Full HD | Phim Cổ Trang Viễn Tưởng, Hứa Khải & Ngô Giai Di | Thiên Vũ Kỷ Tập 22 | iQiyi Vietnam
[Chương trình này có phụ đề tiếng Việt] Thiên Vũ Kỷ Tập 22 Sư phụ, những điều Mục vương tử vừa nói, người đã nghe thấy chưa? Rốt cuộc là chuyện gì vậy? Nếu như vi sư không đoán nhầm, chỉ có một khả năng, là gì? Long Hoàng? Long Hoàng.
Không thể nào có chuyện đó, hơn nữa không phải Long Hoàng vẫn còn ở trong kén băng chưa tỉnh lại sao? Cho dù có tỉnh lại, Long Hoàng cũng là người quang minh lỗi lạc, đội trời đạp đất, sao có thể làm ra chuyện tàn khốc bất nhân như thế được?
Long Hoàng đương nhiên sẽ không làm vậy. Kẻ làm chuyện này chính là tâm ma của Long Hoàng. Tâm ma? Lần trước con mở mật cảnh nhằm cứu Long Hoàng, kén băng bị nứt, linh khí của Long Hoàng bay ra ngoài, tìm thấy tâm ma,
Nhận tâm ma đó là chủ nhân của nó. Linh khí? Bây giờ tâm ma đó ở đâu? Sư phụ của ta nói ông ấy cũng không biết. Nhưng sư phụ còn nói, tâm ma cũng mạnh như Long Hoàng. Người có thể đối phó với nó, không phải là người tầm thường.
Cuối cùng bổn cung đã tìm được các ngươi rồi. Có các ngươi, bổn cung sẽ không còn phải sợ cái tên Long Vi Nhi, Lý Huyền kia nữa. Thái tử điện hạ, người vẫn khỏe chứ? Ai vậy? Điện hạ. Ngươi… Tiểu sinh Tiêu Phượng Minh, bái kiến Thái tử.
Chúng ta đã từng gặp nhau rồi. Ngươi ở thư viện Ma Vân đúng không? Tiêu Phượng Minh, ngươi thật to gan. Sao ngươi dám xông vào tẩm cung của bổn cung. Ngươi muốn thích sát bổn thái tử sao? Thái tử, người đừng hiểu nhầm. Vừa nãy tiểu sinh ra tay,
Chẳng qua chỉ là muốn thăm dò những thuộc hạ mà người lựa chọn kĩ lưỡng này xem thế nào. Nhưng kết quả người cũng đã nhìn thấy rồi đấy. Đám thuộc hạ này của người không chịu nổi một chiêu.
Có vẻ như không thể bảo vệ cho sự an toàn của điện hạ được. Vậy ngươi định thế nào? Lần này tiểu sinh đến đây, đương nhiên là muốn đi theo Thái tử. Dựa vào ngươi sao? Lẽ nào người không tin vào thực lực của tiểu sinh sao? Điện hạ.
Tên tiểu tử này xông vào trong cung như đi vào chốn không người, lại còn dễ dạng giải quyết hết sáu đại cao thủ mà người chọn được. Hắn ta tuyệt đối không phải người tầm thường. Trước mắt đây chính là cơ hội dùng người. Điện hạ, người nên giữ hắn lại.
Bổn cung còn cần ngươi nhắc nhở sao? Thiếu phó đã mở miệng nói thay cho ngươi rồi, Tiêu Phượng Minh, quay người lại đây đi. Rõ. Đây mới là người mà bổn cung muốn có nhất. Điện hạ. Chỗ này là toàn bộ ghi chép,
Liên quan đến trận đại chiến của tộc Côn Ngô và Nhân Tộc có trong Tàng thư các. Ta đã lật xem qua một lượt rồi. Những ghi chép liên quan đến công chúa Thanh Sênh, đều nằm trong mấy cuốn sách này. Điện hạ. Sao bỗng nhiên ngài lại có hứng thú
Đối với vị công chúa Thanh Sênh đó vậy? Bởi vì dây thắt lưng đó sao? Xem ra người trong bức tranh này, chính là công chúa Thanh Sênh của tộc Côn Ngô bọn họ. Nếu đúng là công chúa Thanh Sênh, vậy tại sao bức tranh này lại xuất hiện
Trong thư phòng của đại tướng quân Nhân Tộc chúng ta chứ? Theo như quản gia của Lý phủ nói, bức tranh này, không phải là vật yêu thích của Lý tướng quân. Điều này cũng chứng minh rằng, bình thường ông ta ít khi mang ra xem trước mặt mọi người.
Nhưng ngươi qua đây mà xem độ mài mòn của bức tranh này. Bức tranh này đã rất cũ rồi. Có lẽ là thường xuyên bị người ta lôi ra xem đi xem lại. Nhưng vị quản gia đó lại chưa từng nhìn thấy Lý tướng quân xem nó.
Điều đó chứng tỏ bức tranh này, là bí mật mà Lý tướng quân muốn giấu kín. Ý của điện hạ là, Lý tướng quân đã yêu công chúa Thanh Sênh trong bức tranh này? Ngươi cũng có thể hiểu thành, vì Lý tướng quân đã yêu công chúa Thanh Sênh,
Nên mới vẽ bức tranh này cho bà ấy. Chả trách Lý tướng quân chưa bao giờ cho phép Lý Huyền hỏi bất cứ chuyện gì về mẹ của huynh ấy. Ý của người là mẹ của Lý Huyền chính là… Ta không chắc chắn. Nhưng từ sức mạnh bỗng nhiên bộc phát
Từ trên người Lý Huyền, cũng như việc huynh ấy được Tử Tôn coi trọng cho làm hộ quốc sư. Không cảm thấy những chuyện này có gì kì lạ sao? Nói như vậy, nếu như Lý Huyền là con của Lý tướng quân và công chúa Thanh Sênh sinh ra,
Vậy chẳng phải hắn cũng là Côn Ngô sao? Cái gì? Ngươi đọc câu này xem. Tử Cực mượn máu của Thanh Sênh, phong ấn Long Hoàng. Chả trách Lý Huyền không có kí ức gì về lúc nhỏ cả. Nếu ta là Tử Tôn,
Ta cũng sẽ không để cho huynh ấy biết chân tướng của sự việc. Điện hạ. Phía trước chính là cổng thành rồi. Tử Cực đã thiết lập kết giới, chỉ có thể xông ra khỏi cổng thành mà thôi. Ta qua đó dẫn dụ bọn chúng,
Nhân lúc rối loạn thì cô ra khỏi thành. Ca ca. Ca ca. Vân Sam. Cuối cùng cũng tìm thấy mọi người rồi. Ta vẫn luôn cử người đi tìm muội, muội không bị thương chứ? Công chúa, bọn ta đang chuẩn bị quay về Sa Quốc. Nếu người đã tới đây rồi,
Chúng ta cùng rời khỏi Thiên Khải Quốc về Sa Quốc đi. Vân Sam. Tô Do Liên? Đừng lớn tiếng. Sao mọi người lại ở cùng nhau vậy? Bây giờ khắp thành đều đang truy bắt cô. Chuyện này nói ra thì dài lắm. Chúng ta ra ngoài trước đã. Chuyện gì vậy?
Mau chạy đi. Bên này. Mau chạy đi. Chúng ta đều là bạn học, Sao thế ngay cả một câu tạm biệt chưa nói mà đã muốn đi thế? Bắt lấy chúng. Chúng ta cuối cùng, vẫn phải đi đến bước đường này. Giữ nó cẩn thận,
Cho dù thế nào cũng không được thả ra. Do Liên, hãy nhớ, muội ở ngoài đó sống cho tốt nhé. Huynh nói gì vậy? Ta không ra được. Nhưng ta sẽ ở đây và luôn nhớ đến muội. Ta sẽ luôn nhớ đến muội. Lý Huyền. Lần này ta tha cho muội,
Là vì ta vẫn còn yêu muội. Đừng mà. Từ nay về sau, ta và muội chỉ còn lại mối thù không đội trời chung. Đừng để ta nhìn thấy muội nữa, nếu không ta sẽ giết muội. Lý Huyền. Ngươi vốn đã là kẻ mang tội,
Nếu còn ngăn bọn ta truy sát yêu nữ, ngươi sẽ mang tội chết. Do Liên. Do Liên. Xin lỗi, là ta đã đến muộn. Huynh cứ như vậy mà thả cho cô ta đi sao? Lý Huyền. Lý Huyền. Lý Huyền. Lý Huyền. Những chuyện ngươi nói đều là thật sao? Bẩm Hoàng thượng,
Những lời mạt tướng nói đều là sự thật. Lý Huyền và nhị hoàng tử vốn dĩ có thể giết được yêu nữ Côn Ngô, nhưng họ lại không làm như vậy. Lý Huyền còn tấn công một số tướng sĩ, ngăn chúng thần truy sát yêu nữ. Sao lại có chuyện như vậy được?
Mạt tướng biết việc này quá lớn, không dám chậm trễ, nên về cung trước nhị hoàng tử, bẩm báo cho Hoàng thượng chuyện này. Phụ hoàng, bây giờ coi như là nhi thần đã nhìn rõ tâm địa của nhị đệ rồi. Tâm địa gì? Nói đi.
Nhị đệ ra sức bảo vệ Lý Huyền trước mặt người, bề ngoài là vì truy bắt yêu nữ Côn Ngô, trên thực tế là cùng với Lý Huyền câu kết với yêu nữ Côn Ngô, làm cho thiên hạ đại loạn. Nói nhăng nói cuội. Thiên hạ đại loạn
Thì có lợi gì cho nhị đệ của con được chứ? Phụ hoàng anh minh thần vũ, nhị đệ có ý đồ gì, lẽ nào người không thấy rõ hay sao? Nếu như thiên hạ đại loạn, người nhất định sẽ bận tối mắt tối mũi. Vậy…
Vậy đệ ấy không phải là có cơ hội hay sao? Ý con nói là, nó dám dòm ngó địa vị của trẫm? Nhi thần cũng không dám nghĩ rằng, nhị đệ lại có ý đồ như thế. Nhưng, điều khiến người ta nghi ngờ đó là,
Lần này yêu nữ Côn Ngô đi vào bí cảnh được, chính là nhị đệ và Lý Huyền dẫn cô ta vào. Truyền ý chỉ của trẫm. Toàn thành vây bắt Lý Huyền, và Long Vi Nhi. Chờ ngày xử trảm. Mạt tướng tuân chỉ. Lý Huyền. Lý Huyền, cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi.
Đây là đâu thế? Thư viện, phòng của huynh. Chuyện đó… Lý Huyền, thực ra chuyện hai nhà chúng ta hủy hôn, đó không phải là ý của ta. Không cần nói nữa. Những cái đó chẳng có nghĩa lý gì. Nhưng mà ta… Tỷ tỷ, bây giờ huynh ấy đang rất mệt,
Không phải là lúc nói những chuyện này. Cũng đúng. Ai vậy? Tử Tôn dặn rằng, nếu như lát nữa Lý Huyền tỉnh dậy, thì bảo huynh ấy lập tức đến phòng ngủ. Ngài ấy có chuyện muốn nói với Lý Huyền. Được, biết rồi. Lui xuống đi.
Mọi chuyện đều là lỗi của đồ nhi, đồ nhi chấp nhận mọi trách phạt của sư phụ. Lý Huyền. Ngươi từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong thành, tính tình đơn thuần, không hiểu những chuyện lừa đảo lẫn nhau. Yêu nữ Côn Ngữ đó lắm mưu nhiều kế,
Thực sự không phải là người mà ngươi có thể đối phó được. Nhưng may là Long Hoàng vẫn chưa tỉnh lại nên vẫn chưa gây ra sai lầm nào lớn. Nhưng ngươi không thể ở lại thư viện Ma Vân này được nữa. Lý Huyền. Bắt đầu từ hôm nay,
Ngươi bị đuổi ra khỏi thư viện Ma Vân. Từ nay về sau, ta không còn là sư phụ của ngươi, ngươi cũng không phải là đồ đệ của ta nữa. Sư phụ. Đi đi. Đi ngay bây giờ đi. Đi càng xa càng tốt. Sư phụ bảo trọng. Lý Huyền,
Huynh bảo huynh ấy đi. Lý Huyền, bảo huynh ấy đi. Đừng qua đây. Cẩn thận. Lý Huyền cũng thật là nhẫn tâm, làm cô ấy bị thương đến mức này. Lý Huyền. Lý Huyền. Tiểu Huyền Huyền. Là hai người thật sao? Vớ vẩn. Hai chúng ta còn là giả được sao?
Ta nghe nói về chuyện của Lý tướng quân rồi. Sau khi thư viện xảy ra chuyện, ta và Thường Thanh vẫn luôn bị Tử Tôn cấm túc. Là ta đã làm liên lụy đến hai người. Nói linh tinh cái gì vậy? Nhưng mà cũng tốt,
Sau này ta sẽ không làm liên lụy đến hai người nữa. Ý huynh là gì? Ta bị Tử Tôn đuổi ra khỏi thư viện rồi. Nếu đã như vậy, thì ta và Thường Thanh cũng không ở lại thư viện nữa. Huynh đi đâu thì bọn ta tới đó.
Bây giờ chúng ta tìm yêu nữ Côn Ngô đó để tính sổ, hay là đi báo thù thay cho những người dân kia và Lý tướng quân? Nghe theo huynh hết. Bây giờ ta còn có chuyện gấp hơn phải đi xử lý. Chuyện gì? Tìm Long Vi Nhi. Thị vệ trưởng?
Huynh định làm gì vậy? Long Vi Nhi tiếp chỉ. Nhị hoàng tử Long Vi Nhi câu kết với nghịch tặc Lý Huyền lừa dối thánh thượng, thân mang trọng tội lại mượn danh lập công, tự ý thả yêu nữ Côn Ngô,
Không quan tâm đến lệnh của Hoàng thượng và sự an nguy của bách tính. Tội không thể tha thứ. [Thánh chỉ] Từ hôm nay trở đi nhốt vào thiên lao, chờ ngày xử trảm. Xử trảm? Phụ hoàng muốn giết ta thật sao? Không chỉ có ngươi, bệ hạ đã ra lệnh,
Toàn thành vây bắt Lý Huyền. Ta tin mấy ngày nữa thì hắn sẽ bị bắt. Lúc đó, điện hạ cũng sẽ không cô đơn trên đường xuống hoàng tuyền đâu. Đưa đi. Cẩn thận đấy. Từ từ thôi. Mau. Vào lục soát cẩn thận cho ta. Chuyện gì vậy?
Nhất định phải tìm bằng được Lý Huyền. Đứng lại. Các ngươi là ai mà lại to gan dám xông vào thư viện, lại còn lục soát bừa bãi. Ta phụng mệnh của Hoàng thượng, đến bắt nghịch tặc Lý Huyền. Các ngươi hãy ngoan ngoãn phối hợp. Lý Huyền,
Lý Huyền không ở thư viện. Vậy sao? Nếu ngươi không tin, ngươi có thể hỏi bọn họ. Đúng vậy. Từ sau khi thư viện xảy ra chuyện, Lý Huyền chưa từng xuất hiện bao giờ. Các ngươi thì sao? Các ngươi có nhìn thấy Lý Huyền không? Không có, không có. Không nhìn thấy.
Không nhìn thấy. Không nhìn thấy cũng phải lục soát. Ai mà biết các ngươi có che giấu cho hắn hay không. Kẻ nào dám? Đây là thư viện Ma Vân, đâu phải là chỗ mà đám người các ngươi nói lục soát là lục soát. Tử Tôn bị tổn thương linh lực
Trong lúc phong ấn đại trận Trầm Nguyệt, đang chuyên tâm đóng cửa tu luyện. Các ngươi lại lục soát bừa bãi trong thư viện như vậy, không sợ làm phiền đến Tử Tôn hay sao? Đến lúc đó mà xảy ra chuyện gì, các ngươi ai có thể gánh vác nổi? [Lệnh]
Lệnh bài của Hoàng thượng có thể gánh vác nổi. Các ngươi vào tiền viện lục soát. Rõ. Đi theo ta. Rõ. Các ngươi đi ra hậu viện. Tránh ra. Lục soát. Yên Nhiên. Muội qua chỗ Thường Thanh, thông báo cho Thường Thanh bọn họ biết. Lý Huyền, mau, mau, mau.
Mau tìm chỗ nào trốn đi. Tại sao? Hoàng thượng cho người đến bắt huynh, nói là muốn xử trảm huynh. Cái gì? Vậy Long Vi Nhi đâu? Long Vi Nhi đã bị nhốt vào thiên lao rồi, nói là ngày mai sẽ đưa ra xử trảm. Hoàng thượng đang làm gì vậy?
Ngay cả con trai ruột của mình mà cũng xử trảm. Đừng vội lo mấy chuyện đó. Lý Huyền, huynh mau tìm chỗ nào trốn đi đã. Tỷ tỷ của ta đang kéo dài thời gian, sợ rằng cũng không kéo dài được bao lâu nữa. Bên đó có người, đi theo ta. Mau.
Nguy rồi, nguy rồi, bọn họ đến thật rồi. Mau trốn đi. Mau. Các ngươi, có nhìn thấy Lý Huyền không? Đương nhiên là nhìn thấy rồi. Quả nhiên là giấu ở trong thư viện. Nói đi, hắn ta ở đâu? Ở đâu à? Ta nhớ hình như là ở Tàng Thư Các.
Không đúng, không đúng, không đúng. Hình như là ở nhà ăn. Cũng không đúng. Tiểu tử chết tiệt, ngươi giở trò với ta à? Ta đâu có giở trò với ngươi. Ta đang nghĩ giúp ngươi mà. Đội thứ nhất, qua bên đó. Rõ. Đội thứ hai, qua bên này. Rõ. Các ngươi…
Ngươi dám chắn đường ta. Chắn đường ngươi thì sao? To gan. Là ai giở thói ngang ngược ở đây thế? Bái kiến Tử Tôn. Các ngươi muốn tự ý xông vào thư viện Ma Vân bắt người sao? Thuộc hạ không dám. Nếu đã không dám, còn không mau cút đi.
Chúng ta đi thôi. Đi. Điện hạ. Bây giờ chúng ta ngồi đây đợi chết, chi bằng liều mạng một phen, xông ra khỏi địa lao này. Địa lao này phòng bị nghiêm ngặt như vậy, ngươi cảm thấy chúng ta liều mạng, là có thể trốn ra ngoài được sao?
Vậy cũng còn hơn là ngồi đây đợi chết. Lần này có lẽ Hoàng thượng đã quyết tâm giết chúng ta rồi. Ông ta muốn giết ta, cũng đâu phải là lần đầu. Nói ra thì đều là lỗi của Lý Huyền hết. Nếu như điện hạ không vì cứu hắn,
Thì đâu rơi vào cảnh ngộ như thế này. Nếu như không phải trải qua tai ương lần này, ta còn không biết, ngươi lại sợ chết đến thế. Thuộc hạ không sợ chết. Người còn có sự nghiệp to lớn chưa hoàn thành, chỉ là thuộc hạ cảm thấy vì Lý Huyền
Mà ngài bị cuốn vào chuyện này thì thật không đáng. Ai bảo là không đáng? Nếu muốn thu phục lòng người, thì cần phải bỏ ra trước đã. Cô tỉnh rồi à? Do Liên, cô tỉnh rồi. Vân Sam. Chúng ta đang ở đâu? Chúng ta đã ra ngoài thành rồi.
Cuối cùng cô đã tỉnh lại rồi. Cô mà không tỉnh lại, ca ca của tôi lo chết mất. Do Liên, cô ấy tỉnh rồi. Đã đỡ hơn chưa? Đây là thảo dược mà ta đã tìm được ở ngoài thành. Cô uống một chút đi đã. Cảm ơn.
Vậy muội không làm phiền hai người nữa. Hai người nói chuyện đi. Đợi đã. Ba Đầu nói là, muội tìm ta có việc. Nói đi. Sao vậy? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không? Điện hạ, người vất vả rồi. Ta không sao. Mẫu phi vẫn khỏe chứ? Điện hạ yên tâm,
Trước khi ngài vào cung, ta đã đón Quý phi ra khỏi cung theo như lời dặn của ngài rồi. Bây giờ, Quý phi vẫn lo lắng cho sự an nguy của ngài. Tất cả đều ổn chứ? Có phải ngài đã có cách thoát thân rồi đúng không? Yên tâm.
Ta tự khiến mình rơi vào thiên lao này, đương nhiên cũng có thể yên ổn thoát thân. Nói như vậy, người của thư viện đều do Tiêu Phượng Minh giết? Không. Đó không phải là huynh ấy. Huynh ấy ngay cả kiến cũng không nỡ giẫm chết,
Sao có thể giết hại đồng bào của mình được. Chuyện đó chắc chắn không phải là huynh ấy làm. Là tâm ma của Long Hoàng. Long Hoàng? Tâm ma? Ta không hiểu Long Hoàng là cái gì, tâm ma là cái gì. Nếu như cô biết,
Vậy cô có cách nào cứu được huynh ấy không? Sư phụ của ta từng nói, tâm ma của Long Hoàng mạnh vô song, cách duy nhất để đối phó với nó, chính là phải cứu Long Hoàng ra. Chỉ cần Long Hoàng tỉnh lại,
Tâm ma sẽ không thể không quay trở về cơ thể của ông ta. Tiêu Phượng Minh sẽ có được tự do. Vậy phải làm thế nào mới cứu được Long Hoàng? Thả ta ra ngoài. Thả ta ra ngoài. Ngươi thả ta ra ngoài. Tâm ma. Ngươi có nghe thấy không?
Thả ta ra ngoài. Tâm ma. Ông có nghe thấy không? Thả ta ra ngoài. Phế vật. Ta đang muốn tìm ông đây. Ta hỏi ông, ông đến hoàng cung làm gì, ông định gây ra chuyện gì? Nói cho ngươi cũng chẳng sao cả. Chẳng bao lâu nữa,
Thiên hạ này sẽ trở thành thiên hạ của ta. Cái gì? Đến lúc đó, cho dù Nhân Tộc các ngươi, hay là tộc Ngô Côn bọn ta, đều sẽ bị ta thống trị. Ta sẽ trở thành chủ nhân duy nhất, chủ nhân thực sự trên thế giới này.
Đám Nhân Tộc hèn hạ các ngươi, đều trở thành kiến hết. Ông muốn giết vua? Điên rồi. Ông điên rồi. Ông điên rồi. Ông điên rồi.