Full HD | Phim Cổ Trang Hoa Ngữ, Cúc Tịnh Y, Tống Uy Long | Thư Sinh Xinh Đẹp Tập 01 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] [Thư Sinh Xinh Đẹp] [Tập 1] [Vân Châu Vân Quốc Nam bộ] [có một học đường Vân Thượng.] [Học đường Vân Thượng nổi tiếng gần xa, ] [không khí học tập say mê.] [Học đường Vân Thượng]
[là nơi đào tạo các nam nhân ra trường làm quan,] [cũng là nơi đào tạo ra những người có học.] [Thiên hướng mạnh nhất là nghiên cứu học vấn.] [Học đường Vân Thượng] – Mau theo kịp! – Nào, nào, nào, mau lên! Đợi tôi! Chậm chút! Học đường Vân Thượng.
Năm nay bắt đầu báo danh kiểm tra vào trường. Mời mọi người đăng ký hộ tịch. – Nhận thẻ bài kiểm tra. – Cậu nói năm nay số người được tuyển chọn sao lại ít như vậy? Không phải có mỗi năm nay,
Vậy không phải thi vào được thì nhất định có thể ra làm quan sao? – Đúng vậy! – Cung không đủ cầu! Cậu nghĩ thật dễ dàng rồi! Bài kiểm tra của học đường Vân Thượng thật sự quá khó rồi. Bên này. Ông cụ này xem ra hiểu rất rõ học đường này.
Cái gì? Ông cụ? Tôi cũng là thí sinh đến thi khóa này. Năm nay tôi nhất định phải thi đậu! Ông nội, năm ngoái ông cũng nói như vậy! [Gió mát ôn hòa] Ông chủ… Cây quạt này của ông có gì đặc biệt, để cho công tử chúng tôi say mê như thế?
Vấn đề này của cậu hỏi rất hay! Cây quạt này của tôi nhìn thì bình thường không có gì đặc sắc, Nhưng chữ lưu niệm này thì rất đặc sắc. Phong thứ sử. Đúng vậy! Chính là người đứng đầu Vân Châu quý tộc chúng tôi.
Bản vẻ đẹp của Phong thứ sử Phong Kế Xương! Công tử, đây chính là của lão gia… Các người đừng không tin nhé, tôi lấy tính mạng của cả nhà ra đảm bảo. Nếu như cậu ở chỗ của tôi mua phải hàng giả,
Tôi nguyện đem hết tiền của nhà tôi để tặng cho cậu. Đây thật sự là chữ của lão gia… Đồ giả! Có điều bút pháp này quả thực có chút công phu. Cậu làm cái gì vậy? Công tử, người không sao chứ? Không bị thương ở đâu chứ?
Cậu có biết nhìn đường không vậy? Cậu làm cái gì vậy? Bảo vật của tiệm ta! Bảo vật của tiệm ta! Ngươi đừng đi! Ngươi đứng lại! Ngươi xem, ngươi làm hỏng đi quạt quý của ta còn muốn đi? Cái quạt giả này là từ tay của học trò.
Nếu như ông chủ muốn lấy làm thành vật bảo của tiệm thì ngày khác ta sẽ tặng thêm ông vài cây. Ngươi… Ngươi đứng lên cho ta! Ngươi xem… Ngươi xem… Ngươi xem… Ngươi xem… Ông làm cái gì? Có chuyện gì thì nói, đừng động tay động chân! [Thư Quán Mộ Lai] Đây…
Tập hai đâu? Mau đem ra đây! Người viết sách này tâm địa thật độc ác, cố ý muốn dừng lại ở nơi khiến người ta sốt ruột. Có thể hiểu được! Có thể hiểu được! Công tử. Nếu như nguyện ý thêm chút tiền, ta sẽ để cậu lập tức nhìn thấy tập hai.
Ông đúng thật là lòng tham vô đáy! Ông chủ Triều! Tập hai đến rồi! Cậu không phải là chưa viết chứ? [Sở Từ] Nhất định là làm rơi trên đường đến đây rồi. Lúc này phía sau nhà ta đã ngồi đầy những tay chép bài, chính là đợi chép lại tập hai đấy!
Hẳn là vị công tử xinh đẹp này… chính là tác giả? Nếu giả bao đổi trả! Cậu là muốn làm cái gì? Lẽ nào cậu lại muốn viết ngay tại chỗ? Nói nhiều cũng không có ích gì, không bằng lập tức bù đắp. Ông yên tâm, tôi nhất định sẽ giải quyết.
Cậu đều nhớ? [Bóng dáng của hai con đường đang kề vai sát cánh đi trên…] Văn công tử, cậu không đi dự thi, thật sự là đáng tiếc rồi! Có cái gì đáng xem chứ? – Có cái gì đáng xem chứ? – Phong Thừa Tuấn! Đúng thật là Phong Thừa Tuấn.
– Hoan nghênh bạn Phong đã du học trở về. – Không sai. Công tử nhà chúng tôi đích thật là Phong Thừa Tuấn. – Lâu ngày không gặp! – Chúng tôi là lần đầu đến Vân Thượng. Cũng phải thưởng thức một phen mới được.
Dán cho cậu một tấm bùa, để tôi được hưởng lây phúc khí, muốn kiểm tra thông qua ấy mà. Cậu vẫn là dáng vẻ xưa. Thật ra… Tôi cũng muốn ôm một cái thật lâu nữa. Cậu làm cái gì? Công tử nhà chúng tôi, cậu muốn ôm là ôm sao?
– Thoại bản! – Thật sự là Thoại bản! Đây chẳng phải là Thoại bản mà gần đây rất nổi tiếng trên phố sao? “Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ.” Thừa Tuấn huynh, cậu cũng thích xem Thoại bản? Cậu cũng có sở thích này! [Tình Khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ. Tập hai.]
Viết xong rồi! Văn công tử, cậu thật sự không định tham gia thi vào học đường Vân Thượng sao? Đây chỉ là số tiền nhỏ. Cho cậu! Tôi sẽ cố gắng viết tập thứ ba. Có điều Thoại bản này bán tốt như thế ông phải thêm tiền!
– Có thể hiểu được! Có thể hiểu được! – Được! – Hoan nghênh lần sau lại đến, công tử. – Cảm ơn. Lần sau lại đến! Công tử, xem một chút đi. Ông chủ, mỗi thứ lấy một phần. Được thôi! – Đi thong thả. – Cảm ơn. Này. Làm gì?
Cậu xem cậu yếu ớt như vậy. Vô duyên vô cớ, không nhận quà của người khác. Cầm đi! Cầm đi! Tôi đương nhiên có việc cầu xin cậu. Việc công tử nhờ vả, học trò làm không được! Tôi vẫn chưa nói muốn cậu làm cái gì mà.
Cậu sao lại làm không được rồi? Học trò có nguyên tắc của bản thân. Thứ nhất, không vì học sinh mà viết hộ bài tập, thi hộ bài. Thứ hai, không tham gia thi cử. Cho nên việc công tử nhờ vả, học trò không làm được. Cáo từ!
Cậu làm sao biết tôi muốn cậu thi hộ? Hơn nữa, cậu làm sao biết được tôi là học sinh? Công tử quần áo đẹp đẽ, Mười ngón trắng nõn, lại yêu thích đọc sách. Vừa nãy lúc học trò đang chép sách, công tử hai mắt phát sáng,
Tôi vừa ra ngoài không bao lâu thì cậu lại gấp gáp đuổi theo. Nhất định là hỏi qua ông chủ Triệu biết tôi không chấp nhận đơn của cậu. Cho nên mới tự mình đi theo. Hơn nữa, đợt thi đầu của Vân Thượng sắp bắt đầu rồi.
Ba điều như vậy, nhất định sẽ đoán ra rồi! Cậu không làm học sinh, thật là đáng tiếc! Vậy học trò cáo từ. Sao vậy Văn Bân? Lại không khỏe à? Văn phu nhân. Đây là tiền công hôm nay, con đã tính xong rồi.
Hôm nay trả xong số tiền này, là nợ của chúng ta đã trả xong hết rồi. Ngày mai con đi mua thịt ba chỉ, chúng ta ăn thịt nhé. – Đi ăn cơm thôi. – Được. Đồ thêu thùa này của Lưu phu nhân ta đã làm xong rồi.
Ta đi qua đưa cho bà ấy một chút. Mẹ! Người nhận đồ sính lễ của người ta rồi? Tỷ ! Văn Bân! Văn Hi, người đưa sính lễ đến là người có gia cảnh tốt. Con gả qua đó thì có thể không lo ăn không lo mặc rồi.
Con một ngày muốn ăn ba bữa thịt đều có thể. Con là người chỉ biết ăn thịt, chỉ biết hưởng lạc sao? Mẹ, sao người có thể tùy tiện nhận sính lễ của người ta! Gái lớn gả chồng là chuyện đạo lý hiển nhiên. Huống hồ nhà người ta,
Có biết bao con gái tranh giành muốn gả vào. Xin lỗi, tỷ tỷ. Tỷ đừng trách mẹ. Đều trách đệ! Trách đệ sức khỏe không tốt, luôn bị bệnh. Không liên quan đến đệ, Văn Bân. Dù sao tỷ cũng sẽ không gả đi.
Mẹ, số sính lễ kia là ai đưa đến, người đem trả lại cho người ta. Số sính lễ này, ta đều đã dùng rồi. Dùng rồi? Người dùng làm gì vậy? Dù sao ta cũng nói với người ta xong rồi. Người ta chọn ra ngày tốt sẽ đem con rước vào cửa.
Con không! Con xem dáng vẻ của con bây giờ. Cả ngày mặc y phục của em trai con đi ra đường bán chữ. Con thích cuộc sống như vậy sao? Con bằng lòng! Ta không biết con bây giờ nghĩ như thế nào. Con cảm thấy ta ép con cũng được.
Bán con cũng được. Mẹ là toàn tâm toàn ý vì con. Đợi đến ngày ta xuống dưới suối vàng gặp được cha con, ta cũng không cảm thấy hổ thẹn. Con không gả! Như vậy đi, người đã dùng bao nhiêu tiền của sính lễ, con sẽ trả người ta bấy nhiêu tiền.
Không có đơn nào giá cao hơn sao? Tôi bây giờ đang cần dùng tiền gấp. Ngoài việc làm hộ bài tập, thi hộ ra, thì tôi đều nhận. Có thể hiểu được! Có thể hiểu được! Tôi ở đây còn có một đơn rất đặc biệt.
Hai ngày sau học đường Vân Thượng tiến hành thi sơ khảo. Có người cần… Giúp đỡ thi. Giúp đỡ thi? Là làm cái gì? Phát bài thi… Mài mực…. – Hay là dâng trà? – Cũng gần giống như vậy. Chính là trên cơ sở này,
Sử dụng phương thức đọc đáp án giúp đỡ thí sinh hoàn thành phần thi. Vậy chẳng phải chính là gian dối sao? Vậy có khác gì với thi hộ? Đương nhiên có khác biệt rồi. Thi hộ, là thay người khác thi. Đó là gian lận!
Triều mỗ tôi biết công tử cậu là người có nguyên tắc. Tuyệt đối sẽ không làm khó dễ. Giúp đỡ thi thì không giống rồi. Đó là giúp đỡ, là làm việc thiện! Giúp đỡ người cần gấp! Giải tỏa ưu tư cho người cần!
– Có thể hiểu được không? – Không hiểu được! Vậy cậu xem như tôi chưa nói gì. [Tình khởi Nguyệt Ngữ Phong Chỉ Xứ, tập hai.] Công tử. Công tử, người bây giờ chuyên tâm chuẩn bị thi còn không kịp, sao còn xem loại sách này?
Quyển sách này, nhìn thì không phải tuyệt phẩm, nhưng văn phong thắm thiết. Bên trong miêu tả tình cảm nam nữ, tình cảm nồng đậm, đích thực khiến người ta hướng tới. Vậy… Vậy cũng không phải là thứ đồ người đọc sách nên đem trên người. Người xem vị công tử kia,
Cậu ta là bị tình cảm trong sách này làm cho mê muội rồi. Thật sự là vậy! Tuổi tác như cậu ta, không nên đọc loại sách này. Có điều, cậu ta giả mạo bút tích của phụ thân, đích thực là giống như đúc, thật giả khó phân biệt.
Chỉ là, cậu ta dựa vào giả mạo để sống thực sự là quá đáng tiếc. Công tử, người mới trở về Vân Châu chưa lâu. Rất nhiều chuyện nhân tình thế sự người đều chưa hiểu rõ được. Người giống như cậu ta thật sự bây giờ rất nhiều.
Gia cảnh tốt thì đều tham gia thi cử. Gia cảnh không tốt, cũng chỉ có thể làm như vậy để sống. Mỗi người đều có một số mạng! Đúng rồi, học đường bên kia nói buổi chiều có thể tham quan rồi. Tôi bây giờ đi chuẩn bị một chút.
– Các người ra ngoài cho tôi. – Trả tiền! – Các người không được đi vào! – Dừng tay! Làm cái gì vậy chứ? Làm cái gì vậy chứ? Giữa ban ngày ban mặt, vào nhà người khác hành hung. – Cẩn thận tôi kiện ông! – Là ai muốn kiện ta?
Còn không lui xuống. Vâng. Tôi nói phu nhân. Bà có một cô con gái khuynh nước khuynh thành như vậy. Sao phải ra ngoài vay tiền lãi suất cao chứ? Vay tiền lãi suất cao rồi? Tỷ tỷ, mẹ cũng thật sự là hết cách rồi.
Đại phu nói đệ cần phải làm một liều thuốc lớn, cần năm trăm đồng. Năm trăm đồng? Không sai! Cô đều đã nghe thấy rồi? Các người thiếu ta một khoản nợ không trả, ta chỉ có thể đến nhà đòi nợ thôi. Nhưng mà bây giờ ta thay đổi chủ ý rồi.
Tiền và lãi mẹ cô mượn ta, ta đều không cần nữa. Ta chỉ cần tiểu nương tử này. Cô đi theo tôi. Không được! Con gái tôi đã được Lí gia đầu thôn gửi sính lễ rồi. Nó không còn là người của nhà chúng tôi nữa.
Nợ mà nhà chúng tôi thiếu ông, và nó không có liên quan với nhau. Nợ của ông tôi nhất định sẽ trả. – Mẹ! – Bà nói vậy là sớm đã có tính toán muốn từ chối khoản nợ của tôi đúng không? – Người đâu! – Vâng.
– Đem bọn họ đưa đến quan phủ cho ta. – Vâng. Đợi đã. Bảy ngày. Trong vòng bảy ngày, tôi một đồng cũng không thiếu trả lại cho ông. Vậy trong vòng bảy ngày nếu như không trả được vậy phải làm thế nào? Không trả được, tôi sẽ đi theo ông.
– Được! – Chị! Con nói cái gì? Lời nó nói không thừa nhận. Ta sẽ nghe lời cô. Ta bây giờ càng lúc càng thích tính cách của tiểu nương tử cô rồi. Có điều… Trước lúc cô đem tiền trả lại,
Ta muốn ủy khuất đệ đệ của cô đến chỗ ta ở vài ngày. Các người yên tâm, đủ ăn đủ uống, hầu hạ tốt. Không được! Không được đưa đệ đệ tôi đi. Tiểu nương tử. Ta đối với cô là đã nhân nhượng rồi. Cô lại không được được voi đòi tiên chứ!
Vân Bân. Tỷ. Mẹ. Mọi người không cần lo lắng cho con. – Con đi theo bọn họ. – Không được. Đừng lo cho con nữa. Đệ yên tâm, Văn Bân. Tỷ nhất định sẽ nhanh chóng đưa đệ trở về. Học rồi lại tùy thời thực tập, không phải rất vui thích sao?
Có bạn từ xa đến, không phải rất vui mừng sao? Người khác không hiểu ta, ta không oán không hận, không phải là quân tử sao? Trèo tường? Trừ quy tắc ngày đầu mở học đường. Học đường Vân Thượng không cho phép tự tiện ra vào.
Không trèo tường, không lẽ lại để cậu từ cổng chính ngông nghênh đi vào? Nhanh lên! Đi. Tôi nói cho cậu biết, người thuê là chưởng sự hội nghị học đường Mọi người đều tôn xưng cậu ta là học trưởng. Cậu ngàn vạn lần đừng ăn nói bậy bạ.
Vị này chính là học trưởng học đường Vân Thượng. Trưởng tử của quý tộc Hàn thị. Chào các vị công tử. Vị này chính là tiểu nhân tìm được cho người. Ông chủ Triệu. Lần này…. Ông chọn đúng người rồi. Đó là đương nhiên!
Người này tuyệt đối được gọi là cao thủ bậc nhất. Đây là người mà ông nói là cao thủ bậc nhất? Đây cũng là quá trẻ rồi! Công tử chê tôi còn trẻ tuổi. Nhưng nghe âm thanh, công tử cũng không khác là mấy. lại là học sinh của Vân Thượng.
Học trò tuy rằng học lực không bằng công tử. Nhưng công tử lại muốn đem tuổi tác nhận định tôi không là người làm việc được học trò trong lòng không phục! Ngươi nếu như thật sự có bản lĩnh,
Sao lại không vì bản thân mà thi vào làm học sinh học đường Vân Thượng? Thế giới này có trăm ngàn công việc. Có người chọn cái này, có người chọn cái kia. Nếu như thật sự bàn đến cao thấp, há không phải nghiệp hủy người bỏ sao.
Vậy thế giới này đảo loạn rồi. Tôi không tham gia thi cử, là bởi vì tôi chí không ở đó. Hay cho câu chí không ở đó! Vậy cậu có bản lĩnh gì, phơi bày ra cho mọi người xem một chút. Vậy tôi sẽ kiểm tra nội dung quyển sách này của cậu.
Tôi đọc câu trên, cậu đọc tiếp câu dưới. Cậu cười cái gì? Chỉ là học thuộc lòng, sợ không đánh tan hoài nghi của công tử. Hay là như thế này, công tử trên giấy viết hai từ, Tôi sẽ viết bổ sung trên dưới của bài đó. Như thế nào? Mời!
[Thận Kỳ Độc] [Cái gọi là thành ý, chớ lừa dối mình.] Học trưởng. Một từ không sai! Năm ngoái, ông chủ Triệu đem đến ba người viết thay. Lúc sắp kết thúc thi cử, bị quan giám khảo bắt được. Bị đánh ba mươi đại bản, đánh đến nhừ da nát thịt.
Đây là ngoài ý muốn… Ngoài ý muốn…. Ta hy vọng ngươi có thể hiểu rõ, bất luận là xảy ra bất kỳ chuyện gì. Ngươi từ chỗ của ta đạt được chỉ có tiền thù lao. Chứ không phải là bảo vệ. Ta cũng không phải là người ngươi có thể chọc được.
Hiểu chưa? Học trò đã hiểu. Tất cả hậu quả học trò tự mình gánh lấy. Một, không làm việc cho học sinh. Hai, không tham gia thi hộ. Sao nào? Nguyên tắc của cậu không cần rồi? Công tử nói đùa rồi. Cậu ta là bị tôi ép nhận đơn.
Nguyên tắc là thứ vô vị nhất trên thế giới này. Tiền mới là thứ tốt nhất trên thế giới này. Tiếp tục cùng tôi giữ gìn hợp tác, thế nào? Tôi ở đây còn có một cơ hội lớn có thể kiếm nhiều tiền đợi cậu đấy. Thừa Mông công tử cân nhắc.
Tôi quả thực là vì tiền mà mất đi nguyên tắc. Nhưng không đồng nghĩa với việc tôi đồng ý với quan điểm của công tử. Học trò cáo từ. Bình tĩnh! Bình tĩnh có thể thoát ra ngoài sao? Có thể! Bị đánh ba mươi đại bản là có thể thoát rồi.
Tôi chính là không muốn bị đánh, tôi…. Vậy cậu còn không mau chạy thoát? – Ông không chạy? – Tôi yểm trợ cậu. – Vậy ông nhất định phải cẩn thận. – Đừng lo cho tôi. – Đứng lại! – Đừng chạy! Đứng lại! Cậu làm cái gì? Xin lỗi! Xin lỗi! Xin lỗi!
– Tôi không phải cố ý! – Cậu cho rằng ba cái xin lỗi của cậu, thì có thể an ủi được tâm hồn bị thương của công tử tôi sao? Công tử, mặt của người… Cậu có biết công tử nhà tôi có thân phận gì không? Không sao chứ?
Công tử, người đừng quản, tôi nhất định đem cậu ta lôi ra ngoài. Mở cửa! Cậu là đàn ông thì đem cửa mở ra cho tôi. Mở cửa! Cậu có bản lĩnh đánh người, cậu lại không có bản lĩnh mở cửa. Mở cửa! Mau! Mở cửa ra! – Công tử! – Công tử!
Người có nhìn thấy một người? Người đó có thể là người thi hộ trà trộn vào học đường. Nếu như các người bắt được cậu ta, sẽ xử lý như thế nào? Ít nhất sẽ đánh cậu ta ba mươi đại bản. Loại người này đáng bị trừng phạt.
Vậy người lúc nãy có nhìn thấy cậu ta đi ngang qua đây? Ở bên trong. Mau, đi. Nào, đem cửa đạp ra. Này, cô có nhìn thấy một người nam chạy vào đây? Không có, không nhìn thấy. Là một cô gái! Sao lửa lại có vậy? Khói to như thế?
– Đi thôi. – Đi. Cũng có thể là học sinh kia nhìn nhầm rồi. Một trăm đồng, vẫn không đủ chuộc đệ đệ về. Nghĩ thêm cách vậy. – Đứng lại! – Đứng lại! Đứng lại! – Làm cái gì? – Cướp cho ta, cướp lấy. – Đừng… Đừng cướp! – Đưa cho anh.
Đi. – Trả lại cho tôi! – Ngươi cái đồ ranh con này! Các người là muốn chết hay là muốn sống đây? Ai vậy? Đại ca, bọn họ cướp tiền cứu mạng của tôi. Ai là đại ca của cậu? Muốn đi như vậy? Cậu… Cậu có ý gì?
Các người làm ồn giấc ngủ của tôi. Khoản này cũng nên tính một chút chứ! Lão đại! – Lão đại! – Lão đại! Cút! Lão đại! Đi… Đi… Thật là chịu không nổi! Một đại nam nhân, mà lại giống như một cô gái bị ức hiếp. Cảm ơn đại ca!
Bên dưới, mời học trưởng Hàn Thắng Trí yết kiến Chí Thánh tiên sư. [Thánh] Chí Thánh tiên sư tại thượng. Xin người sáng suốt, ban cho học sinh thi cử sự chân thành và tài đức. Giúp bọn họ qua vòng thi sơ khảo, vòng thi thứ hai, vòng thi thứ ba.
Nắm bắt được trí thức uyên bác, gánh vác được sứ mệnh quốc thái dân an. Thật căng thẳng! Cậu chuẩn bị như thế nào rồi? [Cửa Đông] [Căn cứ theo nguyên tắc của thi cử của học đường Vân Thượng.] [Thí sinh thi có thể đem theo một người nam nhân đi cùng.]
[Ở bên cạnh pha trà rót nước, hầu hạ.] – Cha, thi tốt nhé! – [Đương nhiên rồi!] [Vợ và con cái không được phép bước vào.] [Cho nên cậu chỉ cần căn cứ theo vị trí ngồi của bản đồ tìm người.]
[Sau khi tìm thấy người thì ở bên cạnh họ hầu hạ. ] [Đợi đề thi được phát ra.] [Cậu ở bên cạnh đọc đáp án là được rồi.] Bất kỳ hành vi gian dối nào, phạt hai trăm trượng, cả đời cấm tham gia thi cử.
– Nếu người học đường Vân Thượng, – Xong rồi! Xong rồi! – năm lần bảy lượt không để ý – Lần này xong đời rồi! trong lòng cho rằng may mắn làm trái với kỷ luật, bôi nhọ nhân cách. Tôi sẽ công chính nghiêm minh, trừng trị không tha!
[Học để mà vận dụng.] Bây giờ bắt đầu làm bài. Học trăm điều nhất định phải nuôi chí, Nhà bác học. Nhà thẩm vấn. Thận trọng này. Phân biệt này. Thiết thực thi hành. Chính là học để mà vận dụng cũng… là nói…. Công tử sao lại không động bút viết.
Ngươi là đang đưa đáp án cho ta? [Hắn ta có ý gì chứ?] [Lẽ nào đang hoài nghi năng lực của ta?] Vâng. Công tử người yên tâm. Tuy rằng tôi lần đầu tiên đi thi hộ, nhưng tôi rất có lòng tin nhất định có thể giúp công tử vào bảng cáo thị.
Ngươi đưa đáp án cho ta rất đúng, nhưng lại không có quan điểm của bản thân. Bây giờ thi cử là công tử người. Học trò chỉ là giúp công tử một phần công sức mà thôi. Ngươi đối với học để mà vận dụng hiểu biết như thế nào?
Học trò giúp công tử đưa ra đáp án, giúp công tử có tên trong bảng cáo thị. Lấy tiền công của công tử. Đây chính là học để mà vận dụng. Tiền đồ là nông cạn như vậy! Làm phiền rồi, tôi nhận nhầm người rồi. Ngươi làm loạn trường thi,
Làm việc thi hộ, bôi nhọ khí phách người thi nhân. Lại muốn đi dễ dàng như vậy? Công tử, tôi cũng là không muốn làm việc như vậy. Chỉ là gia cảnh quá nghèo, gia đình lại có người bệnh nặng. Chủ nợ mỗi ngày bắt ép.
Tôi mới ép bản thân làm ra việc như vậy. Tôi xin thề, đây là lần đầu tiên tôi làm chuyện như vậy Sau này sẽ không như vậy nữa, xin công tử tha cho tôi. Ngươi tên gọi là gì? Học trò họ Văn tên một chữ Bân.
Giám khảo tiên sinh, ở đây có người quấy nhiễu kỷ cương. Cậu nói cái gì? Là ai ở đây mặc ý làm bừa? Là ai gian dối? Là thí sinh đang ngồi đi, người thi hộ, bao gồm tôi. Còn có giám khảo ngồi ở phía trước. [Vòng sơ khảo] Cậu nói cái gì?
Sao tôi nghe không hiểu? Thân là học sinh, không cầu quang minh lỗi lạc. Ngược lại đầu cơ trục lợi, công nhiên sao chép đáp án. Thậm chí thuê người thi hộ để mua danh trục lợi. Chính là tự ý làm bừa.
Mà bọn họ và tôi lại đối với hành vi này lại coi như không thấy, tự thân giữ mình. Đây với việc gian dối lại có gì khác biệt? Ngài đối với tác phong không đứng đắn lại giả câm giả điếc. Ngài không xứng làm giám khảo!
Tự cao tự đại mạo phạm bề trên. Báo tên ra đây! Ta muốn loại bỏ tên của cậu. Học trò Phong Thừa Tuấn. Đem danh sách ra đây. Ta rốt cuộc xem xem, cậu là đứa trẻ điên cuồng nhà ai. Phong viện trưởng, ngài không cần xem nữa.
Phong Thừa Tuấn là con trai của thứ sử Vân Châu, Phong đại nhân. – Chả trách…. – Thứ sử đại nhân! Hóa ra là thế! Thật là cha tài giỏi sẽ không sinh ra đứa con không ra gì. Các người nhìn thấy chưa? Nghe thấy chưa?
Cái gì gọi là công chính liêm minh! Cái gì gọi là dám làm dám nhận! Còn ngẩn ra đó làm gì? Mau chóng chỉnh đốn lại trường thi! Bài viết này đang tốt đẹp, sao lại… Đúng vậy! Tất cả những người ở cùng với thí sinh đều đưa đi. Làm cái gì?
– Mau chóng rời đi. – Đi. Nhanh lên. – Mau đi. – Nhanh lên! Nhanh lên! Ra bên ngoài đợi đi. Đi đi. – Nhanh lên! – Nhanh! Tiếp tục làm bài! Thể loại thi cử danh xứng với thực này, tôi quả thực chờ đợi rất lâu rồi.
Thi cử vốn chính là nên có dáng vẻ như thế này! Phong công tử, nhờ phúc của cậu, đã rất lâu rồi không có một trường thi trật tự như vậy. Học trò chỉ là làm việc nên làm mà thôi. Vậy cậu tại sao lại tự mình quay cóp? Quay cóp?
Thật sự có chép! [Phân biệt nho sinh] – [Thật là muốn quản chuyện không đâu!] – Mau chóng chỉnh đốn trường thi! – [Hại tôi không kiếm được tiền.] – Mau lên. – Đi thôi. – Đi thôi. Mau lên. Mau. Phong công tử, đây là cách phát ngôn của cậu sao? Yên lặng!
Bản đồ vị trí ngồi kia là có vấn đề! Nhìn ngang nhìn dọc đều giống nhau. Cậu có biết, người sai tôi đi làm chuyện này là ai chứ? Đó là học trưởng học đường Vân Thượng, Hàn công tử! Tôi biết…. Vậy cậu có biết,
Tất cả công việc của học sinh học đường Vân Thượng đều cậu ta lo liệu? Như vậy bị cậu làm hỏng rồi. Công việc về sau của học đường Vân Thượng, đoán chừng là không đến lượt của tôi nữa rồi. Việc này cũng không phải một mình tôi.
Trường thi kia tất cả người thi hộ đều bị đuổi ra ngoài rồi. Vậy tất cả những người thi hộ ở trường thi dường như đều là học trưởng sắp xếp. Chính là bởi vì cậu, đang yên đang lành lại chọc ghẹo công tử của nhà thứ sử Phong Thừa Tuấn,
Mới tạo thành kết quả như bây giờ. Sự việc này xảy ra quá đột ngột tôi cũng không có cách nào. Con đến một chút chuyện cỏn con cũng làm không tốt. Con bảo Hàn gia chúng ta làm sao cùng Phong gia, đi tranh giành vị trí đứng đầu quý tộc chứ?
Những kẻ phế vật kia, đến thi sơ khảo cũng phải gian dối tương lai cũng sẽ không có tiền đồ gì. Những kẻ phế vật kia tương lai đều là ủng hộ con làm người đứng đầu quý tộc. Ta chính miệng nhận lời với Điền gia.
Để con trai bọn họ năm nay thi vào được học đường Vân Thượng. Con đến chuyện nhỏ này cũng làm không được. Con bảo cha làm sao còn mặt mũi đi gặp người của Điền gia? Con làm chuyện này là vì thể hiện bản thân mình
Đạt được sự thưởng thức của công chúng sao? Con trai chỉ là đang làm việc bản thân nên làm. Gỗ tốt cũng sẽ bị gió rừng làm cho ngã đổ. Vượt trội hơn mọi người, chỉ sẽ biến thành mục tiêu công kích. Giấu tài mới là kế hay.
Ta nói với con, ở học đường Vân Thượng. Con bắt buộc phải làm một người mạnh mẽ. Để tất cả học sinh đều đi theo con. Con mới có thể giống như cha con vậy. Quyền cao chức trọng! Vâng. Con không chịu nhục để hoàn thành nhiệm vụ
Lại không phải vì vượt trội hơn người. Vậy con rốt cuộc có tâm ý gì? Công bằng! Bất luận là ai, chỉ cần là nhân tài thực sự Đồng thời có thể vì lý tưởng báo đáp công ơn quốc gia đều nên ủng hộ.
Như là mười tám năm trước, lời bàn của tiên sinh Tuyết Định Khôn. Tuy là ông ta đoản mệnh chết sớm, nhưng lý tưởng và hoài bão của ông ta cuối cùng có một ngày sẽ được người thế gian này phát hiện ra. Đồng thời làm nó vĩ đại hơn.
Sự việc của Tuyết Định Khôn trong mắt mọi người là đại nghịch bất đạo! Sau này không cho phép nhắc đến nữa. Vâng. Nếu như để Phong công tử phát hiện tôi bây giờ còn ở cùng với cậu. – Vậy thực sự là đi đời nhà ma rồi, đi đi. – Không phải….
– Ông cũng muốn đuổi tôi đi? – Đó là không thể nào làm khác được nữa. – Nhưng mà tôi thực sự rất cần tiền! – Văn công tử, tôi cũng rất cần tiền! Xin lỗi rồi! Được thôi. Tôi cũng không thể làm liên lụy đến ông, vậy ông cũng phải bảo trọng.