Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 04 | iQiyi Vietnam
Thiên Vũ Kỷ Tập 4 Năm đầu Thiên Khải. Tộc Côn Ngô và Nhân Tộc nổ ra một trận đại chiến ở Phượng Vĩ Cốc. Lâu nay, tộc Côn Ngô ức hiếp Nhân Tộc chúng ta. Long Hoàng Côn Ngô càng tàn nhẫn bạo lực khiến cho Nhân Tộc ta sống trong cảnh lầm than.
Trên chiến trường Phượng Vĩ Cốc, Đối mặt với Long Hoàng tàn bạo, tướng sĩ tộc ta vẫn không hề nao núng. Long Hoàng Thạch Tinh Ngự nhờ linh khí trời sinh, giằng co không dứt với tướng sĩ Nhân Tộc chúng ta.
Ngay sau đó, Tử Tôn huy động linh lực thiết lập trận pháp. Trong trận pháp, Tử Tôn đã tấn công Long Hoàng bằng Thổ, Hoả, Lôi điện. Khi Tử Tôn định ra đòn tấn công cuối cùng, thánh nữ Côn Ngô là Cửu Linh Nhi
Đã biến thành kén băng để bảo vệ Long Hoàng. Long Hoàng đại nhân. Tỷ tỷ. Tỷ tỷ. Đây là kiếm của Long Hoàng đại nhân. Long Hoàng đại nhân và tỷ tỷ, bọn họ… Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi. Ngươi là ai? Ta là linh kiếm của thanh Ngự kiếm tứ cấp này.
Ngươi là linh kiếm? Vậy ngươi mau đưa ta đi cứu bọn họ đi. Bây giờ tạm thời chúng ta vẫn chưa thể cứu bọn họ được. Vậy ta sẽ không bao giờ được gặp lại Long Hoàng đại nhân và tỷ tỷ nữa rồi. Không được nói như vậy.
Long Hoàng chỉ tạm thời bị kén băng của Linh Hậu đóng băng lại thôi. Chỉ cần thánh nữ thức tỉnh thánh thạch có thể phá vỡ kén băng. đánh thức Long Hoàng. Ngươi là thánh nữ cuối cùng của tộc Côn Ngô chúng ta, trên người lại có thánh thạch. Vì thế,
Ngươi sẽ gánh vác trọng trách giải cứu Long Hoàng, chấn hưng tộc Côn Ngô. Ta thật sự có thể dùng nó để đánh thức Long Hoàng sao? Viên thánh thạch này là con mắt của thánh nữ đầu tiên hoá thành. Có nguồn linh lực to lớn. Bây giờ, chỉ có ngươi
Và viên thánh thạch này là hy vọng duy nhất của tộc Côn Ngô chúng ta. Vậy thì ta nên làm thế nào? Bắt đầu từ hôm nay, ta chính là sư phụ của con. Con phải luyện công thật chăm chỉ cho tới khi giải cứu được cho Long Hoàng. Con nhớ rồi chứ?
Sư phụ. Nơi này đất trời tràn ngập băng tuyết, người đưa con đến đây làm gì thế? Do Liên, con lại đây. Nhanh nhẹn lên chút. Mau lên. Nhanh lên, nhanh lên. Lề mề gì vậy? Nhanh lên. Nhanh lên, nhanh lên nào. Lề mề gì thế? Nhanh lên. Do Liên.
Con nhìn thấy rồi chứ? Con thấy rồi ạ. Đây là vận mệnh của tộc Côn Ngô chúng ta. Nếu con không cố gắng giải cứu Long Hoàng, tộc chúng ta sẽ vĩnh viễn bị người của Nhân Tộc đàn áp. Trách nhiệm trên vai con chính là gánh vác sự hưng vong
Của cả tộc Côn Ngô, con hiểu không? Trận chiến cuối cùng, Nhân Tộc giành chiến thắng hoàn toàn. Thánh nữ Cửu Linh Nhi đã lập một lời nguyền. Trong vòng 10 năm, Long Hoàng nhất định sẽ thức tỉnh. Nhân Tộc ắt sẽ diệt vong. Mà giờ thời hạn mười năm này đã đến,
Chỉ sợ lời nguyền của Cửu Linh Nhi sẽ ứng nghiệm. Vì thế các trò đang ngồi đây phải chăm chỉ học tập, trở thành trụ cột của nước nhà, bảo vệ Nhân Tộc. Giết hết tất cả yêu nghiệt tộc Côn Ngô trong thiên hạ. Phiền chết đi được.
Có thể đừng ồn ào không? Người ta đang ngủ đây này. Lý Huyền. Ta đang giảng bài vậy mà ngươi lại dám ngủ. Ngươi, Lý Huyền… Ngươi đứng lên cho ta. Có gì cần chỉ giáo ạ? Lý Huyền, ngươi nói ta nghe, ban nãy ta đã giảng những gì?
Có gì mà nói chứ? Nói đi nói lại chẳng phải chỉ có mỗi chuyện của tộc Côn Ngô và Nhân Tộc thôi à? Ông ta đã làm gì các người, để các người phải đuổi cùng giết tận thế chứ? Lý Huyền à Lý Huyền. Ngươi là hộ quốc sư
Vậy mà lại nói đỡ cho thứ hạ đẳng như Côn Ngô. Ngươi phải biết rằng, Nhân Tộc và tộc Côn Ngô không đội trời chung. Nhiều năm về trước, Tộc Côn Ngô đàn áp Nhân Tộc khiến cho Nhân Tộc phải sống trong khổ cực lầm than. Cũng may,
Tử Tôn đã luyện được đại trận Trầm Nguyệt tìm ra được nhược điểm của Long Hoàng, phong ấn Long Hoàng mới đổi được sự thái bình như bây giờ cho chúng ta. Ngươi mới sống được có vài ngày tốt đẹp, sao lại dám ăn nói xằng bậy như vậy? Thường… thường phó,
Lý Huyền chỉ là nhất thời mất trí nên mới nói những lời xằng bậy như vậy. Xin thầy đừng để bụng. Liệu có phải tộc Côn Ngô đã bóc lột, đàn áp Nhân Tộc hay không, ta không nhìn thấy. Ngược lại ta lại thấy Nhân Tộc ức hiếp tộc Côn Ngô,
Dồn ép tộc Côn Ngô vào nơi cực hàn như thế nào, thậm chí khiến tộc Côn Ngô trở thành con rối của Nhân Tộc. Ta thấy hết những điều này. Phiền ông, nếu đến giảng quốc sử cho chúng ta,
Thì hãy nói những gì mà chúng ta có thể tin tưởng và kính phục có được không? Ngươi… Lý Huyền à Lý Huyền. Ngươi quả đúng là ngu muội không biết gì. Ngươi ra ngoài cho ta. Thường phó. Được thôi. Lý Huyền. Thường Thanh, ngươi… Thường phó.
Ta thấy bọn họ thật đúng là không ra gì. Thế… Ta đi tìm bọn họ về. Vậy ta đi trước đây. Tiểu Huyền Huyền, huynh tự gây rắc rối như vậy trên lớp học, không sợ thường phó Huyền Minh nói cho cha và sư phụ huynh biết à?
Nếu ta không làm vậy thì ta có thể trốn được ra ngoài không? Hơn nữa, lão già chết tiệt đó ngày nào cũng lải nhải mấy câu đấy, nghe đến nỗi tai ta mọc kén rồi đấy. Ta chẳng phải vì lo cha huynh sau này biết sẽ dạy dỗ huynh hay sao?
Không phải còn có Thường Thanh sao? Đi thôi, chúng ta về phòng ngủ thôi. Nhân tiện để hai người xem đại kế phục thù mà ta đã dày công chuẩn bị. Được. Đi thôi. Đi. Được rồi. Bài học hôm nay kết thúc ở đây. Mọi người về nhớ chăm chỉ ôn lại bài.
Cung tiễn thường phó. Do Liên, đang nghĩ gì thế? Đi thôi. Chúng ta cùng đến lớp học thuật nào. Đi thôi. Thời hạn mười năm đã đến, Long Hoàng chuẩn bị tỉnh giấc, thế giới của Nhân Tộc sắp rơi vào cảnh nguy nan. Các trò đều gánh vác trọng trách
Ngăn cản Long Hoàng thức tỉnh. Vì thế bắt đầu từ hôm nay, ta sẽ dạy cho các trò làm thế nào để tu luyện linh lực và sử dụng pháp thuật. Tộc Côn Ngô sinh ra đã có năng lực kiểm soát sức mạnh thiên nhiên. Được đấy. Còn Nhân Tộc chúng ta,
Cần phải không ngừng tu luyện mới có thể nâng cao và kiểm soát linh lực tự nhiên. Giỏi quá đi mất. Đúng thế. Giỏi quá, giỏi quá. Sự mạnh yếu của pháp thuật phụ thuộc vào trình độ tu luyện linh lực của bản thân. Tư nghiệp, vậy còn trận pháp thì sao?
Trận pháp không giống pháp thuật. Trận pháp chỉ dùng để khống chế và phong ấn. Còn một số tác dụng khác không hề giống với pháp thuật có tính tấn công mạnh mẽ. Được rồi. Các trò đều đã nhìn thấy những gì ta làm rồi. Mau chóng luyện tập đi. Vô dụng.
Cũng không biết sao lại thi vào được thư viện của chúng ta nữa. Đừng nói chuyện. Tập trung sự chú ý, tụ khí, ngưng thần. Đau bụng quá đi mất. Hết giờ. Đi thôi. Đi thôi, đi thôi. Nào Tô cô nương. Ngươi là… Tiểu nhân phụng mệnh Thái tử
Tới gửi thiệp mời cho Tô cô nương. Thái tử điện hạ muốn hẹn cô nương cùng đi thưởng trà. Địa điểm và thời gian đều đã ghi trên thiệp mời. Mong cô nương đừng tới trễ, để Thái tử phải chờ lâu. Bên hồ sen. Do Liên.
Thái tử điện hạ mời cô đến hồ sen thưởng trà sao? Yên Nhiên, muội qua đây. Mới gặp nhau có một buổi tối mà đã muốn cùng nhau thưởng trà. Muội đừng có đi với cô ta đấy. Đừng học thói xấu như cô ta.
Vậy phiền ngài bẩm lại với Thái tử điện hạ, ta chắc chắn sẽ đến chỗ hẹn đúng giờ. Vâng. Yên Nhiên. Ta đi trước đây. Đi thôi. Mời Tô cô nương. Điện hạ. Tô cô nương đến rồi. Mau mời vào. Vâng. Mời. Tô cô nương. Thái tử điện hạ. Mời ngồi.
Đây là trà ta vừa pha cho cô. Nếm thử đi. Đa tạ. Ngày hôm đó, Điệu múa Kinh Hồng của Tô cô nương thật sự đã khiến bổn cung được mở mang tầm mắt. Nào có. Ta cũng chỉ nhảy bừa mà thôi. Nhảy bừa mà có thể đẹp đến vậy sao?
Vậy nếu chuyên tâm nhảy thì có lẽ không ai sánh bằng rồi. Tô cô nương. Một tháng nữa sẽ có nhiều nước đến dự triều hội của nước ta. Đến lúc đó cũng sẽ có cuộc thi múa giữa các nước.
Ta muốn mời Tô cô nương thể hiện một điệu múa trước tiền điện làm rạng danh cho nước ta. Không biết ý cô nương thế nào? Tiền điện? Đến hoàng cung sao? Đúng thế. Trong cuộc thi múa, nếu Tô cô nương có thể
Cùng lúc thắng được vũ nữ các nước nhỏ vùng biên cương khác, giành được hạng nhất. Vậy đến khi đó vinh hoa phú quý sẽ hưởng không hết. Cô muốn gì phụ hoàng ta cũng sẽ ban thưởng cho cô. Ta muốn gì cũng được sao? Đương nhiên.
Cả thiên hạ này là của phụ hoàng. Chỉ cần phụ hoàng vui vẻ thì cô muốn gì cũng là điều dễ dàng thôi mà? Nếu vậy chẳng phải là có thể bảo hoàng đế Thiên Khải đưa lệnh bài hạng nhất cho ta. Được, ta đi. Tốt lắm, tốt lắm.
Chén trà này nguội rồi. Đừng uống nữa. Pha chén mới thôi. Có thích khách. Hộ giá. Hộ giá. Hộ giá. Hộ giá. Lý Huyền, tên khốn kiếp nhà ngươi. Ta biết là do ngươi làm. Ngươi ra đây cho ta. Ra đây. Sao lần này ngươi lại muốn ra tay giết ta chứ.
Ta không tha cho ngươi đâu. Cô không sao chứ? Mình sao vậy? Sao lại ở đây nhỉ? Không ổn rồi. Tử Tôn. Tử Tôn. Không ổn rồi. Trong thành xuất hiện biến động lạ thường. Được. Ngay lập tức. Giới nghiêm toàn thành. Vâng. Chờ đã.
Thư viện Ma Vân cũng phải điều tra rõ ràng. Ngươi đích thân đi. Vâng. Đi. Thay đồ cho bổn cung. Điện hạ. Nhưng vết thương của người vẫn chưa lành hẳn. Ngự y đã dặn dò, điện hạ phải nằm nghỉ ngơi. Tên nô tài nhà ngươi, sao dám to gan vậy hả?
Bổn cung đã nói, đi lấy y phục cho ta. Không nghe thấy à? Hôm nay bổn cung nhất định phải đích thân đến thư viện Ma Vân. Chính tay ta sẽ lấy đầu tên Lý Huyền làm bóng đá. Mau lên. Điện hạ. Ngươi lui xuống trước đi.
Lý thiếu phó, sao ngươi lại tới đây? Cơ thể điện hạ vẫn chưa khỏe hẳn, sao lại nổi nóng vậy? Thì vì cái tên khốn Lý Huyền đó chứ sao. Lần trước hắn chôn sống ta. Ta đã ăn mặc thế này mà hắn lại phái người đến ám sát bổn cung.
Ngươi nói xem, hắn chán sống rồi sao? Điện hạ nghĩ chuyện này do Lý Huyền làm? Còn có thể là ai nữa? Ngoài hắn ra còn kẻ nào to gan lớn mật như thế nữa? Điện hạ. Ngài nghĩ kỹ thử xem. Ngài với Lý Huyền đấu đá từ tấm bé.
Lúc Lý Huyền bắt nạt ngài có lần nào cần mượn tay kẻ khác không? Điện hạ. Mong ngài đừng để bụng. Lần nào cũng là ngài bắt nạt Lý Huyền. Thì cái tên vô dụng Lý Huyền đó, hắn muốn bắt nạt bổn cung tất nhiên phải mượn tay người khác rồi.
Nhưng nếu Lý Huyền muốn ám sát ngài không hề có lợi gì cho hắn cả. Sao hắn phải tốn công phí sức đến vậy. Nhưng lại có một kẻ khác… Ám sát ngài đối với hắn mà nói lợi ích vô cùng to lớn. Bổn cung biết rồi. Cái gì? Chết hết rồi. Vâng.
Giết sạch không chừa ai cả. Cũng không biết từ khi nào bên cạnh Thái tử lại có người tài giỏi đến vậy. Đánh bại 20 cao thủ mà chúng ta phái đi. Ta đã đánh giá thấp hắn rồi. Điện hạ. Chúng ta nên làm gì tiếp theo. Chôn những thi thể đó đi.
Đừng để kẻ nào phát hiện. Vâng. Lý Huyền. Ta đang tắm đấy, cô đến làm gì vậy? Ta biết rồi. Cô muốn nhìn trộm ta tắm nên mới đến đúng không? Ta hỏi ngươi. Vì sao ngươi lại phái người ám sát ta và Thái tử? Cô thế này thật nhàm chán quá đấy.
Cô đến nhìn trộm ta tắm mà? Vào đi chứ. Cô có thể vào đây liếc một cái. Ta hỏi ngươi. Vì sao ngươi lại phái người ám sát ta và Thái tử? Cô đủ rồi đó nhé. Cô còn tỏ vẻ lạt mềm buộc chặt. Ngươi tự nhìn đi.
Chứng cứ rành rành đây rồi. Ngươi còn giả bộ nữa hả? Cái này là ta viết mà. Có liên quan gì tới cô sao? Thường Thanh. Không hay rồi. Ấn ký. Thiếu gia. Giới nghiêm toàn thành rồi. Sát thủ tộc Côn Ngô đã trà trộn vào thành Kình Thiên rồi.
Giới nghiêm toàn thành rồi. Sát thủ tộc Côn Ngô đã trà trộn vào thành Kình Thiên rồi. Không hay rồi. Ấn ký thánh nữ gặp nước sẽ hiện ra. Đây lại là thư viện, sư phụ cũng không thể xuất hiện giúp mình. Làm sao đây. Thành viên toàn thành tập hợp.
Lục soát toàn trường. Tập hợp khẩn cấp. Xảy ra chuyện gì thế? Xảy ra chuyện gì thế? Chuyện gì vậy? Nhanh lên, nhanh lên. Nhanh, nhanh, nhanh. Sao đột ngột vậy? Ai biết được. Nhanh lên, nhanh lên. Nhanh nào. Người đến đủ rồi chứ?
Hình như cả buổi chiều nay Do Liên không ở thư viện. Trùng hợp thật đấy. Sao cô ta vừa mới bước khỏi thư viện bên ngoài đã xảy ra chuyện lớn vậy? Theo ta thấy, Tô Do Liên rất đáng nghi. Tỷ, những lời này không nói bừa được đâu. Tạ đại nhân.
Chỉ có Tô Do Liên chưa tới. Chuyện gì thế? Chuyện này… Ta đến rồi. Do Liên. Cô sao vậy? Sắc mặt nhợt nhạt thế. Cô mặc thứ gì vậy? Băng quấn đầu là sao thế? Được rồi. Người đã đến đủ hết rồi. Chúng ta bắt đầu kiểm tra. Tình hình khẩn cấp,
Đã phát hiện ra động tĩnh của tàn dư tộc Côn Ngô. Tập hợp khẩn cấp. Tập hợp khẩn cấp. Tất cả các học trò ra đây ngay. Tất cả mọi người, chuẩn bị kiểm tra. Tạ thường phó. Rốt cuộc Tử Tôn nghĩ gì thế?
Lục soát toàn thành thì lục soát toàn thành chứ. Còn những người chúng ta, ai là ai còn không rõ sao? Tử Tôn hạ lệnh. Thư viện Ma Vân chúng ta là nơi trọng yếu trấn áp Long Hoàng. Đương nhiên phải làm gương rồi. Đâu ra mấy lời thừa thãi vậy. Huyền Minh.
Có ta. Ngươi dẫn theo mọi người điều tra tất cả nha dịch, đầy tớ trong thư viện Ma Vân. Rõ. Lý Huyền. Ngươi chịu trách nhiệm kiểm tra tất cả các đệ tử. Ta không kiểm tra. Sao lại là ta. Ngươi là hộ quốc sư lại có lệnh bài hạng nhất.
Ngươi không kiểm tra thì ai nữa? Cũng đúng. Đó là gương Hư Ngự mà? Phải làm gì với đôi tai đây. Lý Huyền. Kiểm tra kỹ càng cho ta. Xấu thật. Tô Do Liên. Sao cô đổ mồ hôi vậy? Cô chột dạ rồi đúng không? Hay cô soi gương đi,
Đừng làm lỡ thời gian của mọi người nữa. Tỷ, tỷ nói gì thế? Sao, không nói được à? Muội nhìn băng quấn đầu của cô ta đi, chắc chắn có điều bất thường. Đứng ngay ngắn. Huynh kiểm tra ta làm gì? Huynh kiểm tra cô ta kìa. Huynh nhìn cô ta…
Tránh ra, tránh ra. Ta chưa soi xong đâu. Cô xem muội muội cô đáng yêu hơn cô biết bao này. Nhìn kìa, cô ta sao vậy? Mặt cô ấy sao lại như vậy chứ? Đầu sao thế? Sao lại thế được. Không sao. Làm lúc nào vậy? Liệu có phải khi nãy…
Huynh xem, huynh xem đi. Ta đã nói đầu cô ta có vấn đề mà. Lý Huyền. Huynh đưa gương để cô ta soi đi. Huynh nhanh lên. Huynh không kiểm tra ta kiểm tra đấy. Mọi người còn đang ở đây đợi đấy. Sao mọi người đều kiểm tra hết rồi,
Mà Tô Do Liên lại không kiểm tra. Đúng thế. Đúng đấy, đúng đấy. Hôm nay mình không thể để bị lộ ở đây được. Sư phụ. Long Hoàng. Ai đến giúp ta đi. Đừng kiểm tra nữa. Không cần kiểm tra nữa. Dương công công. Sao ngài lại tới đây.
Ta phụng mệnh Hoàng hậu tới đưa thuốc cho Tô cô nương. Dương công công. Nghĩa là sao? Hôm nay Thái tử điện hạ đang cùng Tô cô nương uống trà bên bờ hồ. Không ngờ lại gặp sát thủ mai phục, nguy hiểm cận kề.
May mắn nhờ Tô cô nương ra tay giúp đỡ cứu mạng Thái tử, ngài ấy mới được bình an vô sự. Vì vậy, Hoàng hậu lệnh cho ta mang chút thuốc bổ đến cho Tô cô nương. Do Liên, Do Liên. Chuyện, chuyện này… Cô ta sao vậy? Đột nhiên ngất xỉu. Đỡ lấy.
Đi. Tránh ra. Sao lại bị thương thế này? Cô tỉnh rồi à? Vết thương của cô… Đừng động vào ta. Vậy cô nghỉ ngơi sớm đi. Ta đi đây. Dù cô tin hay không, ta không phái người ám sát cô và Thái tử. Nếu ta thật sự muốn làm thế
Cũng không mượn tay kẻ khác. Đừng động chạm lung tung. Sư phụ, đau quá. Cứ chảy máu suốt thôi. Ấn ký bị con rạch ra không thể dễ dàng mà lành lại được. Nếu đến mai vẫn không thể cầm máu.
Những kẻ xảo quyệt ở Nhân Tộc chắc chắn sẽ phát hiện ra dấu vết. Vậy làm sao đây? Nếu là ở tộc Côn Ngô thì tốt rồi. Linh thảo cầm máu ở tộc Côn Ngô chắc chắn có hiệu quả. Ở phía đông thành Kình Thiên có một ngọn núi.
Trên núi có rất nhiều linh thảo của tộc Côn Ngô chúng ta. Ở đó có thể sẽ tìm được linh thảo cầm máu. Vậy ạ? Vậy con đi ngay bây giờ. Hiện giờ linh lực của con đã bị hao tổn. Mọi việc phải hết sức cẩn thận. Sư phụ, con biết rồi.