Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 01 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 1 Mẹ. Mẹ. Tộc Côn Ngô của ta tuy mang sức mạnh thần thánh, nhưng chưa từng nghĩ rằng, sẽ bắt nạt Nhân Tộc các ngươi. Nhưng các ngươi, lại xâm phạm vào lãnh địa Côn Ngô của ta.

Nếu như Nhân Tộc các ngươi không muốn chung sống hòa bình, cả tộc Côn Ngô của ta sẽ chiến đấu với các ngươi. Ca ca. Thanh Sênh. Mẹ. Đừng bỏ rơi Huyền Nhi. Ca ca. Ca ca. Mẹ. Muội muội. Thuật chiếu tuyết. Thánh nữ đời thứ 19 của tộc Côn Ngô,

Cửu Linh Nhi, dùng tính mạng để thề với trời. Mười năm nữa, Long Hoàng sẽ thức tỉnh, tiêu diệt hết Nhân Tộc. Ta phải giết ngươi. Ta phải giết ngươi. Ta giết ngươi. Thả ta ra. Thả ta ra. Ta phải giết ngươi. Ta phải giết ngươi. Ta phải giết ngươi. Giết ngươi.

Thả ta ra. Thả ta ra. Các ngươi mau thả ta ra. Huyền Nhi. Đừng phí sức nữa. Đây là xích Bàn Long, ngoài ta ra không ai có thể tháo nó ra được. Ta phải giết ngươi. Ta phải đích thân giết chết ngươi. Huyền Nhi, câm miệng. Tử Tôn đại nhân,

Ngài yên tâm, chỉ cần ngài tha chết cho nó, ta đảm bảo, tuyệt đối sẽ không để nó ra ngoài gây rắc rối nữa. Vậy còn ngươi thì sao? Ngươi không hận ta? Từ ngày nó ra đời, bọn ta đã biết rằng, sớm muộn cũng sẽ có ngày này. Tử Tôn đại nhân.

Tử Tôn đại nhân. Ta lấy danh nghĩa của một người cha xin thề, nếu đứa con này sau này gây ra mầm họa, làm những chuyện tổn tại đến Nhân Tộc, Lý Thúc Đức ta nguyện lấy tính mạng ra đền. Mong Tử Tôn thương tình nương tay, tha cho nó một mạng.

Ta có thể tha chết cho nó, nhưng ta có một điều kiện. Chỉ cần tha chết cho nó, thì điều kiện gì ta cũng đồng ý. Ta muốn nhận nó làm đồ đệ. Cha. Cha đang nói vớ vẩn gì với ông ta vậy? Cái tên cẩu tặc này…

– hại chết mẹ của con. – Huyền Nhi. Con… Con phải cùng chết với ông ta. Tử Tôn đại nhân. Đừng mà. Thả ta ra. Ta phải giết chết ngươi. Mẹ. Huyền Nhi. Giờ lành đã đến, đại lễ sắc lập Thái tử sắp bắt đầu, truyền các quan vào bái kiến.

Tham kiến Thái tử điện hạ. Vẫn còn nửa canh giờ nữa, đứng dậy đi. Tạ ơn Thái tử điện hạ. Điện hạ. Tiểu nhân đã điều động tất cả các quân canh phòng đến đây bao vây chặt chẽ từ trong thành đến ngoài thành rồi.

Cho dù Lý Huyền có ba đầu sáu tay, cũng đừng hòng mà vào được. Tên Lý Huyền đó lắm mưu nhiều kế. Ngươi tưởng dựa vào mấy người các ngươi mà có thể chống lại được hắn sao? Vậy ý của điện hạ là… Nếu như vậy thì

Cứ cho Lý Huyền có đến thật, thì hắn ta cũng trắng tay. Đại hoàng tử anh minh. Thái tử anh minh. Đại hoàng tử bỗng nhiên bắt chúng ta tìm một đống y phục cung nữ cỡ lớn, nhà kho bị lật tung hết lên mới tìm được có vài bộ.

Đúng vậy, đúng vậy. May mà còn tìm thấy. Nếu không chúng ta đều sẽ bị trách phạt hết. Đúng thế. Cái tên ngu ngốc Lý Huyền đó, chắc chắn không ngờ rằng bổn hoàng tử lại cao tay như vậy. Hắn ta giờ chắc chắn là đang tìm quanh bốn chiếc kiệu.

Đại hoàng tử ở chiếc kiệu nào thế? Thế nào? Chiêu này của bổn hoàng tử có phải rất thông minh đúng không? Nào. Đáng tiếc. Bổn hoàng tử hôm nay còn phải đến đại lễ sắc phong, không thể đích thân đến hiện trường để nhìn bộ dạng thất bại của hắn. Nếu không

Thì hả giận phải biết, có phải không? Nào. Thực ra muốn gặp Lý Huyền đâu có khó như vậy. Ngu ngốc. Muốn nhìn thấy bộ dạng thất bại của ta mà chỉ dựa vào mấy trò này thì vô ích thôi. Lý Huyền. Đưa đi cho ta. Thả ta ra.

Giờ đã là lúc nào rồi. – Đúng vậy. – Đúng thế. Giờ lành sắp qua mất rồi. Đúng vậy, sao vẫn chưa tới chứ. Sao có thể như thế được? Như thế này thật là quá đáng. Bây giờ là lúc nào rồi chứ. Làm lỡ mất buổi lễ.

Nếu Hoàng thượng mà nổi giận, ông nói xem chuyện này… Không phải là xảy ra chuyện gì rồi chứ? Mấy giờ rồi? Bẩm bệ hạ. Giờ lành đã tới nhưng không biết tại sao Đại hoàng tử vẫn chưa xuất hiện. Vậy sao còn không đi mời nó đi?

Đã cử người đi mời rồi ạ. Nhưng mà… Báo. Báo. Bệ hạ. Đại hoàng tử. Đại hoàng tử. Nói đi, Đại hoàng tử làm sao? Bẩm bệ hạ. Đại hoàng tử mất tích rồi. Cái gì? Chuyện, chuyện, chuyện này, mất tích rồi? Theo như thị vệ đứng gác nói

Thì tám phần là bị… Bị hộ quốc sư Lý Huyền đại nhân bắt đi rồi. Chuyện, chuyện này… Lý Thúc Đức à, đứa con trai tốt mà ngươi nuôi. Hoàng thượng, người yên tâm, lão thần nhất định sẽ đưa Thái tử bình an trở về. Tên tiểu tử thối này,

Ngày nào cũng gây rắc rối cho ta. Dao Liên, chúng ta tới rồi. Sư phụ, đây chính là thành Kình Thiên. Mười năm rồi. Long Hoàng bị nhốt ở thư viện Ma Vân của thành Kình Thiên đã tròn mười năm rồi. Dao Liên.

Con là thánh nữ duy nhất của tộc Côn Ngô chúng ta. Hi vọng giải cứu Long Hoàng chấn hưng tộc Côn Ngô chúng ta nhờ hết cả vào con. Sư phụ yên tâm. Do Liên nhất định sẽ không phụ sự mong đợi. Sau này,

Ta sẽ biến thành một thanh kiếm nhẹ, dễ mang theo ở bên cạnh bảo vệ con. Nhưng con phải nhớ rằng, sau khi vào thư viện thì con phải cực kì cẩn thận. Lão già Tử Cực đó đã bố trí kết giới trong thư viện.

Ta không có cách nào hiện thân giúp con được. Đồ nhi hiểu rồi. Thời hạn mười năm đã tới, Nhân Tộc nhất định sẽ sợ hãi lời nguyền mà Linh Hậu lập ra năm đó. Chúng ta không thể nào dễ dàng vào trong được. Vậy chúng ta phải làm thế nào? Sư phụ.

Tai của con sao lại thay đổi vậy? Mắt thì sao? Mắt cũng thay đổi sao? Mắt cũng thay đổi rồi, còn cả dấu ấn thánh nữ của con nữa. Sư phụ, cái này không thể mất được. Không có dấu ấn thánh nữ thì con không phải là thánh nữ nữa.

Con không phải lo, vi sư chỉ tạm thời giấu đi đặc trưng tộc Côn Ngô của con mà thôi. Nhưng con phải nhớ, dấu ấn của thánh nữ gặp nước sẽ lộ ra, vì thế khi con ở cùng với Nhân Tộc, nhất định phải hết sức cẩn thận, hiểu chưa?

Đồ nhi hiểu rồi. Được. Chúng ta có thể vào thành được rồi. Thế này lâu quá đi mất. Còn có việc phải làm nữa. Còn có việc phải làm nữa. Đúng vậy. Đây là ai vậy? Người này ấy à, tên là Lý Huyền. Hắn là đại đệ tử cuối cùng của Tử Cực,

Cũng là hộ quốc sư của Thiên Khải Quốc chúng ta. Hộ quốc sư? Vậy chắc hắn ta rất lợi hại. Có người nói, hắn có thể đối phó với Long Hoàng của tộc Côn Ngô, bảo vệ Nhân Tộc chúng ta. Nhưng chuyện này là thật hay giả thì chẳng ai biết.

Dựa vào hắn ta mà muốn đối phó với Long Hoàng của bọn ta ư? Nhân lúc này Thái tử mất tích, cả thành đều đang đi tìm hắn, chúng ta mau xuất phát. Tiểu Huyền Huyền, huynh giỏi thật đấy. Để chuyển sự chú ý của bọn họ

Mà còn dám bắt cóc cả Thái tử. Hắn ta chắc cũng quen rồi. Từ nhỏ đến lớn bị ta đánh cho còn không ít hay sao? Tiểu Huyền Huyền, huynh chắc chắn là cha huynh không phát hiện ra chúng ta ra khỏi thành đấy chứ. Nếu như bị phát hiện thật,

Chúng ta chết là cái chắc. Ta nói cho huynh biết, lần này có thể ra ngoài thành công hay không, thì phải xem diễn xuất của huynh đấy. Ta tin tưởng huynh. Ngươi. Ngươi qua đây kiểm tra. Vâng. Kiểm tra. Qua đây, qua đây. Chỉ có thế này thôi à? Đi đi.

Đi đi. Được rồi, xong rồi. Đi đi. Để ta xem. Ngài xem, quan gia. Nào, phía sau, qua đây. Mở ra. Sư phụ, người nhìn thấy chiếc gương đó không? Nhìn thấy rồi. Không ngờ lão hồ ly Tử Cực đó lại còn có cả chiêu này. Chiếc gương đó là gương Hư Ngự,

Có thể khiến tộc Côn Ngô chúng ta hiện nguyên hình. Cô nương, làm gì thế? Pháp khí mà ta đưa cho con chỉ có thể giấu tai đi nhưng không tránh được chiếc gương đó. Ngươi, mau qua đây, kiểm tra. Sư phụ, hay là người ra ngoài thành trước, rồi nghĩ cách tiếp.

Không được. Ngày mai là ngày thi rồi. Hôm nay mà không vào được, thì không còn cơ hội nữa. Lề mề cái gì thế? Phía sau còn rất nhiều người đang xếp hàng đấy. Mau lên. Ta… Ta nói ngươi nghe không hiểu à. Nghe hiểu, nghe hiểu. Ta sẽ qua ngay đây.

Mau lên. Chết rồi, chết rồi. Làm thế nào bây giờ? Tránh ra, tránh ra. Có dịch bệnh. Tránh ra, người chết vì dịch bệnh. Bị dính vào mọi người sẽ bị loét chân loét tay đấy. Tránh ra. Tránh ra. Đứng lại. Người trên xe là ai? Cha…cha ta. Bị sao thế?

Bị chết vì dịch bệnh. Chết rồi. Đứa con ngốc nghếch. Hôm qua, cả nhà ta đều đã chết rồi. Cả nhà đều đã chết. Đúng vậy. Chưa từng nghe nói trong thành xảy ra dịch bệnh. Đứng lại. Ta bảo ngươi đi qua lúc nào hả? Đã soi gương chưa? Ta soi rồi.

Ta vừa mới từ bên đó qua. Mấy quan nhân đó cũng nhìn thấy cả rồi. Ta chưa nhìn thấy. Quay lại soi gương đi đã. Kiểm tra lại. Ta nói ngươi không nghe thấy hả? Quan gia, người này có vấn đề. Người chết thì có vấn đề gì chứ?

Đúng vậy, người chết thì có vấn đề gì được chứ. Ta thấy ngươi có vấn đề thì có. Quan…quan gia, ngài kiểm tra cô ta đi. Ta vừa nãy nghe ngươi nói, cha ngươi chết từ khi nào? Hôm qua. Hôm qua? Thời tiết nóng như thế này để qua một ngày một đêm

Mà chẳng có chút ruồi nhặng nào ư? Đúng vậy. Đúng thế, không có ruồi nhặng. Nhìn đi, đây không phải là ruồi nhặng sao? Đuổi cũng không đi. Như vậy, như vậy chắc chắn là thối ra rồi. Quan gia, cha ta bị mắc bệnh dịch.

Nếu ngài không tin ngài có thể mở ra mà xem. Vị quan gia ở phía sau, hai người mở ra mà xem. Quan gia, ngài mở ra mà xem. Mau đi đi. Để ta. Tránh xa một chút, tránh xa một chút, tránh xa một chút. Thật đáng sợ. Đây là cha ngươi?

Cha nuôi. Cha chết thật là thê thảm. Tại sao lại bỏ lại một mình con? Cha nuôi. Nhà cha chỉ còn một mình cha, vậy mà cha cũng đi rồi. Cha nuôi. Cha chết thật là thảm thương. Đúng là hơi giống thật. Cha nuôi, chết thê thảm quá.

Đây không phải là Lý công tử sao? Lý công tử? Cha nuôi. Sao bức hình này lại vẽ giống cha thế? Cha…cha nuôi. Xác chết bật dậy, xác chết bật dậy, xác chết bật dậy. – Thật đáng sợ. – Chuyện này. Chuyện này. Đúng vậy. Cậu ta chưa chết à.

Chuyện này có thật không vậy? Đây là chuyện gì vậy? Thật là đáng sợ. Lừa đảo à. Giả đấy. Huynh ngốc à, đi thôi. Đuổi theo cho ta. Đứng lại. Chặn cậu ta lại. Đứng lại. Đứng lại. Đứng lại, Lý công tử. Đứng lại, ở phía trước.

Ngăn Lý công tử lại, mau lên. Lý công tử. Đừng để cậu ta ra khỏi thành. Tiểu gia ta cuối cùng ra được thành rồi. Lần này, xem ai có thể ngăn nổi ta. Ta ra ngoài rồi. Tại sao? Là ai? Tiểu Huyền Huyền. Thằng nhóc thối tha, lại muốn chạy?

Lão già chết tiệt, ta biết ngay là ông. Thả ta ra, ta phải ra ngoài. Nếu mà để ngươi ra ngoài, vậy mặt mũi của ta phải để ở đâu? Thả ta ra, ta mặc kệ. Thả ta ra. Lão già chết tiệt. Thả ta ra, lão già chết tiệt.

Ta dùng thân phận của hộ quốc sư ra lệnh cho ông thả ta ra. Xin ông đấy, thả ta ra. Nhìn xem. Biên Lệnh Thành cứu ta. Biên Lệnh Thành. Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta. Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta.

Biên Lệnh Thành, cứu ta. Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta. Không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta, không nhìn thấy ta. Làm gì vậy, huynh đúng là đồ không có nghĩa khí. Được, muốn chết thì cùng chết. Sư phụ, cậu ta là đồng bọn của con.

Cậu ta xui khiến con. Mau bắt cậu ta lại. Sư phụ. Tử Tôn. Để con tự làm, không phải làm phiền người. Thả ta ra. Tại sao lại trói ta lại. Lý Huyền, ta đến cứu huynh đây. Huynh đệ tốt của ta, ta tới đây.

Lý Huyền , ngươi là cái đồ Vương Bát Đản. Ít nhất ngươi cũng phải đợi bổn thái tử thay y phục xong đã, rồi ngươi hãy chôn ta chứ. Lý Huyền. Ngươi ra đây cho ta. Bổn thái tử bây giờ ra lệnh cho ngươi, mau thả bổn thái tử ra.

Nếu không bổn thái tử sẽ giết cả nhà ngươi, tru… Có côn trùng. Phong Thường Thanh, có côn trùng, có côn trùng, mau thả bổn thái tử ra. Đại hoàng tử. Đại hoàng tử. Đại hoàng tử. Ta ở đây này. Ta ở đây này. Ta ở đây này. Mau. Mau. Phong Thường Thanh.

Phong Thường Thanh. Thái tử điện hạ. Thái tử điện hạ, Thái tử điện hạ. Các ngươi vẫn còn nhận ra được bổn cung à? Nhìn cái gì mà nhìn, mau đào đi. Vâng. Mau, mau, mau, ta đi tìm dụng cụ, mau lên. Các ngươi đi đâu thế? Mau, mau, mau.

Không phải, các ngươi cho người ở lại với ta chứ. Chỗ này có côn trùng thật đấy. Còn dám cãi lại. Này thì gây chuyện này. Đồ khốn. Con không những bắt cóc Thái tử, làm loạn đại lễ sắc phong, con còn tùy tiện làm càn trước mặt Tử Tôn.

Tử Tôn mà bị con làm cho tức giận chẳng may có mệnh hệ gì thật để xem ta có lột da con ra không? Cha, lão già chết tiệt đó còn khỏe hơn cả con đấy, không chết được đâu. Yên tâm đi. Con… Con còn dám cãi lại à.

Không cho con cãi lại cũng được, đưa con ra ngoài thành gặp Bách Hiểu Sinh đi. Con muốn hỏi chuyện của mẹ con. Cha, cha đang nghĩ gì thế? Còn thiếu một cái nữa, cha có đánh nữa hay không? Cha mau đánh đi.

Cha cứ giơ roi như vậy không đánh làm con sợ. Con còn dám ra khỏi thành nữa. Ta nói cho con biết, con đừng có mà mơ. Người đâu, đưa thiếu gia và tên nhóc họ Biên đó nhốt vào trong nhà để củi cho ta. Vâng. Canh chừng hai đứa nó cho kỹ.

Không có sự dặn dò của ta, không ai được phép thả chúng ra. – Vâng. – Vâng. Tử Tôn. Không ngờ, sau trận đại chiến nhiều năm trước, ta đã xóa mờ đi ký ức của nó mà nó vẫn còn nhớ.

Nó có nhớ cũng chỉ là những mảnh vụn đứt quãng mà thôi. Nhưng dù sao cũng là ta có lỗi với nó. Thôi vậy. Chuyện năm đó không nhắc đến nữa vậy. Ngày mai là cuộc thi viết mỗi năm một lần ở thư viện, nó là hộ quốc sư,

Trách nhiệm vô cùng lớn. Nó buộc phải vào thư viện. Tử Tôn yên tâm. Cho dù phải trói lại, Thúc Đức cũng sẽ trói thằng con khốn kiếp đó mang đến thư viện. Tử Tôn, vào trong nhà nói chuyện đi. Cổng thành cũng phải tăng cường phòng bị.

Thời hạn mười năm sắp tới, tai họa luân hồi, không thể không đề phòng. Nhưng mười năm nay, tộc Côn Ngô chưa từng có động tĩnh gì. Lời nguyền của thánh nữ Côn Ngô, không có lần nào là không ứng nghiệm. Ngươi không được lơ là. Vâng. Đang nghĩ gì thế?

Ta đang nghĩ cha ta có phải đã làm chuyện gì đó có lỗi với mẹ của ta hay không? Nếu không sao lại không dám nhắc đến bà ấy. Huynh đừng có suy nghĩ linh tinh. Cha huynh không muốn nhắc đến mẹ của huynh,

Có thể là không muốn nhắc đến chuyện đau lòng năm đó. Huyền Nhi, huynh nói huynh thường xuyên nằm mơ thấy mẹ mình, lẽ nào huynh không nhìn thấy mẹ huynh chết như thế nào ở trong giấc mơ sao? Mỗi lần ta mơ thấy bà ấy, cả người bà ấy toàn là máu,

Ta muốn kéo bà ấy lại để hỏi bà ấy rốt cuộc là chuyện gì thì lại không thấy bà ấy đâu nữa. Năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tại sao các vị đại nhân đều không mở miệng nhắc đến. Ta đã mạo hiểm chịu ăn đòn,

Hỏi cha ta mấy lần rồi. Chỉ có điều, ông ấy cũng không rõ. Nhưng… Người huynh đệ này cũng đủ nghĩa khí đấy chứ. Đủ. Chuyện ở cổng thành vừa nãy ta vẫn chưa quên đâu. Tình…tình hình lúc đó không phải là tai họa do nha đầu chết tiệt kia gây ra sao?

Đúng vậy. Sao ta lại không nghĩ đến cô ta chứ? Nha đầu chết tiệt đó, ta phải bắt được cô ta. Chúng ta bây giờ bị nhốt ở đây, còn muốn bắt nha đầu chết tiệt đó. Sao Thường Thanh vẫn chưa đến nhỉ? Lần này sao lại muộn như vậy? Huynh giỏi đấy.

Đều là người nhà cả mà. Huynh không ra tay nhẹ một chút được sao? Xòe đi, xòe đuôi đi. Xòe đi, xòe đuôi đi. Hay, hay, hay. Hay, hay, hay. Hay. Hay. Đồ sứ thượng hạng đây. Qua xem đi. Qua xem đi, đồ sứ thượng hạng đây. Đồ sứ? Đây là đâu vậy?

Mọi người có biết không? Cuộc thi chiêu sinh lần này của thư viện Ma Vân là cuộc thi lớn nhất trong mười năm trở lại đây. Nghe nói rồi. Sẽ có rất nhiều hoàng thân quý tộc tham gia. Đúng vậy. Nghe nói chỉ cần giành được quán quân,

Thì có thể có được chân truyền của Tử Cực, trở thành người mà vạn người ngưỡng mộ. Nếu ta mà giành được quán quân, đến lúc đó, các thiên kim tiểu thư chẳng phải đều chờ được ta chọn sao? Nhìn đi. Quán quân lần này chắc chắn là ta. Huynh xem,

Thành Kình Thiên này, còn có nữ nhân đẹp tựa như hoa vậy, lẽ nào cũng là đến tham gia cuộc thi? Chuyện này chắc huynh không biết đúng không? Người đó là thiên kim của Thôi thương thư đại nhân, Thôi Phiên Nhiên, Thôi đại tiểu thư.

Nữ nhân mặc đồ đơn giản bên cạnh đó, chính là nhị tiểu thư của Thôi gia, Thôi Yên Nhiên. Cô nương, cô xem quán này khách đông lắm rồi, thực sự không còn chỗ ngồi nữa. Hay là, cô đến quán khác xem. Ông nói gì vậy?

Tiểu thư nhà chúng tôi đến chiếu cố quán của ông là đã nể mặt ông lắm rồi, ông lại dám đuổi khách. Tiểu nhân không có ý đó. Chỉ là hôm nay… Thôi tiểu thư, ngồi chỗ của ta đi. Thôi tiểu thư. Thôi cô nương, qua chỗ chúng tôi ngồi đi.

Thôi tiểu thư, vui lòng qua chỗ này đi. Qua chỗ chúng tôi này, qua chỗ chúng tôi ngồi đi. Thôi tiểu thư, qua chỗ chúng tôi ngồi đi. Ngồi chỗ chúng tôi đi này. Chỗ chúng tôi đây. Thôi tiểu thư, ngồi chỗ tôi. Vui lòng qua chỗ này đi.

Chỗ chúng tôi cũng còn chỗ. Thôi tiểu thư. Thôi tiểu thư, Thôi tiểu thư. Thôi tiểu thư, qua chỗ chúng tôi ngồi đi. Chỗ chúng tôi này, Thôi tiểu thư. Bổn tiểu thư ngồi chỗ này đi. Ngươi, tránh ra. Yên Nhiên, muội ngồi đây. Không phải, tiểu sinh vẫn còn chưa ăn xong,

Tiểu thư lại muốn đuổi tiểu sinh đi, đạo lý gì vậy? Quyên Nhi. Các người đang làm cái gì vậy? Tỷ tỷ, tỷ xem người ở đây nhiều như vậy, hay là chúng ta về nhà ăn đi. Hôm nay ta phải ăn ở đây, muội qua bên đó cho ta.

Hay là như thế này, tiểu sinh ăn nhanh cho xong, rồi nhường lại chỗ cho cô nương, cô nương thấy có được không? này mọt sách sao mà lảm nhảm nhiều như thế. Quyên Nhi. Số bạc này, ngươi cầm đi mà mua đồ ăn. Mau cút đi.

Đừng có ở đây làm chướng mắt tiểu thư của bọn ta. Các người sao có thể cậy thế bắt nạt người khác như thế được. Bắt nạt ngươi thì đã sao? Bắt nạt ngươi thì sao? Cứ bắt nạt ngươi đấy thì làm sao? Cứ bắt nạt ngươi đấy.

Sao lại động chân động tay thế? Là ai không biết phải trái vậy? Thôi gia ghê gớm đấy, giữa ban ngày ban mặt, trời đất còn sáng trưng, mà lại thả chó dữ ra cắn người. Xem ra, gia phong của Thôi gia chẳng ra làm sao cả.

Nha đầu nhà quê ở đâu ra thế? Ta thấy cách ăn mặc của cô ấy hình như là công chúa Sa Quốc, nghe nói cũng đến để thi vào thư viện Ma Vân. Chỉ là một thượng thư bé nhỏ mà cũng ỷ thế bắt nạt người. Nực cười. Trời ơi.

Ở đây cũng có múa võ này. Cho đi nhờ chút. Cảm ơn. Lợi hại quá. – Công phu này giỏi thật đấy. – Đúng vậy. Cô nương. Cô nương. Cô không sao chứ. Nào. Đứng lên. Cô nương. Hai người đều rất lợi hại. Ngươi dám chế giễu ta. Ta…

Phải thưởng tiền đúng không? Vậy ta đưa tiền cho ai thì tốt hơn? Ngươi có ý gì? Ngươi đang đuổi ăn mày đấy à? Ta đâu có. Ta tưởng hai người đang múa võ. Cảm ơn công chúa đã ra tay cứu giúp. Mong công chúa nhận của tiểu sinh một lạy.

Không cần đâu. Cần chứ, cần chứ. Trong sách nói rất đúng, ơn bằng giọt nước cũng phải báo đáp gấp nhiều lần. Đại ơn hôm nay của công chúa, tiểu sinh đương nhiên phải báo đáp. Ta đã nói là không cần rồi, ngươi mau đi đi. Công chúa đúng là người tốt.

Nếu như người trong thiên hạ, đều có tấm lòng và khí phách như công chúa, vậy thì có lẽ thiên hạ, sẽ trở nên thái bình thịnh vượng. Ngươi nói xong chưa? Tiểu sinh vẫn còn một câu muốn nói với công chúa. Ngươi muốn báo ơn đúng không? Được.

Vậy bây giờ ngươi đồng ý với ta một việc. Đừng nói là một việc, chỉ cần là việc mà tiểu sinh có thể làm được, thì dù phải rơi vào nước sôi lửa bỏng, cũng không từ chối. Vậy bây giờ ngươi nghe cho rõ đây, ta muốn ngươi từ bây giờ trở đi,

Giữ khoảng cách từ năm trượng trở lên với ta, không được nói chuyện với ta, nghe rõ chưa? Chuyện, chuyện, chuyện, chuyện này… Sao nào? Không muốn báo ơn nữa? Không, không, không. Tiểu sinh đương nhiên sẽ làm theo yêu cầu của cô nương. Tiểu sinh xin cáo từ. Năm trượng.

Linh khí của ta đâu? Ta biết rồi. Là ngươi lấy trộm linh khí của ta, vì thế vừa nãy ta mới bị thua. Tỷ tỷ, chuyện lấy trộm linh khí là chuyện vô cùng nghiêm trọng, muội thấy cô ta không giống người ăn trộm đồ.

Có phải ăn trộm hay không lục soát một lượt là biết ngay. Quyên Nhi, lục soát cho ta. Cái gì vậy, các ngươi làm gì thế? Tránh ra, tránh ra. Hộ quốc sư đến rồi. Hộ quốc sư đến rồi. Lý Huyền, huynh tới rồi à? Đây không phải là

Thôi đại tiểu thư đệ nhất mỹ nhân thành Kình Thiên sao? Nghe nói cô muốn lục soát người của nha đầu này? Đúng. Cô ta lấy trộm linh khí của ta, thế nên mới hại ta bị thua thảm như thế. Cái gì? Lại còn có chuyện như thế nữa à?

Ta đường đường là hộ quốc sư, nhất định phải lấy lại công bằng cho cô. Ngươi là hộ quốc sư? Nói thừa. Tốt quá rồi. Vậy chuyện sau này chẳng phải dễ như trở bàn tay sao. Ngươi định làm gì? Giữa ban ngày ban mặt, cô lại dám lấy trộm đồ

Trước mặt tiểu gia… trước mặt hộ quốc sư, làm gì có chuyện như thế chứ. Ta không lấy trộm đồ của cô ta. Còn ngụy biện nữa à? Ta thực sự không lấy trộm đồ của cô ta. Nói lại. Ta nói là ta thực sự không lấy trộm đồ của cô ta.

Thường Thanh, giúp cô ta nhớ lại một chút. Rõ. Tỷ. Sao tỷ lại có thể giao cô nương đó vào tay Lý Huyền chứ. Hắn ta là thiếu gia ác ma đệ nhất của thành Kình Thiên này. Là cô ta gây chuyện với ta trước. Muội đi đâu đấy?

Muội phải đi tìm bọn họ. Muội còn không biết họ đi đâu, muội đi đâu tìm được chứ? Đi thôi. Muội… Đi. Mau cứu mạng. Chuyện gì vậy? Ngươi. Mau cứu mạng. Hộ quốc sư đẹp trai đệ nhất thành Kình Thiên, Lý Huyền đại nhân bắt cóc dân nữ rồi. Người đâu?

Cầm thú. Ngay cả tiểu cô nương cũng không bỏ qua. Huynh đó, may mà không phải là nữ nhân, huynh mà là nữ nhân, công tử nhà huynh, có khi đã xử huynh từ lâu rồi. Ta chỉ đùa một chút mà thôi, đừng có mà tưởng thật thế chứ.

Sao các ngươi lại bắt trói ta? Sao lại bắt trói cô? Đương nhiên là để tiện cho việc lục soát rồi. Ta thực sự không lấy trộm đồ. Có trộm đồ hay không, lục soát là biết thôi. Ngươi đừng qua đây. Ta nói cho cô biết,

Ta sẽ lục soát không sót một chỗ nào mỗi một vị trí trên người cô.