Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 12 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 12] Quyển ba Thoại bản này, phong cách, bút tích, quan điểm có điểm không giống nhau. Rốt cuộc là có chuyện gì? Bẩm Phong viện trưởng. Quyển màu xanh lam này là của học trò.

Phong Thừa Tuấn, huynh cũng viết thể loại Thoại bản không lưu truyền này sao? Thật là làm tổn hại danh tiếng học đường, bắt buộc phải nghiêm phạt. Thừa Tuấn. Quyển màu xanh này là cậu viết? Vâng. Chả trách… Tâm tình cao vời, tài hoa bộc lộ. [Tư] Cảnh đẹp ý hay.

Viết rất hay! Bẩm Phong viện trưởng, quyển màu đen là do học trò viết. Hóa ra Lôi Trạch Tín cũng là người văn võ song toàn. Tốt! Rất tốt! Vô cùng tốt! Cái Lôi Trạch Tín viết là tâm huyết chính trực. Phấn chấn lòng người. Tâm mềm nghĩa khí. Vậy còn lại

Nhất định là Văn Bân viết rồi. Thật là cậu viết? Vâng. Phong viện trưởng. Phổ Nhị Xá toàn bộ đều vi phạm quy tắc học đường. Hội đồng quyết liệt yêu cầu trừng phạt nghiêm khắc ba người họ. Không cần cậu nhắc nhở ta. Bổn viện trưởng ta tự có định đoạt.

Ra ngoài lên lớp đi. Vâng. Học trưởng. [Tỉnh] Thật là quanh co khúc khuỷu! Chớp mắt đã từ dưới đất khoan lên đến mặt trời rồi. Nhiệm vụ cấp bách bây giờ là mau chóng đem nội dung bị thu được viết lại lần nữa. Cái này với huynh mà nói thì không khó.

Gần đây giá cả thị trường sách thấp, có điều ta nghĩ đến một cách, có thể khiến Thoại bản kia bán được giá cao. Có muốn biết không? Mau nói đi, đừng thừa nước đục thả câu nữa. Nếu như Mục Tiểu Mạn có thể làm ra một thiếp mời phổ biến,

Chắc sẽ có rất nhiều nam nhân đều sẽ đi xem. Thật là vậy. Có điều việc này, huynh phải tự mình ra mặt. Bởi vì Mục Tiểu Mạn chỉ đồng ý giúp mỗi mình huynh. Không muốn nhất là nợ ân tình của cô ấy. Ân tình không quan trọng.

Quan trọng là tài hoa. Quan trọng nhất là tài hoa có thể biến thành tiền. Không phải chỉ là thư mở rộng sao? Đối với Mục Tiểu Mạn mà nói thì chỉ là ra tay giúp đỡ. Đợi đến lúc đó ta cùng huynh đi.

Chúc tỷ tỷ sinh thần vui vẻ! Hoàn thành ước nguyện. Muội đúng là càng lúc càng biết làm người khác vui. Có điều, cũng là cảm ơn lời chúc của muội. Tỷ tỷ nhan sắc xinh đẹp như vậy lại có tài nghệ. Muội muội chỉ sợ tỷ tỷ ném tú cầu ra.

Những nam nhân kia nhất định sẽ tranh giành đến đầu rơi máu chảy. Đến lúc đó sợ làm loạn đến xảy ra án mạng. Tú cầu của ta chỉ ném cho một người. Chỉ là không biết huynh ấy có nhận hay không, có nhận nổi không! Tỷ tỷ suy nghĩ quá nhiều rồi.

Người không muốn nhận, trừ khi huynh ấy không phải là nam nhân. Tỷ tỷ, tỷ tỷ. Lúc nãy Hàn công tử thưởng cho cả Thái Vân Cư. Đến tiểu muội ở phòng bếp cũng được trọng thưởng đấy. Hàn công tử thật là hào phóng! Hàn công tử. Hàn công tử.

Cảm ơn Hàn công tử. Tiểu Mạn, đây là lễ vật nàng yêu thích nhất. Thật đẹp! [Nhà.] [Là nhà thuộc về hai người chúng ta.] [Huynh sẽ đưa ta đi chứ?] [Yên tâm.] [Ta nhất định sẽ cho nàng một ngôi nhà hạnh phúc nhất.] [Con nếu như dám quay đầu.]

[Thì con không cần mang họ Hàn nữa.] [Công tử!] [Công tử!] [Công tử!] Hàn công tử ghi nhớ thật tốt. Đáng tiếc là… Ta bây giờ cái gì cũng không nhớ nữa. [Cần Miễn Các] Ngày vừa mở cửa Phong viện trưởng đều tìm ta nói chuyện lâu như vậy.

Xem ra Thoại bản này rất hay! Nếu như ngài ấy thích xem Thoại bản như vậy. Nhất định có thể kiếm được tiền. Kiếm được bao nhiêu…. Hỏng rồi! Hẹn với Lạc Huyên Quân đi gặp Mục cô nương. Bây giờ nhất định đến không kịp rồi.

Cô ấy ngàn vạn lần đừng tức giận. Tức giận rồi thì thiếp mời sẽ không có. Thiếp mời không có thì tiền cũng không có. Công tử, mời bên này. Thật biết nói chuyện! Học trưởng, đó không phải Vũ Lạc Huyên sao? Một khi đã đoán thì học trưởng sẽ đến.

Lạc Huyên huynh lại thích xem náo nhiệt nhỉ? Ta thích xem kịch. Hơn nữa mỗi năm kịch Trích Cẩm sinh nhật của Mục cô nương là đặc sắc nhất. Cũng không biết năm nay có ném tú cầu không nữa. Hơn nữa, sẽ rơi vào tay của nhà ai đây.

Chỉ cần ta ở đây. Cho dù nàng ấy ném cũng không có người dám nhận. Lỡ như có người nhận thì sao? Vậy chúng ta chờ xem thử! Sao vẫn chưa xuất hiện? – Đúng vậy! – Mỹ nhân đẹp nhất Vân Châu.

Không phải ngươi muốn nhìn thì có thể lập thức nhìn thấy. Ai nói là mỹ nhân đẹp nhất Vân Châu chứ? Cũng không biết hôm nay ai sẽ cướp được tú cầu kia. Ai lại không biết tự lượng sức mình như vậy?

– Cũng đúng, có học trưởng ở đây. – Đây chính là tiên nữ! Thái Vân Cư sao có thể có tiên nữ chứ? Đúng vậy! Đợi chút các người nhìn thấy sẽ biết thôi. Văn công tử không đến, hôm nay không lên sân khấu nữa.

Tỷ tỷ, bên dưới nhiều người như vậy, tỷ không thể như thế? Đúng vậy! Mau đi đi. Đến rồi! Đến rồi! Mục cô nương đến rồi! Đến rồi! – Thật đẹp! – Đúng vậy! – Văn công tử đến rồi! – Đến rồi! Hay! Hay!

– Tú cầu này cuối cùng ném ra rồi. – Thật tốt! Tú cầu của Mục Tiểu Mạn cuối cùng cũng ném ra rồi. – Sao lại đem tú cầu vứt rồi? – Đây là muốn làm gì? Sao lại vứt rồi? Vứt xuống là xui xẻo rồi! Đây… Chính là vứt như vậy rồi!

Chuyện gì chứ? Thật là xui xẻo! Tiểu Mạn cô nương ném tú cầu nhiều năm như vậy. Đây là có thù lớn như thế nào với Mục Tiểu Mạn chứ? – Đúng vậy. – Nói vứt là vứt. Tỷ tỷ, tỷ tỷ. Tỷ tỷ đừng quan tâm tới hắn ta, chúng ta đi.

Nhận được tú cầu lại vứt đi rồi. Đây là ý gì? Thật quá đáng! Tiểu Mạn cô nương cũng quá đen đủi rồi. Chính là nói, sau này Tiểu Mạn cô nương phải làm sao? Gả không được rồi! Ngươi phải nghĩ cho rõ ràng. Ngươi dám!

Ngươi nói nhận tú cầu của người ta rồi, sao lại vứt đi chứ? Không thể nhặt! Thật quá đáng rồi! Tú cầu đã rớt xuống không thể nhặt. Nhặt lên sẽ đen đủi. Đúng vậy! Đúng vậy! Người phụ nữ như vậy ai dám cưới chứ? Tú cầu này đã rớt rồi.

Cái gì… Lúc nãy tay ta trơn, không nắm chắc. – Lượm lên rồi. – Lại đem tú cầu lượm lên rồi. Ta nắm chắc rồi! Thật xứng đôi! Thật tốt! Học trưởng! Học trưởng! Học trưởng! Đừng kích động, học trưởng! Đây cũng là chuyện tốt mà.

Lâm Bính Thân, mau đưa học trưởng đi. Học trưởng, hạ hỏa! Công tử, hôm nay huynh không đến, ta còn tưởng huynh không đến chứ. Xém chút không lên sân khấu nổi. Công tử, hôm nay sao huynh lại không đến sớm? Phong viện trưởng hỏi ta về chuyện Thoại bản.

– Ngài ấy có phải răn dạy huynh rồi? – Không có! Không có! Không có! Ngài ấy chỉ hỏi ta một chút về câu chuyện Thoại bản. Mục cô nương. Cô có thể viết một thiếp mời giới thiệu về Thoại bản được không? Như vậy nhất định sẽ bán càng tốt hơn.

Cái công tử nói, là cái này? Công tử, tỷ tỷ sớm đã chuẩn bị xong rồi. Lúc nào cũng mang theo trong người, chỉ đợi công tử đến thôi. Công tử, nếu huynh không đến tỷ muội chúng tôi ở Thái Vân Cư sẽ hận huynh thấu xương. Huynh có biết.

Tỷ tỷ mỗi ngày đều mong chờ huynh, mong chờ rất cực khổ đấy. Quy định học đường rất nhiều. Ta hôm nay cũng là gặp rắc rối lớn rồi. Công tử, sau này bất kể gặp phải chuyện gì chúng ta đều cùng nhau đối mặt, chúng ta không sợ!

Mục cô nương nghĩa trọng tình thâm. Văn Bân sự nghiệp học hành nặng nề, tiền đồ mờ mịt. Chỉ sợ sẽ không xứng với cô nương. Công tử, huynh không cần lo lắng cho tiểu Mạn. Ý của ta là… Văn Bân bất tài, tự do vô phép tắc.

Ta chỉ sợ sự vô tâm của ta sẽ làm hại đến cô. Như vậy ta không có cách nào đối diện với cô. Bây giờ chúng ta còn nói cái gì huynh ta chứ, công tử…. Cô không hiểu tâm ý của ta. [Kha Sĩ Quân]

[Hạn ngươi ba canh giờ đến Nha phủ tự thú. ] [Thật không ngờ ông ta thật sự trốn ở đây.] Kha Sĩ Quân. – Ngươi nhận sai người rồi. -Tìm chính là ông! Cùng ta đi đến Nha phủ thì ông sẽ biết thôi. Muốn giữ mạng.

Thì đem chuyện của mười tám năm trước thành thật nói cho ta nghe. Ta… Ta chỉ là kẻ sống sót. Trừ mạng ra, ta cái gì cũng không cần. Năm đó. Là Mục thống lĩnh nói với ta, mau chóng chạy trốn. Cho nên ta mới may mắn thoát nạn.

Chuyện của năm đó, ông tốt nhất nên đem đầu đuôi gốc ngọn nói cho ta biết. Được. Được. Chuyện của mười tám năm trước, ta đều đã viết lại rồi. Ta bây giờ sẽ đưa cho ngươi xem. Ta bây giờ sẽ đưa cho ngươi xem. Toàn bộ đều ở trong quyển này.

Ngươi từ từ mà xem. Ông nếu như dám lừa ta. Lão già liều lĩnh ông…. Huynh sao lại sớm như vậy trở về rồi? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Thần thái không đúng. Đây… Đây là xuân tiêu một phút đáng giá ngàn vàng. Cho dù huynh nỡ trở về,

Mục Tiểu Mạn sao lại có thể nỡ để huynh về chứ? Không phải, huynh từ lúc nào làm Đô úy của Vũ Lâm Vệ. Huynh đây là đang tra hỏi ta. Đâu có! Đâu có! Ta không phải là vui mừng thay các người sao.

Hy vọng có thể nhìn thấy hai người sớm ngày làm thành chim liền cành. Đừng trêu chọc bậy bạ nữa. Ta nói huynh là nam nhân, tú cầu cũng nhận rồi. Sao lại bắt đầu giả đoan trang rồi?

Huynh có phải xem kịch xem đến mê mẩn rồi, đem kịch làm thành thật rồi? Lời này của huynh làm ta hồ đồ rồi. Nhiều người như vậy nhìn thấy cậu nhận tú cầu rồi. Sao nhanh như vậy lại thay đổi tâm rồi?

Tâm ý của Văn Bân, thật khiến người khác khó đoán được. Vậy huynh tự mình đoán đi, ta phải trở về viết Thoại bản rồi. Ở chỗ ta viết đi. Chỗ ta yên tĩnh. Huynh nếu như không làm phiền ta, ta sẽ ở chỗ huynh viết. Không làm phiền.

Trạch Tín huynh, huynh sao vậy? Xem sách của ngươi đi, đừng quản chuyện vớ vẩn. Đừng quản chuyện vớ vẩn, nghe không hiểu sao? Nếu như đã ở chung trong một phòng, vậy chính là bạn bè. Ta và ngươi không phải bạn bè. Vĩnh viễn đều không phải. Bệnh rồi bớt nói chuyện.

Đợi ta. Ta đoán huynh là phát sốt rồi. Cầm đi. Con người huynh sao lại như vậy? Ta để ở đây. Thông tin của ta tuyệt đối không sai. Mục Tiểu Mạn tùy ý ném, Văn Bân huynh nhẹ nhàng giơ tay ra như vậy.

Tú cầu này liền rơi vào tay của huynh ấy. Văn Bân huynh, công lực ở phương diện này – Thật không ngờ tới. – Không hổ là Văn Bân, quá lợi hại rồi! Thần tiên của ta ơi! Ta phải dùng chiều sâu trí tuệ để đi phân tích Văn Bân huynh.

Tử Phong huynh cũng quá khoa trương rồi. Lời này nghe không đủ tin tưởng. Nhất định có người ngưỡng mộ Thoại bản của Văn Bân viết quá hay. Bịa đặt bậy bạ. Không thể sai được. Ta sáng sớm nay nhìn thấy học trưởng. Sắc mặt huynh ấy tái nhợt.

Ta nói với huynh ấy vài lần, huynh ấy cũng không quan tâm. Không quan tâm huynh là đúng rồi. Nếu chuyện này thật thì phiền phức rồi. Vậy chiếc giày nhỏ của học trưởng, còn mang vừa không? Đúng vậy, có đạo lý.

Ta cảm thấy chuyện này, nên đi tìm Văn Bân huynh lấy chứng cứ. – Đúng. – Chứng cứ, bắt buộc phải có chứng cứ. Ta thật càng ngày càng khâm phục Văn Bân rồi. Khâm phục Văn Bân? Huynh cũng đi đi. Các người đang làm cái gì? Sớm đã nói với các người.

Đứng có dáng vẻ của đứng, ngồi có dáng vẻ của ngồi. Đường đường là học sinh của Vân Thượng lại không đi nghiên cứu bài giảng. Giống như các người, như một cái phường chợ. Mặt mày hớn hở, loạn xị bát nháo. – Không ra thể thống gì cả. – Vâng.

Còn không mau đi. – Đi, đi, đi. – Mau đi. Mạt Hiểu Hoan. Lại đây. Văn Bân cậu ta cướp được tú cầu của ai? Ngài chưa nghe qua? Mục Tiểu Mạn của Thái Vân Cư. Nói bậy! Còn nói bậy ta sẽ nói với ông nội ngươi. Học trò không nói bậy.

Hơn nữa ông nội học trò cũng không thích tú cầu. “Chính giờ khắc này” “người con gái ấy bỗng nhiên gặp…” Huynh là chưa nghe nói? Đến rồi! Đến rồi! Chính là huynh ấy. Chính là huynh ấy cướp được tú cầu. Tú cầu của Mục Tiểu Mạn, ta nằm mơ cũng muốn cướp.

Nhìn thấy chưa? Người đó là Văn Bân, ta nói với huynh… Chính là huynh ấy. Đến rồi, đến rồi. Chính là huynh ấy. Chính là huynh ấy nhận được tú cầu. Văn Bân huynh, là thật sao? Văn Bân, huynh thật lợi hại! – Thật lợi hại rồi! – Lên lớp.

Văn Bân huynh, huynh nói xem là chuyện gì? Huynh đi cướp tú cầu sao lại không nói với chúng tôi? Huynh cướp tú cầu sao không đưa ta theo, ta đi sẽ reo hò cho huynh, Văn Bân… Nói, nói, nói, nói xong chưa? Nói một buổi sáng rồi!

Chúng tôi muốn nghe bản gốc. Bản gốc ra lời đồn tan. Đúng, đúng, đúng. Đúng vậy, chúng tôi muốn nghe bản gốc. Các người đều là bản gốc, được chưa? Đơn giản như vậy? Tối qua dường như không có ai nhìn thấy huynh. Huynh đi đâu vậy? Đi đi! Văn Bân.

– Các người thấy vô vị không? – Vô vị! – Có ý nghĩa sao? – Có ý nghĩa. – Nói ra đi, nói đi. – Đúng vậy. – Nói ra đi. – Đúng vậy. Nói xong chưa? Tiên sinh đến. – Tiên sinh đến rồi. – Tiên sinh đến rồi. Đi, đi, đi.

Phong huynh, huynh… Huynh sao không hỏi ta chút gì? Lên lớp trước đã. Huynh nói huynh vài ngày không bị thương có phải là rất khó chịu? Đừng quên, huynh cũng chỉ là người có máu thịt. Nói chuyện chính.

– Huynh nghĩ sao về Kha Sĩ Quân? – Tình hình có chút phức tạp. Bối cảnh không đơn giản. Vết thương của huynh không nhẹ đâu. Hay là đi tìm y đường của học đường xem trước đã. Ta không sao. Mau nói quan điểm của huynh.

Kha Sĩ Quân này là nhân vật độc ác. Ông ta lại muốn mạng của huynh. Kha Sĩ Quân là ở trong rừng mà quan phủ lại luôn không bắt được ông ta. Sự việc ngày càng kỳ quái. Nói cũng đúng. Đến huynh cũng có thể tìm thấy ông ta

Huống hồ gì là quan phủ chứ? Quyển sổ tay ở sảnh học đường Thẩm Khiên ghi chép Kha Sĩ Quân là ở trong rừng. Nên là chuyện của mười tám năm trước rồi chứ? Nhưng mà… Ông ta bây giờ vẫn đang ở trong rừng. – Trừ khi… – Đúng.

Có người động tay trên quyển sổ tay đó. Cố ý dẫn dụ chúng ta tìm được ông ta. Sẽ là ai chứ? Trong số các thầy có một cao thủ. Trước khi khai giảng ta cùng ông ta giao đấu qua. Bên hông ông ta,

Có treo một lệnh bài của tiên sinh giống như thầy của học đường chúng ta. Lẽ nào… Là Liễu Khiêm Nghĩa tiên sinh? Không phải ông ta. Thân thủ của ông ta, ta hiểu rất rõ. Nhưng mà trừ ông ta ra, trong học đường không còn ai biết võ công.

Cao nhân sẽ ẩn thân không lộ. Vậy thì chỉ còn Lệ Hổ tiên sinh là tương đối đáng nghi rồi. Học trò Văn Bân. Cậu với Mục Tiểu Mạn đó là chuyện gì vậy? Chính là chuyện như vậy. Chính là chuyện như vậy là chuyện gì?

Học đường muốn xử lý thế nào thì xử lý đi. Chỉ có chút chuyện nhỏ đó, học trò nói đủ rồi. Cậu thật lợi hại. Ta cảm thật cậu lần này không phải là cướp được tú cầu, mà là lập thành công lao lớn rồi.

Cậu bây giờ chuẩn bị công thành danh toại rồi. Lưu danh sử sách. Sao rồi? Có phải muốn nhận của ta một lạy? Lịch tiên sinh, học trò nói thật với người. Học trò đến bây giờ vẫn chưa phản ứng lại được.

Cái tú cầu đó làm sao lại đến tay của học trò. Cậu nghĩ không ra, cậu không phản ứng lại được? Văn Bân à Văn Bân. Ta phát hiện tài tranh cãi của cậu mỗi ngày càng tốt hơn. Nhưng mà ta nói cho cậu biết, nhiều chuyện không thể dựa vào tranh cãi.

Dưới bao nhiêu người, nhiều cặp mắt nhìn cậu như vậy. Nghe nói cậu còn nở mày nở mặt lên sân khấu. Học sinh đi Thái Vân Cư cướp tú cầu, còn cướp được rồi. Cậu cảm thấy người khác làm sao nhìn học đường Vân Thượng chúng ta?

Cậu có phải cảm thấy đang dát vàng lên mặt chúng tôi rồi? Lịch tiên sinh. Tú cầu đó có thể đem ra ngoài, học trò lập tức giao cho người. Cậu… Cậu giao cho ta làm cái gì? Ta cần tú cầu kia làm cái gì?

Có có phải là điên rồi? Cậu có phải là muốn ra ngoài? Muốn đuổi khỏi học đường đúng không? Học trò sai rồi, Lịch tiên sinh. Học trò lúc đó cái gì cũng không biết. Học trò cho rằng cuớp được cầu, cầu đến tay rồi, học trò mới biết,

– Ý vị là gì? – Nhìn thấy cái gì rồi? học trò vứt đi rồi. Nhưng vứt đi rồi, cũng vẫn phải nhặt trở về. Người có biết loại đau khổ đó không? Ta đặc biệt không biết loại đau khổ đó. Nhưng mà cậu sao lại đau khổ chứ?

– Ngoài cửa là ai đang nghe trộm? – Đi, đi, đi. Từng người không lo học tập, não toàn là xanh xanh đỏ đỏ. Có phải đều muốn đi? Cậu cũng vậy. Không rõ ra làm sao cướp được tú cầu. Muốn xử trí thế nào thì xử trí như vậy đi.

Ta còn có thể có cách nào khác? Ai bảo mạng ta khổ như vậy. Lợi hại, lợi hại, Văn Bân. Ngươi bây giờ xin ta tha mạng vẫn còn kịp. Ta vì sao phải xin huynh tha mạng? Ta cũng không vi phạm quy tắc học đường.

Tiểu tư ngươi đừng có không biết giữ thể diện. Người của học trưởng ngươi cũng dám cướp? Tú cầu là ngươi muốn nhận là nhận sao? Ta cũng không có cách nào. Tú cầu đó ta cũng vứt ra ngoài rồi, huynh lại không nhận. Sao không cảm ơn ta còn trách ta chứ?

Ngươi… Cậu ta nói dường như cũng có chút đạo lý. Học trưởng có gì chỉ dạy? Văn Bân. Lời nói hành động của ngươi, ngươi trong lòng rõ nhất. Lần này lại có phiền phức rồi. Ở bên ngoài ta không quản được ngươi. Nhưng ở đây là học đường Vân Thượng.

Ngươi phải ngoan ngoãn tuân thủ quy tắc, ngoan ngoãn làm người. Hiểu không? Nghe rõ chưa? Cẩn thận cho ta! Dư thừa. Tỷ tỷ. Tiểu Thanh, đã bao nhiêu ngày rồi? Đã mấy ngày liên tiếp, cơ thể tỷ lạnh lẽo, còn có hắt hơi nữa. Nào. Mau uống thuốc đi.

Muội để trên bàn trước đi. Không được tỷ tỷ, tỷ phải chăm sóc tốt bản thân. Tỷ đã vài ngày không ăn không uống rồi, cơ thể sẽ không chịu nổi đâu. Nếu Văn công tử đến, nhìn thấy tỷ tiều tụy như vậy huynh ấy sẽ đau lòng đấy. Tiều tụy?

Ta nhìn rất yếu đuối rất tiều tụy sao? Làm gì có! Làm gì có! Tỷ tỷ phải ngoan ngoãn chăm sóc bản thân. Tỷ tỷ chăm sóc tốt rồi, vậy thì sẽ giống như tiên nữ vậy. Có đẹp hơn, Văn công tử cũng không nhìn thấy.

Qua thêm hai ngày nữa thì sẽ đến ngày mở cửa của học đường rồi. Tin chắc Văn công tử sẽ đến tìm tỷ. Các muội nói ngày này, sao lại trôi qua chậm như thế? Tỷ tỷ, cái này gọi là một ngày bằng ba thu.

Cái miệng này của các muội, ai ai cũng biết ăn nói. Ở chỗ của ta thực sự uổng phí rồi. Hai người các muội nên đi thuyết minh sách. Thuyết minh sách? Vậy Thoại bản của Văn công tử sao còn được yêu thích chứ! Nói đến Thoại bản.

Đúng rồi, ta không gặp được người, thì nhìn thấy sách cũng được. Thoại bản mới của Văn công tử nhất định là viết xong rồi. Ông chủ Triệu. Ông chủ Triệu. Ông chủ Triệu. – Người đâu? – Đến đây. Hai vị cuối cùng cũng đến rồi.

Ta đã bị Thoại bản của cậu hại chết rồi. – Đây… – Của cậu đấy. Không phải là bán hết rồi chứ? Không phải bán, là cướp. Các người không nhìn thấy cảnh tượng đó. Ta đều bị đẩy ngã rồi. Mông còn bị đạp hai phát. Mặt cũng bị thương rồi.

Các người phải đền tiền thuốc cho ta đấy. Ta là nghĩ lần này bán rất tốt. Thật không ngờ rằng sẽ bán tốt thành như vậy. Thật là phấn chấn lòng người mà. Các người mau chóng nghĩ cách giúp ta.

Bằng không tiệm sách này của ta sẽ vì cướp Thoại bản mà phá nát rồi. Chút chuyện nhỏ này… Ông chủ Triệu sao lại không thu tiền cọc trước, sau đó gửi Thoại bản đến nhà mới thu thêm tiền chứ? Cách này không tốt sao? Quá hay! Huynh thật quá thông minh rồi.

Huynh không phát tài lẽ trời khó dung mà! Có điều, vẫn là thiếp mời giới thiệu của Mục cô nương đã giúp đỡ rất nhiều. Đây là công lớn. Cậu và Mục cô nương quả thực là ông trời tác hợp mà.

Vừa mới bắt đầu ta đã biết Thoại bản này sẽ bán rất tốt. Bán tốt! Bán tốt! Bán tốt! Không phải sao. Văn Bân còn thêm Mục cô nương ở bên cạnh nhau Đó chính là song kiếm hợp bích, khu đất bằng phẳng.

Hai người các huynh ở bên cạnh nhau chính là tiền. Đến lúc đó đừng quên đi ta. Lại nữa rồi, huynh nói ít hai câu đi. Đúng rồi. Mục cô nương vẫn chưa có quyển Thoại bản này. Quyển này đương nhiên là Bạch công tử tự thân đem qua đó rồi.

Thiết nghĩ bây giờ Mục cô nương đang trông chờ mòn mỏi rồi. Huynh đi. Không phải ta nói huynh… Đây là huynh không hiểu chuyện rồi. – Nhưng… – Nhưng mà cái gì? Cầm lấy. Ta còn có việc, tự mình đem qua đi. Đúng rồi, sớm trở về học đường.

Có người sẽ trừng phạt huynh đấy. [Thái Vân Cư] Lần sau công tử lại đến nhé, nhất định sẽ chuẩn bị điểm tâm ngon nhất cho công tử. Được, được, được. Công tử đây là bánh hoa quế mới đem đến. – Mau nếm thử đi. Vậy… Đây là trà Phổ Nhỉ cao cấp.

Không sao chứ? Công tử, trà này làm sao? Giải khát! Vậy hôm nay chúng ta từ từ bình phẩm. Hôm nay thật ra cũng không phải là ngày mở cửa học đường. Ta chính là ra ngoài tặng cho cô Thoại bản này.

Đợi lần sau đến ngày mở cửa học đường, ta lại đến thăm cô. Nếu như đã đến rồi, cũng không kém thời gian hai ly trà chứ, Văn công tử Huynh có phải là cố ý trốn Tiểu Mạn? Nếu như tú cầu của Tiểu Mạn công tử cũng đã nhận rồi.

Sớm nên cùng với Tiểu Mạn nói chuyện chứ? Tiểu Mạn có cả ngàn lời muốn nói với công tử lẽ nào công tử không có gì muốn nói với ta sao? Có. Nói thật với cô vậy. Học trò bản thân không tự làm chủ được.

Sau này có thể rất khó có thời gian đến thăm cô. Cô đừng cố ý đợi ta nữa. Huynh là có ý gì? Thật ra… Ta đặc biệt hy vọng có thể đến thăm cô nhiều hơn. Nhưng mà thứ cô muốn, ta vĩnh viễn không thể cho cô được.

Trời không còn sớm nữa. Ta thực sự phải đi rồi, học đường sắp điểm danh rồi. [Hàn phủ] Công tử mời. Mời ngồi. Không biết Vũ công tử tìm ta có chuyện gì? Lần trước làm việc không chu đáo, học trò luôn cảm thấy hổ thẹn với tiểu thư.

Tiểu thư luôn quan tâm đến việc kinh doanh của ta. Nếu như có thể vì cô làm chút việc gì đó vậy thật là vinh hạnh lớn của ta. Không biết công tử vì ta mà làm chuyện gì rồi? Đây là Thoại bản mới nhất của Bạch công tử.

Trên đó còn có chữ ký của Bạch công tử. [Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ, tập 5.] Trừ khi Hàn tiểu thư đã không còn thích Thoại bản của Bạch công tử nữa. Nếu như cô đã không thích nó, vậy ta vứt nó đi vậy. Ta… Ta thích.

Thoại bản này quả thực rất hay. Cuối cùng cũng đã đợi đến tập năm rồi! Trừ khi Hàn tiểu thư có tâm sự… Huynh không phải đã biết sao? Huynh nếu là ta, huynh sẽ vui sao? Đừng quá nản lòng nữa, việc ở tại người.

Vũ công tử không cần phải an ủi ta nữa. Có vài chuyện không thể cưỡng cầu! Ta biết Hàn tiểu thư thích phong cảnh của bờ sông lần trước cầu gãy rồi. Có điều lần này, ta tặng tiểu thư một cái đu.

Hy vọng Hàn tiểu thư có thể đung đưa đến bên kia. Đi vào xem phong cảnh! Lời này nói làm sao? Ta giúp cô hẹn Phong Thừa Tuấn một lần. Thật sao? Thật! Ta nói Lạc Huyên Quân, huynh rốt cuộc nghĩ cái gì?

Ta làm sao có thể hẹn Phong huynh ra ngoài chứ? Huynh ấy đối với ta như thế nào huynh đều thấy cả rồi. Văn Bân, đừng nhìn Phong Thừa Tuấn bên ngoài đối với huynh thế nào. Nhưng ta dám nói, có thể hẹn Phong Thừa Tuấn ra ngoài, chỉ có thể là huynh!

Huynh làm sao biết được? Không chỉ ta biết, tất cả mọi người đều biết. Huynh chính là hẹn được. Nhưng ta vẫn là không nắm chắc như vậy. Ta đối với huynh có lòng tin! Được rồi, ta sẽ thử xem. Mà có chuyện gì vậy? Hàn tiểu thư muốn gặp huynh ấy.

Huynh… Huynh thật là bị tiền làm mê muội. Nhất định là nhận tiền của Hàn tiểu thư rồi. Ta không có. Chuyện thư tình lần trước, là ta nợ Hàn tiểu thư, trong lòng luôn cảm thấy bất an. Cho nên lần này thật lòng muốn giúp cô ấy.

Hàn tiểu thư nhớ Phong Thừa Tuấn, thì giống như Mục tiểu thư nhớ Văn Bân huynh vậy. Huynh nên hiểu rõ cảm giác đó hơn ta. Người quân tử giúp đỡ người hoàn thành ước vọng! Chỉ cho phép lần này thôi.