Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 28 | iQiyi Vietnam

[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 28 Tử Tôn. Tử Tôn. Tử Tôn. Do Liên. Đi thức tỉnh Long Hoàng đi. Lý Huyền, mọi người… Mau. Nếu không chúng ta sẽ hi sinh vô ích hết. Tô Do Liên, ngươi dừng tay lại cho ta. Dừng tay lại.

Tốt quá rồi. Nào, há miệng ra. Xem răng nào. Giỏi quá. Trên người còn đau nữa không? Không đau nữa. Ngoan quá. Mau qua đây. Mau nhìn đi. Mau nhìn đi, mau nhìn đi. Cô nhìn xem. Tốt quá rồi. Mau nhìn đi, là Long Hoàng. Long Hoàng đã giải được phong ấn rồi.

Người của tộc Côn Ngô chúng ta được cứu rồi. Cung nghênh Long Hoàng thánh an. Long Hoàng đại nhân, đừng giết bọn họ. Chúng ta đi thôi. Do Liên. Do Liên. Do Liên. Sư phụ Tiểu…tiểu tử chết tiệt nhà ngươi. Ta còn tưởng…

Ta còn tưởng ngươi, ngươi thực sự không quan tâm ta nữa. Ông đừng nói nữa. Ta giúp ông trị thương. Tiểu tử chết tiệt. Năm đó, sư phụ đã làm sai, ngươi có tha thứ cho sư phụ không? Năm đó, vi sư tự cho rằng công lực của mình cao siêu, tưởng rằng,

Có thể dùng máu của mẹ con để phong ấn Long Hoàng. Nhưng không ngờ, sức mạnh của Long Hoàng lại cao siêu như vậy. Cuối cùng đã xảy ra chuyện ngoài mong muốn. Đừng lãng phí sức nữa. Vô dụng thôi. Con à, con có chịu tha thứ cho sư phụ không?

Thôi vậy, thôi vậy. Thù giết mẹ sao có thể quên được. Sau này, sư phụ không ở bên cạnh con nữa. Con phải, con phải… tự chăm sóc cho bản thân thật tốt. Con sẽ mãi mãi không tha thứ cho người. Sư phụ. Hoàng thượng, người ăn một chút đi. Hoàng thượng.

Trẫm tung hoành thiên hạ mấy chục năm, không ngờ lại rơi vào cảnh ngộ thế này. Hoàng thượng, ít nhiều người cũng ăn lấy một chút. Đói làm ảnh hưởng sức khỏe thì phải làm thế nào? Hoàng thượng, người nghe xem, có phải bên ngoài có động tĩnh gì không?

Không lẽ là nhị điện hạ đến cứu chúng ta. Vi Nhi sao có thể đến cứu trẫm được chứ? Ngày xưa trẫm đối xử với nó như thế. Phụ hoàng, hãy thứ lỗi cho con đến cứu giá muộn. Vi Nhi. Là Vi Nhi của ta. Vi Nhi. Vi Nhi.

Con đến cứu trẫm sao? Đương nhiên rồi. Vậy mau mở cửa ra, thả trẫm ra ngoài đi. Vi Nhi. Nhi thần thả phụ hoàng ra cũng được. Nhưng phụ hoàng phải đồng ý với nhi thần một điều kiện. Điều kiện gì? Con nói đi. Chỉ cần trẫm có thể làm được,

Trẫm nhất định sẽ đồng ý với con. Truyền ngôi cho con. Từ giờ trở đi Thiên Khải Quốc nghe theo lệnh của con, còn phụ hoàng trở thành Thái thượng hoàng, vẫn được tôn vinh, an hưởng tuổi già. Trẫm đồng ý. Tên Thái tử khốn kiếp đó, tội của nó đáng muôn chết.

Ngai vàng này vốn dĩ nên thuộc về con. Chỉ cần con thả trẫm ra, trẫm sẽ làm Thái thượng hoàng. Vậy chẳng phải rất tốt sao? Đa tạ Hoàng thượng đã tác thành. Ngươi là ai? Phụ hoàng không nhận ra nhi thần sao? Vi Nhi. Sao có thể như thế được.

Vi Nhi của ta sao có thể là nữ nhi chứ? Người nhìn thật kĩ đi, rốt cuộc con là nam nhi hay là nữ nhi. Chuyện này. Nhị…nhị điện hạ. Ngài…ngài lại là nữ nhi. Chuyện này… Không thể nào. Không thể nào. Con rõ ràng là con trai của trẫm. Đúng rồi,

Con làm thế này là khi quân phạm thượng, thế này là con muốn phản nghịch. Phụ hoàng chắc chắn muốn hỏi rằng, bao nhiêu năm nay làm thế nào mà con có thể giấu được tất cả mọi người đúng không? Mang đi. Mau mang đi. Mang đi. Mang đi đi. Sao nào?

Phụ hoàng sợ rồi à? Chính những con vật kịch độc này, đã giúp con biến thành nam nhi. Bao nhiêu năm nay, con đã vô số lần phải chịu nỗi đau của Bách Độc Thang thấm vào tận xương cốt. Hết lần này đến lần khác.

Dư vị của nỗi đau sống không bằng chết này, người có hiểu được không? Con đã nói với bản thân mình rằng, sẽ có một ngày, con phải khiến cho phụ hoàng của mình biết rằng, ông ấy năm đó chỉ vì một lời tiên đoán vừa ngu ngốc vừa nực cười,

Mà lại làm ra chuyện vừa ngu ngốc lại vừa tàn nhẫn như vậy. Các con đều là máu thịt của trẫm. Sao trẫm có thể hại con được. Trẫm chỉ suy nghĩ vì quốc gia xã tắc mà thôi. Vậy thì phụ hoàng nói cho con nghe xem,

Rốt cuộc là công chúa cứu quốc hay là công chúa diệt quốc? Cứu quốc. Cứu quốc. Vi Nhi. Phụ hoàng, có lỗi với con. Phụ hoàng có lỗi với con. Tha thứ cho phụ hoàng đi. Vì ngày hôm nay ta đã đợi 18 năm. Từ giờ trở đi,

Ta chính là người nắm giữ vận mệnh của chính mình. Cuối cùng ta đã khiến cho phụ hoàng của mình cũng trải nghiệm được nỗi đau mà ta đã từng phải chịu. Thế nhưng tại sao sau khi có được những gì mình muốn

Ta lại chẳng cảm thấy vui vẻ một chút nào hết. Mẫu phi, con đau quá, mẫu phi. Mẫu phi. Vân Sam. Xin lỗi. Ta không những không chăm sóc được cho muội, ngược lại còn hại muội. Giờ ta sẽ đến với muội đây,

Sẽ không để cho muội cô đơn một mình suốt chặng đường nữa. Huynh nằm bên cạnh ta làm gì vậy? Vân Sam. Sao muội lại sống lại? Muội chưa chết sao? Huynh nói gì vậy? Vân Sam, tốt quá rồi, muội chưa chết. Ta… Thuốc vừa nãy ta uống là thuốc độc. Huynh…

Huynh làm sao…làm sao vậy? Ta đã uống thuốc. Thuốc đó… Nửa canh giờ nữa…còn nửa canh giờ nữa. Nửa canh giờ gì vậy? Thuốc đó còn nửa canh giờ nữa. Còn nửa canh giờ nữa là có hiệu nghiệm. Làm thế nào bây giờ, làm thế nào bây giờ.

Muội… muội đấm ta một cái đi. Đấm ta một cái đi. Đấm cho ra giúp ta, đấm cho thuốc ra. Muội đấm vào bụng ta đi. Đấm cho thuốc ra ngoài. Đấm…đấm cho ra ngoài thì sẽ không sao nữa. Đấm vào bụng ta, mau đấm vào bụng ta. Đấm vào bụng ta.

Ta đấm cho ra giúp huynh? Đúng, đúng, đúng. Đấm…đấm cho thuốc ra. Mau, mau đấm ta đi. Mau đấm đi, mau đấm đi. Ông trời phù hộ Long Hoàng. Ông trời phù hộ Côn Ngô. May mắn thay, Long Hoàng tuy đã ngủ sâu 10 năm, nhưng linh lực lại không hề giảm đi.

Quá tốt rồi. Đúng là ông trời phù hộ Long Hoàng, ông trời phù hộ Côn Ngô. Dù sao Long Hoàng cũng đã tỉnh lại rồi, đến lúc chúng ta báo thù rồi. Đúng vậy. Người Côn Ngô chúng ta đã nhẫn nhịn 10 năm, đã kìm nén 10 năm.

Bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để dốc sức báo thù Nhân Tộc. Đúng vậy. Long Hoàng, ta sẽ tổ chức một đội quân tinh nhuệ, tấn công Thiên Khải Quốc, giết sạch Nhân Tộc. Long Hoàng, chúng tôi nghe hiệu lệnh của ngài, Long Hoàng. Triệu tập tất cả mọi người,

Quay về địa giới của Côn Ngô. Long Hoàng, ý của ngài là quay về, không báo thù Nhân Tộc nữa. Đúng vậy. Nhưng nỗi nhục 10 năm qua, tộc Côn Ngô chúng ta từ trên xuống dưới, ai có thể nuốt… nuốt trôi chuyện này chứ? Đúng thế.

Nỗi hận của ta với Nhân Tộc, không hề ít hơn của mọi người. Nhưng nếu như chúng ta báo thù, chém giết Nhân Tộc, chỉ cần Nhân Tộc vẫn còn có người sống sót, thì sẽ báo thù chúng ta. Tai họa vĩnh viễn không bao giờ dừng lại.

Bách tính Côn Ngô chúng ta sẽ không có ngày nào yên ổn. Trước mắt, tộc Côn Ngô chúng ta đang chờ được khôi phục, người dân khốn khó. Vực dậy Tộc Côn Ngô chúng ta, mới là nhiệm vụ cấp bách. Đúng vậy. Lời của Long Hoàng có lý lắm.

Chúng tôi nghe theo sự quyết định của Long Hoàng. Từ hôm nay trở đi, tộc Côn Ngô chúng ta và Nhân Tộc, không được có bất kì mối quan hệ nào hết. Rõ. Long Hoàng có thể từ bỏ thù hận, không tìm Nhân Tộc báo thù, thật là tốt.

Ông cũng không thích Nhân Tộc và tộc Côn Ngô đánh nhau. Ai ngốc mới thích chiến tranh và chém giết. Chung sống hòa bình chẳng phải tốt hơn sao? Cô xem ta ở thôn Bình An sống tiêu dao tự tại biết bao nhiêu. Người dân ở đó tương thân tương ái,

Không cạnh tranh gì với đời. Nếu như tất cả tộc Côn Ngô và Nhân Tộc trong thiên hạ đều có thể sống hòa bình như người ở thôn Bình An, thì thế giới này đẹp biết bao nhiêu. Nhưng Long Hoàng đã hạ lệnh không được tiếp xúc với Nhân Tộc.

Có lẽ sau này khó mà có cảnh tượng giống như thôn Bình An nữa. Sao nào? Nhớ Lý Huyền rồi à. Nếu như cô muốn ở bên Lý Huyền, tốt nhất hãy tranh thủ lúc này đi. Nếu không đợi đến lúc về đến Côn Ngô,

Hai người có muốn gặp nhau cũng rất khó. Ông nói xem, nếu như ta muốn ở bên Lý Huyền, vậy có bị coi là phản bội Côn Ngô không? Cô nên hỏi bản thân như thế này, ngay cả khi phải phản bội Côn Ngô,

Cô có muốn ở bên cạnh cậu ta hay không? [Phần mộ của ân sư Tử Tôn] Lý Huyền, chúng ta nên đi thôi. Lý Huyền, Tử Tôn đã yên nghỉ rồi, huynh cũng đừng đau buồn quá. Ta muốn được yên tĩnh. Mọi người đi cả đi. Thiếu gia, hãy bớt đau buồn.

Ngươi nói cái gì? Do Liên không thể đi theo Long Hoàng quay về địa giới Côn Ngô được. Tại sao? Vì ta có người không thể từ bỏ được. Là đứa con trai của Thanh Sênh với Nhân Tộc? Đúng vậy. Trên người của hắn có dòng máu của Nhân Tộc.

Ngươi là thánh nữ của tộc Côn Ngô, ngươi lại ở bên người của Nhân Tộc. Ngươi bảo bách tính của tộc Côn Ngô chúng ta sẽ nghĩ như thế nào? Trong lòng Do Liên chẳng nghĩ được gì khác, chỉ muốn ở bên cạnh người mình yêu thương, mong Long Hoàng hãy tác thành.

Ta có thể cho ngươi đi, nhưng dấu ấn thánh nữ trên người ngươi phải để lại. Long Hoàng, chuyện này nhất định không được. Chuyện này khác gì giết chết cô ấy. Chỉ có thánh nữ của tộc Côn Ngô chúng ta mới có thể có dấu ấn thánh nữ. Do Liên,

Bây giờ ngươi hối hận vẫn còn kịp. Do Liên, ngươi hãy nghĩ cho kĩ. Một khi bị lấy đi dấu ấn thánh nữ, ngay cả thần tiên cũng không cứu nổi cô đâu. Ta là thánh nữ của Côn Ngô, sứ mệnh của ta đã hoàn thành rồi.

Những ngày tháng còn lại, ta muốn sống cho bản thân. Do Liên đồng ý với người. Do Liên. Do Liên. Do Liên. Do Liên. Do Liên. Do Liên. Do Liên. Tô Do Liên. Do Liên. Tô Do Liên. Lý Huyền. Ta rất yêu muội. Ta còn tưởng muội đã đi rồi.

Ta sẽ không bao giờ đi đâu hết. Tỉnh rồi à. Ta còn tưởng ta sẽ chết. Không phải cô muốn đi tìm Lý Huyền sao? Bây giờ có thể đi rồi đấy. Tại sao ta không cảm thấy đau một chút nào vậy? Đừng vui mừng quá sớm. Chẳng qua là ta dùng thuốc,

Tạm thời khống chế được cảm giác đau đớn của cô, miễn cưỡng giúp cô chịu đựng được. Nhưng không giữ được bao lâu đâu. Ý của ông là có thể ta vẫn có thể chết. Bị lấy đi dấu ấn, chẳng ai có thể sống được.

Vậy ta phải mau chóng đi tìm huynh ấy. Đợi một chút. Đưa đá thánh nữ của cô cho ta đi. Đá thánh nữ? Ta phải đem nó trả về cho chủ cũ. Cảm ơn ông. Do Liên. Do Liên. Hồ Kính Nguyệt. Sao bỗng nhiên đưa ta đến đây? Do Liên.

Chúng ta đi tìm ông Thiên Thư chơi có được không? Huynh nhớ ông ấy rồi à? Ta nhớ ông ấy rồi. Được. Huynh đi đâu ta cũng sẽ đi cùng với huynh. Mau lên, ngươi mau lên. Bên đó. Thường phó, thường phó, thường phó. Thường phó, thường phó, thường phó.

Thường phó, thường phó, thường phó. Làm sao? Lấy sách. Đám thí sinh các ngươi chẳng ai có tinh thần gì cả. Có tinh thần lên một chút. Vâng. Vâng, vâng, vâng. Đám thí sinh các ngươi, đúng là càng ngày càng kém. Đúng là khiến ta thất vọng.

Đợi các ngươi vào được thư viện Ma Vân rồi, thì phải chăm chỉ lên một chút. – Được. – Vâng. Tạ tư nghiệp tới rồi. Muội xem huynh ấy đúng là ngốc. Đồ ngốc. Được lắm Thôi Phiên Nhiên, Thôi Yên Nhiên. Cô đợi đấy. Đần độn, ngốc nghếch. Đừng có chạy. Thường Thanh.

Các ngươi lui hết xuống đi. Công chúa, giờ lành vẫn chưa tới. Ta bảo các ngươi lui xuống thì các ngươi lui xuống đi. Vâng. Bọn họ đã đi hết chưa? Hình như đều đi rồi. Sao huynh vẫn chưa mở ra. Ngốc quá. Vân Sam, hôm nay muội đẹp quá.

Ta đâu phải chỉ đẹp có một hai ngày. Huynh là ai? Ta là Tiêu Phượng Minh mà. Ta là phu quân của muội. Cậu nói xem, nếu như ta vẽ lại bộ dạng bây giờ của cậu, mang nó ra chợ bán. Bức tranh mỹ nam đang tắm,

Chắc là bán được giá khá cao đấy nhỉ. Ta nói đùa đấy. Yên tâm đi. Ta sẽ không làm lộ bộ dạng này của cậu ra ngoài đâu. Nói cho cậu một tin tốt. Muội muội Vân Sam của cậu đã khỏe hoàn toàn rồi.

Lại còn thành thân với tên ngốc Tiêu Phượng Minh đó nữa. Phụ vương mẫu hậu của cậu hình như còn rất thích cậu ta. Còn có ý đào tạo cậu ta thành Thái tử. Còn cậu phải mau chóng khỏe lên đi. Nếu không ngai vàng của cậu cũng không giữ nổi đâu.

Vẫn còn một tin tốt nữa. Long Hoàng đã đưa con dân của toàn bộ tộc mình về Côn Ngô, chuẩn bị xây dựng lại quê hương. Đến giờ thiên hạ cuối cùng cũng thái bình rồi. Còn về Do Liên, cô ấy và Lý Huyền cùng nhau mất tích.

Tuy ta không thể nói cho cậu biết họ ở đâu, nhưng ta có thể đảm bảo với cậu, họ thực sự đang rất hạnh phúc. Cậu sẽ chúc mừng họ chứ? Xem ra họ sống ở bên ngoài cũng rất tốt. Đúng vậy. Chúng ta ở trong đây không phải cũng rất tốt sao?

Nhớ bọn họ cũng có thể nhìn thấy họ bất cứ lúc nào. Chỉ là lão già chết tiệt đó, ngày nào cũng cằn nhằn. Thật là phiền. Tiểu tử chết tiệt, lại nói xấu sau lưng lão phu à. Ta đâu có. Cái xích đu này ta vừa mới gia cố lại,

Vừa hay hai ngươi đều ở đây, thử độ chắc chắn giúp ta đi. Đi. Có chuyện gì gửi thư tới nhé.