uống rượu, chắc chắn là huynh ấy đang có tâm sự. Nếu thực sự có tâm sự, chi bằng cứ nói thẳng cho chúng tôi nghe.

Mọi người sẽ cùng tư vấn cho đệ. Có đúng không? Nói đi… Đệ đừng để trong tâm. Một mình chịu đựng. Đúng vậy. Văn Bân, đệ chắc chắn là đang dùng rượu để che giấu đi nỗi khổ trong tâm. Bân đệ, đệ đã uống quá nhiều rồi. Đừng uống nữa. Không sao.

Huynh yên tâm đi. Tối hôm nay đệ muốn không say không về. Để ta nói cho huynh nghe, chỉ cần uống thêm chén, là có thể nói hết ra rồi. Được. Nếu đệ đã muốn uống say, thì ta sẽ uống cùng đệ. Tốt, đây mới là bản sắc của nam nhân.

Thừa Tuấn huynh độ lượng. Sẵn sàng cùng huynh đệ uống rượu. nhân sinh có được mấy người. Tối nay chúng ta không say không về. Nào, nào, nào… Nào… Nào, nào, nào… Uống một chén. Chiêu Vinh huynh… Nếu đệ nhìn không nhầm thì… Hai bọn họ là đang đấu rượu phải không?

Đúng vậy. Cũng có tâm sự phải không? Từ từ, từ từ thôi. – Thừa Tuấn.. – Huynh xem này. – Thừa Tuấn… [Quán rượu Minh Nhân] Đứng thẳng người lên… – Từ từ thôi… – Tôi còn muốn uống nữa. Uống… Ngồi xuống, ngồi xuống…

Khách quan đi từ từ nhé. Lần sau lại đến. Rượu thịt no say rồi… – Đại thần giữ trong tâm… – Rồi vững chưa? – Giữ trong tâm… – Các huynh đệ… Cùng đi nào. Các huynh đệ… Tôi ngồi ở đây một chút. Các huynh đệ mau về trước đi.

Huynh không đi à? Cáo từ Phong Thừa Tuấn. Đi từ từ thôi… – Đi. – Rất vui, rất vui… – Cáo từ. – Chú ý chút. – Chú ý, chú ý… – Không sao chứ? Đợi tôi với. Tất cả đều uống say rồi. Huynh không phải cũng say rồi sao?

– Không, ta không có. – Được rồi. Không còn sớm nữa. Đi thôi, đi thôi… Cẩn thận. – Đi. – Ngồi xuống một chút. – Ngồi xuống một chút. – Được rồi. Đừng ngồi bên này. Không sao. Vậy huynh bám vững vào. Bám vững vào.

Phong ca, trước giờ huynh rất có kỷ luật, sao lại để say ra thế này. Ta không say, ta còn có thể uống nữa. Bân đệ… Nhìn đệ yếu đuối vậy, mà sao lại có thể uống nhiều vậy? Phong ca… Huynh thấy đệ có giống nữ nhi không? Nhìn một cách cẩn thận.

Giống. Nhưng đệ chính là Bân đệ của ta. Đừng sợ người khác nói gì. Dáng vẻ thanh tú cũng không phải là lỗi của đệ. Sao đệ lại không nói gì thế? Vẫn còn giận vì chuyện của Hàn tiểu thư sao? Đó chỉ là hiểu nhầm. Có đáng gì chứ?

Dáng vẻ giống một nữ nhi, nhưng tâm trí thì không được giống nữ nhi. Ai nói tâm trí nữ nhân không giống nam nhân? Xem ra nói nam nữ bình đẳng thực sự là rất khó. Quan niệm thế tục này như một ngọn núi. Phong ca… Quan điểm nhìn nhận nữ nhân này

Đã ăn sâu vào máu thịt của huynh rồi. Không. Ta nghĩ đệ nói đúng. Hàn tiểu thư nói đệ không tốt. Ta thực sự không thích nghe. Phong ca, huynh là một nhân tài. Thực sự… Phải tìm một người bạn trăm năm môn đăng hộ đối. Hàn tiểu thư, gia thế hiển hách.

Cái gì cũng rất hợp với huynh. Đừng nhắc đến Hàn tiểu thư nữa. Điều quan trọng nhất của chúng ta là ra làm quan. Sau đó thay đổi Vân quốc. Nam tử hán đại trượng phu, phải có chí hướng cao vời. Hiểu không? Nếu đệ không thể ra làm quan thì sao?

Đệ xem đệ lại nói những lời này rồi. Đệ khẳng định có thể ra làm quan. Nghĩ cái gì vậy? Ta tin tưởng đệ. Phong ca, huynh lúc nào cũng nói vậy. Trên thế giới này làm gì có cái gì là tuyệt đối? Bân đệ…

Đệ là người bạn tốt nhất của Phong Thừa Tuấn này. Tri kỷ. Nghĩa đệ. Cả đời này chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau. Vì vậy đệ đừng có suy nghĩ ngốc nghếch nữa. Có được không? [Nghe huynh nói như vậy,] [thì ta chỉ có thể làm đệ đệ rồi.]

[Chỉ cần được ở bên cạnh huynh là được rồi.] Canh ba rồi. Canh ba rồi. Canh ba rồi. Canh ba rồi. Phong ca… Đi thôi… Quay về thôi… Đứng lên, đi thôi… Phong ca… Phong ca… [Tố Vấn Bệnh Phường] Hảo hán tha mạng. Tha mạng… Đi theo ta. Hảo hán tha mạng.

Lần trước ông xém chút nữa thì lấy mạng của ta. Lần này sao ta có thể tha mạng cho ông chứ? Đừng… Hảo hán… Ngài muốn biết cái gì? Tôi sẽ nói cho ngài biết hết. Chủ mưu năm đó là ai? Việc này… Tôi thực sự không biết.

Vậy tại sao ông có thể chạy trốn được? Là Mẫn Giang thống lĩnh đã nói cho tôi biết trước. Bảo tôi chạy nên tôi mới may mắn thoát nạn. Xem ra ông chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Lôi Khải Anh. Lôi Khải Anh là đao phủ.

Hắn truy sát chúng tôi khắp mọi nơi. Là người nhà đồng môn của chúng tôi. Ông nói dối. Tôi không nói dối. Vợ bé của ân sư tôi Tuyết Định Sơn, đã chết dưới kiếm của Lôi Khải Anh. Nếu ngài không tin thì có thể đi kiểm tra.

Sao lại có thể như thế? Sao lại có thể như thế? Ông nói dối. Ông nói dối. Tôi tuyệt đối không nói dối. Hãy tha cho tôi. Hãy tha cho tôi… Cút. Cảm ơn hảo hán. Cảm ơn hảo hán. Vẫn may mà chưa đóng cửa. Mau cõng huynh ấy vào trong đi. Được.

Nào. Từ từ thôi… Từ từ thôi… Sao vậy? Văn Bân… Thật là không may. Hôm nay các người đã gặp phải tuần tra rồi. Vậy thì đã sao? Hôm nay được nghỉ học. Cửa cũng chưa đóng. – Tránh ra. – Văn Bân… Huynh lại muốn mang rượu vào trường sao?

Không có. Mau tránh ra. Đi thôi. Chúng tôi phải lục soát bên trong kiệu. Xem các huynh có mang rượu vào không. Vậy huynh mau lục soát đi. Mau lên. – Đúng. – Bính Thân, lục soát. Được. Phải làm sao đây? Văn Bân à! Chúc mừng huynh.

Huynh lại một lần nữa phạm quy trường học rồi. Chúc mừng. Lôi Trạch Tín, huynh đang làm cái gì vậy? Sao huynh lại đánh người chứ? Sư huynh… Mau đi thôi. Lôi Trạch Tín… Huynh có biết là huynh đang đánh người không? Phong ca… Lôi Trạch Tín…

Sư huynh… Thôi bỏ đi, bỏ đi… Sư huynh… Hai người cũng quá lắm rồi. Vương sư gửi thư đến. Nói triều đình rất hài lòng với việc dạy học của Vân Thượng chúng ta. Như vậy ta lại một bước nữa gần hơn với ước muốn rồi. Thật sự là rất vui.

Vậy phải chúc mừng viện trưởng rồi. Cùng vui, cùng vui. Viện trưởng! Lệ tiên sinh! Ngài cũng đến chúc mừng tôi sao? E rằng việc này sẽ làm người thất vọng rồi. Văn Bân và Phong Thừa Tuấn… Tối qua đi uống rượu, rất muộn mới quay về.

Việc này đặc biệt muốn đến xin chỉ thị của người. Chỉ thị cái gì chứ? Trừ điểm phẩm cách là được rồi. Phong Thừa Tuấn vẫn còn điểm phẩm cách để trừ. Nhưng Văn Bân nhiều lần phạm quy, Theo hồ sơ của hội đồng trưởng,

Vấn đề của cậu ta giờ đã không còn là trừ điểm phẩm cách nữa rồi. Có thể bị phạt thống quyết rồi. Cái gì? Còn có Lôi Trạch Tín. Cậu ta đã làm sai việc gì? Lôi Trạch Tín tối hôm qua đã đánh đồng môn.

Tội này phải bị Khiên Đình trừng phạt nghiêm khắc. Nghiêm trị. Không trừ điểm phẩm cách, vậy phải nghiêm trị thế nào? Thống quyết sao? Sao huynh lại uống nhiều như vậy? Thừa Tuấn huynh… Thừa Tuấn huynh… Dậy đi, mau lên. Sao vậy? Tối hôm qua rốt cuộc huynh sao vậy?

Tối hôm qua làm sao tôi cũng không nhớ nữa. Đừng nghĩ đến chuyện này nữa. Văn Bân và Lôi Trạch Tín sắp bị Khiên Đình trừng phạt rồi. Hai ngươi muốn làm cái gì? Theo như quy định của học đường, Văn Bân và Lôi Trạch Tín nhiều lần phạm lỗi,

Hơn nữa còn không biết hối cải. Phạt Văn Bân bị phạt đánh vào tay hai mươi roi. Thống quyết hai mươi cái. Thống quyết? Lôi Trạch Tín bị phạt đánh vào tay năm mươi roi. Thống quyết ba mươi cái. Thống quyết? Học trưởng, đừng đánh đệ, đệ sai rồi. Các người…

Tội của Văn Bân, ta sẽ chịu thay. Có gì cứ để ta chịu. Lôi Trạch Tín… Huynh quyết định chịu phạt thay Văn Bân sao? Theo như quy định của học đường, thay người khác chịu phạt, sẽ phải tăng gấp đôi hình phạt. Lôi Trạch Tín… Trò nên biết

Mỗi người chỉ có thể chịu đựng nhiều nhất là ba mươi cái thống quyết. Bây giờ huynh đã bị phạt ba mươi cái rồi. Nếu như ngươi chịu phạt thay Văn Bân, vậy sẽ phải đánh thêm bốn mươi cái nữa. Cộng lại là bảy mươi cái. Huynh không muốn sống nữa sao?

Huynh tự nghĩ mình là bồ tát sao? Huynh còn muốn bảo vệ người khác. Chẳng phải là chuyện đáng cười sao? Ta khuyên các người, tự làm tự chịu đi. Khoan đã… Lệ tiên sinh! Học trưởng! Tôi muốn được chịu phạt thay Văn Bân. Phong Thừa Tuấn… Sao hả? Lo lắng sao?

Cũng muốn thử nếm mùi vị của thống quyết sao? Được rồi. Đừng cãi nhau nữa. Chả phải lúc nãy ta đã nói rồi sao? Mỗi người chỉ có thể chịu được nhiều nhất là ba mươi cái thống quyết. Nếu ngươi muốn chịu phạt thay Văn Bân, vậy sẽ là bốn mươi cái rồi.

Vượt quá mười cái rồi. Vì vậy có thể nói, nếu huynh vẫn muốn chịu phạt thay Văn Bân, cậu ta vẫn phải tự mình chịu mười cái. Lệ tiên sinh… Văn Bân từ nhỏ cơ thể đã yếu. Không thể chịu được hình phạt này. Con bằng lòng nhận phạt hai mươi cái.

Thế mới ra dáng là đại ca chứ. Trừng phạt phải trong phạm vi hợp lý nhất định. Ta không quan tâm các con có bao nhiêu người bao che cho nhau, thi nhau nhận chịu phạt cho Văn Bân. Các con có thể làm như thế.

Nhưng phải thực hiện đúng theo quy định của học đường. Bân đệ, còn lại mười cái, đệ chỉ có thể tự mình chịu rồi. Đợi đã. Mười cái còn lại, hãy để tôi chịu thay. Lần trước… Văn Bân đã tổ chức một sinh nhật rất tuyệt vời cho tôi.

Lần này tôi đương nhiên phải trả ân tình rồi. Sau này chúng ta không còn nợ nhau nữa. Cũng hy vọng học trưởng đừng tức giận với tôi nữa. Từ nay trở đi sẽ tuyệt đối nghe theo lời của học trưởng. Được đấy. Lạc Huyên… Huynh nói… Tâm khẩu phải đồng nhất.

Mối nợ nhân tình đổi lấy sự trừng phạt này… Thật trượng nghĩa! Chỉ có như vậy thì tâm trạng của tôi mới có thể thoải mái, tiếp tục đi theo học trưởng.