Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 05 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 5] Huynh cứ thế này ta rất lo lắng. Lo lắng về điều gì? Lo là trên mặt ta dính cái gì đó. Không cần phải khách khí. Chúng ta có thể nói chuyện một lúc không? Qua bên này.
Nào, nào. Mời ngồi. Huynh tìm ta có việc gì sao? Đúng thế. Đây là danh sách tất cả các đường sinh ở Phổ Phòng Đường cùng với tình học tập của họ. Huynh xem đi. Huynh đưa ta cái này làm gì? Huynh là hi vọng của ta. Không phải, ý của ta là…
Bởi vì tất cả những đường sinh mới vào đều thống nhất tiến cử huynh làm quản sự Phổ Phòng. – Quản sự Phổ Phòng? – Đúng thế. Sao lại tiến cử ta? Có hai nguyên nhân. Thứ nhất, huynh thể hiện rất tốt ở lễ nhập học.
Thứ hai, huynh đã hoàn thành rất tốt mật lệnh. Vì thế mọi người đều lựa chọn huynh làm quản sự Phổ Phòng. Được rồi, huynh cũng không cần quá khiêm tốn. Việc này ta cũng đã báo lại với học trưởng rồi. Vậy quản sự Phổ Phòng trước đây thì sao?
Thì loại bỏ thôi. Vậy ai là quản sự Phổ Phòng cũ? Ta phải đi xin lỗi người ta một câu. Phải đi… Không cần phải làm thế. Hơn nữa, quản sự Phổ Phòng trước đây huynh cũng đã gặp rồi. Là ai? Kẻ hèn mọn bất tài chính là tại hạ.
Huynh tuổi cao như thế, ta còn tưởng huynh là… Ai bảo là tuổi cao. Chỉ là nhìn bên ngoài hơi già tí thôi mà. “Nội Thiên Trang Tử” có câu “Cuộc sống có giới hạn nhưng kiến thức thì không.” Ta chỉ muốn mang hết kiến thức trên thế gian vào trong Học Đường
Để nghiên cứu sâu hơn nữa. Vì thế mới ở trong Phổ Phòng nhiều năm như thế. Ta có sung sướng không? Vậy huynh có thể giúp ta một việc được không? Xin mời nói. Huynh có thể làm phó quản sự giúp ta sắp xếp công việc được không?
Việc này thì Lư mỗ sẽ nhất định dốc lòng giúp sức xông pha khói lửa, bất chấp gian nguy. Vậy việc ở Phổ Phòng giao cho huynh nhé. Không phải… Huynh xem… Huynh là quản sự. Việc hôm nay ở buổi học vẽ tranh huynh không cần phải bận tâm.
Chỉ cần cố gắng hơn nữa nhất định sẽ có tiến bộ. Có điều ta cảm thấy rất kỳ lạ. Kỳ lạ cái gì? Huynh viết chữ đẹp như thế sao lại không biết gì về vẽ tranh. Phụ thân ta mất sớm, một mình mẫu thân
Nuôi nấng ta và tỉ tỉ ta khôn lớn. Mấy năm đầu còn có thể dựa vào tích lũy còn lại của cha ta miễn cưỡng sống qua ngày. Ta cũng từng học tư thục. Nhưng sau này tỉ tỉ mắc bệnh nặng gia sản trong nhà cũng hết dần
Vì thế mới chỉ học viết chữ chưa được học vẽ tranh. Cuộc sống như thế thật sự là không dễ dàng gì. Thiết nghĩ, Vân Quốc chúng ta vẫn còn rất nhiều người như huynh. Vì thế chúng ta phải nỗ lực đọc sách tìm ra cách để thay đổi cuộc sống của họ.
Đợi đến lúc ra làm quan sẽ thực hiện kế sách lớn. Mỗi người đều có chí hướng riêng. Ta thực sự ngưỡng mộ huynh. Huynh có thể tự mình lựa chọn chí hướng của mình. Chúng ta đều có thể. Muốn ta làm quan trừ khi nữ tử cũng được đi học.
Huynh tưởng nữ tử thì không thể đi học à? Trước đây có một vị tiên sinh, ông ấy đưa ra sách lược để cho nữ tử đi học suýt chút nữa thì thành công. Suýt chút nữa? Vậy cũng là không thành công mà. Vị tiên sinh đó là ai?
Đây là việc của 18 năm trước rồi. Vị tiên sinh đó là ai mọi người đều không còn nhớ nữa. Nếu như tất cả mọi người đều đến xem buổi biểu diễn của Mục Tiểu Mạn, vậy nơi này không đủ lớn rồi. Vì thế, huynh có cách nào không?
Hay là chúng ta dựa vào điểm số cao thấp làm điều kiện để được xem biểu diễn. Mệt lắm đúng không? Về nghỉ ngơi sớm đi. Không biết Lôi Ngạo đã về chưa? Vào trong xem đã. Huynh nhường đường đi. Đây cũng là phòng của bọn ta. Bọn ta?
Bọn ta với ai đấy? Nhà đệ ở đâu? Nhà ở Sơn Thôn. Phụ thân mất sớm. Trong nhà còn có mẫu thân và tỉ tỉ. Ta đã nói rồi huynh không nên qua lại với loại người như Phong Thừa Tuấn. Các người không cùng đường đi. Văn Bân.
Học trưởng tìm ta có việc gì sao? Tại sao cô ấy nhận lời ngươi đến đây để biểu diễn. Bởi vì… Mục cô nương… Ta cũng không biết tại sao cô ấy lại nhận lời. Ta cảnh cáo ngươi tránh xa cô ấy ra. Chả nhẽ học trưởng với Mục cô nương… Im miệng.
Ta nói cho ngươi biết Vân Thượng Học Đường có thể trở thành thiên đường của ngươi thì cũng có thể trở thành địa ngục của ngươi. Hiểu chưa? Ta khuyên huynh nên dừng lại ở đây. Tiểu tử này to gan quá nhỉ dám giở trò ngang ngược ở chỗ của ta.
Đánh hội đồng à? Bình tĩnh một chút. Bình tĩnh đi. Đánh nhau ở trong Học Đường không chỉ đơn giản là bị trừ điểm thôi đâu. Hơn nữa, động thủ với Lôi Ngạo là việc không nên xảy ra. Văn Bân ta cảnh cáo người lần nữa.
Ta sẽ theo dõi ngươi mọi lúc mọi nơi. Tốt nhất đừng để ta phát hiện ra ngươi làm sai điều gì đó. Giải tán đi. Giải tán đi. Ta thấy Vân Thượng Học Đường đó cố ý muốn làm khó ta. Làm khó?
Có một tài tử tiếng tăm lừng lẫy như Phong Thừa Tuấn quan tâm huynh còn có con ngựa hoang như Lôi Ngạo bảo vệ huynh. Nếu gọi đây là làm khó thì để cho những việc đó nhắm hết vào ta đi. Đa tạ Thừa Tuấn huynh. Đa tạ Trạch Tín huynh.
Ta thì sao? – Đa tạ… – Ta thì… Sẽ tính sau. Không sao chứ? Vừa mới bước vào phòng đã nghiêm túc quá thế. Nào. Làm không khí sôi động lên chút. Phòng đã rất bé rồi ngươi còn vào đây làm náo loạn lên đừng để ta phải nói nhiều nữa.
Ngoài trừ tiểu đệ những người khác cút ra ngoài đi. Trạch Tín huynh… Thừa Tuấn huynh không phải là người như huynh đã nói. Huynh cũng nhìn thấy rồi đó. Thừa Tuấn huynh luôn giúp đỡ ta mà. Văn Bân huynh. Không cần giải thích với hắn. Không khí này
Có gì đó không đúng. Đi thôi. Huynh chắc chắn muốn đuổi hai bọn họ ra khỏi Phổ Nhị Xá à? Ta chỉ muốn đuổi cái tên đạo đức giả đi thôi. Hắn ta cũng không phải không có nơi ở. Xem ra huynh có ấn tượng tốt với Văn Bân.
Một câu nói là một câu tiểu đệ. Sao thế, trước đây đã có tiếp xúc rồi à? Đệ ấy đã từng giúp ta. Vừa rồi huynh cũng thấy rồi Phong Thừa Tuấn cũng rất chăm sóc cho Văn Bân. Mối quan hệ của bọn họ nhất định rất thân thiết.
Nếu như huynh đuổi Phong Thừa Tuấn đi, Văn Bân chắc cũng sẽ không ở lại đây. Tự ý đuổi bạn cùng phòng trừ 10 điểm phẩm cách. Hai người là bị trừ 20 điểm. Ta không quan tâm. Nhưng ta quan tâm. Tên tiểu tử có phải lại mang việc của ta
Đi đặt cược với ai đó rồi không? Cái này không quan trọng. Điều quan trọng là có thể sống hòa bình với người mình ghét đó mới chính là kẻ mạnh nhất. Lôi Ngạo, huynh không tự tin sao? Hay là… huynh sợ rồi? Thái độ của huynh với ta nghiêm túc chút
Đừng có cợt nhả như thế. Thật khiến người ta ghét bỏ. Được thôi. Vậy ta đi thu tiền thôi. Các huynh nghỉ ngơi sớm đi. Phải rồi, các huynh đừng thấy cái tên này tính khí không tốt. Thật ra nội tâm vô cùng lương thiện.
Các huynh xem như chưa xảy ra việc gì mau lên giường nghỉ ngơi đi. [Rõ ràng là bị huynh ấy đuổi ra ngoài mà.] Văn Bân huynh. Việc đó… Các huynh ngủ trước đi. Ta còn muốn đọc sách. Không được đọc sách. Tắt đèn, đi ngủ. Tắt đèn?
Không tắt đèn làm sao mà ngủ được. Ta sợ bóng tối. Phiền phức quá. Một nam nhi lại đi sợ bóng tối. Một đền mười. Đưa tiền đây. Đây là chăn của hai huynh. Sư đệ. Ta đồng ý cho tên đó ngủ trên giường những không đồng ý chia sẻ chăn cho hắn.
Vậy huynh dùng một mình đi. Sư đệ. Sau này, gọi ta là sư huynh là được. Nhớ chưa? Sao giống như không thích thế? Làm sư đệ của ta thì sẽ thiệt thòi cho đệ à? Không, không, không thiệt. Sư huynh. Bân đệ. Huynh đang gọi ta sao?
Sau này, hãy gọi ta là Phong ca. Phong ca. Sư đệ. Nằm bên đó làm gì? Sang đây, nằm ở bên chỗ ta. Sư huynh… Đệ nhỏ tuổi nhất theo lý mà nói thì phải nằm ở bên ngoài cùng. Nói nhiều làm gì bảo đệ qua đây thì qua đây đi.
Ta không muốn nằm cùng với loại người đó. Bân đệ, đệ nằm ở giữa đi. Ở bên này dễ nhiễm phong hàn. Không thể nào, nằm ở ngoài cũng rất ấm. Lôi Trạch Tín. Dùng lời nói là được rồi sao phải động đến Bân đệ của ta. Sư đệ.
Sau này, đệ phải nằm ở giữa. Bân đệ, không sao chứ? Không sao. Đường đường một đấng nam nhi cũng chẳng phải thiên kim tiểu thư. Bân đệ từ nhỏ thân thể đã yếu ớt không thể chịu được hành động thô lỗ của ngươi. Bân đệ cái gì mà Bân đệ.
Cậu ấy là sư đệ của ta. Thôi được rồi. Không còn sớm nữa, ngủ đi. [Hi vọng Văn Bân và Phong Thừa Tuấn có thể sống sót qua đêm nay.] [Lôi Ngạo.] [Huynh phải quen với những thay đổi đó.] Sư đệ ta là sư huynh của đệ.
Đệ phải tốt với ta một chút. Tên kia, ngươi muốn làm gì? Ta là huynh trưởng của đệ ấy. Bân đệ phải gần gũi với ta hơn. Ta đã sớm biết tên tiểu tử nhà ngươi cái gì cũng muốn tranh với người khác. Được rồi, được rồi. Thế này là được chứ gì?
Ngủ đi. Sư huynh… Sao huynh lại phải cởi y phục ra. Không sợ bị cảm lạnh sao? Cởi ra ngủ mới thoải mái. Phòng to rộng rãi thì không ở cứ phải chạy đến nơi chật hẹp chen chúc này để làm gì? Thật là lòng dạ khó lường. Ta không có âm mưu.
Tiền bối không cần nhọc lòng vô ích. Đừng gọi ta là tiền bối. Phong Thừa Tuấn ngươi không xứng gọi ta như thế. Loại người như ngươi không xứng để gọi tên của ta. Ở Vân Thượng Học Đường mọi người đều bình đẳng với nhau.
Bất luận gia thế có hiển hách thế nào võ công có cao cường ra sao ở đây sẽ không dựa vào những tiêu chuẩn đó để đánh giá một con người. Muốn mình càng ngày càng tốt lên chỉ có thể dùng thành tích để chứng minh.
Sư huynh, ta hi vọng huynh có thể hiểu. Tên tiểu tử này muốn chết hay là không muốn sống nữa hả? Ngươi được phép gọi ta là sư huynh sao? Chỉ có sư đệ Văn Bân mới có tư cách gọi ta là sư huynh. Bỏ tay ra. Bỏ tay ra. Bỏ tay ra.
Đủ rồi. Bân đệ, đệ không bị thương chứ? Nếu sau này ngày nào cũng thế này làm sao mà ta sống được. Ta thật thê thảm. Bân đệ, huynh xin lỗi. Sau này huynh sẽ đều nghe lời đệ. Ngủ đi. Ta không thích nam nhi mà lại sướt mướt
Giống như một nữ nhi vậy. Còn nữa. Ai mà làm ta tỉnh giấc ta nhất định sẽ cho người đó nếm mùi một chưởng của ta. [Sau khi nhận tiền của tháng này, ta nhất định sẽ thôi học.] [Không thể sống như thế này được nữa.] Bân đệ. Bân đệ. Bân đệ.
Bân đệ, Bân đệ. Bân đệ, đệ không thể như thế được. – Buông ra. – Bân đệ. – Bân đệ, đệ không thể làm thế với ta. – Bỏ ta ra. Dậy đi, Bân đệ. Tên kia, ngươi quên tối qua ta đã nói gì à? Sư huynh, đều là lỗi của đệ.
Tiểu đệ, không phải việc của đệ. Ngươi thật không biết xấu hổ. Tự mình làm sai còn để người khác xin lỗi hộ. Ta đang nói với ngươi đó, ngươi điếc à? Sư huynh, không phải huynh nói sẽ không nói chuyện với Phong ca nữa sao? Mau cút đi cho ta. Cút. Cút.
Đợi đã. Làm gì thế? Huynh làm gì đấy. Chẳng lẽ tên ngựa hoang Lôi Ngạo lại làm khó các người rồi à? Không bị đuổi ra ngoài nhưng huynh ấy với Phong ca cứ nói qua nói lại ta thực sự không chịu nổi nữa rồi. Ta nghe nói cả cái Vân Thượng này
Chỉ có huynh mới nói chuyện được với Trạch Tín huynh. Huynh có thể nói cho ta biết làm thế nào để hai người đó có thể hòa thuận một chút không? Để ta nghĩ xem. Lôi Ngạo thích nhất là rượu ở quán rượu Minh Nhân. Nhưng mà
Cái tên đó vì đã quỵt nợ nên đã vào danh sách đen của quán rượu. Không thể mua được rượu nữa. Nếu như huynh mua được rượu ở đó cho huynh ấy bảo đảm sẽ khuất phục được huynh ấy. Rượu ở đó phải cần bao nhiêu tiền mới mua được?
– Cái đó… – Tiếp theo Chúng ta phải bàn chính sự rồi. Huynh xem, giờ huynh đang ở trong Học Đường không có cách nào để ra ngoài để làm việc. Nhưng lại đang cần tiền, đúng không? Huynh yên tâm. Ta sẽ không bắt huynh làm những việc trái với quy tắc.
Việc ta muốn huynh làm đều là những việc với vốn tự có. Vốn tự có. “Tình khởi nguyệt ngữ phong chỉ xử.” Huynh có biết câu trên của huynh đã làm bao nhiêu thiếu nữ trong thành rơi lệ không? Bán rất chạy. Huynh có biết có bao nhiêu tiểu thư khuê các
Đang đợi huynh viết thêm không? Gần đây có rất nhiều việc phải làm không có thời gian sáng tác. Thoại bản bán chạy như thế huynh chỉ lấy có 50 đồng tiền bản quyền. Đúng không? Lỗ quá rồi. Chính là vì tài hoa của huynh
Không có sự giúp đỡ của kỳ tài buôn bán như ta mới bị những kẻ đạo bản lợi dụng kiếm tiền. Hay là hợp tác với ta đi. Hợp tác thế nào? Chỉ cần huynh đảm bảo sẽ giao thoại bản mới nhất cho ta là được rồi. Đến lúc bán được bao nhiêu
Chia ra huynh 3 phần ta 7 phần. Thống nhất nhé. Chỗ tiền này xem như là đặt cọc cho lần sau. Đa tạ Lạc Huyên Quân. [Nam Nhai Tập Thị] Chủ tiệm, cho một vò rượu. Khách quan, thật ngại quá. Hôm nay đã bán hết rượu rồi. Bán hết rồi?
Rượu của nhà ta mỗi ngày chỉ bán lượng nhất định. Chỉ lấy ra những gì tinh tế nhất vì thế số lượng không nhiều. Mong khách quan lượng thứ. Vậy…cũng phải có dự phòng chứ. Có một vài bình dự phòng nhưng cũng đã có người đặt hết rồi.
Trừ khi người đặt hàng nói họ không cần nữa nếu không thì ta không dám tự quyết định bán rượu cho khách quan. Chi bằng mời khách quan sáng sớm mai quay lại. Khách quan. Sao thế? Tiểu sinh không giấu gì ông. Huynh trưởng ta bệnh nặng
Sợ rằng không qua nổi đêm nay. Trước khi chết, huynh ấy muốn được uống rượu ở đây. Chủ tiệm, ông có thể giúp ta được không? Nếu đã như thế vậy không còn cách nào khác. Ta sẽ bán cho cậu một bình
Sau đó sẽ giải thích lại với vị khách quan kia vậy. Ta tin rằng anh ta cũng sẽ hiểu cho cậu. Tiểu nhị mang một bình rượu dự phòng cho vị khách quan này. Vâng. Đa tạ ông chủ. Ta thay huynh trưởng của ta cảm ơn ông. Không cần cảm ơn.
Khách quan đi cẩn thận. Được lắm. Dám ra ngoài mua rượu. Được đấy. Sư huynh. Sư huynh. Sư huynh. Rượu Thực Dịch? Đúng thế. Có phải là thứ huynh thích uống nhất không? Dám mang rượu vào trong Học Đường đệ không muốn sống nữa hả.
Huynh và Phong ca cứ cãi nhau cả ngày thế đệ mới không sống nổi đó. Sư đệ. Ta không giống cái tên đó. Vậy nên đệ đừng có dùng lời hoa mỹ để mê hoặc ta. Vì thế, đệ mới tặng huynh thành ý của đệ. Không uống à? Nếu như huynh không uống
Đệ sẽ uống hết đấy. Đệ à? Ta thấy đệ uống nhiều nhất cũng chỉ được hai ngụm. Vậy nếu đệ uống được ba ngụm thì huynh sẽ không gây sự với Phong ca nữa đúng không? Nếu như đệ có thể uống ba ngụm ta có thể xem xét. Nhất ngôn cửu đỉnh.
Uống đi. Đệ biết rượu này nồng độ bao nhiêu không? Dù sao thì đệ uống được ba ngụm huynh không được gây sự với Phong ca nữa. Sao đệ nhiều lời giống nữ nhi thế. Lề mà lề mề. Học trưởng. Ta nhìn thấy Văn Bân trốn ra ngoài để mua rượu về uống.
Đệ chắc chắn chứ? Học trưởng yên tâm ta không nhìn nhầm đâu. Uống đi. Nuốt xuống sẽ không thấy nồng nữa. Một ngụm đã không ổn rồi còn muốn uống nữa à? Thôi bỏ cuộc đi. Kỳ lạ. Rượu này ngậm trong mồm thì rất đắng nhưng khi uống xong
Thì lại cảm thấy hơi ngọt ngọt. Thật sự là rượu ngon đó. Giấu tài phết nhỉ. Loại rượu này ta cũng chỉ uống được ba, bốn ngụm. Tựu lượng của đệ được đấy. Đã từng uống rượu chưa? Chưa từng uống. Mẫu thân đệ nói không được uống rượu. Bà ấy nói, nữ…
Còn bé thì không được uống rượu. Vận may của đệ tốt đấy. Lần đầu tiên uống rượu đã được uống rượu của quán rượu Minh Nhân. Chỉ sợ, sau này không có loại rượu này có thể lọt vào mắt của đệ nữa. Vậy sau này đệ sẽ uống cùng với sư huynh.
Trước đây, đệ đã từng gặp ta ở Nam Kinh chưa? Thế này có nhận ra không? Sao đệ có thể chưa gặp huynh được chứ? Đệ chưa say. Vậy huynh có nhớ hôm đó huynh đã ở ngoài thành… Ngoài thành? Lúc ở ngoài thành huynh đã cứu một cô nương.
Cô nương? Cô nương nào? Một thiếu nữ diện mạo xinh đẹp. Thiếu nữ diện mạo xinh đẹp thì ta chưa từng gặp nhưng cô nương xấu xí thì ta gặp nhiều lắm rồi. Còn nói là chưa uống say. Đệ chưa say. Đệ còn có thể uống tiếp ba…
Ngón tay của đệ bị sao vậy? Ngón tay… Huynh hứa với đệ không gây sự với Phong Thừa Tuấn nữa rồi. Huynh thật tốt với đệ. Không phải tốt. Mà đành phải chịu vậy. Nhìn thì thấy sư huynh rất hung dữ nhưng mà… lại là người rất tốt.
Nếu đệ có một huynh trưởng như sư huynh đệ sẽ không phải sợ gì nữa. – Đệ sợ cái gì? – Nhiều lắm. Đệ sợ… Sợ mẫu thân lao lực cực khổ. Sợ Văn Bân sẽ chết sớm. Sợ đệ… Đệ muốn nôn. Đệ không được nôn ở đây. Chậm thôi, chậm thôi.
Không sao chứ? Văn Bân. Ngươi uống rượu là để chúc mừng ngươi được làm quản sự Phổ Phòng sao? Tránh ra một bên đi. Lôi Ngạo. Ngươi phải tôn trọng học trưởng. Chúng ta đi thôi. Đừng đi vội như thế chứ. Việc của Văn Bân chúng ta vẫn chưa nói rõ ràng mà.
Văn Bân trong người không khỏe các người đừng làm phiền đệ ấy. Không khỏe? Lôi Ngạo. Khả năng nói dối của ngươi phải theo học Văn Bân đi. Mùi rượu ở khắp người còn nói là không khỏe. Thế thì qua loa tắc trách quá.
Cứ cho như trên người đệ ấy có mùi rượu các người muốn làm gì nào? Học Đường có quy định cấm đường sinh mang rượu vào trong nơi ở. Quy định này, chắc ngươi cũng hiểu chứ? Vân Thượng Học Đường không cho phép mang rượu vào nhưng không nói là
Không được đưa người say vào trong. Ý của ngươi là hắn ta uống say ở bên ngoài sau đó mới vào đây sao? Phong Thừa Tuấn hiện giờ không phải giờ mở cửa của Học Đường hắn ta trốn ra ngoài uống rượu cũng là vi phạm quy định rồi. Hơn nữa,
So với việc hắn ta mang rượu về phòng còn bị trừng phạt nặng hơn. Các người muốn chết hay không muốn sống nữa? Lôi Ngạo nếu ngươi vẫn là đường sinh của Vân Thượng thì phải tuân thủ quy tắc. Ta không tuân thủ quy tắc đấy các ngươi làm gì được ta?
Lôi Ngạo lần này Văn Bân không trốn tội được đâu. Hắn ta đã vi phạm quy tắc ta có quyền thực thi quyền lực của hội đồng. Nếu ngươi vẫn không phục xin mời động thủ đi. Mọi người bình tĩnh một chút. Chỉ vì một việc nhỏ mà ảnh hưởng đến hòa khí.
Không đáng tí nào. Vũ Lạc Huyên huynh đừng có ở đây giảng hòa nữa. Ai mà chả biết huynh với tên tiểu tử kia quan hệ rất tốt. Huynh muốn giúp hắn dàn xếp cũng phải xem hắn có đáng không chứ. Huynh đừng quên huynh cũng là quản sự của hội đồng.
Đúng thế. Quản sự. Quản sự. Bây giờ không phải ta đang giải quyết công việc sao. Ta không muốn phải tranh cãi nhiều. Mau lục soát cho ta. Vâng. Mấy người qua bên đó. Ta xem, ai dám… Hàn Thắng Trí ta hôm nay sẽ dùng quyền lực của học trưởng.
Ta xem xem ai dám ngăn cản ta. Đúng thế, trong Phổ Nhị Xá nhất định có vấn đề. Bây giờ vẫn chưa bắt đầu học. Học trưởng chưa có tư cách gì để ra uy với chúng ta. Phong Thừa Tuấn việc này không liên quan gì đến ngươi.
Ta khuyên ngươi đừng lo việc bao đồng. Phổ Nhị Xá cũng là chỗ mà ta ở sao lại không liên quan đến ta chứ? Nếu ngươi đã nói như thế vậy hôm nay ta phải kiểm tra thật kỹ Phố Nhị Xá này mới được. Được rồi. Đều là ta không tốt.
Bỏ tay ra. Được lắm. Văn Bân. Sự việc hôm nay ta nhất định sẽ ghi lại để báo cáo lên trên. Đi. Lần này phiền phức lớn rồi. Đi thôi. Trời ạ đã uống bao nhiêu vậy? Ta đang ở đâu thế? Phong ca. Huynh là thật hay giả đó?
Huynh là thật hay giả đó? Bân đệ. Đệ uống nhiều quá rồi. Đâu có. Bạn bè gặp nhau, nghìn ly vẫn là ít. Sư huynh, huynh nói có đúng không? Sư huynh, đến đây. Đưa tay cho đệ. Từ nay về sau ba chúng ta sẽ thành huynh đệ tốt. Không phải ba người.
Là bốn người. Bốn thì bốn. Uống say rồi thì mau ngủ đi nói nhiều thế làm gì? Sao đệ thấy nóng quá. Nóng thì đừng mặc nhiều như thế nữa. Cởi ra đi. Bân đệ không quen cởi quần áo khi ngủ. Kệ đệ ấy đi. Huynh nhìn ta làm gì?
Ta chả biết cái gì cả. Ta biết rõ đệ ấy vì ai mà làm thế. Văn Bân vì sự hòa thuận trong phòng không còn cách nào khác chỉ còn cách đi quán rượu Minh Nhân mua rượu về đây để tặng cho bá chủ ở trong phòng. Nhưng không ngờ
Lại bị học trưởng tóm được. Nếu chuyện này bị gửi đến phòng xét xử chỉ sợ là sẽ phải trả giá lớn đó. Làm sao Văn Bân biết ta thích uống rượu Thực Dịch? Có phải do tên tiểu tử nhà ngươi…? Ta…Ta không biết gì cả.
Cũng chả phải ta làm cho căn phòng này không hòa thuận. Ta đi đây. Ngươi là tên vô tình vô nghĩa. Bân đệ của ngươi vì ngươi mà uống say đến mức đó ngươi lại buông tay không giúp đỡ sao? Ta biết. Ta sẽ chăm sóc đệ ấy. Ta đi lấy nước.
Cái tên chết tiệt này tửu lượng đã kém như thế đúng là lãng phí rượu ngon.