Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 26 | iQiyi Vietnam

    [Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 26 Mẹ, con đói quá. Ngoan, cố chịu một chút. Lâu lắm rồi con chưa được ăn cháo. Con thật sự muốn được ăn bát cháo này. Không được. Cái này để lại cho thánh nữ tỷ tỷ với đại ca ca đó.

    Tiểu Bảo ngoan nhất, nghe lời đi. Con cố nhịn thêm một chút nữa. Đợi cha về thì sẽ mang đồ ăn ngon cho con, được không? Đừng vội. Vậy được ạ. Ngoan. Chúng ta đi tìm thánh nữ tỷ tỷ đi. Đi, mẹ đưa con đi. Đây là cái gì vậy?

    Lẽ nào là làm từ vỏ cây. Nguy rồi. Sao vậy, sao vậy? Cha của Tiểu Bảo rơi xuống vách núi rồi. Vừa mới lôi được người lên. Cái gì? Vậy bây giờ huynh ấy ở đâu? Bây giờ đang ở chỗ thánh y. Cô hãy mau đi xem thế nào đi. Đi thôi.

    Thánh y, huynh ấy thế nào rồi? Thánh y, tình hình của huynh ấy thế nào rồi? Đúng vậy, huynh ấy thế nào rồi? Đúng vậy. Chuyện này là sao vậy? Tiểu Bảo đừng khóc. Cha của Tiểu Bảo vì đi hái chỗ rau rừng này, nên bị rơi xuống vực.

    Chỉ vì để hái chút rau rừng khó ăn này, mà không quan tâm đến tính mạng sao? Đó là món ăn ngon nhất của cả thôn. Ta không cho phép huynh nói như vậy. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo ngoan, Tiểu Bảo đừng khóc nữa. Ca ca không hiểu nên mới nói như thế.

    Tiểu Bảo đừng trách huynh ấy. Tỷ tỷ biết, chỗ rau rừng này là món ăn ngon nhất ở thôn Bình An của chúng ta rồi. Tại Tiểu Bảo nói là đói bụng, nên sáng sớm cha mới ra sau núi hái rau rừng, cuối cùng bị rơi xuống vách núi. Mười năm nay,

    Thôn Bình An đều dựa vào số rau rừng này để sống. Đến bây giờ số rau rừng này sắp bị khai thác cạn kiệt rồi. Mọi người chỉ có thể dựa vào việc ăn vỏ cây để sống qua ngày. Được rồi, Tiểu Bảo. Tiểu Bảo. Tiểu Bảo, ngoan nào.

    Cháo này đã nguội rồi, tỷ tỷ đưa muội đi hâm nóng lên, được không? Đi thôi. Đi. Ngoan nào, Tiểu Bảo. Không khóc nữa, không khóc nữa. Thánh y, rốt cuộc thế nào rồi? Cứu cho tỉnh lại thì không vấn đề gì, nhưng sợ là không giữ được đôi chân.

    Ông không còn cách nào khác sao? Cách thì có, chỉ là cái giá quá lớn, có đáng hay không thì phải xem xét. Vậy ông cứ nói thử xem. Dưới chân núi Long Nha có một đóa hoa Long Nha. Theo sách y có ghi chép,

    Hoa Long Nha có thể nối được xương gãy. Được, bây giờ ta sẽ đi ngay. – Ta cũng đi. – Bọn ta cũng có thể đi. Vách núi này sâu không thấy đáy, sương mù bao phủ. Những người từng đến đó hơn một nửa là không thể quay về.

    Nhưng bây giờ huynh ấy… Để ta đi. Mọi người vì tiếp đón ta, dùng chút rau rừng còn lại cuối cùng để nấu cháo cho ta ăn. Nếu không phải vì vậy, thì hôm nay đã không xảy ra chuyện thế này. Lý Huyền, huynh… Yên tâm.

    Vách núi đó đối với mọi người mà nói rất khó khăn, nhưng đối với ta mà nói không phải dễ như trở bàn tay sao? Nhất định không được coi thường. Yên tâm đi. Đợi tin tốt của ta đi. Lý công tử. Vách núi nguy hiểm, nhất định phải cẩn thận đấy.

    Yên tâm đi. Sao dây thừng lại bị đứt. Mau nói báo cho thánh nữ, mau đi đi. Để ta đi báo cho thánh nữ. Lý công tử. Lý công tử. Ngươi nói cái gì? Đứt dây thừng rồi? Vậy Lý Huyền đâu? Cô cứ bình tĩnh trước đã.

    Dây thừng bị đứt ở đoạn giữa. Vách núi cao bao nhiêu chúng ta lại không rõ. Nếu lúc đó cậu ta sắp xuống đến chân vách núi rồi, với thân thủ của cậu ta chưa chắc đã có nguy hiểm. Ta phải đi tìm huynh ấy. Ta biết cô lo lắng cho cậu ta.

    Thế này đi, chúng ta thả dây thừng xuống lần nữa. Nếu lúc đó cậu ta vẫn không lên, chúng ta sẽ nghĩ cách để cứu cậu ta, thế nào? Không được. Ta không đợi nổi. Thánh nữ. Đến lúc đưa bức thư này đi rồi. Vâng, điện hạ. Thuộc hạ đi ngay bây giờ.

    Điện hạ, vừa nãy có người đưa tới một bức thư, nói là gửi cho người. [Phiền Mục điện hạ tới khách điếm Lan Hinh gặp mặt.] [Vi có chuyện quan trọng muốn thương lượng với điện hạ.] [Mong điện hạ bớt chút thời gian tới. Long Vi Nhi]

    Ngươi theo ta xuất cung một chuyến. Vâng. Điện hạ, Mục vương tử đến rồi. Mời vào đây đi. Vâng. Mục vương tử, mời vào trong. Mục vương tử, lâu rồi không gặp. Nhị điện hạ vẫn khỏe chứ? Ta có nghe về đại hôn của Mục vương tử,

    Vốn nên đích thân vào cung để chúc mừng, nhưng lần này ta đến đây là nhận lệnh của phụ hoàng, dẫn năm vạn tinh binh đóng giữ Biên Thành, là để bắt yêu nữ Côn Ngô Tô Do Liên. Nếu như có gì bất tiện, mong Mục vương tử thứ lỗi.

    Nhị điện hạ và Lý Huyền đã thả Tô Do Liên đi trước mặt bao nhiêu người. Hoàng đế Thiên Khải không những không trách phạt, ngược lại còn giao năm vạn tinh binh cho huynh. Hoàng đế Thiên Khải đúng là rất tin tưởng nhị điện hạ đấy nhỉ.

    Mục vương tử chắc cũng biết rằng, phụ hoàng rất kiêng dè tộc Côn Ngô, đặc biệt là thánh nữ Côn Ngô. Có gì thì nói thẳng ra đi. Xem ra đúng là không có gì có thể giấu được Mục vương tử. Nếu đã như vậy, vậy ta sẽ không vòng vo nữa.

    Đến nay Mục vương tử đã xây dựng lại biên phòng, tích trữ binh khí ở Thập Diệp Thành, cản trở việc qua lại với Biên Thành của Thiên Khải, có lẽ đã chuẩn bị sẵn sàng chống lại Thiên Khải rồi chăng? Nếu Mục vương tử đã có chuẩn bị từ lâu rồi,

    Vậy tại sao không hợp tác với ta? Hợp tác? Đúng vậy. Đến nay Côn Ngô rục rịch ngóc đầu dậy, sẵn sàng vùng lên, Thiên Khải sẽ càng trở nên rối loạn, dân chúng bách tính sợ hãi bất an. Lúc này ta và huynh bắt tay nhau đánh về thành Kình Thiên,

    Vừa hay là thời cơ tốt để khống chế cục diện. Nói điều kiện của huynh đi. Rất đơn giản. Ta chỉ cần mượn ba vạn tinh binh của huynh. Ba vạn? Chỉ cần huynh đồng ý cho ta mượn ba vạn tinh binh, đảm bảo ta đăng cơ thuận lợi,

    Ta lập tức sẽ kí kết giao ước liên minh với huynh, đem tất cả các lãnh thổ phía nam của Thập Diệp Thành vốn thuộc Sa Quốc trả về cho Sa Quốc. Đồng thời về sau hai nước chung sống hòa bình, hai bên cùng có lợi. Chỉ vậy thôi sao?

    Nếu như thêm một điều kiện nữa là Tô Do Liên được an toàn, không biết Mục vương tử có cảm thấy cuộc trao đổi này rất hời hay không? [Long Vi Nhi hoàng tử Thiên Khải Quốc Ngự Phong Mục vương tử Sa Quốc Liên minh]

    [Sa Quốc cho Long Vi Nhi mượn ba vạn tinh binh] [để giúp Long Vi Nhi tấn công Thiên Khải] [Sau khi xong việc Thiên Khải Quốc sẽ trả lại cho Sa Quốc lãnh thổ phía nam của Thập Diệp Thành.]

    [Đồng thời về sau hai nước chung sống hòa bình, hai bên cùng có lợi.] Nếu Mục vương tử tin tưởng ta, ta có thể đảm bảo, trong vòng hai ngày sẽ giao Tô Do Liên an toàn vào tay huynh. Ta tin huynh. Báo. Chuyện gì? Thái tử cướp ngôi. Cái gì?

    Thái tử cướp ngôi? Vâng. Đi thăm dò tiếp. Rõ. Sao Thái tử lại có khả năng đó? Là Tiêu Phượng Minh. Có lẽ nhị điện hạ bây giờ vẫn chưa biết rằng Tiêu Phượng Minh bị tâm ma của Long Hoàng khống chế. Không chỉ có pháp lực cao cường,

    Không ai địch nổi hắn, mà tính tình cũng nóng nảy. Những người bị chết ở thành Kình Thiên trước đây, đều là do hắn làm. Không ngờ tâm ma lại mạnh đến như vậy. Có cách nào để đối phó không? Có. Là gì? Thức tỉnh Long Hoàng.

    Chỉ cần thức tỉnh Long Hoàng thì tâm ma sẽ biến mất, nhân gian tất cả sẽ thái bình. Ý huynh là muốn ta giúp Tô Do Liên đánh thức Long Hoàng. Long Hoàng và tâm ma, nhị điện hạ bắt buộc phải chọn. Nếu huynh chọn mặc kệ tâm ma,

    Thì cho dù huynh có mượn tinh binh của ta để lấy được thành Kình Thiên, e rằng huynh cũng không thể nào ngồi lên được ngai vàng. Nếu như lựa chọn hợp tác với Do Liên, đánh thức Long Hoàng thì lại hoàn toàn khác. Tuy Long Hoàng hận Nhân Tộc,

    Nhưng nể tình huynh cứu hắn, Do Liên và ta đứng giữa hòa giải, có khi chưa chắc đã là một kết quả xấu. Huynh nghĩ sao? Huynh làm thế nào để đảm bảo rằng, ta giúp Tô Do Liên cứu Long Hoàng ra, không phải là việc tự gây rắc rối cho bản thân?

    Cái này phải xem nhị điện hạ có gan dám đánh cược một phen hay không. Bên cạnh nhị điện hạ không phải vẫn còn Lý Huyền sao? Lý Huyền. Lẽ nào huynh đã biết. Từ rất lâu ta có nghe một lời đồn rằng Côn Ngô vốn dĩ là Thần Tộc.

    Bởi vì thánh nữ đời đầu tiên yêu đương với thủy tổ của Nhân Tộc bị trời khiển trách nên mới có Côn Ngô ngày hôm nay. Sau đó tộc Côn Ngô và Nhân Tộc chiến tranh liên miên. Thánh nữ và Thủy Tộc dùng tính mạng hiến tế lập lời thề rằng

    Chỉ có thế hệ sau của Côn Ngô tộc và Nhân Tộc mới có được sức mạnh mạnh nhất thiên hạ, dẹp tan chiến tranh. Sau khi thư viện xảy ra chuyện, công lực của Lý Huyền bỗng mạnh lên vùn vụt. Ta vốn cho rằng hắn ta đánh bại được Do Liên

    Là vì Do Liên đã nhẹ tay. Bây giờ nghĩ kĩ lại, mẹ ruột của Lý Huyền luôn là một dấu chấm hỏi. Có lẽ trong lòng nhị điện hạ đã có đáp án rồi chăng? Ta có thể giúp Tô Do Liên thức tỉnh Long Hoàng. Vậy ta thay mặt Tô Do Liên

    Cảm ơn nhị điện hạ. Cảm ơn thì không cần, ta chỉ hiếu kì rằng huynh làm nhiều việc vì cô ta như vậy, liệu có giành được sự chân thành của cô ta không? Đồ của tộc Côn Ngô đúng là không đáng tin. Nguy rồi. Nguy rồi, nguy rồi, nguy rồi.

    Thanh Mạc không nói cho mình biết hoa Long Nha trông như thế nào. Mang hết những cái này về sao? Chỗ này đúng là vô cùng kì lạ. Đây là gì vậy? Huyền Nhi. Huyền Nhi. Con làm mẹ tìm vất vả quá. Mau lại đây với mẹ, để mẹ nhìn con một chút.

    Huyền Nhi, con đã lớn như vậy rồi. Lý công tử. Lý công tử bị rơi xuống từ chỗ này. Lý Huyền. Lý công tử, Lý công tử. Lý Huyền. Lý Huyền. Huynh có ở phía dưới không? Lý Huyền, ta là Tô Do Liên. Lý Huyền, huynh có nghe thấy ta nói không?

    Lý Huyền. Lý Huyền. Thánh nữ, thánh nữ, thánh nữ. Đừng làm chuyện dại dột. Đừng quên thân phận của mình. Thánh nữ. Thả ta ra. Mọi người đừng tiễn nữa, mau quay về đi. Mau đứng lên. Đứng lên. Là huynh đã cứu cha của ta, ta dập đầu trước huynh. Nào, đứng lên.

    Muội với cha phải sống thật tốt. Không còn sớm nữa, khởi hành thôi. Đan Đan cô nương, lần này đa tạ cô. Tô cô nương, ta cũng sẽ nhớ về cô. Mọi người về hết đi. Đi thôi. Mục vương tử không cần quá vội vàng.

    Người cần xuất hiện sớm muộn cũng sẽ xuất hiện thôi. Sao huynh có thể chắc chắn rằng Lý Huyền sẽ quay lại. Họ đến rồi. Mục vương tử. Hắn không bắt nạt muội chứ? Không, ta rất ổn. Mục vương tử không cần quá căng thẳng. Ta đã nói rồi.

    Lý Huyền tuyệt đối sẽ không bắt nạt tân vương phi của huynh. Mục vương tử, chúng ta ra chỗ khác nói chuyện nhé. Được, ta cũng đang có ý này. Đừng quên họ đã là phu thê thực sự, đã bái đường thành thân. Thế thì sao? Ta không chỉ đã từng bái đường,

    Mà còn động phòng nữa. Không phải là huynh vẫn luôn muốn tìm lại ký ức đã mất của mình sao? Ý cô là gì? Trước mắt chỉ có Ngự Phong Mục có thể khiến cho đá thánh nữ đó hoạt động. Nếu giờ huynh chọc giận hắn thì liệu hắn có giúp huynh không?

    Huynh hãy nghĩ kỹ đi. Đèn lồng khắp nơi này có đẹp không? Đây đều là do dân chúng thắp lên chúc mừng chúng ta thành hôn. Nhưng đáng tiếc là hình như chúng ta phải phụ lại ý tốt của họ rồi. Do Liên ta nói cho muội một việc,

    Ta đã tìm được phương pháp mới để đá thánh nữ đổi chủ nhân. Thật sao? Thật. Vậy thì có cần ta làm gì không? Chỉ cần muội trả lời ta một câu. Chúng ta đã trải qua bao nhiêu chuyện như thế, trong lòng muội vẫn chỉ có Lý Huyền sao? Đúng.

    Chỉ có huynh ấy. Quả nhiên như thế. Mục vương tử, xin lỗi. Không cần, không cần xin lỗi ta. Là ta đã phụ lòng huynh. Không còn sớm nữa. Muội mau về nghỉ ngơi đi. Ngày mai tới thánh điện tìm ta là được. Mục vương tử

    Ta xin thay mặt toàn thể tộc Côn Ngô đa tạ huynh. Điện hạ, tân vương phi đã quay trở về. Vì sao không thấy tâm trạng của người khá hơn. Ba Đầu, ngày mai ngươi hãy bảo dân chúng thu dọn hết hoa trên mặt đất và cả đèn lồng đi.

    Sao có thể thế được? Đó là lời chúc phúc của dân chúng dành cho vương tử và vương phi. Điện hạ, người muốn làm gì? Ngươi còn nhớ chứ? Cách khác để đá thánh nữ này đổi chủ nhân. Người muốn… Điện hạ, ép buộc đá thánh nữ đổi cô ấy làm chủ nhân.

    Vậy thì người phải làm thế nào? Đá thánh nữ này ở chỗ ta chỉ có thể cứu được mạng của một mình ta. Nhưng đưa cho Do Liên thì có thể giải nguy cho Sa Quốc ta, còn có thể cứu được cả tộc Côn Ngô. Huống hồ

    Đá thánh nữ này vốn là đồ vật của Côn Ngô. Vương tử, người ngoài không biết nhưng thuộc hạ biết đá thánh nữ này luôn bảo vệ người. Từ nhỏ sức khỏe của người đã yếu. Mấy lần vào tới quỷ môn quan

    Đều là nhờ viên đá thánh nữ này đã kéo người lại. Năm đó thánh y đã nhắc đi nhắc lại tuyệt đối không thể thay đổi chủ của đá thánh nữ. Giờ người muốn vì một nữ nhân không yêu thương người mà đến mạng sống cũng không màng tới sao?

    Ba Đầu tuyệt đối không đồng ý. Ý ta đã quyết. Đừng nói gì thêm nữa. Sư phụ, người nghe thấy rồi chứ? Con sắp lấy được đá thánh nữ rồi. Lần này chúng ta nhất định có thể thức tỉnh được Long Hoàng. Mấy ngày hôm nay con đi đâu?

    Chuyện này nói ra thì rất dài. Tóm lại … Ai đấy? Ta, Lý Huyền. Muộn thế này rồi sao huynh còn chưa ngủ? Không phải ta lo muội đói bụng sao. Muốn làm cho muội ít đồ ăn đêm. Ta không đói. Sao lại thế được? Không đói cũng phải ăn một chút. Nào.

    Có phải huynh có việc gì muốn nói với ta không? Không có. Không có. Không có sao? Vậy thì huynh về đi. Muộn quá rồi, ta phải đi ngủ. Đúng là ta có chuyện muốn nói với muội. Huynh nói đi. Ta cũng thế. Ta nói ta cũng thế. Huynh cũng thế gì?

    Đồ ngốc. Lý Huyền, huynh nghe trộm ta nói chuyện với Mục Vương Tử? Trăng đêm nay có tròn không? Không biết giờ Vi Nhi thế nào, mọi việc làm có được thuận lợi không? Mấy ngày hôm nay mí mắt của muội cứ giật mãi không ngừng.

    Muội luôn cảm thấy sắp xảy ra chuyện gì đó. Yên tâm đi. Vi Nhi túc trí đa mưu, biết bày mưu tính kế. Mọi việc đều nằm trong tầm kiểm soát của nó. Nói như thế đúng là không sai. Nhưng lần này việc nó làm là việc đại sự.

    Ta chỉ sự ngộ nhỡ… Sự việc đã tới nước này rồi, có nghĩ nhiều như thế cũng không có tác dụng gì. Mấy năm nay, Vi Nhi vì thân phận nữ nhi, đã chịu biết bao nỗi khổ như thế. Nếu nó không dũng cảm đứng lên, chỉ sợ cả đời này

    Nó sẽ phải sống trong đau khổ. Đều trách muội vô dụng. Muội đã không giúp được nó. Đại nhân. [Con đã thuyết phục được Mục vương tử mượn ba vạn tinh binh,] [lập tức về nước dẹp loạn.] Tốt. Tốt quá. Đã xảy ra chuyện gì? Muội muội,

    Muội đã nuôi dưỡng một cô con gái tốt. Vi Nhi đã thuyết phục thành công Mục vương tử, mượn ba vạn tinh binh. Hơn nữa, hoàng thành đã đại loạn. Lần này chúng ta có thể thuận theo thời thế mà dẹp loạn. Thật sao? Đúng. Đa tạ ông trời đã che chở.

    Muội hãy chờ xem. Lần này Vi Nhi nhất định lập được kỳ công to lớn. Mục vương tử. Mục vương tử. Điện hạ. Điện hạ, điện hạ. Điện hạ, mở cửa ra. Điện hạ. Mở cửa ra, điện hạ. Điện hạ. Do Liên. Mục vương tử, huynh xem. Sao huynh lại yếu thế?

    Ta không sao. Đá thánh nữ này giờ thuộc về muội. Do Liên xin thay mọi người của tộc Côn Ngô đa tạ đại ân của Mục vương tử. Mau đứng lên đi. Đa tạ thì có tác dụng gì. Nói một trăm lần, một vạn lần cũng không thể lấy lại được. Ba Đầu.

    Lấy lại điều gì? Không có gì. Hắn chỉ nghĩ rằng đá thánh nữ này không thuộc về Sa Quốc nữa, thì cảm thấy đáng tiếc mà thôi. Vật đã quay về với chủ cũ. Đừng nói hồ đồ. Lần này ta tới để nói với muội,

    Muội đã hồi phục rồi thì ta không tiễn muội nữa. Một vị khách quý. Nào, mời vào bên trong. Sao vẫn chưa tới? Sốt ruột gì? Chẳng lẽ huynh còn sợ cô ta bị Ngự Phong Mục giam giữ hay sao? Lý Huyền, việc hồi phục ký ức,

    Huynh thực sự đã nghĩ kỹ chưa? Có gì mà phải suy nghĩ. Chỉ là hồi phục ký ức thôi mà. Ý ta muốn nói là… Thế nào rồi, muội lấy được chưa? Thứ này thực sự có thể giúp ta khôi phục ký ức sao?

    Thứ này thực sự có thể giúp ta khôi phục ký ức sao? Ta cũng chỉ đọc trên sách cổ. Chẳng phải thử là sẽ biết sao? Thử thôi. Đi thôi. Lý Huyền, hy vọng huynh có thể bình thản đón nhận thân thế của mình. Huynh thực sự đã chuẩn bị xong rồi chứ?

    Cảm ơn cha. Mẹ, hoa đăng đẹp quá. Con thích cái này hay là thích cái kia? Mẹ, mua pháo hoa đi ạ. Nhanh lên, nhanh lên. Nhanh lên. Từ từ thôi. Mẹ, con muốn mua pháo hoa. Huyền Nhi, con muốn mấy cái? Con muốn năm cái. Được. Nào, Huyền Nhi. Cảm ơn cha.

    Huyền Nhi, Huyền Nhi. Đừng sợ. Con, con không muốn ra đâu. Con không muốn xem nó. Con xem xem là ai? Con xem xem là ai? Thì ra là mẹ. Thì ra là mẹ. Huyền Nhi không sợ, Huyền Nhi không sợ. Nào, để mẹ ôm nào. Đẹp quá. Từ từ thôi.

    Từ từ thôi. Mẹ. Sao mặt con bẩn thế? Huyền Nhi đói rồi. Huyền Nhi đói rồi? Vậy thì mẹ đi làm cho con món điểm tâm mà con thích ăn nhất. Vâng. Đi thôi. Nào. Huyền Nhi, ăn điểm tâm nào. Mẹ. Mẹ làm món ăn ngon cho con.

    Hôm nay tiến bộ rất nhanh. Ngon quá! Cảm ơn mẹ. Thằng quỷ nhỏ tham ăn. Nào, uống nước đi. Ca ca. Mẹ. Ta không tin. Lý Huyền. Lý Huyền. Lý Huyền. Ông ta đã giết mẹ ta. Ông ta đã giết mẹ ta. Ta là người của tộc Côn Ngô.

    Ông ta đã giết mẹ ta. Ta là người của tộc Côn Ngô. Ta là người của tộc Côn Ngô. Cô hãy để huynh ấy yên tĩnh một mình đi.