Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 02 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 2] Hoa tươi, xem xem… Hoa tươi… Cậu sao lại trở lại rồi? Phong Thừa Tuấn! Phong Thừa Tuấn ở đâu? Bên ngoài! Bên ngoài! Mau… Mau chóng đi… Ông cũng cẩn thận một chút! Mau đi đi…

Ông chính là ông chủ Triệu? Đừng căng thẳng! Không… Không căng thẳng…. Phong công tử, người đại nhân đại lượng, cho thêm tiểu nhân tôi một cơ hội ăn năn hối cãi. Tiểu nhân sau này không dám làm những chuyện…. Làm những điều phi pháp nữa.

Ông yên tâm, tôi sẽ không tìm ông gây phiền phức. Tôi chỉ là muốn biết người chép bài đó ở đâu? Cậu ta phạm phải tội tày trời, đã bị tiểu nhân trừng phạt, đuổi đi đến đường phía nam rồi.

Sau này, cậu ta tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt ngài nữa. Xin công tử yên tâm. Cái gì? Cái gì là cái gì? Tại sao? Cái gì tại sao? Cẩn thận một chút. Đến xem một chút….Là từ đất hái ra… Hoa tươi còn kèm cả sương ở trên…

Đến xem một chút…. Là cậu? Mời. [Vũ Lạc Cư] Nhìn xem. Ở đây…. Chính là trụ sở chính buôn bán của tôi. Đủ khí thế chứ! Lạc Huyên Quân… Cậu là học sinh hay là tiểu thương vậy? Tôi vừa là học sinh, cũng là thương nhân.

Chỉ cần là buôn bán kiếm được tiền, tôi đều làm, cả hai đều không chậm trễ. Tôi sao lại cảm thấy sự thông minh của cậu trên phương diện kinh doanh vượt qua cả học thức vậy? Cậu lại chưa từng thấy học thức của tôi

Sao lại có thể phát ngôn bừa bãi như vậy? Nói đùa một chút. Thật sự là thú vị! Vừa nãy hoảng hốt tìm đường bây giờ lại có tâm trạng nói đùa. Vậy phải làm sao chứ? Dù khổ dù mệt thêm nữa cũng phải tiếp tục kiếm tiền trả nợ sao?

Cậu sao lại chỉ có trả không hết nợ vậy? Cậu là ký với người khác giấy bán thân sao? Thật ra mà nói…. Tôi thật sự có một việc kinh doanh muốn tìm cậu làm. Sau khi sự việc thành công hai trăm đồng, thế nào? Tôi có thể. Sao vậy?

Cậu cảm thấy tôi không thể đảm nhiệm được sao? Tôi vẫn chưa nói muốn cậu làm cái gì mà. Hai trăm đồng này đối với tôi rất quan trọng. Xông vào nước sôi lửa bỏng tôi cũng không từ. Nhưng mà việc này vô cùng nguy hiểm.

Chỉ cần có thể lấy đủ hai trăm đồng. Xuống địa ngục tôi cũng bằng lòng. Nào, công tử, mời uống trà. Công tử à… Cậu thật là dọa tôi một trận hồn bay phách lạc rồi. Nào, mời cậu. Liên quan đến Văn Bân công tử

Quả thực là một nam nhân giống như một con ngỗng. Một nam nhân như một câu đố! Ngỗng! Xán lạn như hoa đào, Trắng sáng như trăng mùa thu. Mới đầu nhìn vào, còn hiểu nhầm tưởng rằng Ông chủ Triệu, nhưng… Tôi muốn tìm hiểu về phẩm hạnh của cậu ta.

Ông có biết không? Có thể hiểu được! Có thể hiểu được! Thật ra… Tôi cũng chỉ biết tên cậu ta là Văn Bân. Còn như gia đình ở đâu, trong nhà có bao nhiêu người, vẫn là không biết rõ ràng. Theo như tôi được biết, cậu ta rất cần tiền.

Vì để tăng thêm thu nhập, cậu ta có thể liên tục mấy ngày mấy đêm để viết sách. Có vài lần mắt vì thức khuya mà đỏ cả lên. Thật là khiến người ta đồng tình thương cảm. Đừng nhìn gia đình cậu ta rất nghèo nhưng làm việc lại rất có nguyên tắc.

Cậu ta trước giờ sẽ không làm những chuyện không có tính người, hãm hại lừa gạt. Tôi và Văn công tử quen biết nhiều năm, cũng là lần đầu tiên, cậu ta triệt để từ bỏ nguyên tắc của bản thân. Có thể… Là cậu ta thật sự gặp phải rắc rối lớn.

Đây không phải là trên trường thi, Phong Thừa Tuấn hô to gọi nhỏ sao? Lại có thể gặp nhau ở đây. Thật trùng hợp! Cậu là… Tại hạ là Vũ Lạc Quân. Thừa Tuấn huynh là đang tìm người sao? Tôi đoán là cậu đang tìm người ở trên trường thi, bỡn cợt cậu.

Không đến nỗi là bỡn cợt. Tôi có thể giúp cậu tìm cậu ta. Cậu sao lại muốn giúp tôi? Tôi còn tưởng cậu sẽ cảm kích tôi chứ? Không nhận ân tình thì thôi vậy! Không phải… Tôi là cảm thấy…. Cậu không có lý do nào giúp tôi. Nếu như nói,

Là đối với bạn sẽ sắp sống cùng nhau, quan tâm bạn đồng môn. Là tình cảm đối với bạn tri kỷ lần đầu tiên gặp mặt. Có tin không? Không tin thì bỏ đi, lời này nói ra đến bản thân tôi còn không tin. Tối nay giờ tuất một khắc.

Trước miếu Tam thần. Cậu ta đi đến đó làm gì? Cậu ta là một người nghèo, đi đến đó đương nhiên là vì kiếm tiền rồi. Có điều tôi phải nhắc nhở cậu. Cậu ta muộn như vậy mà đến những nơi đó, cũng không có chuyện tốt lành gì.

Nếu như cậu muốn đi, bị phát hiện rồi. Hoặc bị người khác nhìn thấy, công tử của gia tộc Phong thị với thường dân làm điều phi pháp với nhau. Đến lúc đó sợ rằng sẽ làm giảm sút đi danh tiếng của Phong gia cậu. Cậu tại sao lại phải nhắc nhở tôi?

Tôi chỉ là rất muốn biết ý đồ làm việc của cậu. Nhưng mà tôi vẫn là muốn nhắc cậu một câu. Tốt nhất đừng đi! Việc tôi đã quyết định sẽ không thay đổi. Người gì mà lại chọn nơi như vậy! Đây là đồ công tử cần. Đây là cái gì?

Sao lại là huynh? Văn Bân huynh, tôi tìm cậu có chuyện. Tôi tìm anh không có chuyện gì cả. Anh có biết anh hại tôi thảm thế nào không? Giữa chúng ta nhất định có hiểu lầm. Tôi giải thích cho cậu nghe. Đem người giao dịch sách cấm bắt hết lại cho ta.

– Vâng. – Anh! – Văn Bân huynh. – Đứng lại, đuổi theo. Vâng! Vâng! [Vạn Tự Thư] Phong Thừa Tuấn này…. Lần này nhất định hết đường lui rồi. Hết đường lui rồi! Đứng lại! Đứng lại! Bên này, mau… Mau… Bên này. Đứng lại. Nào. Đại nhân, bên này có tiếng động.

Bên này. Mau, mau. Mau, tôi cõng cậu đi, nào. Nào, lục soát thật kỹ cho ta. Vâng! Hai người các ngươi, bên kia. Vâng! Bên kia xem xem. Vâng! Lục soát kỹ càng rồi. Bên này không có. Bên này cũng không có. Đi bên kia. Đại nhân!

Đô Úy đại nhân, theo như phán đoán của tiểu nhân. Bọn họ đã trèo lên trên kia rồi. Bên dưới thế nào rồi? Cái gì cũng không có. Tất cả mọi người lên núi. Vâng. Đại nhân nhìn xem, ở đây có một con đường. Mau, đuổi theo. Chật chết rồi, ra ngoài.

Cậu đừng gấp. huynh thu bụng lại. Thô tục như vậy! Tôi… Tôi sao lại thô tục rồi? Cậu không bị thương chứ? Không có. Sách đã đưa cho anh rồi, anh đừng có ăn quỵt nhé. Công tử, quyển sách kia là người khác bảo cậu đưa cho tôi? Không phải anh cần sao?

Tôi cần quyển sách kia làm gì? Ta chỉ là muốn nói chuyện với ngươi. Nói chuyện với ta? Có chuyện gì mà phải nói chuyện chứ? Công tử. Ta muốn ngươi tham gia thi vòng hai của học đường Vân Thượng. Cậu toàn thân tài hoa.

Tôi không muốn tài hoa của cậu đi vào con đường sai lầm. Con đường sai lầm? Anh dùng phương thức như vậy để khiến cho tôi đến gặp anh. Đây là hành vi của người đọc sách như huynh sao? Hay là nói huynh muốn ta tỉnh ngộ,

Nên đã sắp xếp để tôi chết đi sống lại? Công tử đại đức. Học trò không xứng. Hay là chúng ta đem tiền giao trước đã. Như vậy… Chúng ta có thể đường ai nấy đi rồi. Anh về con đường chính nghĩa của anh, tôi đi con đường sai lầm của tôi.

Như thế nào? Công tử, tiền tôi sẽ đưa… Vậy thì cảm ơn công tử rồi! Hai trăm đồng. Sao vậy? Không đem theo tiền? Vậy không nói chuyện nữa. Đợi một chút. Cậu tại sao lại chống đối tham gia thi cử như vậy? Cậu là người đọc sách.

Cậu không muốn lập kế hoạch lớn sao? Học trò chí không ở đó. Vậy tại sao cậu lại đọc sách? Không vì sao cả! Đọc rồi chính là đọc rồi. Vậy tại sao cậu ở phía sau tôi viết lại chữ? Tôi không phải truy cứu ý của cậu!

Cậu ở phía sau tôi viết những dòng chữ đó. [Là đang chỉ trích tôi không biết nghèo hàn.] [Lời của cậu có ý là] [bản thân đang là người đi trong con đường nghèo hàn.] Cho nên không có năng lượng dư thừa đi truy cầu chí cao của bản thân.

Cậu là có ý này sao? Đúng vậy, có gì sai sao? Công tử không sai. Cho nên… Tôi muốn mời cậu tham gia vòng thi thứ hai. Cậu nói cậu trước đây không làm những chuyện này, là bây giờ không có cách nào khác, gặp phải khó khăn.

Cho nên tôi có thể giúp công tử. Chỉ cần cậu đồng ý tham gia thi vòng hai. Cảm ơn ý tốt của công tử. Học trò xin nhiều lời một chút. Cứu người một lúc không thể cứu cả đời. Cho người khác con cá không bằng cho người ta cần câu.

Con đường an toàn trước mắt của học trò không có cái gì gọi là chí hướng một đời. Cũng chỉ ham muốn hai bên đều là cá. Cho nên với người có tầm nhìn hạn hẹp như vậy. Công tử không cần phải bận lòng nữa. Thi cử à…. Tôi sẽ không tham gia.

Công tử. Xem ra… Cậu ta thật sự có khó khăn. Mẹ. Người phải ăn cơm. Chăm sóc tốt cho bản thân. Đợi đệ đệ trở về rồi, còn phải đợi mẹ chăm sóc nữa. Ngày mai là ngày cuối cùng rồi. Mẹ thật sự vô dụng. Đứng lại!

Nhìn thấy học trưởng cũng không chào hỏi. Thật là không có mắt nhìn! Tôi đoán cậu ta nhất định là nhớ cha rồi. Muốn mau chóng trở về nhà, tố cáo chúng ta với Phong thứ sử. Phong Thừa Tuấn. Cậu cũng là con cháu quý tộc.

Cậu không muốn anh em trong tộc mưu cầu vẻ vang thì thôi. Ngược lại còn không tiếc phá hoại. Cậu rốt cuộc là đứng ở lập trường của ai? Cậu không muốn nói cái gì sao? Lập trường của tôi chỉ có công bằng công chính.

Những thí sinh này đến thi cử cũng muốn gian lận. Quả thực chính là không biết nhục nhã! Tôi thân là người đọc sách, đương nhiên muốn đem nguyên tắc của bản thân đi thay đổi hiện trạng thối nát này. Tốt! Lời lẽ nghiêm khắc. Nói thật lòng,

Tôi rất khâm phục cậu dám nói dám làm. Dũng khí không kiêng dè gì cả. Nhưng mà… Tôi phải nhắc nhở cậu. Học đường Vân Thượng, không phải là nơi cậu có thể muốn làm gì thì làm. Ở nơi này, cậu phải hiểu quy tắc. Học đường Vân Thượng,

Cũng không phải là nơi các người giở trò dối trá. Cậu dám vô lễ với học trưởng như vậy? Tôi… Ông chủ Triệu. Ông chủ Triệu. Ông chủ Triệu. Đây…. Ngày mai là ngày cuối cùng rồi. Nhất định phải kiếm đủ tiền, đem Văn Bân chuộc trở về. Văn công tử của tôi.

Tôi đang nghĩ làm sao để có thể tìm được cậu đây. Thì cậu đã đến rồi. Ông chủ Triệu. Trong vòng ngày mai, có hoạt động gì không để tôi có thể kiếm được tám trăm đồng. Tôi cần dùng gấp! Ông nhất định phải giúp tôi.

Có thể hiểu được! Có thể hiểu được! Nhưng tám trăm đồng…. Đó không phải là con số nhỏ. Hay là như vậy! Cậu có đồng ý mạo hiểm thêm lần nữa? Mạo hiểm? Lần này à, không phải giúp đỡ thi.

Lần này là làm thành thí sinh trực tiếp tham gia vào trường thi. Có thể hiểu được? Không hiểu được! Vòng thi sơ khảo đã chỉnh đốn kỷ cương trường thi rồi. Làm sao có thể đi thi hộ được? Mọi người đang tung tin đồn

Nói vòng thi sơ khảo chỉnh đốn kỷ cương trường thi. Đều là để cho Phong Thừa Tuấn công tử xem. Cho nên… Vòng thi thứ hai vẫn còn cơ hội. Hơn nữa người thuê người ta nói rồi, chỉ cần cậu đi. Nhất định bảo đảm tính mạng không cần phải lo.

Chỉ cần tôi đi? Ông nói người thuê chỉ định tôi đi? Không! Không! Không! Đương nhiên không phải chỉ định cậu đi. Là tôi nói với cậu như vậy! Người thuê nói rồi. Bất luận thành công hay thất bại, tiền đều sẽ đưa. Bao nhiêu? Năm trăm đồng? Một… Một vạn đồng?

Lần thi thứ hai này, Đối với kỷ luật trường thi vô cùng nghiêm khắc. Bất kể người này có hành vi gian lận sẽ đưa vào quan phủ để trừng trị. Được rồi, có thể vào trong rồi. Phong viện trưởng! Phong viện trưởng! Đinh đại học sĩ.

Cơn gió nào đưa ngài đến đây vậy? Đinh mỗ theo lời mời của Vương sư cùng với hai vị tiên sinh đồng thời làm giám khảo. Vương sư lệnh cho tôi truyền lại cho hai vị một mệnh lệnh. Mời. Mời ngồi. Thí sinh ngồi vào chỗ.

Bên dưới có người thi hộ hay không? Nếu như có, mau chóng tự thú, khai ra người thuê. Có thể giảm nhẹ hình phạt. Bằng không… Học trò có chuyện cần bẩm báo. Lên đây nói. Đây là bức thư tiến cử. Đây là bức thư tiến cử duy nhất của ta.

Người được tiến cử là do công tử viết vào. Cảm ơn Phong viện trưởng. Vị học sinh này tài hoa xuất chúng, tâm ý muôn dân. Lại vì gia cảnh nghèo hàn mà không tham gia thi cử được. Học trò thật sự không muốn nhìn thấy nhân tài như vậy bị chôn vùi.

Cho nên mới nhờ Phong viện trưởng cho cậu ta một cơ hội báo đáp quốc gia. Để cậu ta lên đây. Văn công tử. Thiết nghĩ Văn công tử nhất định học thức uyên thâm. Bằng không… Phong gia công tử sao lại tán thưởng như thế. Đinh đại học sĩ. Ngài xem…

Nếu như Phong viện trưởng và Phong công tử đã tiến cử. Vân Thượng cũng có tiền lệ rồi. Vậy thì… Cho phép đi. Cho phép cái gì? Cho phép cậu trực tiếp tham gia thi vòng hai, miễn thi sơ khảo. [Luận Quốc Sách] Văn công tử. Cậu sao lại không cầm bút?

Tôi vốn không muốn thi vào học đường này. Sao phải cầm bút? Nếu như nộp giấy trắng, cũng sẽ bị liệt kê vào tội khinh thường pháp luật quốc gia. Cũng sẽ bị xử lý như vậy. Dù sao tiền công cũng đã vào tay rồi.

Mình tùy ý viết gì đấy cũng không sao rồi. Tôi vì giúp cậu cầu xin trực tiếp vào vòng hai trước mặt của Phong viện trưởng đã khen ngợi cậu một hồi. Nếu như đáp án của cậu bình thường cùng với những thí sinh khác không có sự khác biệt,

Phong viện trưởng cũng sẽ định tội cậu coi thường pháp luật quốc gia. Không phải… Tôi rốt cuộc đã làm gì đắc tội anh rồi, huynh lại hại tôi như vậy? Tôi là đang giúp cậu! Học trò có vấn đề muốn hỏi. Có vấn đề gì?

Nếu như thông qua vòng thi thứ hai, vòng thi thứ ba không tham gia sẽ nhận hình phạt như thế nào? Nếu như vắng mặt ở vòng thi thứ ba đồng nghĩa với việc từ bỏ thi cử. Sẽ không bị trừng phạt. Cảm ơn giám khảo.

Văn công tử, cậu đang làm gì vậy? Chú ý kỷ luật của trường thi! Nộp bài. Đây là làm sao? Vòng thi thứ ba năm nay của học đường Vân Thượng, là do Vương sư. Tại đây sẽ kiểm duyệt đáp án vòng thứ hai của mọi người,

Mọi người đi theo ta đến Minh Luân Đường. Lên đường Đi, đi, đi. Sao lại đột nhiên như vậy? Văn công tử. Đi thôi. [Minh Luân Đường] Thừa Tuấn. Ta đã lĩnh hội được bản lĩnh của con. Ta có ý…

Muốn tiến cử với triều đình để con lập tức vì đất nước mà tận lực. Như thế nào? Học trò hy vọng, tiếp tục ở lại học đường Vân Thượng học tập nghiên cứu. Học trò tại sao lại muốn tiếp tục học tập.

Thứ nhất, là bởi vì học thức bây giờ của học trò không đủ vì đất nước mà tận lực. Thứ hai, học trò xuất thân quý tộc càng nên lấy mình làm gương, không nên vượt quyền. Tình hình gì vậy? – Ra rồi! – Ra rồi! Ra rồi!

Thí sinh Văn Bân đến chào. Không cần hoảng sợ. Vương sư không đáng sợ như vậy. Là một người biết thương tiếc nhân tài, nhất định sẽ nhìn thấy tài hoa của cậu. Tôi không có tài hoa gì cả. Chỉ muốn bình bình an an ra khỏi học đường. Văn Bân. Miễn lễ.

Cảm ơn Vương sư. Vị học trò này, ngẩng cao đầu lên một chút. Ngươi còn cúi gằm mặt xuống như vậy chính là bất kính lớn với Vương sư. Ngươi họ gì? Học trò họ Văn. Thí sinh Văn Bân. Bài văn của ngươi tuy rằng không phải tuyệt tác gì,

Nhưng mà ngươi rất may mắn. Vương sư ban ân cho ngươi. Là thí sinh cuối cùng của vòng thi thứ hai gia nhập vào học đường Vân Thượng. Học trò có tội, cầu xin các vị tha cho học trò. Vị học trò này, ngươi có tội gì? Làm sao trả lời đây…

Nhất định phải thoát khỏi học đường mới được. Học trò… Học trò lấy được tên cuối cùng thật sự là hổ thẹn với ân điển của Vương sư. Vị học trò này thật sự rất thú vị. Ta đối với các ngươi gửi gắm hy vọng rất nhiều.

Hy vọng các ngươi ở học đường Vân Thượng một lòng hiếu học. Có đức có tài! Chúc mừng Văn Bân huynh. Cậu quả nhiên là thi đậu rồi. Trêu đùa tôi rất vui nhỉ? Thực sự rất vui. Nhưng đây không phải là trêu đùa.

Thành một học sinh, cậu chắc là rất tự hào nhỉ? Tự hào? Tôi không có gia cảnh giống như anh. Từ nhỏ đã có mong muốn ra làm quan. Tôi chỉ muốn nuôi sống gia đình qua ngày. Ở trong cuộc đời khó khăn này có một nơi sống yên phận là được rồi.

Sống yên phận? Là dựa vào kinh doanh sao chép để sống yên phận sao? Nam tử hán đại trượng phu nên có chí lớn. Tôi nói anh muốn tốt cho người khác cũng phải có giới hạn chứ? Bụng đầy học thức Tôi thật lòng muốn cậu có thể học được tất cả.

Không cần phải phụ tài hoa của bản thân. Cậu sao lại không nhận ân tình chứ? Tôi nhận ân tình cái gì chứ? Tôi cầu xin anh giúp tôi sao? Không có. Vậy thì đúng rồi. Anh tự mình làm chủ, miễn cưỡng làm khó người khác.

Còn đem tôi làm khó cả đôi đường. Nói như vậy cũng quá khoa trương rồi chứ. Dù sao… Anh cũng đem quan điểm của anh áp đặt lên người của tôi. Cái này không phải là hành vi của người quân tử. Còn dạy bảo tôi cái gì mà phải học vững căn bản.

Anh nên hoàn thiện bản thân anh trước đi. Rõ ràng bản thân vì tiền mà bất chấp nguy hiểm. Tôi giúp cậu giải nguy, sao lại nói phẩm đức của tôi không tốt rồi. Chúc mừng Văn công tử. Ông nói thật đi. Người thuê thi hộ ở vòng thi thứ hai

Có phải là Phong Thừa Tuấn? Văn công tử, cậu thật biết nói đùa. Nếu như cậu cho rằng là Phong công tử vậy bây giờ cậu nên mau chóng đến trước mặt cậu ta, để cảm ơn cậu ta rồi! Là nên chặt, chặt mạnh thành tám khúc.

Đây là chuyện tốt người đọc sách trong thiên hạ cầu còn không được. Văn công tử. Cậu sao lại không vui như vậy? Cũng đừng nên không tình nguyện như vậy mới phải. Cậu bây giờ đã là học sinh của học đường Vân Thượng rồi. Với thân phận của cậu bây giờ,

Nếu như tiếp tục chép bài giá tiền chí ít cũng tăng lên mười lần. Thật là có phúc mà không biết hưởng! Ông nói cái gì? Cái gì là cái gì? Ông nói cái gì? Có phúc mà không biết hưởng. Câu trước. Nếu như tiếp tục chép bài. Không, không, không, câu dưới.

Giá tiền chí ít cũng tăng lên mười lần. Như vậy… Thì không lo không có tiền chữa bệnh cho Văn Bân rồi. Học sinh à… Mỗi tháng còn có ba trăm đồng tiền học. Ba trăm đồng? Nhưng mà lỡ như phát hiện mình là con gái. Đây…

Tiền của ông chủ Cố đã trả xong rồi. Trả thêm tiền sính lễ thì có thể tự do rồi. [Nhất Mĩ Nhã Thiên Tiên] Ta cái gì cũng không có. Nàng nguyện từ bỏ thân phận tiểu thư nhà quan để đến tìm ta. Không sợ sau này sẽ chịu khổ sao?

Ta nguyện cùng chàng đến chân trời góc biển. Chung sống trọn đời. Ngươi là người làm trái với luân thường đạo lý đừng đến gây rối cho con gái nhà lành. Những người đáng thương như các ngươi, vĩnh viễn sẽ không hiểu được tình cảm nam nữ. Nhìn tên! – Ngươi…. – Đi!

[Hòa Hiệp Sĩ Bão] Nhìn một chút. Cho tôi một quyển. Cho tôi một quyển. Không cần giành. Không cần giành! Không cần giành! Đều có, đều có. Ở bên trong. Thật là đáng hận! Anh hùng, có nhìn thấy một người con gái áo đỏ? Cho tôi một quyển, có còn không?

Không cần giành! Xếp hàng ngay ngắn. Cho tôi một quyển! Đều có! Cô nói hai người bọn họ sẽ không ở bên cạnh nhau? Viết thật là hay! Đúng vậy! Kiếp này duyên ngắn, chúng ta kiếp sau gặp lại. [Kết cục thế nào, hồi sau sẽ rõ.]

Vị công tử này, nhìn cậu tướng mạo thật anh tuấn. Vị công tử này năm nay bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, đã có thê tử chưa? Nhìn con gái nhà chúng tôi xinh đẹp như vậy… – Không cần! Không cần! Cảm ơn, cảm ơn. – Nhìn xem! Nhìn lại xem!

Công tử xinh đẹp! Công tử nhà chúng tôi bảo tôi giúp cậu nâng hành lý. Không cần đâu! Tôi cũng không phải là cái gì mà tay trói gà không chặt, là người quý báu gì. Không cần làm phiền anh rồi. Không sao, để tôi! Để tôi! Để tôi!

Đừng! Đừng! Đừng! Đừng động vào tôi! Tôi… Tôi cảm thấy rất nhẹ nhàng. Vậy là tôi nhiều chuyện rồi! Con gái! Cái gì? Tôi nói cậu không bằng một cô gái, đường đường là một đàn ông lại trói gà không chặt. Sao rồi, tôi nói không đúng sao?

Đúng vậy, công tử xinh đẹp. Cậu quả thực là thiếu vài phần khí chất nam nhân. Công tử, cậu ta có phải tức giận rồi? Bảo ngươi đừng nên ăn nói bậy bạ. Đi thôi. Công tử xinh đẹp! Thừa Tuấn! Đến rồi! Cuối cùng cũng đến rồi. Ta đợi cậu rất lâu rồi.

Mau, mau theo ta đi vào. Mau… Như vậy không phù hợp với quy tắc! Chúng tôi vẫn chưa kiểm tra xong thân phận. Sao lại không hợp quy tắc chứ? Con trai của thứ sử đại nhân các người còn ai không nhận ra? Mau đi vào. Cậu xem mặt trời to như vậy,

Đều đã làm cậu đen đi rồi. Mau, mau, mau. Cậu… Cầm giúp đồ đạc. Mau, mau đi vào. Mau, mau, mau. Mau vào, mau vào. Công tử, người sau này chăm sóc tốt cho bản thân. Công tử, người… Người bảo trọng! Cậu… Đi vào đi. Hành lý tạm thời để ở đây.

Một canh giờ sau, tập hợp ở đây, phân bố ký túc xá. Nào, tôi cầm giúp cậu. Tại hạ Mạc Hiểu Hoan. Nhà ở khu Đông. Cha làm quan ở triều đình. Dám hỏi các hạ… Học trò Văn Bân. Xuất thân thường dân. Nhà ở đầu thôn Tây.

Vật họp theo loài, người chia theo bầy. Cho nên… Các người vốn không thể kết bạn được rồi. Dư thừa! Huynh đài xưng hô như thế nào? Tử Phong huynh, hạ thấp một chút. Nghĩa Đức huynh, ta đã đủ hạ thấp rồi. Ta từ trước đến nay sẽ không đối với người khác….

Tại hạ là Dương Nghĩa Đức. Học trò Văn Bân. Văn Bân huynh. Lần trước tôi ở trường thi ấn tượng với cậu mười phần sâu sắc. Mọi người đều xuất thân như nhau, chi bằng chút nữa lúc phân phòng tôi và cậu còn có Tử Phong ở cùng một phòng?

Giúp đỡ lẫn nhau. Không cần! Không cần! Tôi có dự định khác rồi. Dự định khác? Lẽ nào đã hẹn trước với đồng hương? Gần như vậy, tôi đi đến phía trước xem học đường một chút. [Minh Luân Đường] Học rồi tùy thời thực tập không phải rất vui thích sao?

Có người đồng chí hướng từ nơi xa đến không phải rất vui mừng sao? Người không hiểu ta, ta không oán không hận không phải là quân tử sao? Tăng Tử nói: Tôi mỗi ngày xét mình ba điều, mưu việc cho người khác đã thành tâm chưa? Bắn! Nào, bên này.

Chuyển cho tôi. Nhận lấy. Nào, nào, chuyển qua lại. Học trưởng đến. Học trưởng đến rồi! Học trưởng đến rồi! Chúc mừng các vị! Đã trở thành học sinh của học đường Vân Thượng. Cậu thật là khiến người khác ngạc nhiên. Tại hạ là Hàn Thắng Trí.

Xem ra cậu từ bỏ đi nguyên tắc, quan hệ của chúng ta càng thêm thân thiết rồi. Tôi không dám cùng với Vũ công tử có quan hệ. Nói không chừng có một ngày bị Vũ Lâm Vệ đến bắt đi. Cậu vẫn đang ghi hận chuyện ngày đó?

Cậu nói tôi trả tiền cho cậu làm việc làm sao lại có oán hận chứ? Sớm biết là sách cấm, tôi nên thu thêm tiền. Đại trượng phu nên có tấm lòng khoan dung hơn nữa nói cậu không phải bình an vô sự sao? Còn làm được học sinh! Văn công tử.

Ta thật sự khâm phục dũng khí của ngươi. Nhưng ta phải nhắc nhở ngươi. Ở đây là học đường Vân Thượng, không phải là cái chợ để ngươi tự do tự tại. Ở nơi này ngươi phải hiểu quy tắc, hiểu chưa? Văn Bân nhất định ghi nhớ,

Tất cả đều nghe theo lời của học trưởng. Tiếp theo. Người quản lý Hàn Thắng Trí sẽ sắp xếp ký túc xá cho mọi người. Mỗi phòng của ký túc xá ở ba người. Các người có thể tự do chọn bạn cùng phòng.

Tiếp theo tôi sẽ đưa các người đi thăm quan phòng. Người nào chọn xong sẽ đem hành lý vào ở. Sao… Sao lại ba người? Đương nhiên rồi. Lúc nãy không phải đã thương lượng qua với cậu rồi sao? Sao vậy? Muốn ngủ một mình à? Làm cái gì vậy?

Mặt của cậu sao lại đỏ rồi? Có sao? Phổ Ngũ Xá. Kim Bồi Phong ba người. Ở đâu? Ở đâu vậy? Phổ Tam Xá. Quốc Đống ba người. Có. Phổ Nhất Xá. Trần Vân ba người. Ở đâu? Phổ Lục Xá. Trần Chi Khiêm ba người. Ở đây! Căn phòng này thật tốt.

Nam Bắc đều đủ cả. Phòng của Lôi Ngạo ai dám ở? Sợ là không muốn sống nữa. Lôi Ngạo là ai? Cậu ta à. Lớn hơn chúng ta ba cấp. Nghe nói là một kẻ ngốc nghếch. Ngoại trừ môn võ các mặt khác đều không đạt.

Từ lúc bước vào thì luôn ở đây. Không chuyển đến nơi khác. Đồ ngốc nghếch như vậy, có thể thi vào học đường Vân Thượng. Lại luôn ở phòng một mình. Đợi cậu nhìn thấy người thật của anh ta. Rồi nói anh ta ngốc nghếch cũng không muộn. Người như cậu,

Đánh cậu mười cái, cậu có tin không? Chúng ta là học đường Vân Thượng, ở trong học đường sao lại có thể khoan nhượng học sinh sử dụng võ thuật như vậy chứ? Nhưng mà… Cho phép rèn giũa võ thuật! Văn Bân. Cậu ở Phổ Nhị Xá đi.

Học trưởng đặc biệt sắp xếp. Lôi Ngạo rất ít khi trở về. Cho nên đa số thời gian chỉ có một mình cậu. Được, được, được. Cảm ơn quản lý. Văn Bân huynh, cậu không phải điên rồi chứ? Cậu yếu ớt như vậy, còn dám ở trong phòng này?

Lỡ như Lôi Ngạo trở về muốn cùng cậu rèn giũa võ thuật thì làm sao? Tôi sẽ ở phòng này. Điên rồi! Thật sự là điên rồi! [Tuy rằng bẩn một chút, loạn một chút.] [Nhưng sắp xếp lại thì vẫn có thể ở được.] [Diên Nho] Làm xong rồi?

Văn Bân ở phòng nào? Phổ Nhị Xá. Phổ Nhị Xá? Sao lại nhất nhất phải ở Phổ Nhị Xá vậy? Không phải cậu ta chọn. Thắng Hùng sắp xếp cho cậu ta. Đó không phải là Phong Thừa Tuấn sao? Phong Thừa Tuấn. Phòng của cậu không ở bên kia.

Chúng tôi đã chuẩn bị tốt cho cậu phòng chính rồi. Cậu đi theo tôi là được rồi. Phòng chính? Tại sao phải sắp xếp phòng chính cho tôi? Học sinh mới không phải đều ở Phổ phòng sao? Thân phận giống như cậu,

Sao lại có thể ủy khuất cho cậu ở Phổ phòng chứ? Đây cũng là ý kiến của học trưởng. Vì để cậu ở thuận tiện hơn, thoải mái hơn. Thân phận quý tộc. Luôn có đặc thù. Hội đồng lúc nào biến thành đẳng cấp duy nhất rồi? Phong Thừa Tuấn.

Cậu lại rượu mời không uống muốn uống rượu phạt. Lãng phí ý tốt của mọi người với cậu. Vậy thì tùy cậu, chúng tôi sẽ sắp xếp cho cậu. Phổ phòng chỗ nào còn chỗ trống? Lôi Ngạo. Cậu ngàn vạn lần đừng trở về nữa.

Một mình tôi ở đây thật sự quá tốt rồi. Xin chào!