Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 06 | iQiyi Vietnam
Thiên Vũ Kỷ Tập 6 Cô nương đang ở độ tuổi đẹp nhất mà lại phải rơi vào cõi phong trần. Thật khiến người ta thương xót. Đúng là trời xanh đố kỵ hồng nhan mà. Tịnh Nhi, xong chưa, Tịnh Nhi. Tất cả đều đang đợi muội đó, Tịnh Nhi. Tịnh Nhi.
Thường Thanh, ngươi ngủ rồi sao? Vẫn chưa. Ta cũng chưa ngủ được. Ngươi có biết ta đang nghĩ gì không? Tô cô nương. Sao ngươi biết? Vì ta cũng đang nghĩ đến cô ấy. Ngươi nói gì cơ? Ngươi cũng đang nghĩ tới Tô cô nương?
Không phải là ngươi có ý gì đó với cô ấy đấy chứ? Ta chỉ đang nghĩ, tại sao Thôi Phiên Nhiên lại làm hại Tô cô nương? Hôm nay, nếu ta và huynh không tới kịp thời, e là Tô cô nương, đã mất mạng rồi. Đúng vậy.
Ta luôn cảm thấy đằng sau chuyện này còn có điều kỳ lạ. Đó là ai vậy? Tiêu Phượng Minh. Tiêu Phượng Minh ư? Tiêu Phượng Minh biết võ công ư? Chuyện gì thế này? Thường Thanh. Công chúa. Toi rồi. Ra đây. Không. Tiêu Phượng Minh, mời ngươi ra đây một lát.
Vân Sam công chúa à, ta … Tiêu Phượng Minh. Ta đánh chết ngươi. Đừng đánh mà. Biến thái. Đừng đánh. – Đừng đánh. – Ngươi là tên biến thái chết tiệt. Dám nhìn trộm công chúa nhà ta tắm. Biến thái. Bạn học Tiêu ơi là bạn học Tiêu.
Ta thật không ngờ huynh lại là người như vậy đấy. Nửa đêm huynh tới nhìn trộm người ta tắm cơ đấy. Ta, ta không có. Ta bị oan. Còn ngụy biện. Nếu không phải thì huynh chạy tới đây làm gì? Ta mộng du mà. Ta bị bệnh mộng du. Bệnh mộng du?
Đúng vậy. Còn dám ngụy biện. Ngươi có tin bây giờ ta lấy mạng ngươi không? Đợi đã, đợi đã, đợi đã. Vân Sam công chúa. Ta bị bệnh mộng du thật mà. Từ bé ta đã ngủ không ngon giấc rồi. Lúc mộng du, ta cũng không biết mình đã làm chuyện gì,
Đi đâu nữa. Mấy chuyện này hàng xóm quanh nhà của ta, đều có thể làm chứng cho ta. Thế này đi, Vân Sam. Cô khoan nóng giận đã. Hắn nói hắn có bệnh mộng du, ngày mai ta đi hỏi qua là sẽ biết thôi.
Nếu hắn bị bệnh thật thì chúng ta bỏ qua cho hắn. Nếu hắn không có bệnh thì lúc nào cũng có thể giết hắn. Vân Sam công chúa, tiểu sinh tuyệt đối không phải là loại người đê tiện bỉ ổi đó. Ta thèm vào tin ngươi. Giết. Nên giết.
Nhìn trộm công chúa tắm vốn là tội chết. Hơn nữa, dù có phải hắn vô ý hay không, dẫu sao mạng hắn cũng hèn mà, giết đi. Bổn công chúa không phải là loại lạm sát người vô tội. Đúng thế. Chúng ta điều tra rõ rồi hãy giết hắn cũng không muộn. Cút.
Huynh mau cút đi. Điều tra rõ thì huynh chết chắc rồi. Đi mau. Công chúa. Các huynh muốn làm gì vậy? Nói đi. Vì sao rõ ràng huynh biết võ công, lại giả vờ như không biết? Huynh có mưu đồ gì? Ta không biết võ công mà. Sao huynh không tránh đi?
Ta … Ta không tránh được mà. Còn giả vờ? Thường Thanh. Đừng đánh vào đầu ta. Đừng đánh ta, đừng đánh ta. Đừng. Đừng đánh ta mà. Đừng đánh vào đầu ta. Đừng đánh ta, đừng đánh ta, đừng đánh ta. Đừng mà. Thiếu gia.
Trông bộ dạng kinh hãi này của hắn, xem ra đúng là không giống biết võ. Huynh thật sự không biết võ công à? Ta không biết võ thật mà. Không thể nào. Vậy vừa rồi làm sao huynh với hắn lại đánh lâu vậy được? Ta, ta đâu biết.
Ta bị bệnh mộng du mà. Chẳng lẽ võ công của hắn, chỉ có lúc mộng du mới biết? Chuyện này thật kỳ lạ. Công chúa. Người định bỏ qua cho hắn như vậy thật sao? Chẳng phải ngươi đã tìm người điều tra rồi sao? Quả thật hắn bị bệnh mộng du.
Hắn đã không cố ý, bổn công chúa đương nhiên sẽ không chấp nhặt hắn. Công chúa, người đúng là khoan dung độ lượng. Cũng coi như hắn biết điều, biết người thấy hắn trong lòng khó chịu, nên sớm đã tránh đi rồi. Nhưng mà, ngươi vẫn phải quan sát hắn kỹ một chút.
Ai biết lần sau hắn, còn làm ra chuyện gì nữa không? Nếu còn có lần sau, bổn công chúa tuyệt đối không tha cho hắn. Vâng, thưa công chúa. Tử Tôn, trong thành Kình Thiên đã đại loạn rồi. Chuyện Kỳ Lân vẫn phải nhanh chóng giải quyết.
Chuyện này đã do Lý Huyền gây ra, thì để nó tự mình khắc phục hậu quả đi. Chuyện này không phải chuyện nhỏ đâu. Với thực lực của Lý Huyền hiện nay, không phải là đối thủ của Kỳ Lân đó. Không thử thì làm sao biết được chứ?
Lý Huyền từ khi sinh ra đã là hộ quốc sư trời định, bảo vệ Nhân Tộc là trách nhiệm của nó, cũng là số mệnh của nó. Thời hạn mười năm sắp tới, nó là người duy nhất có thể cứu được Thiên Khải.
Kỳ Lân lần này cứ xem là thử thách cho nó đi. Vâng. Tỷ, hôm nay chẳng phải là tiết học của thường phó Huyền Minh sao? Sao Tạ tư nghiệp lại tới? Tham kiến Tạ tư nghiệp. Ngồi xuống đi. Lần này ta tới là có chuyện quan trọng, bàn với các trò.
Tối qua Kỳ Lân thượng cổ trong thư viện Ma Vân, mới bị người ta thả ra khỏi Càn Uyên Các, Đã giết hại rất nhiều cô gái thanh lâu trong thành, gây ra một mớ hỗn loạn, lòng người sợ hãi. Người bị giết đều là những cô gái thanh lâu ư?
Đúng là như vậy. Đêm qua rất nhiều cô gái thanh lâu đã bị chết. Không ngờ tên Kỳ Lân cổ này già mà không biết xấu hổ, vừa ra ngoài đã đi thanh lâu. Yên Nhiên, đừng lo chuyện bao đồng. Yên lặng. Bây giờ không phải là lúc các trò nói chuyện.
Kỳ Lân thượng cổ làm loạn trong thành. Chuyện này đã bị hoàng đế Thiên Khải biết được. Bệ hạ nổi giận, hạ lệnh cho thư viện Ma Vân ta, trong ba ngày phải bắt được Kỳ Lân thượng cổ. Hiện nay Tử Tôn đang bế quan, chuyện bắt Kỳ Lân này,
Đành phải để chúng ta hoàn thành thôi. Gì cơ? Bảo chúng ta đi bắt Kỳ Lân á? Còn phải bắt được trong vòng ba ngày? Nghe nói Kỳ Lân này đã sống lâu tới mấy ngàn năm rồi, pháp lực cao cường.
Đám phàm phu tục tử chúng ta sao có thể đối phó được? Muốn bắt Kỳ Lân thì các ngươi đi bắt đi. Ta không đi đâu. Lý Huyền. Ngươi nghĩ thế nào? Nay thành Kình Thiên gặp nạn, ta là hộ quốc sư, bắt Kỳ Lân là việc phải làm. Nhưng mà… Tốt.
Ta đang chờ câu này của ngươi. Hộ quốc sư đã lên tiếng rồi, vậy thì trọng trách bắt Kỳ Lân giao cho ngươi. Trong ba ngày, mong ngươi có thể phong ấn Kỳ Lân thượng cổ lại lần nữa. Không phải đâu, tư nghiệp … Chuyện này cứ quyết định vậy đi.
Ta thay bách tính trong thành cảm tạ ngươi trước. Nếu cần giúp đỡ gì, ngươi có thể tùy ý điều động tất cả đệ tử trong thư viện Ma Vân chúng ta. Lý Huyền, giỏi lắm. Lý Huyền, giỏi thật đấy. Lý Huyền lợi hại quá. Chuyện này phải làm sao đây? Đúng đó.
Không thể đi. Lần này Lý Huyền chết chắc rồi. Ta không đi. Chẳng có chút hi vọng nào cả. Đúng đấy. Mặt hắn xanh lè luôn rồi. Lý Huyền, ta đi với huynh. Biên Lệnh Thành. Ta, ta, ta … Ta đang nghiên cứu kế hoạch đối phó với Kỳ Lân. Biên Lệnh Thành.
Tính thêm ta nữa, ta cũng đi. Tính ta nữa. Còn có tỷ ta nữa. Ta không đi đâu, ai nói ta muốn đi chứ? Tỷ, bây giờ Kỳ Lân lạm sát người vô tội chúng ta là đệ tử của thư viện Ma Vân, bắt Kỳ Lân vốn là chuyện nên làm. Ta biết.
Nhưng quan trọng, quan trọng là ta phải chuẩn bị cho triều hội các nước. Hơn nữa ta còn có mấy động tác chưa luyện nữa. Muội xem đi. Thế này này. Còn nữa. Còn nữa, còn thế này nữa. Nên, nên ta không đi được đâu.
Các vị bạn học, có thể dẫn ta đi theo không? Huynh ấy à? Tay không có sức, vai không có lực. Ngay cả con gà cũng không giết được. Bạn học Lý à, ta biết vẽ trận pháp. Được rồi. Vẽ trận pháp cơ đấy. Ta cũng đi.
Vân Sam à, hoan nghênh, hoan nghênh. Đội chúng ta chính là thiếu nàng tiên nữ, vừa xinh đẹp vừa thông minh như cô đấy. Hoan nghênh, hoan nghênh. Hoan nghênh. Các bạn học, lúc này chính là cơ hội để mọi người chúng ta, thể hiện tài hoa đấy.
Chúng ta hãy cùng nhau cố gắng, cùng nhau hoàn thành nhiệm vụ này, được không? Ta không đi đâu. Việc này … Tính ta nữa. Ta, ta còn phải đi tập múa nữa. Đi trước đây. – Ta còn có chuyện, ta còn có chuyện – Tính ta nữa. Thế này …
Sao lại chạy hết cả thế này? Đợi ta một lát. – Không đi, không đi, không đi. – Đi thôi, đi. Ta nói chứ các ngươi từng người từng người một đều có nghĩa khí thật đấy. Bình thường luôn nói muốn bảo vệ giang sơn xã tắc,
Bây giờ thì kẻ nào cũng chạy nhanh như bay. Thật là … Tùy họ đi. Dù sao cũng là đi nộp mạng. Thêm hay bớt một người cũng thế cả. Chỗ này là đâu vậy? Chúng ta tới đây làm gì? Bách Hoa Lâu đó. Tới điều tra hành tung của Kỳ Lân.
Vậy sao ta phải giả nam trang? Lưu manh, ta không đi đâu. Cô đừng quên, Kỳ Lân là do hai chúng ta cùng thả ra đấy. Yên tâm đi. Có ta ở đây, chỉ có chuyện cô bắt nạt người khác, không để người khác bắt nạt cô đâu mà lo. Đi thôi.
Lâu lắm không gặp, Trương tỷ. Làm ăn vẫn tốt vậy à? May mà có mấy vị công tử chiếu cố. Ngọn gió nào đã đưa Lý công tử tới đây vậy? Lý công tử, các cô nương đã luyện được vài khúc nhạc mới là để đợi ngài tới hát cho ngài nghe đấy.
Vị công tử này trông lạ mặt quá. Lần đầu tới à? Ta … Hắn vừa mới tới thành Kình Thiên. Ta dẫn hắn đi mở mang tầm mắt. Đúng là lần đầu gặp một công tử anh tuấn thế này đấy. Được rồi, Trương tỷ, ta có chuyện muốn hỏi tỷ.
Tiểu công tử khôi ngô quá. Tới chơi nào. Lần đầu tới à? – Lý Huyền, Lý Huyền. – Được rồi, được rồi. Được rồi, được rồi, được rồi. Cứ như là chưa gặp đàn ông bao giờ thế. Buông hắn ra đi. Huynh đừng đi mà.
Xem tiểu công tử của chúng ta bị dọa chưa kìa. Tại mấy cô nương quá thích hắn ấy mà. Trương tỷ à, ta nghe nói gần đây trong thành có rất nhiều cô nương bị giết. Trong đó cũng có cô nương của Bách Hoa Lâu phải không? Lý công tử, đừng nhắc nữa.
Rốt cuộc là chuyện thế nào? Trời mới biết, một đại cô nương duyên dáng yêu kiều, trước đó đang yên đang lành, chớp mắt đã biến thành một đống xương trắng. Vậy họ có điểm chung nào không? Nào có điểm chung gì chứ? Cô nương của Bách Hoa Lâu chúng tôi,
Chẳng qua là ai ai cũng xinh đẹp thôi. Thế này đi, Trương tỷ. Tỷ lấy danh sách người đẹp cho ta xem một chút, được không? Được. Bên trong … Thế nào rồi? Đừng nhìn. Lại có người bị hại rồi à? Không sao, ta không sợ. Huynh để ta nhìn xem.
Cô chắc chứ? Do Liên. Thường Thanh. Thế nào rồi, điều tra được gì không? Có mấy vấn đề ta không hiểu lắm. Đúng rồi, cô sao rồi? Ta không sao. Huynh bảo không hiểu, là chỗ nào không hiểu? Ta không hiểu Kỳ Lân,
Tại sao lại muốn ăn thịt các cô nương thanh lâu? Chẳng phải Trương tỷ đó nói nữ tử thanh lâu xinh đẹp sao? Nếu nói đẹp thì nhìn cô còn đẹp hơn họ nhiều. Muộn rồi, về thư viện thôi. Tiểu Huệ của Bách Hoa Lâu, Huệ. Băng Nhi của Xuân Phong Uyển.
Tại sao cứ phải chọn bọn họ chứ? Huynh xem, ta vào rồi. Huynh nghiêm túc chút được không? Huynh nghĩ xem, tên Kỳ Lân thối này tuy rằng tính tình độc ác nguy hiểm, nhưng khẩu vị cũng không tệ đó. Mấy cô này ai ai cũng là mỹ nhân đấy.
Huynh quen hết mấy cô gái này sao? Nói thừa. Mỹ nhân cả thành Kình Thiên này, ai mà Biên Lệnh Thành ta không biết chứ? Được. Vậy huynh nói ta nghe, bọn họ có điểm chung nào? Xinh đẹp. Nói thừa. Còn nữa. Họ đều có vóc dáng đẫy đà, châu ngọc bóng tròn,
Quả thật là cực phẩm nhân gian hiếm có. Ta thật là … Vóc dáng đẫy đà? Ta biết rồi. Huynh biết cái gì? Bảo sao lần trước gặp lão Kỳ Lân đó, lại có diện mạo của một công tử phong lưu. Hóa ra là một kẻ háo sắc. Đáng ghét.
Quả thật rất đáng ghét. Đợi ta tóm được lão Kỳ Lân đó, nhất định sẽ phanh thây hắn ra làm trăm mảnh, báo thù cho những mỹ nhân đó của ta. Huynh cười cái gì? Lý Huyền, huynh nhìn huynh ấy đi. Huynh cười cái gì? Bạn học Lý.
Bạn học Lý, huynh ngủ chưa? Tiêu Phượng Minh? Nửa đêm thế này, sao hắn lại tới? Cái gì lộn xộn thế này? Xem chả hiểu gì cả. Bạn học Lý à, đây là trận phổ cấp tám ta luyện tập nhiều năm nay,
Bên trong có phương pháp có thể giam thú Kỳ Lân lại. Phong công tử, ta biết võ công mình kém cỏi nếu các huynh dẫn ta theo, hẳn ta sẽ làm liên lụy các huynh. Nhưng chỉ cần học được Càn Khôn Lục Hợp Trận này, thì có thể giam Kỳ Lân lại,
Sẽ có ích cho các huynh. Tiêu công tử, ta phân tích cho huynh thế này. Quyển phổ gì đấy của huynh, ngay cả huynh cũng phải mất nhiều năm như vậy mới học được, huynh bảo bọn ta học thuộc trong một ngày, nghĩ gì vậy chứ?
Chuyện này, chuyện này tại hạ chưa nghĩ tới. Vậy phải làm sao mới tốt đây? Sợ chết không? Không sợ. Đi với bọn ta. Được. Tên Kỳ Lân thượng cổ này làm vô số chuyện ác, ai ai cũng muốn giết hắn, ta thân là nam nhi Thiên Khải, quyết không chối từ.
Được, được, được. Có trận pháp của Tiêu huynh, quả là như hổ mọc thêm cánh vậy. Nhưng mà, nói qua cũng phải nói lại, lão Kỳ Lân này, tới lúc đó làm sao chúng ta dụ được hắn ra? Ta có cách. Lý Huyền, huynh chắc chắn là cách này có hiệu quả sao?
Các huynh xong chưa? Mau lên đi. Ra ngay đây, giục gì mà giục chứ? – Huynh trước. – Huynh đừng đẩy ta, huynh ra trước đi. Huynh, huynh ra đi, huynh ra … Huynh ra trước. Huynh đi đi. Tiêu huynh xinh đẹp. Thường Thanh anh… anh tuấn.
Tuy là huynh có hơi xấu chút nhưng chắn chắn Kỳ Lân háo sắc thích huynh nhất. Đừng nói người ta như vậy mà. Đúng rồi. Càn Khôn Lục Hợp Trận đó cần sáu người, nhưng chúng ta chỉ có bốn người thôi. Không đủ rồi. Ta có thể đi. Bọn ta cũng có thể.
Chuyện này nữ nhi thì thôi đi. Lão háo sắc người ta thích loại có đường cong đấy. Mấy cô có sao? Nói ai không có đấy? Huynh nói gì đấy? Xem ra Lý huynh đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi.
Giờ này vẫn còn lòng dạ chơi đùa huyên náo ở đây cơ mà. Chẳng phải có hai người các huynh tới đó sao? Sao cơ? Lý Huyền thật sự có cách à? Đúng vậy. Mấy đệ tử bẩm báo như vậy. Nhưng mà cách gì thì tạm thời vẫn không được biết.
Đã như vậy, vậy chúng ta cứ chống mắt lên chờ là được rồi. Lần này nếu Lý Huyền có thể trong vòng ba ngày, bắt được Kỳ Lân thượng cổ này, thì cũng xem như Tử Tôn không nhìn lầm người. Tư nghiệp. Tư nghiệp, Mục vương tử đến rồi. Tới rất đúng lúc.
Mau mời vào. Vâng. Hai vị sư trưởng, học trò tới trình diện. Vương tử không cần đa lễ. Càn Khôn Lục Hợp Thiên địa vô cực, thiên la địa võng, giam! Càn Khôn Lục Hợp, thiên địa vô cực, thiên la địa võng, giam. Càn Khôn Lục Hợp, thiên địa vô cực,
Thiên la địa võng, giam. Huynh đứng đây làm gì vậy? Thiếu thốn tình cảm Bày trận xong chưa? Còn chưa đâu, không vội. Kể ra thì, huynh đóng giả nữ nhi cũng giống thật đấy. Cũng may ta biết huynh là nam nhi đấy. Nếu không ta cũng bị huynh lừa mất thôi.
Huynh…huynh giả nữ cũng rất đẹp. Bày trận xong rồi. Tới nào. Cũng không biết bọn nhỏ này hiện giờ thế nào rồi. Do Liên. Do Liên. Cách của Lý Huyền có được không đấy? Tin tưởng huynh ấy đi. Thường Thanh, múa tiếp đi. Múa đi. Thế nào, ngạc nhiên không? Bất ngờ không?
Hình như thành công rồi. Hắn chính là Kỳ Lân thượng cổ à? Nhìn bề ngoài không thể nhận ra được. Kỳ Lân thượng cổ gì chứ? Nói cứ cứ như đáng sợ lắm. Hóa ra cũng thường thôi. Thần thú thượng cổ rất xảo quyệt. Mọi người vẫn phải cẩn thận. Tiểu Huyền Huyền.
Hiểu lầm. Hiểu lầm thôi. Do Liên. Ngươi buông ra, buông … Tiểu Huyền Huyền. Không sao chứ? Không sao. Trận pháp này tuy là trận pháp thượng thần, nhưng linh lực của ta quá yếu, không thể trấn áp được hắn. Mọi người cẩn thận. Tiểu Huyền Huyền. Hay là chúng ta đi thôi?
Ta không thể đi được. Kỳ Lân là do ta thả ra. Ta phải chịu trách nhiệm. Ta giết ngươi. Tiêu…Tiêu Phượng Minh. Ca ca? Đi mau.