Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 03 | iQiyi Vietnam
[Nội dung này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 3 Có phải cô thích ta rồi không? Ta… Cô thích ta thì cứ nói thẳng, Cần gì phải động tay động chân thế này. Mặt ngươi dày thật đấy. Mặt ta dày á?
Rõ ràng là cô động tay động chân với ta cơ mà? Sao lại biến thành ta là kẻ mặt dày rồi? Vô liêm sỉ. Này ta nói cho cô nghe nhé Tô Do Liên. Đừng gây sự với ta nữa. Ta không muốn nhìn thấy cái loại kém cỏi như cô đâu.
Cô đã hiểu chưa? Vô lại. Đi thong thả nhé. [Thanh Y Trai] Không lấy được lệnh bài sao? Con đã tìm cách rồi. Chỉ là lúc muốn khám xét người của hắn thì… Thì làm sao? Nói chung là cái tên Lý Huyền kia xấu xa lắm. Sư phụ, người yên tâm đi,
Đồ nhi sẽ nghĩ thêm cách khác. Do Liên, trường học sắp mở tiệc chào mừng rồi. Chúng ta cũng mau đi thôi. Cô đi trước đi, ta sẽ tới sau. Cũng được, vậy cô mau lên đấy. Sư phụ, đồ nhi phải đi tham dự tiệc chào mừng rồi. Mặc dù con không biết
Cái bữa tiệc chào mừng kia là tiệc gì nhưng chỗ náo nhiệt như vậy nhất định sẽ rất thú vị. Con tới đây không phải để chơi đâu, nhớ kỹ sứ mệnh của mình. Con biết rồi. Ông bắt ta tới đây làm gì? Lão già chết tiệt,
Có giỏi thì ông thả ta ra đi, chúng ta quyết đấu một trận công bằng. Hôm nay trạng thái của ta không được tốt, chúng ta đổi sang hôm khác đấu đi. Lão già chết tiệt, đã nói là hôm khác hẵng đấu mà.
Hôm qua ngươi để lệnh bài ở phòng ta làm gì? Đem về đi. Lão già chết tiệt, ông đừng tưởng ta đây không biết nhé. Tự do ra vào bí cảnh. Ông nghĩ ta không biết trong đó đang nhốt Long Hoàng của tộc Côn Ngô à? Ngươi biết là tốt.
Ngươi là hộ quốc sư. Bảo vệ Nhân Tộc, ngăn chặn lời nguyền của thánh nữ Côn Ngô thành hiện thực chính là chức trách của ngươi. Vậy nên, ngươi phải trông chừng kỹ lệnh bài này cho ta. Hộ quốc sư gì chứ? Trước giờ ta đâu có đồng ý đâu.
Ông, ông cứ cố ép nhét cái chức ấy cho ta. Không tính. Vậy sao? Vậy sao ta lại nghe nói, ngươi vẫn luôn lợi dụng cái thân phận hộ quốc sư này, để gây chuyện thị phi bên ngoài nhỉ? Được thôi. Nếu ngươi đã không thích cái thân phận hộ quốc sư này,
Vậy thì ngày mai ta sẽ thông cáo cho cả thiên hạ biết. Từ nay về sau, ngươi sẽ không còn là hộ quốc sư của Thiên Khải Quốc chúng ta nữa. Ngươi, nghĩ thử xem. Những người mà ngươi từng đắc tội trước đây, sẽ để ngươi sống yên ổn qua ngày sao? Ông…
Sư phụ, chúng ta từ từ thương lượng đi. Chả có gì phải thương lượng hết. Khi thời hạn mười năm kết thúc, tộc Côn Ngô này sẽ bắt đầu rục rịch, lúc nào cũng có thể hành động. Ngươi ngoan ngoãn ở lại thư viện Ma Vân học thêm chút pháp thuật
Sau này mới có thể bảo vệ được Nhân tộc của chúng ta. Không phải, sư phụ à, người nghe ta nói này. Người đưa cái này cho ta cũng vô ích thôi, ta không giữ được đâu. Ta làm gì có bản lĩnh đó chứ.
Người ta sẽ không tin tưởng và nghe theo ta đâu. Không phải ngươi vẫn luôn tìm kiếm tin tức của mẹ ngươi sao? Được thôi. Sư phụ đồng ý với ngươi. Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn ở thư viện bảo vệ tốt miếng lệnh bài này.
Đợi bình yên qua được thời hạn mười năm này, ngươi muốn đi đâu, ta cũng sẽ không ngăn cản ngươi. Thật sao? Ngươi trông sư phụ thế này, sẽ lừa ngươi sao? Lão già xấu xa, hứa rồi đó nhé. Nếu tới lúc đó mà ông lừa ta, thì ta sẽ vào bí cảnh
Thả Long Hoàng ra cắn chết các người. Buổi tiệc chào mừng quan trọng như tối nay, tại sao người không tham gia? Đây không phải là thời cơ tốt để người kết giao sao? Ta đã thuận lợi vào được thư viện rồi, việc kết giao cũng không thể vội vàng nhất thời được.
Ngươi cảm thấy tên Lý Huyền này thế nào? Nói thật là không ra làm sao cả. Thiên Khải Quốc phong hắn làm hộ quốc sư, sớm muộn gì cũng sẽ loạn hết lên thôi. Ta thì lại cảm thấy hắn xứng đáng để kết giao.
Nếu Tử Tôn có thể giao an nguy của Thiên Khải Quốc cho hắn, vậy thì chắc chắn hắn không phải là một người bình thường. Ngươi xem, ngươi xem. Náo nhiệt quá. – Qua bên này. – Bên này, bên này. – Ở đây. – Được. – Tuyệt thật. – Tuyệt thật.
Bạn học Tô. Tới đây. Ngươi xem. Do Liên. Ở bên này. Thường Thanh đâu? Sao không nhìn thấy hắn vậy? Không biết. Cô ăn không? Yên Nhiên, ở đây náo nhiệt quá. Hôm nay cả học trò mới lẫn học trò cũ đều có mặt. Vậy sao? Cô nhìn bên kia đi.
Bên kia lớn hơn chúng ta hai cấp. Còn bên kia nữa. Bên kia lớn hơn chúng ta một cấp. Trang phục mà họ đang mặc đều là trang phục của thư viện sao? Đẹp quá. Thường phó đã nói rồi, sau này chúng ta cũng có thể mặc nó, Yên Nhiên.
Yên Nhiên, muội qua đây. Sao muội lại đứng cùng nha đầu quê mùa này vậy? Mất mặt quá rồi đấy. Tỷ, tỷ đừng nói Do Liên như vậy mà. Chúng ta đều là bạn học cả. Bạn học thì đã sao? Bạn học thì không thể nói à? Do Liên.
Tỷ tỷ của ta vẫn luôn nói chuyện như vậy, cô đừng so đo với tỷ ấy. Đồ lưu manh. Bây giờ ta sẽ trừ hại cho dân. Đang làm gì vậy? Ồn ào quá. Bạn học nữ này, sao cô lại hung dữ vậy? Tránh ra.
Cái tên yếu ớt kém cỏi này lại chọc gì tới cô à? Hắn sàm sỡ ta. Ta… Sàm sỡ à? Không nhìn ra đó. Đúng vậy. Ta không làm thế. Ta, ta thà bị cô đánh chết cũng không muốn phải chịu sự nhục nhã tột cùng này.
Được thôi, ta cho ngươi toại nguyện. Công chúa Vân Sam. Đánh nhau thôi mà Thiên Khải Quốc các ngươi cũng phải lằng nhằng thế hả? Có phải các ngươi đang hiểu lầm gì đó không? Sao vậy? Hôm nay tiểu sinh đụng phải công chúa, đó đúng là lỗi của tiểu sinh. Nhưng
Công chúa cứ nói tiểu sinh cố ý sàm sỡ mình. Chuyện này cho dù bị đánh chết cũng không thể nhận được. Không cẩn thận? Con đường rộng như vậy, Sao ngươi cứ cố tình muốn đụng vào người ta? – Đúng đó – Đúng đó. Đúng vậy.
Đúng thế, ngươi cố ý đúng không? Không phải. Ta, ta… Lúc tiểu sinh đi đường là đang đọc sách, bàn tay này thì đang để ở trên quyển sách. Nên khi va phải công chúa, bàn tay này mới chạm vào công chúa. Chứ hoàn toàn không phải cố ý sàm sỡ đâu.
Tất nhiên là ngươi không thừa nhận rồi. Kiểu gì thì hôm nay ta cũng không tha cho ngươi đâu. Được rồi, được rồi. Người ta cũng đã nói là không cẩn thận rồi mà. Hơn nữa, ai mà thích nổi cô. Ngươi… Vâng, vâng, vâng. Là lỗi của tiểu sinh.
Công chúa Vân Sam tức giận cũng đúng thôi. Huynh không nên nói công chúa Vân Sam như vậy. Tiêu Phượng Minh, huynh bị ngốc à? Bọn ta đang nói giúp huynh mà. Sao huynh còn nói hộ cô ta vậy? Tiểu sinh chỉ là tuỳ việc mà xét thôi.
Tiểu sinh xin được nhận lỗi với công chúa Vân Sam. Đi, đi, đi. Thái tử tới. Thái tử tới rồi. Thái tử tới rồi. Lại đây, lại đây, lại đây. Hắn tới thì có liên quan gì tới ta đâu? Huynh mau lại đây đi. Tham kiến Thái tử điện hạ.
Các ngươi làm gì vậy? Không phải bổn thái tử đã nói rồi sao? Hôm nay ta tới là muốn được cùng vui vẻ với dân chúng. Các ngươi đang… đang làm gì thế hả? Ra ngoài. Các vị không cần câu nệ vậy đâu. Bình thân. Tạ ơn Thái tử.
Mọi người tiến vào giữa đi, chúng ta đứng gần một chút. Bổn cung… À, ta hôm nay chỉ là một người bình thường mặc triều phục thôi. Nói về tài hoa, có lẽ vẫn còn kém xa mọi người đấy. Thái tử quá khen.
Mọi người đều là thế hệ nam thanh nữ tú trẻ tuổi nhất của Thiên Khải Đế Quốc ta. Thay vì nói rằng, tương lai của quốc gia đang nằm trong tay ta, thì không bằng nói, nó đang nằm trong tay các ngươi thì đúng hơn. Hôm nay ta tới đây,
Cũng không có chuyện gì khác. Chỉ là muốn cùng mọi người gần gũi hơn một chút thôi. Các vị, cứ vui chơi thỏa thích đi. Thái tử cùng vui. Miễn lễ. Ngươi nhìn xem, sư ca, sư tỷ của chúng ta múa không tệ nhỉ?
Nghe nói bọn họ đã luyện tập hơn một tháng lận đó. Thật hay đùa thế? Tất nhiên là thật rồi. Ngươi nói thử xem, tại sao lớp chúng ta lại không có ai có thể lên múa một bài nhỉ? Có mà. Thôi Phiên Nhiên đó. Thôi Phiên Nhiên là ai?
Đó không phải là Thôi Phiên Nhiên sao? Người này? Thật hay giả vậy, biết múa sao? Tất nhiên. Cô ta là người có khả năng nhảy múa đứng đầu trường chúng ta đó. Vậy sao? Đúng vậy. Bạn học Thôi. Bạn học Thôi. Gì vậy?
Nghe nói khả năng múa của cô rất xuất sắc. Không biết hôm nay ta có vinh dự, được diện kiến tài năng múa của cô không? Đúng vậy. Chúng ta tới đây là vì muốn được nhìn thấy cô múa đó. Có đúng không? Múa một bài đi. Múa đi. Múa đi mà.
Đúng đó, đúng đó. Thôi bỏ đi, bỏ đi. Ta không định góp vui vào chuyện này đâu. Đừng mà, múa một bài đi mà. Bạn học Thôi. Cô vừa xinh đẹp vừa múa giỏi, cô đại diện cho chúng ta múa một bài đi. Múa một bài đi. Đúng đó, múa đi mà.
Ai cũng muốn xem đó. Múa một bài đi. Vậy… Vậy được thôi. Nếu các ngươi đã nhất quyết như thế, vậy thì ta sẽ giúp các ngươi mở rộng tầm mắt. – Hay. – Hay lắm. Hay, hay, hay. – Hay. – Hay. Hay, hay lắm. Hay. Hay. Đẹp, đẹp lắm. Đẹp, đẹp lắm.
Hay. Đẹp lắm, đẹp lắm. Đẹp lắm. Quả nhiên là danh bất hư truyền. Còn phải nói sao? Không hổ là Thôi cô nương. Quả nhiên có thể khiến tất cả mọi người kinh ngạc. Tạ ơn Thái tử. Thái tử điện hạ. Ta nghe nói bạn học Tô, Tô Do Liên
Tuy đến từ một thành nhỏ ở biên cương, nhưng lại rất giỏi ca múa. Không biết có thể để Tô Do Liên lên múa một bài hay không? Vừa hay để mọi người cũng được mở mang tầm mắt. Ta không được đâu.
Ở chỗ bọn ta, kỹ năng múa của ta cũng không phải là giỏi nhất. Ta thì thôi đi. Sao vậy? Bạn học Tô không muốn biểu diễn là vì xem thường bạn học chúng ta, hay là cô không coi Thái tử ra gì? – Đúng đó. – Đúng đó.
– Múa một bài đi. – Múa đi. – Múa một bài đi. – Múa đi. – Múa đi. – Múa đi. Múa đi mà, múa cho bọn ta xem một bài đi. Vị cô nương này, Thôi cô nương đã lôi cả ta ra như vậy rồi,
Chẳng lẽ ngươi vẫn không muốn nể mặt ta sao? Ta… Thôi đi, người ta sợ mà, đừng có ép buộc người ta nữa. Ai nói ta sợ chứ? – Tốt. – Tốt lắm. – Được. – Được. Can đảm lắm. Hay. Đẹp lắm. Múa đẹp lắm. Do Liên múa đẹp thật đấy.
Đẹp cái gì chứ? Chẳng qua chỉ đang làm bộ vậy thôi. Phiên Nhiên, sao cô lại biết nha đầu này múa đẹp như vậy hả? Đẹp, đẹp lắm. Hay. Đẹp quá. Múa rất đẹp. – Hay. – Hay. – Hay. – Hay. Hay. – Đẹp. – Đẹp lắm. – Đẹp. – Đẹp lắm.
Tỷ tỷ, tỷ đi đâu vậy? Tránh ra. Chẳng phải ngươi giỏi lắm à? Để xem ngươi có đỡ được khúc Lăng Vân này không. Chuyện này… – Hay! – Múa đẹp lắm. Sao điệu múa này lại trông quen thế nhỉ? Sao ta lại nhớ lại những chuyện này chứ?
Lẽ nào là ảo giác sao? – Đẹp. – Đẹp lắm. Nghe nói nếu giẫm sai một nhịp trống trong đoạn nhạc này thì sẽ làm hỏng hết cả bài. Vậy mà Tô Do Liên lại có thể hoàn thành nó mà không có chút sai sót nào. Đẹp. – Đẹp. – Nhảy đẹp quá.
– Đẹp. – Đẹp. – Quá đẹp. – Đẹp. – Nhảy đẹp quá. – Đẹp. Bạn học Thôi, sao lại bỏ đi vậy? Tỷ, tỷ đi đâu thế? Bạn học Thôi. Do Liên, cô nhảy đẹp thật đấy. Thôi Phiên Nhiên muốn làm cô bẽ mặt. Nào ngờ cô lại vô cùng xuất sắc.
Nhìn cô ấy giận đến tím cả mặt rồi. Hôm nay Tô cô nương quả thực đã khiến bổn vương đã con mắt. Thái tử điện hạ. Khúc Lăng Vân này… Huynh trúng tà đấy à? Từ lúc Tô Do Liên múa xong đến giờ huynh cứ luôn nhìn chằm chằm vào cô ấy.
Thần kinh. Ta đang nhìn vị Thái tử bù nhìn kia. Thật không đó? Đương nhiên rồi. Ta đi nhà vệ sinh đây. Nào, Tô cô nương. Ly này ta mời cô. Đa tạ Thái tử. Thái tử quá khen rồi. Các cô tiếp tục đi. Ai? Ai giở trò vậy? Ai?
Ai đang giở trò đấy? Lợi dụng sơ hở để hại người, không phải là hành vi của quân tử. Thả ta ra. Dám nhân lúc ta không phòng bị. Có phải là ngươi không, Thái tử? Ngươi cho rằng, chỉ dựa vào một cái bao tải, là có thể bắt được ta sao?
Thường Thanh. Thường Thanh. Thường Thanh. Thường Thanh. Lý Huyền à, hôm nay ngươi chết chắc rồi. Thường Thanh, huynh đứng sau đó làm cái gì mà còn chưa ra tay đi? Đây, đây… Ta nói cho ngươi biết. Lời nguyền mười năm đã hết. Ngươi mà giết hộ quốc sư ta đây,
Đến lúc Long Hoàng thức tỉnh, ngươi có gánh nổi tội không? Cái loại phế vật như ngươi mà cũng đòi là hộ quốc sư sao? Ta nói cho ngươi biết, Bổn thái tử chôn ngươi là trừ hại cho dân. Nhanh cái tay lên xem nào. Mau lấp đi.
Không được lấy trứng chọi đá với Thái tử. Chết đến nơi rồi còn nhiều lời. Người đánh ta xem nào. Muốn khóc à? Vừa rồi còn già mồm lắm mà? Ta muốn khóc cho ngươi đó. Ngươi bị điên hả? Người bị chôn là ngươi chứ có phải ta đâu.
Ngươi khóc cho ta làm gì? Không có gì. Ta chỉ đang nghĩ đợi lúc nhị hoàng tử về đến thành Kình Thiên, thấy ngươi vì một phút nóng giận mà giết ta rồi, đến lúc đó Hoàng thượng nhất định gán cho ngươi tội danh mưu sát hộ quốc sư. Ta thì chẳng sao.
Chỉ là, đang dưng lại lợi cho nhị hoàng tử rồi. Để ta nghĩ hộ ngươi nhé. Ta ấy à, mạng sống tầm thường, chết không đáng tiếc. Nhưng nhà ngươi thì không như thế. Ngươi đường đường là người kế vị ngai vàng. Ngươi không thể đi sai bước nào được,
Một bước cũng không được, mà nửa nước cũng không được. Tên tiểu tử này nói đúng. Giờ tự nhiên lão nhị lại hồi cung. Nhất định là nhằm vào ngôi vị Thái tử. Nói không chừng lúc này còn đang cử người theo dõi ta. Thái tử điện hạ. Ai thế? Thường Thanh.
Tô cô nương. Sao cô lại đến đây? Thái tử điện hạ. Có việc gì không? Ta đến để nói với ngài một tiếng. Lúc này quan khách đã ra về gần hết. Một lát nữa thư viện sẽ lập kết giới, không cho người ngoài ra vào. Vì thế,
Ta khuyên ngài nên đem theo người của mình rời khỏi đây trước đi ạ. Đúng, đúng, đúng. Ngày nào ta cũng phải về trước giờ lập kết giới nếu không thì sẽ chết chắc đó. Có quy định đó thật à? Các ngươi, có thôi đi không? Ngươi, ngươi… Thái tử đang nói chuyện,
Ngươi tôn trọng người ta một chút có được không? Lý Huyền. Lần này, ta tha cho ngươi. Lần sau, nếu còn rơi vào tay bổn thái tử nữa thì không may mắn như vậy đâu nhé. Vâng, vâng, vâng. Nghe rõ chưa? Rõ, rõ, rõ. Rõ, rõ. Đi thôi. Người đi cẩn thận.
Rảnh qua uống trà nhé. Sau này nước sông không phạm nước giếng nữa nhé. Cô đang làm gì thế? Cô có nghe thấy ta nói không thế? Có phải cô quên rồi không? Cô… Lần trước ta còn cứu cô từ trong tủ ra đấy. Cô đang lấy oán báo ơn đấy à? Ta…
Ta… Sẽ xảy ra án mạng đấy. Cô bị điên sao? Ta kêu lên đấy. Cứu với. Có ai không? Cứu với. Ngươi kêu đi. Bây giờ mọi người đã về ký túc xá hết rồi. Ngươi có kêu rách họng cũng chẳng ai đến cứu đâu. Rách họng. Rách họng. Rách họng. Cứu với.
Được rồi, chặt lắm rồi. Chặt lắm rồi, đừng giẫm nữa. Rốt cuộc cô muốn như thế nào mới chịu tha cho ta? Muốn ta tha cho ngươi, cũng không phải là không được. Đưa lệnh bài hạng nhất cho ta. Lệnh bài hạng nhất? Lệnh bài hạng nhất?
Ta, ta sắp bị cô làm cho tức chết rồi. Cô muốn có lệnh bài hạng nhất sao cô không nói sớm hả? Ngươi nói vậy là có ý gì? Chỉ là một miếng lệnh bài hạng nhất thôi mà. Có là gì đâu chứ. Cô nói với ta, ta đưa cho cô là xong.
Có đến mức cô phải làm thế này không? Giờ ta đưa cho cô luôn. Nhưng mà, lệnh bài hạng nhất này đang đeo trên eo của ta, giờ ta không lấy ra được. Hay là thế này. Cô cứ thả ta ra trước, rồi ta đưa lệnh bài cho cô được không?
Lệnh bài ở trên eo ngươi thật không? Không lừa ta chứ, Lý Huyền? Ta có lừa ai bao giờ đâu chứ. Lý Huyền này chưa lừa ai bao giờ. Không tin thì cô thử đào ta lên rồi thử xem. Cô lại làm sao thế?
Có phải ngươi cho rằng ta là con ngốc không? Ta cứ đợi ở đây. Dù sao thì không quá nửa canh giờ nữa, ngươi sẽ không thở nổi, nghẹn thở mà chết. Đến lúc đó ta sẽ đào ngươi lên, sau đó mới lấy lệnh bài, không phải là được rồi sao?
Cô ngây thơ quá rồi. Cô cho rằng ta ngốc đến vậy sao? Ta nói cho cô biết. Sao ta có thể tùy tiện để một vật quan trọng như lệnh bài hạng nhất trên người thế được? Ta giấu nó ở một nơi vô cùng kín đáo.
Trên đời này chỉ có mình ta biết được thôi. Lý Huyền. Giờ ngươi nói cho ta biết lệnh bài ở đâu, thì ta sẽ thả ngươi ra. Cô thả ta ra trước, rồi ta sẽ nói cho cô lệnh bài hạng nhất ở đâu.
Lý Huyền, nếu như giờ ngươi không nói cho ta biết, thì ngươi cứ ở đây đợi chết đi. Được, ta nói cho cô biết. Lệnh bài ở… Cô được lắm. Ta để lệnh bài ở… Ta để ở… Cô được lắm. Lệnh bài… Lệnh bài… Lệnh bài… Cô được lắm.
Lệnh bài ở đâu hả? Lý Huyền. Ngươi… Ngươi đừng có mà giở chiêu này ra với ta. Ngươi lại muốn lừa ta. Lý Huyền. Làm sao đây, làm sao đây? Chẳng lẽ hắn bị tắc thở đến chết thật à? Nếu như hắn ta thực sự chết rồi
Thì sẽ chẳng còn ai biết tung tích của lệnh bài ở đâu nữa rồi. Đúng rồi. Còn nhớ hồi trước sư phụ đã nói, cứu người ngừng hô hấp, có thể dùng cách độ khí. Cô đang làm gì thế? Ngươi tỉnh rồi sao? Đúng là có hiệu quả thật.
Có phải vừa rồi cô hôn trộm ta không? Chắc chắn là cô hôn trộm ta rồi. Ta… Ta không có. Ngươi đừng nói bậy. Là vì, vừa nãy ngươi đang nói thì đột nhiên… Đột nhiên ngất đi. Xong ngươi không nói gì với ta nữa. Vì…vì thế…
Vì thế ngươi đừng có nói nhảm nữa. Ta không làm gì hết. Ngươi, ngươi nghe rõ chưa. Rõ rồi. Đúng là cô đã hôn trộm ta. Ta không có Ta biết. Không trách cô. Trách ta. Người phong lưu đạo mạo, anh tuấn kiệt xuất như ta đây,
Khó mà tránh được việc khiến cho loại người như cô nảy sinh ý đồ. Ta hoàn toàn thông cảm được cho cô. Không sao, cô cứ tiếp tục đi. Nhân lúc hiện giờ toàn thân ta không có sức lực, mệt mỏi đau nhức, không thể phản kháng lại. Nào, làm đi.
Mạnh dạn tiến tới đi. Lý Huyền, ngươi là đồ lưu manh. Tên khốn nạn này. Ta… Lệnh bài. Lại bị hắn lừa rồi. Đừng lười biếng. Xoay theo ta nào. Ta thấy… Chính là như thế này. Đại…đại ca đến rồi. – Mau. – Đi. Do Liên, bên này. Bên này còn chỗ trống.
Đại ca. Đại ca. Tiêu Phượng Minh. Không phải ta đã bảo ngươi phải giữ khoảng cách năm trượng với ta rồi sao? Nhưng mà đây đã là vị trí rìa ngoài nhất rồi. Vậy ngươi chuyển ra ngoài ngồi đi. Đại ca. Đại ca.
Sau này ở thư viện đừng gọi ta như thế nữa. Quay về đi. Được, đại ca. Được, đại ca. Đi. Sao hôm nay Lý Huyền chưa đến nhỉ? Do Liên. Hôm qua cô nhảy điệu múa nào thế? Đẹp thật đấy. Đẹp quá đi. Thiếu gia. Huynh định xử Thái tử thật à?
Không có Thái tử này thì lập thái tử khác. Hộ quốc sư thì chỉ có một thôi. Nhìn gì mà nhìn? Nhìn gì mà nhìn? Về đi, về đi. Đừng có nhìn nữa. Đưa lệnh bài cho ta. Lệnh bài? Lệnh bài gì? Hôm qua chúng ta đã nói rõ rồi.
Ta để ngươi đi. Ngươi sẽ đưa lệnh bài cho ta. Cô không nói ta cũng quên luôn. Đêm qua suýt nữa thì cô chôn sống ta rồi. Ngươi… Đêm qua? Đêm qua có chuyện mà ta không biết sao? Vô cùng thú vị. Đêm qua suýt nữa cô ấy đã… Vô liêm sỉ.
Đứng lên. Bạn học Lý. Đây là chỗ của ta. Ta… Ta hiểu rồi, ta đi ngay đây. Ác bá. Làm gì thế? Làm gì là làm gì? Ta có cố ý đâu. Ngươi. Lần này là ta cố ý đấy. Nhàm chán. Thường phó tới. Bái kiến thường phó. Mọi người ngồi đi.
Ta là thầy dạy quốc sử của các trò. Huyền Minh thường phó. Hôm nay, ta sẽ giảng cho các trò nghe Về một trận đại chiến thời khai quốc. Mời các trò xem. Năm đầu Thiên Khải. Tộc Côn Ngô và Nhân Tộc nổ ra một trận đại chiến ở Phượng Vĩ Cốc.
Lâu nay, Tộc Côn Ngô ức hiếp Nhân Tộc chúng ta. Long Hoàng Côn Ngô càng tàn nhẫn bạo lực khiến cho Nhân Tộc ta sống trong cảnh lầm than. Trên chiến trường Phượng Vĩ Cốc, đối mặt với Long Hoàng tàn bạo, tướng sĩ tộc ta vẫn không hề nao núng.
Long Hoàng Thạch Tinh Ngự nhờ linh khí trời sinh, giằng co không dứt với tướng sĩ Nhân Tộc chúng ta. Ngay sau đó, Tử Tôn huy động linh lực thiết lập trận pháp. Trong trận pháp, Tử Tôn đã tấn công Long Hoàng bằng Thổ, Hoả, Lôi điện.
Khi Tử Tôn đang chuẩn bị tiến hành đợt tấn công cuối với Long Hoàng, thánh nữ Côn Ngô là Cửu Linh Nhi đã biến thành kén băng để bảo vệ Long Hoàng.