Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 05 | iQiyi Vietnam

Thiên Vũ Kỷ Tập 5 Một chàng công tử thật đẹp. Vương tử. Không có gì. Tại sao trên người cô ấy lại có mùi hương này? Chẳng lẽ… Hình…hình như ta đã làm hỏng xe ngựa của công tử rồi. Không sao, sửa qua một chút là được thôi.

Có điều, muộn như vậy rồi, tại sao cô nương lại một mình ở nơi đồng không mông quạnh này? Ta đến để hái thuốc. Hái thuốc? Ta thấy trên đầu cô nương có vết thương, chỗ ta có thầy y, có thể xem bệnh cho cô. Không cần, không cần đâu.

Chẳng phải ta đã hái thuốc rồi đó sao? Ta về tự dùng là được. Đa tạ công tử. Vậy được rồi. Cô nương sống ở đâu? Ý ta là, muộn như vậy rồi, để cô về một mình e rằng không nên, Ta sẽ đưa cô về nhà. Ta…

Vậy thì phiền công tử vậy. Ta ở thư viện Ma Vân. Thì ra cô là học trò của thư viện Ma Vân. Ta là học trò mới vừa mới vào viện. Ba Đầu, tới thư viện Ma Vân. Vâng. Chiếc xe ngựa này mát thật đấy. Ta đến rồi.

Hy vọng lần tới gặp lại cô, vết thương của cô đã lành rồi. Chúng ta sẽ còn gặp lại sao? Chắc chắn rồi. Vậy thì tốt quá. Tạm biệt. Điện hạ, thiệp chào hỏi của chúng ta đã được gửi tới thư viện Ma Vân rồi. Qua vài ngày nữa

Là có thể chính thức nhập học rồi. Thật không ngờ, lại là Tô Do Liên đã cứu Thái tử. Thi thể của những người đó ngươi đã xem chưa? Đã bị binh khí gì giết vậy? Không nhìn ra được. Trên người họ dày đặc những vết thương nhỏ,

Thuộc hạ chưa từng thấy cái chết nào như vậy. Người nói, liệu có đúng là nha đầu Tô Do Liên đó đã giúp Thái tử không? Theo thuộc hạ thấy, cô ta không hề giống một cao nhân gì đó. Cao nhân thực sự,

Lẽ nào lại để ta và ngươi có thể nhận ra sao? Vậy thuộc hạ đi điều tra thân phận của Tô Do Liên này xem sao. Xem cô ta rốt cuộc là thần thánh phương nào. Không cần. Cô ta có thể vào thư viện Ma Vân một cách thuận lợi,

Chứng tỏ thân phận đã được che chắn kĩ rồi. Ngươi qua đây. Chiêu này của điện hạ thực sự rất tuyệt. Thuộc hạ sẽ đi lo liệu ngay. Tô Do Liên rốt cuộc là… Tử Tôn, đã kiểm tra thư viện, không phát hiện được điều gì cả. Tử Tôn

Không phát hiện ra bất cứ điều gì khác thường trong thành cả. Đó rõ ràng chính là động thái khác lạ của Côn Ngô. Tiếp tục kiểm tra, tuyệt đối không được lơ là. Rõ. Tộc Côn Ngô này đã bắt đầu rục rịch hành động rồi. Kể từ ngày mai,

Ta sẽ bế quan không ra ngoài, dồn sức củng cố đại trận Trầm Nguyệt. Rõ. Rõ ràng lúc đến phòng ta, trên đầu cô ấy không hề có vết thương. Vậy vết thương trên đầu cô ấy rốt cuộc do đâu mà có. Thiếu gia, huynh đã trở mình mấy lần rồi đấy.

Có phải hôm nay ngươi đã đánh Tô Do Liên bị thương không? Đâu có. Ngươi chắc chứ? Ta ra tay quá nhanh, bị thương một chút cũng là điều khó tránh khỏi. Thiếu gia, muộn thế này rồi còn ra ngoài sao? Ngươi đã đánh người ta bị thương rồi.

Ta phải thay ngươi đi xem người ta thế nào. Đi đâu vậy? Người là do ta đánh bị thương, sao có thể phiền thiếu gia được? Thường Thanh tự mình đi đưa thuốc. Đợi chút. Thế cái gì ấy nhỉ, ngươi xem, hôm nay ngươi vừa mới đánh người ta bị thương,

Chưa biết chừng người ta còn đang ghi hận trong lòng. Giờ ngươi qua đó không phải là tự chuốc lấy khổ sao? Thôi vậy. Ai bảo ta là người che chở cho ngươi chứ. Những chuyện như thế này ta đành ra mặt vậy. Đưa thuốc cho ta.

Nét mặt ngươi kiểu gì vậy hả? Sao lại nhìn ta như vậy? Thiếu gia, ta muốn nói, thực ra giữa chúng ta không cần phải như vậy. Huynh đệ mà, giúp đỡ lẫn nhau là việc nên làm. Ý ta là, nếu như huynh muốn gặp Tô cô nương,

Thì có thể nói thẳng với ta. Đúng là không còn đau như thế nữa. Huynh ở đây làm gì vậy? Ta đang ngắm trăng. Muộn thế này rồi còn đến phòng nữ sinh ngắm trăng? Ta, ta thích ngắm trăng ở đâu thì ngắm trăng ở đó thôi. Đây là cái gì vậy?

Thuốc độc, đầu độc chết cô đi. Nhạt nhẽo. Huynh… Huynh, huynh rốt cuộc muốn làm gì vậy hả? Tốt cho vết thương của cô. Vứt thuốc đi. Sư phụ, đây không phải thuốc độc. Mặc kệ có phải thuốc độc hay không, bất cứ thứ gì tên tiểu tử này đưa cho

Đều không được lấy. Tại sao ạ? Ta đã nói rồi, không được quá thân thiết với Lý Huyền. Con coi lời nói của ta như gió thoảng bên tai sao? Không phải vậy đâu. Chỉ là con thấy Lý Huyền huynh ấy không phải người xấu. Trên lớp

Huynh ấy còn nói đỡ cho tộc Côn Ngô chúng ta nữa. Con phải biết rằng, hắn là hộ quốc sư, hộ quốc sư tiền nhiệm, là người đã tự tay phong ấn Long Hoàng. Tộc Côn Ngô chúng ta và hộ quốc sư không đội trời chung.

Hôm nay tâm trạng điện hạ thật tốt. Có ngày nào mà tâm trạng ta không tốt sao? Vậy ta đoán, điện hạ hiện giờ rất mong được đến thư viện Ma Vân. Quả thực là vậy. Những người nên gặp đều ở đó. Đúng là nên đi rồi. Các trò,

Những nội dung ta vừa giảng, mọi người nhất định phải lĩnh hội thật tốt. Lý Huyền, trong giờ học của ta có thể không ngủ không? Trò nhìn bạn học Tiêu Phượng Minh xem, trong giờ học luôn chăm chú nghe giảng, chưa từng sao nhãng. Trò nhìn lại mình xem.

Trò có thể học theo người ta một phần nhỏ là tốt lắm rồi. Bạn học Tiêu vừa nhìn đã biết học thức uyên thâm. Ta đành bái phục, nhất định phải học tập Tiêu huynh. Pháp thuật quái quỷ gì vậy? Sặc chết ta mất thôi. Các trò đều hiểu và làm rất tốt.

Tiếp theo, hãy lấy vũ khí của các trò ra, thử thổi một chút linh lực vào vũ khí, tăng sức tấn công. Bắt đầu đi. Huynh nói xem ta phải thổi linh lực vào vũ khí nào đây? Huynh không cần đâu. Đừng ỷ đông hiếp yếu là được. Vậy huynh dùng gì?

Thường Thanh. Thường Thanh? Nào, nào, nào, ngồi đi, ngồi đi, ngồi đi. Ta bưng qua cho ngươi. Ngồi bên này đi. Được. Bạn học Thôi, sao cô lại múa trong nhà ăn vậy? Huynh thì hiểu gì? Ta sắp đại diện cho Thiên Khải Quốc chúng ta

Giành vinh quang trước triều hội các nước. Hy sinh chút thời gian ăn cơm thì có là gì đâu. Các cô đừng dừng lại, chúng ta tiếp tục thôi. Được. Một, hai, nào. Giỏi quá, giỏi quá, giỏi quá. Lợi hại, lợi hại. Tuyệt. Các huynh nghe nói gì chưa? Sao cơ?

Chuyện Tô Do Liên cứu Thái tử đó. Bệ hạ đã biết chuyện rồi. Trong buổi triều sớm, bệ hạ đã khen cô ấy trước mặt văn võ trong triều. Vậy sao? Còn có chuyện như vậy nữa sao? Đây quả là là vinh dự lớn biết bao. Đúng vậy.

Hiện giờ, tất cả đệ tử trong học viện đều vô cùng ngưỡng mộ cô ấy. Đúng là không ngờ một cô nương đến từ thị trấn nhỏ biên cương lại có bản lĩnh lớn như vậy. Bái phục. Không ngờ đó. Các huynh chắc còn chưa biết, đến hộ quốc sư của chúng ta,

Còn phải nhìn cô ấy bằng ánh mắt khác đấy. Huynh, huynh nói, Lý Huyền huynh ấy… Chẳng phải vậy sao. Hôm đó ta tận mắt thấy hai người họ. Không tập nữa, không tập nữa. Các cô đi ăn cơm đi. Thật. Nhưng kể ra thì,

Một cô gái tài sắc vẹn toàn như Tô Do Liên thì có chàng trai nào không thích cơ chứ. Đúng thế. Nói cũng phải. Huynh không có mắt sao? Đây rõ ràng là do cô tự va vào ta, cô lại còn trách ta sao? Cô, có biết lẽ phải không vậy?

Đây là sách cấm đấy. Cô xem cái gì mà xem? Có gì thì từ từ nói mà. Không xem thì không xem, đi đây. Cỏ cầm máu này của Côn Ngô quả nhiên có tác dụng thật kỳ diệu. Mới chỉ qua một đêm mà vết thương đã gần như lành hẳn rồi.

Bạn học Tô. Bạn học Tô. Bạn học Tô. Vừa rồi có người nhờ ta đưa cho cô mảnh giấy này. Mảnh giấy? Ai vậy? Nghe người mang đến nói là Lý Huyền. Cảm ơn cô nhé. Được, vậy ta đi trước đây. [Gặp nhau ở Càn Uyên Các.]

Tên xấu xa này, chơi trò gì vậy chứ. Thôi mặc kệ, đến xem thế nào đã. Do Liên, cô đã khỏe hơn chưa? Yên Nhiên, ta khá hơn nhiều rồi. Không cần lo lắng cho ta đâu. Sớm thế này cô định đi đâu vậy? Lý Huyền bảo ta đến Càn Uyên Các.

Ta đi xem thế nào. Càn Uyên Các? Cơn gió quái quỷ gì vậy? Kỳ lạ khó hiểu. Lý Huyền, huynh ở trong đó sao? Đương nhiên không phải ta rồi. Ta sao có thể có thời gian quan tâm đến nha đầu đó chứ. Tối qua ta đi thăm cô ấy?

Huynh đừng nghe hắn nói bừa. Tối qua ta đi thăm cô ấy là để thay Thường Thanh sửa chữa những sơ suất và lỗi lầm của hắn. Vậy sao? Thường Thanh của chúng ta trước nay chưa từng nói dối. Nào, Trường Thanh, ăn cái này đi.

Tiểu Huyền Huyền, huynh nói thật cho ta biết đi có phải huynh…với nha đầu nhà người ta? Huynh nói giống hệt bà mai Hoàng bên đường vậy. Gặp ai, thăm ai đều là có ý gì đó đúng không? Thiếu gia, bà mai đó họ Vương.

Còn cả ngươi nữa, ta vẫn chưa nói ngươi đó. Lại còn lên tiếng nữa. Sao có chuyện gì ngươi cũng nói với người ta vậy hả? Giữa chúng ta có thể có chút bí mật được không? Lại còn bí mật nữa. Ta nói cho huynh biết, giữa huynh đệ tốt với nhau,

Giữa bạn bè tốt với nhau, có thể bí mật không? Có thể có bí mật không? Giữa bạn bè tốt với nhau, giữa huynh đệ tốt với nhau là không có bí mật, đúng không? Có lý. Thiếu gia, lần trước Biên Lệnh Thành đến Bách Hoa Lâu,

Bị Biên lão gia bắt tại trận. Huynh ấy nói cô nương mà huynh ấy tìm đó chính là chăm sóc thay cho huynh thôi. Sao cơ? Chẳng trách hôm đó ta vừa về nhà đã bị cha ta đánh rồi, còn bắt ta quỳ mà nói, gì mà không được đi Bách Hoa Lâu,

Thì ra là tiểu tử ngươi, đúng không? Thường Thanh, sao huynh có thể bán đứng ta chứ. Lý Huyền, chuyện không giống như huynh tưởng tượng đâu. Huynh nghe ta giải thích đã, chúng ta không vội. Lý Huyền, huynh nghe ta giải thích trước đã, chuyện không giống như huynh tưởng tượng đâu.

Lý Huyền, sao huynh lại ở nhà ăn vậy? Hỏi thừa. Giờ này ta không ở nhà ăn thì làm gì? Không phải, chẳng phải huynh hẹn Do Liên đến Càn Uyên Các rồi sao? Ai hẹn cô ấy đến Càn Uyên Các? Do Liên nói vậy mà.

Cô ấy đã đến Càn Uyên Các đợi huynh rồi. Càn Uyên Các? Không ổn rồi. Lý Huyền. Lý Huyền. Lý Huyền. Kỳ lạ thật. Cô nương, không cần tốn sức vô ích. Ngươi là ai? Ngươi cũng là học trò của thư viện Ma Vân sao? Ta là ai không quan trọng.

Mùi vị khác. Tiểu cô nương, ngươi biết đánh cờ không? Đánh gì cơ? Sư phụ ta chưa từng dạy ta những thứ này. Ngươi không biết đánh cờ? Ta giữ đồ vô dụng như ngươi lại thì có tác dụng gì cơ chứ.

Những dây leo này đã được ta tạo nên bằng tinh khí ngàn năm. Đến nay không ai có thể gỡ được nó. Chẳng mấy chốc, ngươi sẽ bị hút cạn tinh khí, biến thành một đống xương khô. Ta biết, ta biết. Biết? Thật không? Biết rồi, biết rồi.

Đây là cái gì vậy, chưa nhìn thấy bao giờ. Nghĩ xong chưa? Ngươi nhìn chằm chằm vào ta như vậy làm gì? Ta…ta mà căng thẳng là liền hạ cờ không tốt. Được, được, được. Ta không nhìn. Ta không nhìn. Mau hạ cờ đi. Nhanh lên, nhanh lên.

Ngươi đừng có đi đi lại lại nữa được không? Ngươi đi đi lại lại làm ta chóng mặt chết đi được. Được, ta không đi nữa. Mặc kệ đi. Thà đi sai còn hơn. còn hơn khoanh tay chờ chết. Đi đi. Đi. Thế nào rồi?

Tô Do Liên này quả thực là đang bị mắc kẹt bên trong. Nhưng tạm thời vẫn chưa có động tĩnh gì. Không cần vội. Nếu cô ta muốn sống thì chắc chắn tiếp sau đây sẽ phải hành động. Chúng ta cứ yên lặng đợi ở đây là được. Rõ.

Sao hắn lại đến đây? Ngươi lừa ta. Ngươi lừa ta. Thiếu gia. Đi. Ta bị dây leo này trói chặt rồi. Nếu huynh không hóa giải được bàn cờ đó, chúng ta sẽ không ai thoát được đâu. Sao lại như thế này? Hôm nay đúng là náo nhiệt thật đấy.

Đừng có hành động liều lĩnh, nếu ngươi còn manh động, ta sẽ biến cô ta thành đống xương trắng. Do Liên. Do Liên. Chẳng phải chỉ là một bàn cờ thôi sao, ta giải được. Ngươi giải được? Ngươi thả họ ra trước đã. Mau. Cô sao rồi?

Nếu hôm nay ngươi giải được bàn cờ này thì ba người các ngươi đều có thể đi. Nếu không giải được, đây sẽ là nơi chôn cất các ngươi. Bàn cờ này sao nhìn quen vậy nhỉ? Lý Huyền, huynh có biết không vậy?

Dù sao đi chăng nữa ta cũng phải thử xem sao. Mau đánh đi. Mau. Quả nhiên ngươi đang lừa ta. Sao ngươi dám lừa ta? Không phải. Không phải. Hãy cho ta một cơ hội nữa. Ta đã hết nhẫn nại rồi. Lần này ta chắc chắn có thể phá giải. Hãy tin ta.

Vậy mau đánh cờ đi. Lão già chết tiệt. Bàn cờ chính ông cũng không hóa giải được, dựa vào đâu mà bắt ta giải hả? Ông hãy cho ta ra đi uống rượu với Biên Lệnh Thành, được không? Nếu ngươi có thể hóa giải được thế cờ này

Thì tự khắc sẽ được ra ngoài. Nếu ta không giải được thì sao? Không giải được? Vậy thì cho dù Bách Hoa Lâu có sập ngươi cũng không ra được đâu. Phải rồi, ta nhớ ra rồi. Chuyển động rồi. Chuyển động rồi. Mau đánh đi. Mau. Mau.

– Đa tạ các ngươi đã giúp ta mở phong ấn này. – Do Liên. Cuối cùng ta cũng được tự do rồi. Thiếu gia, an toàn rồi. Không phải ta cố ý đâu. Sao rồi? Chạy rồi. Chết rồi. Chết rồi, chết rồi, chết rồi.

Lão già Tử Cực đó chắc chắn sẽ giết ta mất. Có chuyện gì vậy? Hắn ta rốt cuộc là ai vậy? Hắn chắc là Kỳ Lân. Trong bàn cờ có bày trận pháp phong ấn hắn. Chúng ta lại giúp hắn giải phong ấn. Trước kia là ai đã phong ấn hắn?

Cái đó mà cũng phải nghĩ sao? Chắc chắn là lão già đó. Lúc nãy Yên Nhiên nói là ta hẹn cô. Không phải huynh hẹn sao? [Gặp nhau ở Càn Uyên Các.] Cô đắc tội với ai vậy? Cả ngày ngoài huynh ra ta còn có thể đắc tội với ai được chứ?

Đi, đi, đi. Không ngờ Lý Huyền lại có thể phá được trận pháp này. Ta đã nói từ lâu rồi, Lý Huyền tuyệt đối không phải là người tầm thường. Vốn chỉ muốn thử Tô Do Liên, kết quả lại lộ ra hòn đá cản đường là Lý Huyền này.

Có phải là đá cản đường hay không, còn phải xem việc hắn chọn đứng về phía ai. Gần đây, chẳng phải hắn và Thái tử đang bất hòa sao? Điện hạ chắc chắn muốn lôi kéo Lý Huyền. Không phải. Các cô như vậy thì sao tham gia triều hội các nước được chứ?

Quay lên trên, lên trên. Đúng, đúng, đúng, đúng. Quay thêm vòng nữa, quay ngược lại. Được rồi, chúng ta.. Do Liên. Cô làm gì vậy, bọn ta đang tập múa ở đây mà. Chuyện Càn Uyên Các có phải cô làm không? Ta, ta không biết cô đang nói gì.

Ta hỏi cô, mảnh giấy có phải là cô viết không? Sao vậy? Lý Huyền, cô ấy đánh ta. Cô bớt vừa ăn cắp vừa la làng đi. Rõ ràng là cô đã hại ta trước. Ta chỉ đùa thôi mà. Cô có biết là trò đùa của cô

Thiếu chút nữa thì hại chết tất cả bọn ta không? Ta thực sự chỉ đùa thôi, hơn nữa, hơn nữa, ta không biết trong đó nguy hiểm như vậy. Được lắm, các ngươi đã thả Kỳ Lân thượng cổ. Gây họa lớn mà vẫn còn tâm trạng cãi vã ở đây sao?

Đặc biệt là hai người các ngươi, không màng đến quy định của học viện, xông vào cấm địa. Đúng là vô lý. Không liên quan đến Tô Do Liên, là ta tự làm. Thôi Phiên Nhiên, sao lại là cô vậy? Thôi Phiên Nhiên vi phạm quy định của viện,

Dụ người khác xâm nhập cấm địa, về lý phải bị trừng phạt. Có điều, nể tình ngươi chẳng bao lâu nữa sẽ thay mặt Thiên Khải Quốc tham dự triều hội các nước, từ hôm nay, phạt ngươi quét dọn trong viện, trong vòng một tháng, ghi lỗi nặng một lần.

Còn về hai người các ngươi, có biết thả Kỳ Lân thượng cổ ra hậu quả ra sao không? Cứ ngoan ngoãn đợi đó, đợi sau khi ta báo cáo chuyện này với Tử Tôn, sẽ tiến hành xử phạt sau. Vương huynh, đời người phải vui vẻ hết mình. Huynh hãy nghe ta.

Có một luồng tà khí. Làm gì có tà khí gì cơ chứ. Đi thôi, đi uống rượu. Tịnh Nhi. Tịnh Nhi. Muội muội tốt của ta à, y phục Dương công tử tặng muội, sao muội còn không mau mặc vào đi? Dưới lầu chỉ đợi mỗi mình muội thôi đó.

Biết rồi, muội thay ngay đây. Vậy muội nhanh lên nhé. Ta xuống dưới chào khách trước. Muội nhanh lên nhé. Yểu điệu thướt tha vốn có thừa Đậu khấu đầu cành sớm tháng hai, Gió xuân mười dặm Dương Châu phố. Vén bức rèm châu cũng chẳng bằng.

Cô nương vốn đang trong độ tuổi đẹp nhất, nhưng lại rơi vào chốn phong trần. Thật là khiến người ta vừa thương vừa buồn. Ông trời ghen tị với hồng nhan.