Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 20 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ. Tập 20 Muội nói những lời đó đều là để lừa ta, đều không phải là thật lòng, đúng không? Ta… Hộ quốc sư đại nhân. Hộ quốc sư đại nhân. Hộ quốc sư đại nhân. Tỉnh dậy đi.
Có vẻ ngài đang mơ thấy giấc mơ gì đẹp lắm hả? Biết mà còn gọi ta dậy. Ngài xem, bên ngoài đã là giờ nào rồi. Ngài còn ngủ nữa thì trời cũng tối luôn mất. Ta ngủ lâu vậy sao? Ngài đó. Mau dậy rửa mặt cho tỉnh rượu đi.
Lẽ nào tối qua là một giấc mơ? Tô Do Liên. Ngươi không được lún sâu vào vũng bùn nữa. Đừng quên, ngươi còn gánh vác trên vai sứ mệnh của tộc Côn Ngô. Tử Tôn. Tử Tôn, Tử Tôn. Không hay rồi. Đêm hôm khuya khoắt ồn ào cái gì đấy? Tử Tôn.
Xảy ra chuyện lớn rồi, người mau ra ngoài đi. Tử Tôn, người mau cứu Lý Huyền đi. Tiểu tử đó lại gây ra họa gì vậy? Hôm nay huynh ấy và nhị hoàng tử ra khỏi thành, không ngờ trên đường về lại gặp tàn dư của Côn Ngô.
Giờ hai người họ sống chết chưa rõ. Lần này người phải cứu Lý Huyền thật rồi. Những gì hắn nói là thật sao? Đi mau. Nhanh lên. Hắn vào trong rồi. Ta cũng nên đi thôi. Hy vọng lần này cô có thể thành công. Mục vương tử.
Đa tạ huynh trước giờ luôn giúp ta. Bạn bè với nhau, không cần nói lời khách sáo. Do Liên. Hy vọng lần tới chúng ta còn có thể gặp lại. Nhất định sẽ gặp lại. Đây là Bàn Long bí cảnh sao? Hoang vu đến vậy cơ à? Kiếm của hộ quốc sư.
Nếu rút thanh kiếm này ra có thể biết được manh mối của mẹ ta thật sao? Lý Huyền. Long Vi Nhi? Sao huynh lại ở đây? Huynh bất cẩn quá rồi đấy. Vào nơi bí cảnh thế này có người đi theo mà không biết. Huynh đi theo ta? Ta sợ huynh bị lừa
Nên mới đi theo xem thế nào. Nơi đây vắng vẻ hoang vu, lại chỉ có một thanh kiếm thế này, e là không đơn giản. Vậy thì đã sao? Khoan đã. Huynh có từng nghĩ đến việc có thể có người đã mua chuộc Bách Hiểu Sinh, cố tình lừa huynh đến đây
Để huynh rút thanh kiếm này ra không? Ai lại làm như thế chứ? Đối tượng mà ta nghi ngờ chưa bao giờ thay đổi. Long Vi Nhi. Ta nói với huynh nhiều lần rồi. Ta hiểu Tô Do Liên. Muội ấy không đê tiện như huynh nghĩ đâu.
Muội ấy tuyệt đối không phải người như thế. Đây là… Long Hoàng. Tô Do Liên. Do Liên? Sao muội lại đến đây? Tô Do Liên, thánh nữ đời thứ 20 của tộc Côn Ngô, bái kiến Long Hoàng. Không thể nào. Không thể nào. Trước giờ muội vẫn luôn lừa ta sao? Phải.
Người lấy lệnh bài của ta là muội? Phải. Vậy còn Bách Hiểu Sinh thì sao? Cũng đúng. Vậy nên… Vậy nên chỗ này vốn không có bất cứ tin tức nào về mẹ của ta. Muội lừa ta tới để ta giúp muội rút kiếm ra cứu Long Hoàng? Phải.
Tô Do Liên, cô quá ích kỷ rồi. Cô biết Lý Huyền biết bao nhiêu lần vì cô mà không màng cả tính mạng. Giờ cô lại tính toán với huynh ấy, lợi dụng huynh ấy để giải trừ phong ấn, ép huynh ấy trở thành tội nhân
Của Thiên Khải Quốc và cả Nhân Tộc. Cô nhẫn tâm vậy sao? Ta… Ta không còn sự lựa chọn nào khác. Lý Huyền. Xin lỗi huynh. Nghe nói Tô Do Liên hỏi huynh về lệnh bài hạng nhất mấy lần liền. Lẽ nào huynh không nghi ngờ thân phận của cô ta à?
Có gì phải nghi ngờ chứ. Có nhiều người muốn có được lệnh bài lắm. Cũng đúng. Nhưng huynh đã thấy người nào cố chấp giống như Tô cô nương thế chưa? Rốt cuộc huynh muốn nói gì? Côn Ngô. Ta nên nghi ngờ muội từ lâu rồi mới phải.
Ta nên nghi ngờ muội từ lâu mới phải. Hai người đi đi. Ta không muốn làm hai người bị thương. Được. Muội giao đá thánh nữ ra đây. Giết hắn đi. Giết hắn đi. Giết hắn đi. Không được, sư phụ. Sư phụ. Ngươi chắc chắn Lý Huyền và nhị hoàng tử
Bị người Côn Ngô dẫn đến đây sao? Thiếu gia nói không được cho ngài về thư viện sớm như vậy. Ngươi… Cái thằng nhóc thối này suốt ngày chỉ biết càn quấy. Lý Huyền. Huynh phải cố lên. Có phải huynh muốn chết trong tay ả nữ nhân này không? Tô Do Liên.
Cô bị điên rồi sao? Giờ huynh ấy không còn năng lực tự chữa lành nữa. Năng lực tự chữa lành của huynh đâu? Sở dĩ lúc đó cô có thể ra khỏi huyết sắc băng phong là nhờ Lý Huyền đánh đổi năng lực tự chữa lành với Thiên Thư lão nhân đấy.
Giữ nó cho chắc. Dù thế nào cũng không được buông tay. Ta không ra được. Nhưng ta ở đây sẽ luôn nhớ đến muội, ta sẽ luôn nhớ đến muội. Sư phụ. Lý Huyền. Đừng mà. Tộc Côn Ngô ta cũng chỉ muốn được như Nhân Tộc, có được một cuộc sống bình thường.
Rốt cuộc tại sao huynh… tại sao huynh lại làm như thế? Muội phải làm chuyện muội nên làm. Ta cũng phải làm chuyện ta nên làm. Sư phụ. Đừng giết cô ấy. Thằng nhóc thối. Cô ta đã lừa con đến mức này, mà con còn bảo vệ cô ta? Lý Huyền. Sư phụ.
Lý Huyền. Đây là đại trận Trầm Nguyệt để phong ấn Long Hoàng. Vừa rồi nó bị ảnh hưởng bởi đá thánh nữ, nên đã bắt đầu lỏng lẻo rồi. Tiêu Phượng Minh ngốc mà nhìn thấy chắc chắn sẽ rất thích. Bạn học Tiêu, muộn thế này rồi còn đi đâu vậy?
Chẳng lẽ lại bị mộng du? Nói không chừng mộng du là giả, muốn đến phòng của công chúa Vân Sam nhìn trộm cô ấy tắm mới là thật. Bạn học Tiêu, huynh… Ngươi có nghe thấy tiếng gì không? Không. Công chúa. Túi thơm này cũng sắp thêu xong rồi.
Hôm nay chúng ta ngủ sớm đi. Ngươi xem. Sắp xong, sắp xong, sắp xong, sắp xong rồi. Hình như có gì đó không ổn. Để ta ra xem. Công chúa. Công chúa, người cẩn thận một chút. Giết người rồi. Giết người rồi. Cuối cùng ta cũng không cần sống tạm bợ
Trong thân xác vô dụng này nữa rồi. Cút. Ngươi… ngươi là ai? Tại sao lại ở trong cơ thể của ta? Ta chính là Long Hoàng Côn Ngôn. Ta nhìn trúng cơ thể của ngươi là vinh hạnh của ngươi. Long Hoàng Côn Ngôn? Không thể nào.
Rõ ràng Long Hoàng Côn Ngôn đã bị Tử Tôn phong ấn trong kén băng rồi mà. Ta chính là tâm ma của Long Hoàng. Muốn bắt ta đâu có đơn giản như vậy. Tâm ma của Long Hoàng. Vậy ngươi nhập vào cơ thể của ta lúc nào? Bắt ta đi.
Không bắt được đâu. Đứng lại, ngươi… Không bắt được đâu. Đợi ta với. Bắt được ngươi rồi. Cẩn thận. Tiêu Phượng Minh. Ngươi sao thế? Tiêu Phượng Minh, ngươi không sao chứ? Sao thế? Thường phó, Tiêu Phượng Minh ngủ rồi. Mau nâng hắn dậy. Thì ra mỗi lần ta mộng du,
Mỗi lần ta trở nên lợi hại hơn đều là do ngươi gây rối. Ngươi biết nhiều quá rồi đấy. Từ nay về sau, trên đời này sẽ không còn Tiêu Phượng Minh ngươi nữa. Ngươi làm gì đó? Sao thế? Xảy… xảy ra chuyện rồi. Giết người rồi. Giết người rồi. Giết người?
Giết người rồi. Ai, ai giết người cơ? Không… Mình không thể nói là Tiêu Phượng Minh. Tiêu Phượng Minh sẽ không làm như thế. Chắc chắn là không. Cô nói đi. Ai giết người cơ? Cô nói đi. Ta, ta không biết. Giết người? Tư nghiệp. Sao lại chết nhiều bạn học như vậy?
Nơi này không thích hợp ở lại lâu. Chúng ta đi thôi. Do Liên. Cho dù bây giờ thư viên có xảy ra chuyện gì cũng không liên quan đến cô nữa. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay. Đi thôi. Tạ tư nghiệp. Chuyện này rốt cuộc là do ai làm?
Linh lực của tộc chúng ta và tộc Côn Ngôn hoàn toàn khác nhau. Nhìn vết thương này có lẽ là do tộc Côn Ngôn gây ra. Bây giờ ta sẽ đi tìm Tử Tôn. Chậm thôi. Điện hạ ra rồi. Điện hạ. Lên xe đi. Thật đáng sợ.
Là ai mà lại tàn nhẫn như vậy? Trong vòng một đêm giết nhiều người như thế. Chắc chắn là Tô Do Liên. Tử Tôn đã nói Tô Do Liên là gian tế do tộc Côn Ngôn phái tới, không thức tỉnh được Long Hoàng nên mới đại khai sát giới.
Nhất định là các cô đoán sai rồi. Sao sai được chứ, cô xem đi. Thật sự là Do Liên làm sao? Thiếu gia. Đều là lỗi của ta. Nếu như không phải tại ta bọn họ cũng sẽ không chết. Thực ra chuyện này cũng không thể trách ngài hết được. Tử Tôn.
Nhiệm vụ cấp bách hiện nay là tìm được cô ta. Để tránh sau này cô ta tiếp tục trả thù mà giết hại người dân trong thành. Truyền tin xuống dưới. Phong tỏa cửa thành, dốc toàn lực bắt cho được yêu nữ Côn Ngôn. Rõ. Tử Tôn. Bẩm Tử Tôn.
Không thấy công chúa Vân Sam, Mục vương tử và cả Tiêu Phượng Minh đâu nữa. Tử Tôn. Mục vương tử và công chúa Vân Sam còn có thể tự bảo vệ mình, nhưng Tiêu Phượng Minh hai tay trói gà không chặt, chỉ sợ lành ít dữ nhiều. Phái người đi tìm. Rõ.
Tô Do Liên. Tại sao muội lại tàn nhẫn như vậy? Thiếu gia.