Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 07 | iQiyi Vietnam
Thiên Vũ Kỷ Tập 7 Trời sắp sáng đến nơi rồi. Lũ trẻ này cả đêm không về, e là lành ít dữ nhiều rồi. Lẽ ra ta không nên để bọn chúng đi bắt Kỳ Lân. Ta đi báo với Tử Tôn một tiếng. Được. Là bọn họ. Bọn họ về rồi.
Thường phó, bọn họ về rồi. Đau chết mất thôi. Cái tên Kỳ Lân già này thật độc ác, ra tay rõ là mạnh. Xem hắn đánh Thường Thanh nhà chúng ta đến nông nỗi này rồi. Huynh nhẹ thôi, đau lắm đấy biết không hả. Chịu không nổi.
Liệu mặt ta có bị biến dạng luôn không vậy? Huynh làm gì vậy, huynh… Huynh không được đi, ta bị thương nặng như thế này. Vậy ta có phải gọi ngự y không? Tiểu Huyền Huyền, có phải mặt ta biến dạng luôn rồi không? Tiểu Huyền Huyền, huynh sao vậy?
Đồ quái vật nhà huynh, quần nhau với tên Kỳ Lân già kia lên bờ xuống ruộng, vậy mà bây giờ đã lành lại gần hết rồi. Ta đang nghĩ, kẻ tối qua rốt cuộc là ai. Tạ tư nghiệp. Tư nghiệp, vị này là… Để ta giới thiệu.
Vị này là Mục vương tử đến từ Sa Quốc, sau này các trò sẽ là bạn học của nhau. Ba Đầu. Đây là thuốc trị thương đặc chế của Sa Quốc chúng ta, có tác dụng rất tốt với vết thương do thần thú thượng cổ gây ra.
Các vị không ngại thì có thể dùng thử. Đa tạ nhé. Khách sáo rồi. Cứ gọi ta là A Mục. Lần này các trò có công bắt được Kỳ Lân, ta sẽ bẩm báo lên hoàng đế Thiên Khải. Quả nhiên ngươi không làm Tử Tôn thất vọng,
Cũng không hổ thẹn với thân phận hộ quốc sư của ngươi. Dừng. Thực ra chẳng liên quan gì đến thân phận hộ quốc sư hết. Kỳ Lân là do ta thả ra, đương nhiên ta phải có trách nhiệm bắt về. Mặc kệ là vì nguyên nhân gì đi nữa, tóm lại,
Biểu hiện hôm nay của các trò khiến người làm tư nghiệp là ta đây rất hài lòng. Có vẻ các trò đều bị thương không nhẹ, ta không làm phiền các trò nghỉ ngơi nữa. Tư nghiệp, xin nhờ tư nghiệp dẫn ta đi gặp Vân Sam, và Tô cô nương.
Ngươi muốn gặp Tô Do Liên? Mấy ngày trước ta và Tô cô nương có duyên gặp mặt, đã hẹn sẽ gặp lại nhau ở thư viện. Tạ tư nghiệp bận lắm. Thế này nhé, để ta dẫn ngươi đi. Phiền huynh rồi. Do Liên, cô đã tỉnh chưa? Tỉnh rồi, cô vào đi.
Do Liên, đây là thuốc trị thương ta mang từ nhà tới. Cho cô đó. Đừng lo cho ta. Cô cũng bị thương rất nặng mà, cô giữ lại dùng đi. Ta nghỉ ngơi mấy ngày là ổn thôi. Ta không sao. Cô bị thương nặng hơn ta, để cô dùng thì tốt hơn.
Hôm qua đúng là nguy hiểm thật. Ta còn tưởng chúng ta đều sẽ bị chết ở đó chứ. Không ngờ tên Lý Huyền kia bình thường nhố nhăng vật vờ, nói hươu nói vượn nhưng trong lúc quan trọng cũng thật là trọng tình trọng nghĩa, dũng cảm quên mình. Qua chuyện này,
Ta thực sự nhìn hắn bằng con mắt khác đấy. Ta giết ngươi. À, phải rồi. Cả vị cao nhân đột nhiên xuất hiện kia nữa. May mà người đó ra tay giúp đỡ, chúng ta mới chế ngự được tên Kỳ Lân kia. Ta biết rồi, khi ngủ cô ngáy, nghiến răng,
Nói mơ có phải không? Cô thích ta thì cứ nói thẳng, không cần động tay động chân với ta làm gì. Mạnh dạn tiến tới đi. Đừng nhìn. Tốt cho vết thương của cô. Đúng vậy. Tại sao người này lại không giống như mọi khi chứ?
Cô nói xem cao nhân đó rốt cuộc là ai? Do Liên. Do Liên. Ta hỏi cô đó. Cô vừa hỏi ta cái gì cơ? Ta nói người xuất hiện tối qua… Tô cô nương. Là huynh ư, sao huynh lại đến đây? Ta đến thăm cô.
Nhưng mà lần nào gặp, cô cũng đều bị thương. Bây giờ thế nào? Vết thương đã đỡ chưa? Không sao, chỉ bị thương ngoài da thôi. Lần trước ngài nói chúng ta sẽ sớm gặp lại nhau. Đúng là gặp lại thật rồi.
Sau này ta cũng là học sinh của thư viện Ma Vân, mong Tô cô nương giúp đỡ. Thật sao? Vậy sau này ngài có thể đi học cùng bọn ta rồi. Cô xem cô kìa, vết thương còn chưa khỏi mà đã nói nhiều như vậy. Huynh thì sao?
Vết thương của huynh thế nào rồi? Ta? Một tên Kỳ Lân nhãi nhép sao làm ta bị thương được. Vị công tử này, tối qua may nhờ có huynh, bọn ta mới khống chế được Kỳ Lân. Chẳng hay quý tính đại danh của công tử là gì?
Đây là linh dược trị thương tốt nhất sư phụ ta luyện được. Đến ta còn không nỡ dùng, cho cô hết đấy. Xin hỏi quý tính đại danh? Chỉ có mỗi mấy viên thôi. Tại hạ Ngự Phong Mục. Cho ta hết à? Là huynh trưởng của Vân Sam.
Ngài là vương tử Sa Quốc sao? Đúng vậy. – Yên Nhiên bái kiến Mục vương tử điện hạ. – Cất đi. Được. Cô nương không cần đa lễ. Vân Sam thế nào rồi? Ta đang định đi thăm muội ấy. Vậy ta đi cùng ngài nhé? Mời vào. Vân Sam cô nương.
Huynh cứ nằm đi. Vân Sam cô nương, tiểu sinh đang mang trọng thương, không thể đứng cách xa cô nương được, mong cô nương thông cảm. Không biết hôm nay cô nương đến đây tìm tiểu sinh có việc gì? Đồ ngốc. Đây là… Đây là ta nấu cho huynh đó. Lát nữa,
Huynh ăn thử xem. Phải rồi, tay chân huynh ấy đều bị thương cả rồi, làm sao mà ăn được chứ. Đây là lần đầu tiên ta nấu canh, không biết có ngon hay không. Cô nương không được, cô nương không được đâu. Tiểu sinh không dám nhận, không dám nhận.
Có gì mà không dám nhận chứ? Há miệng ra. Làm huynh đau rồi à? Không sao. Ngon không? Ngon, ngon. Mùi vị gì thế này? Kỳ lạ quá. Vậy huynh uống nhiều vào nhé. Lại nữa à? Vậy thì xin đa tạ cô nương. Cảm ơn ta làm gì?
Là ta phải cảm ơn huynh mới phải. Tối qua nếu huynh không cứu ta, có lẽ bây giờ ta đã thành một đống xương trắng rồi. Không, không, không. Cô nương không cần cảm ơn tiểu sinh. Tối qua nếu là người khác, tiểu sinh cũng sẽ làm như vậy thôi. Tiêu Phượng Minh.
Vân Sam cô nương. Ta… Ban nãy mình lại nói sai gì rồi à? Ca. Về rồi à? Muội lớn bằng này rồi mà. Bái kiến công chúa điện hạ. Ba Đầu. Xem ra dạo này ngươi sống tốt đấy nhỉ, béo ra rồi đấy. Công chúa điện hạ lại trêu thuộc hạ rồi.
Thôi, đừng trêu chọc Ba Đầu nữa. Muội sao rồi? Vết thương đã khỏi chưa? Bôi thuốc chưa? Có thuốc tốt thượng hạng của Sa Quốc chúng ta, vết thương nhỏ này có là gì? Ca, sao bây giờ huynh mới đến vậy? Muội chờ huynh lâu lắm rồi. Muội ấy,
Ta thấy muội càng ngày càng to gan. Chỉ vì không hài lòng với hôn sự mà phụ hoàng sắp xếp cho muội. Mà dám tự ý chạy đến Thiên Khải. Muội còn lâu mới thèm gả cho tên vô dụng giương nanh múa vuốt kia đâu. Vậy tiểu công chúa nhà ta
Muốn gả cho người như thế nào hả? Muội muốn gả cho một đại anh hùng đội trời đạp đất, giống như ca ca đây. Mấy ngày không gặp mà mồm mép đã khéo thế này rồi. Nhưng ta lại nghe nói, tối qua có một người bạn học xả thân cứu muội.
Người như vậy thì sao? Muội, muội còn lâu mới gả cho tên ngốc đó. Cả cái thư viện này người muội ghét nhất là hắn đó. Tử Tôn, tuy lần này có tổn thất, nhưng vẫn bắt gọn được Kỳ Lân thượng cổ. Đúng như lời người đã nói,
Lý Huyền không khiến người thất vọng. Thằng nhóc thối này, cũng coi như đã lấy lại mặt mũi cho người làm sư phụ như ta rồi. Chuyện bất thường ở thành Kình Thiên lần trước, giờ đã có kết quả gì chưa? Vẫn chưa tra xét được gì.
Học trò sẽ tiếp tục điều tra. Ngươi bảo mọi người cảnh giác hơn một chút. Dạo này lão phu luôn có dự cảm chẳng lành. Vâng. Dậy đi. Cô đã uống thuốc ta đưa chưa? Uống rồi. Sao cô lại khoác hai cái cặp đến đây? Tỷ tỷ ta lại không dậy nổi,
Còn bắt ta làm bài tập cho tỷ ấy nữa. Làm… Hôm qua có bài tập à? Phải đó. Mấy ngày mọi người bị thương, thường phó Huyền Minh giao nhiều bài tập lắm. Ca. Ngồi đây đi. Chỗ muội giữ chỗ cho huynh đấy. Tô cô nương, chào buổi sáng.
Vương tử, chào buổi sáng. Mục vương tử đẹp trai quá đi. Ngự Phong Mục chết tiệt, dám ra vẻ đẹp trai trước mặt mình. Ca. Câu hỏi tiếp theo, trò nào trả lời được? Biên Lệnh Thành, cầm cái gì đấy? Ta đang viết đáp án của câu hỏi này thưa thường phó.
Vậy là trò có câu trả lời rồi đúng không? Trò đứng dậy, đọc lên cho mọi người nghe xem. Nhanh lên. Cái đồ ngốc như nhà ngươi, một mình ta có thể đánh mười… Trò đọc lại một lần cho ta. Thường, thường phó… Ta bảo trò đọc đi.
Cái đồ ngốc như nhà ngươi, một mình ta có thể đánh mười người. Làm ta tức chết mất. Ngươi ra ngoài cho ta. Vâng. Sao câu này nghe cứ như đang nói mình thế nhỉ? Ra ngoài. Cả cái thư viện Ma Vân này,
Chỉ có đám các trò là không tuân thủ quy định nhất thôi. Đám các trò, là lứa học sinh kém nhất mà ta từng gặp đấy. Thường phó, ông nói vậy là không đúng rồi. Nói như ông, thì ông cứ giữ hết mấy học trò giỏi lại đây đến già luôn đi.
Lý Huyền, ngươi… Đến lượt ta rồi. Ta ra ngoài đây. Ngươi quay lại đây cho ta. Ngươi làm cái gì đấy? Đồ lười biếng. Đúng là đồ lười biếng. – Là cô ta đó. – Chính là cô ta. Đồ nhát chết. Là cô ta hả? Mau nhìn xem, nhìn xem.
Là cô ta đó. Đúng là mất mặt. Vừa nhìn đã biết là kẻ nhát gan. Chuyện gì vậy? Sao bọn họ cứ chỉ chỉ trỏ trỏ ta vậy nhỉ? Vậy muội nói thật nhé, tỷ đừng giận đấy. Bởi vì tỷ không đi bắt Kỳ Lân thượng cổ,
Nên bọn họ nói sau lưng rằng tỷ tham sống sợ chết. Còn nói rằng tỷ… Thôi được rồi, muội đừng nói nữa. Bọn họ biết cái gì chứ. Tiểu nhân sao hiểu được chí hướng của anh hùng. – Đồ nhát gan! Đồ nhát gan! – Đồ nhát gan! Các người…
Được rồi, được rồi, mau lên lớp thôi. Họ chỉ trỏ ta. Không sao mà. Mục vương tử, ngài giỏi thật đấy. Tô cô nương chê cười rồi. Xin được chính thức giới thiệu, Ta là Tô Do Liên. Ngài cứ gọi Do Liên là được. Do Liên,
Vết thương của cô đã khá hơn chưa? Khỏi hẳn rồi. Vậy thì tốt. Nếu không, cô mà đi hái thuốc rồi ngã xuống, thì ta không có kiệu mà đón cô đâu. Ngại quá đi mất. Chuyện đó… Ngài tiếp tục đi. Tiếp tục đi. Do Liên, có muốn thử một chút không?
Cổ tay phải để thế này. Vai cân bằng. Lưng thẳng. Hai chân bước rộng bằng vai. Giữ nguyên nhé. Thử xem. Ta chẳng buồn tranh cãi với bọn họ. Người đó là ai thế? Là học sinh mới tới đó. Vương tử của Sa Quốc, Ngự Phong Mục. Vương tử Sa Quốc á?
Ta qua đó xem xem. Người ở bên cạnh ngài ấy là Tô Do Liên phải không? Sao ta thấy ngài ấy thân thiết với Tô Do Liên vậy nhỉ? Hình như hai người họ đã quen nhau từ trước rồi. Giỏi lắm, Tô Do Liên. Cũng thủ đoạn thật đấy.
Khiến cả đám đàn ông đều vây quanh cô ta. Đi. Chúng ta qua xem sao. Ta… Giữ chắc vào. Đúng là mất mặt. Đến cầm cái cung mà cũng không xong. Tập trung, nhìn về phía trước. Mục công tử. Ta cũng là bạn học của công tử. Ta tên Thôi Phiên Nhiên.
Rất vui được gặp ngài. Ta cũng rất vui được gặp cô. Có điều… Sao ngài lại… – Tỷ tỷ. – Ta… Cô đã làm phiền hai chúng ta rồi đấy. Cô… Tiếp tục thôi. Chào buổi sáng, Lý Huyền. Hâm mộ quá đi mất. Đẹp trai đúng là thích thật đấy,
Đám con gái ai cũng vây quanh. Ta thấy Tô Do Liên ấy à, khéo cũng bị cái vị Mục vương tử này hút mất hồn rồi. Nhớ chưa nào? Ta nhớ rồi. Bắn cung thì hơi thở phải điềm tĩnh. Tay phải ổn định. Nhìn về phía mục tiêu. Tập trung.
Cô thử lần nữa xem. Lý Huyền lợi hại quá đi. – Lý Huyền giỏi quá. – Giỏi quá đi mất. Mấy mũi tên vừa rồi đúng là đặc sắc quá. Mục vương tử, ta xin phép đi trước. Lý Huyền, sao huynh cũng ở đây vậy? Huynh cũng đến luyện tập hả?
Ta đi ngang qua thôi. Đi ngang qua? Vậy cây cung của huynh… Không có gì. Lý Huyền, huynh không sao chứ? Huynh ấy làm sao thế nhỉ, kỳ cục vậy… Do Liên, rốt cuộc là cô và Mục vương tử, hai người quen biết nhau thế nào vậy?
Trông hai người có vẻ rất thân thiết. Cũng không thân lắm đâu, mới quen thôi. Trông ngài ấy cũng không ra vẻ kiểu cách như những vương tử khác, rất hòa đồng. Đúng đó, ngài ấy rất tốt. Mới quen người ta có mấy ngày, mà đã tốt này tốt nọ rồi.
Ngài ấy thực sự rất tốt. Thế á, làm sao cô biết? Trên trán hắn ta có khắc hai chữ người tốt hả? Đồ ngốc. Lý Huyền, huynh làm sao thế? Hôm nay tâm trạng không tốt à? Sao lại nói chuyện như vậy? Đâu có đâu, Do Liên. Được rồi, được rồi.
Đừng nói chuyện nữa. Lớp bắn cung lần này, nam nữ tự do lập đội. Mỗi người có ba mũi tên. Ai ghi được nhiều điểm nhất sẽ thắng. Bắt đầu đi. – Đi thôi. Đi thôi. – Đi thôi. Mau luyện tập thôi, đi nào.
– Chúng ta một nhóm. – Chúng ta một nhóm. Tiểu Huyền Huyền, ta có lỗi với huynh. Ta phải đi đây. Đợi ta với. Đi thôi, đi thôi, nhanh chân lên. Đi, nhanh nhẹn lên nào. Tới liền, tới liền. Qua đây. À… Kỹ thuật bắt cung của cô kém như thế,
Ta phải suy nghĩ kỹ xem có nên cùng đội với cô không đã. Do Liên, chúng ta chung đội đi. Ngươi không thấy cô ấy cùng đội với ta rồi à? Huynh nói cũng có lý. Kỹ thuật bắn cung của ta kém như vậy, không nên làm liên lụy huynh thì hơn.
Vậy làm phiền ngài rồi, Mục vương tử. Chúng ta qua bên kia đi. Vân Sam, Vân Sam. Chúng ta chung đội đi. Đúng đấy, chung đội với ta. – Này…này… – Này… Cô… Đồ ngốc. – Đi thôi, đi thôi. – Chúng ta đi. Lý Huyền,
Hay là hai chúng ta thành một đội đi. Ta không muốn cùng đội với cô. Huynh không trông thấy sao? Trong mắt Tô Do Liên chỉ có vương tử thôi, hoàn toàn không có huynh đâu. Người ta là người tốt còn gì, ta có phải đâu. Cô đừng có làm phiền ta.
Giờ làm gì còn ai nữa, huynh không chọn ta cũng phải chọn. Cô đừng có lắm chuyện nữa. Đi thôi. Chúng ta chẳng phải là một đội sao? Lý Huyền. Nhìn gì mà nhìn. Nhấc lên. Thế này. Thử xem. Bắn cũng khá lắm. Cảm ơn ngài nhé, Mục vương tử.
Tại sao lại cảm ơn ta. Ngài là một thầy giáo giỏi. Thầy giáo giỏi? Có gì ghê gớm đâu, ta cũng biết. Lý Huyền, nhìn ta đây này. Bắn cho tử tế vào. Được. Sao ta lại bị ngã vậy? Làm gì đấy? Có cái gì ấy. Ta không dậy được,
Huynh đỡ ta đi. Lý Huyền. Đúng chưa? Nào, như thế này. Cô thử thêm lần nữa đi. Được. Huynh không thấy trong mắt cô ta vốn chẳng có huynh, mà chỉ có Mục vương tử hay sao? Huynh xem, ban nãy chúng ta…
Hai chúng ta như thế rồi mà cô ta vẫn chẳng phản ứng gì cả. Cô lo tập luyện đi. Lý Huyền chết tiệt. Lý Huyền thối tha. Rốt cuộc mình làm sao vậy? Tại sao trông thấy huynh ấy như thế lại cảm thấy không vui? Sư phụ. Sao con lại ủ rũ thế?
Thế ạ? Đồ nhi vẫn ổn mà. Giờ vết thương của con đã lành, sao ta vẫn chưa thấy con có hành động gì? Đồ nhi biết rồi ạ. Phong Thường Thanh. Lý Huyền đã ngủ chưa? Huynh làm gì thế? Chơi. Làm gì vậy? Bây giờ không thể vào được. Không được vào á?
Lẽ nào huynh ấy…. Vậy thì ta càng phải vào. Thường Thanh. Huynh làm gì vậy? Ta đã nói rồi, huynh không thể vào được. Vậy huynh nói thôi là được rồi. Ta không vào trong nữa. Tên này đáng ghét thật. Mình tới để làm gì cơ chứ. Mình tới lấy lệnh bài mà.
Đúng thật là…